Lê Nguyên Hồng - Xua dân thường bắt cướp – Lợi một, hại mười...

  • Bởi Admin
    05/10/2011
    7 phản hồi

    Lê Nguyên Hồng

    Nói đến việc chê cái dốt, cái dở của nhà cầm quyền hiện nay ở Việt Nam, nhiều người cho rằng có định kiến thì chỉ nhìn thấy cái xấu, “không ưa thì dưa có giòi”. Nhưng chuyện xua dân thường tay không bắt cướp thì rõ ràng là một hành động vô nhân đạo và thiển cận!

    Chủ trương đẩy mạnh phòng chống tội phạm và tuyên truyền ý thức người dân chủ động phòng chống tội phạm, phải nói một cách khách quan là đúng đắn. Nhưng phòng như thế nào, chống bằng biện pháp nào mới là vấn đề cần nói. Chống trộm thì khá là đơn giản rồi: Đề cao cảnh giác, tiền gửi ngân hàng hoặc nạp vào thẻ ATM, đi tàu xe phải giấu tiền thật kỹ và chỉ mang vừa đủ tiền tiêu vv… Riêng chống cướp là điều vô cùng khó, vậy mà chính quyền chủ trương khuyến khích người dân chống cướp, bắt cướp bằng tay không mới là chuyện lạ đời!

    Tối 2/10/2011 tại Nhà hát Hòa Bình thành phố Sài Gòn, công an đã tổ chức một cuộc gọi là “hội ngộ” các hiệp sĩ đường phố của Sài Gòn, Bình Dương và một số tỉnh Miền Bắc, có quay phim ghi hình phát lên truyền hình hẳn hoi. Chuyện tôn vinh tinh thần dũng cảm của các công dân quên mình bắt cướp là điều rất tốt. Nhưng điều này không thể trở thành một “chủ trương của Đảng và nhà nước”, nhằm khuyến khích người dân mạo hiểm đối đầu bắt cướp, vì đây là một việc làm hoàn toàn sai trái, vô nhân đạo. Chẳng khác nào cho trẻ em tay không bắt rắn độc, hoặc khuyến khích người ta lội bộ xuống sông mà bắt cá Sấu.

    Chuyện ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trao tặng bằng khen cho câu lạc bộ phòng chống tội phạm phường Phú Hòa, thành phố Biên Hòa ngày 19/8/2011 là một việc làm đúng về ý nghĩa, nhưng hoàn toàn sai về chủ trương. Tuy chẳng có một văn bản nào từ cấp trung ương đến địa phương quy định thành lập các nhóm hiệp sĩ đường phố. Nhưng hàng ngày vẫn có hàng trăm dân thường tay không trên khắp cả nước bất đắc dĩ phải trở thành hiệp sĩ, vì những chỉ đạo bằng mồm từ chính quyền và công an.

    ttt.jpg

    Anh Chính - một hiệp sĩ dũng cảm bắt cướp bị bắn xuyên trán hôn mê sâu ngày 2/10 sau đó đã tử vong vào chiều ngày 3/10/2011
    Theo thông tin từ công an Bình Dương, tính đến nay, ít nhất đã có 7 “hiệp sĩ” ở tỉnh này phải vào bệnh viện cấp cứu vì bị tội phạm tấn công. Mới đây, một “hiệp sĩ” ở thị trấn Uyên Hưng, huyện Tân Uyên, khi dũng cảm đón đầu bắt cướp đã bị chúng tông xe máy gãy chân. Một “hiệp sĩ” khác cũng ở huyện Tân Uyên bị xe tải đâm tử nạn khi đang truy đuổi một nghi can. Đó là những con số đau lòng! Đó là những con số của sự thất bại...

    Hàng năm tổng số tiền mà người dân Việt Nam phải đóng thuế để nuôi ngành công an ước tính lên đến hàng tỉ USD chứ không ít. Công an là lực lượng giữ gìn an ninh trật tự chuyên nghiệp, được đào tạo bài bản, có pháp luật bảo vệ, có đầy đủ phương tiện kỹ thuật, vũ khí, khí tài chống tội phạm. Chỉ có công an mới có đủ sức mạnh và năng lực chống cướp. Ngoại trừ nguồn gốc xa xôi của mầm mống tội phạm là giáo dục yếu kém, nạn thất nghiệp, môi trường văn hóa không lành mạnh vv... Ngành công an phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về việc để xảy ra tình trạng gia tăng tội phạm, mất trật tự trị an xã hội.

    Xét về tâm lý tội phạm, không một tên cướp nào muốn giết người. Mục đích của chúng chỉ là cướp lấy tài sản, tiền bạc. Những vụ giết người cướp của xảy ra chỉ vì tên cướp biết chắc nếu không giết nạn nhân thì không thể thành công, hoặc kẻ đó bị người bị hại kiên quyết chống trả, hay sợ bị lộ diện mà phải ra tay giết người. Trong trường hợp này, nếu có kiến thức, và nhận thức được sự nghiêm trọng thì nạn nhân nên bỏ của giữ an toàn cho tính mạng mình là hơn. Vì như người xưa nói “còn người là còn của”, hoặc “người làm ra của chứ của không làm ra người”.

    Trong trường hợp một vụ cướp xảy ra trên đường phố chẳng hạn, thường là giật túi xách, dây chuyền, điện thoại di động. Việc truy đuổi cướp bằng xe máy với tốc độ cao sẽ có thể gây tai nạn chết người. Không những nguy hiểm cho người đuổi bắt cướp mà còn gây nguy hiểm tính mạng cho chính tên cướp và những người đang tham gia giao thông khác. Vì vậy ta nên hô hoán tấn công tinh thần tên cướp để xua đuổi chúng mà thôi. Thực ra giá trị của một sợi dây chuyền hay chiếc điện thoại hoặc kể cả là chiếc ví xách tay bình thường cũng không phải là khối tài sản gì lớn. Nhà nước cũng phải có trách nhiệm khuyến cáo người dân, nếu ai đem theo tiền mặt hoặc nữ trang nhiều thì cần có người áp tải bảo vệ…

    Nhìn cảnh cướp bóc lộng hành tại Việt Nam hiện nay quả là ngao ngán. Đây là một lỗi lớn của ngành công an. Họ đã không làm tròn bổn phận của mình. Đành rằng dù là tại một nước giàu thì vẫn cứ có nạn trộm cướp, nhưng xảy ra đến mức kinh hoàng như ở Việt Nam hiện nay thì hết sức đáng sợ. Mà đẩy người dân tay không đối đầu với bọn cướp (thường là có vũ khí) thì phần thua sẽ thuộc về người dân. Nếu may mắn, họ có thể bắt được cướp đấy, nhưng không sứt đầu cũng mẻ trán, không mất mạng thì cũng có thể phải nằm viện chứ không chơi.

    Ngày 2/10/2011. Tại phường Vạn Phúc, quận Hà Đông, Hà Nội, một vụ án đau lòng đã xảy ra cho người dân lành, đó là anh Phạm Văn Chính sinh năm 1985 bị một tên trộm xe máy bắn thủng sọ, hiện đã tử vong sau hơn 1 ngày hôn mê sâu trong bệnh viện. Lý do là anh Chính đã đuổi bắt những tên trộm xe máy, chúng đã bắn anh để mở đường thoát thân. Nếu được giáo dục kiến thức đối đầu với trộm cướp tốt thì có thể anh Chính đã không bị bắn. (xin đọc hàng loạt bằng chứng người dân bắt cướp gặp nạn trong phần phụ lục)

    Muốn hạn chế nạn trộm cướp, giựt dọc, tại các thành phố lớn không khó, chỉ cần lắp đặt thật nhiều Camera bí mật theo dõi trên tất cả các tuyến đường để nhận dạng hình ảnh lũ trộm cướp, nhằm truy tìm thủ phạm về sau. Cho công an chìm trà trộn vào các tụ điểm ăn chơi, cờ bạc hút chích để theo dõi các băng nhóm. Rải công an mật tuần tra thường xuyên trên các tuyến phố quan sát và ngăn chặn các vụ cướp. Về đoạn này xin đề nghị rút toàn bộ các nhân viên công an an ninh đang ăn không ngồi rồi gác cổng, đeo bám các nhà đấu tranh trong nước, hãy chuyển sang theo dõi và săn bắt cướp thì hoàn toàn phù hợp(!)

    Chẳng phải vô lý mà các nước văn minh thường khuyên người dân nên phục tùng bọn cướp, thay vì chống lại chúng, cảnh sát sẽ truy tìm bọn cướp và thu hồi tài sản sau. Nếu tính toán thiệt hơn thì chống cướp bằng tay không là cầm chắc phần thua đã đành. Nhưng giả sử có người bị thương, dù là cướp hay người bị hại thì xã hội đều hao tốn tiền bạc để khắc phục hậu quả: Bệnh nhân nằm viện là mất một nguồn sức lao động làm ra của cải. Tốn kém viện phí, thuốc men, trả tiền bảo hiểm, thiệt hại do hư hỏng tài sản vv… Chưa nói đến chuyện có người chết thì không thể tiền nào mua được. Hơn thế các ngành liên quan còn tốn nhiều công sức để điều tra, xét xử, và thi hành án, rất phức tạp. Vậy số tài sản bị cướp có thể chẳng thấm vào đâu với công sức và tiền bạc mà xã hội mất đi, do có thương vong trong xô sát chống cướp. Lợi một mà thiệt mười là điều trông thấy…

    11224633-trung_1.jpg

    Hiệp sĩ Phạm Thành Chung nhận bằng khen của công an Sài Gòn lúc đang thủng bụng

    Chuyện xua dân làm “hiệp sĩ” bắt cướp chắc chỉ ở chốn “thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa” Việt Nam hiện nay mới có. Bi hài là chuyện “dân quân biển”, lấy vài ông dân với thuyền thúng, ghe câu và súng trường để lo chống trả với tàu chiến, thủy phi cơ và ngư lôi hành trình của Trung Quốc. Nay lại khuyến khích (hay lợi dụng) những người dân dũng cảm, có tấm lòng yêu nước, thương người, để làm lá chắn cho ngành công an chống cướp thì quả là chuyện vừa nực cười, vừa xấu hổ.

    Nếu quả thật ngành công an thiếu người và thiếu năng lực đến vậy, thì nên chăng, họ hãy tuyển dụng chính thức vào ngành công an, trang bị vũ khí và phổ cập chính quy các kỹ năng chống cướp cho các hiệp sĩ. Đồng thời tăng cường lực lượng công an làm nhiệm vụ chống cướp lên gấp năm gấp mười hiện nay. Họ cần giảm thiểu tối đa lực lượng công an giao thông đứng đường thu tiền mãi lộ. Họ cần giảm thiểu tối đa lực lượng công an an ninh chuyên lo băt người biểu tình chống Trung Quốc, chuyên lo theo dõi, khám nhà, gác cổng những người bất đồng chính kiến, những nhà đấu tranh dân chủ. Đó là những biện pháp thật sự khoa học và thật sự có thể mang lại hiệu quả là bình yên cho xã hội.

    Lê Nguyên Hồng

    Phụ lục:

    - Bắt cướp bị đâm trọng thương
    - Vụ truy sát hiệp sĩ bắt cướp
    - Hiệp sĩ bắt cướp bị chém trọng thương
    - Chém người đuổi cướp…
    - Hiệp sĩ bắt cướp bị cướp đánh xỉu, mất xe
    - Vợ chồng cụ già 70 tuổi suýt chết vì bắt cướp

    Chủ đề: Pháp luật

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Thật ra chính quyền, công an địa phương rất ghét và thường xuyên gây khó khăn cho cái gọi là Hiệp sĩ đường phố. Thứ nhất là vì tội phạm đã được họ bảo kê, thu hụi chết. Thứ hai là việc bắt được tội phạm tại địa bàn làm mất thành tích bảo vệ trật tự trị an, ảnh hưởng đến sự nghiệp chính trị của các cậu.

    Công an ta đặc biệt khoái những vụ cướp giật du khách nước ngoài vì thường nạn nhân tù mù, không rành nơi khai báo, hoặc khai báo nhưng vội đi nên bỏ qua. Thủ phạm trong lòng bàn tay, 30 giây là gõ đầu nó. Tang vật lấy chia nhau, tội phạm thả ra cho nó đi kiếm ăn nuôi mình tiếp.

    Đua xe, cờ bạc, đá gà cũng vậy. Khi bị bắt được nghe phổ biến ngay: - Mức tiền XXXX trở lên thì bị truy tố đấy nhé, mày tính sao? - Thôi, chúng em có bằng đây thôi, số kia chúng em không biết, các anh xử sao thì xử.

    Một người quen tham gia vụ đá gà ở khu nghĩa trang Bình Hưng Hòa mới bị truy quét tháng trước kể: toàn bộ số tiền độ bị bắt hôm đó phải lên đến 3,5-4 tỉ đồng. Báo đăng bắt được hơn 400 triệu. Chính anh chàng này, ngoài số tiền độ, đồng hồ, điện thoại, nhẫn vàng đang đeo trên tay cũng bị lột sạch.

    Cứ bảo làm sao tội phạm càng ngày càng trắng trợn.

    Tác giả đánh giá rất đúng , Công an phải làm việc này . Những người nhiệt tình chỉ nên tham gia nhận diện và cung cấp thông tin và làm chứng thôi . Khi phát hiện kẻ phạm pháp thì cung cấp ngay thông tin cho cảnh sát, như vậy là quá tốt và tự giác cao lắm rồi.

    Săn bắt cướp thì làm gì có tiền để hoàn vốn tiền xin vào ngành công an. Vậy nên các chiến sỹ CA ta lảng tránh và đùn cho dân lương thiện làm là phải. CA còn bận vào nhưng lĩnh vực sinh lời hơn như ra mặt đường bắn tốc độ ở các đoạn đường được đặt bẫy, bảo kê các sòng bạc, quán Karaoke, nhà hàng vũ trường v.v... có biết bao việc sinh lời tội gì lao vào việc săn bắt cướp vừa nguy hiểm mà chả được lợi lộc gì.

    Ý kiến của tác giả bài viết là đúng và tôi rất hoan nghênh, nhưng đó mới chỉ là nhìn bên ngoài sự việc.

    Bên trong,hiện tượng vũ trang hoá từng phường dân với chiêu bài "chống tội phạm xã hội" bằng các lực lượng dân phòng của công an VN, về bản chất là việc các lực lượng an ninh cộng sản quay súng chĩa vào nhân dân! Gần đây đảng CSVN xác định các lực lượng thù địch chính của họ không phải quân Nguyên từ Bắc(kinh) mà chính là các lực lượng dân chủ trong quần chúng nên chiến lược "an ninh toàn dân" của họ tập trung vào đây. Họ đổ số lượng tiền của rất lớn(của dân)đến từng đơn vị CA phường để lập nên và trang bị các đội dân phòng (có ăn lương mọn hẳn hoi) trong từng tổ dân phố, từng cụm dân cư, do các sĩ quan công an khu vực phường (mỗi phường xã có khoảng dăm bảy khu vực) chỉ huy.

    Nếu nghe nội dung họp thu thập thông tin của các sĩ quan an ninh khu vực từ các tay chân dân phòng "hiệp sĩ" nghèo khó đó thì sẽ biết CA CS có thực sự quan tâm đến an ninh chống trộm cắp của dân không: không! Họ chỉ quan tâm theo dõi những người khá giả, độc lập về kinh tế, nhà cửa đàng hoàng, sinh hoạt khép kín, và có công việc ổn định... thôi! Những người mà họ không kiểm soát được vì không bao giờ phạm pháp và không phải quỵ luỵ họ! Những người này hoàn toàn không có khả năng hay nhu cầu trở thành tội phạm trộm cắp vặt trong phường xóm nơi họ sinh sống, nếu không nói là ngược lại. Nhưng CA phường lại luôn luôn tổ chức dân phòng theo dõi, kiểm tra họ liên tục. Đó là kiểu lấy dân (cùng cực) phòng dân ngay thẳng của CS.

    Tôi có ông anh họ, vốn là cựu chiến binh VNCH bị đi cải tạo nhiều năm về và thất nghiệp, nghiện hút dài dài. Tháng trước gặp nhau tại đám giỗ, tôi không tin vào mắt mình: ông anh xuất hiện trong bộ "quan phục dân phòng" chính qui màu vàng cỏ úa, khoe được ăn lương 800 nghìn đến 1 triệu đồng/tháng và đêm đêm chia nhau vác gậy và súng đi canh chừng mấy nhà giầu. Anh thật thà nói: dạng như nhà em là bọn anh ở phường này phải theo dõi rồi đấy! Tôi hỏi theo dõi gì, tại sao? thì anh lại thật thà: chỉ huy (CA khu vực) cần biêt cụ thể chủ nhà làm gì ở nhà, hay gặp ai, hay đi đâu, khách thường là ai, sinh hoạt thế nào... và bọn anh thường chia nhau ngồi các quán cafee xung quanh để dò la. Còn làm gì thì các ổng không nói, chỉ trả tiền cho bọn anh uống càphe thôi.

    Nếu dân bị mất trộm cắp có trình báo lên phường thì họ thường đùn đẩy, không giải quyết, cho qua, không thèm xuống hiện trường bao giờ. Họ sợ mất điểm thi đua khu vực! Nhưng họ sợ nhất có lẽ là có dân tham gia biểu tình nên xa xả nói xấu những người yêu nước là bị "bọn xấu" lợi dụng trong các cuộc họp tổ dân phố mà thực ra do CA phường ép tổ chức họp.

    Nói tóm lại, lên án đạo đức CA CS cũng không thay đổi dược gì, vì họ đã chính trị hoá mọi hoạt động của dân rồi, va yêu nước là thù địch với họ rồi!

    Công an, cảnh sát của xã hội ta thời nay mà bắt cướp cái gì chứ.

    Chính bản thân tôi đã chứng kiến việc 2 chiến sỹ cảnh sát nhân dân của chúng ta (đang mặc cảnh phục hẳn hoi) ngồi uống nước, hút thuốc ở quán nước trên vỉa hè gần 1 ngã 4, rồi thì đúng lúc đó có 1 vụ giật túi ở ngã 4, người phụ nữ bị giật ngã dúi dụi và kêu "cướp cướp", 2 thằng ăn cướp đi xe máy, chạy qua ngay trước mặt 2 chiến sỹ công an nhân dân của chúng ta, chỉ cách chừng chưa đầy 3 mét, nhưng 2 chiến sỹ này hình như bị nặng tai và mắt kém, không nghe không nhìn thấy gì, vẫn bình thản ngồi uống nước hút thuốc.

    Sau đó thấy mọi người xì xào quá về việc sao không ngăn chặn 2 tên cướp lại, thì 2 chiến sỹ công an nhân dân của chúng ta cũng quê, liền đứng dậy bỏ đi và nói đổng lại 1 câu thế này: "chúng tôi là công an ở địa bàn khác, chị bị cướp cứ đến đồn công an gần nhất trình báo thôi".(!!??) Thế đấy.

    Rồi thì việc cảnh sát giao thông bỏ mặc cho giao thông ách tắc, va chạm giao thông,..., mà rủ nhau trốn vào 1 góc nào đó để bắt người rẽ phải quên không xi nhan đường, hay đủ các thứ lỗi linh tinh khác, vì đơn giản là 1 việc thì đằng nào cũng ... thế rồi, chả cần giải quyết, còn việc kia thì nhẹ nhàng mà ra tiền ngay thóc thật.

    Cảm ơn tác giả Lê Nguyên Hồng đã nói hộ tâm tư của tôi và bao người dân thường tỉnh táo khác. Lợi dụng những con người lương thiện và dũng cảm như các hiệp sĩ thay vì hành xử đúng bổn phận của mình như C.A đang làm lâu nay là một sự hèn hạ và khốn nạn. Họ biết tất cả những điều tác giả gợi ý ở trên, nhưng họ vẫn không thực hiện. Lí do thì... Tất cả mọi người đều có thể đoán được.