Hillary Clinton - Thế kỷ Thái bình dương của Hoa Kỳ (1)

  • Bởi Admin
    14/10/2011
    4 phản hồi

    Hillary Clinton<br />
    Phạm Gia Minh dịch từ Foreign Policy

    Tương lai nền chính trị sẽ được định đoạt ở châu Á, nhưng không phải Afghannistan hay Iraq và Hoa kỳ phải luôn có mặt tại trung tâm mọi diễn biến.

    Untitled-1_1318475199.jpg

    Khi mà cuộc chiến ở Iraq đang dần lùi xa và Hoa kỳ bắt đầu rút quân ra khỏi Afghanistan thì cũng là lúc mà đất nước này đang đứng trước một thời điểm quan trọng.

    Hơn 10 năm qua, chúng ta đã dành những nguồn lực khổng lồ cho hai chiến trường đó và trong 10 năm tới chúng ta cần phải thông minh và có hệ thống khi lựa chọn địa điểm đầu tư thời gian và sức lực để làm sao chúng ta vẫn ở trong thế thượng phong nhằm duy trì quyền lãnh đạo, bảo vệ lợi ích và thăng tiến những giá trị của Mỹ. Một trong những nhiệm vụ quan trọng của nghệ thuật điều hành đất nước trong thập kỷ tới, bởi vậy sẽ là tập trung tăng cường đầu tư một cách đáng kể vào khu vực Châu Á - Thái bình dương trên tất cả các lĩnh vực như ngoại giao, kinh tế, chiến lược dài hạn v.v...

    Châu Á - Thái bình dương đang trở thành người dẫn dắt chủ yếu nền chính trị toàn cầu. Trải dài từ bán đảo Ấn độ cho tới bờ Tây Hoa kỳ, khu vực này nối liền hai biển lớn - Ấn độ dương và Thái bình dương, nơi mà tầm quan trọng của các tuyến hàng hải quốc tế cũng như các giá trị chiến lược khác ngày một gia tăng.

    Nơi đây có tới gần một nửa dân số thế giới sinh sống với những cỗ máy chủ đạo của nền kinh tế toàn cầu, đồng thời cũng là nơi thải ra nhiều khí thải gây nên hiệu ứng nhà kính nhất. Đó cũng là quê hương các đồng minh chủ yếu của Hoa kỳ và một số thế lực đang lên chẳng hạn như TQ, Ấn độ và Indonesia.

    Trong giai đoạn mà khu vực Châu Á - Thái bình dương đang xây dựng một nền an ninh cũng như cơ cấu kinh tế hoàn thiện hơn nhằm hỗ trợ cho phát triển ổn định và thịnh vượng thì những cam kết của Hoa kỳ lại càng có ý nghĩa hệ trọng. Điều này sẽ giúp củng cố cấu trúc mong đợi đó và bảo đảm đem lại những thành quả từ những nỗ lực lãnh đạo liên tục của Hoa kỳ trong thế kỷ XXI. Cũng tương tự như các cam kết của chúng ta sau Thế chiến II đã giúp thiết lập nên những mạng lưới các thể chế và các mối tương tác toàn diện vượt Đại Tây dương, bền vững với thời gian và rõ ràng là đã đem lại lợi ích gấp nhiều lần chi phí bỏ ra. Và chúng ta sẽ tiếp tục hành động như vậy.

    Đã tới lúc Hoa kỳ cần thực hiện một sự đầu tư tương tự như vậy với tư cách là một cường quốc bên bờ Thái bình dương, đó chính là đường lối chiến lược của chính quyền của Tổng thống Barack Obama và chính sách này đã bắt đầu mang lại kết quả.

    Với Iraq và Afghanistan còn đang trong giai đoạn chuyển đổi cùng những thách thức kinh tế nghiêm trọng trong nước, đã có những người trong chính giới Mỹ kêu gọi chúng tôi hãy thu dọn về nhà. Họ tìm kiếm một sự giảm bớt vai trò tham dự của chúng ta trên trường quốc tế để dồn sức giải quyết ưu tiên các vấn đề trong nước.

    Những ý kiến vận động kiểu này cũng dễ hiểu, tuy nhiên lại sai lầm bởi lẽ chính những ai nói rằng chúng ta không thể tham dự thêm nữa vào đời sống quốc tế lại phải đối mặt với điều ngược lại - đó là dù có muốn thì chúng ta cũng không thể nào lùi lại được. Từ việc mở ra những thị trường mới cho các doanh nghiệp Hoa kỳ, đến hoạt động ngăn chặn phổ biến vũ khí hạt nhân và giữ trật tự an toàn, tự do thông thương trên các tuyến hàng hải quốc tế đã cho thấy hoạt động của chúng ta ở nước ngoài là then chốt đối với thịnh vượng và an ninh nội địa. Đã hơn 6 thập kỷ Hoa kỳ luôn phải chống chọi với lực hút "về nhà đi thôi" qua các cuộc tranh luận căng thẳng và cả lối tư duy "thắng - thua" (nguyên văn là zero-sum logic - ND) xuất phát từ đây, và một lần nữa, chúng ta vẫn phải tiếp tục hành động như đã hành động trong quá khứ.

    Bên ngoài biên giới Hoa kỳ, người dân rất quan tâm muốn biết rõ mục tiêu tiếp tục tham gia lãnh đạo thế giới của chúng ta. Ở Á châu mọi người hỏi rằng liệu Hoa kỳ có thực sự sẽ ở lại đây không hay đang bị rối trí bởi những sự kiện ở đâu đó, và liệu chúng ta có khả năng đưa ra cũng như giữ vững các cam kết đáng tin cậy về kinh tế và chiến lược dài hạn, và liệu Hoa kỳ có thể đi từ cam kết đến hành động thực tế hay không. Câu trả lời của chúng ta là: chúng tôi có thể làm và chúng tôi sẽ làm.

    Hỗ trợ cho tăng trưởng và sự năng động của châu Á là nhiệm vụ trọng tâm đối với quyền lợi kinh tế mang tính chiến lược của Hoa kỳ và đó là một trong những ưu tiên quan trọng của Tổng thống Obama. Các thị trường mở Á châu mang lại những cơ hội chưa từng có trong lịch sử ở các lĩnh vực như đầu tư, thương mại và tiếp cận công nghệ cao. Sự phục hồi kinh tế trong nước sẽ phụ thuộc vào xuất khẩu và khả năng đặt quan hệ kinh doanh của các công ty Mỹ đối với thị trường tiêu dùng to lớn đang trỗi dậy ở Á châu.

    Đứng về nhận thức chiến lược, duy trì hòa bình, an ninh trong khu vực Châu Á - Thái bình dương càng ngày trở nên có ý nghĩa quyết định đối với tiến bộ toàn cầu, cho dù đó là việc bảo vệ tự do thông thương đi lại trên Biển Đông (biển Nam Trung Hoa - nguyên văn) hay ngăn cản Bắc Triều tiên phát triển vũ khí hạt nhân, đảm bảo sự minh bạch, công khai các hoạt động quân sự của một số quốc gia lớn trong khu vực.

    Bởi lẽ châu Á rất quan trọng đối với tương lai của Hoa kỳ nên một nước Mỹ dấn thân cũng sẽ có ý nghĩa sống còn đối với tương lai của Á châu. Hơn bao giờ hết trong lịch sử hiện đại, khu vực này đang mong đợi chúng ta tham gia lãnh đạo và cùng kinh doanh. Chúng ta là là một cường quốc duy nhất có một mạng lưới các đồng minh mạnh mẽ trong khu vực, lại không hề có tham vọng lấn chiếm lãnh thổ, lãnh hải, đã từng nhiều năm liền cung cấp các dịch vụ và hàng hóa công cộng (ví dụ như giữ gìn an ninh hàng hải chống cướp biển, dự báo bão, sóng thần , động đất, cứu hộ v.v... - ND ).

    Cùng với các đồng minh, chúng ta đã cam kết về an ninh khu vực trong mấy thập niên - chẳng hạn như cùng tuần tra bảo vệ an ninh đường giao thông trên biển giúp gìn giữ ổn định và tạo môi trường cho tăng trưởng. Chúng ta đã hỗ trợ hàng tỷ con người trong khu vực này hội nhập với nền kinh tế toàn cầu bằng việc thúc đẩy nâng cao hiệu năng của nền kinh tế, trao quyền cho xã hội và mở rộng hơn các mối liên kết giữa người dân với nhau.

    Hoa kỳ hiện là đối tác đầu tư và thương mại chủ yếu, đồng thời là nguồn của các sáng chế và đổi mới đang mang lại lợi ích cho người lao động cũng như các doanh nghiệp ở cả hai bờ Thái bình dương. Hàng năm có khoảng 350.000 sinh viên Châu Á theo học tại Hoa kỳ và đây cũng chính là quán quân của thị trường tự do và là nơi bảo vệ mạnh mẽ các quyền con người mang tính phổ quát.

    Tổng thống Obama đã chỉ đạo kết nối toàn bộ chính phủ Hoa kỳ để thực hiện các nỗ lực bền bỉ và đa diện nhằm bao quát hết vai trò không ai thay thế được tại Thái bình dương. Thông thường thì đó là những nỗ lực thầm lặng. Có rất nhiều công việc của chúng ta không được phô diễn ra bên ngoài, vì bản chất công việc - đó là việc đầu tư lâu dài bao giờ cũng ít ồn ào hơn là những cuộc khủng hoảng hiện đang tiếp diễn, và vì lý do của cuộc cạnh tranh với những khu vực khác trên thế giới.

    Với tư cách là Ngoại trưởng, tôi đã phá vỡ truyền thống và chọn Châu Á là điểm đến cho chuyến công du đầu tiên ra nước ngoài. Từ đó tới nay tôi đã 7 lần tới nơi đây và có diễm phúc được chứng kiến tận mắt quá trình chuyển đổi nhanh chóng đang diễn ra như thế nào, khẳng định rằng tương lai của Hoa kỳ gắn kết chặt chẽ với tương lai của Châu á- Thái bình dương.

    Sự trở lại Châu Á mang tính chiến lược của Mỹ một cách logic rất phù hợp với những nỗ lực nhằm bảo đảm và củng cố sự lãnh đạo toàn cầu của Hoa kỳ.

    Thành công của sự trở lại này đòi hỏi phải duy trì và ưu tiên hơn nữa sự đồng thuận của hai đảng phái chính trị về tầm quan trọng của Châu Á - Thái bình dương đối với lợi ích quốc gia của chúng ta. Trong những thập niên qua,chúng ta đã tìm phương thức thiết lập nên truyền thống mạnh mẽ mà theo đó các Tổng thống và ngoại trưởng thuộc cả hai đảng (Dân chủ và Cộng hòa - ND) đều tham dự vào những vấn đề của khu vực này. Điều này đòi hỏi phải có sự thực thi thông minh chiến lược khu vực đã được vạch ra nhằm đáp ứng các lựa chọn toàn cầu của Hoa kỳ.

    Vậy chiến lược khu vực thực chất là gì? Trước tiên, đó là những tuyên bố đảm bảo các cam kết mà tôi gọi là chính sách ngoại giao "dàn trận trước". Điều này có nghĩa là tiếp tục phái đến tất cả các quốc gia cũng như mọi nơi, mọi nẻo ở Châu Á - Thái bình dương tất cả lực lượng thuộc mọi cấp độ của ngành ngoại giao Mỹ - từ quan chức cao cấp nhất, các chuyên viên phát triển, các nhóm liên ngành cùng lực lượng thường trực. Chiến lược của chúng ta sẽ phải tính đến, đồng thời kịp thời thích ứng với mọi biến chuyển đầy kịch tính diễn ra khắp Châu Á. Trên quan điểm đó, công tác ngoại giao của chúng ta sẽ tiến hành theo 6 hướng cơ bản sau:

    1. Củng cố các mối tương tác an ninh song phương với các đồng minh.

    2. Làm sâu sắc hơn các quan hệ công tác với những cường quốc mới nổi, kể cả TQ

    3. Tham dự cùng các thể chế đa phương trong khu vực,

    4. mở rộng thương mại và đầu tư.

    5. Tạo dựng hiện diện quân sự có sự ủng hộ rộng rãi. (nguyên văn: Broad-base military presence)

    6. Đề cao dân chủ và nhân quyền

    Do vị trí địa lý có một không hai mà Hoa kỳ đồng thời là một cường quốc ở cả Đại Tây dương và Thái bình dương. Chúng ta tự hào vì sự hợp tác với Châu Âu và còn vì tất cả những gì mà họ đã mang lại. Giờ đây thách thức đối với chúng ta là xây dựng mạng lưới hợp tác cùng các thể chế trong toàn vùng Thái bình dương, bền vững và phù hợp với lợi ích và các giá trị của Hoa kỳ như mạng lưới mà chúng ta đã xây dựng trên khắp khu vực Đại Tây dương. Đó là tiêu chí cho các nỗ lực của chúng ta trong các lĩnh vực nêu trên.

    Các hiệp ước đồng minh của chúng ta ký với Nhật bản, Hàn Quốc, Úc, Philippines và Thái lan là điểm tựa đối với chiến lược quay trở lại Châu Á - Thái bình dương. Chúng đã góp phần bảo đảm hòa bình và an ninh trong khu vực trong suốt hơn nửa thế kỷ, định hình môi trường thuận lợi cho sự thăng tiến vượt bậc về kinh tế của cả khu vực, đồng thời là cơ sở cho sự hiện diện của Hoa kỳ, nâng cao vai trò lãnh đạo của chúng ta trong khu vực ngay cả trong những thời khắc thử thách về an ninh.

    Ngay cả khi các hiệp ước đồng minh đã rất thành công thì chúng ta cũng không thể duy trì hiện tình một cách đơn giản - mà chúng ta cần cập nhật chúng theo sự thay đổi của thế giới. Trong những nỗ lực theo định hướng này, chính quyền của Tổng thống Obama đã tuân theo 3 nguyên tắc cốt lõi sau:

    1. Chúng ta phải duy trì sự đồng thuận chính trị về các mục tiêu cốt lõi của các đồng minh.

    2. Chúng ta phải đảm bảo rằng các đồng minh đủ nhanh nhạy và có khả năng thích ứng để làm sao họ có thể ứng phó với các thử thách một cách thành công, đồng thời biết nắm bắt các cơ hội mới.

    3. Chúng ta phải đảm bảo rằng năng lực quốc phòng và hạ tầng viễn thông của các đồng minh luôn đủ khả năng tác chiến và hậu cần để có thể ngăn cản sự khiêu khích đa dạng từ phía các tác nhân với tư cách là một quốc gia hoặc không là quốc gia (ví dụ như các tổ chức khủng bố... - ND)

    Quan hệ đồng minh với Nhật bản, được ví như viên đá tảng làm nền móng cho hòa bình và ổn định trong khu vực đang cho thấy chính quyền Obama thực hiện những nguyên tắc trên trong cuộc sống như thế nào. Chúng ta chia sẻ tầm nhìn về một trật tự ổn định trong khu vực với những luật lệ giao thông rõ ràng - từ sự tự do thông thương trên biển cho tới thị trường tự do và cạnh tranh lành mạnh. Chúng ta đã thỏa thuận về một số sắp đặt mới bao gồm việc chính phủ Nhật bản đóng góp hơn 5 tỷ USD để bảo đảm cho sự hiện diện lâu dài của các lực lượng vũ trang Hoa kỳ ở Nhật, trong khi đó vẫn tăng cường triển khai các hoạt động hợp tác tình báo, thăm dò, trinh sát do thám nhằm phát hiện và đối phó kịp thời các thách thức an ninh khu vực, cũng như việc chia sẻ thông tin nhằm vào các mối đe dọa trên mạng.

    Chúng ta đã ký thỏa thuận về "không gian mở" ( Open Skies) cho phép tăng cường mối giao lưu giữa doanh nghiệp với doanh nghiệp và người dân với người dân, đã khởi động cuộc đối thoại chiến lược về Châu Á- Thái bình dương và cùng sát cánh hợp tác trên cương vị là hai nhà tài trợ lớn nhất tại Afghanistan.

    Cũng tương tự như vậy, quan hệ đồng minh của chúng ta với Hàn quốc đã trở nên mạnh mẽ và được phối hợp hành động tốt hơn, chúng ta sẽ tiếp tục phát triển các năng lực của cả hai bên để ngăn chặn và đáp trả sự khiêu khích của Bắc Triều Tiên. Chúng ta đã thỏa thuận về một kế hoạch đảm bảo quá trình chuyển giao thành công việc chỉ huy tác chiến khi xảy ra chiến sự, đồng thời mong đợi thỏa thuận tự do thương mại Hoa kỳ - Hàn quốc sẽ được thông qua.

    Quan hệ đồng minh giữa chúng ta đã bước lên diễn đàn quốc tế qua việc cùng hợp tác tham gia G-20 và cuộc gặp thượng đỉnh về an ninh hạt nhân cũng như các nỗ lực chung ở Haiti và Afghanistan.

    Chúng ta cũng mở rộng quan hệ đồng minh với Úc từ hợp tác trong khu vực Thái bình dương cho đến Ấn độ - Thái bình dương và thực tế đây là sự hợp tác mang tính toàn cầu. Trong việc giải quyết các vấn đề từ an ninh mạng cho tới Afghanistan hay sự nổi dậy gần đây ở một số quốc gia Ả rập và củng cố cấu trúc an ninh khu vực Châu Á- Thái bình dương, Úc đã đưa ra những ý kiến tư vấn và sự cam kết không thể thiếu được.

    Tại Đông Nam Á chúng ta đang làm mới và tăng cường mối quan hệ đồng minh với Philippines và Thái lan, ví dụ như đã tăng số lượng các chuyến viếng thăm của tàu chiến tới Phillipines, cùng hợp tác đào tạo lực lượng chống khủng bố Filipino trong khuôn khổ Chiến Dịch Lực lượng Biệt kích Hỗn hợp Đặc biệt ở Mindanao. Tại Thái lan - đồng minh lâu đời nhất của Hoa kỳ ở Châu Á, chúng ta đang cùng thiết lập nên trung tâm trợ giúp nhân đạo và giảm nhẹ thiên tai tầm cỡ khu vực.

    (Còn tiếp)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Đây là một bài viết tiên đoán TQ sụp đổ và vỡ tan từng mảnh TRUNG QUỐC TỪ KHỦNG HOẢNG & NỘI LOẠN CÓ ĐI ĐẾN TỰ NỔ (IMPLOSION), PHÂN RÃ NHƯ CUỐI THỜI ĐÔNG CHU ? .
    Đợi Chờ nhận định khác: ĐCSTQ biết thay đổi và thay đổi theo hướng hiện đại hóa CNXH. TQ cũng không vỡ tan thành từng mảnh nhưng phân phối lại quyền lực giữa TW và địa phương theo hướng gia tăng quyền hành cho địa phương.

    Chính quyền Việt Nam có thể xem đây là một nguy cơ và thách thức, nhưng nó thực sự là một cơ hội lớn cho Việt Nam. Không có gì tốt hơn là chính quyền cần chủ động chớp lấy thời cơ này, tự thay đổi, đặt mình vào một mắt xích quan trọng trong chuỗi chiến lược toàn cầu này.

    1) Làm thế nào để chủ động chớp lấy thời cơ? Cải cách dân chủ đa đảng? Chắc chắn 100% là điều không thể có.
    2) Tại sao phải đặt mình vào một mắt xích quan trọng? Điều này chắn là không tốt. VN cần phải như thế nào duy trì được mối quan hệ tốt với TQ mà vẫn giữ gìn được nền độc lập và không tham gia vào bất kỳ chuỗi chiến lược quan trọng nào. Muốn như vậy VN cần phải thực hiện một Chương Trình Hiện Đại Hóa Chủ Nghĩa Xã Hội. Điều này thúc đẩy TQ phải đi theo chúng ta để giải quyết các mâu thuẫn ở trong nước. Đó là bài học VN dạy TQ.
    VN và TQ song hành trên đường hiện đại hóa CNXH và TQ phải gạt bỏ tham vọng Biển Đông để tâp trung vào các vấn đề nội bộ. VN duy trì mối quan hệ hữu nghị với tất các các dân tộc kể cả TQ.

    Các đồng minh quan trọng của Hoa Kỳ bao gồm Nhật Bản, Nam Hàn, Đài Loan là những nước sẽ được hưởng lợi rất lớn khi mục tiêu chiến lược này hoàn thành nên chắc chắn họ sẽ hết sức chung tay thực hiện. Không có lựa chọn nào tốt hơn cho Việt Nam, không chỉ bởi sự giống nhau về mô hình với Trung Quốc mà còn bởi hoàn cảnh hiện nay của Việt Nam rất thuận lợi cho chiến lược đó. Chính quyền Việt Nam có thể xem đây là một nguy cơ và thách thức, nhưng nó thực sự là một cơ hội lớn cho Việt Nam. Không có gì tốt hơn là chính quyền cần chủ động chớp lấy thời cơ này, tự thay đổi, đặt mình vào một mắt xích quan trọng trong chuỗi chiến lược toàn cầu này. Được như vậy Việt Nam ngoài việc góp phần quan trọng vào công cuộc kiến tạo ổn định và hòa bình trong đó có mình, sẽ còn được hưởng lợi rất lớn từ các chính sách của Mỹ trong quá trình thực thi chiến lược này.

    Mất nguyên nửa ngày dịch được một nửa bài thì thấy bản dịch rất nhuyễn này được đăng trên Tuần Việt Nam :D Đành ngưng dịch và cảm ơn bác Phạm Gia Minh vậy :D

    Người Mỹ thành công vì họ có vision khá xa vào tương lai, bài phát biểu này của bà Hillary Clinton là một minh chứng...

    _____________________

    Bỏ đi thì phí, đây là bản dịch phần đầu của tôi:

    Các vấn đề chính trị tương lai sẽ được định đoạt ở Châu Á, không phải ở Afghanistan hay Iraq, và Hoa Kỳ sẽ đứng ở vị trí trung tâm của những biến động.

    Khi cuộc chiến ở Iraq lắng xuống và nước Mỹ bắt đầu rút quân khỏi Afghanistan, Hoa Kỳ đứng trước một sự thay đổi. Trong mười năm qua, chúng ta đã dồn nguồn lực khổng lồ vào hai vị trí trung tâm này. Trong 10 năm tới, chúng ta phải tính toán một cách thông minh và có hệ thống để xác định vị trí mà chúng ta cần đầu tư thời gian và năng lượng vào đó, để chúng ta tiếp tục đứng ở vị thế tốt nhất duy trì sự lãnh đạo, đảm bảo các lợi ích và thúc đẩy các giá trị của chúng ta. Vì thế, một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất của những nhà lãnh đạo Hoa Kỳ ở thập kỷ tới sẽ là tăng cường đầu tư một cách đáng kể - trên phương diện ngoại giao, kinh tế, chiến lược và các khía cạnh khác - tại khu vực Châu Á - Thái Bình Dương.

    Châu Á - Thái Bình Dương đã trở thành một động lực chính của nền chính trị toàn cầu. Trải dài từ tiểu lục địa Ấn Độ đến bờ biển phía tây của Châu Mỹ, khu vực này nằm giữa hai đại dương -- Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương -- nơi đang ngày càng được gắn kết trên phương diện vận chuyển và chiến lược. Gần một nửa dân số thế giới nằm ở khu vực này. Nó bao gồm rất nhiều quốc gia đóng vai trò động lực quan trọng trong nền kinh tế toàn cầu, đồng thời cũng chứa những quốc gia thải khí nhà kính nhiều nhất. Nó là nhà của một số đồng minh chủ chốt của chúng ta và các cường quốc mới nổi quan trọng như Trung Quốc, Ấn Độ và Indonesia.

    Vào thời điểm khi khu vực này đang xây dựng một cấu trúc kinh tế và an ninh trưởng thành hơn nhằm thúc đẩy sự ổn định và thịnh vượng, thì tham gia của Hoa Kỳ ở đây là một điều thiết yếu. Nó sẽ giúp [khu vực] xây dựng cấu trúc đó [thành công] và tạo đà để Hoa Kỳ duy trì sự lãnh đạo ở thế kỷ này, giống như cam kết xây dựng một hệ thống các thể chế và quan hệ vượt Đại Tây Dương của Hoa Kỳ thời kỳ Thế Chiến lần thứ hai đã mang lại cho chúng ta gấp nhiều lần số đã bỏ ra -- và còn tiếp tục làm như thế. Đã đến lúc Hoa Kỳ phải thực hiện chiến lược đầu tư tương tự như một cường quốc Thái Bình Dương, một chiến lược được vạch ra bởi Tổng thống Obama ngay từ những ngày đầu nhiệm kỳ và đã bắt đầu đem lại lợi ích.

    Với Iraq và Afghanistan vẫn còn trong quá trình chuyển đổi và những thách thức kinh tế nghiêm trọng ở đất nước của chính chúng ta, có những chính trị gia Hoa Kỳ đang kêu gọi chúng ta đừng chuyển đổi, mà hãy quay về. Họ tìm cách giảm sự tham gia của chúng ta ở nước ngoài, để dồn lực cho những ưu tiên hàng đầu trong nước. Cảm xúc của họ là điều dễ hiểu, nhưng họ đã sai lầm. Những người nói chúng ta không đủ lực để can thiệp vào công việc của thế giới bên ngoài đã nhìn nhận vấn đề hoàn toàn ngược chiều - chúng ta không thể không can thiệp. Từ việc mở ra những thị trường mới cho doanh nhân Hoa Kỳ cho tới kiềm chế phổ biến vũ khí hạt nhân để giữ các tuyến đường biển miễn phí cho di chuyển và thương mại, công việc bên ngoài của chúng ta chính là chìa khóa cho sự thịnh vượng và an toàn ở trong nước. Hơn 60 năm nay, Hoa Kỳ đã kháng cự lại lực kéo "trở về nhà" này, với logic zero-sum ngầm hiểu trong lập luận của họ. Giờ đây chúng ta phải làm như thế một lần nữa.

    Bên ngoài biên giới của chúng ta, người ta cũng tự hỏi về ý định của Hoa Kỳ - liệu chúng ta có sẵn sàng cam kết và sẵn sàng lãnh đạo? Ở Châu Á, người ta đặt câu hỏi liệu chúng ta có thực sự ở lại, liệu chúng ta có thể bị phân tâm bởi những sự kiện nơi nào đó khác, liệu chúng ta có thể hứa và giữ những cam kết chiến lược và kinh tế đáng tin cậy, và liệu chúng ta có thể hỗ trợ các cam kết của mình bằng hành động. Câu trả lời là: Chúng ta có thể, và chúng tôi sẽ làm.

    Khai thác sự tăng trưởng và tính năng động của Châu Á là trung tâm của lợi ích chiến lược và kinh tế của Hoa Kỳ, và là mối ưu tiên hàng đầu của Tổng Thống Obama. Những thị trường mở ở Châu Á đem lại cho Hoa Kỳ những cơ hội đầu tư, thương mại và tận dụng công nghệ cao chưa từng có. Sự khôi phục kinh tế ở trong nước sẽ phụ thuộc vào xuất khẩu và khả năng doanh nghiệp Mỹ hòa nhập vào thị trường tiêu dùng rộng lớn và đang phát triển ở Châu Á. Về chiến lược mà nói, duy trì hòa bình và an toàn tại Châu Á - Thái Bình Dương ngày càng trở nên quan trọng với tiến bộ toàn cầu, cho dù là thông qua việc bảo vệ tự do hàng hải ở Biển Đông, chống lại các nỗ lực chạy đua vũ trang ở Bắc Hàn, hay đảm bảo sự minh bạch trong ác hoạt động quân sự của những quốc gia quan trọng trong khu vực.

    Cũng giống như Châu Á là khu vực quan trọng đối với tương lai của Mỹ, thì sự tham gia của Mỹ cũng mang tính chất sống còn đối với tương lai của Châu Á. Khu vực này đang đón đợi sự lãnh đạo và kinh doanh của chúng ta -- có lẽ nhiều hơn bao giờ hết trong lịch sử hiện đại. Chúng ta là cường quốc duy nhất có mạng lưới kết nối với những đồng minh mạnh mẽ trong khu vực, không có những tham vọng về lãnh thổ, và có truyền thống lâu đời về việc mang lại lợi ích chung. Cùng với những đồng minh của mình, chúng ta đã bảo đảm an ninh cho khu vực trong hàng thập niên -- tuần tiễu tuyến đường biển Châu Á và giữ gìn sự ổn định -- và điều đó đã đem lại những điều kiện cần thiết cho tăng trưởng. Chúng ta đã giúp kết hợp hàng tỷ người trên toàn khu vực vào hệ thống kinh tế toàn cầu bằng cách thúc đẩy hiệu quả kinh tế, trao quyền cho xã hội, và kết nối người-tới-người lớn hơn. Chúng tôi là đối tác thương mại và đầu tư chủ chốt, là nguồn sáng tạo đem lại lợi ích cho người lao động và doanh nghiệp ở cả hai phía của Thái Bình Dương, một đất nước đón 350 ngàn sinh viên Châu Á mỗi năm, một nhà vô địch trong số các thị trường cởi mở, và một người ủng hộ cho quyền phổ quát của con người.

    Tổng thống Obama đã dẫn đầu một nỗ lực trên nhiều phương diện và liên tục để nắm lấy đầy đủ vai trò không thể thay thế của chúng ta ở Thái Bình Dương, bao trùm toàn bộ chính phủ Mỹ. Nỗ lực này thường diễn ra âm thầm. Rất nhiều công việc của chúng tôi đã không được công bố trên các trang nhất, vì bản chất của nó - đầu tư dài hạn luôn kém thú vị hơn là cuộc khủng hoảng ngay lập tức - và bởi vì sự cạnh tranh của những tin tức quan trọng tới từ những khu vực khác trên thế giới.

    Là ngoại trưởng, tôi đã phá vỡ truyền thống và tiến hành chuyến đi ra nước ngoài chính thức đầu tiên của mình tới Châu Á. Trong 7 chuyến đi của mình kể từ đó, tôi đã có cơ hội được chứng kiến tận mắt những biến đổi nhanh chóng diễn ra trong khu vực, càng củng cố hơn nữa niềm tin rằng tương lai của Hoa Kỳ gắn bó mật thiết với tương lai của Châu Á - Thái Bình Dương. Một sự chuyển hướng chiến lược hướng tới khu vực này hoàn toàn phù hợp với nỗ lực toàn cầu của chúng ta nhằm bảo đảm và duy trì sự lãnh đạo toàn cầu của Hoa Kỳ. Để chuyển hướng thành công, chúng ta phải duy trì và thúc đẩy sự đồng thuận lưỡng đảng về tầm quan trọng của Châu Á - Thái Bình Dương đối với lợi ích của chúng ta; một đồng thuận được xây dựng trên truyền thống tham gia của các Tổng thống và Ngoại trưởng thuộc cả hai đảng trong nhiều thập niên. Nó cũng đòi hỏi phải thực hiện một cách thông minh một chiến lược khu vực thống nhất có tính tới những tác động toàn cầu do sự lựa chọn của chúng ta.

    Chiến lược khu vực đó trông như thế nào? Đầu tiên, nó cần tới một cam kết duy trì những gì mà tôi gọi là ngoại giao "tiến công" (forward-deployed). Điều này nghĩa là tiếp tục gửi toàn bộ vốn liếng ngoại giao -- bao gồm quan chức cao cấp, các chuyên gia phát triển, những nhóm liên ngành, và các tài sản cố định của chúng ta - tới mỗi quốc gia và mỗi ngóc ngách của khu vực Châu Á - Thái Bình Dương. Chiến lược của chúng ta sẽ phải liên tục tính đến và thích nghi với các thay đổi nhanh chóng và toàn diện của Châu Á. Với tư tưởng này trong đầu, công việc của chúng ta sẽ tiến hành trên 6 lĩnh vực quan trọng: Tăng cường mối quan hệ an ninh song phương; làm sâu sắc hơn mối quan hệ với các cường quốc đang trỗi dậy, bao gồm cả Trung Quốc; tham gia vào các thể chế đa phương trong khu vực; mở rộng thương mại và đầu tư; xây dựng hiện diện quân sự trên diện rộng; và thúc đẩy dân chủ và nhân quyền.

    Với vị trí địa lý độc đáo của mình, Hoa Kỳ là cường quốc trên Đại Tây Dương lẫn Thái Bình Dương. Chúng ta tự hào về mối quan hệ với các đối tác Châu Âu và tất cả những gì mà họ cung cấp. Thách thức bây giờ của chúng ta là xây dựng một mạng lưới cộng sự và thể chế trên khắp Thái Bình Dương, một mạng lưới bền vững và phù hợp với lợi ích cũng như các giá trị Mỹ, giống như mạng lưới chúng ta đã xây dựng bên bờ Đại Tây Dương. Đó là chuẩn mực cho các nỗ lực chúng tôi thực hiện trên mọi lĩnh vực.

    Hiệp ước liên minh giữa chúng ta và Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc, Philippines, và Thái Lan chính là điểm tựa cho sự xoay chuyển chiến lược sang hướng Châu Á - Thái Bình Dương. Chúng đã bảo đảm hòa bình và an ninh trong khu vực trong nửa thế kỷ qua, và tạo đà cho nền kinh tế khu vực vươn lên. Chúng là điểm tựa cho sự hiện diện của chúng ta trong khu vực, và tăng cường sự lãnh đạo của chúng ta trong khu vực vào thời điểm mà các thách thức an ninh đang phát triển.

    Dù những liên minh này đang thành công, chúng ta không thể chỉ duy trì như thế -- chúng ta phải cập nhật chúng cho một thế giới luôn thay đổi. Trong nỗ lực này, chính quyền Obama đã được dẫn dắt bởi 3 nguyên tắc cốt lỗi: Trước tiên, chúng ta phải duy trì sự đồng thuận chính trị trên những mục tiêu cốt lõi của đồng minh. Thứ hai, chúng ta phải đảm bảo rằng các đồng minh của mình có đủ sự linh hoạt và thích nghi cần thiết để họ đáp ứng những thách thức mới và nắm bắt các cơ hội mới. Thứ ba, chúng ta phải đảm bảo rằng khả năng phòng thủ và cơ sở hạ tầng thông tin liên lạc của các liên minh của chúng ta hoạt động tốt và có đầy đủ khả năng ngăn chặn những hành động khiêu khích từ mọi đối thủ.

    Liên minh với Nhật Bản, nền tảng của hòa bình và ổn định trong khu vực, chứng tỏ chính quyền Obama đang thực hiện những nguyên tắc này trên thực tế. Chúng ta chia sẻ [với họ] một viễn cảnh về trật tự khu vực ổn định với những luật lệ rõ ràng -- từ tự do hàng hải đến thị trường cởi mở và cạnh tranh công bằng. Chúng ta đã đồng ý những thỏa thuận mới, bao gồm nhận đóng góp từ chính phủ Nhật Bản với hơn 5 tỷ USD, để đảm bảo sự hiện diện lâu dài của quân đội Hoa Kỳ tại Nhật, trong khi mở rộng các hoạt động tình báo, giám sát và trinh sát chung nhằm ngăn chặn và phản ứng một cách nhanh chóng trước các thách thức an ninh trong khu vực, cũng như chia sẻ thông tin để chống lại các đe dọa trên không gian mạng. Chúng ta đã ký kết thỏa thuận Open Skies, thỏa thuận này sẽ tăng cường mối quan hệ giữa doanh nghiệp với doanh nghiệp và người với người; chúng ta đã tiến hành đàm thoại chiến lược về khu vực Châu Á - Thái Bình Dương; và đã làm việc cùng với Nhật Bản như hai nhà tài trợ lớn nhất ở Afghanistan.

    Tương tự như thế, liên minh của chúng ta với Nam Hàn đã trở nên mạnh hơn và kết hợp chặt chẽ hơn, và chúng ta tiếp tục phát triển khả năng kết hợp giữa hai bên để ngăn chặn và phản ứng lại những khiêu khích từ Bắc Hàn. Chúng tôi đã đồng ý một kế hoạch nhằm đảm bảo chuyển giao thành công quyền điều khiển chiến dịch trong thời chiến, và đã dự đoán đúng việc thông qua Hiệp định thương mại tự do Hàn Quốc - Hoa Kỳ. Và đồng minh của chúng ta đã ra nhập ngôi làng toàn cầu, thông qua hoạt động cùng Hoa Kỳ tại G-20 và Hội nghị Thượng Đỉnh An Toàn Hạt Nhân và qua các nỗ lực chung tại Haiti và Afghanistan.

    Chúng ta cũng mở rộng liên minh với Úc từ đối tác khu vực Thái Bình Dương lên đối tác Indo-Pacific, và trên thực tế là đối tác toàn cầu. Từ an toàn mạng tới Afghanistan tới những cuộc cách mạng tại Trung Đông [the Arab Awakening] tới củng cố cấu trúc khu vực trong Châu Á - Thái Bình Dương, sự tư vấn và tham gia của Úc là điều không thể thiếu. Và ở Đông Nam Á, chúng ta đang đổi mới và tăng cường liên minh với Philippines và Thái Lan, ví dụ bằng cách tăng số lượng tàu chiến tới thăm Philippines và huấn luyện lực lượng chống khủng bố Philippines qua Joint Special Operations Task Force ở Mindanao. Tại Thái Lan -- liên minh lâu đời nhất của chúng ta ở Châu Á -- chúng ta đang cùng nhau xây dựng một mạng lưới cứu trợ nhân đạo và thiên tai trong khu vực.

    Trong lúc chúng ta cập nhật những yêu cầu mới từ các đồng minh, thì chúng ta cũng xây dựng những đối tác mới để cùng nhau giải quyết các vấn đề chung. Việc vươn tới Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia, Singapore, New Zealand, Malaysia, Mông Cổ, Việt Nam, Brunei và các quốc đảo Thái Bình Dương là một phần của một nỗ lực rộng lớn hơn để đảm bảo một cách tiếp cận toàn diện về chiến lược và sự tham gia của Mỹ trong khu vực. Chúng tôi đang yêu cầu các đối tác mới này tham gia vào việc định hình và thực hiện một trật tự khu vực và toàn cầu với những luật lệ rõ ràng.

    Quốc gia nổi bật nhất trong số đối tác mới này, đương nhiên, là Trung Quốc. Giống như nhiều quốc gia khác trước nó, Trung Quốc đã thịnh vượng nhờ hệ thống cởi mở và pháp trị mà Hoa Kỳ giúp gây dựng và duy trì. Và hôm nay, Trung Quốc đại diện cho một mối quan hệ song phương nhiều thách thức và hậu quả nhất mà Hoa Kỳ từng có. Điều này đòi hỏi sự quản lý cẩn thận, ổn định và năng động, đó là phương pháp tiếp cận Trung Quốc về phía chúng tôi, dựa trên thực tế, hướng tới kết quả và đúng với nguyên tắc và lợi ích của Hoa Kỳ.