Phạm Minh Ngọc - Thực chất của tái cấu trúc kinh tế

  • Bởi Admin
    22/11/2011
    6 phản hồi

    Phạm Minh Ngọc

    Cụm từ tái cấu trúc kinh tế đã trở nên phổ biến gần đây ở mọi cấp, ngành, doanh nghiệp, và người dân khi những vấn đề tồn tại trong tăng trưởng và phát triển kinh tế Việt Nam đã trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Tái cấu trúc được đặt ra thành một yêu cầu, nhiệm vụ, cũng như sứ mệnh của không chỉ từ các cấp Đảng và chính quyền cao nhất mà còn của từng ngành kinh tế, từng doanh nghiệp. Nhiều người thống nhất với nhau rằng nền kinh tế Việt Nam đã tiến đến một ngưỡng mà không còn đường lùi, và chúng ta đang đứng trước một trong hai lựa chọn bắt buộc: tái cấu trúc hay là chết.

    Tuy nhiên, những câu hỏi như thế nào là tái cấu trúc, tại sao phải tái cấu trúc, bắt đầu từ đâu, tiến hành như thế nào, có những điều kiện cần và đủ nào để tái cấu trúc, phạm vi tái cấu trúc đến đâu và ai là đối tượng của nó, quá trình tái cấu trúc có kết thúc hay không và nếu có thì sẽ kết thúc vào thời điểm nào, sau tái cấu trúc là gì, cần làm gì v.v… là một loạt những câu hỏi cho đến nay vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng. Điều đáng ngạc nhiên hơn là vấn đề tái cơ cấu đã được đặt ra trong một bối cảnh hoàn toàn không có gì rõ ràng như vậy,

    Các văn kiện, tuyên bố và phát biểu của các cơ quan hữu trách, quan chức và chuyên gia dường như thống nhất ở một điểm rằng tái cấu trúc kinh tế là một sự tổ chức, sắp xếp lại (kèm theo giải thể và sát nhập) cả nền kinh tế, từng ngành kinh tế, từng khu vực doanh nghiệp, từng doanh nghiệp theo hướng nhỏ gọn hơn, “tinh” hơn và có hiệu quả hơn. Cũng không ít người thêm rằng tái cấu trúc bao hàm cả nghĩa đổi mới mô hình cũng như cách thức tăng trưởng và hoạt động của các chủ thể kinh tế.

    Nhưng nếu như vậy, tái cấu trúc kinh tế về thực chất chỉ là sự cải cách và đổi mới kinh tế, những khái niệm đã quá quen thuộc với chúng ta từ hơn 2 thập kỷ trước đây bắt đầu từ công cuộc đổi mới và mở cửa được chính thức khởi xướng bởi Đại hội Đảng VI năm 1986 và tiếp tục sau đó nhiều năm với hàng loạt cải cách trong nhiều lĩnh vực của nền kinh tế và xã hội. Bản thân cụm từ cải cách và đổi mới này (và với thực tế những gì đã được thực thi, cũng như đã xảy ra trong những năm tiến hành cải cách và đổi mới) đã phản ánh chính xác nhu cầu đặt cho, và cách hiểu về tái cấu trúc kinh tế đang đặt ra hiện nay. Ngay cả ba lĩnh vực cụ thể sẽ diễn ra tái cấu trúc mà chúng ta đã xác định được là doanh nghiệp nhà nước, hệ thống ngân hàng, và đầu tư công cũng đều là những lĩnh vực mà trước đây đã diễn ra những cuộc cải cách lớn dựa một phần trên các nguyên lý kinh tế thị trường.

    Và câu hỏi tất yếu tiếp theo là tại sao chúng ta không dùng, không muốn dùng đến cụm từ cải cách và đổi mới thay cho cụm từ “thời thượng” là tái cấu trúc để mô tả cùng một công việc?

    Có một số khả năng có thể là nguyên nhân của vấn đề này. Thứ nhất, công cuộc cải cách và đổi mới khởi xướng từ năm 1986 và diễn ra trong những năm sau đó đã bị quên lãng sau khi một số mục tiêu đặt ra ban đầu đã được thực hiện và (được cho rằng) đã đạt kết quả (ví dụ, tạo lập một nền kinh tế nhiều thành phần, tạo lập một hệ thống ngân hàng có ngân hàng trung ương và các ngân hàng thương mại hoạt động theo nguyên tắc thị trường). Việc tiếp tục các biện pháp cải cách để duy trì và hoàn thiện những thành quả này hoặc chưa bao giờ được đặt ra (một cách nghiêm túc) hoặc chỉ là những nhu cầu thứ yếu. Thứ hai, cải cách và đổi mới còn nhanh chóng bị quên lãng một cách có chủ ý khi những tác động đến từ bên ngoài lẫn nội tại (ví dụ như khủng hoảng tài chính khu vực hoặc bất ổn vĩ mô trong nước) đã gây ra những ảnh hưởng tiêu cực cho kinh tế xã hội Việt Nam. Trước nhu cầu cấp thiết ổn định hóa và bảo vệ nền kinh tế khỏi sự sụp đổ dây chuyền, vấn đề cải cách và đổi mới đã tạm bị gác sang một bên rồi hầu như bị lãng quên hẳn theo thời gian và thứ tự ưu tiên của các mục tiêu. Thứ ba, sau khi được cởi trói, nền kinh tế đã tăng trưởng mạnh mẽ và kéo theo nó là sự hình thành và ngày càng lớn mạnh của hàng loạt nhóm lợi ích khuynh đảo đến tiến trình hoạch định và thực thi chính sách. Sự chống đối mạnh mẽ của các nhóm lợi ích đã làm gián đoạn hoặc gần như ngừng trệ một số chương trình, biện pháp cải cách nào đó (ví dụ như cải cách và cổ phần hóa các doanh nghiệp nhà nước).

    Trên hết, cải cách và đổi mới đã không được nhận thức đúng rằng đó không phải là công việc làm một lần là xong rồi thôi, mà là một quá trình thường xuyên và liên tục nhằm hướng tới sự tự hoàn thiện và theo kịp những diễn biến từ bên ngoài và đòi hỏi từ bên trong.

    Với những lý do như trên và những lý do có thể có khác, việc khởi động chương trình tái cơ cấu kinh tế thay cho việc nối lại và/hoặc tiếp tục các chương trình và biện pháp cải cách, đổi mới (mà về bản chất đã bao hàm cả việc tái cơ cấu) có thể dẫn đến ý nghĩ trong ai đó rằng chúng ta đang không muốn nhắc lại sai lầm đã mắc phải (sao nhãng, làm nửa vời và lãng quên cải cách và đổi mới).

    Như vậy có thể thấy, việc tiếp tục nối lại công cuộc cải cách và đổi mới kinh tế (với một số điều chỉnh và thay đổi cho phù hợp với hoàn cảnh mới) là điều cần thiết hiện nay, thay vì đưa ra một khái niệm mới vẫn còn rất xa lạ, tuy về bản chất thì không khác gì. Và cũng có thể thấy Ts Lê Đăng Doanh đã rất có lý khi nói Việt Nam cần một công cuộc đổi mới lần thứ hai. Người viết thì muốn được mượn ý tưởng của ông để nói cho chính xác hơn là Việt Nam cần tiếp tục công cuộc đổi mới đã bị bỏ bễ hàng chục năm qua.

    Nhưng dù có dùng khái niệm nào chăng nữa, bài học rút ra từ quá khứ và cả thực tiễn hiện nay cho thấy cải cách và đổi mới hay tái cấu trúc phải được thực hiện một cách thường xuyên, liên tục, nhất quán, kiên quyết với mục đích tối thượng là làm cho các chủ thể, các lĩnh vực kinh tế ngày càng hoàn thiện, luôn hoạt động lành mạnh theo các nguyên lý thị trường và không bị chi phối, bẻ cong hoặc chấm dứt giữa chừng bởi các nhóm lợi ích. Nếu không xác quyết được điều này thì các kết quả nếu có đạt được chỉ là ngắn hạn.

    (Đã đăng trên tờ Đại Biểu Nhân Dân)

    Chủ đề: Kinh tế

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    10 tháng, nhập siêu từ Trung Quốc hơn 11 tỷ USD .

    Riêng trong tháng 10, chi 2,133 tỷ USD nhập khẩu hàng từ Trung Quốc (tăng 22% so với cùng kỳ năm ngoái) -> nhập siêu từ Trung Quốc trong tháng 10 đạt gần 1,147 tỷ USD.

    Tính chung 10 tháng,nhập siêu từ Trung Quốc là 11,015 tỷ USD, tăng khoảng 4,5% so với cùng kỳ năm ngoái và bằng 134% tổng giá trị nhập siêu cả nước trong 10 tháng đầu năm 2011.

    Vietnam's trade deficit with China touches over $11b in Jan-Oct

    18-NOV-2011
    ... [B]Vietnam spent $2.133 billion on imports of goods from China in October, rising 22 percent on year....

    Thus, in October, Vietnam's trade deficit from China was nearly $1.147 billion, rising 3.4 percent on year....

    Therefore, Vietnam's trade gap from China in Jan-October was $11.015 billion, up 4.5 percent from the same period last year and equaling to 134 percent of the country's total trade deficit in Jan-October

    http://www.intellasia.net/news/articles/economy/111347778.shtml

    Ngại dân tình bưc´ ´xuc thì nay chỉ thị báo cáo giảm bơt´ con sô´ nhập siêu từ Trung Quôc´ trong năm 2011 xuông´.

    Trong tháng 10 thì nói là 10 tháng, nhập siêu từ Trung Quốc hơn 11 tỷ USD . Qua tháng 11 thi báo cáo là 11 tháng mà nhập siêu 8,9 tỷ USD.

    10 tháng mà nhập hơn 11 tỷ USD rôì thì làm sao mà con sô´ tính cho 11 tháng mà ít hơn con sô´ đã nhập trong 10 tháng ?

    Con sô´ nhập siêu từ Trung Quôc´ mâu thuẫn trươc´ sau.

    11 tháng, nhập siêu 8,9 tỷ USD

    Cập nhật lúc: 10:33 27/11/2011
    27/11/2011

    Nhập siêu 11 tháng năm nay ước tính 8,9 tỷ USD, bằng 10,2% kim ngạch hàng hóa xuất khẩu và thấp hơn nhiều so với con số nhập siêu cùng kỳ năm trước.

    http://cafef.vn/2011112203349827CA33/11-thang-uoc-nhap-sieu-891-ty-usd.chn&sa=U&ei=vtvSTr6GA9Dm-gaUkKzrDg&ved=0CCAQFjAH&usg=AFQjCNHROTp29nvvp7yn0EbG8wetaB1JFA
    http://www.thanhtra.com.vn/tabid/77/newsid/47960/temidclicked/5/seo/11-thang-nhap-sieu-89-ty-USD/Default.aspx

    Không riêng gì chuyện nhập siêu từ TQ mà nợ công và thâm hụt thương mại cũng có nhiêù chênh lệch.

    KháchDemocracom viết:

    Vì thế, trở lại với câu hỏi: "Thực chất của tái cấu trúc kinh tế" của đảng là gì, mà tác giả Phạm Minh Ngọc nêu ra, tôi xin trả lời: đó là những cố gắng phá hoại kinh tế (hại dân) để bảo vệ chế độ chính trị của đảng, có lẽ là những cố gắng tuyệt vọng cuối cùng trong vài năm tới!

    Không ai có thể chạy trốn số phận của mình mãi được, dù người đó có gian xảo đến đâu! Nhất là với những bè lũ độc các và đầy tội lỗi với chính các dân tộc mình như các đảng CS...

    Democracom.

    Với những gì mà Đảng cầm quyền thể hiện trong những năm gần đây thì nhận định trên của Democracom là hoàn toàn chính xác. Ưu tư để duy trì quyền lực chính trị của giai cấp thống trị hiện nay là ưu tư cốt lõi. Những lời cửa miệng vì dân vì nước là hoàn toàn láo toét nhằm ru ngủ dân và tự ru lương tâm của mình. Do những người đội lốt cộng sản hiện nay chỉ thuộc Mác có một ý duy nhất: Giai cấp thống trị sẽ làm mọi cách để duy trì quyền lực của mình. Các giai cấp khác phải chịu sự áp bức của giai cấp thống trị cho đến khi họ vùng lên lật đổ.

    nếu đã sai lầm căn bản thì có tái đi tái lại cái cấu trúc kt định hướng xhcn này chỉ là cố gắng giẫy chết mà thôi. Thực chất đổi mới kt chỉ vì sự tồn tại của csvn ,không vì dân vì nước.,nay đã phá sản trước mắt. Nếu csvn không quay đầu thay đổi kt theo hướng thị trường toàn diện, nhanh chóng cổ phần hóa dnnn và đổi mới chính trị thì phải trả giá thảm khốc với dân tộc.

    Theo tôi tái cấu trúc kinh tế trong thời gian trước mắt là một việc làm khó, nếu nói là không tưởng, nếu vẫn còn Chính phủ dưới sự điều hành của ông TT hiện tại.

    Làm kinh tế là làm ra của cải xã hội từ các nguồn lực có sẵn cũng tương tự như một anh đầu bếp từ nguyên liệu thóc gạo phải nấu thành nồi cơm ngon. Nhưng nếu vào một anh đầu bếp vụng ( lại tham ăn !!) không biết nấu thì từ gạo ngon chúng ta sẽ có một nồi thức ăn lỏng, không ra cơm mà cũng không ra cháo, thật khó nuốt.
    Nguồn lực để phát triển kinh tế bao gồm tài nguyên thiên nhiên, nhân lực, vốn, ( bao gồm vốn tự có và vay nước ngoài), đất đai. Trong 5 năm qua dưới sự lãnh đạo của TT Dũng, các nguồn lực đã bị tiêu hao vào một chính sách chạy đua GDP ngắn hạn, để lại hậu quả lâu dài cho toàn dân tộc: tài nguyên bị tàn phá ngày một cạn kiệt, vay nước ngoài ngày một gia tăng nhưng lại mang về hệ thống thiết bị công nghệ lạc hậu đa phần là từ TQ, nhân lực xô bồ mang nặng hình thức với hơn 300 trường đai học nhưng chất lượng đào tạo kỹ sư sa sut, tiền bạc thuế của dân và khai thác tài nguyên than, dầu khí bị tiêu vào những dự án phiêu lưu không hiệu quả như Nhà quốc hội, bảo tàng Hà nội, các khu nhà cao tầng ven đô Hà nội không có người sử dụng, chất lượng thấp, đầu tư vào các Tập đoàn kinh tế như VINASHIN, EVN chỉ làm giàu các nhóm lợi ích có chức, có quyền v.v...

    Gạo đã nấu dở đâu có dễ để nấu lại thành nồi cơm. Nguồn lực quốc gia bị tiêu tán hoang phí khắp nơi đâu có dễ mà phục hồi. Cứ nhìn ví dụ của tập đoàn kinh tế VINASHIN thì thấy, tập đoàn này đã từng có hơn 4.5 tỷ USD, nhưng bây giờ kiệt quệ đến nỗi không có đủ 60 triệu USD để trả cho nước ngoài để họ phải đưa ra tòa kiện.

    Vậy nên quốc gia nợ nước ngoài ngày một gia tăng, lạm phát không thể kiếm chế được, ngân sách thâm hụt, nhập siêu gia tăng v.v...
    Tái cơ cấu là làm sao để đưa nền kinh tế phục hồi lại về trạng thái bình thường vốn có của nó liệu với ông TT ít học, tham nhũng lại thích dùng vũ lực cả vú lấp miệng em theo kiểu xử ép bằng bao cao su với Cù huy Hà Vũ, liệu có thể đạo diễn thành công việc tái cấu trúc kinh tế?
    Cứ nhìn cái cách Chính phủ của o Dũng chỉ đạo thuộc hạ chống ùn tắc giao thông chỉ bằng mạng lưới CSGT, công an phường, CA cơ động, thanh tra GT v.v.. mà không hề qua tâm đến những giải pháp kỹ thuật và hợp lý hóa thì thấy rõ trí tuệ của họ thế nào. Mọi việc họ cứ đổ cho ý thức người dân là xong !!!

    Tôi nghĩ, có lẽ chúng ta đã hoan toàn ngộ nhận về cuộc "đổi mới" của đảng năm 1986 và cả về những cố gắng "tái cấu trúc" nền kinh tế của đảng hiện nay.

    Thực chất, cả hai đều không phải cải cách hay đổi mới hay tái cấu trúc kinh tế gì cả, mà đều là tình huống mà đảng "phải làm gì đó hay là đảng sẽ chết".

    Tôi nghĩ, có lẽ chúng ta đã hoan toàn ngộ nhận về cuộc "đổi mới" của đảng năm 1986 và cả về những cố gắng "tái cấu trúc" nền kinh tế của đảng hiện nay.

    Thực chất, cả hai đều không phải cải cách hay đổi mới hay tái cấu trúc kinh tế gì cả, mà đều là tình huống mà đảng "phải làm gì đó hay là đảng sẽ chết".

    Năm 1986, chính đảng CSVN đã đưa nền kinh tế đất nước rơi xuống đáy vực (do đảng là kẻ chiến thắng ngu dốt mà kiêu căng, độc ác, hèn mọn, tham lam...) và đảng chẳng còn biết làm gì hơn nữa. Đảng đã đứng trước lựa chọn sinh tử: hoặc để cho dân được làm kinh tế theo cách của dân, hoặc dân sẽ không nghe đảng nữa. Và đảng đã chọ cái đầu tiên, không phải vì muón cho dân được sống tốt hơn, mà vì không muốn đảng bị sụp đổ do xã hội cùng cực mà dân không thể chịu hơn được nữa. Và dân đã làm theo cách của mình, vô thức làm nên kinh tế thị trường sơ khai. Đó là cái đảng gọi là đổi mới của mình.

    Sau 1990 thì hướng kinh tế thị trường đã trở nên tất yếu với toàn đảng toàn dân về kết quả thuyết phục của nó, thì đảng lại bất ngờ bị đứng trước một bờ vực mới: sau sự sụp đổ của hệ thống các nước CS 1989-91 đặt câu hỏi cho sự tồn vong của đảng CSVN? Và vì sự tồn tại cuả mình đảng đã siết lại các thả lỏng kinh tế trước đó, gọi là các cải tổ giật lùi, lần này càng rõ ràng là đảng chẳng bao giờ làm gì vì dân cả!

    Đến nay, 20 năm kinh tế phát triển lùng bùng không ra kinh tế thị trường vì cứ phải có cái đuôi định hương XHCN (đảng định hướng bằng đuôi) nữa, đến đầu năm 2011 này, thì đảng lại cảm thấy mình đang đứng bên bờ vực thẳm lần thứ ba! Lần này không vì lý do kinh tế xã hội như 1980s hay lý do chính trị xã hội như năm 1990 mà vì lý do "thời tiết" trên thế giới: Mùa Xuân Dân chủ... Và đảng cảm thấy lạnh sau lưng dù trước mặt đã phải bán cả trừng cả biển của cha ông cho Tàu để được yên, nên ra sức tái cấu trúc xã hội vì sự an toàn của đảng. Và đảng tái cấu trúc cả xã hội bằng cách tái cấu trúc kinhn tế để nắm chặt nó, hòng làm công cụ quyền lực kiểm soát xã hội.

    Đó là lý do thực chất, là bản chất của cái gọi là những tái cấu trúc kinh tế của đảng hiện nay. Tất cả chỉ vì lý do sống còn của đảng, dù nó có làm kinh tế xã hội càng tệ hơn.
    Tái cấu trúc đầu tư công ư, hệ thông ngân hàng ư, các tập đoàn kinh tế nhà nước ư? Đó chính là kho lương, đạn dược và súng ống kinh tế để đảng chĩa vào dân, kiểm soát dân chặt hơn, hòng ngăn chặn mùa xuân Sen nở.

    Nếu có phải diệt vài triệu dân để cho vài triệu đảng viên tiếp tục tồn tại trên đầu trên cổ dân Việt Nam thì đảng CSVN nhất định cũng sẽ làm, như Mao hay Lenin hay Polpot hay Đặng Tiểu Bình đã làm với dân tộc họ vậy.

    Vì thế, trở lại với câu hỏi: "Thực chất của tái cấu trúc kinh tế" của đảng là gì, mà tác giả Phạm Minh Ngọc nêu ra, tôi xin trả lời: đó là những cố gắng phá hoại kinh tế (hại dân) để bảo vệ chế độ chính trị của đảng, có lẽ là những cố gắng tuyệt vọng cuối cùng trong vài năm tới!

    Không ai có thể chạy trốn số phận của mình mãi được, dù người đó có gian xảo đến đâu! Nhất là với những bè lũ độc các và đầy tội lỗi với chính các dân tộc mình như các đảng CS...

    Democracom.