Cavenui - Tình huống Hoàng Hữu Phước (2)

  • Bởi Admin
    21/11/2011
    2 phản hồi

    Cavenui

    saddamhussein.jpg

    Trong quá trình đọc các trước tác trước đây của ông nghị Phước, đập vào mắt Cavenui trước tiên là 1 bài viết ông ca ngợi chủ tịch nước Trương Tấn Sang, người được ông gọi là vị “tổng thống thứ 8 của nước Việt Nam thống nhất”

    http://hhphuoc.blog.com/archives/45/

    Ông Phước khen ông Sang, đồng thời chê 7 vị “tổng thống” tiền nhiệm của ông Sang không có năng lực hùng biện: “tất cả các vị đều có cách nói chuyện chậm rải, đều đều, không khuyến khích được sự tập trung tỉnh táo của người nghe, nội dung vô thưởng vô phạt, cách lý giải na ná giống nhau, né tránh gai góc, kiêng kỵ dùng ngôn ngữ cử chỉ, hoàn toàn không giống bất kỳ vị tổng thống hay thủ tướng hay bộ trưởng nào tại bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”. Cách khen này không được chính đạo lề phải cho lắm, nhưng thôi ta bỏ qua.

    Điều gì nổi bật ở chủ tịch nước Trương Tấn Sang mà ông Phước tâm đắc? Đó là “Ông Trương Tấn Sang đã có khẩu ngữ đầy khẩu khí.” Nhân thể trong bài ông Phước khen luôn ông bộ trưởng tài chính Vương Đình Huệ, cũng vì lý do tương tự: “Ông Vương Đình Huệ đã có khẩu ngữ đầy khẩu khí.

    Tóm lại, đối với ông nghị Phước, “khẩu khí” thật là quan trọng.

    * * *

    “Khấu khí” tất nhiên không phải là xấu, nhưng nếu mải chạy theo cách lập ngôn gây ấn tượng mà không cân nhắc đến sự đúng mực của từ ngữ, rất dễ gây vạ miệng.

    “Khấu khí” tất nhiên không phải là xấu, nhưng nếu không có việc làm đáng khen cụ thể đi kèm, rất dễ bị coi là chém gió.

    Và ông nghị Phước, người quá quan tâm đến khẩu khí, nhiều lúc đã quá đà thành chém gió.

    * * *

    Đọc những gì ông tự khen ông, ta không khỏi tủm tỉm cười.

    Trong bài chửi ông Lê Công Định, ông tự khen trình độ Anh ngữ của mình như sau:

    Vào năm 2005, biết khả năng của tôi trong soạn thảo bằng Tiếng Anh tất cả các hoạch định chính sách, văn bản, nội quy công ty, quy định quy chế công ty, mà cách hành văn khiến ngay cả Tổng Giám Đốc người Anh của Manulife là David Matthews phải nói là ắt kiếp trước tôi hành nghề luật sư ở Luân Đôn…

    http://www.emotino.com/bai-viet/18839/toi-va-le-cong-dinh

    Trong bài khoe mình từng kiện hãng thông tấn Liên Xô Novosti vì tội không gửi giải thưởng cho ông, được tay trưởng đại diện đền cho 1 cuốn sách mỹ thuật, ông khoe mình có nhiều sách:

    Riêng tên của anh, tôi cũng không thể viết ra, không vì đó là bí mật an ninh, mà vì tôi chưa thể tìm ra quyển sách anh tặng đang nằm đâu đó trong hàng chục ngàn quyển sách bám đầy bụi trên tủ sách, dưới gầm cầu thang, chất đống trên lầu kho, nhét chật mọi ngóc ngách ở nhà tôi – đủ bít để không một ông T‎ý nào có thể trú ngụ được”.

    http://www.emotino.com/bai-viet/18825/toi-da-kien-van-phong-thong-tan-xa-novosti-viet-nam

    Và sự chém gió đã lên mức thượng thừa trong bài viết “Tôi và Tổng thống Saddam Hussein”.

    Ông Phước kể rằng ông đã hiến kế “liên hoành” cho nhà độc tài Iraq, rằng Iraq nên liên minh với cựu thù Iran và với Bắc Hàn lập thành khối Neo-Axis, Mỹ sẽ không dám gây sự. Và điều này sẽ là tốt cho cả Mỹ, Việt Nam và thế giới:

    Phúc phận của thế giới và của Mỹ lẽ ra đã có thể khác đi nếu Saddam Hussein chịu để Lăng Tần của Việt Nam [Lăng Tần là tên hiệu của ông Phước-Cavenui chú thích] làm đặc sứ đi du thuyết thực hiện kế sách Liên Hoành Iran-Iraq-Triều Tiên thì Ông lẽ ra nay vẫn còn là Tổng Thống Iraq (đã không phải lên giảo đài ngày 30/12/2006), Mỹ lẽ ra nay vẫn còn là siêu cường quân sự (sự kiện 11/9/2001 đã không thể xảy ra) và siêu cường kinh tế (Mỹ đã không thể suy sụp dẫn đến đại suy thoái toàn cầu), và Trung Quốc lẽ ra vẫn còn là cường quốc trung bình (đã không thể trở thành đại siêu cường kinh tế soán ngôi Nhật Bản 2010) và vẫn còn là thực thể một con rồng linh vật (đã không thể trở thành con bò điên dại thè lưỡi dài liếm tận Biển Đông lãnh hải của Việt Nam, đe dọa không những toàn vùng Đông Nam Á mà còn tiềm tàng nguy cơ lấn chiếm Châu Đại Dương và thách thức sức mạnh quân sự Hoa Kỳ 2010)”.

    http://www.emotino.com/bai-viet/18823/toi-va-tong-thong-saddam-hussein

    Ông tiếc rẻ vì giải pháp của ông có thể thay đổi căn bản bàn cờ chính trị thế giới, giá mà:

    Để thực hiện kế Liên Hoành, việc đầu tiên phải làm – nhưng khó trở thành hiện thưc – là Saddam Hussein phải cử tôi làm Đặc Sứ Toàn Quyền Extraordinary and Plenipotentiary của Iraq để tôi có uy thế gặp Tổng Thống Mohammad Khatami và Chủ Tịch Kim Jong Il, dùng khả năng hùng biện để bảo đảm đạt được sự đồng thuận của các vị này”.

    Tội nghiệp cho ông Saddam kiêu ngạo (ảnh), có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, không biết dùng mưu lược của Hoàng Hữu Phước nên kết cục thế giới mới ra nông nỗi này.

    Tuy nhiên trẻ con có thể hỏi ông Phước, ông bỏ ra nhiều chỉ vàng (vài chỉ cho mỗi bức điện tín gửi Saddam) mà chưa thuyết phục được Saddam, liệu có gì đảm bảo rằng nếu được Saddam dùng ông sẽ thuyết phục được Khatami với cả họ Kim, cũng kiêu hãnh không hề kém!

    * * *

    Vì quá quan tâm đến khẩu khí, nên kế sách chống Tàu ông bày ra rốt cục chỉ là:

    Thay hết những chữ “long” dùng gọi vua Tàu bằng chữ “ngưu” nghĩa là trâu/bò (nhân vụ đường lưỡi bò), kiểu mặt vua Tàu giờ gọi là “ngưu nhan”, để 1 tì nữ khi được vua Tàu hôn hít sẽ nói: “Kính tạ Ngưu Ân đã cho tiện nữ nhìn thấy Ngưu Nhan, được nằm kề Ngưu Thể, trên Ngưu Sàng đầy nhóc Ngưu Bào, và được biết vị mùi Ngưu… Lưỡi.

    http://antichina.blog.com/?p=26

    Bài này đọc rất là vui, rất có “khẩu khí”, nhưng đó là khẩu khí kiểu chém gió của các thành viên 1 diễn đàn 9x nào đó trên mạng chứ không phải là khẩu khí của 1 đại biểu quốc hội, người phải suy nghĩ nghiêm túc để bàn bạc nghiêm túc những vấn đề nghiêm túc quốc kế dân sinh.

    * * *

    Càng đọc ông Phước, Cavenui càng buồn cười và càng thương hại cho ông đã bộc lộ mình quá thật, bộc lộ khả năng chém gió vô đối rất không phù hợp với 1 môi trường lẽ ra cần nghiêm túc là nghị trường.

    Cho đến cách đây 15 phút, Cavenui cho rằng ông Phước kiến thức lỗ mỗ, quan điểm sai lầm nhưng ít ra cũng thành thực với lòng mình.

    Nhưng bài gần nhất của ông Cavenui vừa đọc lại cho thấy ông cũng biết ăn gian nữa.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Mình có đọc Blog Hoàng Hữu Phước, http://antichina.blog.com, etimotino.com & myabiz.biz (4 trang web) của Tay Phước này (mình không gọi là đại biểu vì chẳng bầu cho y). Tay này vừa điên (bài tư vấn cho Saddam Hussein), vừa hỗn (nói Đại biểu Dương Trung quốc là ngu), vừa nâng bi kiểu rẻ tiền (khen anh Tư Sang, nâng bi Ba Dũng); trình độ anh văn của y cũng rất ư kỳ kỳ và quái đản và việt văn cũng vậy lập đi lập lại câu văn luộm thuộm… Đúng là vô phúc cho Việt Nam mình có loại đại biểu Quốc Hội như y. Một tên bịp bợm, tâm thần đểu cáng, trí thức giả tạo…
    Tay này là một đại bịp (lừa được một bộ phận của Đảng Cộng Sản Việt Nam, Thành Ủy TP. HCM và Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, TP. HCM):
    1) Y viết bài "Kế hoạch Liên Hoàn cho Saddam Hussein" và tốn tiền gửi bưu điện là sự thực, y tạo ra tình huống tuy hoang tưởng nhưng y làm thật dù biết vô vọng.
    2) Y tự ứng cử vì biết chắc chắn các bài viết và hành vi của y đã được Tổng Cục 2 và An Ninh Đối Ngoại theo dõi, phân tích cho kết quả y có gửi diện tín thật.
    3) Rốt cuộc y được chấp thuận và làm đại biểu Quốc Hội.
    Xin Quý Vị cho biết ý kiến: "Có phải Y là Đại Bịp hay không?"
    Kết luận: Mong Đảng, Quốc Hội, Nhà Nước và Mặt Trận Tổ Quốc loại y ra khỏi Quốc Hội.

    Ngạc nhiên về phần tranh luận của "nghị" Phước về Luật biểu tình, tôi lần mò tìm hiểu xem ông này là ai, nên đã tìm được trang emotino.com. Đọc bài viết "Tôi và Tổng thống Saddam Hussein, kế sách liên hoành" của ông nghị này, quả thực là cười ra nước mắt. Một người có triệu chứng tâm thần nặng như ông Phước mà lại trúng cử Đại biểu quốc hội thì đúng là nước Việt chúng ta Vô Phước thật rồi!