Blogger Beo - Tướng Hưởng, Wikileak và các ông Mỹ (Phần cuối)

  • Bởi Hồ Gươm
    30/09/2011
    2 phản hồi

    Blogger Beo (Hồ Thu Hồng)

    (tiếp theo và hết)

    II- Tướng Hưởng ăn tối với Đại sứ Michael Michalak

    Mở đầu cuộc gặp, đại sứ Michael Michalak hỏi Tướng Hưởng về tình hình biển Đông và nói muốn có vai trò tại khu vực này.

    Tướng Hưởng:

    - Nếu Mỹ quan niệm rằng Mỹ muốn đứng giữa mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc thì chúng tôi cho rằng đó là một hạn chế của Mỹ về khu vực. Nếu chỉ nghĩ về quan hệ song phương giữa Việt Nam và Trung Quốc thì đó sẽ rất hạn chế do chính sách này động đến 6 nước trong khu vực Đông Nam Á, đụng đến vùng biển của Nhật Bản, toàn bộ đường biển quốc tế, do đó không thể chỉ coi là quan hệ song phương Việt Nam – Trung Quốc. Trong khi Mỹ nói rằng, Mỹ sẽ cùng các nước trong khu vực đảm bảo sự ổn định, hòa bình trong khu vực, trong đó có quyền lợi của Mỹ. Trong khi tôi làm việc với CIA, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao tại phòng làm việc của tôi đều nói rằng lợi ích của Mỹ và Việt Nam trong khu vực đều bị ảnh hưởng bởi chính sách biển Đông của Trung Quốc.

    Đại sứ Michalak:

    - Lợi ích và mối quan tâm của chúng tôi về biển Đông là những con đường hàng hải quốc tế và đã được quốc tế công nhận. Về phương diện cá nhân mà nói, nếu hỏi rằng chính sách biển Đông của Trung Quốc có phải thái quá không, thì đúng là thái quá. Nhưng theo quan điểm của Chính phủ mà nói thì chúng ta có nhiều vấn đề, nhiều nội dung, nhiều lợi ích chúng ta cần cân bằng. Trước hết, về biển Đông và các tranh chấp ở biển Đông là của khu vực này, gắn liền với lợi ích các nước trong khu vực do vậy tại sao các nước trong khu vực không tự giải quyết, không quan tâm đúng mức mà lại đợi sự giúp đỡ từ bên ngoài.

    Tướng Hưởng:

    - Chúng tôi không yêu cầu Mỹ can thiệp. Tôi chỉ muốn hỏi rằng những chính sách ấy có ảnh hưởng tới quyền lợi của Mỹ hay không. Còn tất nhiên về quan hệ song phương giữa Việt Nam và Trung Quốc, thì chúng tôi phải tự bàn bạc giải quyết với nhau.

    Đại sứ Michalak:

    Chúng tôi đã bày tỏ thái độ rất rõ ràng, cần duy trì khu vực này ở trạng thái mở đối với các hoạt động thông thường và cần phải làm như vậy. Chúng tôi cũng muốn hỏi xem Việt Nam khả năng đi xa đến mức nào, nếu như tôi đưa tàu sân bay vào khu vực tranh chấp đó thì liệu ngài có đi cùng tôi ra tàu sân bay tham quan không?

    Tướng Hưởng:

    - Nếu ngài đưa tàu sân bay vào đó để nhằm mục đích răn đe, hay cảnh giới thì đó sẽ là một sai lầm lớn. Chúng tôi phải mời tàu sân bay của các ngài ra khỏi khu vực tranh chấp ngay lập tức. Chúng tôi nói về phương diện khác, phương diện về thái độ. Thí dụ gần đây, cơ quan tình báo hai nước thường đặt vấn đề trao đổi tin về chống khủng bố và một số việc khác. Muốn vậy, quan điểm hai bên phải phù hợp. Về chủ quyền của mình tại một số hòn đảo ở biển Đông, Việt Nam có những dấu ấn lịch sử tại đó để minh chứng.

    (Hai người nói về món ăn và khẩu vị)

    Tướng Hưởng:

    Những người chống đối Nhà nước trước đây, chúng tôi vẫn cho phép họ gặp những nhân viên nước ngoài trong đó có các nhân viên ngoại giao Mỹ. Thế nhưng những người nước ngoài sau khi đã được gặp mặt những nhân vật này thường đưa ra những thông tin không chính xác. Tôi thấy, tất cả những người mới của sứ quán đều vào Huế để gặp Nguyễn Văn Lý hay xin gặp Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân. Ngài giải thích với tôi, đó là những nhân vật mà phía Mỹ quan tâm. Nên ngài phải rút kinh nghiệm rằng, sau này có đi địa phương cứ đi vào các trại mồ côi, người ta nhìn vào các ngài sẽ khác.

    Đại sứ Michalak:

    - Cảm ơn ngài Thứ trưởng, ngài đã rất có nhã ý tạo điều kiện cho tôi gặp những người chúng tôi cần, và tôi đánh giá cao sự giúp đỡ của ngài. Năm ngoái cũng có trường hợp Việt Nam bắt quay về nước ngay tại sân bay, không cho nhập cảnh. Chúng tôi đã nói với những người dân của mình rằng, nếu bạn thuộc một tổ chức nào đó thì rất có thể khi nhập cảnh Việt Nam. Chúng tôi cũng nói với họ rằng, chúng tôi không nhất trí với các quy định của pháp luật Việt Nam và hai bên sẽ thảo luận thêm về vấn đề này. Các ngài đã cho phép Thượng nghị sĩ James Webb đến thăm 2 chủng viện phía Bắc và phía Nam. Tất cả những điều này đã có tác động rất tích cực đối với quan hệ song phương Việt – Mỹ. Tuy nhiên như vậy là chưa đủ. Và những điều chúng ta đang nói đây là để cùng nhau tìm ra một phương thức phù hợp. Chúng tôi muốn bố trí một chuyến thăm nữa của Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế (UB). Tại chuyến thăm lần trước, UB đã làm không được tốt lắm và lần này tôi biết họ sẽ làm thế nào. Và tôi cho rằng, việc tạo điều kiện cho họ làm việc tại Việt Nam sẽ góp phần quan trọng thúc đẩy quan hệ hữu nghị 2 nước. Chúng tôi đi bất cứ đâu cùng họ, họ nói lại những điều họ cảm nhận, chúng tôi nói lại những điều chúng tôi cảm nhận và đại diện Bộ Ngoại giao Mỹ đã không nhất trí với những gì mà UB báo cáo lại. Hãy cứ để cho họ đến những nơi mà họ muốn, nói những gì mà họ muốn, còn chúng tôi sẽ nêu lên ý kiến riêng của bản thân. UB khuyến nghị đưa Việt Nam vào danh sách CPC nhưng Bộ Ngoại giao Mỹ đã nói: “Không, không có lý do để làm như vậy”. Gần đây có một tổ chức quốc tế mà tôi không nhớ tên chính xác (nếu các ngài muốn tôi sẽ gửi lại sau) đã nói rằng Việt Nam đang thoát dần khỏi vị trí các nước đứng đầu trong việc ngăn cản người dân thực hành quyền tự do tín ngưỡng. Do vậy, tôi nghĩ rằng Việt Nam nên để đoàn UB phát biểu những gì họ muốn để nếu khi họ trở về Mỹ họ có đưa ra những báo cáo tiêu cực về tình hình tôn giáo Việt Nam thì các bạn có thể dẫn chứng từ báo cáo của tổ chức quốc tế kia và báo cáo từ Bộ Ngoại giao Mỹ về sự khác biệt. Tôi tin rằng, ngài có rất nhiều ý kiến về những điều tôi vừa nói.

    Tướng Hưởng:

    Chúng tôi chưa từng phản đối những phái đoàn như vậy khi vào Việt Nam, chúng tôi rất hoan nghênh đoàn UB.

    Đại sứ Michalak:

    Quan điểm của Bộ Công an là đồng ý phải không?

    Tướng Hưởng:

    Tất cả nhân viên ngoại giao phải tôn trọng pháp luật Việt Nam. Những người đang trong quá trình điều tra thì không được gặp bất cứ ai kể cả thân nhân. Còn những người đang thụ án trong trại giam, nếu các ngài có nhu cầu, chúng tôi sẽ tạo điều kiện. Như chúng tôi đã cho phép các ngài gặp Lê Thị Công Nhân vào dịp Tết vừa qua, nhưng đối với ông Hùng, người đang trong quá trình điều tra thì không gặp được. Mai tòa tuyên án ông Hùng, các ông đến mà xem.

    Đại sứ Michalak:

    Tình hình sức khỏe của ông Hùng tốt chứ?

    Tướng Hưởng:

    Sức khỏe tốt.

    Đại sứ Michalak:

    Chúng tôi cũng thấy Nhân rất khỏe mạnh.

    Tướng Hưởng:

    Ông khiến tôi nghĩ sứ quán chỉ làm một việc nhân quyền

    Đại sứ Michalak:

    Cười

    Tướng Hưởng:

    Tôi là bạn của ông, bạn thân nữa là khác. Tôi còn là bạn của lãnh đạo FBI. Ông có nghĩ là bản thân Mỹ nên nhìn lại mình trong các hoạt động quốc tế, những cái gì Mỹ làm đều chỉ làm hình ảnh của Mỹ xấu đi. Đó là vì các hoạt động của Mỹ ở Iraq, Afghanistan. Mặc dù chúng tôi biết Mỹ đã giúp đỡ rất nhiều cho các thành viên quốc tế nhưng hình ảnh Mỹ đang bị ảnh hưởng tiêu cực hơn rất nhiều. Trái lại, Trung Quốc lại có thể làm tốt hơn. Nếu các ngài cứ tiếp tục chính sách của mình như hiện nay, sẽ bị coi là can thiệp vào công việc nội bộ của các nước. Tôi thấy trong bài phát biểu nhậm chức của Obama có cái mới đó là Mỹ muốn thay đổi vị thế trên trường quốc tế. Mỹ muốn thay đổi quan hệ của các nước đối với Mỹ. Tôi chỉ khuyên ngài rằng, quan hệ hữu nghị Mỹ - Việt đang ở mức tốt nhất từ trước tới giờ, thế nhưng về lịch sử mà nói rằng, cái gì mà Mỹ mang lại cho Việt Nam vẫn còn rất nặng nề đối với đa số người dân Việt Nam. Để có thể thoát khỏi quá khứ, Mỹ nên thúc đẩy quan hệ hữu nghị với Việt Nam hơn nữa, không những thế còn cải thiện được trong nhận thức và tăng sự tin tưởng lẫn nhau. Việc Tổng thống Obama cũng nói Mỹ sẽ giúp đỡ quốc tế về các vấn đề phòng chống bệnh dịch, môi trường hơn là việc sử dụng sức mạnh quân sự đối với các nước khác. Chúng tôi rất hoan nghênh đoàn UB TDTG QT Mỹ tới Việt Nam và hoan nghênh cả những đoàn khác đến thăm và làm việc tại Việt Nam để tạo điều kiện cho mối quan hệ hữu nghị trở nên tốt hơn. Chúng tôi đảm bảo họ không bị khủng bố ở Việt Nam.

    Đại sứ Michalak:

    Vấn đề là khủng bố theo định nghĩa của ai?

    Tướng Hưởng:

    Không để bất cứ công dân Mỹ nào chết ở Việt Nam do tội phạm khủng bố. Đó là điều hy vọng nhất của tôi. Phải phân biệt rõ, chúng tôi có quyền cho hoặc không cho nhập cảnh Việt Nam . Còn chúng tôi không cho phép ai, chúng tôi sẽ thông báo cho các ngài lý do cụ thể. Hôm nay chúng ta chấm dứt ở đây thôi.

    Đại sứ Michalak:

    Lần tới tôi sẽ mời ngài tới nhà tôi và ăn một số món ăn Việt Nam.

    Tướng Hưởng:

    Hiện nay, tình hình kinh tế đang trong giai đoạn khó khăn. Trong lãnh thổ Việt Nam có rất nhiều tội phạm từ các nước đến nên Việt Nam sẽ phải kiểm soát rất chặt về xuất nhập cảnh và sẽ xử lý rất kiên quyết. Tôi học từ người Mỹ đấy. Tôi sẽ cho kiểm tra từ giày lên đầu.

    Đại sứ Michalak:

    - Tôi thấy, khi chúng ta gặp nhau thì các chủ đề cuối buổi thường hay nhất cho nên lần sau cần bắt đầu từ các vấn đề còn bỏ dở ở các buổi trước đó. Nhưng những điều chúng ta thảo luận với nhau đều là không chính thức, nằm ngoài văn bản.

    Tướng Hưởng:

    - Vì chính thức hay không thì ông vẫn là Đại sứ, còn tôi vẫn là Thứ trưởng Bộ Công an.

    Đại sứ Michalak:

    - Tôi cũng mừng là ngài đã đề cập đến ông Obama cũng như ông đã nói Mỹ nên nhìn lại bản thân mình và đó cũng là những điều mà nhân dân chúng tôi nhìn lại trong toàn bộ quá trình tổng tuyển cử.

    Tướng Hưởng:

    - Để một dịp khác chúng tôi sẽ nói với ngài những gì chúng tôi nhìn nhận về Mỹ. Nếu chúng tôi áp dụng đường lối kinh tế như Mỹ, chúng tôi sẽ thất bại. Nếu chúng tôi có các hoạt động như của Mỹ đối với Lào, Campuchia, hình ảnh Việt Nam sẽ xấu đi rất nhiều.

    Đại sứ Michalak:

    - Vậy cách nhìn của Việt Nam về Lào và Campuchia như thế nào?

    Tướng Hưởng:

    - Vậy xin hỏi quan điểm của các ngài?

    Đại sứ Michalak:

    - Theo tôi được biết thì quan hệ của Việt Nam với Lào và Campuchia là quan hệ anh em.

    Tướng Hưởng:

    - Lịch sử của chúng tôi có những giai đoạn gắn với nhau, để bảo vệ đất nước, chống lại kẻ thù chung. Chỉ tiếc rằng Việt Nam quá nghèo không thể giúp nhiều cho họ. Mỹ chỉ cần bớt đi số tiền sản xuất vài quả tên lửa, và đem giúp Lào thì Lào sẽ trở nên khá hơn. Chúng tôi coi Lào, Campuchia như anh em, thậm chí chúng tôi còn coi họ là anh.

    Đại sứ Michalak:

    - Ngài có biết 2 nước này nhận được viện trợ ODA nhiều hơn Việt Nam không?

    Tướng Hưởng:

    - Tôi chỉ biết rằng Trung Quốc giúp đỡ nhiều hơn Mỹ.

    Đại sứ Michalak( cười):

    - Nếu tôi nhập ngũ thì có lẽ giờ tôi cũng là tướng rồi và vẫn có thể gặp ngài để nói hết những điều tôi muốn. Theo quy tắc lễ tân, vị trí của tôi ngang với vị trí của tướng 3 sao, thậm chí 4 sao.

    Tướng Hưởng:

    - Khi ngài nghỉ hưu ngài không được gọi là tướng nữa, nhưng chúng tôi vẫn được.

    Đại sứ Michalak:

    Nhưng khi tôi nghỉ hưu vẫn được gọi là đại sứ và đại sứ quán vẫn nhớ đến tôi.

    ***

    Tướng Hưởng

    Bạn Măng nhắn tin, những tài liệu như Beo đã post lên, tại sao ngay khi nó diễn ra các bác ở trển không cho các phương tiện truyền thông công bố, để những luận điệu phản tuyên truyền không còn đất sống. Ví như tại thời điểm Đại sứ Mỹ nói Lê Thị Công Nhân rất khỏe mạnh thì hàng loạt các website hải ngoại thông qua lời thân nhân Nhân nói rằng, sức khỏe Nhân rất tệ vì các điều kiện sống trong tù. Ví dụ khác, việc các cơ quan ngoại giao hay báo chí nước ngoài muốn tham dự phiên toà của những người chống đối chính quyền hóa ra cực kì dễ dàng. (Beo còn chứng kiến mấy bác hành chính toà thất vọng khi giờ chót, báo chí nước ngoài dự phiên tòa Kù con ít hơn dự kiến nhiều quá).

    Có một sự thật, rất nhiều bác ở trển không coi truyền thông chống đối chế độ đáng gờ ram lo ngại nào cho an ninh quốc gia. Các bác ấy để tâm đến việc làm sao bảo vệ Đàm Vĩnh Hưng không bị xịt nước cay khi đang hát nhiều gấp bội lần chuyện dăm chục bloggers hò nhau chửi nhà nước. Có chuyện người trong cuộc những tưởng tạo ra tiếng hổ gầm, các bác ấy lại chỉ coi như muỗi vo ve. Và hình như, các bác ấy có lí.

    Là vì khi không phân biệt được chỗ nào là biểu lộ thái độ chính trị và chỗ nào là ý thức công dân, trong việc ủng hộ hay chống lại những quyết sách, đặc biệt các quyết sách dân sinh, của chính phủ, thì đừng mơ được dân chúng ủng hộ. Chuyện biểu tình chống Tàu bờ Hồ là một ví dụ cực kì điển hình. 10 cuộc, chứ 50 cuộc thì cũng nhõn một dúm người ấy mà thôi. Chống chính phủ không phải lúc. Nhát ma nhầm đối tượng.

    Wikileaks…

    Những tiết lộ của Wikileak không làm mảy may thiệt hại tinh thần và vật chất của các bác ở trển, vì vốn dĩ ngoại giao là lắt léo thế, nước nào cũng y sì thế và, bác nào cũng rành rẽ những chuyện tương tự thế.

    Thế nhưng, cũng có trường hợp wikileak sẽ là tai họa người giáng với các chú ở dưới. Bạn nào rành tiếng Anh nên tìm đọc, vì nó khá bất ngờ (và chua xót).

    …và các ông Mỹ

    Người Mỹ khi muốn chọc bánh xe ai, rất hay dùng cây gậy nhân quyền.

    Nhưng người Mỹ lại sẵn sàng bán cây gậy ấy cho chính chủ xe, khi hời giá.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote]
    Tướng Hưởng:

    Những người chống đối Nhà nước trước đây, chúng tôi vẫn cho phép họ gặp những nhân viên nước ngoài trong đó có các nhân viên ngoại giao Mỹ. Thế nhưng những người nước ngoài sau khi đã được gặp mặt những nhân vật này thường đưa ra những thông tin không chính xác. Tôi thấy, tất cả những người mới của sứ quán đều vào Huế để gặp Nguyễn Văn Lý hay xin gặp Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân. Ngài giải thích với tôi, đó là những nhân vật mà phía Mỹ quan tâm. Nên ngài phải rút kinh nghiệm rằng, sau này có đi địa phương cứ đi vào các trại mồ côi, người ta nhìn vào các ngài sẽ khác.
    [/quote]

    ĐS Mĩ đến trại mồ côi để làm gì? Cơ quan ngoại giao không phải là cơ quan tế bần. Điều đơn giản này mà ông Hưởng cũng không hiểu được mà dám đòi tranh luận tay đôi với ông ĐS Mĩ!

    Ông ĐS Mĩ đến gặp các nhà BĐ chính kiến không phải là để tìm hiểu sự thật về VN mà là để động viên tinh thần những tù nhân lương tâm chỉ vì bất đồng quan điểm với CP VN mà bị giam cầm. Vì sao vậy? Bởi vì một trong những sứ mệnh ngoại giao của ông ĐS Mĩ là truyền bá và khuyến khích các giá trị Mĩ như tự do ngôn luận trong đó có tự do báo chí, tự do biểu tình, tự do lập hội để cho thấy một hình ảnh tốt đẹp về Mĩ.

    Phản hồi: 

    [quote]Ông có nghĩ là bản thân Hoa Kỳ nên nhìn lại mình trong các hoạt động quốc tế, những cái gì Hoa Kỳ làm đều chỉ làm hình ảnh của nước Mỹ xấu đi. Đó là vì các hoạt động của Hoa Kỳ ở Iraq, Afghanistan. Mặc dù chúng tôi biết chính phủ Mỹ đã giúp đỡ rất nhiều cho các thành viên quốc tế nhưng hình ảnh Hoa Kỳ đang bị ảnh hưởng tiêu cực hơn rất nhiều... Nếu các ngài cứ tiếp tục chính sách của mình như hiện nay, sẽ bị coi là can thiệp vào công việc nội bộ của các nước. Tôi thấy trong bài phát biểu nhậm chức của ông Obama có cái mới đó là Hoa Kỳ muốn thay đổi vị thế trên trường quốc tế. Nước Mỹ muốn thay đổi quan hệ của các nước đối với Hoa Kỳ. Tôi chỉ khuyên ngài rằng, quan hệ hữu nghị Mỹ - Việt đang ở mức tốt nhất từ trước tới giờ, thế nhưng về lịch sử mà nói rằng, cái gì mà Hoa Kỳ mang lại cho Việt Nam vẫn còn rất nặng nề đối với đa số người dân Việt Nam. Để có thể thoát khỏi quá khứ, Hoa Kỳ nên thúc đẩy quan hệ hữu nghị với Việt Nam hơn nữa, không những thế còn cải thiện được trong nhận thức và tăng sự tin tưởng lẫn nhau. Việc Tổng thống Obama cũng nói Hoa Kỳ sẽ giúp đỡ quốc tế về các vấn đề phòng chống bệnh dịch, môi trường hơn là việc sử dụng sức mạnh quân sự đối với các nước khác.[/quote]

    “Trong khi nước Mỹ vẫn còn bị xâu xé với chủ trương làm hạn chế vai trò của Nhà nước theo khẩu hiệu của Tổng thống Ronald Reagan đưa ra vào năm 1981 là “Government is the problem", để mặc cho giới tư bản tài phiệt tha hồ thao túng, thì ở EU người ta lại chủ trương khác hẳn “Government is part of the solution", khiến cho Nhà nước có quyền tham dự vào việc hướng dẫn và điều tiết nền kinh tế quốc gia. Vì thế mà ông Steven Hill đã có thể nói “nền kinh tế EU là một chế độ tư bản xã hội” (a version of Social Capitalism).

    Khía cạnh đáng lưu ý nhất trong cách trình bày nơi cuốn sách này là: tác giả đã đưa ra những con số thống kê khá đầy đủ và chính xác để minh họa cho những nhận định của mình. Chứ đó không phải là những suy luận chủ quan, đầy cảm tính như một số đông người viết vốn có định kiến về một lập trường nhất định.

    Tiếp theo, ông Steven Hill còn đưa ra những ưu điểm của EU hơn hẳn nước Mỹ về nhiều phương diện, cụ thể như: “chăm sóc y tế phổ cập toàn dân”, “hệ thống an sinh xã hội”, “giáo dục đại học gần như miễn phí”, “ công nhân được quyền rộng rãi tham gia điều hành xí nghiệp” v.v…

    Các số liệu thống kê khá chính xác đã được ông Steven Hill viện dẫn để chứng minh rằng: “Người dân EU hiện nay đang được hưởng thụ một cuộc sống bảo đảm an lành hơn hẳn người Mỹ, và xã hội EU cũng bớt các hình thức bạo động hơn so với xã hội Mỹ”. Điển hình như: “Số người Mỹ bị cầm tù quá đông lên đến trên 2,3 triệu, tức là chiếm đến 1% số người ở tuổi trưởng thành ở Mỹ. Tỷ lệ 1% này cao gấp từ 7 đến 10 lần tỷ lệ số người bị cầm tù tại EU”.”

    "Europe’s Promise" by Steven Hill - University of California Press