Đào Hữu Nghĩa Nhân - Phụng sự cái gì?

  • Bởi Khách
    25/10/2011
    6 phản hồi

    Đào Hữu Nghĩa Nhân

    lekhaphieu.jpg
    Tôi chỉ có mỗi một thần tương duy nhất: đó là chính tôi.

    Đảng có câu slogan khá hay về mục tiêu của mình, "Đảng không có bất cứ quyền lợi nào khác ngoài quyền phụng sự tổ quốc, phụng sự nhân dân". Thật tâm mà nói khi đọc câu khẩu hiệu khá kêu này tôi có cái cảm giác ban đầu muốn chia sẻ với đảng về đức hy sinh vô bờ, không điều kiện khả dĩ ngoài sự phụng sự không công miễn phí suốt đời của Đảng cho tổ quốc, cho hạnh phúc của nhân dân. Thoáng qua người ta nghĩ vậy.

    Nhưng rồi cũng tự hỏi, hà cớ gì những "thầy tu" kia đã nguyện giành một đời xây dựng tổ chức để gánh lấy độc quyền công việc phụng sự cao cả đó? Và vì sao tổ chức đó quyết tâm sống mái với các tổ chức, cá nhân khác có ý định chia sẻ với Đảng làm công việc thiêng liêng này bằng mọi giá chẳng từ nan? Từ thuyết phục, ngục tù,dọa dẫm, đàn áp,... đến thủ tiêu không cần tra hỏi bởi luật pháp.

    Rồi cũng tự hỏi có phải vì tử thủ phụng sự cao cả ấy, vô hình trung Đảng cộng sản có lẽ là tổ chức bị thù ghét và bị nguyền rủa nhiều nhất tự cổ chí kim đến hiện giờ, do bởi chẳng từ nan thủ đoạn dơ dái, bẩn thỉu nào để duy trì sự tồn tại của tổ chức?

    Vấn đề phiền não cho cái sự đời và sự cao thượng hóa mong ước hoành tráng trên lại không nằm ở lòng quyết tâm của tổ chức mà chính là những kẻ đông đảo mang danh tổ chức dự phần vào trò chơi danh tiền này mới thực là kẻ quyết định cái mong ước cao thượng ấy có vất vào sọt rác hay không?

    Chính cái chữ "Nhưng" chết tiệt đã dần đẩy đưa nhanh chóng cái tôn chỉ của tổ chức độc tài vào chốn rệu rã và ngày càng đi ngược cái gọi là không quyền lợi của tổ chức độc tài. Bởi tổ chức đó không có bất kỳ công cụ nào kiểm soát quyền lực hiệu quả ngoài tính tự giác, và lòng tham lam vừa phải!

    Lịch sử loài người có là bài học hay ho và thú vị? Lịch sử có thể hiện và ghi chép đầy đủ những sự kiện đẫm máu và huy hoàng của quá khứ? Lịch sử có là bài học miễn phí cho tất cả mọi người chúng ta chiêm nghiệm? Liệu có bao giờ chúng ta tự hỏi mình sẽ học được gì đó cốt lõi từ quá khứ chăng?

    Nhìn xã hội loài người và đặc biệt là xã hội độc tài đầy rẫy những xung đột cố hữu hiện tại, mới nhận thấy rằng việc con người học được gì đó từ bài học của quá khứ hầu như vô nghĩa.

    Lịch sử loài người đã có bao nhiêu cuộc chiến tranh phi nghĩa. Chiến tranh có để lại những mất mát và đau thương cho cả hai phía không? Chiến tranh có tàn phá những thành tựu mà nhân loại đã kỳ công xây dựng không? Và là mồ chôn lòng vị tha, tình yêu thương,... trong hận thù và chia rẽ khủng khiếp chăng?

    Độc tài có phải là tên bạo chúa nhân danh một cái gì đó ngu ngốc không? Xã hội độc đoán và bị quy định tàn nhẫn có phải là một xã hội bệnh hoạn, tạo điều kiện cho tham nhũng và dập tắt mọi nền tảng sáng tạo không?

    Chính cái xã hội ấy đã tự thân nó hình thành một xã hội chia rẽ ghê gớm và tạo ra những cá nhân ích kỷ chỉ biết hưởng thụ vật chất, tôn thờ chủ nghĩa tiêu thụ như là một cứu cánh, một thước đo thành công của kẻ tù ngục hay của những kẻ xu nịnh nương nhờ vào sức mạnh độc tài để làm giàu cho chính mình?

    Những ai đã đẻ ra câu slogan trên có khẩn thiết trả lời hàng loạt câu hỏi trên hay không? Việc "phụng sự tổ quốc, phụng sự nhân dân" như quý vị rêu rao phải chăng là làm giảm nhẹ những xung đột trên? Tạo ra một xã hội nối kết vững chắc hơn. Thực tế ngày càng rệu rã và đi đến chỗ hủy diệt trong tương lai gần, và làm suy vong tinh khí của cả một dân tộc có bề dày lịch sử bốn ngàn năm trở nên hèn mọn? Và thực tế đã diễn ra thế nào đằng sau câu khẩu hiệu hay ho ấy có lẽ là một sự thật đáng buồn không cần phải triết lý hay dùng sự kiện để minh họa?

    Quý vị có sợ hãy chiến tranh không? Quý vị học hỏi gì và tạo ra những sáng kiến gì ngõ hầu để chiến tranh, xung đột không còn hiện hữu trong chính dân tộc mà các ngài nguyện phụng sự phi quyền lợi? Khi khai sinh ra tổ chức các ngài có thấy nguy cơ trỗi dậy tính chuyên chế và độc tài của tổ chức và làm gì để chúng đừng sinh sôi nẩy nở gây ra những phiền toái cho tổ chức chưa? Xin thưa các ngài chẳng làm gì cả ngoài những giải pháp nửa vời, hay thậm chí khuyến khích nhau dùng công cụ bạo lực với nhân danh chuyên chính - một hình thái khác của chiến tranh như một công cụ, một phương cách để giải quyết các vấn đề nan giải của quý vị quá mức cần thiết!

    Kinh nghiệm trong quá khứ chỉ thực sự cần thiết cho những ai thật lòng yêu thương giống nòi. Nếu chúng ta giả vờ yêu và ngụy biện để che dấu một dã tâm khác ẩn đằng sau mỹ từ của tổ chức nhằm mục đích để thỏa mãn những quyền lợi riêng tư của mình, tình yêu đó được xây dựng từ chính xương máu của đồng loại chúng ta như đã thấy từ giai đoạn khởi thủy thành lập tổ chức chết tiệt của các ngài.

    Quý vị có nhìn thấy hàng loạt các cuộc chiến tranh và tội ác bẩn thỉu từ quá khứ hay không? Các vị có biết nó được hình thành và khởi nguồn bởi những ai không? Có phải từ những tên bạo chúa như Tần Thủy Hoàng, Hitle, Nhật Hoàng, Napoleon, Stalin,... Tất cả nó đều do cái vị trí độc tài và chuyên chế bởi quyền lực tội ác không kiểm soát được, nằm tập trung bởi một nhóm người! Quý vị có thấy gần như trọn vẹn từ trong bản thân các nước xã hội chủ nghĩa trước đây và một nhúm nhỏ thoi thóp tồn tại của quý vị luôn tiềm ẩn những xung đột chực chờ, phát sinh và bùng nổ nếu có điều kiện chính mùi?

    Quý vị có thấy phần lớn các nước XHCN còn sót lại hay mang danh nghĩa XHCN đều nghèo kiết xác hay không? Từ Bắc Triều Tiên, Cuba, Myanma, TQ,... Quý vị có bao giờ tự hỏi và chiêm nghiệm trả lời câu hỏi vì sao hàng loạt các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu, Liên Xô tan rã sau bao nhiêu năm đạt được những thành tựu vĩ đại "xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội", như quý vị đã từng tuyên truyền văn mạng trên cái loa làng?

    Tôi tin chắc quý vị ít nhiều có câu trả lời rốt ráo cho các vấn đề này. Nhưng về thực tế quý vị chỉ thấy nó trong chiều kích mà quý vị muốn thấy thế thôi!? Tức, tự thân quý vị sẽ lại một lần nữa chi những đồng tiền thấm đẫm máu và mồ hôi của dân chúng để thành lập một "nhóm" nghiên cứu và rút ra bài học làm sao tổ chức quý vị không sụp đổ và tiếp tục duy trì quyền lực thống trị bằng mọi giá! Từ những nghiên cứu đó thay vì cải tổ hệ thống máy cái lập trình ban đầu đã hỏng, đằng này quý vị chỉ tra dầu mỡ để giúp nó chạy càng hủy diệt hơn lúc đầu.

    Giải quyết triệt để mọi nguồn gốc phát sinh mâu thuẫn trong lòng tổ chức, độc tài của quý vị,... Giải pháp của quý vị là trấn áp mạnh bạo hơn nữa, đè bẹp mọi động đậy phản kháng mạnh hơn nữa. Thay cho lòng bao dung, yêu thương, vị tha... là ích kỷ hơn, tàn bạo hơn, và thù hận tiếp nối.

    Quý vị ca ngợi tổ chức của quý vị, và đưa ra các tôn chỉ tốt đẹp của quý vị nhưng quý vị không biết rằng đó chỉ là một khẩu hiệu vô vọng. Nó chỉ khiến người khác buồn nôn, buồn cười về sự ấu trĩ của tôn chỉ, bởi không tiên lượng được các hiệu ứng ngược mà khẩu hiệu đó mang lại cho tổ chức!

    "Đảng không có bất kỳ quyền lợi nào khác ngoài quyền phụng sự tổ quốc, phụng sự nhân dân" nhưng những người trong tổ chức của quý vị thì có! Đảng viên của tổ chức và cái tổ chức của con người bằng xương bằng thịt đó cũng có đầy những tham vọng, hỉ nộ ái ổ, tham, sân, si và thù ghét, yêu thương như một con người bình thường. Vậy tổ chức của quý vị làm gì để nhập sự thánh hóa tôn chỉ của tổ chức vào những kẻ tầm thường ấy? Con người trong tổ chức của quý vị không phải là các thầy tu. Họ không sống bằng chay tịnh, không phải thi thoảng tuyệt thực để thanh tẩy bụi trần, không phải che dấu thú vui nhục dục,... Vị lãnh tụ tinh thần hay hình tượng được thánh hóa nào đó không phải là các bậc đại giác ngộ như đức Phật, như chúa Giê Su hay thánh Alla,... Các lão ấy cũng có những ham muốn và dục vọng tầm thường. Các lão ấy cũng thích nhà cao cửa rộng, thích sùng bái cá nhân, thích được mọi người ngưỡng mộ, thích được tán dương, thích được công chúng khóc thương hay thờ phụng khi nằm xuống,.. Vậy thì làm gì để xa lánh quyền lợi, quyền lực cám dỗ? Ồ! có quá nhiều đàn bà đẹp nằm trong tầm với quyền lực và sự giàu có. Làm sao để cưỡng lại thú vui thỏa mãn thể xác khi mà quy định đảng viên của tổ chức không được lén phéng. Thay vì thực thành theo điều lệ của tổ chức, họ sẽ xé toạc các quy định như tôn giáo của tổ chức. Sáng tạo ra vô vàn hình thức tội ác để thỏa mãn tham vọng này.

    "Đảng không có quyền lợi nào khác ngoài quyền phụng sự tổ quốc, phụng sự nhân dân" nhưng vợ con, dòng tộc, bà con thân thuộc, họ hàng của Đảng thì có. Họ có tham vọng hưởng thụ tối đa những thú vui vật chất. Họ thích những căn nhà sang trọng do bởi được kích thích hình ảnh quảng cáo sang trọng, thụ hưởng, tiện nghi,.... Họ có tham vọng sở hữu nhiều đất đai, có tham vọng làm chủ tư liệu sản xuất, tham vọng có những ảnh hưởng quyền lực phù phiếm...Và vì thế họ tác động vào những kẻ điều hành tổ chức, sai khiến họ vẽ ra những chính sách, những quy định tạo thuận lợi tối đa cho họ làm giàu.

    "Đảng không có bất cứ quyền lợi nào khác ngoài quyền phụng sự tổ quốc, phụng sự nhân dân" nhưng công bộc của đảng thì đầy những tham vọng. Họ thích quyền cao chức trọng. Nếu không thích thì hẳn sẽ không có nhức nhối việc chạy quyền chạy chức mà chính đảng cũng thừa nhận là có tệ nạn này trong bộ máy của quý vị. Thích nhà lầu xe hơi, thích ngủ với các người đẹp chân dài, thích hưởng thụ tối đa nhu cầu vật chất. Hơn 90% công bộc đều sống trong mức "nghèo khổ" do tham nhũng, do những mối quan hệ ngầm, do vung vén cá nhân mà nên.

    "Đảng không có bất kỳ quyền lợi nào khác ngoài quyền phụng sự tổ quốc, phụng sự nhân dân" nhưng những nhóm lợi ích bung xung, quanh đảng thì có. Họ sẽ tác động đến những con người tham vọng vô độ của tổ chức quý vị, đúc lót họ, hối lộ họ để tiết lộ các thông tin quy hoạch mật có lợi cho họ, dùng chính sách đồng tiền mạnh điều khiển quan chức, đưa ra những chính sách hay luật lệ có lợi cho quyền lợi phe nhóm thân hữu. Hoặc thậm chí đưa những lãnh đạo cùng phe cánh nắm giữ những vị trí then chốt.

    ...

    "Đảng không có bất cứ quyền lợi nào khác ngoài quyền phụng sự tổ quốc, phụng sự nhân dân" Ồ ồ ồ....!!!!!! Cảm động thay!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Admin viết:

    Không ai chịu trách nhiệm?

    (Tamnhin.net) - Không có nước nào như Việt Nam khi ồ ạt đầu tư hàng loạt khu cảng biển, khu kinh tế cửa khẩu, khu kinh tế ven biên giới rồi sau vài năm nhìn lại thấy việc đầu tư không hiệu quả và cũng không có ai phải chịu trách nhiệm.

    Chuyên gia kinh tế cao cấp Bùi Kiến Thành đã nhấn mạnh điều này trong cuộc trả lời phỏng vấn báo chí, quanh vấn đề tái cơ cấu đầu tư công.

    Chuyên gia Bùi Kiến Thành nêu rõ, đây cũng là vấn đề được Chính phủ nêu ra khi xem lại quyết định phân cấp đầu tư cho các địa phương. Điều đặc biệt cần lưu ý là phần lớn tiền đầu tư công ở Việt Nam là vốn vay ODA của nước ngoài. Nhưng đi vay đầu tư không hiệu quả, không thu hồi được vốn thì không có tiền trả, lại phải đi vay tiếp để trả nợ. Không vay được để trả nợ đúng hạn thì phải đi xin. Khi đó sẽ bị người cho vay ép ngược, dễ mất chủ quyền. Đây không phải là vấn đề của tương lai mà là vấn đề trước mắt cần giải quyết.

    ...

    Đức Trung
    Nguồn: http://tamnhin.net/Diemnhin/16016/Khong-ai-chiu-trach-nhiem.html

    Xét về trách nhiệm hàng đầu là đương nhiên thủ tướng rồi, tức Nguyễn Tấn Dũng.
    Dũng không thể chối quanh để đổ lỗi là đàn em, cấp dưới báo cáo sai, vì đó chỉ là trách nhiệm liên đới mà thôi.
    Ở các nước khác, thủ tướng tự trọng, nhận trách nhiệm và từ chức
    Ở VN thì Nguyễn Tấn Dũng vẫn nhởn nhơ như không phải trách nhiệm của Dũng.
    Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Phú Trọng cũng không cho QH điều tra.
    Thật là nham nhở và khả ố !

    Đức Trung viết:
    Không có nước nào như Việt Nam khi ồ ạt đầu tư hàng loạt khu cảng biển, khu kinh tế cửa khẩu, khu kinh tế ven biên giới rồi sau vài năm nhìn lại thấy việc đầu tư không hiệu quả và cũng không có ai phải chịu trách nhiệm.

    .. đầu tư công đang bị thất thoát 10%- 20% mỗi năm nên cần phải quyết liệt ngăn chặn sự rò rỉ tiền bạc trong đầu tư công. .. phải mạnh tay giải quyết các hiện tượng tham nhũng, thất thoát trong đầu tư công. Ban Tổ chức T.Ư sẽ thẳng tay với những người quản lý đầu tư công không hiệu quả, gây ra tham nhũng, lãng phí. Có nhiều kiểu lãng phí đầu tư công được xếp ở mức nguy hiểm như dự án đường cao tốc Láng - Hòa Lạc mới đưa vào sử dụng, có chỗ vừa làm xong đã hỏng...

    Mục tiêu của đảng csVN là gì? phụng sự xã hội hay phục vụ phe nhóm ? Đảng làm bất cứ cái gì miễn đem lại lợi nhuận cho đảng viên - huê hồng, rút ruột công trình,.. Tham nhũng từ gốc tới ngọn song đốt đèn tìm mãi cũng chẳng bắt được đứa nào... mà lỡ có kiếm ra cũng đâu dám xử lí vì.. lấy ai làm việc (tim đen là: lỡ chúng khai ra thì xuống hố cả lũ),.. Vụ in tiền polymer, xa lộ Đông Tây, boxit, xây cất từ đường,.. kể sao cho hết!

    Thêm nữa, TBT Trọng Lú trong cuộc triều kiến thiên nhan mới đây đang tâm hai tay dâng hiến đất nước này cho lũ giặc ngàn năm Tàu cộng (cờ hoa Trung-quốc thêm 1 sao).

    Đề nghị của Đức Trung thật là chí lí, tiếc rằng không hợp thời chăng.
    .

    Không ai chịu trách nhiệm?

    (Tamnhin.net) - Không có nước nào như Việt Nam khi ồ ạt đầu tư hàng loạt khu cảng biển, khu kinh tế cửa khẩu, khu kinh tế ven biên giới rồi sau vài năm nhìn lại thấy việc đầu tư không hiệu quả và cũng không có ai phải chịu trách nhiệm.

    Chuyên gia kinh tế cao cấp Bùi Kiến Thành đã nhấn mạnh điều này trong cuộc trả lời phỏng vấn báo chí, quanh vấn đề tái cơ cấu đầu tư công.

    Chuyên gia Bùi Kiến Thành nêu rõ, đây cũng là vấn đề được Chính phủ nêu ra khi xem lại quyết định phân cấp đầu tư cho các địa phương. Điều đặc biệt cần lưu ý là phần lớn tiền đầu tư công ở Việt Nam là vốn vay ODA của nước ngoài. Nhưng đi vay đầu tư không hiệu quả, không thu hồi được vốn thì không có tiền trả, lại phải đi vay tiếp để trả nợ. Không vay được để trả nợ đúng hạn thì phải đi xin. Khi đó sẽ bị người cho vay ép ngược, dễ mất chủ quyền. Đây không phải là vấn đề của tương lai mà là vấn đề trước mắt cần giải quyết.

    Theo Chuyên gia Bùi Kiến Thành, nhiều địa phương có những dự án đầu tư không xét theo tổng thể quyền lợi, lợi ích quốc gia mà chỉ nghĩ đến quyền lợi của địa phương đó. Có nhiều trường hợp đầu tư “vô bổ” kiểu như xây một nhà máy đường giữa cánh đồng nhưng không có vùng mía nguyên liệu đi kèm. Các nhà máy xi măng xây xong không có nguyên liệu cũng là ví dụ...

    Chuyên gia Bùi Kiến Thành đề nghị đầu tư công phải gắn liền với trách nhiệm sử dụng vốn ngân sách. Không thể tiếp tục giao cho các chính quyền địa phương quyết định. Chính quyền T.Ư phải quyết định theo những quy hoạch tổng thể của nền kinh tế. Phía Bắc làm gì, phía Nam làm gì. Chỗ nào ở miền Trung thì làm cảng tốt, chỗ nào không được xây cảng. Việc này cần có chiến lược thực hiện giải quyết đầu tư công tổng thể của đất nước, chứ không làm theo đề xuất, đề nghị của từng địa phương.

    Ở đây cũng xem lại việc phân cấp, phân quyền và có thể giao cho địa phương phát triển một số dự án chứ không phải quyết định các dự án. Không thể tiếp tục giao về các địa phương làm các dự án không có lợi cho lợi ích quốc gia mà chỉ có lợi ích cục bộ cho địa phương.

    Tại cuộc gặp của Thủ tướng Chính phủ với các chuyên gia ngày 20-8, trước kỳ họp Ban Chấp hành T.Ư, rất nhiều ý kiến đặt ra phải tái cơ cấu nền kinh tế. Cái quan trọng nhất mà các chuyên gia đề cập là phải nghiêm túc rà lại đầu tư công. Những khoản đầu tư nào không cần thiết phải cắt giảm quyết liệt, không để vì tác động này kia mà không giải quyết.

    Về thực tế Việt Nam đầu tư nhiều cho mở đường sá, cảng biển, khu công nghiệp... tuy nhiên, hạ tầng mềm như y tế, giáo dục, văn hóa, nguồn nhân lực lại ít được chú trọng, Chuyên gia Bùi Kiến Thành cho rằng, đây là bất cập rất lớn. Vấn đề xây dựng cơ sở hạ tầng có hai lĩnh vực: Hạ tầng cứng như đường sá, bến cảng và hạ tầng mềm (văn hóa, y tế, giáo dục, nguồn nhân lực...).

    Thời gian qua, chúng ta làm hạ tầng cứng là nhiều chứ chưa tập trung hạ tầng mềm cho tương xứng. Cần rà soát lại giáo dục của ta đang có vấn đề gì, đang phát triển đến đâu. Phải xem lại tất cả về quy hoạch phát triển xã hội, giáo dục, y tế. Quá khứ làm không tốt thì giờ phải làm.

    Chuyên gia Bùi Kiến Thành nêu rõ, đầu tư công đang bị thất thoát 10%- 20% mỗi năm nên cần phải quyết liệt ngăn chặn sự rò rỉ tiền bạc trong đầu tư công. Quyết định của Ban Chấp hành T.Ư là rất quyết liệt và giờ phải mạnh tay giải quyết các hiện tượng tham nhũng, thất thoát trong đầu tư công.

    Ban Tổ chức T.Ư sẽ thẳng tay với những người quản lý đầu tư công không hiệu quả, gây ra tham nhũng, lãng phí. Có nhiều kiểu lãng phí đầu tư công được xếp ở mức nguy hiểm như dự án đường cao tốc Láng - Hòa Lạc mới đưa vào sử dụng, có chỗ vừa làm xong đã hỏng...

    Đức Trung
    Nguồn: http://tamnhin.net/Diemnhin/16016/Khong-ai-chiu-trach-nhiem.html

    Myanma (trước đây)cũng có quốc hiệu là CH XHCN Nyanma, nhưng không phải kiểu XHCN như ta hoặc TQ vì không do đảng CS lãnh đạo, các nước XHCN trong phe XHCN thực chất là nước CS ở giai đoạn đầu, Myanma không ở trong các nước phe này, nghĩa là không cùng hội cùng thuyền với VN và TQ. Còn đến như người theo đạo Phật chủ trương diệt dục (long ham muốn) mà vẫn có ham muốn, ham muốn của họ là truyền bá đạo Phật cho nhiều người. Vậy thì đã thành lập đảng mà lại không có ham muốn là điều lạ, về lý thì ham muốn hạnh phúc cho cả dân tộc thì phải bỏ đảng (một số người tập hợp lại vì lợi ích của nhóm người)mà lo cho toàn dân. Về thực tế: rõ ràng có sự phân biệt giữa đảng và quần chúng. Còn cái thực tế lịch sử lên án các đảng CS từ Âu sang Á là Liên xô giết hơn 20 triệu người, Trung Quốc giết gần một trăm triệu người, Việt Nam giết trên dưới mửa triệu người trong CCRĐ, ai giết? Đảng CS chứ còn ai. Tốt nhất là đừng bận tâm xét nét các câu nói của Đảng CS làm gì cho mất thời gian, cứ nhớ cái câu bất hủ của ông Thiệu trước kia: "Đừng nghe CS nói, hãy xem CS làm." Điều cần thiết nhất bây giờ là tập trung vào việc bảo vệ Tổ quốc, nếu không thì ông bạn 16 chữ vàng đang gặm dần. Từ khi cụ Hồ "vun đắp tình hữu nghị Việt -Trung" là nẩy sinh họa mất nước về tay người Tàu. Có người đã nói:Hồn cụ Hồ Chí Minh về căn dặn Hồ Cẩm Đào rằng sự nghiệp của dòng họ Hồ nhà ta, ta đã thực hiện được 90%, lại lai 10% ngươi thực hiện nốt trong thế kỷ 21." Có khi 10% là do chính quan ta hậu duệ do cụ Hồ Chí Minh đào tạo thực hiện nốt cũng nên. Hay Hồ TQ thực hiện 5%, còn ta (không phải nhân dân) thực hiện 5%.

    Cũng chính vì lẽ này nên đã khiến nhiều không ít người mất định hướng;trong đó có tôi;một bức tranh màu hồng đã vỡ vụn trong tôi!