Lê Nguyên Hồng - Khi ông bộ trưởng nói khoác

  • Bởi Admin
    11/10/2011
    6 phản hồi

    Lê Nguyên Hồng

    Trước tiên – một cách thật lòng nhất – xin khen ngợi ông Đinh La Thăng, bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải (GTVT), vì những việc làm mạnh mẽ và mới mẻ của ông. Như trang tin BBC tiếng Việt đã dùng cụm từ: “Một thế hệ bộ trưởng mới”. Nhưng cũng xin nhận định một cách nghiêm túc nhất, đó là: Ông Thăng nói khoác!

    tải xuống.jpg
    Ông Đinh La Thăng

    Với những phát biểu mạnh mẽ với báo giới sau ngày 3/8/2011được Quốc hội phê chuẩn làm bộ trưởng GTVT rằng, “bộ trưởng là tư lệnh lĩnh vực ngành, phải cho tôi toàn quyền”. Ông Đinh La Thăng cũng cho rằng khâu đột phá chiến lược gồm có: “Đầu tư xây dựng hạ tầng giao thông, tình trạng tai nạn giao thông, và ùn tắc giao thông”. Nhưng những bước đi chập chững đầu tiên trên cương vị bộ trưởng Bộ GTVT của ông Đinh La Thăng đã cho thấy, rất có thể ông sẽ là một Nguyễn Văn Linh thứ hai.

    Người dân Việt Nam chắc hẳn vẫn còn nhớ như in hình ảnh ông Nguyễn Văn Linh – cựu tổng bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam – trong nhiệm kỳ 1986 – 1991 nổi danh với bút hiệu NVL - “nói và làm”, nổi tiếng với chương trình “những việc cần làm ngay”. Và cuối cùng thì ông Mười Cúc (Nguyễn Văn Linh) cũng cho thấy rằng, những việc "cần làm ngay" của ông chỉ gây được sự ồn ào, chứ ông chẳng làm được gì hơn những người tiền nhiệm. Nguyên nhân tất cả chỉ tại cái cơ chế mà thôi…

    Tại sao lại nhận định là ông Thăng nói khoác? Chỉ cần xem lại hai động thái, một là tổ chức cán bộ, hai là kế hoạch giải quyết nạn ùn tắc giao thông đã cho thấy ông Thăng không thể tiến xa hơn. Thứ nhất về sự kiện ông “trảm tướng” như một số trang báo đã ngầm ví von ông như một ông vua. Nếu chỉ dựa vào việc đi thị sát công trình nhà ga cảng hàng không Đà Nẵng, ông Thăng cách chức viên trưởng ban quản lý dự án Đặng Hồng Cương “chỉ bằng một cú điện thoại” là việc làm mang dụng ý gây tiếng vang.

    Trên nguyên tắc, một dự án dù là cỡ trung bình chứ chưa nói gì đến tầm cỡ như cảng hàng không Đà Nẵng, muốn hoàn thành đúng tiến độ thì phải có đủ kinh phí đáp ứng kịp thời, nguồn nhân lực kỹ thuật mạnh về số lượng và tính chuyên nghiệp. Bên cạnh đó thiết bị và thiết bị kỹ thuật phải luôn đáp ứng với các khâu xây dựng cơ bản đồng bộ. Như vậy có thể chỉ vướng một khâu nhỏ, nhưng dự án vẫn bị chậm do phải chờ nguyên vật liệu và thiết bị song song.

    Dự án nhà ga sân bay Đà Nẵng dự đoán sẽ có hàng chục nhà cung cấp nguyên vật liệu và thiết bị, trong đó sẽ có những loại thiết bị phải nhập ngoại. Vấn đề là ở chỗ sẽ có thể có những đường dây cung cấp thiết bị “cửa sau” của những ông lớn có quan hệ gia đình hoặc thân hữu với các cán bộ cấp cao trong chính quyền. Nhiều khi nhà thầu muốn mua thiết bị hay vật liệu từ một nhà cung cấp có uy tín, chất lượng tốt, giá rẻ. Nhưng vì sợ mất lòng các ông lớn quan chức nên đã phải cắn răng chấp nhận mua hàng giá cao, chờ nhận hàng lâu và chất lượng kém.

    Chỉ cần điểm sơ qua như vậy đã có thể thấy việc “trảm tướng” của ông Định La Thăng là có vấn đề: Thứ nhất, nếu ông Thăng đã nghiên cứu kỹ hồ sơ dự án và xem xét quá trình lãnh đạo thi công của ông Đặng Đình Cương từ trước khi thị sát công trình sân bay Đà Nẵng, thì việc thay người lãnh đạo “ngay tại công trường” là hành động chỉ nhằm gây tiếng vang (như đã nói).

    Thứ hai, ông Thăng yêu cầu ông tổng giám đốc Tổng công ty hàng không Miền Nam – Nguyễn Nguyên Hùng - chỉ trong chưa đến một ngày, tức là trưa ngày 4/10/2011 phải điều động một cán bộ khác thay thế ông Cương là việc làm vừa trái với quy trình thuyên chuyển cán bộ, vừa thiếu khoa học. Trường hợp này chỉ xảy ra trong thời chiến hoặc cần đối phó với thiên tai. Chậm tiến độ thi công có vô vàn nguyên nhân, cả khách quan và chủ quan. Nếu không chế ngự được nguyên nhân, kể cả chấp nhận giá thành vượt toán, thì đừng nói đến chuyện thi công đúng và vượt tiến độ.

    Không những thế, viên trưởng ban quản lý dự án mới sẽ phải mất nhiều thì giờ để làm quen với dự án thi công mới. Các cán bộ dưới quyền không quen biết, chưa tạo thế nhịp nhàng. Cấp dưới không dám tự quyết, phải chờ ý kiến lãnh đạo mới, là những yếu tố tâm lý có thể làm chậm tiến độ thi công. Như vậy có thể chấm điểm dưới trung bình cho ông Thăng về quyết định “trảm tướng ngay trên công trường” sân bay Đà Nẵng.

    Đối với ý kiến “tiêu hủy xe đua” do ông Đinh La Thăng đề xuất đã cho thấy ông là người không nắm vững luật pháp. Việc tiêu hủy tài sản phạm pháp chỉ xảy ra sau khi đã có phán quyết phúc thẩm của tòa án. Nhưng những tài sản này phải là những chất hoặc hàng hóa gây hại cho xã hội cấm lưu hành, như ma túy, thuốc lá giả, băng đĩa lậu vv… Riêng xe máy vi phạm vẫn chỉ là chiếc xe máy. Mỗi chiếc xe máy, dù là xe Tầu hay xe xịn đều đang là những tài sản có giá trị đối với người dân nghèo như ở Việt Nam. Ngay đến chiếc xe máy mà là tang vật vụ án cướp của giết người thì vẫn có thể được bán thanh lý, sau khi vụ án kết thúc xét xử. Ở Việt Nam đã có hiện tượng đua ô tô, liệu ông Thăng có dám đề xuất tiêu hủy... ô tô vi phạm hay không? Như vậy có thể kết luận ông Thăng là một con người nóng nảy và nông nổi.

    Đối với ý tưởng chủ trương hạn chế phương tiện cá nhân tại các thành phố của ông bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng cũng là một ý tưởng thiếu thực tiễn. Ông Thăng cho rằng mình "không duy ý chí" khi đề xuất kế hoạch cấm xe máy tại các thành phố lớn, rằng đã có tiền lệ là Trung Quốc đã cấm xe máy thành công ở Quảng Châu. Đem so sánh Hà Nội và Sài Gòn sập xệ lạc hậu với một Quảng Châu hiện đại tầm cỡ quốc tế, đã tổ chức Á vận hội ASIAD 16 thành công, là một sự khập khiễng quá lớn. Quảng Châu có quỹ đất dành cho giao thông chiếm trên 20% mặt bằng toàn thành phố, có hệ thống giao thông công cộng ngầm, trên cao và trên mặt đất hiện đại. Việc cấm xe máy ở Quảng Châu là để chống ô nhiễm là chính, chứ không phải chống tắc nghẽn giao thông. Và họ phải có một lộ trình 5 năm để thực hiện, từ năm 2002 đến năm 2007. Hà Nội và Sài Gòn phải mất ít nhất 50 năm nữa mới có thể phát triển bằng Quảng Châu. Vậy có lẽ ông Thăng đang hoạch định chiến lược 50 năm tới cho Hà Nội và Sài Gòn?

    Để giảm thiểu nạn ùn tắc giao thông tại Hà Nội và Sài Gòn thì các nhà “quân sư” kể cả “quạt mo” và “không quạt mo” đã trình bày rõ ràng nhiều giải pháp thuyết phục. Như xây dựng các tuyến đường tàu điện ngầm và trên cao, di dời các cơ quan hành chính ra ngoại thành, giãn dân vv... Riêng việc giãn dân tại các thành phố như Hà Nội và Sài Gòn gần như là không thể. Vì nếu muốn thực hiện chủ trương này thì các cán bộ nhà nước từ trung ương đến thành phố, đều phải gương mẫu. Nhưng họ sẽ mãi mãi không bao giờ làm việc này. Vậy thì người dân cũng sẽ không làm.

    Tương tự như vậy, việc di dời các cơ quan hành chính ra khỏi nội đô thì sẽ kéo theo giá nhà đất trong thành phố mất giá. Mà các ông lớn quan chức và bầu đoàn của họ lại nắm giữ quá nhiều quỹ nhà, quỹ đất đang có giá hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn lượng vàng. Vậy thì chẳng bao giờ họ lại hy sinh quyền lợi cá nhân cho xã hội.

    Nói tóm lại, nếu lạc quan tếu một chút, chỉ có mỗi một cách khả thi, đó là ông Đinh La Thăng hãy lên làm tổng thống nước Việt Nam dân chủ, có thể chế đa đảng đa nguyên. Muốn có được điều đó thì phải có một cuộc cách mạng, dù đau đớn, dù ít nhiều hao tổn sức người sức của. Nhưng nhất định sẽ không còn hiện tượng cấp trên sách nhiễu, nhũng lạm cấp dưới, quan chức làm gương cho dân thường, mọi người tự giác làm việc thì mới mong đất nước tiến lên được. Và chắc chắn là ông Thăng sẽ không bị cho là nói khoác, vì nói mà không thực hiện được!

    Lê Nguyên Hồng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Phản hồi: 

    Ông Thăng có nói khoác hay không, hãy chờ xem những việc làm của ông và Bộ giao thông vận tải trong thời gian tới. Từ mong muốn, ý thức cải thiện đến việc làm không phải một sớm một chiều. Người đã có ý thức đổi mới ắt sẽ có cách để cải tạo cơ chế. Nếu những lời ông nói, những việc ông đã và sẽ làm tạo cho tình trạng giao thông các thành phố lớn đỡ ách tắc, lòng đường vỉa hè thông thoáng, sạch sẽ, người dân không phải chen vai thích cánh mỗi khi ra đường là ổn rồi. Hoan hô những con người dám nghĩ, dám làm dám chịu trách nhiệm với những gì mình đã nói và làm. Nếu ông Thăng thành công, chẳng phải ông là một trong những người đi tiên phong trong công cuộc kiến thiết đất nước mà mọi người đang trông mong ở bản lĩnh của người lãnh đạo hay sao!
    Tôi thấy nói ông Thăng cũng đang kêu gọi mọi người đi làm bằng xe buýt công cộng, trước mắt là cán bộ, công chức của Bộ giao thông. Hoan nghênh tinh thần đó lắm chứ. Chỉ có điều, hiện nay đường xá, cơ sở vật chất của mình chưa đồng bộ. Nhiều công sở, trường học, bệnh viện... không gần đường lớn, không gần điểm dừng xe buýt. Lại thêm con cái, cháu chắt mình đi học còn đeo theo nhiều sách vở nặng quá, đi xe buýt không tiện, nhiều chuyến xe đông người quá lại phải bỏ bến khiến nhiều người bị chậm giờ v.v và v.v cái bất tiện nên dân mình đành phải dùng phương tiện cá nhân cho nhanh thôi. Ông Thăng tìm được cách gỡ dần các cơ chế ràng buộc chằng chéo mà phát triển được hạ tầng, cải tạo đường xá và tăng cường hệ thống phương tiện giao thông công cộng đáp ứng nhu cầu của xã hội thì tốt quá còn gì. Hãy chờ xem sao đã chứ!

    Phản hồi: 

    Trước kia ông Đinh Đức Thiện cũng có kiểu quyết định ngay lập tức, nhưng cái quyết đoán có khi được việc nếu là người sáng suốt và có bản lĩnh,còn nếu như người võ biền quyết định kiểu phát xít thì thành kẻ ngông nghênh ngang tàng. Tôi đã nghe người miền Nam kể về ông tướng cao bồi Nguyễn Cao Kỳ có quyết định dứt khoát cứu dân, đó là lúc giá gạo tăng chóng mặt, ông tướng Kỳ gọi 7 nhà thầu lớn đến và chỉ nói một câu:"Nếu ngày mai giá gạo không xuống thì đem đi bắn."thế là ngày hôm sau giá gạo xuống ngay tắp lự. Đối với ta thì cũng phải để ông Thăng "thử nghiệm những điều mới mẻ" và "chấp nhận rủi ro" (trích câu của TT Mỹ Obama nói trong ngày khai trường vừa qua). Nhưng cần chú ý "rủi ro" thì ông chịu hay dân chịu? Vừa qua mới lập giải phân cách mà bao nhiêu người phải đi bệnh viện. Người của ngành giao thông lý giải tập do dân thói quen đi đúng làn đường. Một người, hai người bị tai nạn là do người ta nhưng có ngày hàng vài chục người bị tai nạn thì ngành giao thông phải nghĩ lại. Chẳng biết nếu như bà mẹ đẻ ra cái ông giao thông lý luận như vậy bị tai nạn thì ông ấy nghĩ sao? Có bảo mẹ phải tập đi đúng làn đường hay không?

    Phản hồi: 

    Đúng như bác Hông nhận xét, đây là tay bộ tưởng nói khoác.

    Theo tôi, còn tệ hơn thế nữa kia, vì nói khoác là nói liều cho oai.

    Còn tay Thăng này nói khoác và "trảm tướng" là bài vở sẵn của y luôn soạn ra và đem diễn nhiều lần nhiều nơi để lừa thiên hạ, vốn là một mũi tên trúng hai ba đích rất hiệu quả!

    Từ thời còn làm ở Sông Đà (kế toán trưởng, càn bộ Đoàn TN) rồi từ Đoàn lên đảng (phó bí thư Tỉnh QN), rồi quản lý (Chủ tịch HDQT PVN) ông Thăng chỉ toàn cưỡi ngựa xem hoa các công trình, đi đâu cũng có TV, đài báo theo inh ỏi để đưa tin (chủ yếu vì phóng viên lề phải đi để nhặt phong bì hậu hĩnh của Thăng...).

    Và bài trảm tuớng tại trận luôn được Thăng dùng ... đến mức thành nghệ thuật. Dù là bên B (Sông Đà) hay bên A (PetroVietnam) Thăng cũng luôn đứng lên theo phe ngượi lại, nhẹ thì sát phạt quân mình chung chung về đường lối (vì Thăng không có chuyên môn), nặng thì dọa sẽ kỷ luật quân mình, thỉnh thoảng Thăng hăng lên, "chém tướng" ngay tại trận!... Tất cả những màn diễn đó, báo chí ta rất thích và đưa tin rùm beng ngay.

    Đã từng là "tướng" đối diện "tướng bị trảm" của Thăng, tôi đã từng thấy khoái Thăng - "Tay này được!", nhưng cũng thấy tội thuơng cho viên tướng bị trảm vô lý của Thăng - không biết hắn có bị oan ức quá mà tự vẫn không nên tôi lại ra sức cãi cho hắn, đổ cho thằng...khách quan.

    Tôi từng nghĩ, bị Thăng trảm nặng làm guơng thì tay kia gẫy đường quan lộ mất, nhưng ai dè sau đó hắn lên như diều! Bạn bè (cùng "chiến truơng" xưa) gặp lại, hỏi hắn: "Sao ông giỏi thế, qua được vụ bị trảm tại trận?" Hăn thật tình khai: Có gì đâu, trảm và chửi "vượt cấp" xuống dưới là cái cớ để Thăng bắt "tướng quèn" dưới nhiều cấp của mình phải "chạy vượt cấp" để Thăng "dịu đi". Nếu không chạy sẽ bị trảm thật. Nhờ thế, riêng khoản "phong bì vượt cấp" thừa giúp Thăng có "thu nhập phụ" khẳm và chi cho báo chí! Còn mục đích chính vẫn là dùng báo chí để đánh bóng tên tuổi.

    Với tướng bị trảm nào "biết điều", mang phong bì khẳm thì Thăng sẽ chọn chấm làm đệ tử của mình, sẽ cho lên chức rất nhanh để trở thành chân rết và nguồn thu nhập ổn định của Thăng, ở khắp nơi mà Thăng hoạn lộ kinh qua.

    Nhìn lại, thấy đúng quá. Cũng như 3D thôi, Thăng thực ra chẳng "trảm" ai, dễ gì, nhưng lại được tiếng dũng mãnh, và có nhiều đệ tử cung phục trung thành vì vốn mới được lên vượt cấp nhờ Thăng... Đấy là cái đích thư ba của việc trảm tưởng ầm ĩ mà không ai "mất đầu", chỉ có Thăng thêm "đô".

    Cứ đà này, Thăng sẽ thăng nhanh thay 3D, vì "giỏi" hơn một bậc (mặc dù đều ngu dốt như nhau).

    Còn việc bác Hồng so sánh Thăng vơi bác Mười Cúc là xúc phạm bác Mười Cúc quá. Theo tôi, Thăng là loại gian hùng khác hẳn, kiểu 3D. Mười Cúc vẫn đáng thuơng.

    Phản hồi: 

    Dù sao thì ông Thăng vẫn hơn anh chàng Dũng vì ông Dũng từ hồi làm thủ tướng đến giờ chưa từng trảm ai vì trảm tướng thì lấy đâu cán bộ để làm việc?.
    Chuyến này ông Thăng thiếu cán bộ là cái chắc. Bộ giao thông mà thiếu cán bộ thì ông Thăng chỉ có nước...đi bộ!

    Phản hồi: 

    Tôi nhiệt liệt ủng hộ ông Đinh La Thăng làm Tổng thống. Có thể ông chưa chắc đã là một Tổng thống giỏi, nhưng ông sẽ là Tổng thống đầu tiên của nước Việt Nam thống nhất (kể từ 30/04/1975), của thời dân chủ và tự do trên đất Việt Nam.

    Ông sẽ có nhiều hơn quyền hành và cơ hội để thể hiện tài năng lãnh đạo của mình, trong trường hợp không thành công thì nhiệm kỳ sau ông sẽ không được bầu nữa, đơn giản vậy thôi.