Đào Tuấn - Giọt mồ hôi bị nhục mạ

  • Bởi Admin
    22/11/2011
    2 phản hồi

    Đào Tuấn

    Dư luận đã phản ứng ngay lập tức, phản ứng dữ dội, thậm chí lên án là phản cảm ngay sau khi Tổng giám đốc Tập đoàn Điện lực Việt Nam - Phạm Lê Thanh bày tỏ sự đau lòng trước tình trạng "Lương bình quân năm 2009 của ngành điện là 7,3 triệu đồng", rằng: Đó là một mức lương không thể sống được ở thành thị.

    Tại sao một sự thông cảm của CEO một ngành, với sự nghèo khó của người lao động ngành mình, lại không nhận được sự thông cảm. Rất đơn giản là bởi đây là mới chỉ là lương "để hạch toán vào giá thành điện". Bởi kêu nghèo, than khổ là để đòi tăng giá điện. Là bởi mỗi đồng tăng thêm của giá điện, mỗi hào tăng thêm trong đồng lương ngành điện đều móc trong túi nhân dân cả. Hơn nữa, sự khiếm nhã này không khác so với hồi năm 2008, khi EVN một mặt cũng kêu lỗ như bây giờ, một mặt xin trích thưởng 1.002 tỷ đồng.

    Nhưng thành thị không phải chỉ toàn người của EVN. Và nếu lương 7,3 triệu của một ngành độc quyền như EVN không sống nổi thì các ngành khác, hay tệ hơn là hơn 11% dân số sống ở mức 400-500 ngàn/tháng, theo chuẩn nghèo, có còn được gọi là sống?

    Một báo cáo của Tổng liên đoàn lao động Việt Nam công bố một tháng trước đây cho ra những thông số thảm hại: 73,4% người lao động có mức lương dưới 3 triệu đồng/tháng (dưới mức sống tối thiểu). Mức lương bình quân chỉ đủ đáp ứng 80%-90% nhu cầu dinh dưỡng để tái sản xuất sức lao động. Và đó là mức đủ để "mua" 56,7%-62,5%, mức sống tối thiểu thực tế.

    Trong chính ngày CEO của EVN than vãn lương thấp, 19-11, báo chí, kể chuyện cô giáo Bùi Thị Luyến: "Tôi không hề muốn bỏ việc, bản thân có 29 năm gắn bó với lũ trẻ làng. Từ lúc đất nước còn khó khăn, chúng tôi phải nhận lương 3-4 kg gạo mỗi tháng. Nay lạm phát, giá cả tăng cao nhưng tôi cũng chỉ nhận khoản tiền lương trên 500.000 đồng/tháng, ngoài ra không có hỗ trợ gì khác nên đời sống rất bi đát".

    15 ngàn đồng mỗi ngày cho 2 ca, 8 tiếng đứng rạc cẳng - lời tố khổ của một chế độ lương nhục mạ người lao động.

    Ngày 17-11-2006, trong buổi gặp gỡ các nhà giáo nhân dân, Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân đã nói bộ sẽ trình Chính phủ đề án cải cách tiền lương nhà giáo để đến năm 2010, nhà giáo có thể sống được bằng đồng lương của mình. Đến năm 2008, Hội nghị TƯ 6 thống nhất chủ trương cải cách tiền lương giai đoạn 2008-2012 theo hướng, bảo đảm cho công chức sống được bằng lương ở mức trung bình khá trong xã hội.

    Nhưng đến tận bây giờ, khi năm 2011 sắp sửa kết thúc, vẫn còn những câu chuyện 15 ngàn đồng cho một ngày công giáo viên, CEO của EVN vẫn kết luận lương 7,3 triệu, mức đủ để đóng thuế thu nhập cao là "không sống nổi", và Quốc hội vẫn còn đang băn khoăn nghiên cứu làm sao để "Lương tổi thiểu phải bám sát đời sống tối thiểu", làm sao để lương theo nổi chỉ số giá.

    Thời bao cấp, đã có bài vè về lương, rằng:

    Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống.
    Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống.
    Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng.

    Gần hai chục năm sau, lương- được dân gian hóa trong những clip theo điệu hip-hop, có câu:

    Bắc thang lên hỏi ông trời.
    Giá lương như thế, dân thời sống sao?

    Ngẫm ra, ông Phạm Lê Thanh chỉ là nạn nhân vì những lời nói thật, một nạn nhân bất đắc dĩ gánh sự đàm tiếu chê trách mà đáng lẽ những người làm lương, và quản lý giá, đáng lẽ phải gánh chịu.

    Chủ đề: Kinh tế

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Cái ngành Điện lực này từ ngày xưa đã âm ỉ vì lương cũng như thưởng cho công nhân viên cao ngất ngưởng. Tôi nhớ năm 2005, tức là cách đây 6 năm trước tôi đã biết mấy "anh em cán bộ điện lực nghèo khó" ở Hải Phòng (quê tôi ở Hải Phòng) đến dịp tết âm lịch nhận hơn 100 triệu ăn tết, lương hồi đó đã là 10 triệu chứ chẳng phải con số 7,3 triệu năm 2011 như bây giờ đâu. Ở thời điểm hiện tại bây giờ, chui được vào ngành Điện lực hay Dầu khí đều được coi là ngành "hot". Thậm chí đã thành cái lệ mà dân ai nghe thấy "anh này" hay "cô kia" vào được 2 cái ngành đó là nghĩ ngay đến "chắc là giàu lắm!".

    Nên cũng xin lỗi mọi người, để đến cái lúc này khi ông Tổng EVN (chưa rõ có phải buột miệng hay không) nói là lương của nhân viên là 7,3 triệu/tháng mới "nổi sóng, nổi gió" lên có lẽ hơi quá muộn.

    Nếu để mà gọi là phân tích này nó như giá lương mặt bằng chung xã hội còn quá thấp còn lương của EVN thì quá cao hay chỉ trích ông Tổng EVN vì "tình thương cảm" mà ông phát biểu hay đủ các lí do khác có lẽ là thua. Về phần tôi thắc mắc là tại sao trong bối cảnh chung là kinh tế khủng hoảng, Vinashin vỡ nợ và kèm theo kiện tụng, họp Quốc hội để thông qua Luật Nhà Thơ...mà ông Tổng EVN lại có vẻ như phát biểu 1 câu "ngô nghê" đến "đáng ngờ" như vậy. Vì ngồi lên được cái ghế của ông nếu không phải đầu óc ông xuất chúng thì hẳn ông Thành cũng là kẻ "mưu cao" thì mới ngồi chễm chệ ở vị trí ấy. (NHưng tiếc thay "mưu cao" của ông và những thằng gần giống như ông chỉ là bòn rút tối đa những gì mà đám dân đên đổ mồ hôi, sôi nước mắt nộp thuế). Cho nên không lí nào ông lại "dại dột" tìm đến "búa rìu dư luận" cả lề trái lẫn lề phải cũng phải hàng ngàn comments phản đối như vậy. Đằng sau bức màn này sẽ là 1 Vinashin thứ 2 chăng? Hay đây sẽ là bước khởi động cho 1 kế hoạch khác mà EVN cũng như các DNNN khác được các đại ca của CP bắt đầu đi những nước cờ đầu tiên? Sau EVN sẽ đến bác Tổng của PVN?

    Đã có người nêu thắc mắc rằng: đồng lương tối thiểu là đồng lương như thế nào? Căn cứ vào đâu mà định ra đồng lương tối thiểu? Thế nhưng chưa có ai giải đáp. Vậy mà cứ nói "đồng lương tói thiểu". Không biết bây giờ cơ quan nào phụ trách vấn đề tiền lương? Bộ Tài Chính hay Bộ nào hay cơ quan nào thì định nghiã cho toàn dân biết "đồng lương tối thiểu" là đồng lương như thế nào? Nhớ lại hồi còn ông Trường Chinh thì báo chí đưa ra mức sống của con người cần thiết là mỗi người mỗi ngày 2.000 ca lo. Nghiã là chỉ xét con người có nhu cầu như con vật, chỉ tính đến yếu tố sinh vật học chứ không tính đến yếu tố của con người sống trong xã hội. Nhưng thực ra mỗi ngày một người cần 2000 ca lo là đối với người ốm nằm trong bệnh viên, không làm gì cả, chứ không phải con người phải làm việc. Tính đến yếu tố tồn tại như một con vật mới có chế độ tem phiếu ngay trong thời bình. Nếu ai định ra mức đồng lương tối thiểu thì chính người đó sống thí nghiệm với đồng lương đó xem có sống nổi hay không? Hay là lại lấy người khác làm thí nghiệm? Các ông to thì sống bằng lậu và bằng bổng chứ có sống bằng lương đâu. Không những các ông ấy sống đế vương mà còn cho con đi du học nước tư bản để về xây dựng CNXH nữa cơ chứ. Nếu đúng là đồng lương chỉ chú ý tới yếu tố sinh vật thì đó là chế độ đồng lương phản động theo đúng nghĩa vì không làm cho xã hội tiến lên và làm con người "tiến gần" đến mức con vật.