Nguyễn Thanh Giang - "Tầm cao chiến lược" là cái chi chi?

  • Bởi Hồ Gươm
    12/10/2011
    14 phản hồi

    Nguyễn Thanh Giang


    Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang

    Tôi run bắn người khi nghe những dòng sau đây trong hội đàm mở đầu chuyến viếng thăm Trung Quốc vào ngày 11 tháng 10 năm 2011 giữa TBT Nguyễn Phú Trọng và các nhà lãnh đạo Trung Quốc:

    “Hai nhà lãnh đạo cũng nhất trí cho rằng, trong quan hệ giữa hai nước còn tồn tại một số bất đồng chung quanh vấn đề Biển Ðông và nhất trí hai nước đều nỗ lực tránh làm phức tạp tình hình và bình tĩnh xử lý những bất đồng thông qua đàm phán hòa bình, nhìn từ tầm cao chiến lược quan hệ hai nước và vì lợi ích của nhân dân hai nước”.

    …… “Về vấn đề Biển Ðông, hai nhà lãnh đạo nhìn nhận đây không phải là toàn cục quan hệ Việt - Trung, nhưng đây là vấn đề hết sức nhạy cảm và phức tạp đối với cả hai Ðảng, hai nước, vì nó liên quan đến chủ quyền quốc gia dân tộc. Tuy nhiên, đây cũng là vấn đề hoàn toàn có thể giải quyết được. Nếu hai bên xuất phát từ tầm cao chiến lược, từ lợi ích của nhân dân hai nước và căn cứ vào các chuẩn mực của luật pháp quốc tế thì hoàn toàn có thể tìm ra được một giải pháp thỏa đáng, có lý, có tình, đáp ứng nguyện vọng của nhân dân hai nước, nhất là khi hai nước đã có kinh nghiệm trong việc giải quyết hai vấn đề không kém phần nhạy cảm và phức tạp là vấn đề phân giới cắm mốc toàn tuyến biên giới đất liền và vấn đề phân định Vịnh Bắc Bộ”.

    Run bắn người vì lo lắng.

    Run bắn người vì tức giận.

    * Tôi liên tưởng đến hai sự kiện:

    a - Tháng 8 năm 1963, Mao Trạch Đông tuyên bố trong cuộc hội đàm với đại biểu đảng Lao động Việt Nam ở Vũ Hán “Tôi sẽ làm chủ tịch 500 triệu bần nông đưa quân xuống Đông Nam châu Á”. Sau đấy một tháng, trong cuộc gặp giữa đại biểu bốn đảng Cộng sản: Việt Nam, Trung Quốc, Lào, Indonesia tại Quảng Đông thủ tướng Chu Ân Lai năn nỉ, dỗ dành: “Nước chúng tôi thì lớn, nhưng không có đường ra, cho nên rất mong đảng Lao động Việt Nam mở cho một con đường mới xuống Đông Nam châu Á”. Tháng 8 năm 1965, Bộ Chính trị đảng Cộng sản Trung Quốc đã phải quán triệt chủ trương này: “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam châu Á, bao gồm cả Miền Nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malaysia và Singapore … Một vùng như Đông Nam Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản … xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy … Sau khi giành được Đông Nam châu Á, chúng ta có thể tăng cường được sức mạnh của chúng ta ở vùng này, lúc đó chúng ta sẽ có sức mạnh đương đầu với khối Liên Xô – Đông Âu, gió Đông sẽ thổi bạt gió Tây”.

    b - Ngày 29.8.90, đại sứ Trương Đức Duy xin gặp gấp TBT Nguyễn Văn Linh và Thủ tướng Đỗ Mười chuyển thông điệp của TBT Giang Trạch Dân và Thủ tướng Lý Bằng mời lãnh đạo ta sang Thành Đô (thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên), Trung Quốc để hội đàm bí mật về vấn đề Campuchia và vấn đề bình thường hoá quan hệ hai nước vào ngày 3.9.90.

    Kết quả thảm hại của cuộc gặp này được Thứ trưởng Ngoại giao Trần Quang Cơ giải thích:

    “Sở dĩ ta dễ dàng bị mắc lừa ở Thành Đô là vì chính ta đã tự lừa ta. Ta đã tự tạo ra ảo tưởng là Trung Quốc sẽ giương cao ngọn cờ CNXH, thay thế cho Liên Xô làm chỗ dựa vững chắc cho cách mạng Việt Nam và chủ nghĩa xã hội thế giới, chống lại hiểm hoạ “diễn biễn hoà bình” của chủ nghĩa đế quốc do Mỹ đứng đầu. Tư tưởng đó đã dẫn đến sai lầm Thành Đô cũng như sai lầm “giải pháp Đỏ””.

    Trước khi đến Thành Đô, ngày 30.8.90, Bộ Chính trị họp bàn về việc gặp lãnh đạo Trung Quốc, ông Nguyễn Văn Linh nêu ý kiến là sẽ bàn hợp tác với Trung Quốc để bảo vệ chủ nghĩa xã hội chống đế quốc, và hợp tác giữa Phnom Penh và Khmer Đỏ để giải quyết vấn đề Campuchia, mặc dù trước đó Bộ Ngoại Giao, đứng đầu là Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch đã trình bày đề án nêu rõ là rất ít khả năng thực hiện phương án này vì phương hướng chiến lược của Trung Quốc vẫn là tranh thủ phương Tây để phục vụ “4 hiện đại” của họ. Ông Võ Chí Công cũng không đồng ý với ông Linh và nói: “Trung Quốc sẽ không nghe ta về hợp tác bảo vệ chủ nghĩa xã hội. Trung Quốc muốn tranh thủ phương Tây”.

    Quả vậy, sau Hội đàm, ta bị Campuchia oán trách nặng nề, trong Hội đàm Trung Quốc cũng tảng lờ, tránh né vấn đề bình thường hóa quan hệ.

    * Tôi hình dung ra hai hoạt cảnh:

    c – Một con Mèo và một con Cáo cùng chạy qua một chiếc cầu mong đến xóm Ich-Hat-Xê-En. Cầu hẹp chỉ đủ cho một cá thể đi, lại sắp gẫy. Thấy Mèo đang ngậm một miếng thịt, Cáo bỗng kêu lên: “Dưới kia có một “Đại cục …thịt” kìa!”. Méo vội gửi thịt cho Cáo và lao xuống vực. Cáo đi đến xóm Ich-Hat-Xê-En thì cũng sẽ chết.

    d – Hai cậu bé đối diện nhau. Thấy cậu Đần có kẹo trong túi, cậu Đểu kêu to: “Trên trời có cái kẻo kèo keo kia”. Cậu Đần với theo. Cậu Đểu thò tay khoắng rách cả túi cậu Đần.

    Ngày 11 tháng 10 năm 2011 trong khi TBT Nguyễn Phú Trọng lên đường đi Trung Quốc thì Chủ tịch Trương Tấn Sang lên đường sang Ấn Độ. Trên chính trường Việt Nam thấy nổi lên bức tranh Hai – Mũi - Tên – Trái - Chiều. Mũi tên Người Hùng và mũi tên Kẻ Hèn.

    Khi nghe Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc buông lời trâng tráo:

    “Phản đối bất cứ quốc gia nào tham gia thăm dò dầu lửa ở những vùng biển thuộc quyền thực thi pháp lý của Trung Quốc... Trung Quốc có chủ quyền lãnh thổ không thể tranh cãi ở Biển Ðông... Bất cứ nước nào thăm dò dầu khí ở trong vùng này mà không có sự chấp thuận của chính quyền Trung Quốc cũng đều vi phạm chủ quyền và lợi ích quốc gia của Trung Quốc, là bất hợp pháp và vô giá trị.”

    “Hoàn Cầu Thời Báo” cũng ngông nghênh hù dọa:

    “Ấn Độ cần nhớ rằng hành động của họ tại Nam Hải (Biển Đông) sẽ đẩy Trung Quốc tới bờ giới hạn. Trung Quốc quý trọng quan hệ hữu nghị Trung-Ấn, nhưng không có nghĩa quý hơn mọi thứ trên đời.”

    Dõng dạc và oai phong, ngày 9 tháng 10 năm 2011, hai ngày trước khi đến Ấn Độ, Chủ tịch Trương Tấn Sang tuyên bố:

    “Thực tế là tất cả các dự án hợp tác giữa Việt Nam và các đối tác khác, bao gồm tập đoàn Ấn Độ ONGC trong lĩnh vực dầu khí đều nằm trên thềm lục địa, trong vùng đặc quyền kinh tế và thuộc chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam, hoàn toàn phù hợp với pháp luật quốc tế, đặc biệt là Công ước năm 1982 của Liên Hiệp Quốc về Luật biển”.

    “Chúng tôi hoan nghênh các công ty nước ngoài đến làm việc với đối tác Việt Nam trong các dự án dầu khí trên thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và phù hợp với pháp luật Việt Nam”

    Theo chúng tôi, và có lẽ cả toàn dân Việt Nam, giải quyết tranh chấp Biển Đông phải và chỉ cần căn cứ trên lợi ích của nhân dân hai nước và căn cứ vào các chuẩn mực của luật pháp quốc tế. Không được để cho người ta đen “tầm cao chiến lược” ra phỉnh phờ, lừa bịp; không được đem “kinh nghiệm trong việc giải quyết hai vấn đề không kém phần nhạy cảm và phức tạp là vấn đề phân giới cắm mốc toàn tuyến biên giới đất liền và vấn đề phân định Vịnh Bắc Bộ” làm chuẩn mực để tiếp tục hiến đất hiến biển cho bọn tham tàn.

    Chúng tôi hoan nghênh lời tuyên bố chí lý ngày 25 tháng 7 năm 2011 của chủ tịch Trương Tấn Sang: “Vấn đề chủ quyền quốc gia là thiêng liêng và bất khả xâm phạm. Bất cứ nước nào dù to hay bé cũng đều có nhận thức như vậy. Giữ vững độc lập chủ quyền, trong đó có chủ quyền biển đảo, trước hết phải dựa vào cơ sở quan trọng là luật pháp (luật quốc nội và luật quốc tế)…".

    Tôi không hài lòng với những ai vơ đũa cả nắm khi thóa mạ đảng Cộng sản Việt Nam, cũng không đánh giá xấu toàn thể Bộ Chính trị ĐCSVN mà luôn tỉnh táo nhận biết rằng trong đó, bên cạnh những kẻ lú lẫn, ngu xuẩn, vẫn còn những người sáng suốt, có tấm lòng vì nước, vì dân.

    Hà Nội, sáng 12 tháng 10 năm 2011

    Nguyễn Thanh Giang

    Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay

    Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội

    Mobil: 0984 724 165

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Tôi không hài lòng với những ai vơ đũa cả nắm khi thóa mạ đảng Cộng sản Việt Nam, cũng không đánh giá xấu toàn thể Bộ Chính trị ĐCSVN mà luôn tỉnh táo nhận biết rằng trong đó, bên cạnh những kẻ lú lẫn, ngu xuẩn, vẫn còn những người sáng suốt, có tấm lòng vì nước, vì dân.

    Nghe Tư Sang tuyên bố 1 câu "yêu nước", ông Giang mê mẫn tâm thần.

    "Người sáng suốt, có tấm lòng vì nước, vì dân" mà lại ở ngay trong Bộ Chính trị ĐCSVN. Ối "giời đất ơi" ông Giang thật là quá "tỉnh táo". Bội phục! Bội phục!

    Xin thưa, nếu họ sáng suốt, vì dân, vì nước thì họ phải từ bỏ cái đảng phi nhân, phi nghĩa, phản dân chủ, bán nước từ lâu rồi. Liên Xô, Đông Âu mới là cái gương của người sáng suốt, vì dân, vì nước, ông "tỉnh táo" ơi.

    Qua hai sự kiện đồng thời: Trọng đi Trung du và Sang đi Ấn du, xin đưa ra vài mô hình có thể nghĩ ra về nội bộ lãnh đạo đảng CSVN:

    1. Họ chia làm hai phái chính và kình chống nhau (một thân TQ, một không thân TQ)

    2. Họ đoàn kết/thỏa hiệp và cùng hướng về TQ nhưng Sang được phân công đi Ấn để xoa dịu lòng dân, vừa để mặc cả với TQ và làm giảm sức ép.

    3. Họ đoàn kết/thỏa hiệp và cùng không thân TQ nhưng Trọng phải đi TQ vì bị sức ép quá mạnh.

    ...

    Mô hình nào diễn đạt gần đúng nhât với thực tế?

    Đọc bài của bác Giang em lại nhớ vừa qua có bài báo nói các nước Trung, Nam Mỹ nhóm họp kỷ niệm cách mạng CuBa và tất cả lại đồng thanh tâng bốc CuBa lên mây xanh. Một nước nhược tiểu thật giống đứa trẻ con, ưa nịnh và thích được dỗ kẹo. Không biết rằng đằng sau chúng nó cười khẩy: Đồ con vịt.

    Thưa bác Giang,

    Tôi quên nói về đề tài "tầm cao chiến lược" bác nêu ra.

    Tôi đồng ý với bác Giang một nửa thôi, rằng đó là bài lừa của anh cả đỏ TQ cho đàn em CSVN. Nhưng cái này thì ai trong gần 90 triệu người Việt chẳng biết, cần gì phải "sáng suốt" như Sang trong BCT?

    Ý thứ hai bác nói Trọng (và cả ĐCSVN) ngu nên sẽ không nhìn ra và sẽ bị lừa như ở Thành đô 1990 thì tôi hoàn toàn không đồng ý.

    Tại sao CSVN đã bị CSTQ lừa và tại sao sẽ lại bị CSTQ lừa? Vẫn vì một lý do duy nhất thôi.

    Năm 1990, bác Trần Quang Cơ gọi là "ta tự lừa mình", tôi gọi thẳng là ĐCS VN tham quyến cố vị muốn tiếp tục cai trị nhân dân bằng bạo lực và tránh sự đổ vỡ như bức tường Beclinh (hay bây giờ là Mùa Xuân Arap), nên để làm điều đó họ luôn cần có anh cả đỏ TQ che lưng, nếu không thì nhân dân VN và cả thế giới sẽ lật đổ họ. Có nghĩa là họ không hề tự lừa mình mà họ đã "tự cứu mình trước khi trời cứu" đó thôi!

    Năm nay, 2011 vẫn vậy, Trọng và cả ĐCSVN dù có lú cũng đủ khôn để tự cứu mình và bè lũ với cái giá Bán Nước, bán rừng, bán biển đảo, Hại dân và cam làm nô lệ cho TQ.

    Vấn đề là Trọng và cả đảng CSVN hiện nay (số 2 là Sang "sáng suốt" đấy nhé!) chịu làm nô lệ cho TQ nhưng nhân dân Việt Nam có cam lòng không lại là chuyện khác, bác Giang ơi?

    JLN

    Ông Trọng vừa mới sang Tàu
    Tuyên bố ngớ ngẩn làm đau Dân mình
    “Tầm cao chiến lược”… linh tinh
    Sao ông không hỏi dân mình cần chi?
    “Đại cục” – lý thuyết vứt đi
    Dân cần Tàu trả những gì của ta
    Hoàng Sa cho tới Trường sa
    Đảo Vàng, đảo Ngọc ông cha giữ gìn
    Dân ước làm ăn bình yên
    Trên vùng biển cả thiêng liêng nước mình
    Thằng tàu thâm hiểm - ta khinh!
    Dân ta Đại Việt sử xanh muôn đời
    Tổ tiên đánh chúng tơi bời
    Thời nay ta mạnh hơn mười ngày xưa
    Giặc tàu đừng có làm bừa
    Ông bảo với chúng: “Không lừa được tao”
    Sau tao còn có đồng bào
    “Hữu hảo” ăn cướp làm sao được bền.

    Thưa bác Giang,

    Bác Giang viết:
    không đánh giá xấu toàn thể Bộ Chính trị ĐCSVN mà luôn tỉnh táo nhận biết rằng trong đó, bên cạnh những kẻ lú lẫn, ngu xuẩn, vẫn còn những người sáng suốt, có tấm lòng vì nước, vì dân

    Với câu này, bác Giang ngây thơ phạm một loạt nguyên tắc của đảng để bảo vệ đảng rồi! Này nhé:
    - đảng viên nào có quyền đánh giá BCT DCS VN? Chỉ có các đảng viên sinh hoạt ỏ Trung Nam Hải thôi, bác Giang sinh hoạt ở KTT Từ Liêm có bay sang đó hỏi ý kiến chưa?
    - đảng chỉ có sự đoàn kết, đồng thuận, sao bác Giang lại phân chia BCT ĐCSVN ra làm hai nhóm, có âm mưu gây mất đoàn kết trong đảng để phá hoại hay sao?
    -đảng viên nào có quyền nói xấu cán bộ đảng, mà đây là các ủy viên BCT? Chí có quyền phê bình qua chi bộ thôi.

    Nhưng tôi muốn hỏi bác Giang một ý khác. Nếu có cái gọi là "những người sáng suốt có tấm lòng vì dân vì nước" trong đảng CSVN hiện nay, thậm chí trong BCT, thì xưa nay họ dùng cái họ có đó để làm gì mà dân không thây?

    Và dù bây giờ họ vẫn đang có phẩm chất cao quí đó thì họ có mang về kết quả tuơng ứng cho dân, hay những cái họ cùng đảng của mình mang về vẫn là BÁN NUÓC, HẠI DÂN mà lánh tụ (TBT) của họ đâng đại diện họ thục hiện?

    Dân cần kết quả yêu nước thực của họ, bác Giang ạ. Không chỉ ngồi kêu tôi yêu nước và sáng suốt là đủ có quyền cấm người khác yêu nước đâu.

    Với cuơng vị chủ tịch nước và rất "yêu nuơc", lại "sáng suốt", quyền cao chót vót, ông Sang có bảo về được quyền yêu nước của người dân thể hiện ở HN, HCM và khắp nơi không? Tại sao?

    Bi hài! Nỗi bi hài cộng sản! Nó đâu có mới, trên sáu chục năm rồi còn gì, bác Giang ơi?

    JLN

    PS: Cá nhân tôi luôn đánh giá bác Giang rất cao, trước và sau khi đọc bài này. Đây chỉ là vấn đề ta cùng tranh luận trên thế giới ảo này thôi, bác Giang nhé!

    Bác Sang Chủ tịch tuyệt vời
    Những điều bác nói, chúng tôi yên lòng
    Bác đĩnh đạc, bác oai phong
    Nói cho Tàu biết đừng hòng dọa ai:
    Biển Đông phân định tại Trời
    Là của Dân Việt ngàn đời xưa nay
    Mời bạn Ấn giúp một tay
    Vươn ra biển lớn cùng khai thác dầu
    Tiếng thơm để đến mai sau
    Bác Sang Chủ tịch làm giàu nước Nam.

    >>> "Tầm cao chiến lược" là cái chi chi?

    Tớ nghĩ là bác Giang này nói đùa, nói kháy, hay là vì bác không có chuyên về chính trị - triết Marx-Lenin, nên bác mới hỏi thế. Cho tớ gợi vài ý về "Tầm cao chiến lược" nhá:

    (1) sự sống còn của hai đảng anh em, trong đó đặc biệt của Đảng ta (bác có nhớ chuyên môn của tớ là "bảo vệ Đảng" hay không?

    (2) phạm trù bảo vệ Đảng, bảo vệ Bác, bảo vệ cơ chế cùng với cái ghế.

    Ngày trước, nại cớ đang có chiến tranh với miền Nam và phải tranh thủ viện trợ, ủng hộ của Trung quốc, bác Đồng đã ký công hàm 1958. Ngày nay, thế nào mà chẳng có cớ "Tầm cao chiến lược" nào đó để ký thêm một công hàm mới?

    Nhưng tớ nói thế này nhá: tớ không ký đâu, tớ sẽ để cho Ba Dũng ký. Tay Sang cũng đã biết ý rồi, cũng sẽ không ký đâu. Ba Dũng, nếu bị nói kháy, nó sẽ ký ngay. Tay này vốn gốc công an võ biền, điếc không sợ súng, nó chẳng ngại để tiếng xấu về sau đâu. Vả lại, nó cũng đã dọn đường tẩu qua Mỹ rồi ...

    Hiện nay đã có những tiếng nói bảo vệ chủ quyền Biển Đông từ cấp lãnh đạo. Đó là nhờ sự phản kháng của giới trí thức và nhân dân. Không đủ, cần phải loại bỏ tham vọng Biển Đông của TQ bằng cách cải cách dân chủ độc đảng - hiện đại hóa CNXH. Đó là vũ khí hữu hiệu để phản công vào xã hội TQ.

    Không trọng mà cũng chẳng sang
    Không ngọc không vàng mà vẫn thảnh thơi
    Sống nhân sống đức nhờ trời
    Không thèm hùng dũng để người khổ đau
    Chắp tay vái lạy thằng Tàu
    Dân con toàn bọn cứng đầu lắm thay
    Công an trực suốt đêm ngày
    Dùi cui thiết giáp trưng bầy cả ra
    Thằng to con xử tại tòa
    Thằng nhỏ con đã cho ra Mỹ Đình
    Mặc cho thế giới họ khinh
    Con sướng đời mình nhờ chúa Bắc Kinh
    Chắp tay vái lạy thần linh
    Con bán nước mình hùng dũng trọng sang.

    Trích dẫn:
    nhìn từ tầm cao chiến lược quan hệ hai nước và vì lợi ích của nhân dân hai nước

    Chữ "hai nước" phải hiểu là hai đảng CS TQ và VN. Cụ thể hơn là của đảng CSTQ
    Như vậy có nghĩa là đảng CSVN phải nghe theo lời của đảng CSTQ vì lợi ích của hai đảng, của các đảng viên CS.

    Nghe thì sống mống thì chết với đảng CSTQ.
    Nên tách rời đảng ra khỏi hệ thống nhà nước. Trọng chỉ đại diện cho đảng của Trọng mà thôi. Đek nên lôi kéo nhân dân hai nước vào. Tôi có bỏ phiếu cho Trọng đâu mà Trọng cũng chẳng hề hỏi ý kiến tôi. Trọng lấy tư cách gì mà đòi đại diện cho tôi và cho nhân dân VN ?

    Lúc trước Nông Đức Mạnh qua lén ký kết bô xịt với đảng CSTQ. Sau đó về VN hắn hô đây là chủ trương nhớn của đảng, phải làm. Tay Mạnh này ăn nói càn rỡ thật.
    Nay đến lượt Trọng. Hắn qua TQ ký lung tung, chẳng hiểu hắn ký cái gì nhưng sau này Trọng có thể lại gào lên và bắt làm vì đây là chủ trương nhớn của đảng ! Điên à ?

    “Tôi hoan nghênh lời tuyên bố ngày 25/7/2011 của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: “Vấn đề chủ quyền quốc gia là thiêng liêng và bất khả xâm phạm. Bất cứ nước nào dù to hay bé cũng đều có nhận thức như vậy. Giữ vững độc lập chủ quyền, trong đó có chủ quyền biển đảo, trước hết phải dựa vào cơ sở quan trọng là luật pháp (luật quốc nội và luật quốc tế)…".

    Tôi không hài lòng với những ai vơ đũa cả nắm khi thóa mạ Đảng Cộng sản Việt Nam, cũng không đánh giá xấu toàn thể Bộ Chính trị mà luôn tỉnh táo nhận biết rằng trong đó, bên cạnh những kẻ lú lẫn, hèn mạt, vẫn còn những người sáng suốt, có tấm lòng vì nước, vì dân.”

    Bài này có nhiều tư liệu qúy, là bài học để người sau biết mà rút kinh nghiệm trong quan hệ với ông bạn "16 chữ vàng" và "4 tốt". Còn hơi đâu mà nghe ổng ba hoa xích tốc cái gì, vì ta đã quá hiểu người Tàu có tài thuyết khách từ xa xưa. Cốt lõi vấn đề là xem họ có trao trả ta quần đảo Hoàng Sa và một số đảo ở Trường Sa mà họ chiếm trong thế kỷ trước hay không? Còn cái "lấy đại cục quan hệ hai nước làm trọng, xuất phát từ tầm cao chiến lược và toàn cục..." mà không trả các đảo cho ta thì là cục cứt. Nói với anh Hán thì nói thế cho gọn.

    Trần Bình Trọng thòi xưa: "Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương nước Bắc".

    Các Nguyễn Phú Trọng ngày nay: "Dù làm quỷ nước Nam cũng được, miễn là thành vương nước Bắc".