Nói dối và...

  • Bởi Admin
    24/10/2011
    4 phản hồi

    Trần Nhuận Minh

    Văn Công Hùng: Mình không chủ trương lật lại lịch sử, bởi có những điều cũng chỉ... lịch sử mới lý giải được lịch sử, còn bao giờ thế hệ này, trong đó có mình, trở thành lịch sử thì chưa biết. Song có những điều mà do chính con người hôm nay, trong một khoảnh khắc nào đó, điều kiện nào đó, phải bắt buộc bịa tạc, và giờ họ công bố ra, thì không thể không làm ngơ được. Từ hồi sinh viên mình đã phản biện chuyện đi bộ vĩ đại của vua Quang Trung trong việc ra bắc đánh giặc, rồi chuyện cống vải. Mới đây nhất, mình đọc 1 tài liệu cho rằng voi của quân Tây Sơn đã tham gia trận Rạch Gầm- Xoài Mút. Huhu, nếu không lên tiếng thì chỉ thời gian sau nữa, người ta sẽ đào thấy xương... voi ở đấy...

    Vậy nên mình đồng tình và chia sẻ với bài viết sau đây của nhà thơ Trần Nhuận Minh, và mình đã xin phép anh Trần Nhuận Minh và Trần Đăng Khoa lấy về từ blog Trần Đăng Khoa.

    BÀI THƠ NAM QUỐC SƠN HÀ KHÔNG PHẢI CỦA LÍ THƯỜNG KIỆT và vấn đề nói dối nói thật của người Việt ta

    Quả thật chúng ta đã nói dối quá nhiều, viết dối quá nhiều. Bản thân tôi cũng đã từng nói dối, đã từng viết dối. Cứ nhớ đến là lại xấu hổ. Đã đến lúc phải nói thật, viết thật. Nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật, nói rõ sự thật, là khẩu hiệu của đại hội VI đảng Cộng sản Việt Nam và cũng là phương châm hành động của những người Cộng sản chân chính Việt Nam. Chính tôi đã trực tiếp nghe từ Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đến Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu khuyến khích các nhà văn nói thật, viết thật, và yêu cầu các nhà văn lấy đó làm tiêu chuẩn đạo đức nghề nghiệp của mình.

    Có một thời kì khá dài, chúng ta nghĩ rằng: cái gì có lợi cho cách mạng, dù cái đó không diễn ra, vẫn là sự thật. Còn cái gì không có lợi cho cách mạng, dù cái đó có diễn ra ngay trước mắt, cũng không phải là sự thật. Quan niệm này, theo tôi, xuất phát từ câu nói nổi tiếng của Mao Trạch Đông: “Cái gì có lợi cho cách mạng thì cái đó là chân lí”, mà Nguyễn Đình Thi thuật lại, trong ghi chép của Hà Minh Đức. Cũng theo Nguyễn Đình Thi, trong bài nói chuyện về văn nghệ ở Diên An năm 1942, “Mao Trạch Đông phủ nhận tính người, đề cao tính giai cấp và thực dụng của văn học”. (Nguyễn Đình Thi – Chim phượng bay từ núi, của Hà Minh Đức, nhà xuất bản Văn học, 2010).

    Chúng ta lại phải đánh giặc, hai lần kháng chiến trường kì, vô cùng gian khổ và ác liệt, cần phải chiến thắng bằng mọi giá, để giải phóng đất nước, giành độc lập tự do cho dân tộc, kể cả đốt cháy giải Trường Sơn, nếu cần, như chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói.

    Trong binh pháp cuả mọi thời, mọi quốc gia, ai cũng biết có thuật nghi binh. Trong chiến dịch Hồ Chí Minh, chúng ta cũng dùng thuật nghi binh, làm lạc hướng chú ý của đối phương để tạo ra chiến thắng áp đảo ngay từ trận đầu… Nhưng áp dụng nó trong văn chương và học thuật lại là vấn đề khác, có khi tạo ra những sai lầm vài thế kỉ… Ví như bài thơ Phóng cuồng ca rất nổi tiếng của Trần Tung, Bồi tụng Bùi Huy Bích thời Lê ghi là của Trần Quốc Tảng, 200 năm sau, cho đến tận bây giờ, sai lầm này của ông Bùi vẫn không sửa hết được. Gần đây là bài thơ Nam quốc sơn hà… không phải của Lí Thường Kiệt. Giáo sư Bùi Duy Tân, người thày dạy tôi ở trường đại học Tổng hợp Hà Nội, đang điều trị ung thư giai đoạn cuối ở bệnh viện Hữu Nghị, nhờ con chở đến và xin đăng kí phát biểu trong hội thảo thơ tại nhà Thái Miếu trong Ngày thơ Việt Nam, chiều Rằm tháng Giêng năm Kỉ Sửu ( 2009), do nhà thơ Vũ Quần Phương, chủ tịch hội đồng Thơ chủ trì và tôi là ủy viên hội đồng, được phân công cùng với nhà thơ Vũ Quần Phương, thực hiện cuộc hội thảo này. Bài thơ Nam quốc sơn hà của Lí Thường Kiệt thường được biểu diễn trong màn múa hát dàn dựng theo phong cách sử thi rất hoàng tráng với giáo mác oai hùng tại sân khấu chính của Ngày thơ Việt Nam. Giáo sư nói với chúng tôi rằng: đây là lời phát biểu cuối cùng của ông, vì ông không biết sẽ “đi” ngày nào. Chúng tôi đã dành cho ông 45 phút, trong khi những người khác, chỉ có 15 phút.

    Tại đây, trong không khí linh thiêng của nhà Thái Miếu, có đốt hương trầm khi hội thảo khai mạc, giáo sư đã chính thức báo cáo rằng, bài thơ ấy khuyết danh, giáo sư là người đầu tiên gán cho Lí Thường Kiệt và sau đó, ông cùng những cộng sự của ông và những học trò của ông nữa, đã viết vào tất cả các loại sách giáo khoa, từ cấp tiểu học đến trên đại học. Và bây giờ, trong hương khói linh thiêng của Thái Miếu - Quốc Tử giám Thăng Long - Hà Nội 1000 năm văn hiến, ông chính thức xin lỗi các thế hệ thày giáo và các thế hệ học trò…

    Nghĩ cũng tiếc, bởi bài thơ mấy chục năm nay, đã được coi là Bản tuyên ngôn độc lập thứ hai của dân tộc do Lí Thường Kiệt soạn thảo. Và tên ông, Lí Thường Kiệt, sánh ngang với Nguyễn Trãi và Hồ Chí Minh. Bây giờ không phải của Lí Thường Kiệt thì ứng xử ra sao… Thực ra, không có ý kiến chính thức của giáo sư, bất cứ ai có chút am hiểu về lịch sử và thơ văn thời Lí, cũng đều biết bài thơ ấy khuyết danh, chỉ là tục truyền, mà ngay tục truyền cũng không ghi: “tục truyền rằng bài thơ ấy là của Lí Thường Kiệt”, như sau này ghi tục truyền rằng: những bài thơ Nôm ấy (ám chỉ âm vật và chuyện buồng the ) là của Hồ Xuân Hương ( mà không phải của Hồ Xuân Hương). Tôi tra trong Đại Việt sử kí toàn thư ( 1479) tập I, chương Nhân Tông hoàng đế nhà Lí, năm Bính Thân ( 1076), vua sai Lí Thường Kiệt đánh Tống trên sông Như Nguyệt. Sau khi ghi xong cuộc chiến, với thắng lợi lớn rồi, sử gia mới ghi thêm trong ngoặc đơn (…), nguyên văn như sau (“Tục truyền rằng, Thường Kiệt đắp luỹ làm rào ở dọc sông để cố giữ. Một đêm các quân sĩ chợt nghe ở trong đền Trương tướng quân, có tiếng ngâm to rằng: Nam quốc sơn hà nam đế cư… ) Sử gia ghi hết bài thơ 4 câu rồi viết sang việc khác ngay, không ghi bài thơ đó tục truyền là của ai và kết quả bài thơ ấy trong trận đánh là như thế nào.

    Bây giờ, trên các diễn đàn và trên các sách báo, vẫn có người nói và viết về bài thơ này của Lí Thường Kiệt… Dù vài năm nay, sách giáo khoa dạy cho học sinh phổ thông trong nhà trường, bài thơ ấy đã đề khuyết danh rồi. Và một bạn tôi cho hay, bài thơ NAM QUỐC SƠN HÀ thiếp chữ vàng đề tên Lí Thường Kiệt trong bảo tàng lịch sử nay cũng không đề tên tác giả nữa. Như thế là sự thật đã được khôi phục theo đúng tinh thần đại hội VI của Đảng.Ví như Thơ Nôm truyền tụng của Hồ Xuân Hương, một Hồ Xuân Hương dân gian, cũng như một Đoàn Thị Điểm dân gian trong truyện Trạng Quỳnh, mà tôi đã trình bày lại khá căn kẽ trong các bài đã đăng báo trước đây…Tôi nhớ giáo sư Hoàng Xuân Hãn hoặc giáo sư Trần Thanh Mại, một trong hai ông, đã kêu to lên rằng: “mồ cha không khóc đi khóc đám mối”. “Mồ cha” là Lưu Hương kí , tác phẩm do Hồ Xuân Hương thật sáng tác. “Đám mối” là Thơ truyền tụng…, sáng tác dân gian gán cho Hồ Xuân Hương. Nó vẫn nguyên giá trị nếu xét trong phạm trù văn học dân gian, chứ không phải văn chương thành văn, văn chương bác học của một tác giả có thật. Vậy mà “đám mối” ấy, có trong tất cả các sách giáo khoa dạy sự trung thực văn hóa cho học trò ở mọi cấp học trong nước, chưa kể ở nước ngoài… Được biết có thời kì, chúng ta còn định làm hồ sơ để UNESCO công nhận Hồ Xuân Hương ( nhân vật dân gian) là thi hào dân tộc như Hội đồng hòa bình thế giới đã từng công nhận thi hào dân tộc Nguyễn Du. Xuân Diệu đã có tập sách Ba thi hào dân tộc: Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương…Hãy chỉ nói hai vấn đề rất lớn và rất nhỡn tiền trong văn chương, chưa kể trong các loại khoa học đòi hỏi sự chính xác khác. Ví như nguyên nhân cuộc khởi nghĩa Mai Thúc Loan, sách giáo khoa sử học, ở tất cả các cấp, hàng vài chục năm, đã viết, do Mai Thúc Loan cùng nông dân Nghệ Tĩnh phải gánh vải cống sang Trung Hoa cho Dương Quí Phi ăn… mà nổi dậy chống quân nhà Đường. Khi tra vào tiểu sử Dương Quí Phi thì Mai Thúc Loan khởi nghĩa năm 713, năm ấy, bố mẹ Dương Quí Phi còn chưa lấy nhau. Năm 719, nghĩa là 6 năm sau, Dương Ngọc Hoàn mới sinh ra, năm 736 mới vào cung, năm 739 mới làm phi cho vua Đường Minh Hoàng và được gọi là Dương Quí Phi… ( chưa kể việc gánh vải vài chục năm sau ấy, ở Quảng Châu , Trung Hoa, chứ không phải ở Việt Nam) . Rồi em bé Đuốc sống Lê Văn Tám. Tôi đã có 7 năm dạy học ( 1962 – 1969) và 22 năm làm bí thư chi đoàn và bí thư đoàn, (1962 – 1974), thường nêu cao tấm gương anh hùng hiếm có của anh. Nhưng chỉ một lần, đến thăm kho xăng ở Hà Khẩu, thị xã Hồng Gai, một kho xăng loại nhỏ, sau khi nghe thuyết trình về hệ thống cấu trúc, bảo ôn, và nguyên tắc bảo vệ của các kho xăng, tôi đã nghi ngờ chuyện Lê Văn Tám là bịa rồi…Biết bao trường học, con đường. công viên… hiện vẫn còn mang tên Lê Văn Tám… Gần đây, giáo sư Phan Huy Lê, một nhà sử học đầu ngành và là chủ tịch Hội Khoa học lịch sử Việt Nam đã công bố công khai trên báo chí và trên Đài Truyền hình Việt Nam, ý kiến của giáo sư Trần Huy Liệu, trước khi mất ( cũng giống như giáo sư Bùi Duy Tân) về việc ông, khi làm Bộ trưởng tuyên truyền, đã tạo ra hình tượng anh hùng này, chỉ để tuyên truyền trong kháng chiến chống Pháp, thì tôi tin ngay và càng thêm kính trọng nhân cách hai vị giáo sư. Rồi cành đào Thăng Long mà vua Quang Trung gửi tặng Ngọc Hân công chuá đang ở Phú Xuân (Huế) là do một nhà viết chèo bịa ra, sau này được sử dụng trong nhiều cuốn sách như một tư liệu chính thức về mối tình cao đẹp của vị anh hùng áo vải Nguyễn Huệ. Gần đây, tôi được biết tại nhà thờ danh nhân văn hóa Chu Văn An ( Chu An) tại Chí Linh, Hải Dương có dòng chữ sơn son thiếp vàng lớn để thờ: “Ta chưa thấy nước nào coi thường sự học mà khá lên được”. Dưới câu đại tự đó đề CHU VĂN AN, như một câu danh ngôn “Hiền tài là nguyên khí quốc gia…” của Thân Nhân Trung vậy. Ai cũng ngạc nhiên vì chưa từng thấy Chu An nói thế, viết thế bao giờ. Sau hỏi ra mới biết đó là lời thoại trên sân khấu của nhân vật Chu An trong một vở kịch chèo. Vậy đó là lời của nhà viết chèo hôm nay đấy chứ. Chao ôi, cái nước mình nó thế ( lời nhà văn Hoàng Ngọc Hiến ) các nhà sử học chân chính, các nhà văn hoá thứ thiệt đi đâu cả rồi…

    Ấy là chưa kể “phát minh khoa học” lạ lùng: “ăn ngô bổ hơn ăn gạo” …vân vân và vân vân…

    Tôi có câu thơ: Ngày vĩ đại là ngày không nói dối…

    Bởi tôi biết “không nói dối” là một điều rất khó tránh và không ít trường hợp, ta dùng nó như một phương tiện hành xử. Vì những lời nói dối, dễ được nghe hơn những lời nói thật, nhất là với đàn bà, trẻ con và các cấp trên. Ví như tôi thường kể cho các cháu ngoại nghe về lòng tốt đến không thể nào có, của các bà tiên, ông bụt, trong các chuyện cổ, mà đương nhiên là tôi vẫn biết đó là những điều bịa tạc giả dối. Ngay từ lúc lọt lòng, mình đã dạy thế hệ sau sự giả dối rồi…Vậy thì còn biết trách ai đây?...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Gần đây các cơ quan truyền thông ra sức ca ngợi, tô vẽ "huyền thoại những con tàu không số" vận chuyển vũ khí trên "tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển".

    Huyền thoại theo nghĩa hoang đường:
    -Những con tàu thô sơ con con trọng tải 5-70 tấn hành trình trong sóng cấp 7, cấp 8 nhiều ngày.
    Chẳng biết họ có khái niệm gì về cấp sóng không nhưng tôi xin nói ngay là tàu 3000 tấn, máy 1000 kW đời mới còn không chạy nổi trong sóng cấp 8. Chưa nói người mà vũ khí cũng mất sạch.

    -Tàu bị lộ, 5,6 tàu chiến, máy bay địch bao vây nhưng quân ta bắn lại rát quá nên không dám lại gần, tàu vẫn vào bến trả hàng, chạy ra bắc như chỗ không người.
    Họ tưởng tượng tàu địch là cái lá tre, biển giống như con hẻm, muốn chạy đâu thì chạy.

    -Có người bị lộ, ra bắc lột tóc quay sau ra trước, nâng mũi để kéo miệng lên, bộ mặt thay đổi vợ con nhận không ra.
    Họ nghĩ là khoa giải phẫu thẩm mỹ cách đây 50 năm của miền bắc giỏi hơn bây giờ (2011).

    -...

    Tất cà, từ thành viên tàu không số cho đến các cơ quan truyền thông cứ vẽ rắn thêm chân, mỗi lần một tí cho đến lúc họ tin vào những cái chính mình bịa ra.

    MỘT BỨC THƯ CỦA BẠN ĐỌC ĐÁNG KÍNH

    Đầu giờ chiều nay mở mail, tôi nhận được 1 bức thư gửi đích danh, người gửi ký tên là Từ Đễ, con trai giáo sư Từ Giấy, một cái tên mà không ít người Việt Nam không biết. Bức thư này liên quan đến bài viết của nhà thơ Trần Nhuận Minh (ở đây). Xin trân trọng đăng toàn văn bức thư của anh Từ Đễ như một "nói lại cho rõ" một chi tiết trong bài viết của nhà thơ Trần Nhuận Minh, bài "Nói dối và...".

    THÔNG TIN LẠI CHO ĐÚNG:

    Chào anh V>C>Hùng,

    Hôm nay tôi có đọc bài " nói dối..." trên Dân Luận. Trong bài này có chỉ trích về "phát minh khoa học - ngô bổ hơn gạo" của tác giả.

    Tôi xin có vài lời nhờ anh chuyển cho tác giả và độc giả về chuyện nay :

    1/ Đây là có nhắc đến 1 nhà báo lão thành trong làng báo VN, 1 GS duy nhất chỉ có bằng Bác sĩ mà đào tạo nhiều nhà khoa hoc dinh dưỡng của VN, 1 nhà dinh dưỡng học hàng đầu của VN- người tổng kết kinh nghiệm của dân ta trong cuộc sống sản xuất nong nghiệp ngàn đời bằng mô hình VAC , đề xuất tăng diên tích đất > 5% cho nông dân tự sản xuất nuôi mình thời 70-80 , 1 quân nhân chịu trách nhiệm bảo đảm đời sống sức khỏe cho bộ đội ta trong các cuộc chiến chống Pháp 45-54 , chống Mĩ 65-75, chống Tàu. Cụ là GS -anh hùng lao động TỪ-GIẤY.CỤ ĐÃ MẤT CÁCH ĐÂY TRÒN 2 NĂM , THỌ 89 TUỔI. Cụ là nhà báo , nhà giáo , nhà khoa hoc dinh dương , là 1 quân nhân

    2/ Cách đây hơn 60 năm Cụ là chủ bút báo "Vui sống " - 1 trong 4 tờ báo của TW thời chống Pháp- tờ báo có số lượng kỉ lục trong điều kiện kháng chiến , giành được sự yêu mến cao của độc giả lúc bấy giờ. Cụ đã công bố chuyện này nguyên văn như sau " ngô bổ hơn gạo nếu ăn tổng hợp "- nhiều người góp vui bằng cách cắt câu sau đi để việc trên trở thành phương châm chính trị khi thiếu đói !. Thực tế tỉ lệ các chất trong ngô đầy đủ , cân đối và cao hơn gạo. Chỉ cần khéo chế biến mới hấp thu được hết các chất bổ béo đó . Trên thế giới có rất nhiều dân tộc chỉ ăn ngô , ở ta dân tộc H'Mông cũng vậy. Thời đó quan niệm ăn gạo mới bổ , người nghèo chỉ có ngô , khoai , sắn mà ăn- từ đó coi thường ngô , chỉ là thức ăn cho người nghèo.

    3/ Vì vậy không thể có chuyện " NÓI DỐI ' ở đây. Từ 1 câu chuyên vui thời kháng chiến , suy như vậy là không đúng chỗ của tác giả .

    4/ Việc tôi nói ở trên là chính xác - tôi là con trai lớn của Cụ , quân nhân đã về hưu, hiện đang sống ở TP Sài gòn

    Có đôi điều trao đổi với Anh để hiểu cho đúng chuyên này có liên quan tới Cụ thân sinh của anh em chúng tôi. Nhờ anh chuyển thông tin này cho tác giả . Cảm ơn

    TỪ ĐỄ

    ---------------

    VCH reply:

    Cám ơn anh rất nhiều, tôi sẽ cho hiện thư của anh lên đầu bài viết, và cũng sẽ báo cho nhà thơ Trần Nhuận Minh biết. Thực ra, trong tổng thể, thì câu chuyện ngô gạo chỉ điểm xuyết trong một mạch chung thôi. Khi thư này hiện lên ở ngay đầu bài, mọi người sẽ hiểu thêm nữa. Một lần nữa cám ơn anh và kính chúc anh cũng gia đình sức khỏe.

    Văn Công Hùng.

    Theo blog Văn Công Hùng

    Trích dẫn:
    Tôi có câu thơ: Ngày vĩ đại là ngày không nói dối...

    Còn câu thơ của tôi hơi khác:

    Ngày vĩ đại là ngày nhận ra mình bị lừa dối...

    Cảm ơn tác giả Trần Nhuận Minh,

    Bài viết rất giá trị vì nói đến vấn đề cực kỳ quan trọng của dân tộc ta hiện nay: Tính trung thực của dân tộc Việt (không chỉ của các nhà sử học, các nhà văn hóa).

    Từ hơn nửa thế kỷ nay tính trung thực của người Việt đã bị "bỏ qua" vì lý do chính trị, và nó đã phát triển thành sự giả dối tràn lan trong mọi lĩnh vực của xã hội VN hôm nay ở mọi cấp độ, từ chuyên sâu nhất (các nhà sử học) đến bình dân nhất: dậy dỗ từng đứa trẻ!

    Đây cũng là một trong những điểm tử huyệt của chế độ cộng sản, của những cá nhân cộng sản: sự dối trá, bởi nó lái cuộc sống dân tộc ra khỏi quĩ đạo xã hội loài người. Ngược lại, xã hội dân chủ là xã hội nói thật, là xã hội trung thực để biết chọn từ những cái thực đó những cái tốt nhất cho cả xã hội và từng cá nhân, trên cơ sở bình đẳng và tự do cá nhân.

    Cộng sản chấp nhận gian trá vì "lợi ích cho cách mạng". Đó là sự biện minh lừa bịp ngu dôt và đầy áp đặt kiểu nông dân chỉ biết áp đặt bằng quyền lực như Mao - "mọi điều có lợi cho cách mạng là chân lý", mà quên ngay hay không nghĩ xã hơn đến mục đích của cách mạng là mang lợi ích cho cả xã hội, làm xã hội trong sạch - cho và với tất cả mọi người và từng cá nhân.

    Chúng ta làm một việc thế nào, là chúng ta làm mọi việc như thế. Chế độ cộng sản ra đời trong giả dối và bạo lực thì cũng sẽ phải ra đi vì sự giả dối và bạo lực mà họ tạo dựng và dồn nến nên suốt hơn thế kỷ qua trong lòng dân tộc Việt. Đại đa số người Việt hôm nay đều vô thức hay có ý thức tham gia vào vòng xoay giả dối đó, đang bắt đầu dần nhận thức ra vấn đề nghiêm trọng này.

    Tiếp sau nhận thức và niềm tin rằng mình đã sai thì sẽ là hành động sửa sai, chứ không phải để "biết trách ai đây?", bác Trần Nhuận Minh ạ. Mà hành động đúng đầu tiên là bài viết của bác: nhận thức ra vấn đề. Tôi muốn xác nhận cùng bác rõ hơn cái gốc vấn đề: tư duy vô đạo đức của cộng sản lấy mục đích cách mạng biện minh cho mọi phuơng tiện. Nhưng khi kết quả không như mong muốn thì họ sẽ chỉ đổ cho lý do là phuơng tiện đó sai.

    Mà kết quả của cộng sản luôn không như mong muốn nên những kẻ dùng phuơng tiện "sai" luôn phải chịu báng hoàn toàn: những bồi bút Trần Huy Liệu, Bùi Duy Tân... mà những kẻ đẩy họ đến, ép họ làm, khuyến khích họ, lừa bịp họ, chỉ đường cho họ làm những việc đó thì vô can: các lãnh tụ CS với tư tưởng cộng sản: HCM, Trường Trinh, Lê Duẩn... và cả những kẻ tiền bối của họ: Mao, Lênin, Stalin...

    Chỉ có vạch mặt chỉ tên bọn họ ra thì mới là nhận thức đến gốc rễ vần đề đẵ đặt ra, bác Trần Nhuận Minh ạ.

    Kính,
    JLN