Thành viên Tathy bình luận về việc con trai thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lên chức Thứ Trưởng Bộ Xây Dựng

  • Bởi Admin
    14/11/2011
    20 phản hồi

    Bình luận của Lãng bên Tathy:

    Anh hơi ngạc nhiên vì quyết định bổ nhiệm của con trai Nguyễn Tấn Dũng ở thời điểm này. Bổ nhiệm một thằng oắt 35 tuổi, chưa có thành tích mẹ gì ghi dấu ấn vào vị trí chính khách (thứ trưởng được coi là chính khách rồi) vào lúc này thì khác đé o gì thằng oắt con béo ụt Kim Jang Un con trai lãnh tụ kính yêu Kim Chính Nhật.

    Một Bắc triều tiên dân chúng cao bình quân 1m55 vì đói ăn trong suốt 50 năm và đã bị ngu hóa gần triệt để thì điều này có thể chấp nhận được. Nhưng ở một đất nước như Việt Nam, dân số xa mẹ càng ngày càng nhiều, giao lưu tiếp xúc với các chuẩn mực dân chủ của xã hội tư bản thối nát ngày một lắm, thì hành động này quả là lố bịch.

    Dũng bạn thân anh còn đến 3 năm tại vị, việc đé o phải làm một hành vi phản cảm như thế vào lúc này nhỉ. Giá đưa thằng oắt về làm cấp vụ trưởng độ 1, 2 năm rồi bổ nhiệm lên thì còn đỡ chướng mắt.

    Kiểu này chắc ông bố tại vị đến năm thứ tư, chắc ông con lên tầm bộ trưởng là vừa. Gadafi với 200 tỷ USD vừa chết trong cay đắng mà các bạn thân anh vẫn húng chó thật

    ThanhCong viết:

    Thứ trưởng thì cần gì phải thành tích. Nói chung mình ủng hộ việc chia làm hai ngạch công chức và chính trị gia. Từ xưa đến giờ, giới công chức dù có leo đến hàm bộ trưởng vẫn bị xếp hạng 2.

    Chú Công nói như kon kặk.

    Bổ nhiệm con người lên một vị trí ở tầm lãnh đạo một bộ ngành quan trọng quốc gia mà đé o xét đến thành tích thì xét đến cái kặk gì? Người Việt Nam phải bọn ngu muội Bắc Hàn đé o đâu mà thấy việc một thằng oắt con leo lên ghế chỉ bằng lý lịch là hợp lý được?

    Hơn nữa, Việt Nam làm đé o có khái niệm công chức đúng nghĩa. Bộ máy gần như nát và kém hiệu năng bởi chế độ lương bổng khuyến khích tham nhũng trong nhiều chục năm. Một thằng tồn tại trong cái bộ máy ấy mà leo lên được tầm bộ trưởng thì phải nói cái tài thượng đội hạ đạp của nó đã thành thần rồi. Còn phải mượn chú Công thương hại cho sự phân biệt đối xử nó chịu nữa chắc?

    Có bạn nào liệt kê quãng đường hoạn lộ của ông thứ trưởng oắt này anh lét mắt ngó cái. Anh Lãng trên thông thiên văn dưới tường địa lý mà cũng đé o biết cái thằng này nó bắt đầu cưỡi tên lửa Taepoedong từ cái lúc nào.

    ThanhCong viết:

    Chưa biết anh Nghị trình độ thế nào, cứ để anh ấy làm một thời gian. Chứ cứ chờ leo từng bậc thang một thì oải chết. Chả hiểu Lãng nghĩ thế nào, chứ một số vị trí thứ trưởng bổng lộc và quyền hạn còn kém trưởng phòng hay giám đốc PMU.

    Đối với một dân đen như mình, việc bổ nhiệm anh Nghị tích cực hơn đưa một ông khu đỉn nào đó lên.

    Chú Công nói ngộ đé o tả. Bổ nhiệm con người vào vị trí cấp cao mà chú làm như một trò đùa, thử để xem nó làm được hay không rồi tính. Thế chú nghĩ cái lý lịch con Ba Dũng là để vứt đi chắc? Bộ trưởng trông thấy nó sau còn phải vái nó làm cụ, chứ ở đó mà lo thiếu quyền lực. Không có thành tích thì cũng vẽ ra đủ thành tích. Vị trí của ông thứ trưởng oắt này sẽ không dừng lại lâu ở cái ghế đó, xét đến sự nóng vội của bạn thân anh.

    Những chuyện như thế này báo hiệu một dấu hiệu chẳng hay ho gì cho nền chính trị Việt Nam.

    Nguyễn Tấn Dũng đã mở đường thì các thể loại quan chức từ cấp xã đến cấp phó thủ tướng cũng chẳng ngại ngần gì mà không học theo. Chủ tịch xã thì chắc cũng cố cơ cấu cho con làm phó bí thư (để thử cho vui, xem nó làm được không như cách chú Công, lịt cụ), huyện thì cơ cấu cho con làm chủ tịch xã ... quan chức cấp vụ thì cố cho thằng cu lên trưởng phòng ... Con mẹ nó, nghĩ đến cảnh đám lâu nhâu tóc nhuộm xanh đỏ quen vác tiền nhà đi ăn hút giờ nối nhau làm phụ mẫu chi dân. Bộ máy công quyền vốn đã nát bét, không biết sẽ còn nát tới đâu. Anh không biết cái đất nước này đi đâu về đâu. Chúng ta chắc quay ngược lại thời phong kiến.

    Dù sao thì dưới thời Võ Văn Kiệt hay Đỗ Mười, cũng không có những chuyện đắng chát như thế này. Loạn mẹ nó từ trên xuống thì cách gì mà vực quốc gia dậy?

    Xét cho cùng thì cũng kệ cụ chúng nó. Nát nhanh chút thì Libi đến sớm hơn thôi. Chỉ có điều tiếc là Việt Nam có đến 80 tr dân, gấp Libi khoảng 80 lần. Libi chết hơn ngàn mạng để đổi lấy cái mạng của Gadafi, theo tỷ lệ mà suy đoán, và theo tính phức tạp của tình hình, khéo phải đến 1 - 2 trăm k toi mạng cho một sự thay đổi.

    Dân Việt Nam có tiền giờ kiếm thẻ xanh là một trong những mục tiêu số một. Đây đúng là một thời kỳ nghiệt ngã cho đám dân ngu cu đen, vốn chẳng có sự lựa chọn đé o nào cho số phận.

    Scrotum viết:

    Thời buổi này ai làm chính trị cũng vì cái túi của mình thôi, nên mình ủng hộ bạn Nghị, và muốn bạn ấy còn tiến hơn nữa.

    So với những vị khác vì cái túi của mình, hi vọng bạn ấy đã quá đủ để không phải lo. Đấy là một ưu điểm, tuy rằng còn mơ hồ.

    Ưu điểm khác nổi bật hơn, đó là tuổi trẻ. Mình thích đội trẻ lãnh đạo đất nước. Dù thế nào đi chăng nữa họ cũng đã được tiếp xúc và ảnh hưởng của các xã hội văn minh hơn mấy bô lão thích nhậu rượu tây với thịt chó.

    madcat viết:
    Mình cũng muốn ủng hộ bạn Nghị quá, nhưng khổ nỗi các fan của bạn ấy chả nói được câu éo nào ra hồn có dẫn chứng, có lập luận tử tế để bênh vực bạn ấy cả!!!
    leonardo viết:
    Em thấy các bạn ấy nói nhiều lý do rồi mà, em thống kê lại giúp bác nhá: Trẻ, học trường ngon, công việc đúng ngành đã học, nhã nhặn, biết tiếng Anh, đã từng có thời gian sống cả ở Sài Gòn và Hà Nội, ăn ít (?)...
    5xu viết:

    Tài và Đức của bạn Nghị thì đến thời điểm này các bạn đều thiếu thông tin để đánh giá. Nhỡ bạn ấy rất tài và rất đức độ thì sao?

    Vả lại chuyện nào ra chuyện ấy. Minh quân đẻ ra hôn quân là bình thường, hôn quân lại có con là minh quân là chuyện thường. Lịch sử đầy rẫy những chuyện như vậy.

    Bây giờ đặt vấn đề thế này. Nếu một ông thủ tướng anh minh, được cả nước tôn trọng yêu mến, dàn xếp để con ông ấy nối ngôi, con ông ấy học hành tử tế, ngoan ngoãn, liệu nhân dân có nhảy dựng lên như thế này không? Nếu không nhảy thì tại sao lại nhảy lên khi có trường hợp ngược lại? Có gì khác nhau đâu?

    Vấn đề này nữa. Anh em ở đây đều đi làm, đi học, kết bạn, kết bè. Với một người bạn mới quen, mọi người có quan tâm đến việc anh bạn mới này sinh ra trong gia đình thế nào, bố mẹ anh ấy là ai không? Tất nhiên là có. Thường là chúng ta dễ có cảm tình và có xu hướng dễ làm thân với những người sinh ra trong những gia đình có địa vị, có truyền thống, có cái gì đó...

    Xa hơn nữa, giữa 2 người tài năng như nhau, tuổi tác như nhau, học vấn như nhau, chúng ta sẽ có xu hướng ủng hộ người sinh ra trong gia đình có truyền thống, có máu mặt, quen những việc mà họ đang đi theo từ khi họ còn tấm bé, hay là có xu hướng ủng hộ một người xuất thân chẳng từ đâu cả. Nếu việc ủng hộ đó lại ảnh hưởng đến quyền lợi của mình, thì xu hướng nào sẽ an toàn hơn?

    AOK viết:

    Xu càng nói càng thấy thói ngụy biện ăn mie vào máu.

    1. Bạn Nghị có tài thật có đức thật thì phải chứng minh. Vị trí lãnh đạo thì không chỉ cần có tài có đức mà còn phải có kinh nghiệm, bản lĩnh. Việc một người ngồi vào vị trí lãnh đạo mà mọi người không thể biết được người đấy sẽ thành hôn quân hay minh quân theo Xu là chuyện bình thường không? Hay Xu lại kêu là người ngoài biết léo gì mà nói

    2. Xu quen bợ đỡ hít hà nên mới quá quan tâm bạn có thuộc diện "những gia đình có địa vị, có truyền thống, có cái gì đó...". Người bình thường người ta chơi với bạn vì bạn là đứa như thế nào là chính. Công việc làm ăn léo nói.

    3. Làm léo gì có 2 người như nhau, phải có điểm gì đó khác nhau, quan trọng là có cơ chế chấm điểm rõ ràng và minh bạch hay không thôi. Còn đã động đến lợi ích thì mấy cái "như nhau" kia nó có còn ý nghĩa léo gì nữa, lý luận của Xu như 3 xu ý.

    Một số bác ủng hộ chuyện quyền bầu cử tuyệt đối ở nhân dân em thấy chưa ổn, dân mình còn ngu bỏ mie, khéo phiếu bầu của những người ngu (chiếm số đông) kéo tụt cả phiếu bầu của người khôn.

    dilah viết:

    Anh 5Xu: Ở đâu không biết nhưng em bới nát lịch sử Việt nam chỉ thấy Minh quân đẻ ra Hôn quân chứ chưa có trường hợp ngược lại.

    nôbita viết:

    Hố hố, hóa ra đây là quan điểm của anh Xu ạ. Em thì em chả bao giờ có chuyện thích "làm thân với những người sinh ra trong những gia đình có địa vị, có truyền thống, có cái gì đó..." (bạn em nó con nhà ăn mày em vẫn thân) và càng chẳng có chuyện "có xu hướng ủng hộ người sinh ra trong gia đình có truyền thống, có máu mặt.." (đ. việc gì phải nhục vậy, em thật) , nói thẳng ra là Xu thích thế thì cứ tự nhận riêng mình thôi nhé, đừng dùng từ "chúng ta" em nghe sởn hết cả da gà anh ạ.

    Nghe lập luận của vài con gián trong đây mà anh Lãng thấy thật ghê sợ.

    Thực tế trong xã hội, các cuộc chơi quyền lực luôn gắn với những mối quan hệ cá nhân. Lợi dụng tốt các mối quan hệ là một bước đệm tốt để gặt hái lợi ích. Không phải tự nhiên mà phần lớn lãnh đạo cao cấp các tập đoàn đa quốc gia, khi truy lại lý lịch, lại đều là bạn bè, hay đồng học của các viên chức cao cấp chính phủ. Không phải tự nhiên mà em Kim Phượng lại được bọn tây nhợn chọn làm giám đốc điều hành, khi vừa là một con oắt nứt mắt ra trường, làm đé o có khả năng bươn trải trong thế giới của những tay cáo già tài chính đầu toàn là sạn.

    Nhưng lợi dụng quan hệ khác hoàn toàn với việc chấp nhận sự bổ nhiệm đi theo đà làm suy thoái và băng hoại xã hội. Nếu những gì trên net là sự thực, thì ông oắt Nghị này cũng chả giỏi giang gì khi thành tích thi đại học năm 1994 là thi đỗ hệ B, sau 2 năm theo học thì được chuyển sang thành hệ chính quy. Với cái lý lịch con thủ tướng, thì việc được một đại học lèng phèng của Mỹ cấp bằng là chuyện đương nhiên, thậm chí dù có theo học Harvard thì cũng đương nhiên sẽ có bằng. Mỹ lập hẳn ra một chương trình học bổng Fullbright, mục đích nhắm vào những đối tượng có tiềm năng, có quan hệ để leo lên vị trí xã hội cao ở nhiều quốc gia. Đây là một chủ chương chiến lược, một ván bài lâu dài cho lợi ích Mỹ.

    Quay trở lại câu chuyện, thực ra thì vị Nghị oắt (thằng này trông cũng béo ụt, gần giống thằng oắt béo ụt Kim Jang Un ở Triều Tiên) này lên tuyển quá sớm, không đáng để chú ý quá nhiều nếu chỉ xét đến một trường hợp cá nhân đơn lẻ. Điều quan trọng là, nó báo hiệu chế độ đang đi vào lối mòn khi tự đào hố chôn mình. Tình trạng quan chức các cấp đưa con cháu vào bộ máy là một chuyện phổ biến từ xưa, nhưng ít nhất, ở hàng lãnh đạo cao cấp nhất thì chưa từng diễn ra. Với việc đương kim thủ tướng nâng đỡ con ruột, chẳng có thành tích mẹ gì với quốc gia, vào ủy viên trung ương rồi thứ trưởng, thì có thể nói Thủ tướng chẳng còn tư cách mẹ gì để quản cấp dưới khi đám này lộng hành và tình trạng nhồi nhét con cháu vào bộ máy sẽ càng trầm trọng. Thượng bất chính thì hạ tắc loạn. Ở bình diện quốc gia mà nói, đây là một điều quá đáng sợ. Nó báo trước một tương lai không lành cho sự bất ổn tất yếu, trong lúc quốc gia chịu cả thù trong lẫn giặc ngoài.

    Anh thật ngạc nhiên vì làn sóng khốn khó trong xã hội đang vô cùng trầm trọng, khi kinh tế năm 2012 còn dự báo sẽ ảm đạm nhiều hơn. Điện, than, xăng trong năm sau chắc chắn sẽ tăng theo cấp số, tình trạng khốn khó của dân đen đang ngày một bị bần cùng. Đáng ra, đây là lúc chính sách kỹ trị phải thiên về các chính sách vỗ về, an dân và tạo niềm tin cho xã hội, thay vì thế, chế độ lại thực hiện những hành động khiến xã hội càng thêm chia rẽ. Khi bát cơm của người dân đang ngày một ít đi, những câu chuyện thế này, càng làm cho niềm tin của họ về lẽ công bằng, về sự hy vọng vào chế độ ngày một mai một đi. Có lẽ, trong những nước cờ này, các bạn thân anh đã tính quá nhầm. Các bạn hy vọng nhồi con cháu vào làm thế hệ kế cận sẽ giúp củng cố quyền lực và kéo dài hơi hơn cho chế độ, Ở phương diện tập quyền độc tài, các bạn tính không sai. Nhưng về chiến lược lâu dài, điều này chỉ làm hệ thống suy yếu đi nhiều hơn, niềm tin dân chúng giành cho chính quyền mai một đi càng nhiều hơn, và ngày kết của nó, do đó sẽ đến gần hơn dự kiến.

    Năm 2012, chính phủ dự trù thu ngân sách 35 tỷ USD, tương đương khoảng 33% GDP, một mức tận thu sức dân đến kinh hoàng, trong khi phúc lợi người dân được hưởng thì vào loại thấp gần nhất thế giới. Bội chi ngân sách dự kiến vẫn vào khoảng 140 nghìn tỷ (khoảng 7 tỷ USD), và như thế chẳng có dấu hiệu mẹ gì cho thấy đời sống dân đen sẽ sáng sủa hơn, bát cơm của họ sẽ có thêm miếng thịt (anh có đọc đâu đó trên mạng, rằng với 10 nghìn đồng, là khẩu phần mua thức ăn của đến 60 học sinh vùng cao). Bức tranh này rồi sẽ xô đất nước đi đâu?

    Thực ra, nếu Việt Nam không phải đối mặt với Trung Quốc, thì anh kệ cụ chúng nó. Thằng nào lên xuống với loại người như anh cũng đều giống nhau thôi. Kiểu gì anh cũng ăn trên ngồi chốc cả. Nhưng cái viễn cảnh đáng sợ khi đất nước đại họa lâm đầu, và trên biển TQ tiếp tục vươn dài nuốt trọn những gì còn lại. Nó sẽ bóp nghẹt tương lai con cháu trong hàng trăm năm sau.

    Thêm điều cuối cùng với vài thằng hèn mạt mà anh thấy không ít trong dăm post ở topic này. Thượng đội hạ đạp cũng là một cách tốt để tiến thân, nhưng anh Lãng chưa từng thấy một thằng nào có thể gọi là thành công chỉ nhờ tài ton hót và liếm đít. Bọn này đa phần đều bị xếp vào loại người lươn lẹo, lừa bịp, có may lắm mở mặt lên được thì cũng chỉ là vài loại việc tẹp nhẹp, không đáng để nhắc đến. Người có tài, bao giờ cũng có khí chất. Họ biết tận dụng cơ hội, quan hệ nhưng vẫn có những phẩm chất khiến những kẻ được họ cầu cạnh phải vị nể. Thành công thế đé o nào được khi một chút phẩm chất đáng để tự tôn cũng đé o có.

    Làm người, cần phải sống làm sao để trước hết mình phải tôn trọng chính mình.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    20 phản hồi

    Loser viết:

    Nếu

    anh Nghị thay đổi được cả chế độ, anh ta không chỉ là một người giỏi, mà là một người xuất sắc. Vấn đề là họ làm được gì trong thời gian sắp tới chứ không phải là cái điểm số trong quá khứ xa lắc. Trách người ta ưa dò xét lý lịch, nhưng chính mình lại thích soi... profile. Đúng là đám loser.

    Với cái chứ "NẾU" to đùng kia thì việc bổ nhiệm lãnh đạo không khác gì "đánh lô" là mấy. Ôi những kẻ đáng đọc lại những điều sau (@Lãng)

    Tên tác giả viết:
    Thêm điều cuối cùng với vài thằng hèn mạt mà anh thấy không ít trong dăm post ở topic này. Thượng đội hạ đạp cũng là một cách tốt để tiến thân, nhưng anh Lãng chưa từng thấy một thằng nào có thể gọi là thành công chỉ nhờ tài ton hót và liếm đít. Bọn này đa phần đều bị xếp vào loại người lươn lẹo, lừa bịp, có may lắm mở mặt lên được thì cũng chỉ là vài loại việc tẹp nhẹp, không đáng để nhắc đến. Người có tài, bao giờ cũng có khí chất. Họ biết tận dụng cơ hội, quan hệ nhưng vẫn có những phẩm chất khiến những kẻ được họ cầu cạnh phải vị nể. Thành công thế đé o nào được khi một chút phẩm chất đáng để tự tôn cũng đé o có.

    Làm người, cần phải sống làm sao để trước hết mình phải tôn trọng chính mình.

    Nghị, con TT Dũng, hồi cấp 3 ở trường Lê Quý Đôn (Sài Gòn) học rất khá.
    Đại học thì tôi không biết vì sau đó gia đình tôi đi xuất cảnh qua Mỹ. Tôi còn nhớ, hồi đó có báo bốc thơm đăng bài về Nghị đại loại có một học sinh chăn heo đỗ 3,4 trường đại học. Nếu không có tên lửa của bố lắp vào đít thì cũng không nhiều người biết Nghị, nhưng con của TT Dũng cũng không phải loại học dốt.

    Bạch Hùng viết:
    Dù tôi không nghĩ LTN giỏi...

    Tôi thì lại cho rằng anh Nghị giỏi và rất có... nghị lực. Chỉ nhìn vào con số điểm thi đại học để phán xét một người là giỏi hay dốt á? Háhá, đúng là đại dốt. Người ta đã chứng minh việc "giỏi" hay "dốt" của một người không cố định mà thường xuyên thay đổi trong cuộc đời, tùy theo hoàn cảnh, môi trường, biến động tâm lý và nhiều yếu tố khác.

    Hồi thi đại học anh Nghị ỷ bố làm to, chán học thì điểm thấp là đương nhiên. Nhưng sau khi được bố động viên phải cố gắng học tập để nối nghiệp bố, anh Nghị đã lấy lại tinh thần, nhà giàu vượt sướng, học hành tiến bộ vượt bậc khiến nhiều kẻ điểm cao trước đó phải hít khói. Bọn bất mãn càng thêm ganh ghét và bất mãn. Đúng là đám loser.

    Trong đám bạn bè, tôi đã chứng kiến không ít đứa hồi bé học tốt, thi đại học dở, rồi những năm cuối lại bật lên rất tốt. Ngược lại, không ít đứa hồi bé học dở, cấp 3 học tốt thi đại học điểm cao, vênh váo tự phụ rồi sau đó lại tuột dốc không phanh, bây giờ đang ngồi bất mãn cuộc đời.

    Dù tôi không thích chế độ này, nhưng tôi thích những người dám thay đổi để vươn lên. Nếu anh Nghị thay đổi được cả chế độ, anh ta không chỉ là một người giỏi, mà là một người xuất sắc. Vấn đề là họ làm được gì trong thời gian sắp tới chứ không phải là cái điểm số trong quá khứ xa lắc. Trách người ta ưa dò xét lý lịch, nhưng chính mình lại thích soi... profile. Đúng là đám loser.

    VH viết:
    Tự câu nói của bác đã là câu trả lời. Bạn bè bác con "nguỵ quân nguỵ quyền" (những chữ này đề nghị bác để trong ngoặc hộ vì chúng bôi bác lắm) cần 20 mươi điểm để đỗ đại học. Con cán bộ (như bác?)chỉ cần 3 điểm để vào đại học. Có phải là chế độ lý lịch hay không?
    Bây giờ thì chuyện này đã hết. Vào thời cô Thục Vy có thể đã hết. Vào thời Nguyễn Thanh Nghị có người nói có. Vào thời của tôi chắc chắn là có. Vào thời của bác thì chỉ có bác biết. Bác nhập 5 thời điểm vào một rồi cãi cho được là "không có" thì tôi phải lo lắng cho trí tuệ của bác thôi.

    Bác cứ bịa lăng bịa nhăng. Nói gì thì cũng cần phải đúng, đừng có vì quan điểm chính trị mà quay ra bóp méo và bịa đặt, đó là điều không tốt.
    Dù tôi không nghĩ LTN giỏi, nhưng tôi cũng chả tin có chuyện có con cán bộ 3 điểm là đỗ đại học, bác bịa đặt thì cũng vừa vừa thôi bác ạ. Năm quái nào điểm sàn thi đại học chả là tầm 14-15 điểm.
    Bác nhận xét rất đúng về khía cạnh thời điểm, tôi rất có lời khen bác và thú thực chỉ chờ có bác mở miệng: "thời điểm Lê Thanh Nghị, có người nói có". Nhưng điều đó có nghĩa, có rất nhiều người nói không, vậy tại sao bác cứ tìm cách gán tội cho Lê Thanh Nghị dù bác không biết gì cả?

    Bác đã chẳng biết Lê Thanh Nghị thi đại học bao nhiêu điểm, nhưng cứ thấy là con của vị lãnh đạo đất nước thì trước tiên cứ chửi cái đã, cứ vu khống cho nó cái đã cho sướng, cho bõ tức.

    Tôi chả tin Lê Thanh Nghị kém cỏi đến mức như các nhà rân trủ đã và đang cố gắng gán ghép cho người ta theo kiểu 3 điểm là đỗ đại học. Dù gì cậu này cũng bảo vệ TS ở đại học George Washington, một trường rất khá ở Mỹ, cũng đã học được tiếng anh để thi qua kỳ thi GRE, TOEFL, thi qua được qualifying exam,... nói thẳng căng thì hơn rất nhiều nhà rân trủ đang múa mép trên đây.

    Hay là các bác cũng định nói rằng, chính Hoa Kỳ một đất nước vốn thù địch với Việt Nam nhiều năm cũng đang có chủ nghĩa Lý lịch một cách đặc biệt với Việt Nam, vậy cũng chẳng tốt đẹp gì?

    Thiết nghĩ, mặc dù bác không thích ông bố, mặc dù có sự khác biệt về quan điểm chính trị thì bác cũng nên đánh giá một cách công bằng và khách quan, không nên sử dụng cảm tính để đánh giá vấn đề. Không ưa thì dưa có dòi, và phải tìm cách chụp mũ và vu cáo cho đối phương, ta luôn đúng địch luôn sai... theo tôi đó là một điều nên tránh.

    Bạch Hùng viết:
    Có điều, bác cứ đặt điều vu khống, bịa đặt chuyện lý lịch là không được. Cái đó đúng thực là có xảy ra cách đây tầm 25 năm, nhưng bây giờ thì đã qua rất rất lâu rồi. Bạn bè tôi nhiều người cũng con ngụy quân ngụy quyền mà có bị áp lực gì đâu, vẫn cứ 20 điểm đỗ đại học như thường.

    Tôi đành miễn cưỡng trả lời bác lần nữa.

    Tự câu nói của bác đã là câu trả lời. Bạn bè bác con "nguỵ quân nguỵ quyền" (những chữ này đề nghị bác để trong ngoặc hộ vì chúng bôi bác lắm) cần 20 mươi điểm để đỗ đại học. Con cán bộ (như bác?)chỉ cần 3 điểm để vào đại học. Có phải là chế độ lý lịch hay không?

    Bây giờ thì chuyện này đã hết. Vào thời cô Thục Vy có thể đã hết. Vào thời Nguyễn Thanh Nghị có người nói có. Vào thời của tôi chắc chắn là có. Vào thời của bác thì chỉ có bác biết. Bác nhập 5 thời điểm vào một rồi cãi cho được là "không có" thì tôi phải lo lắng cho trí tuệ của bác thôi.

    Tôi có vu khống bịa đặt cho "đất nước của bác" đâu. Thì bác cứ giữ quan niệm đất nước của bác không hề có chuyện trù dập và kỳ thị lý lịch. Nhưng ít ra bác cũng bảo cho mọi người trong diễn đàn này biết cái đất nước của bác tên gì, nằm ở đâu. Để người ta xúm vào khen chứ.

    VH viết:
    Với nickname Bạch Hùng thì tôi miễn cưỡng trả lời như sau: vào đây khích bác như trẻ con mới tập đánh vần chỉ để làm trò cười cho người khác.Tôi chẳng chống cộng. Ở Việt nam làm gì có cộng sản mà chống!

    Tùy bác thôi. Có điều, bác cứ đặt điều vu khống, bịa đặt chuyện lý lịch là không được. Cái đó đúng thực là có xảy ra cách đây tầm 25 năm, nhưng bây giờ thì đã qua rất rất lâu rồi. Bạn bè tôi nhiều người cũng con ngụy quân ngụy quyền mà có bị áp lực gì đâu, vẫn cứ 20 điểm đỗ đại học như thường.

    Nếu như việc đó có thật, có xảy ra thì Huỳnh Thục Vy làm gì có cửa mà tốt nghiệp đại học được mà viết bài lăng nhăng như bây giờ?? Động não một chút là ra thôi.

    Tôi thì chả khích bác gì, vì bác chỉ là một nick chả có đáng gì, nhưng phải cất tiếng nói công tâm không để người khác vu khống bịa đặt cho đất nước tôi.

    Bịa đặt gì thì bịa đặt, nhưng bịa đặt láo lếu quá khi rất nhiều người ở đây đã và đang ở VN thì thôi ạ.

    Cảm ơn bác ạ.

    Bạn làm ơn đọc cho kỹ. Thành viên TaThy nói là "...thời đó" cơ mà. Chống cộng cực đoan và bảo vệ cực đoan đều là hai cực đoan cần tránh bạn ạ.

    Chỉ có loại sinh viên ngu mới học hệ B viết:
    Chỉ có loại sinh viên ngu mới học hệ B. Bác nào đã viết thế đúng hết rồi, tôi còn gì để nói nữa.

    Tôi thi đỗ vào hệ chính quy (hệ A), ĐH Kiến Trúc TP.HCM, khoa Kiến Trúc năm 1994, cùng năm với Nguyễn Thanh Nghị.

    Chính xác là khóa 1994 chỉ có 2 lớp ngành Kiến trúc, 1 lớp ngành quy hoạch, 2 lớp ngành Xây dựng là hệ chính quy. Các lớp chính quy hệ A học buổi sáng và chiều.

    Nhưng để tăng thu nhập, hiệu trưởng thời đó là Mai Hà San, Hoàng Như Tấn đã cho mở vô tội vạ các lớp hệ B, ngòai ra còn có hàng loạt lớp tại chức, chuyên tu, mở rộng, cử tuyển ... Nghĩa là nói các lớp hệ B là học ngu, thì các bố tại chức, chuyên tu, mở rộng, cử tuyển ... còn là siêu ngu.

    Hệ B là dành cho những thí sinh rớt Đại học. Đối với khu vực 1 (vùng xâu vùng xa, con thương binh liệt sĩ, gia đình cách mạng) như Nguyễn Thanh Nghị thì điểm tuyển là 6 điểm (3 môn). Có nghĩa là thi được 2 điểm mỗi môn là đậu. (Trong khi hệ chính quy phải là 22 điểm / 30). Nói vậy để biết chất lượng các lớp này thế nào.

    Vì quá đông các lớp hệ B, nên các lớp này học buổi tối như mấy lớp xóa mù chữ. Tổng cộng khoảng hơn 1000 sinh viên hệ B so với tổng số sinh viên ngành kiến trúc chính quy chỉ có 300. Hic hic. Số sinh viên kiến trúc chính quy trở thành ... thiểu số, ặc ặc. Do vậy, sinh viên chính quy không có điều kiện kết bạn với nhóm hệ B.

    Ngành xây dựng có 2 lớp chính quy, khoảng 100, nhưng số hệ B là 400. Nguyễn Thanh Nghị nằm trong nhóm hệ B này.

    Sau 2 năm, các lớp hệ B được người ta âm thầm chuyển thành ... chính quy. Rồi sau đó Nguyễn Thanh Nghị đi du học bằng học bổng 322 của nhà nước vì có bố là Phó Thủ tướng lúc đó. Nghị đi bằng học bổng này để tránh điều tiếng là tiền đâu mà du học vì loại như Nghị cũng chẳng có ai cho học bổng được. Mà đi bằng tiền túi thì người ta dị nghị là tiền tham nhũng. Dĩ nhiên tiền thì Nghị không thiếu.

    Nghị đi mấy năm, về nước làm Trưởng Ban đào tạo sau đại học, rồi rất nhanh chóng trở thành Hiệu phó trường Đại học Kiến Trúc TP.HCM vì bố đã là Thủ tướng lúc này. Bây giờ Nghị đã là Thứ trưởng Bộ Xây dựng. Đời Nghị may mắn quá.

    Tôi cùng năm sinh với bạn Nghị, vào học cùng một trường, cùng niên khóa (nhưng khác khoa, khác lớp, khác hệ). Mặc dù cùng tuổi mà sao số phận khác nhau quá, chỉ vì tôi không có ông bố làm Thủ tướng CHXHCNVN. Hic hic.

    Cảm ơn thông tin rõ ràng của bạn. Nó nhắc lại cái giai đoạn trù dập và kỳ thị ghê tởm ở miền Nam sau 1975. Trí nhớ tôi hơi kém nên không nhớ được chi tiết cụ thể như bạn. Hơn nữa tôi cũng không học kiến trúc.

    Bạn vào được kiến trúc hệ chính quy thời đấy, chứng tỏ bạn là học sinh rất giỏi. Nếu vì lý lịch không tốt mà không thành đạt thì rất đáng buồn. Nhưng tôi vẫn tin và thành thật mong rằng, với khả năng thực sự của bạn, cuộc sống bạn hiện nay cũng êm ấm.

    Với nickname Bạch Hùng thì tôi miễn cưỡng trả lời như sau: vào đây khích bác như trẻ con mới tập đánh vần chỉ để làm trò cười cho người khác.

    Tôi chẳng chống cộng. Ở Việt nam làm gì có cộng sản mà chống!

    Chỉ có loại sinh viên ngu mới học hệ B. Bác nào đã viết thế đúng hết rồi, tôi còn gì để nói nữa.

    Tôi thi đỗ vào hệ chính quy (hệ A), ĐH Kiến Trúc TP.HCM, khoa Kiến Trúc năm 1994, cùng năm với Nguyễn Thanh Nghị.

    Chính xác là khóa 1994 chỉ có 2 lớp ngành Kiến trúc, 1 lớp ngành quy hoạch, 2 lớp ngành Xây dựng là hệ chính quy. Các lớp chính quy hệ A học buổi sáng và chiều.

    Nhưng để tăng thu nhập, hiệu trưởng thời đó là Mai Hà San, Hoàng Như Tấn đã cho mở vô tội vạ các lớp hệ B, ngòai ra còn có hàng loạt lớp tại chức, chuyên tu, mở rộng, cử tuyển ... Nghĩa là nói các lớp hệ B là học ngu, thì các bố tại chức, chuyên tu, mở rộng, cử tuyển ... còn là siêu ngu.

    Hệ B là dành cho những thí sinh rớt Đại học. Đối với khu vực 1 (vùng xâu vùng xa, con thương binh liệt sĩ, gia đình cách mạng) như Nguyễn Thanh Nghị thì điểm tuyển là 6 điểm (3 môn). Có nghĩa là thi được 2 điểm mỗi môn là đậu. (Trong khi hệ chính quy phải là 22 điểm / 30). Nói vậy để biết chất lượng các lớp này thế nào.

    Vì quá đông các lớp hệ B, nên các lớp này học buổi tối như mấy lớp xóa mù chữ. Tổng cộng khoảng hơn 1000 sinh viên hệ B so với tổng số sinh viên ngành kiến trúc chính quy chỉ có 300. Hic hic. Số sinh viên kiến trúc chính quy trở thành ... thiểu số, ặc ặc. Do vậy, sinh viên chính quy không có điều kiện kết bạn với nhóm hệ B.

    Ngành xây dựng có 2 lớp chính quy, khoảng 100, nhưng số hệ B là 400. Nguyễn Thanh Nghị nằm trong nhóm hệ B này.

    Sau 2 năm, các lớp hệ B được người ta âm thầm chuyển thành ... chính quy. Rồi sau đó Nguyễn Thanh Nghị đi du học bằng học bổng 322 của nhà nước vì có bố là Phó Thủ tướng lúc đó. Nghị đi bằng học bổng này để tránh điều tiếng là tiền đâu mà du học vì loại như Nghị cũng chẳng có ai cho học bổng được. Mà đi bằng tiền túi thì người ta dị nghị là tiền tham nhũng. Dĩ nhiên tiền thì Nghị không thiếu.

    Nghị đi mấy năm, về nước làm Trưởng Ban đào tạo sau đại học, rồi rất nhanh chóng trở thành Hiệu phó trường Đại học Kiến Trúc TP.HCM vì bố đã là Thủ tướng lúc này. Bây giờ Nghị đã là Thứ trưởng Bộ Xây dựng. Đời Nghị may mắn quá.

    Tôi cùng năm sinh với bạn Nghị, vào học cùng một trường, cùng niên khóa (nhưng khác khoa, khác lớp, khác hệ). Mặc dù cùng tuổi mà sao số phận khác nhau quá, chỉ vì tôi không có ông bố làm Thủ tướng CHXHCNVN. Hic hic.

    Trích dẫn:
    Những thí sinh thi rớt hệ chính quy, con gia đình có công với cách mạng, chỉ cần khoảng 3-6 điểm trên 30 là vào lớp dự bi. (nghĩa là thi ba môn, mỗi môn được 1 hay 2 điểm). Sau một năm học che mắt thế gian, gọi là dự bị, thì cũng vào đại học hệ B.
    Trong khi đó, con gia đình "nguỵ quân nguỵ quyền" muốn vô ĐH Kiến Trúc thời đó phải đạt khoảng 28-30 điểm trên 30.
    Bác nào từng sống ở miền Nam mấy năm sau 75, xin nhớ lại hộ chi tiết quái đản này.

    Bác này tức cười nhỉ? Ăn nói chỉ toàn ngu ngơ. Đấy là vào cái thời cách đây 30 năm chứ đến bây giờ làm gì có chuyện phân biệt gia đình ngụy quân ngụy quyền nữa.

    Đúng là các bác chống cộng nhiều quá đến mức độ bị tẩy não, nhồi sọ, whitewash trong những môi trường chống cộng bịp bợm nó quen rồi. Giờ, muốn nghĩ thẳng cũng khó.

    +1 viết:
    Lãng viết:
    Người có tài, bao giờ cũng có khí chất. Họ biết tận dụng cơ hội, quan hệ nhưng vẫn có những phẩm chất khiến những kẻ được họ cầu cạnh phải vị nể.

    Like!

    Lãng viết:
    Làm người, cần phải sống làm sao để trước hết mình phải tôn trọng chính mình.

    Chào anh Lãng.
    Quả đúng là anh Lãng 'trên thông thiên văn, dưới tường địa lý'. Những nhận định của anh rất sắc bén và đúng với thực tế.
    VN đang chuyển hóa rất nhanh từ chế độ độc tài đảng trị sang độc tài cá nhân trị. Đây là quá trình tất yếu dẫn đến sự sụp đổ của ĐCS, đúng như anh nhận xét 'Các bạn hy vọng nhồi con cháu vào làm thế hệ kế cận sẽ giúp củng cố quyền lực và kéo dài hơi hơn cho chế độ, Ở phương diện tập quyền độc tài, các bạn tính không sai. Nhưng về chiến lược lâu dài, điều này chỉ làm hệ thống suy yếu đi nhiều hơn, niềm tin dân chúng giành cho chính quyền mai một đi càng nhiều hơn, và ngày kết của nó, do đó sẽ đến gần hơn dự kiến'.

    Rất mong được nghe ý kiến của anh Lãng về một tương lai 'hậu cộng sản'. Các đảng chính trị và người dân VN phải làm gì để VN không rơi vào tình trạng hỗn loạn?
    Cám ơn anh trước.

    Nguyễn Thanh Nghị từng học hệ B trường ĐH Kiến Trúc:

    http://danlambaovn.blogspot.com/2011/11/cau-am-cua-3d-uoc-bong-len-ghe-thu.html

    Chỉ có loại sinh viên ngu mới học hệ B. Sinh viên hệ B là thí sinh thi rớt đại học. Với lý lịch gia đình có công với cách mạng (đối tượng 2), cộng thêm tiêu chuẩn tỉnh, NTNghị chỉ cần khoảng 10 điểm trên 30 là có thể vào đại học.

    Những thí sinh thi rớt hệ chính quy, con gia đình có công với cách mạng, chỉ cần khoảng 3-6 điểm trên 30 là vào lớp dự bi. (nghĩa là thi ba môn, mỗi môn được 1 hay 2 điểm). Sau một năm học che mắt thế gian, gọi là dự bị, thì cũng vào đại học hệ B.

    Trong khi đó, con gia đình "nguỵ quân nguỵ quyền" muốn vô ĐH Kiến Trúc thời đó phải đạt khoảng 28-30 điểm trên 30.

    Bác nào từng sống ở miền Nam mấy năm sau 75, xin nhớ lại hộ chi tiết quái đản này.

    Do Muoi Mot viết:
    Đúng vậy, em là dân thường 100%. Giờ ở VN chán qua nên đang học tiếng anh để kiếm đường đi Úc. Dù ở VN là thiên đường XHCN, nhưng em vẫn muốn đi qua xứ tư bản thối nát để hái nho, để cắt cỏ.

    Sống tự do vẫn thích hơn là sống như thế này.

    Kiếm thẻ xanh là một trong những mục tiêu số một viết:
    Dân Việt Nam có tiền giờ kiếm thẻ xanh là một trong những mục tiêu số một. Đây đúng là một thời kỳ nghiệt ngã cho đám dân ngu cu đen, vốn chẳng có sự lựa chọn đé o nào cho số phận.

    Cái này không sai.

    Họ, cộng việc có vẻ rất bình thường nhưng chẳng hiểu lấy tiền đâu ra cho con đi học nước ngoài như USA, Úc rồi ở lại luôn bằng cách lập gia đình (giả có, thiệt có). Sau đó họ lại tung tăng chạy đi chạy về VN. Thẻ xanh như là một chìa khóa cho phép họ ra khỏi VN bất cứ lúc nào họ muốn mà không cần xin chiếu khán VN. Một loại chân trong chân ngoài

    Còn những mục tiêu số một khác là gì ?

    Tôi cũng muốn qua Úc, đất rộng người thưa, tự do để sống nhưng bây giờ khó lắm. Đọc tiêu chuẩn điểm trên website chính phủ Úc thì thấy mình ít điểm quá
    Ngoài tiếng Anh, bạn cần có thêm nghề chuyên môn mà Úc cần cho bang của họ. Nếu bạn chưa lập gia đình và có thân nhân gần ở Úc thì càng hay, có thể lập gia đình bến Úc hoặc đi du học

    Được bổ nhiệm vào cương vị cao, vấn đề nhiều tuổi hay ít tuổi và vấn đề thành tích chống Mỹ cứu nước hay thành tích đảng cũng không thành vấn đề mà vấn đề là năng lực, trình độ, "lão ô bách tuế bất như phượng hoàng sơ sinh." Xem ra thì đây đúng là hiện tượng gia đình trị, giống Bác Triều Tiên và Cu ba, điều này rất nguy hiểm, con người không vươn lên bằng tài năng mà vươn lên bằng thủ đoạn hay sự hãnh tiến thì sau này sẽ phát sinh tai hoạ, đây là quy luật từ cổ chí kim, từ đông sang tây. Rõ nét nhất để chứng minh thì chính là ông bố của ông Nghị, tức là đương kim thủ tướng hiện nay. Quá trình học tập của ông ấy là một ẩn số, trình độ kém cỏi, làm đâu hỏng đấy, điển hình là vụ Vinashin, nhưng thủ đoạn thì thật ghê sợ, bất chấp tai tiếng, bất chấp đạo đức, bất chấp lẽ phải, xem vụ ông ta chỉ đạo vụ xử ông tiến sĩ Luật CHHV thì rõ, rồi bau xít Tây nguyên...Một điều ghê gớm là sự im lặng đáng sợ trước các kiến nghị của trí thức trong và ngoài nước, rồi im lặng trước nhân dân biểu tình chống TQ, im lặng đáng sợ hơn lên tiếng. Cứ bịt tai đưa con lên ghế cao. Hậu quả thì không biết nhưng có người đã đự đoán: "Bây giờ gió thổi Lybi/ Con vua thất thế thì đi vào tù."

    Đúng vậy, em là dân thường 100%. Giờ ở VN chán qua nên đang học tiếng anh để kiếm đường đi Úc. Dù ở VN là thiên đường XHCN, nhưng em vẫn muốn đi qua xứ tư bản thối nát để hái nho, để cắt cỏ.

    Sống tự do vẫn thích hơn là sống như thế này.

    Kiếm thẻ xanh là một trong những mục tiêu số một viết:
    Dân Việt Nam có tiền giờ kiếm thẻ xanh là một trong những mục tiêu số một. Đây đúng là một thời kỳ nghiệt ngã cho đám dân ngu cu đen, vốn chẳng có sự lựa chọn đé o nào cho số phận.

    Cái này không sai.

    Họ, cộng việc có vẻ rất bình thường nhưng chẳng hiểu lấy tiền đâu ra cho con đi học nước ngoài như USA, Úc rồi ở lại luôn bằng cách lập gia đình (giả có, thiệt có). Sau đó họ lại tung tăng chạy đi chạy về VN. Thẻ xanh như là một chìa khóa cho phép họ ra khỏi VN bất cứ lúc nào họ muốn mà không cần xin chiếu khán VN. Một loại chân trong chân ngoài

    Còn những mục tiêu số một khác là gì ?

    Các bạn nên nhớ rằng ông Nghị được bổ nhiệm lên chức Thứ trưởng Bộ Xây dựng, không phải là Thứ trưởng đúng nghĩa đâu. Chức Thứ trưởng (giúp việc cho Bộ trưởng) nhưng Bộ trưởng cũng sợ xanh mặt đó! Biết đâu Bộ trưởng cũng phải nịnh Thứ trưởng để lấy lòng chú em vì chú em có ông bố là Thủ tướng to quá! Những chuyện tương tự như thế này chỉ có ở những nước độc tài cộng sản như Bắc Hàn, Việt Nam, Cuba...nên dân ở các nước này còn khổ dài dài! Chợt nghĩ câu thơ dân gian: con vua thì được làm vua/ con sải ở chùa lại quét lá đa...nghiệm vào xã hội Việt Nam hiện nay vẫn còn đúng lắm! Ôi thương lắm dân tộc Việt Nam!

    Lãng viết:
    Người có tài, bao giờ cũng có khí chất. Họ biết tận dụng cơ hội, quan hệ nhưng vẫn có những phẩm chất khiến những kẻ được họ cầu cạnh phải vị nể.

    Like!

    Dân Việt Nam có tiền giờ kiếm thẻ xanh là một trong những mục tiêu số một. Đây đúng là một thời kỳ nghiệt ngã cho đám dân ngu cu đen, vốn chẳng có sự lựa chọn đé o nào cho số phận.

    Cái này không sai.

    Họ, cộng việc có vẻ rất bình thường nhưng chẳng hiểu lấy tiền đâu ra cho con đi học nước ngoài như USA, Úc rồi ở lại luôn bằng cách lập gia đình (giả có, thiệt có). Sau đó họ lại tung tăng chạy đi chạy về VN. Thẻ xanh như là một chìa khóa cho phép họ ra khỏi VN bất cứ lúc nào họ muốn mà không cần xin chiếu khán VN. Một loại chân trong chân ngoài

    Còn những mục tiêu số một khác là gì ?

    Anh Lãng bình rất chuẩn.

    Về phần chú Nghị, chắc chắn là loại hèn và kém nhưng bạo như cha mình thôi. Tại sao? Tại vì người có học (đã biết) mà có thực tài và có đức (đều chưa biết) thì không vội nhẩy cao mà sẽ đi từng bước để rèn và luyện tài cán của mình cho đến khi dụng võ ngoài chiến tuyến. Sự vội vã của cả hai cha con thế này chỉ là tham và kém và cuồng. Mà tham và cuồng là vô đức, còn kém là vô tài. Tất cả thành ra đã rõ về cha con nhà thủ. Nếu tốt đẹp, cha con 3D phải học cha con Lý Quang Diệu và Lý Hiển Long cơ. Nhưng cha con 3D không có đủ tài đức tối thiểu để làm trò cha con nhà Lý.

    Chỉ còn xem cái hệ thống một đảng đa phái này nó xử lý ra sao vụ này? Nhiều khả năng chúng đã thỏa thuận xong và giờ đến lượt các cậu ấm thuộc dây phái khác dây 3D lên. Tức là đại loạn. Đại loạn sớm là may cho đất nước, dù đang có bọn Tàu ngấp nghé cũng không sao, anh Lãng ạ. Dân ta sẽ xử lý được.

    Khả năng thứ hai là các dây quyền lực đối trọng khác của 3D như Sang, Trọng... sẽ rình cơ hội này để hạ ngầm hay công khai 3D. Nhưng cha con 3D chắc đã tính kỹ rồi. "Nội chiến" kiểu này xẩy ra thì chỉ dân khổ thêm, vì tự nhiên hy vọng thêm là sẽ có chuyển biến tốt, rốt cục vẫn thế mà thôi. Tôi rất ghét khả năng này nhưng nó lại rất cao. Thật chán như con gián!

    Democracom