Unknown - Những gì mà người Việt Nam đang phải gánh chịu, hoàn toàn là do bản thân của họ tạo nên!

  • Bởi Admin
    06/10/2011
    39 phản hồi

    Thành viên Unknown

    Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn.
    Cho nên quân nó dễ làm quan

    - Tản Đà

    Thấm thoát kể từ khi tôi tham gia viết lách từ diễn đàn VNCR cho đến X-cafe, mới đây mà đã gần 5 năm. Đó là một khoảng thời gian khá dài làm một chuyện mà nhiều người cho là vô bổ và thậm chí có thể làm hại cho bản thân và gia đình.

    Chỉ xin nhắc sơ lại rằng, động lực hay lý do chính khiến tôi bắt đầu viết lách là do trở về Việt Nam làm việc (trong khoản thời gian 18 tháng), tôi nhận thức được những vấn nạn và nguồn gốc của những vấn đề trầm trọng đã, đang, và sẽ tiếp tục nảy sinh ra ở VN.

    Khi viết lách, tôi chỉ muốn chia xẻ cho độc giả (đặc biệt là những người trong nước) biết và hiểu thấu rõ hơn những nguyên nhân gốc của các vấn đề mà họ đang đối phó, gặp phải tại VN hàng ngày.

    Nhưng trong thời gian ngưng viết cho tôi thời gian tịnh tâm và suy nghĩ nhiều hơn về con người Việt Nam. Càng suy nghĩ, thì tôi thấy những gì đang xảy ra tại Việt Nam, hay chính xác hơn là những gì mà người Việt Nam đang phải gánh chịu, hoàn toàn là do bản thân của họ tạo nên. Tôi không biết tiếng Việt là như thế nào, nhưng người Mỹ họ có câu "destiny". Destiny dịch theo nghĩa rộng ra rằng, một người (hay một tập thể) sẽ đi đến một kết cục (tốt lẫn xấu) là tùy vào chính suy nghĩ/lối hành xử của họ trong một thời gian dài. Đơn giản là một người chịu khó học tập, siêng năng cần cù làm việc sẻ trở nên thành công, và kẻ lười học và lười biếng suy nghĩ và làm việc ắt cuối cùng sẻ phải có một cuộc sống khó nhọc (cho dù đường đời của hai loại người trên có lúc "lên voi, xuống chó").

    Nói cho cùng, với một thế giới "interconnected" như hiện nay, việc người trong nước nếu muốn tìm hiểu sự thật quá dễ dàng, mặc cho firewall hay kiểm duyệt của hệ thống cai trị. Vấn đề là họ có muốn tìm hiểu hay không? Vấn nạn thứ hai nữa là đại đa số những người đã có sự hiểu biết thì lại lười biếng (hay sợ hãi hay vì ích kỷ cá nhân,) lại không muốn ra tay suy nghĩ và hành động để giải quyết các vấn đề họ và những người xung quanh họ (bà con, bạn bè, hay người dưng) đang gặp phải.

    Nhớ lại những năm đầu sau 1975, một đứa bé như tôi vẫn theo dõi lắng nghe hàng đêm đài BBC hay VOA để tìm hiểu sự thực trong nước lẫn thế giới bên ngoài như thế nào. Chính nhờ sự khao khát sự thật tìm chân lý đó khiến cho tôi luôn muốn phải rời bỏ VN để tìm tự do cho bản thân. Khi tôi vượt biên năm 18 tuổi, gia đình tôi đã trở nên khá hơn rất nhiều (nếu không muốn nói là thuộc gia đình khá giả top 10% ở thành phố nơi tôi đã sống,) với xe máy và quần áo "xịn" do thân nhân gửi về. Lúc tôi rời VN, ngoài vấn đề vật chất tương đối đầy đủ, tôi đang có một cuộc sống tinh thần thật vui vẻ với bạn bè ở tuổi học trò.

    Nhưng khi tôi nghe có cơ hội vượt biên tốt, tôi đã xin gia đình để tôi ra đi! Lý do tôi và gia đình cho tôi ra đi là vì chỉ có tôi trong gia đình (tôi còn một đứa em gái út nhưng nó còn quá nhỏ để đi vượt biên cùng) còn có khả năng tiếp tục học tập, nếu vượt biên thành công. Vâng! Một ước mơ đơn giản của tôi lúc đó là để được tiếp tục học, để mở rộng tầm mắt, để trang bị cho mình những kiến thức căn bản cần thiết của một con người luôn khát khao học và tìm chân lý, điều hay, và lẽ phải để sống xứng đáng với nhân phẩm của một con người.

    Nhìn lại hiện trạng ở VN, dĩ nhiên ai cũng có thể biết là tình trạng nghèo đói và tụt hậu hiện nay là do ĐSCVN gây ra. Nhưng nếu "nhìn rộng ra" ("zoom out") để nhìn toàn cảnh ở góc độ rộng lớn hơn, thì chúng ta thấy nguyên nhân của sự nghèo nàn, tụt hậu, và ngu dốt là từ mỗi và một người Việt trong nước gây ra. Tôi có thể khẳng định rằng, đại đa số người Việt trong nước bây giờ lười biếng, quá dễ dàng thỏa mãn với những kiến thức hạn hẹp mà họ học tủ được từ trường học hay qua báo chí lề phải trong nước. Người Việt trong nước bây giờ lười biếng tìm tòi chân lý và lẽ phải từ những nguồn kiến thức vô tận và có thể dễ dàng sưu tầm/gạn lọc từ Internet. Và tệ hơn nữa là khi họ đã biết, thì đa phần chấp nhận "sống với lũ" hay thỏa hiệp với chế độ để tìm lợi ích cho bản thân.

    Vì thế, càng suy nghĩ sâu thì tôi cho rằng cái lý do cho rằng người Việt trong nước không có khả năng nhận thức được các lý do cốt lõi của các vấn đề mà họ đang gặp phải là do kiểm duyệt hay sợ bị đàn áp thực ra là do chính sự lười biếng của bản thân họ. Nếu so với sự kiểm duyệt khắt khe của những năm 1975-1985, thì khả năng tìm tòi các thông tin thật hiện nay là gấp 10 lần.

    Do đó, dạo gần đây tôi cảm thấy những viết lách của chúng ta (những người ở HN) viết trên các diễn đàn sẽ là nước đổ đầu vịt hay thừa thãi và sẽ không có tác dụng nào đáng kể. Một ví dụ điển hình nhất là trong một gia đình, có những đứa con khôn ngoan siêng năng mà chỉ cần cha mẹ khuyên vài lần thì chúng sẽ tự hiểu mà phấn đấu học tập. Nhưng cũng có những đứa con cứng đầu mà cho dù chúng ta có lải nhải bên tai chúng hàng trăm lần, thì chúng vẫn không nghe. Và dĩ nhiên, cũng có những đứa con ở khoảng giữa, những đứa mà nhiều khi sự "lải nhải" của cha mẹ có thể đẩy chúng về hướng tích cực.

    Nhưng theo tôi, hình như bản chất của người Việt chúng ta, đa phần thuộc thành phần "cứng đầu chịu ngu dốt," cho dù bản chất "tư duy logic" bẩm sinh người Việt ngang bằng với nhiều giống dân khác. Và như chữ "Destiny" của người Mỹ, những người lười biếng (trong suy nghĩ lẫn hành động,) thì phải có và chỉ có một "Destiny" nghèo đói, lạc hậu, và ngu dốt.

    Nên nhớ, ở đây tôi không chê trách người Việt chúng ta ngu dốt vì bẩm sinh, mà họ họ tự chọn cho họ con đường dẫn đến sự ngu dốt. Và với sự lựa chọn như thế, thì họ không có ai khác để "trách móc" (blame) ngoài bản thân.

    Có lẽ tôi và những người thường hay viết lách về VN nên bớt phí thời gian viết về các vấn nạn/vấn đề của VN nữa. Điều này không có nghĩa là chúng ta ích kỷ hay không thương dân tộc Việt, nhưng có lẽ chúng ta nên dành thời gian này cho cuộc sống của người thân cận xung quanh (con cháu, anh chị em trong gia đình, bạn bè...) hơn là làm một việc mà tôi tin rằng sẻ chẳng tạo ra kết quả nào đáng kể.

    Vì, theo tôi nghĩ có lẽ "Destiny" của VN chỉ sẽ phải là như vậy!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    39 phản hồi

    Chuyện riêng , lý lịch của Unknown có thể tự bốc thơm , có thể bỏ qua , song nhận xét về hầu hết con người Việt Nam hiện tại đang có thói quen chịu như vậy . Chính vì vậy nên rất cần lực lượng trí thức là những người thấy được cái bất công trong sự chịu đựng và tìm cách để người dân thoải mái hơn , hạnh phúc hơn và bình đẳng hơn . Tác giả nhận xét không phải là vô lý .

    Tôi không đồng ý với bạn (tác giả) Unknown. Dường như có ai đó nói đại khái: “Người dân nào thì chính quyền đó”, theo tôi cũng không đúng! Sống lâu năm ở nước ngoài, nhìn những trẻ con gốc Việt được sinh ra và lớn lên ở các nước tiên tiến trên thế giới, nhỉn những trẻ con của các người di dân khác cũng được sinh ra và lớn lên ở các nước nầy thì tôi có thể nói ngược lại: “Chính quyền nào thì người dân đó”.

    Tôi nghĩ, nếu bạn và tôi vẫn phải sống ở Việt Nam đến ngày nay thì có thể bạn hay tôi cũng giống như những người dân trong nước mà bạn nói đến. Bản tánh của một người hay của một dân tộc (national characteristics) tùy thuộc rất nhiều vào nền giáo dục và môi trường xã hôi của nước đó chớ không phải do destiny đâu. Bản tánh của tôi còn rất nhiều là Vietnamese, bản tánh các con tôi đươc sinh ra và lớn lên ở đây thì rất là Canadian.

    Tôi rất tin tưởng là một khi nền giáo dục và xã hội Việt Nam hoàn toàn thay đổi, luật pháp Việt Nam hoàn toàn nghiêm minh, tất cả theo chiều hướng như các nước văn minh tiên tiến trên thế giới thì “con người Việt Nam” mà bạn nói đến sẽ dần dần thay đổi. Bác Hồ trồng “con người XHCN” 100 năm, thì cũng cần 100 năm để “rửa sạch” con người XHCN! (sau khi không còn XHCN)

    Những việc mà bạn đã và đang làm không “phí thời gian” đâu, có thể là vì hiệu quả mang lại quá nhỏ nên bạn không thấy đó thôi. Bạn và tôi nên kiên nhẫn, ai làm đượcc gì thì làm, ngày nào giòng máu Lạc Hồng của chúng ta còn chảy trong huyết quản thì, “Đã mang tiếng ở trong trời đất - Phải có làm gì cho núi sông” (hì hì, “danh” để làm gì nên tôi đổi thành làm!)

    HyVăn viết:
    .. cái khiếm khuyết là suốt ngày đổ lỗi cho khách quan, tập thể rồi cơ chế. Có những chế độ hà khắc và tàn bạo nhưng vì sao Đức Quốc Xã có nền công nghiệp cực mạnh, Bắc Triều Tiên có thể làm chủ công nghệ hạt nhân, Cu Ba có hệ thống giáo dục và y tế tốt, Phát xít Nhật có nền công nghiệp đóng tàu và sản xuất các hạm đội tàu sân bay kỳ tích,...Tố chất, nền móng xã hội nó ở đâu?

    Đảng ta nhất quyết còn đảng còn mình, còn ghế thì còn trấn lột, vơ vét cho đầy túi tham! Thử hỏi lương TT bao nhiêu mà xây ngôi từ đường hoành tráng hết cỡ? Của chìm thì giắt díu cho con cháu dâu rể đang ngụp lặn nơi những nước tư bản dãy chết!. Các đấng lãnh đạo đảng lú thề quyết một lòng o bế, bưng bô nước lạ, vững chắc tiến lên thiên đường xã nghĩa. So bì với nước khác sao được ?
    .

    Vậy đánh bại 2 đế quốc to, giành lại độc lập, thống nhất đất nước là sản phẩm của ngu dốt và lười biếng của dân tộc Việt Nam sao, hở bác Unknown?

    Quá chủ quan, biện xảo và cảm tính khi không có lập luận chứng minh thuyết phục.

    Vô danh viết:
    Có lẽ tôi và những người thường hay viết về Việt Nam nên bớt phí thời gian viết về các vấn đề của Việt Nam. Điều này không có nghĩa là chúng ta ích kỷ hay không thương dân tộc Việt, nhưng có lẽ chúng ta nên dành thời gian cho cuộc sống của người thân xung quanh (con cháu, anh chị em trong gia đình, bạn bè...) hơn là làm một việc mà tôi tin rằng sẻ chẳng tạo ra kết quả nào đáng kể.

    “Đừng phung phí thì giờ để sống cuộc sống của người khác. Đừng trói buộc mình bằng những giáo điều. Đừng để tiếng động của ý kiến người khác làm chìm tiếng động của trái tim mình. Và quan trọng hơn hết, nên dũng cảm để theo đuổi những ý tưởng của con tim và trực giác.”

    Steve Jobs.

    Bạn Hy Văn nói trong cùng một điều kiện, Bắc Hàn lại có thể làm chủ KT hạt nhân? Tôi nghĩ đó là vì BTT có tình trạng chiến tranh 'một mất một còn' (theo họ). Đó là một động lực rất lớn cho họ. TQ thì được thúc đẩy bởi tinh thần dân tộc cao độ. Bất kể xu hướng chính trị, họ sẵn sàng vì một nước TQ hùng mạnh mà đóng góp sức lực của mình. Ban lãnh đạo TQ cũng vì tinh thần dân tộc mà sẵn sàng chấp nhận và đãi ngộ những nhà khoa học người gốc TQ, giao cho họ những dự án nghiên cứu có tính chất chiến lược như công nghệ hạt nhân hay vũ trụ cho dù họ là người mới chân ướt chân ráo từ nước ngoài về mà không hề có sự nghi kị. Kết quả là những thành tựu tuyệt vời về hạt nhân và vũ trụ của TQ mà nay ai cũng đã thấy rõ.

    Còn người VN hiện nay cả người trong lẫn ngoài nước, từ người dân thường cho đến chính phủ, tôi thấy đều thiếu tinh thần dân tộc, một động lực, một mục tiêu để sẵn sàng hi sinh phấn đấu để đạt mục tiêu đó. Sự chia rẽ: trong ngoài, vùng miền; tâm lí cát cứ địa phương; sự đố kị mà biểu hiện rõ nhất là các phản ứng tiêu cực trong vụ GS NBC vừa rồi. Hơn nữa ngoài cơ chế bất hợp lí, sự an phận của dân ta còn là do sự mất mát quá lớn của mỗi gia đình trong chiến tranh. Hậu quả là tâm lí 'dĩ hòa vi quí', an phân thủ thường trở nên phổ biến.

    "Lực bất tòng tâm" là lý do giải thích tại sao người Việt trong nước chịu thua định mệnh. Một con én không mang lại mùa xuân. Khi có một cơ chế khổng lồ chỉ huy "định hướng" đời sống, suy nghĩ, hành động của người dân từng bước một, khi nhìn thấy những người có có lòng với nước nhà như Trần Độ, Nguyễn Hộ, Cù Huy Hà Vũ, và vô số những nhà ái quốc dấn thân khác nữa bị trù dập, cô lập, tù tội, khi biết rằng gia đình, cha mẹ, vợ con mình sẽ khốn đốn nếu mình dấn thân, thì con người đành chịu thua cơ chế.

    Tôi không biết nếu bạn Unknown nếu còn ở lại quê nhà thì có can đảm "làm một cái gì khác" và chấp nhận đối đầu với guồng máy khổng lồ hay không.

    Làm sao đứng ngòai cảnh chạy quyền chạy quyền chạy chức?
    Làm sao chống lại cấp trên hủ hóa trong cơ quan?
    Làm sao không chạy chọt & "đi thầy" mà vẫn bảo đảm con mình được vào trường tốt, được thầy cô hết sức dạy bảo?
    Làm sao không "đưa phong bì" mà vẫn phát triển được business cho mình?
    Sau khi phải thỏa hiệp với những điều trên, làm sao vẫn giữ được "lửa" trong tim để sống theo lý tưởng ?

    Bài này của bạn Unknown chắc sẽ gặp phải những phản ứng bất bình từ nhiều người trong nước, cũng giống như bức thư gửi người Việt hải ngọai của bác Kami lúc trước, khi bác Kami ngồi trong nước phán đóan khuyên nhủ người Việt hải ngọai.

    Trích dẫn:
    Và tệ hơn nữa là khi họ đã biết, thì đa phần chấp nhận "sống với lũ" hay thỏa hiệp với chế độ để tìm lợi ích cho bản thân.

    Có phải đây là cái tánh xấu của người VN hay không ? Có phải bợ đít cấp trên đạp cấp dưới là một thói quen của nhiều người cho dù người này có bằng cấp ? Cái dơ bẩn của nhà mình cứ ném ra đường hoặc qua nhà hàng xóm là coi như nhà mình sạch ?
    Đọc vài bài bợ đít của CAND và QĐND quả hết sức trơ trẽ và lố bịch

    Trích dẫn:
    Do đó, dạo gần đây tôi cảm thấy những viết lách của chúng ta (những người ở HN) viết trên các diễn đàn sẽ là nước đổ đầu vịt hay thừa thãi và sẽ không có tác dụng nào đáng kể.

    Tôi cũng cảm nhận như vậy sau khi tham gia X-cafevn.org và DL từ đầu năm 2010 cho đến nay. Tuy nhiên không phải vì vậy mà không viết.

    Trích dẫn:
    Có lẽ tôi và những người thường hay viết lách về VN nên bớt phí thời gian viết về các vấn nạn/vấn đề của VN nữa. Điều này không có nghĩa là chúng ta ích kỷ hay không thương dân tộc Việt, nhưng có lẽ chúng ta nên dành thời gian này cho cuộc sống của người thân cận xung quanh (con cháu, anh chị em trong gia đình, bạn bè...) hơn là làm một việc mà tôi tin rằng sẻ chẳng tạo ra kết quả nào đáng kể.

    Vì, theo tôi nghĩ có lẽ "Destiny" của VN chỉ sẽ phải là như vậy!

    Gia đình tôi cũng cản tôi đừng tham gia viết comments trên các sítes vì nó nguy hiểm cho bản thân và gia đình. Bọn mật vụ rình rập, chó săn đều là bọn thỏa hiệp với chế độ để tìm lợi ích cho bản thân cho nên chúng sẵn sàng bán rẻ lương tâm để hại người khác.

    Quán tính của con người VN rất lớn và VN thiếu một cơ chế minh bạch cho nên bọn lưu manh lọt vào guồng máy nhà nước để lũng loạn mọi cấp. 600 tờ báo được một ban tuyên giáo, toàn những bọn giáo sĩ cực đoan, chuyên viết và chỉ đạo để đầu độc tư tưởng thì một số báo lẻ loi không thể làm nhanh hơn chúng được.

    Bạn unknown cứ làm cả hai, chủ yếu để thời gian cho gia đình, nơi mình đang sống và vẫn quan tâm đến VN.

    Tôi đang tính là bớt viết comments nhưng tìm đọc và chuyển dịch những tài liệu về HS và TS để đưa lên nét.

    Ai cũng thấy, cũng hiểu nhưng cái khiếm khuyết là suốt ngày đổ lỗi cho khách quan, tập thể rồi cơ chế. Có những chế độ hà khắc và tàn bạo nhưng vì sao Đức Quốc Xã có nền công nghiệp cực mạnh, Bắc Triều Tiên có thể làm chủ công nghệ hạt nhân, Cu Ba có hệ thống giáo dục và y tế tốt, Phát xít Nhật có nền công nghiệp đóng tàu và sản xuất các hạm đội tàu sân bay kỳ tích,...Tố chất, nền móng xã hội nó ở đâu?

    Pages