Blogger Mẹ Nấm - Suy nghĩ về việc ký kết thỏa thuận trên biển Đông

  • Bởi Hồ Gươm
    14/10/2011
    11 phản hồi

    Blogger Mẹ Nấm (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh)

    Theo tin từ Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN):

    Ngày 11/10, ngay sau các cuộc hội đàm, hội kiến, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Hồ Cẩm Đào cùng hai Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam và Trung Quốc đã chứng kiến Lễ ký các văn kiện hợp tác quan trọng giữa hai Đảng, hai Nhà nước.

    Trong các văn kiện trên, có văn kiện Thỏa thuận những Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

    Theo đó, Đoàn đại biểu Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và đoàn đại biểu Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa nhất trí cho rằng, giải quyết thỏa đáng vấn đề trên biển Việt Nam-Trung Quốc là phù hợp với lợi ích căn bản và nguyện vọng chung của nhân dân hai nước, có lợi cho hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển của khu vực.

    Hai bên nhất trí căn cứ vào những nhận thức chung mà Lãnh đạo Việt Nam và Trung Quốc đã đạt được trong vấn đề trên biển, trên cơ sở “Thỏa thuận nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề biên giới lãnh thổ giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” năm 1993, xử lý và giải quyết vấn đề trên biển tuân theo những nguyên tắc dưới đây:

    1. Lấy đại cục quan hệ hai nước làm trọng, xuất phát từ tầm cao chiến lược và toàn cục, dưới sự chỉ đạo của phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”, kiên trì thông qua hiệp thương hữu nghị, xử lý và giải quyết thỏa đáng vấn đề trên biển, làm cho Biển Đông trở thành vùng biển hòa bình, hữu nghị, hợp tác, đóng góp vào việc phát triển quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc, góp phần duy trì hòa bình và ổn định trong khu vực.

    2. Trên tinh thần tôn trọng đầy đủ chứng cứ pháp lý và xem xét các yếu tố liên quan khác như lịch sử…, đồng thời chiếu cố đến quan ngại hợp lý của nhau, với thái độ xây dựng, cố gắng mở rộng nhận thức chung, thu hẹp bất đồng, không ngừng thúc đẩy tiến trình đàm phán. Căn cứ chế độ pháp lý và nguyên tắc được xác định bởi luật pháp quốc tế trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982, nỗ lực tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được cho các vấn đề tranh chấp trên Biển.

    3. Trong tiến trình đàm phán vấn đề trên biển, hai bên nghiêm chỉnh tuân thủ thỏa thuận và nhận thức chung mà Lãnh đạo cấp cao hai nước đã đạt được, thực hiện nghiêm túc nguyên tắc và tinh thần của “Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông” (DOC).

    Đối với tranh chấp trên biển giữa Việt Nam-Trung Quốc, hai bên giải quyết thông qua đàm phán và hiệp thương hữu nghị. Nếu tranh chấp liên quan đến các nước khác, thì sẽ hiệp thương với các bên tranh chấp khác.

    4. Trong tiến trình tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài cho vấn đề trên biển, trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau, đối xử bình đẳng, cùng có lợi, tích cực bàn bạc thảo luận về những giải pháp mang tính quá độ, tạm thời mà không ảnh hưởng đến lập trường và chủ trương của hai bên, bao gồm việc tích cực nghiên cứu và bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển theo những nguyên tắc đã nêu tại điều 2 của Thỏa thuận này.

    5. Giải quyết các vấn đề trên biển theo tinh thần tuần tự tiệm tiến, dễ trước khó sau. Vững bước thúc đẩy đàm phán phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ, đồng thời tích cực bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển tại vùng biển này. Tích cực thúc đẩy hợp tác trên các lĩnh vực ít nhạy cảm như bảo vệ môi trường biển, nghiên cứu khoa học biển, tìm kiếm, cứu hộ cứu nạn trên biển, phòng chống, giảm thiểu thiệt hại do thiên tai. Nỗ lực tăng cường tin cậy lẫn nhau để tạo điều kiện cho việc giải quyết các vấn đề khó khăn hơn.

    6. Hai bên tiến hành cuộc gặp định kỳ Trưởng đoàn đàm phán biên giới cấp Chính phủ một năm hai lần, luân phiên tổ chức, khi cần thiết có thể tiến hành các cuộc gặp bất thường. Hai bên nhất trí thiết lập cơ chế đường dây nóng trong khuôn khổ đoàn đại biểu cấp Chính phủ để kịp thời trao đổi và xử lý thỏa đáng vấn đề trên biển.

    trong.jpg

    Nếu quan tâm đến từng câu chữ của 6 điều trong văn kiện nêu ra, người ta hẳn sẽ thấy có những khái niệm được xếp vào hàng bí mật quốc gia như "đại cục", "nhận thức chung mà lãnh đạo hai cấp đạt được".

    Tôi sẽ không bàn vào nội dung văn kiện được công bố, bởi tính đúng đắn và cam kết của các bên trên văn kiện thời gian sẽ chứng minh.

    Ở đây, tôi muốn nói đến trách nhiệm của Quốc hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đối với văn kiện này.

    Theo Ðiều 84 Hiến pháp 1992, Quốc hội có những nhiệm vụ và quyền hạn sau đây:

    - Quyết định kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội của đất nước;

    - Quyết định vấn đề chiến tranh và hoà bình; quy định về tình trạng khẩn cấp, các biện pháp đặc biệt khác nhằm bảo đảm quốc phòng và an ninh quốc gia;

    - Quyết định chính sách cơ bản về đối ngoại; phê chuẩn hoặc bãi bỏ các điều ước quốc tế mà Việt Nam ký kết hoặc tham gia theo đề nghị của Chủ tịch nước;

    Trong vị trí và vai trò của một công dân nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam tôi thắc mắc vài điều sau:

    1. Điều 84 của Hiến pháp đã được áp dụng và tuân thủ như thế nào trong tiến trình DẪN ĐẾN việc ký kết các văn kiện hợp tác quan trọng giữa hai đảng, hai nhà nước?

    2. Trong những văn kiện được ký kết tại Bắc Kinh dưới sự "chứng kiến" của hai ông Tổng bí thư đảng CSVN và đảng CSTQ, văn kiện nào là văn kiện hợp tác giữa hai NƯỚC và văn kiện nào là văn kiện hợp tác giữa 2 ĐẢNG, vì không có điều nào trong Hiến pháp xác định NƯỚC và ĐẢNG là MỘT.

    3. Ai là người đại diện ký kết mỗi văn kiện hợp tác giữa hai NƯỚC?

    Tôi không quan tâm đến văn kiện hợp tác giữa 2 ĐẢNG vì đó là chuyện nội bộ đảng và tôi không phải là đảng viên đảng CSVN.

    *

    Bản tin của TTXVN cũng nói rõ Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã CHỨNG KIẾN lễ ký văn kiện. Điều này nếu xảy ra đúng thì rất hợp lý vì dựa vào nội dung của Thỏa thuận Nguyên tắc Biển Đông thì nó bắt buộc phải là một văn kiện thoả thuận giữa 2 NƯỚC và theo Ðiều 84 Hiến pháp 1992 nó thuộc thẩm quyền của Quốc hội là bộ phận đại diện toàn dân chứ không phải là Đảng.

    Trở lại với văn kiện "Thỏa thuận những Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa", có thể công dân bình thường như tôi và nhiều người khác không được biết chính xác mức độ đúng đắn của cụm "đại cục", "nhận thức chung mà lãnh đạo hai cấp đạt được", nhưng một điều chắc chắn rằng những người trong Quốc hội, bao gồm cả các Đại biểu Quốc hội phải biết rõ việc này.

    * Vai trò của các Đại biểu Quốc hội ở đâu trong việc ký kết văn kiện trên?

    Theo định nghĩa: Đại biểu Quốc hội có nhiệm vụ, quyền hạn gì?

    Trả lời: Đại biểu Quốc hội là người đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân, không chỉ đại diện cho nhân dân ở đơn vị bầu ra mình mà còn đại diện cho nhân dân cả nước. Đại biểu Quốc hội có những nhiệm vụ, quyền hạn sau đây:

    - Tham gia các phiên họp toàn thể của Quốc hội, các cuộc họp của Tổ đại biểu Quốc hội, của Đoàn đại biểu Quốc hội; thảo luận và biểu quyết các vấn đề thuộc nhiệm vụ, quyền hạn của Quốc hội;

    Xét theo định nghĩa trên: Những ai tham gia vào Quốc hội đều có quyền được biết về tình hình an ninh quốc gia qua các văn kiện và quyết sách ngoại giao.

    Trong 6 điểm chính mà bản tin của TTXVN đưa ra tôi không thấy nhắc đến giới hạn lãnh hải và phạm vi ảnh hưởng của đường lưỡi bò, nên có lẽ khó mà đem DOCS hay UNCLOS ra xác định chủ quyền của vùng biển Việt Nam trong văn kiện đã được ký kết.

    Việc ký kết văn kiện giữa hai nước là trách nhiệm của Quốc hội đối với toàn dân. Kể từ sau ngày 11/10/2011 này, nếu có tình trạng gây hấn trên biển, thì toàn dân có quyền chất vấn Quốc Hội , yêu cầu các Đại biểu Quốc hội đại diện cho mình có nhiệm vụ phải chất vấn Chủ Tịch nước về việc đã ký văn kiện "Thỏa thuận những Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển". Bởi xét theo Ðiều 84 Hiến pháp 1992 đây phải là những đề nghị của Chủ tịch nước về chính sách đối ngoại cơ bản mà Quốc hội đã phê chuẩn.

    Cá nhân tôi rất muốn tin rằng, khi các bên đã cùng ngồi ký kết thì sẽ không có chuyện bên nào chịu nhượng phần biển đảo quê hương mình cho nước "bạn". Vì thế, sau ngày 11/10/2011, nếu có thêm một ngư dân nào bị đánh đập, bị xua đuổi, bị cướp đoạt tài sản trong vùng biển Hoàng Sa - Trường Sa thì trách nhiệm đó không chỉ thuộc về những người đã ký kết văn kiện hôm nay. Trách nhiệm này phải do Quốc hội và toàn thể thành viên Quốc hội cùng gánh vác.

    Cuối cùng, tôi thắc mắc rằng ai là người chính thức ký kết văn kiện thỏa thuận giữa hai nước này?

    Văn kiện này chắc chắn sẽ không có giá trị nếu tiến trình ký kết không tuân thủ Hiến pháp Việt Nam.

    Bài tiếp theo: Từ Công hàm 1958 đến Thỏa thuận 2011

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    Do ở Việt Nam đang tồn tại một lỗi cơ bản là LỖI HỆ THỐNG . Nên có những lúc đúng thành sai , sai thành đúng và cứ vậy chấp nhận . Với cái lý lãnh đạo , nhà nước quản lý và nhân dân làm chủ thì Tổng bí thư là người có vai trò , địa vị cao nhất ở Việt Nam , là ngưỡi đại diện cho 14 ủy viên Bộ chính trị là cơ quan quyền lực lớn nhất của đất nước ( Quốc hội chỉ là cơ quan đại biểu lớn nhất của giới dân chúng . Bộ chính trị là cơ quan quyền lực lớn nhất của giới lãnh đạo) . Với tư cách đó TBT Nguyễn Phu Trọng có quyền đại diện định đoạt mọi vấn đề , tuy nhiên những nước văn minh, họ có liêm sỉ nên họ coi TBT là một người không có tư cách ký kết các văn bản đại diện cho quốc gia nên họ hầu như không mời và làm việc, và ký kết với Tổng bí thư đảng CS . Chỉ có cac nước có kiểu nghĩ mèo TBT cũng như mèo Thủ tướng , chủ tịch , cứ có lợi là cứ dựng ra các vụ ký kết để ầm ĩ, loan tin với thiên hạ là ký kết rồi . Chính vì vậy mà dù có vi hiến hay phi pháp thì chỉ có dân chúng Việt Nam chịu họa chứ Trung Quốc thì không mất gì vì Hỗ Cẩm Đào hơn Nguyễn Phú Trọng hẳn 1 tư cách là Chủ tịch nước . Chỉ có 1 điều thiếu liêm sỉ của Hỗ Cẩm Đào là ký kết với kẻ không có tư cachg' chính danh . Đó là hiện tượng tiểu nhân của Hỗ Cẩm Đào trong các màn lợi dụng sự bát nháo trong hệ thống chính trị ở Việt Nam.
    Chỉ bao giờ , mọi người dân thấy được lỗi hệ thống , thấy được sự quý giá của hệ thống hợp lý thì lúc đó mới có thể chấm dứt bát nháo bị những kẻ vô liêm sỉ lợi dụng . Trong lúc này , dân chúng Việt Nam còn đa số mê muội với Đảng, kể cả tuy có khẩu hiệu sống và làm việc theo Hiến Pháp và pháp luật , song đa số dân cả đời không hiểu Hiến Pháp là gì , ở đâu ra và chưa bao giờ cầm đọc nội dung viết gì thì đó là cơ sở mà TBT Nguyễn phú Trọng cứ vậy mà đi ký kết với Trung quốc . Chị Nấm khỏi cần phải thắc mắc . Hiến Pháp bây giờ chỉ là thứ hay dùng của một vài trí thức thôi , mà cũng có ai dùng đâu . Ai dùng Hiến Pháp cũng đều mang họa cả đó thôi .

    Whitebear1981 viết:
    Vai trò của các Đại biểu Quốc hội! viết:
    Vai trò của các Đại biểu Quốc hội hoàn toàn không thấy trong việc ký kết văn kiện trên !
    Tôi nghĩ có thể đa số đại biểu cũng không hề biết trước các văn kiện này hoặc chỉ biết gần trước khi Nguyễn Phú Trọng đi TQ. Có người nói các Đại biểu Quốc hội thuộc loại bù nhìn, nghị gật cho nên Nguyễn Phú Trọng không cần phải cho các đại biểu bù nhìn này biết làm gì cho rắc rối.
    Đại biểu Quốc hội đã bị bị mắt như thế thì dân lại càng chẳng biết cái quái gì. Thế mà Trọng lại trâng tráo lôi "nhân dân" vào ! Hết ý

    Ý của bạn này là đưa toàn thể quốc hội VN sang TQ hội bàn trực tiếp, realtime, có đúng không nhỉ?
    Thật thông minh í.

    Lại xuyên tạc ý người khác rồi. Chắc WB ở Mỹ lâu quá rồi nên không hiểu rõ tiếng Việt!!!!!! Rõ chán cho WB.

    http://www.voanews.com/vietnamese/blogs/tin/su-quan-hay-dinh-thai-thu-10-15-2011-131931578.html

    Sứ quán Trung Quốc chiếm một vị trí đặc biệt giữa thủ đô Hà Nội.

    Đây là sứ quán nước ngoài ở gần bộ Ngoại giao nhất, cũng ở gần Phủ chủ tịch nước, gần trụ sở Trung ương đảng CS, trên đường Hoàng Diệu, ngay giữa quận Ba Đình là quận trung tâm của Hà Nội.

    Tòa nhà cổ, bề thế, được sửa chữa mở rộng nhiều đợt, nhìn ra vườn hoa mang tên Điện Biên Phủ, nơi có tượng Lenin từ những năm 1950.

    Phía sau là đường Khúc Hạo có nhiều biệt thự, bể bơi, sân quần vợt dành riêng cho các quan chức sứ quán Trung Quốc và gia đình họ.

    Hơn tháng nay, sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội đổi chủ. Đại sứ Tôn Quốc Tường lên đường về nước. Đại sứ mới Khổng Huyễn Hựu sang thay. Lễ trình quốc thư diễn ra ngày 25-8-2011, ông Khổng là đại sứ Trung Quốc thứ 16, kể từ 62 năm nay.

    Khổng Huyễn Hựu, ông là ai?

    Có một điều hơi lạ, là các đại sứ Trung Cộng ở Hà Nội trước đây thường là người từng quen biết rõ Việt Nam trước khi nhậm chức, trưởng thành từ nhân viên phiên dịch, hay bí thư, tham tán của đại sứ quán, có người từng qua trường đại học Văn, Sử, ở Hà Nội. Họ am hiểu khá sâu tiếng Việt, hiểu cả đến tiếng lóng, thổ âm Trung Nam Bắc, cả những từ ngữ dân gian.

    Vậy mà đại sứ mới Khổng Huyễn Hựu khác hẳn. Ông Khổng chỉ mới làm việc ở nước ngoài tại Nhật Bản, với chức vụ tùy viên lãnh sự tại Tổng lãnh sự quán ở Thành phố Đại Bàn, từ năm 1985 đến năm 1989. Sau đó ông về lại Bắc Kinh, làm bí thư thứ ba tại Vụ Á châu, Bộ Ngoại giao, từ năm 1989 đến 1995.

    Từ năm 1995 đến 1999, ông lại sang Nhật Bản, làm cán bộ nghiên cứu tại

    Sứ quán Trung Quốc ở Tokyo.

    Từ năm 2000 ông trở về Bắc Kinh để tu nghiệp tại trường đại học Ngoại giao. Năm 2002 ông được bổ nhiệm làm tham tán Viện Nghiên cứu chính sách của Bộ Ngoại giao. Năm 2003 ông là phó Vụ trưởng vụ Á châu, Bộ Ngoại giao. Từ cuối tháng 8-2011 ông là đại sứ đặc mệnh toàn quyền tại Việt Nam.

    Về xuất xứ, khác hẳn với các người tiền nhiệm, thường quê quán từ các tỉnh phía Nam hay miền Trung Trung Quốc, ông Khổng Huyễn Hựu quê ở tỉnh Hắc Long Giang, ở cực Bắc Trung Quốc, giáp giới với Triều tiên, và ông cũng thuộc dân tộc thiểu số Triều Tiên (Cao Ly).

    Ông sinh tháng 7 năm 1959, năm nay 52 tuổi.

    Tóm lại, đại sứ mới của Trung Quốc chưa hề quen biết với Việt Nam, với Đông Nam Á, là người từ rất xa tới, cũng là người chưa trực tiếp hiểu biết gì về nước ngoài trừ Nhật Bản, chưa tu nghiệp hay làm việc tại các nước phát triển và Liên Hiêp Quốc. Đây là điều khó hiểu.

    Cứ theo tin tức được phổ biến trên mạng internet của sứ quán Trung Quốc, tuy mới nhậm chức có hơn 1 tháng, đã có vài chục quan chức cấp cao phía Việt Nam đã gặp và chào đón ông đại sứ mới rất nồng nhiệt.

    Không kể những buổi ông Khổng đến trình quốc thư Chủ tịch nước, chào Tổng bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội, có hàng loạt quan chức cao cấp đã đến sứ quán Trung Quốc trên đường Hoàng Diệu để chào tân Đại sứ.

    Đó là:

    - Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn và Phó trưởng Ban Đối ngoại Trung ương Nguyễn Mạnh Hùng (ngày 17-8-2011);
    - Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng (ngày 23);
    - Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng, rồi Thứ trưởng Bộ Công an Trung tướng Đặng Văn Hiếu (ngày 29-8-2011);
    - Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, rồi Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ (ngày 31-8-2011);
    - Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh (12-9-2011);
    - Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luân (16-9-2011);
    - Trưởng ban Đối ngoại Trung ương Hoàng Bình Quân, rồi Bộ trưởng Thông tin - Tuyên truyền Nguyễn Bắc Sơn (21-9-2011);
    - Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị (27-9-2011);
    - Bộ trưởng Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hoàng Tuấn Anh, rồi Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa (29-9-2011);
    - Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh, rồi Chủ tịch Ủy ban Kiểm tra Trung ương Ngô Văn Dụ (3-10-2011);
    - Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Đinh Thế Huynh (4-10-2011).

    Sứ quán Trung Quốc cho biết tân Đại sứ Trung Hoa chỉ trong thời gian ngắn đã có dịp hội kiến với quá nửa số ủy viên Bộ Chính trị của phía Việt Nam, chưa kể một loạt ủy viên Trung ương đảng, bộ trưởng, thứ trưởng và các loại cán bộ cấp cao khác.

    Sứ quán Trung Quốc quên không nói rõ là sứ quán và đại sứ mới được canh gác, bảo vệ và hộ tống rất nghiêm mật, công an, cảnh sát, mật vụ rất mẫn cán không cho công dân Việt Nam đến gần sứ quán, nhất là vào các Chủ nhật, như Hà Nội đã long trọng cam kết với Bắc Kinh.

    Quả có vậy nên viên giáo sư Long Đạo mới dám viết trên mạng Hoàn Cầu những lời ngạo mạn đến láo xược, gọi người Việt là những con muỗi.

    Theo ý đó, một đàn muỗi cao cấp nhất vừa sang Bắc Kinh rước về 6 bản Hiệp định - 6 xiềng xích buộc chặt nước ta với thiên triều bành trướng.

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/10/111015_senator_angara_iv.shtml

    Trước chuyến thăm Manila của Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang, một chính trị gia lâu năm của Philippines kêu gọi Việt Nam chọn thương lượng đa phương trong khuôn khổ Asean về Biển Đông, chứ không đàm phán song phương với Trung Quốc.

    Philippines là một trong trong sáu nước có tuyên bố chủ quyền ở quần đảo Trường Sa

    Tổng thống Philippines Benigno Aquino III đã nói ông dự định nêu vấn đề Biển Đông (mà nước ông gọi là Biển Tây Philippines) khi gặp ông Trương Tấn Sang cuối tháng này ở Manila.

    Trong cuộc phỏng vấn với BBC Việt ngữ tại Manila, Thượng nghị sĩ Edgardo J. Angara, từng là Chủ tịch Thượng viện (1993-1995), nhấn mạnh thế đàm phán của Manila và Hà Nội sẽ "mạnh hơn" nếu hai nước đàm phán với Bắc Kinh về Biển Đông trong khuôn khổ Asean và Luật biển Liên Hiệp Quốc (LHQ).

    Trong lúc đó, truyền thông Philippines đã bình luận về Bấm những tuyên bố từ Trung Quốc và Việt Nam sau chuyến thăm Bắc Kinh của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng.

    Báo Bấm Philippine Daily Inquirer cho rằng thỏa thuận Việt - Trung loan báo tuần này là "sự thụt lùi khỏi tuyên bố hành xử Trung Quốc - Asean 2002".

    Thượng nghị sĩ Bấm Edgardo J. Angara, người đang phục vụ nhiệm kỳ thứ tư ở Thượng viện Philippines và từng là chủ tịch sáng lập của Hiệp hội Luật Asean (1980), tỏ vẻ chia sẻ nhận định này khi trả lời BBC.

    Ông cũng cho biết suy nghĩ về đề xuất mới nhất của chính phủ Tổng thống Benigno Aquino III liên quan tranh chấp Biển Đông.

    Thượng nghị sĩ Edgardo J. Angara: Theo tôi, đó [đề xuất của Chính phủ Philippines] mới chỉ là bước đầu tiên. Chúng tôi vẫn chưa nghe phản ứng của Trung Quốc, nhưng đây là sự khởi đầu hứa hẹn.

    Theo tôi hiểu, theo đề xuất này, chúng ta cần tách riêng những khu vực biển không có tranh chấp chủ quyền. Với chúng tôi, đó là Bãi Cỏ Rong (Reed Bank), chừng 80 hải lý tính từ đảo Palawan, chắc chắn là một phần lãnh thổ của chúng tôi. Vì Trung Quốc có vẻ đòi chủ quyền đối với vùng đó, chúng tôi nói 'Không, hãy tách riêng những nơi rõ ràng thuộc về anh, và những nơi rõ ràng thuộc về tôi, tách chúng ra khỏi những vùng đang tranh chấp.' Trong đó, Trường Sa là đang tranh chấp, không chỉ giữa Philippines và Trung Quốc mà còn nhiều nước khác như Việt Nam.

    Một khi đã tách những nơi không có tranh chấp, đó sẽ là chủ đề thảo luận liệu chúng ta có khai thác chung, hay tiến hành hoạt động trên biển chung hay không.
    Tiểu sử Thượng nghị sĩ Edgardo J. Angara

    1981-87: Hiệu trưởng ĐH Quốc gia Philippines
    1987-1998: Thượng nghị sĩ
    1993-95: Chủ tịch Thượng viện
    1999-2001: Bộ trưởng Nông nghiệp
    2001-Hiện nay: Thượng nghị sĩ

    Philippines khẳng định mọi hoạt động cần thực hiện theo tinh thần thỏa thuận Trung Quốc - Asean, tức là trên nền tảng đa phương. Tôi nghĩ Trung Quốc và Việt Nam vừa có thỏa thuận song phương [ám chỉ tuyên bố sau chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng]. Nó có vẻ đi ngược lại thỏa thuận Trung Quốc - Asean là việc theo cả đội chứ không phải theo cá nhân, trong khi Trung Quốc chỉ muốn các bên tranh chấp Trường Sa thương lượng song phương với họ. Tôi nghĩ thương lượng song phương với Trung Quốc sẽ chỉ đem lại thiệt thòi cho các nước trong Asean vì sức mạnh trên biển của Trung Quốc.

    BBC: Theo ông, có điều gì mà lẽ ra chính phủ Philippines cần đưa vào đề xuất của mình?

    Philippines lẽ ra cần nói rõ là các bên cần tìm cách giải quyết vấn đề theo Công ước LHQ về luật biển (UNCLOS). Chúng ta không nên đi ra ngoài UNCLOS vì khi đó, Philippines và các nước Asean có tranh chấp sẽ bị thiệt thòi với Trung Quốc.

    Là một nước nhỏ và không có sức mạnh quân sự, sự bảo vệ duy nhất của chúng tôi là luật quốc tế.

    BBC: Ông có lo ngại là chính phủ Philippines sẽ phải có nhượng bộ đáng kể để có thể giải quyết bất đồng với Trung Quốc?

    "Tôi nghĩ thương lượng song phương với Trung Quốc sẽ chỉ đem lại thiệt thòi cho các nước trong Asean vì sức mạnh trên biển của Trung Quốc."

    Thượng nghị sĩ Edgardo J. Angara

    Không. Điều đó chỉ có thể xảy ra nếu ban lãnh đạo chính trị của đất nước chia rẽ, như chúng tôi đã chia rẽ trong tranh chấp đất Sabah [với Malaysia]. Vì thế đến nay tranh chấp này vẫn chưa thể giải quyết vì các lãnh đạo nước tôi không thể làm việc với nhau. Nhưng với Trường Sa, có sự đoàn kết chính trị giữa các lãnh đạo trong mọi khu vực trong chính trường nước tôi.

    BBC: Cuối tháng này, Chủ tịch Việt Nam, ông Trương Tấn Sang, sẽ thăm Philippines. Nếu gặp Chủ tịch Việt Nam, ông sẽ nói gì về tranh chấp Biển Đông?

    Tôi muốn nói với ngài chủ tịch là đừng quên hành động trong nền tảng Asean. Vì chúng ta chỉ mạnh khi cùng hành động. Vì thế mới có Asean. Điểm yếu của một nước có thể được bổ trợ bằng sức mạnh của một nước khác.

    BBC: Có ý kiến nói là dù sao Trung Quốc và Việt Nam vẫn chia sẻ ý thức hệ cộng sản. Thượng nghị sĩ có xem đây là trở ngại cho hợp tác bên trong Asean?

    Tôi không tin như thế. Cao hơn ý thức hệ chính trị là quyền lợi chung của các dân tộc trong Asean. Trong 35 năm qua của Asean, đã có sự phát triển nhỏ nhưng chắc chắn để dẫn tới đoàn kết và chung cục là sự hòa nhập của các dân tộc trong Asean. Sẽ thật tiếc nếu đến bây giờ một quốc gia lại hành động khác với phần còn lại.

    BBC: Ông có lo ngại trong cuộc đời mình sẽ chứng kiến một cuộc chiến tranh vì Biển Đông?

    Philippines chúng tôi yếu về quân sự, nên chúng tôi sẽ không thể gây chiến với Trung Quốc hay nước khổng lồ nào. Nhưng vấn đề có thể thu hút chú ý của các siêu cường, trở thành vật cạnh tranh giữa các siêu cường - đó là điều chúng tôi không muốn.

    Chúng ta đã xây dựng hợp tác bên trong và bên ngoài khu vực như Asean - Trung Quốc, Asean+3, Apec để ngăn ngừa xung đột. Vì thế tôi hy vọng sẽ không có chiến tranh trong đời tôi hay đời bạn. Với bước tiến công nghệ bây giờ, nhân loại không thể chịu nổi một cuộc chiến tranh nữa.

    Bài chính luận này hay. Đơn giản, ngắn gọn, sắc nhọn. Một bài viết đáng để chúng ta suy nghĩ xem có nên tiếp tục để kẻ khác quyết định số phận dân tộc như thú nuôi nữa không?!

    Whitebear1981 viết:
    Vai trò của các Đại biểu Quốc hội! viết:
    Vai trò của các Đại biểu Quốc hội hoàn toàn không thấy trong việc ký kết văn kiện trên !
    Tôi nghĩ có thể đa số đại biểu cũng không hề biết trước các văn kiện này hoặc chỉ biết gần trước khi Nguyễn Phú Trọng đi TQ. Có người nói các Đại biểu Quốc hội thuộc loại bù nhìn, nghị gật cho nên Nguyễn Phú Trọng không cần phải cho các đại biểu bù nhìn này biết làm gì cho rắc rối.
    Đại biểu Quốc hội đã bị bị mắt như thế thì dân lại càng chẳng biết cái quái gì. Thế mà Trọng lại trâng tráo lôi "nhân dân" vào ! Hết ý

    Ý của bạn này là đưa toàn thể quốc hội VN sang TQ hội bàn trực tiếp, realtime, có đúng không nhỉ?
    Thật thông minh í.

    Làm sao cho nước mình có hệ thống nhà nước VN hoạt động văn minh và hợp pháp đi bác WB81. Bác tranh cãi với tôi mà làm gì vì tôi chẳng có quyền hạn gì cả.
    Nguyễn Phú Trọng chỉ là TBT đảng, một đại biểu QH chứ không hề có một chức vụ nào trong hệ thống nhà nước. Việc đi ký kết quan trọng như vậy phải được đem ra bàn thảo ở QH thì mới có giá trị của một nền cộng hòa.
    Việc biển Đông chưa bao giờ được đem ra bàn thảo và tranh luận công khai ở QH ngoài một giờ chính phủ đọc báo cáo kín cho QH mà thôi.
    Biển Đông là của riêng đảng CSVN hay sao ?

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/10/111014_china_scs.shtml

    Ngay sau khi Việt Nam và Ấn Độ ký thỏa thuận cùng thăm dò dầu khí, người phát ngôn Trung Quốc một lần nữa khẳng định chủ quyền "không thể chối cãi" của nước này đối với nguồn tài nguyên ở Biển Đông.

    Tập đoàn dầu khí nhà nước Ấn Độ ONGC vừa chính thức ký kết một thỏa thuận khai thác dầu khí thời hạn ba năm với PetroVietnam.

    Thỏa thuận này cùng một loạt các thỏa thuận khác được ký hôm thứ Tư ngày 12/10 sau các cuộc hội đàm giữa Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang và Thủ tướng Ấn Độ Manmohan Singh ở New Delhi.

    Theo đó, ONGC dự định sẽ bắt đầu thăm dò dầu khí vào năm tới trong hai lô ngoài khơi Việt Nam, mà Trung Quốc nói là thuộc chủ quyền của họ.

    Từ khi thông tin về dự án chung này được loan báo hồi tháng trước, Trung Quốc đã lên tiếng phản đối thông qua nhiều kênh chính thức.

    Mới nhất, trong buổi họp báo thường kỳ hôm thứ Sáu 14/10, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lưu Duy Minh tuyên bố rằng Trung Quốc "có chủ quyền không thể chối cãi" đối với khu vực Biển Đông.

    Ông Lưu nói với các nhà báo: "Trung Quốc có chủ quyền không thể chối cãi đối với Nam Hải (Biển Đông) và các vùng biển phụ cận. Lập trường của chúng tôi về điều này luôn rõ ràng và dứt khoát."

    Ông nói Bắc Kinh ghi nhận thông tin về dự án Việt-Ấn và "hy vọng các bên liên quan sẽ đóng góp cho sự phát triển hòa bình và ổn định" ở khu vực.

    Bắc Kinh và Hà Nội cũng vừa ký một thỏa thuận về các nguyên tắc cơ bản nhằm tìm giải pháp cho tranh chấp Biển Đông.

    Tuy nhiên điều đó không cản trở truyền thông Trung Quốc đăng tải các bình luận mạnh mẽ hơn lên án việc hợp tác dầu khí chung giữa Việt Nam và Ấn Độ.

    Tờ Nhân dân Thời báo cho rằng đằng sau dự án thăm dò dầu khí này là "động cơ chính trị mạnh mẽ".

    Hiện Việt Nam chưa đưa ra bình luận gì về phản đối của Trung Quốc, nhưng Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang trước chuyến đi Ấn Độ đã khẳng định Việt Nam hoan nghênh các tập đoàn của Ấn Độ và các nước khác đầu tư vào lĩnh vực dầu khí ở thềm lục địa thuộc chủ quyền của Việt Nam và hứa bảo vệ lợi ích của các công ty này.

    Trước đó New Delhi cũng đã bác bỏ phản đối của Trung Quốc về việc ONGC thăm dò dầu khí, nói đây vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam và tuyên bố thêm rằng Ấn Độ ủng hộ tự do hàng hải.
    Philippines 'sẽ đề cập về Biển Đông'

    Trong một diễn biến liên quan vấn đề Biển Đông, giới chức Philippines tỏ ra không hài lòng với thỏa thuận về các nguyên tắc cơ bản trong việc tìm cách giải quyết tranh chấp mà Việt Nam đã lý với Trung Quốc hôm 11/10 trong chuyến thăm của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tới Bắc Kinh.

    Lý do là họ cho rằng thỏa thuận này chú trọng đàm phán song phương mà không tính tới sự tham gia của các bên liên quan, trong đó có Philippines.

    Tổng thống Benigno Aquino nhấn mạnh trên truyền thông Philippines rằng giải pháp tối ưu nhất trong giải quyết tranh chấp lãnh thổ là đàm phán đa phương.

    "Quan điểm của chúng tôi là một giải pháp đa phương (cho vấn đề Biển Đông) là tối ưu nhất vì tranh chấp mà không giải quyết toàn diện thì không thể gọi là giải quyết xong."

    Tổng thống Philippines Benigno Aquino

    Ông tổng thống cũng cho hay sẽ đề cập chủ đề này với Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang khi ông này tới thăm Philippines trong thời gian tới.

    Theo thông cáo từ phía Việt Nam, trong các nguyên tắc cơ bản thống nhất với Trung Quốc có điểm nếu tranh chấp liên quan hai nước thì đàm phán song phương, nếu liên quan nhiều nước thì đàm phán đa phương, tuy nhiên cách dẫn giải của Trung Quốc sau đó khiến người ta hiểu rằng hai bên Việt-Trung sẽ đàm phán riêng về chủ đề này.

    Ông Aquino được báo Tribune dẫn lời nói với các nhà báo ở Manila rằng thảo luận về chủ quyền ở quần đảo Trường Sa cần được thực hiện "với các quốc gia liên quan tranh chấp".

    "Quan điểm của chúng tôi là một giải pháp đa phương là tối ưu nhất vì tranh chấp mà không giải quyết toàn diện thì không thể gọi là giải quyết xong."

    Ông khẳng định Philippines cam kết tuân thủ chủ trương của khối Asean trong giải quyết vấn đề Biển Đông và kêu gọi các nước khác đồng thuận tìm giải pháp đa phương vì sau nhiều năm thương thảo, tới nay đã có một vài biến chuyển tốt the chiều hướng này.

    Trung Quốc và Việt Nam đều tỏ ra hài lòng với bản thỏa thuận vừa ký tại Bắc Kinh, nhưng Philippines nói thỏa thuận này không giải quyết được những vấn đề cốt lõi.

    "Câu hỏi chính yếu về đường chín đoạn của Trung Quốc, vốn không phù hợp với Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển vẫn còn nguyên đó," ông Benigno Aquino nói.

    Đại cục là gì vậy ?

    Trong bản tuyên bố chung của TQ-VN nhân cuộc viếng thăm của ông TBT Nguyễn Phú Trọng có nhắc đến vấn đề đại cục của hai nước, đó là vấn đề gì vậy?

    Thiển nghĩ đây chính là sinh mệnh sống còn của hai đảng cộng sản Á Châu (lấp ló sau lưng là ông Bắc Triều Tiên). Tại sao? Vì họ là thành trì cuối cùng của khối CS quốc tế còn sót lại. Một khi Hoa Kỳ giải quyết xong hai mặt trận Afghanistan và Irak, rút quân về để tránh chiến phí chồng chất, một khi mặt trận dân chủ ở Tunisie, Ai Cập, Lybie và Syrie thành công thì năng lượng dầu hoả là con chủ bài quyết định sự sống còn của nền kinh tế TQ.

    Hai đảng CS TQ và VN đều có chung một bản chất: đó là hai tập đoàn lãnh đạo tự bộc phát, không có chính danh (không do dân, không vì dân), nguồn gốc từ xưa là dựa vào sức mạnh quân sự Liên Xô (1945), gieo rắc khủng bố sợ hãi, tuyên truyền dối trá, lừa gạt nhân dân hai nước. Từ khi khối CS Đông Âu và Liên Xô sụp đổ, thì họ đã biết trước sau gì sẽ đến phiên họ. Do đó hai đảng mới phải biết tựa lưng vào nhau để sống còn. Đương nhiên kinh nghiệm đổ vỡ của Liên Xô đã ép hai đảng này phải thực thi nhiều cải cách kinh tế, dùng khối nhân công vĩ đại, lương thấp, kỷ luật cao dưới ách cai trị độc tài độc đảng để ổn định chính trị, chiêu dụ đầu tư ồ ạt từ HK và Âu Châu. Nhưng ngược lại hai đảng CS càng tích luỹ tư bản, càng giàu, thì mầm mống bất mãn trong dân chúng càng cao, hố cách biệt giàu nghèo càng sâu. Đó là lý do tại sao HK khuyến khích và đặt trọng tâm "chiến tranh nhân dân" thứ thiệt qua mạng lưới truyền thông INTERNET để quần chúng được tự do thông tin, trao đổi quan điểm, đồng thời vạch trần hết những thủ đoạn lừa đảo của hai đảng CS.

    Khi mà TQ phát triển quá nhanh, quá hiện đại tập trung vào giao thông, vận tải, thì năng lượng là bài toán hóc búa của họ. TQ đã mất trắng tay kho dầu Phi Châu, mất đường ống vận chuyển dầu từ Irak xuyên qua Afghanistan vào nội địa TQ, không qua đường biển. Giờ này chỉ còn biết gỡ gạc chút đỉnh bằng những giếng dầu trong Biển Đông (loạị dầu thưọng hảo hạng), liên quan đến hải phận VN, mà HS-TS là cửa ải trấn giữ. Đồng thời TQ chỉ còn con bài chót là bắt tay trở lại với Nga, kẻ thù đối đầu ngày xưa trong khối CS, để mua dầu hoả, khí đốt. Dễ hiểu tại sao có sự hiện diện của ông Putin ở TQ cùng lúc với NP Trọng viếng thăm, và tại sao có anh Bảy chà dà Ấn Độ mon men vào khu vực dầu hoả VN.

    Riêng phần HK, họ biết rõ tầm quan trọng của vấn đề năng lượng, cho nên TT Obama mới ra chỉ thị cho các đại công ty sản xuất xe hơi phải cố gắng đạt chỉ tiêu chế tạo xe nhỏ hơn, ít hao xăng nhất (FORD sắp tung ra loại xe chỉ tiêu thụ 3.8 lít/100km), song song là chuyển dần sang xe hơi điện, chỉ cần recharge lại mỗi đêm là ngày hôm sau có đủ năng lượng để chạy suốt ngày. TQ chưa đủ khả năng kỹ thuật tiên tiến như HK (sáng tạo thần kỳ) cho nên đành phải ôm mối hận thèm khát năng lượng. Thử tưởng tượng thời kỳ khủng hoảng sắp tới, hàng tỷ dân TQ chen nhau, đấm đạp để mua từng giọt xăng, hàng trăm triệu chiếc xe hơi xếp hàng trăm cây số để chờ mua xăng, thì sẽ hiểu đại loạn khủng khiếp ra sao. Đó là thời kỳ đen tối mà tôi đã từng chứng kiến khi HK rơi vào tình trạng khan hiếm (chiến tranh Trung Đông: Ai Cập và Do Thái) hồi đầu thập niên 80.

    Đây là ván bài chính trị kinh tế thế giới đến hồi xấp ngửa, quyết định vận mệnh của hai Đảng CS TQ và VN. Đó chính là đại cục của hai đảng CS TQ và VN vậy. Nước Nga lại may mắn trở thành "ngư ông đắc lợi" trong chiến lược năng lượng quốc tế.

    Xin chị Nấm hãy kiên nhẫn và ráng chờ vi...

    Chị có thấy rằng đến đầu thế kỷ 21 cái công hàm 1958 Phạm Văn Đồng thay mặt chính phủ VNDCCH tán thành hải phận 12 hải lý của TQ mới lộ diện cho thiên hạ được thấy, thì cái văn kiện 2011 này chị ráng chờ đến khoảng năm 2050 thì cũng sẽ lộ diện thôi, lúc đó cái người đã ký cái văn kiện này thì cũng ngủm củ tỏi rồi.

    Tuy nhiên để tránh giật mình (surprise) có thể giải đoán cái văn kiện này cũng giống như cái công hàm kia: ngày xưa tán thành hải phận 12 hải lý thì ngày nay tán thành cái đường lưởi bò, tiên đoán sau này sẽ có tán thành giãi đất hình chữ S biết đâu? Vì cục bự mà đảng ta dám bán tất cả, người dân không ai biết cục bự đó là cục gì mà đảng vượt qua mặt quốc hội để ký và được tuyên bố rằng phù hợp với lợi ích và nguyên vọng nhân dân hai nước?

    Không muốn bị đặt trong tình trạng đã rồi như công hàm 1958, dân Việt cần phải lên tiếng, phải xuống đường đòi hỏi phải truất phế một chính quyền bất hợp pháp này, càng chậm trễ càng bất lợi hơn.

    Khi xuống đường phải xuống đường mỗi ngày, đừng đợi đến ngày CN mới làm một lần, đừng sợ mất công ăn việc làm, bởi vì bạn sẽ còn có công ăn việc làm nữa không khi đã mất nước. Hãy xuống đường mỗi ngày, hãy tập trung càng lúc càng đông hơn, hãy làm cho công an mệt mòi và không đủ lực lượng để đàn áp, thì đại cục phù hợp với nguyện vọng nhân dân mới thành công.

    Vai trò của các Đại biểu Quốc hội! viết:
    Vai trò của các Đại biểu Quốc hội hoàn toàn không thấy trong việc ký kết văn kiện trên !
    Tôi nghĩ có thể đa số đại biểu cũng không hề biết trước các văn kiện này hoặc chỉ biết gần trước khi Nguyễn Phú Trọng đi TQ. Có người nói các Đại biểu Quốc hội thuộc loại bù nhìn, nghị gật cho nên Nguyễn Phú Trọng không cần phải cho các đại biểu bù nhìn này biết làm gì cho rắc rối.
    Đại biểu Quốc hội đã bị bị mắt như thế thì dân lại càng chẳng biết cái quái gì. Thế mà Trọng lại trâng tráo lôi "nhân dân" vào ! Hết ý

    Ý của bạn này là đưa toàn thể quốc hội VN sang TQ hội bàn trực tiếp, realtime, có đúng không nhỉ?
    Thật thông minh í.

    Vai trò của các Đại biểu Quốc hội hoàn toàn không thấy trong việc ký kết văn kiện trên !

    Tôi nghĩ có thể đa số đại biểu cũng không hề biết trước các văn kiện này hoặc chỉ biết gần trước khi Nguyễn Phú Trọng đi TQ. Có người nói các Đại biểu Quốc hội thuộc loại bù nhìn, nghị gật cho nên Nguyễn Phú Trọng không cần phải cho các đại biểu bù nhìn này biết làm gì cho rắc rối.

    Đại biểu Quốc hội đã bị bị mắt như thế thì dân lại càng chẳng biết cái quái gì. Thế mà Trọng lại trâng tráo lôi "nhân dân" vào ! Hết ý