Lý Thuyết

  • Bởi Khách
    19/10/2011
    4 phản hồi

    Có một đảng viên chết đi, linh hồn lang thang trên đường, đột nhiên thấy 3 linh hồn khác đang hối hả đi. Anh này bèn hỏi:

    - Này, mấy anh đi đâu mà vội vậy?

    - Lên thiên đàng chứ đâu, một linh hồn trả lời, không buồn nhìn lại.

    Nghe vậy, anh chàng đảng viên mới chết này mừng quá, chạy theo. Đến một vùng rực sáng. Có 3 tòa lâu đài bằng vàng rất to và một tòa lâu đài khác, bằng vàng to khủng khiếp. 3 linh hồn chạy ào đến 3 lâu đài nhỏ và một linh hồn kêu lên "Lạy chúa Jesus, con dã đến". Linh hồn khác "Lạy Phật Tổ, con đã đến". Linh hồn thứ 3 thì kêu lên "Lạy thánh Allah, con đây". Cửa của 3 lâu đài mở ra đón 3 linh hồn đó rất nhanh, rồi đóng lại.

    Anh đảng viên ngẩn tò te, đi đến trước cửa tòa lâu đài to khủng khiếp, hỏi ngóng vào:

    - Thế lâu đài này cho những ai thế?

    Đột nhiên có cánh cửa sổ bật mở, một người mồm nhai nhồm nhoàm, thò đầu ra nói:

    - Dành cho những ai theo chủ nghĩa Cộng sản.

    Anh đảng viên mới chết mừng quá, reo lên:

    - Ôi, tôi là đảng viên Cộng sản đây, nhà của chúng ta to quá, thật là hãnh diện, hãy mở cửa cho tôi vào đi.

    Vừa dứt lời, ngay dưới chân lâu đài bật mở một cái cửa lỗ chó bé tí, có tiếng hô "chui vào đi".

    Nhìn quanh, linh hồn đảng viên không thấy còn lối đi nào khác. Cánh cửa lâu đài đồ sộ thì vẫn im ỉm. Cuối cùng, anh đảng viên bèn chui vào. Vật vã, lấm lem hết cả người mới vào được bên trong.

    Điều làm anh đảng viên sửng sốt vì đằng sau cánh cửa, mọi thứ là sa mạc mênh mông. Đứng ở sa mạc là rất nhiều người, ai cũng đang nhai nhồm nhoàm. Bực quá, anh hỏi người đang nhai nhồm nhoàm:

    - Chẳng có gì cả, vậy sao không mở toác cái cửa to đó cho rồi, lại bắt tôi chui cái lỗ bé tí như vậy?

    Người đang nhai nhìn hắn, buồn chán:

    - Đúng là đến chết còn ngu, cánh cửa đó là lý thuyết thôi. Có làm gì được đâu, còn cái lỗ đó là thực tế, mới đi vào được, hiểu chưa?

    Anh đảng viên bực tức, nhưng ráng nhịn.

    - Thôi được rồi, ở đây ai cũng đang ăn, vậy cho tôi một phần đi.

    Người gác cửa nhìn hắn, cười phun hết ra ngoài:

    - Đảng viên mới hả? Đúng là chẳng biết gì. Ở đây có đếch gì mà ăn? Tụi tao chỉ nhai lý thuyết cho tới lúc hết tội mà thôi, thích thì vô thư viện, chọn phần nào thích mà nhai đi!

    Chủ đề: Thư giãn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    @ abc sukien!

    Hơ hơ hơ! Tớ khoái cái chuyện của cậu quá! Còn cái chuyện nào hay như vầy không? Tớ muốn đọc nữa.

    Đinh Mạnh Vĩnh

    Thôi, Lậy Bác thế là đủ rồi!

    Ông Phê là người Thượng, ông có đứa con trai, tên nó là Nhớn. Thân xác tồng ngồng, nhưng đầu óc thì ngu. Ngu đến nỗi không biết phân biệt trong họ hàng làng nước ai là bác ai là chú, ai là ông, ai là cụ. Gặp ai nó cũng trơ mắt ếch ra nhìn, như nhìn người xa lạ.

    Ông Phê bèn dạy con:
    - Mày phải nhớ: ai không có râu, thì là chú hoặc là anh, mày phải cúi đầu chào "Thưa chú ạ" ,"Thưa anh ạ" ; còn ai có râu, thì mày phải “Lậy bác ạ”.

    Ông Phê còn chỉ vào ảnh bác Hồ treo trên vách mà bảo:
    - Mày thấy không!, mồm Bác ở giữa, chung quanh mồm Bác có râu, râu chứ không phải là lông. Mày “Lậy Bác đi”.

    Thằng Nhớn cúi đầu chắp tay “Lậy Bác ạ”.

    Từ đó, dần dần thành quán tính, mỗi khi đi ngang qua ảnh bác Hồ, nó đều nhìn chằm chặp vào cái mồm có râu của Bác, rồi cúi đầu “Lậy Bác ạ ”

    …………………………………… Ông Phê tự nhủ: Thằng bé thật là thông minh!. Ông lấy làm mừng lắm, cho rằng nhà mình dù sao vẫn còn có phước.

    Cái mừng của ông còn lớn hơn, khi ông nghĩ đến truyện nối rõi tông đường.

    Thằng Nhớn không phải là đứa đần độn. Ông sẽ cưới vợ cho nó, và sau khi nó thành gia thất, ông sẽ chạy cho nó một chân ủy ban trong huyện trong xã.

    Ông còn nghĩ đến con Hĩm. Con Hĩm là đứa con gái cưng của ông Còm, chủ tịch Ban Thông tin Huyện. Con Hĩm lại có hai người anh là liệt sĩ được Huân Chương Độc Lập hạng Ba và Huy Chương Bác Hồ hạng Nhất.

    Ông Phê suy nghĩ, rồi nhờ người mai mối. Gia đình con Hĩm bằng lòng. Ông Phê mừng như bắt được vàng.

    …………………………………… Ông Phê bèn cho sửa sang nhà cửa, cho xây 1 cái buồng bên cạnh phòng vợ chồng ông... để làm phòng tân hôn cho hai vợ chồng chúng nó.

    Đám cưới thật là linh đình, ….có ông Chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân Xã, đem đến mừng một bức ảnh bác Hồ to bằng nửa cái chiếu manh. Thằng Nhớn cúi đầu chào quan khách theo đúng như ông Phê đã dạy nó. Nó nhìn chằm chặp vào ảnh Bác Hồ, nó nhìn vào cái mồm có râu của Bác Hồ. Nó nghiêm trang cúi rạp đầu xuống “Lậy Bác ạ”. Chẳng những lậy một lần, mà lậy năm sáu lần. Quan khách ai nấy đều khen.

    Ông Phê thì mừng đến rơi nước mắt.

    …………………………………… Đêm tân hôn, thằng Nhớn dắt con Hĩm vào buồng, mặt mày hớn hở. Bên này buồng, ông Phê lắng nghe động tĩnh.

    Có tiếng sột soạt… Có tiếng cười hích hích. Ông Phê mừng lắm.

    Rồi có tiếng con Hĩm “nhột , nhột thấy mồ”, và tiếng cười hích hích. Ông Phê hả hê trong bụng. Một lúc sau, im lặng.

    Bỗng có tiếng thằng Nhớn: “Lậy bác ạ, Lậy bác ạ”. Không phải một lần, mà năm sáu lần. Giọng thằng Nhớn mỗi lúc một thêm khẩn trương. “Lậy bác ạ, Lậy bác ạ”.

    Ông Phê lẩm bẩm: Quái! Tại sao cái thằng này cứ lậy bác ạ !.

    Ông rón rén bước đến bên cạnh buồng thằng Nhớn. Ông khẽ đẩy cánh cửa buồng thằng Nhớn. Dưới ánh đèn dầu, ông thấy con Hĩm trần truồng nằm ngửa tô hô trên giường. Còn thằng Nhớn thì cúi đầu chắp tay vái lia lịa. Vừa vái vừa “Lậy Bác ạ, Lậy Bác ạ”.

    Ông Phê điên tiết, quát lớn: “Thôi, Lậy Bác thế là đủ rồi, bây giờ mày phải lấy cái mả cha của mày đút vào mồm Bác đi !!”.

    – Theo http://blog.yume.vn

    Nại ný thuyết CS Mac-Lê !
    Thôi để cho các bác Kép Tư Bền, Tháp Chạp ngâm cứu và nhai cái mớ ní nuận này

    Thực tình thì tôi công nhận là Mác chịu khó viết mấy chục cuốn tư bản luận cũng lắm công phu. Nhưng có cần thiết cho bạn Trọng, Rứa, Dũng phải ôm chặt lấy nó đội lên đầu mãi và cầm súng bắt người khác phải theo không ?
    CN Mác-Lê là một lý thuyết tôn giáo bạo lực cho một tập đoàn gọi là đảng CS ? Nếu vậy thì cực đoan lắm bác Kép ôi

    CN tư bản được khai sáng không bao giờ chết vì "tư hữu" và "sáng tạo" là các đặc tính tư nhiên của con người. Hỏi Nguyễn Tấn Dũng, Tô Huy Rứa, BCT thì biết. Họ giàu lắm chứ có ai là vô sản đâu. Tôi nghĩ Hồ Chí Minh mà còn sống bây giờ, có lẽ sẽ dẹp bỏ CN Mac Lê mà thôi

    CN CS đi ngược lại bản chất của con người và trong thực tế nó, CN CS, đã chết từ hơn 20 năm nay rồi.