Phạm Hồng Sơn - Vịnh Hạ Long, Luật biểu tình,…và Hitler

  • Bởi Khách
    19/11/2011
    5 phản hồi

    Phạm Hồng Sơn

    Vịnh Hạ Long vừa được xếp (tạm thời) vào hạng bảy kỳ quan thiên nhiên thế giới trong một cuộc bầu chọn mà những người nghiêm túc và yêu khoa học không thể tán thành. Nhưng nếu coi cuộc “bầu chọn vịnh Hạ Long” vừa qua như một phép thử để đánh giá khả năng huy động, khống chế dư luận của chính quyền và đánh giá mức độ tiến bộ về nhận thức xã hội của dân chúng thì có thể thấy chính quyền vẫn còn mạnh ở mức gần như có thể tuyệt đối áp đảo mọi ý kiến trái chiều và nhận thức xã hội đã có sự tiến bộ nhưng vẫn còn rất non yếu. Bằng chứng cho hai nhận định này là việc gần như toàn bộ hệ thống truyền thông đại chúng và các cơ quan đoàn thể, chính trị, xã hội, kinh doanh, nhiều nhân vật “thành đạt” về học vị, chính trị và kinh tế trong xã hội từ trung ương tới địa phương đều tích cực tham gia “bỏ phiếu” (nhắn tin) ủng hộ cho “bầu chọn vịnh Hạ Long”. Và nhận thức xã hội đã tiến bộ là nhiều người đã nhận ra ngay tính chất thiếu đứng đắn, phi khoa học của cuộc “bầu chọn vịnh Hạ Long”, đã công khai bày tỏ bức xúc, chỉ trích, phản đối. Nhưng số lượng những tiếng nói “chống” còn quá ít và yếu so với số “ủng hộ” và (đương nhiên) không thể ngăn chặn được một sự huy động sức lực vô cùng quí giá của xã hội cho một việc tuyệt đối không trung thực ở cấp độ quốc gia.

    Vậy với một không gian xã hội rộng như thế, một số lượng người lớn, đa dạng và phức tạp như vậy mà những người cầm quyền vẫn còn lèo lái, khống chế, hướng được tư tưởng, suy nghĩ và hành động của đa số để ủng hộ một vấn đề kỳ cục như vậy thì trong các không gian hạn hẹp hơn, với số lượng người ít hơn nhiều và đã được chọn lọc kỹ như Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận Tổ Quốc, Hội Đồng Nhân dân, v.v thì khả năng khống chế tư tưởng, hành động của người cầm quyền chắc chắn cũng phải ít nhất, nói một cách hết sức thận trọng, là không thể kém hơn.

    Như thế, với một chính quyền mà khả năng (và ý chí) khống chế tư tưởng, hành động của xã hội vẫn còn mạnh (vì còn kiểm soát gần như tuyệt đối các cơ quan thông tin, truyền thông, các lực lượng bảo vệ trật tự xã hội và pháp luật,…), cùng với một nhận thức tiến bộ nói chung của người dân vẫn còn ít (do bị chính quyền khống chế,…) và yếu (do rất thiếu các công cụ thể hiện như báo đài tư nhân hợp pháp, công khai,…) và hoàn toàn không có các phương tiện bảo vệ, hỗ trợ (tòa án, cảnh sát độc lập,…) thì mọi kết quả bầu chọn, đánh giá hay thậm chí cả trưng cầu dân ý (referendum) do chính quyền khởi xướng hay ủng hộ đều không thể tin cậy và (do đó) không nên trông chờ.

    Vậy vấn đề đang “nóng” ở Quốc hội về việc tranh luận “nảy lửa” có nên đưa “Luật Biểu tình”, “Luật Hội” vào nghị trình của Quốc hội có xứng đáng được “nóng” lên trong dư luận như đang diễn ra hay không? Phải chăng đang có một chuyển đổi “dân chủ” thực sự trong Quốc hội? Hay đang có một ẩn ý nào muốn sắp đặt để hướng dư luận đến một hy vọng rằng cuối cùng Quốc hội cũng có một bước “tiến bộ” vượt bậc dám để cho các ý kiến đối lập được va chạm công khai, đáp ứng đúng khát khao đang muốn có thay đổi, muốn có “Luật Biểu tình” hay “Luật Hội” của nhiều người? Rồi có thể đa số của Quốc hội sẽ đưa vào nghị trình và thông qua các luật đó trong nay mai? Nhưng rồi thực tế sẽ cho thấy chính những “Luật Biểu tình” hay “Luật Hội” đó sẽ “trói”, “bắt” tất cả những ai muốn lập hội hay biểu tình thực sự? Tất nhiên, đến nay không ai có thể khẳng định “có” hay “không” cho những nghi vấn vừa nêu. Nhưng một khi ý kiến của các vị đại công thần còn bị hắt bỏ, những kiến nghị chính đáng của những người rất thân với Đảng còn không được hồi đáp hoặc người dân chỉ ngồi nói chuyện với nhau trong quán mà còn không được đảm bảo an toàn thì lấy gì để đảm bảo Đảng sẽ đồng ý cho Quốc hội thông qua những dự thảo luật đặt quyền lợi của dân lên hàng đầu? Và nếu như Quốc hội sẽ thông qua được những luật tiến bộ như thế thì người dân sẽ có phương tiện gì để bắt người nhà nước phải tuân thủ? Trong tình cảnh ngay cả mẹ đẻ (hiến pháp hiện thời) còn bị người ta khinh rẻ trăm điều thì sao có thể kỳ vọng những đứa con (các bộ luật) hay các bà mẹ khác (hiến pháp mới hoặc tu chính) sẽ được người ta tôn trọng, yêu mến?

    Có thể nhiều người vẫn cảm thấy vui mừng và tự hào với danh hiệu “Top 7 Wonders” vừa có cho vịnh Hạ Long. Nhưng một danh hiệu thiếu trung thực không thể mang lại một sự yêu mến, tôn trọng. Có thể nhiều người đang thực sự hồi hộp và nóng lòng muốn có luật biểu tình, luật hội hay hiến pháp mới. Nhưng việc có luật biểu tình, luật hội hay thậm chí có một bản hiến pháp với tinh thần và những điều khoản rất dân chủ nhưng không gian trao đổi vẫn bị giới hạn, luồng thông tin và sự phản biện vẫn bị theo rõi và bóp nghẹt thì đó vẫn chỉ là điềm báo của lừa gạt, tai ương hơn là thiện ý, hạnh phúc. Loài người đã phải trả giá nhiều cho những âm mưu, vấp váp, ngộ nhận như thế. Luật thành văn hay hiến pháp dân chủ chưa phải là phương thuốc thiết yếu để ngăn chặn hay chữa trị độc tài mà có thể chính chúng còn tạo ra những chỗ núp đẹp và kín hơn cho những ý đồ thâm độc, những hành động tàn ác với con người. Chính thể Việt Nam Dân chủ Cộng hòa của Hồ Chí Minh những năm 1953-1959 và chính thể Third Reich của Adolf Hitler những năm 1933-1939 là những minh họa rõ ràng cho những bài học đau đớn đó của nhân loại.

    Phạm Hồng Sơn
    18/11/2011

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Mời các bác đọc thêm bài viết trái chiều của bác Võ Khánh Linh, một cây bút quen thuộc chuyên đánh "bọn lề Trái" mới gửi qua email của tôi để tham khảo:

    Võ Khánh Linh - Lại bàn về việc Việt Nam vận động dân bầu cho Vịnh Hạ Long vào danh sách 7 kỳ quan thiên nhiên của tổ chức New Open Wonder

    Phải nói rằng, những ngày qua, trên blog, Facebook, diễn đàn lề trái ra sức đả kích việc các phương tiện truyền thông, chính quyền vận động dân chúng bầu cho Vịnh Hạ Long thành kỳ quan thiên nhiên thế giới của tổ chức “lừa đảo’ NOW. Tất nhiên, trong đó không thể thiếu các trang mạng của mấy bác trí như Bauxite Việt Nam là sôi nổi + mạnh mẽ nhất, đã dành không dưới mấy chục bài để “phản biện”, tổng xỉ vả chính quyền việc này.

    Có một vị từng bị tù về Tội Gián điệp, nay vẫn là cây bút “kiên định”, bám sát mọi diễn biến trong nước để đẻ ra một vài bài chống phá mới chịu, đó là Phạm Hồng Sơn vừa sản xuất ra bài hót, được các trang mạng lề trái ca tụng, đặt trên tin top đã thể hiện sự “bi quan”, “thất vọng” vì nhân dân cả nước vẫn “ngu muội” ủng hộ chính quyền trọng vụ này nồng nhiệt đến vậy, bất chấp nỗ lực của các tiếng nói “bất đồng quan điểm” của những người như ông ta cùng hệ thống kỹ nghệ truyền thông chống Cộng, xin trích đăng:

    “Vịnh Hạ Long vừa được xếp (tạm thời) vào hạng bảy kỳ quan thiên nhiên thế giới trong một cuộc bầu chọn mà những người nghiêm túc và yêu khoa học không thể tán thành. Nhưng nếu coi cuộc “bầu chọn vịnh Hạ Long” vừa qua như một phép thử để đánh giá khả năng huy động, khống chế dư luận của chính quyền và đánh giá mức độ tiến bộ về nhận thức xã hội của dân chúng thì có thể thấy chính quyền vẫn còn mạnh ở mức gần như có thể tuyệt đối áp đảo mọi ý kiến trái chiều và nhận thức xã hội đã có sự tiến bộ nhưng vẫn còn rất non yếu. Bằng chứng cho hai nhận định này là việc gần như toàn bộ hệ thống truyền thông đại chúng và các cơ quan đoàn thể, chính trị, xã hội, kinh doanh, nhiều nhân vật “thành đạt” về học vị, chính trị và kinh tế trong xã hội từ trung ương tới địa phương đều tích cực tham gia “bỏ phiếu” (nhắn tin) ủng hộ cho “bầu chọn vịnh Hạ Long”. Và nhận thức xã hội đã tiến bộ là nhiều người đã nhận ra ngay tính chất thiếu đứng đắn, phi khoa học của cuộc “bầu chọn vịnh Hạ Long”, đã công khai bày tỏ bức xúc, chỉ trích, phản đối. Nhưng số lượng những tiếng nói “chống” còn quá ít và yếu so với số “ủng hộ” và (đương nhiên) không thể ngăn chặn được một sự huy động sức lực vô cùng quí giá của xã hội cho một việc tuyệt đối không trung thực ở cấp độ quốc gia.” Và liên tưởng Việt Nam hiện nay giống thể chế Hiter “Vậy với một không gian xã hội rộng như thế, một số lượng người lớn, đa dạng và phức tạp như vậy mà những người cầm quyền vẫn còn lèo lái, khống chế, hướng được tư tưởng, suy nghĩ và hành động của đa số để ủng hộ một vấn đề kỳ cục như vậy thì trong các không gian hạn hẹp hơn, với số lượng người ít hơn nhiều và đã được chọn lọc kỹ như Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận Tổ Quốc, Hội Đồng Nhân dân, v.v thì khả năng khống chế tư tưởng, hành động của người cầm quyền chắc chắn cũng phải ít nhất, nói một cách hết sức thận trọng, là không thể kém hơn.”

    Có vị trí thức kiêm nghề “phản biện” trên trang mạng “Bauxite Việt Nam” nào đó thống kê rằng NOW thu được khoảng 7,5 tỷ đồng tương đương 750 000 USD từ 24 000 tin nhắn của người dân Việt Nam, cộng với sự tiêu tốn về thời gian của người dân, phi phạm công sức của bộ máy truyền thông,...

    Sự thực thế nào?

    Không phải Nhà nước không biết NOW là công ty tư nhân, lập ra cái trang web, đánh vào nhu cầu quảng bá du lịch của các quốc gia để kiếm tiền.
    Các báo chí của ta đã từng công khai tranh luận vấn đề này, không hề “lừa mị” dân chúng.

    Có một số quan chức ngành văn hóa cũng từng nói toạc ra rằng, ai chả biết đó là một kiểu kinh doanh của một tổ chức tư nhân nhưng vận động để quảng cáo bằng cách này rất rẻ, chẳng tội gi không làm...

    Đã có một số người thống kê, mỗi năm Việt Nam phải "chi tới hàng trăm ngàn đô-la để phát sóng vài chục giây quảng cáo trên các kênh truyền hình đắt đỏ như BBC và CNN, tính riêng nửa cuối năm 2010 Việt Nam đã chi tới 5,3 tỷ đồng cho phát song quảng cáo trên CNN" . Riêng Vietnam Airlines, mỗi năm hãng phát quảng cáo khoảng 2.000-3.000 lần trên CNN, đồng thời phối hợp với CNN thực hiện một số phóng sự du lịch chuyên đề, ngân sách riêng cho CNN khoảng 700.000 tới 1 triệu USD/năm. Chưa kể tới việc Nhà nước còn phải chi vô số tiền cho các hoạt động quảng bá du lịch khác như tham gia các hội chợ, hội nghị, hội thảo du lịch quốc tế và quốc gia; các hoạt động tài trợ văn hoá (kể cả ẩm thực, thời trang, điện ảnh, âm nhạc), thể thao; các hoạt động cung cấp thông tin du lịch phi quảng cáo thông qua hệ thống văn phòng thông tin du lịch tại các nước, các website,... có lẽ cũng gấp hàng trăm lần so với vụ 750 000USD kia.

    Ấy vậy mà có vị chuyên gia quảng bá du lịch là TS. Lương Hoài Nam, Nguyên PCT Hiệp hội Du lịch Việt Nam, còn “phê” Việt Nam vẫn còn chi quá ít cho quảng bá du lịch, bằng các dẫn chứng kiểu như: Thái Lan, Malaysia, Singapore, Hongkong, Trung Quốc mỗi năm chi hàng chục triệu USD cho quảng bá du lịch ở nước ngoài và đề xuất Việt Nam nên dành ngân sách tối thiểu 5 triệu USD mỗi năm cho quảng bá điểm đến!

    Làm một phép so sánh, kinh doanh đương nhiên phải đặt hiệu quả lên hàng đầu. Các công ty làm ra sản phẩm dù tốt, dù hữu ích, dù bắt mắt nhưng cũng phải dùng đủ chiêu để khách hàng biết đến sản phẩm, chịu dùng thử sản phẩm để “tin” mới có cơ hội thành công. Tương tự, công ty NOW kia cũng kinh doanh, nhưng họ làm rất bài bản, ròng rã 4 năm, giới thiệu hàng trăm kỳ quan cho người dân thế giới bầu chọn. Chỉ đến khi Việt Nam có 2 kỳ quan được vào vòng bán kết thì chính quyền địa phương nơi có thắng cảnh cùng công ty kinh doanh du lịch mới vào cuộc, vận động người Việt Nam bầu chọn cho hàng Việt Nam. Đến phút chót, thấy Vịnh Hạ Long của ta có khả năng “chiến thắng” thì ta và Hàn Quốc mới bắt tay hợp tác vụ nhắn tin điện thoại kia. Rõ ràng, Nhà nước thấy cách làm của NOW cũng giống như một cuộc thi bầu chọn cho người mẫu, hoa hậu vậy, hiệu quả, it tốn kém, thì ngu gì không làm. Sĩ diện hão, nào là thể diện quốc gia ư? Tầm vóc ư? Phải UNESCO công nhận mới xứng tầm ư? Nhầm to rồi, đây là kinh doanh, là quảng cáo thôi kia mà (còn vận động UNESCO công nhân di tích Vinh Hạ Long thì Việt Nam làm lâu lắm rồi!)

    Thế mới thấy, cái nghề “phản biện” của mấy bác trí nội, nghề “dân chủ” của mấy anh “chiến sỹ chống Cộng” thật lắm trò, lắm vẻ, song thiên về phá thối, lãng nhách, rỗi hơi nhiều hơn. Thật tội!!!

    Võ Khánh Linh

    Mong "thánh đế hồi tâm", hy vọng & chờ đợi là là chọn lựa dễ dàng & an toàn. Coi bộ người Việt không chỉ lạc quan mà còn cả tin & kiên nhẫn nữa.
    Cám ơn tác giả!

    Một việc có tính cách quốc tế như bầu chọn cho Vịnh Hạ Long “Top 7 Wonders” được thực hiện một cách tròng tréo thiếu nghiêm túc như thế thì chuyện nội bộ còn có điều gì mà người ta không dám vượt qua! Nếu nhân danh lòng yêu nước thì việc vận động cũng phải trong sáng, tử tế vì là chuyện cả thế giới. Có lẽ đây cũng là một bài học cho những ai cần cái nhìn đúng về VN.
    Luật biểu tình của TT NTD và đề nghị chống luật này của nghị Phước xem ra cũng không khác nhau. Không mong gì có sự công bình hợp lý thể hiện quyền lợi và nhu cầu dân chủ của người dân. Người dân ngoài chuyện đói ăn, đói thuốc, còn đói khát về tinh thần, mong chi hưởng được Độc lập, Tự do, Hạnh phúc! Thật là như bánh vẽ mà thôi!

    Đúng là chưa ai có thể dự đoán được bao giờ có hoặc không có Luật lập hội và luật biểu tình, nhưng cứ đưa ra dự thảo để xoa dịu phần nào cơn khát của quần chúng. Nhưng giả sử nếu có cũng không nên hy vọng luật này được thi hành một cách nghiêm túc. Ngành công an thường thi hành những CHỈ THI MẬT hơn là thi hành những luật được công khai, mà có thi hành luật công khai thì cũng dùng mọi thủ đoạn, mưu mô để theo ý có lợi cho công an (ví dụ như ghép người nào đó vào tội gì đó vì tố cáo những việc làm sai trái của công an, hoặc bao che cho nhau...) còn tòa án và viện kiển sát cũng vậy thôi. Cả ba ngành này nhiều khi biến người vô tội thành kẻ có tội và biến kẻ có tội thành người vô tội. Đây gọi là nghiệp vụ của họ.

    không nên bi quan như vậy..việc huy động cả "hệ thống chính trị" vào cuộc bầu chọn Hạ long là đánh vào tâm lý bầy đàn và chiêu bài yêu nước thì đa số người dân dể chấp nhận mà không tìm hiểu rỏ ràng là tâm lý dể dãi của người vn..ai cũng có thể huy động với phương tiện trong tay. Còn luật biểu tình có và có như thế nào thì đó mới là cốt lỏi của vấn đề.