Văn Công Hùng - Du Học

  • Bởi Admin
    03/10/2011
    4 phản hồi

    Văn Công Hùng

    Hôm nay đọc báo, thấy người ta khen ngợi bạn mình có 3 đứa con, đều học ở Mỹ, và tất nhiên thành đạt. Đại loại là giai đầu thì tiến sĩ giờ làm hiệu phó 1 trường nhớn nhớn. Một gái xinh thì lấy Việt kiều sau khi học xong giờ vốn khoảng trên triệu đô la và giai út thì vưỡn miệt mài học ở cái đế quốc mà ông bố từng ôm súng bắn nhau đùng đoàng và giờ vẫn liệt nó vào hàng thù địch truyền kiếp, luôn luôn cảnh giác sợ nó phá hoại ta về nhiều mặt...

    Nghĩ công chức như vợ chồng bạn này như thế cũng đại tài. Chưa kể ông bà còn thoát cái án sinh con thứ 3. Ở xứ ta, rất nhiều người chỉ vì sinh con thứ 3, có thể là chủ quan hoặc khách quan, mà lên bờ xuống ruộng. Thế mà bác này thoát, và vẫn đương chức, lại chức oành nữa. Tài thật.

    Nhớ hồi mình, 2 đứa con gái học đại học trong nước thôi, ở Sài Gòn ấy, chao ơi, cứ đến kỳ gửi tiền cho chúng là mặt xanh như chàm đổ, vợ chồng nhìn nhau dở khóc dở cười. Hai đứa con gái cũng thương bố mẹ, mỗi tháng mỗi đứa nhận 2 triệu, hai đứa bốn triệu, khoán tất tần tật tiền thuê trọ, ăn uống tiêu vặt các loại, mà lương bố mẹ cộng lại thời ấy đâu như bốn triệu rưởi. Mà vẫn còn khảng khái, đây là tiền cứng, có gì đột xuất cứ phôn cho ba. Huhu chúng nó biết ba nói thế cho... oai nên chả bao giờ phôn thêm. Ơ thế mà đằng đẵng bao nhiêu năm hai đứa đều học được, bố mẹ vẫn không chết (tất nhiên sống thì chưa chắc, giờ nhớ lại thời ấy vẫn sởn gai ốc). Giờ chúng ra trường, vừa thở hắt ra được vài tháng lại lao vào chiến dịch trả nợ mới để... mua nhà cho chúng thoát kiếp thuê trọ. Chao ơi là công chức Việt, biết đến bao giờ mới ung dung thư thái mà sống. Thế mà mình đã trở thành tấm gương cho bao công chức khác "noi theo" rồi đấy. Nhiều người còn khổ kinh hoàng hơn. Một đồng chí lãnh đạo ở cơ quan mình mỗi khi đi họp ở đâu, khi phát biểu rất hay mang mình ra làm tấm gương... vượt khó vươn lên, hehe...

    Ông em mình, phó chủ tịch 1 huyện ở Thừa Thiên Huế kể: Lĩnh lương ra là chia đôi ngay cho 2 thằng, 1 thằng học Sài Gòn, 1 thằng Đà Nẵng, vừa xoẻn, chi tiêu trong nhà là bằng lương vợ. Thế vẫn còn hơn vợ chồng mình hồi nào, còn nguyên 1 xuất lương mà tiêu, dẫu ở quê giỗ chạp cưới xin liên miên...

    Vậy nên khi nghe tin - không chỉ bạn này, mà còn nhiều bác nữa, như bác Lê Đức Thúy chẳng hạn - con cái học hành tấn tới ở nước ngoài, mình vừa mừng vừa lo. Mừng vì con các bác ấy khi về sẽ nối nghiệp bố làm lãnh đạo, chắc chắn không ít thì nhiều, sẽ áp dụng cái cách quản lý đất nước dân chủ, hiện đại và tiên tiến như nơi họ được đào tạo, vào đất nước tươi đẹp giàu có độc lập tự do hạnh phúc nhưng cũng còn một vài tồn tại yếu kém của ta, nhưng lại lo, là bởi nhớ tới cái thời mỗi tháng 4 triệu của mình, mà hình dung các bác ấy chạy đôn chạy đáo vay mượn để gửi cho con ăn học. Chết thôi, 4 triệu tiền Việt còn chạy tóe loe ra thế, chứ học ở nước ngoài chắc phải nhiều đô lắm, lương công chức, các bác ấy xoay sở thế nào?

    Lo là lo thế, chứ đất nước vẫn phơi phới phát triển. Nên tỉnh QN mới đang làm cái tượng Mẹ Việt Nam anh hùng đến hơn 4 trăm tỉ. Rồi lại còn cái tượng bác, nghe nói là hoành tráng nhất TN cũng đang khởi công, nghe nói cũng hết đâu hơn 2 trăm tỉ. Hôm kia xem tivi thấy người ta rước 1 đoàn cồng chiêng vượt hơn nghìn cây số ra vây quanh cái chỗ đang đổ tượng đất ấy, đánh xoành xoạch mấy vòng, nghe đâu để... lấy vía.

    Lại nhớ mấy đứa bé ở Quảng Bình cởi truồng quấn quần áo trên đầu hoặc bọc vào túi nilon bơi qua sông đi học. Lại nhớ bọn trẻ con vùng cao học nội trú dân nuôi, mỗi tuần ăn 2 cân gạo (khoảng 7 lon) với 5 nghìn tiền thức ăn. Chúng đang ăn thế để học để trở thành chủ nhân ông đất nước trong tương lai đấy...

    Chúng từ làng xuống xã học, cũng có thể gọi là... du học.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phản hồi: 

    Có người nói Việt Nam là mảnh đất của những nghịch lý, quả không sai. Du học do học giỏi, được nhận học bổng và đi du học để thu nhận kiến thức một cách chính đáng thì không nói làm gì. Nhưng thực tế không hẳn vậy. Chưa thấy một nước nghèo mạt rệp nào mà lại có tâm lý ăn chơi xa xỉ như Việt Nam. Hàng năm lượng tiền trôi tuột ra nước ngoài vào túi bọn tư bản thối nát vì hai chữ "du học" có lẽ cũng phải tương đương vụ Vinashin.

    Khổ nỗi cái tâm lý hãnh tiến, thích vênh vang với đời không chỉ tồn tại trong đầu những kẻ tham nhũng mà nó tồn tại khắp nơi. Ngày nay nếu hỏi bất cứ một bậc phụ huynh nào, hầu hết trong số họ sẽ trả lời mục tiêu phấn đấu cuối cùng của đời họ là: Cho con đi du học.

    Tất nhiên họ sẽ nói tất cả là vì muốn con cái họ giỏi giang, thành đạt... nhưng thực ra họ cũng thừa hiểu khả năng có hạn của con cái mình, thừa biết đâu phải cứ du học là sẽ giỏi giang, thành đạt, nhất là trong thời đại internet này, không trường học nào tốt bằng internet. Nhưng cứ có con cái "du học nước ngoài" để khoe với người khác là thấy hãnh diện rồi. Có lẽ đây là tâm lý chung của các dân tộc thuần nông.

    Phản hồi: 

    Đọc SGK Nhật đi pa.
    [quote=bariaboy]Tôi chưa hiểu nổi sau này sách giáo khoa làm sao giải thích cho con em tôi về chuyện đánh Đế Quốc Mỷ cứu nước, mà con cháu đứa nào củng
    đòi sang Mỷ học. Tụi Mỷ ác lắm mà, không sợ tụi nó đầu đọc tụi nó à. Thiệt là khó giải thích.[/quote]

    Phản hồi: 

    Tôi chưa hiểu nổi sau này sách giáo khoa làm sao giải thích cho con em tôi về chuyện đánh Đế Quốc Mỷ cứu nước, mà con cháu đứa nào củng
    đòi sang Mỷ học. Tụi Mỷ ác lắm mà, không sợ tụi nó đầu đọc tụi nó à. Thiệt là khó giải thích.

    Phản hồi: 

    Chúng từ làng xuống xã học, cũng có thể gọi là... du học

    Xã hội chủ nghĩa mấy chục năm rồi mà giáo dục phân chia đẳng cấp giàu nghèo như thế thì thua xa cái bọn tư bản bóc lột Đức, Pháp, Hà Lan ...

    Té ra cái bọn đội lốt XHCN lại tư bản hơn cả bọn tư bản

    Gởi con qua nước đế quốc kẻ thù đi học như thế thì phải lo mua US$, VND mất giá là cái chắc rồi