Lê Nguyên Hồng - Phát biểu của ông Nguyễn Tấn Dũng - Chiến thắng của những người đấu tranh

  • Bởi Admin
    27/11/2011
    7 phản hồi

    Lê Nguyên Hồng

    tải xuống_0.jpg
    Ông Nguyễn Tấn Dũng (Nghị trường QH 25/11/2011)

    Sự kiện ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu sáng ngày 25/11/2011 tại nghị trường Quốc hội Việt Nam, đã như một vụ địa chấn lớn tác động đến công luận. Lần đầu tiên nhà nước Việt Nam Cộng Sản đã buộc phải công khai công nhận là nước Việt Nam đã mất toàn bộ quần đảo Hoàng Sa từ năm 1956, và mất 1 phần quần đảo Trường Sa từ năm 1974 vào tay Trung Quốc.

    Ý thứ hai mà công luận cũng đặc biệt chú ý đến, đó là việc ông Dũng cũng công khai yêu cầu Quốc hội xem xét xây dựng dự luật về Luật biểu tình. Như vậy điều mà công luận chờ đợi bao lâu nay, đã được thực hiện: Nhà nước công khai tình trạng thực về biển đảo (Hoàng Sa, Trường Sa), và sẽ có luật biểu tình.

    Có nhiều người sẽ nghĩ rằng, đây là sự đổi mới và là ý tốt của chế độ cầm quyền. Nhưng không phải như vậy. Việc ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng buộc phải công khai về vấn đề thực trạng Biển Đông, chắc chắn phải được sự nhất trí của Bộ chính trị, hoàn toàn không phải là ý kiến của cá nhân ông Dũng.

    Trước sức ép đấu tranh của công luận, đặc biệt là từ 11 cuộc biểu tình của đồng bào người Việt yêu nước tại Hà Nội và Sài Gòn, trước sức ép bởi hàng chục cuộc xuống đường của đồng bào người Việt khắp năm châu, từ Mỹ, Úc, Canada, đến nhiều nước Châu Âu, phản đối Trung Quốc, cuối cùng nhà cầm quyền Việt Nam cũng đành phải thừa nhận sự thật. Ngoại trừ có một chi tiết ông Dũng phát biểu không chính xác, trích: “Chính phủ cách mạng lâm thời miền Nam Việt Nam của chúng ta lúc đó cũng đã ra tuyên bố phản đối hành vi chiếm đóng này”. Tuy nhiên chi tiết đó không quan trọng cho lắm.

    Phát biểu của ông Nguyễn Tấn Dũng đã ghi điểm tuyệt đối cho uy thế chính trị của chính ông ta trong hàng ngũ Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN). Đồng thời đã phần nào làm vơi đi nỗi nhục quốc thể mà chế độ Cộng Sản đã tạo ra hơn 50 năm qua cho người dân Việt Nam về vấn đề Biển Đông và biên giới Việt - Trung.

    Áp lực đấu tranh của những người Việt yêu nước khắp nơi, đã dồn chế độ vào một tình thế “tiến thoái lưỡng nan”. Một mặt họ rất run sợ trước sức mạnh của Trung Quốc, và họ cố che giấu tội bán nước của những lãnh đạo Đảng và Nhà nước trước đây đã ký công hàm 1958 dâng biển đảo của cha ông để lại cho ngoại bang là Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng. Nhưng mặt khác họ lai sợ bị mang tiếng là không yêu nước, cho nên họ đã đối phó với từng cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội hết sức khác nhau, lúng túng như gà mắc tóc.

    Đối với dự luật về Luật biểu tình có thể nói là chắc chắn sẽ có. Nhưng những người khát khao biểu tình bày tỏ chính kiến không nên vội mừng. Luật biểu tình sẽ còn ít nhất là 2 năm nữa mới ra đời, và cũng có thể còn phải sang khóa Quốc hội XIV thì mới xuất hiện. Tiếp theo là cuộc "ra đời" của các văn bản hướng dẫn dưới luật. Vậy thì Luật biểu tình chỉ chính thức được áp dụng vào xã hội, nhanh nhất là năm 2014.

    Tại sao những người yêu nước, yêu Dân chủ tự do lai không nên vội mừng? Vì thay vì do các luật gia biên soạn, Luật biểu tình lại được chính ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giao cho Bộ công an soạn thảo. Một công cụ đàn áp của nhà cầm quyền lại đi soạn thảo luật cho phép nhân dân biểu tình (không ngoại trừ là biểu tình chống chế độ), thì luật đó sẽ phải có những điều khoản ràng buộc người biểu tình, sao cho họ không thể gây hại cho chế độ. Điều này vô cùng đơn giản, sẽ được “khóa cứng” bới các quy định về cấp phép biểu tình: Vị trí biểu tình, thời gian, số lượng người tham gia, nội dung chính, hình thức biểu ngữ, khẩu hiệu vv…

    Một điều cần lưu ý là, nếu muốn xin phép biểu tình thì theo luật của nhiều nước trên thế giới, phải có người đại diện, muốn có người đại diện lại cần phải có tổ chức hợp pháp đứng ra chịu trách nhiệm. Ở những nước tự do đa đảng thì chuyện này vô cùng dễ. Nhưng ở Việt Nam hôm nay chưa có một thể chế Đa Nguyên, vậy lấy đâu ra tổ chức tự do mà đại diện xin phép? Ngoại trừ các tổ chức dân sự đó là của nhà nước như Hội cựu Chiến binh, Hội phụ nữ, Đoàn thanh niên vv…

    Vậy thì bài toán trước mắt của những người yêu nước, yêu dân chủ là cần phải lập ra thật nhiều các hội đoàn tự do bí mật và cả công khai. Chắc chắn, nếu chỉ là những hội và hiệp hội dân sự thông thường, không mang màu sắc chính trị, thì công an cũng không thể nào mà thẳng tay đàn áp dân lành cho được. Bên cạnh đó, chính những áp lực thành lập hội, và sự ra đời của vô vàn những hội đoàn tự do sẽ gây một áp lực, buộc nới rộng quy định thành lập hội hiện nay của chế độ…

    Như vậy là dù nỗi nhục quốc thể phần nào được giải tỏa, dù tương lai sẽ có Luật biểu tình. Nhưng người dân - những người yêu nước, yêu dân chủ - lại cần phải hành động cương quyết hơn nữa. Áp lực cải thiện dân chủ từ quốc tế, sự suy sụp về nền kinh tế vĩ mô cũng sẽ là những tác nhân quan trọng tác động lên bộ máy chính trị. Họ sẽ phải nhả quyền lực ra cho nhân dân theo cách nào, nhanh hay chậm, đó đều phụ thuộc vào trái tim và khối óc của những người đấu tranh.

    Không có các cuộc biểu tình, sẽ không ra Luật biểu tình. Không có các cuộc biểu tình, không ra sự thật về biển đảo. Đó là sức mạnh của biểu tình - sức mạnh ôn hòa của quần chúng. Những người đấu tranh, đặc biệt là những người biểu tình chống Trung Quốc, hãy mở nắp Sâm Panh để ăn mừng. Nhưng nên nhớ, từ chiến thắng hôm nay, nếu họ tự mãn, họ sẽ chỉ dừng lại tại đó. Nếu họ quyết tâm bước tiếp, chắc chắn họ sẽ thành công!

    Lê Nguyên Hồng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Trích dẫn:
    3) Trêu tức cực độ TQ để TQ tấn công và chiếm toàn bộ VN và chỉ trong vòng 6 tháng với sự giúp đỡ của Thế Giới đặc biệt là Mỹ, Nga, Ấn Độ, Nhật Bản một chính quyền mới ra đời giải phóng VN và thành lập một chính phủ dân chủ dựa theo một thể chế Đa Đảng

    Tây Tạng không trêu tức Trung Quốc nhưng vẫn bị TQ tấn công, chiếm đóng và giữ luôn từ năm 1959 đến nay. Mong muốn được độc lập của dân Tây Tạng còn rất xa vời.

    Mỗi thời đại mỗi khác, nhưng nên nhớ rằng TQ từng chiếm đóng VN cả ngàn năm. Cái giá cao như thế có thể được chấp nhận không?

    Gop y voi bac Hong la : van noi co the noi sai mot ty nguoi nghe cung khong de nhan ra , con van viet ma sai thi kho sua lam . Chi rieng phan trich dan mo dau bac da sai voi loi cua ong Dung roi ( bac nham lan nam 1956 voi 1974 ... )tu do lam nguoi doc khong con tin vao tinh chinh xac cua bai bao nua ; mac du nguoi doc co the hieu ra day la su co tinh noi sai di cua bac Hong . Toi cu nghi bac Hong cam thu Cong San nhu the thi nam 1975 dang le ra bac nen nghe loi Tong Thong Nguyen Van Thieu tu thu thi ngay nay khong co bon Cong San lam cho ta buc minh . Neu co bau cu ,toi se bau bac lam Tong Thong ngay.

    Bài viết hay lắm. Nhưng có một câu hỏi nhỏ cho bác Lê Nguyên Hồng:
    - Hiện nay có ít nhất 3 xu hướng chính trị:
    1) Một cuộc CM hoa sen như các nước Bắc Phi: lật đổ hoàn toàn chế độ hiện hữu mà lực lượng nòng cốt là toàn dân
    2) Một cuộc CM làm đổ nhào chế độ XHCN ở VN nhưng CÓ ĐIỀU KHIỂN như Nga và Đức mà lực lượng nòng cốt là các Ensin, Putin, Mackel của VN
    3) Trêu tức cực độ TQ để TQ tấn công và chiếm toàn bộ VN và chỉ trong vòng 6 tháng với sự giúp đỡ của Thế Giới đặc biệt là Mỹ, Nga, Ấn Độ, Nhật Bản một chính quyền mới ra đời giải phóng VN và thành lập một chính phủ dân chủ dựa theo một thể chế Đa Đảng
    Vậy tiên sinh chọn cách nào??????????

    Trích dẫn:
    nước Việt Nam đã mất toàn bộ quần đảo Hoàng Sa từ năm 1956, và mất 1 phần quần đảo Trường Sa từ năm 1974 vào tay Trung Quốc

    nước Việt Nam đã mất toàn bộ quần đảo Hoàng Sa từ năm 1974, và mất 1 phần quần đảo Trường Sa từ năm 1988 vào tay Trung Quốc

    Tại sao Dũng, Sang bây giờ mới chịu lên tiếng trước QH ?

    - Cái chính : BCT đảng CSVN che giấu mãi cho đến bây giờ mới chịu công khai chứng tỏ chúng bị đảng anh em của chúng chèn ép quá đỗi, KHÔNG thể che giấu được nữa. Công hàm 1958 đến gần đây mới biết do TQ tung ra !

    - Cái phụ : bị dân chúng biểu tình, trong đảng có nhiều đảng viên chán nản một số bọn lưu manh trong trung ương đảng và BCT, bị sức ép quốc tế ...

    Lựa chọn :
    - Hoặc họ trở thành thần dân của đảng CSTQ hoặc chúng làm vua nước VN. Cái nào có lợi cho chúng hơn ?

    - Hoặc câu giờ mập mờ mị dân, tới đâu hay tới đó. Nếu cần, hạ cánh an toàn ở nước ngoài như Mỹ, Úc, Canada ...

    - Hoặc thẳng thắn minh bạch hơn để có thể làm vua làm chúa mà ít bị dân ghét. Nếu cần, hạ cánh an toàn ở nước ngoài như Mỹ, Úc, Canada ...

    Nếu trở thành thần dân TQ, họ vẫn có thể sau này mất hết tài sản, bị giam cầm. Coi lại gương Tào Tháo giết các hàng thần thuộc loại gian thần. Chó mà phản chủ (phản nước phản dân) thì Tháo cũng không ưa, làm thịt nhậu là hay hơn cả ! Chắc chắn Dũng, Hồng Anh, Rứa không muốn làm hàng thần để sau này có thể bị đàn em của Hồ Cẩm Đào "thui"

    Họ cũng tính toán vì sanh mạng, tài sản của họ được an toàn và lâu dài chứ chẳng phải vì họ trở nên dân chủ tự do gì cả.

    Tuy nhiên việc gì có lợi cho dân VN, cho đất nước VN, tôi đều khuyếnh khích

    "Tuy nhiên chi tiết đó không quan trọng cho lắm"

    Theo tôi rất quan trọng .

    Nó chỉ ra có ít nhất 1 thời những câu giải thích kiểu "nhờ TQ giữ dùm" là có thật, và các vị lãnh đạo nhà ta tin thật tình vào tình vô sản quốc tế .

    Kỳ phát biểu của ô Nguyễn Tấn Dũng làm sáng tỏ 1 số vấn đề mà tôi đã đề cập đâu đó trên đây . Kể ra 1 điều làm mồi nhắm:

    Muốn sửa lại lỗi lầm của giới lãnh đạo tiền nhiệm về chủ quyền HS-TS, bắt buộc họ phải theo lời phân tích của ô Trương Nhân Tuấn, tức buộc phải công nhận 1 thực thể đã tồn tại là chính quyền miền Nam và tất cả những điều pháp lý liên quan đến nó . Điều "(không) quan trọng" là về chuyện chủ quyền đất nước, so với chính quyền miền nam, họ đã có những hành xử kém cỏi nếu không muốn nói là thua xa hẳn . Điều này đem lại nhiều vấn đề, thật ra không tồn tại những thứ như "giải phóng" -ngoại trừ phương diện mác xít, hay thống nhất lãnh thổ ..., mà chỉ có sự xâm lược bằng bạo lực của 1 chính thể này đối với chính thể khác . Xét về mặt chủ quyền đất nước, điều "(không) quan trọng" nói lên họ xứng đáng hơn với từ "ngụy" trong "ngụy quân tử".

    Khi đã quyết định nói láo, họ phải nói láo cho đồng bộ, từ trên xuống dưới, từ quá khứ đến hiện tại, tới tương lai . Mỗi lần họ "lỡ lời" nói thật là mỗi lần họ tự -tiếng u- "shoot yourself on the foot".

    gọi là chiến thắng có lạc quan hay không.? Hay đây chỉ là sự nhượng bộ tình thế.. Rồi đâu lại vào đó... Cũng có thể là dấu hiệu ban đầu của đổi mới chính trị hay điều chỉnh quyền lực chính trị trong thời kỳ mới hội nhập cộng đồng Asian trong tương lai... Dù gì đi nữa thì phong trào đấu tranh dân chủ và phản biện canh tân xã hội cứ vẫn tiếp tục, tiếp tục đến toàn thắng.

    Trích dẫn:
    Có nhiều người sẽ nghĩ rằng, đây là sự đổi mới và là ý tốt của chế độ cầm quyền. Nhưng không phải như vậy. Việc ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng buộc phải công khai về vấn đề thực trạng Biển Đông, chắc chắn phải được sự nhất trí của Bộ chính trị, hoàn toàn không phải là ý kiến của cá nhân ông Dũng.

    Bác LNH viết bài này rất hay nhưng đoạn trích ở trên hơi loạn xạ, không mấy logic.

    Điều thứ hai là bác chỉ đoán về sự nhất trí của Bộ CT. Có thể nào ông TT Dũng vì ở vị trí quá mạnh đã lên tiếng đại như thế và đặt các thành viên BCT khác vào thế đã rồi? Tôi không có ý đề cao ông TT Dũng, chỉ muốn đưa ra những tình huống khả dĩ để bạn đọc suy nghĩ thêm.