Ngọc Lan - Tại sao nhiều ông thích về Việt Nam cặp bồ?

  • Bởi Admin
    26/09/2011
    6 phản hồi

    Ngọc Lan

    WESTMINSTER (NV) - “Ở đây, người ta nhìn một ông già 70 như tôi, không có xe, không có nhà chẳng khác nào như một thằng cơ hàn.

    Trong khi mỗi lần về Việt Nam, tôi thấy mình như ông vua, có thể hét ra lửa được, vì con gái Việt Nam rẻ như bèo, mình có tiền muốn làm gì mà chẳng được.”

    Ðó là lý do mà ông Hai Lý cứ chắt mót số lương hưu, khi thấy “vừa đủ” là bay ngay về Việt Nam để được làm người “hét ra lửa.”

    Lý do của ông Hai Lý chỉ là một trong số những lý do mà nhiều người đàn ông lớn tuổi, như ông Nghĩa Nguyễn, ông Nguyên Phạm, đưa ra để giải thích cho câu hỏi, “Tại sao nhiều ông thích về Việt Nam cặp bồ?”

    Từ cảm giác ‘không có chỗ đứng ở Mỹ’...

    Thấy mình “không có chỗ đứng ở Mỹ” là cảm giác của ông Nghĩa Nguyễn, người sắp mừng thọ 75 tuổi và là cư dân thành phố Orange.

    Không xuất thân là một tướng tá lên xe xuống ngựa có người săn đón, nhưng hình ảnh của người chồng, người cha trụ cột trong nhà, một viên chức hành chánh của một quận trước 1975, đã khiến ông Nghĩa Nguyễn trở nên có uy quyền đối với vợ con, một lời ông nói ra là “cả nhà ai cũng sợ.”

    Như một kiểu gia đình nề nếp, gia giáo, nên dù có lúc “giận nhau bầm gan tím ruột” vợ ông cũng không bao giờ bộc lộ ra ngoài cho con cái hay người ngoài biết để mà còn “giữ thể diện gia đình.”

    Năm 1995, lúc ông Nghĩa về hưu cũng là lúc vợ chồng ông sang Mỹ theo diện con cái bảo lãnh. Với ông, cuộc sống ở Mỹ khi đó “giống như địa ngục.”

    Bởi, ông “không biết lái xe, không biết tiếng Anh, xin đi làm thì không ai nhận.” Những đứa con đi vượt biên ngày nào giờ đã hấp thụ văn hóa Mỹ, không còn răm rắp nghe lời ông như ngày xưa. Mấy đứa cháu nội, ngoại thì chỉ toàn nói tiếng Mỹ, và dĩ nhiên chúng cũng không muốn nghe lời ông. Vợ ông cũng vậy. Bà dường như không còn thói nín nhịn như ngày xưa. Bà sẵn sàng “đốp chát” lại với ông ngay khi có thể.

    Ngột ngạt và tù túng, ông Nghĩa “chỉ muốn quay trở lại ngay Việt Nam,” nhưng các con ông không cho, vì “tụi nó nói dù gì thì đời sống ở Mỹ cũng tốt hơn vạn lần ở Việt Nam.”

    Thế là việc trở về Việt Nam trở thành niềm “khao khát” đối với người đàn ông có tuổi đang sống ở thành phố Orange này. Khi dành dụm đủ tiền con cái cho, ông Nghĩa mua ngay vé máy bay về Sài Gòn.

    “Về đó lúc đầu thì cũng là đi tìm gặp những ông bạn già ngày trước để hàn huyên, để nhậu nhẹt cho vui thôi,” ông Nghĩa nói lý do về nước của mình. Theo ông, dù từng nghĩ “sống ở Mỹ như địa ngục,” nhưng khi về nhìn lại những người bạn cùng lứa ngày trước, ông Nghĩa lại thấy mình “ngon lành hơn.”

    Tương tự như vậy là trường hợp của ông Hai Lý, một cư dân ở Midway City, người cũng đã bước qua tuổi 70, “cổ lai hy.”

    Theo lời ông Hai Lý, ông sang Mỹ từ năm 1975, “Việt cộng tấn công vô là tôi đi ngay.” Sau thời gian đi làm “assembly” ở hãng, hiện tại ông Hai đã về hưu, “ly dị lâu rồi,” và “mấy đứa con cũng đều có gia đình ở riêng.”

    Ông Hai không có nhà, cũng không có xe vì ông cho rằng “già rồi đi xe bus cho tiện.” Ông không nói lương hưu của ông bao nhiêu, chỉ nói mỗi tháng ông trả $300 tiền thuê phòng, và phải ra ngoài ăn uống một cách tiết kiệm vì “chủ nhà không cho nấu ăn.”

    “Ở đây, người ta nhìn tình cảnh của tôi chẳng khác gì thằng cơ hàn,” ông Hai tự đưa lời nhận xét. “Nhưng khi về Việt Nam thì tôi khác à!”

    Ðến 'anh' Việt kiều được chìu chuộng chăm sóc

    “Ở đây, người ta nhìn một ông già 70 như tôi, không có xe, không có nhà chẳng khác nào như một thằng cơ hàn. Trong khi mỗi lần về Việt Nam , tôi thấy mình như ông vua, có thể hét ra lửa được, vì con gái Việt Nam rẻ như bèo, mình có tiền muốn làm gì mà chẳng được.”

    Ðó là lý do mà ông Hai Lý cứ chắt mót số lương hưu, khi thấy “vừa đủ” là bay ngay về Việt Nam để được làm người “hét ra lửa.”

    Người đàn ông đậm người, tóc được nhuộm đen không thể nhìn ra một sợi trắng, nói rất tự nhiên, “Về Việt Nam , tôi ít khi ở Sài Gòn, ở đó cái gì cũng mắc mỏ. Tôi còn bạn bè ở Vĩnh Long. Mỗi lần tôi về là họ dẫn tôi đi chỗ này chỗ nọ.”

    “Chỗ này chỗ nọ” của ông Hai là những quán cà phê, những tiệm massage cũng “sạch sẽ tươm tất” nhưng giá cả không quá đắt. Ông Hai nói không cần che giấu, “Mình bỏ ra có ba bốn trăm ngàn, chưa đến hai chục đô, mà có người gội đầu, người ngồi cắt móng tay, móng chân, người mát-xa mặt thì còn muốn gì nữa. Ðàn ông mà.”

    Ông Hai cũng nhắc đến những nơi ông thích lui tới như “cà phê vườn,” “cà phê võng” nhưng khi được hỏi ở đó có gì khiến ông thích thì ông chỉ cười không trả lời, rồi bắt qua chuyện khác.

    Không nhận xét “con gái Việt Nam rẻ như bèo” như kiểu ông Hai Lý, nhưng cảm giác được “chìu chuộng chăm sóc ngọt ngào” cũng là điều ông Nghĩa Nguyễn tìm thấy trong những lần về Việt Nam sau đó.

    Ông Nghĩa kể mấy lần sau về Việt Nam, nhiều bạn già, bạn nhậu của ông người thì chết, người thì bệnh bởi những chứng tiểu đường, cao máu. Buồn, thiếu người nói chuyện, ông Nghĩa “đi cắt tóc thanh nữ cho quên sầu.”

    Học được cách cho tiền “tip” từ Mỹ, ông Nghĩa “bo” cho cô thợ cắt tóc một ít tiền. Thế là “cô thợ chỉ hơn 20 tuổi kêu tôi bằng anh ngọt xớt.” Ông Nghĩa kể lại mà gương mặt vẫn còn giữ nguyên nét hồ hởi, “Tôi nghe khoái quá! Bởi lâu lắm rồi người ta chỉ kêu tôi bằng chú, bằng bác, vợ tôi thì khi nói chuyện cũng kêu tôi bằng ông. Giờ nghe có người kêu mình bằng ‘anh’ thấy lạ tai và thấy mình trẻ ra.”

    Cứ vậy mà ông Nghĩa mê trò “đi cắt tóc, gội đầu, mát-xa.”

    Rồi ông cũng chợt nhận ra là ông chưa từng bao giờ hưởng được sự dịu ngọt, chìu chuộng như vậy từ vợ con, họ chỉ từng “sợ” ông khi ông còn là trụ cột trong nhà. Ông cảm thấy hình như đã đến lúc ông cần “phải lo cho bản thân ông nhiều hơn.”

    Ông Nghĩa bắt đầu có thú vui mỗi khi về Việt Nam là đi “khám phá” những “tiệm cắt tóc gội đầu máy lạnh” và đi nhậu ngoài quán chứ không còn nhậu với mấy ông bạn già ở nhà như những lần trước.

    Ông lại vui hơn nữa là mấy cô gái nơi đó đều gọi ông bằng “anh.” Mà tính ông lại “thương người” nên cứ nghe cô nào ngồi thủ thỉ chuyện gia cảnh khó khăn phải đi làm thế này là ông lại cho tiền, “mỗi lần 50 đô hay có khi cho 100 đô.”

    Khi được hỏi, “Ông không nghĩ là những cô gái đó ngọt ngào với ông vì chỉ muốn tiền của ông thôi sao?” ông Nghĩa tỉnh bơ trả lời, “Sao lại không biết! Nhưng tôi cảm thấy tôi happy trong những khoảng thời gian đó thì tôi làm thôi.”

    Chỉ muốn ‘ăn bánh trả tiền’ hay thực sự muốn chuyện trăm năm?

    “Ăn bánh trả tiền” là điều ông Nguyên Phạm, gần 60 tuổi, chủ một business nhỏ ở Santa Ana, chọn.

    Ông Nguyên xác định rất rõ, “Cuộc sống vợ chồng tôi ở đây không hạnh phúc. Nhưng cũng không ly dị vì không muốn giải quyết chuyện phân chia tài sản. Mỗi năm tôi về Việt Nam một đôi lần là để đi chơi, hưởng thụ.”

    Theo lời ông Nguyên kể, mỗi lần về Việt Nam, qua lời giới thiệu của “người quen,” ông sẽ “cặp kè” với một cô. Trung bình ông sẽ trả cho cô gái $1,000 cho cuộc sống “già nhân ngãi, non vợ chồng” trong vòng một tháng. Còn những khoảng ăn ở, đi chơi nơi này nơi khác, ông Nguyên cũng là người chi trả hết.

    Người đàn ông này giải thích thêm, “Mỗi lần về Việt Nam trong thời gian ngắn ngủi như vậy chỉ thấy mình được chìu chuộng, nâng niu. Không có chuyện cãi lộn, gấu ó. Không bị căng thẳng đầu óc vì công việc.”

    “Cũng có lúc gặp mấy cô dễ thương, khi qua đây rồi cũng có gọi điện về nói chuyện chơi. Nhưng khi thấy cô nào bắt đầu than ‘má em bệnh, ba em đau, xe em mất’ là tôi ‘bái bai,’ cắt liên lạc luôn để khỏi phiền.” Ông Nguyên nói.

    Ông Hai Lý cũng xác định chuyện muốn “hét ra lửa,” vung tay cho tiền những cô gái quê để được chăm sóc, nâng niu cũng chấm dứt khi rời khỏi Việt Nam, bởi ông không muốn có những ràng buộc, “qua đây thân tôi lo còn chưa xong nữa mà đèo bòng thêm chi.”

    Riêng ông Nghĩa Nguyễn thì có hơi khác. Không chỉ có cảm giác là mình “thật sự trẻ ra” khi “bước vô quán nào người ta cũng kêu tôi bằng anh,” mà ông còn muốn nếu có ai đó chịu đứng ra bảo trợ tài chánh thì ông sẵn sàng ly dị vợ để cưới ngay một cô từ Việt Nam qua để suốt ngày nghe tiếng “anh” cho thỏa cái lỗ tai.

    Ước mơ của ông Nghĩa đang lưng chừng thực hiện được “phíp-ty pờ xen” (50%) vì các con ông chia hai phe. Một phe ủng hộ, “ba già rồi hãy làm điều gì cho ba vui thì làm.” Nhưng phân nửa kia thì cật lực phản đối, “không chịu được cảnh nhìn ba tung tăng đi công viên với một đứa đáng tuổi cháu ngoại.”

    Vợ ông Nghĩa đương nhiên biết chuyện “cặp bồ” của ông ở Việt Nam, nhưng bà nói, “Già từng tuổi này rồi, tui chẳng có gì để ghen tuông, mà tui chỉ thấy phát gớm!”

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Cứ đổ rặt cho Việt kiều là không chính xác viết:
    Các bác trách mấy ông thuộc loại "đừng kêu anh bằng chú" thì không sai.
    Mà tôi chả hiểu là VN có cái quái gì hấp dẫn mà bả cứ khen đồ ăn ngon, đi tán láo với bạn bè, họ hàng, ... đòi về hoài cứ 2 năm một lần, oải thiệt. Nếu là tôi, 10 năm không về VN cũng chẳng có sao cả. Có lần tôi bận, cho bả về một mình. Mà về VN với bả, có được đi chơi một mình đâu ? Lúc nào cũng kè kè cả gia đình. Chỉ khi nào mấy ông anh rể, anh vợ rủ đi chơi uông cà phê thì bả mới cho tôi đi riêng.

    Bác này thật vớ vẩn. Hàng nhà bác dùng không chán, không bị hao mòn nên bác không chán, khi về VN bác lại bị vợ quản đến tận chân răng không hề cho cơ hội đi ra ngoài, có đi đâu thì cũng bị anh em vợ kèm theo làm gián điệp. Vậy thì có thách vàng bác cũng không thấy được mấy "cái hay cái đẹp" như mấy ông trốn vợ về VN một mình.
    Vậy nên, có gì bác bảo vợ cho về VN một lần, về một mình không dính dáng đến anh em vợ, tự bác đi khám phá. Bác về mà không gia nhập đạo quân "hãy gọi chú bằng anh" thì lúc đó lời nói mới có trọng lượng. Sợ lúc đó một năm bác về 3 lần.

    Các bác trách mấy ông thuộc loại "đừng kêu anh bằng chú" thì không sai.
    Nhưng đây không phải là chỉ riêng Việt kiều (giàu + nghèo) đâu mà là các tay khoái của lạ ở VN, giàu cũng như trung bình.

    Tôi về VN chơi cho bà xã vui lòng chứ có phải là tôi đòi về đâu ? Chần chừ khất hẹn là bả kêu tôi thuộc loại kẹo kéo, tiếc tiền. Mà đúng là tiếc tiền thiệt vì vé máy bay mùa cao điểm cho 5 người cũng đủ méo mặt. Tính thêm biếu xén quà cáp cho họ hàng, thuê phòng trọ loại bèo, tiền ăn, du lịch, cũng đi đoong một gia tài.

    Mà tôi chả hiểu là VN có cái quái gì hấp dẫn mà bả cứ khen đồ ăn ngon, đi tán láo với bạn bè, họ hàng, ... đòi về hoài cứ 2 năm một lần, oải thiệt. Nếu là tôi, 10 năm không về VN cũng chẳng có sao cả. Có lần tôi bận, cho bả về một mình. Mà về VN với bả, có được đi chơi một mình đâu ? Lúc nào cũng kè kè cả gia đình. Chỉ khi nào mấy ông anh rể, anh vợ rủ đi chơi uông cà phê thì bả mới cho tôi đi riêng.

    Mà môi trường VN thì mấy cái chuyện em út nó đầy khắp nơi, phường nào cũng có. Tôi chẳng đòi hỏi gì mà mấy ông anh vợ + rể tự động bảo đi thư giãn rồi chở tôi đi. Té ra là đi cho mấy em đấm bóp.

    Tóm lại cứ đổ rặt cho Việt kiều đòi về VN để hú hí với mấy em là không chính xác. Mấy ông ở VN cũng không vừa đâu, còn chuyên nghiệp hơn. Chính phủ VN cũng chẳng cấm đoán gì, chủ yếu chỉ bằng miệng

    bariaboy viết:
    Tại sao nhửng nước Châu Á như Đài Loan, Nhật, Đại Hàn, Singapore không có nghe nhửng vụ như thế nào. Tôi nghỉ chỉ có nhửng nước nghèo nàn, luật lệ lỏng lẻo như ở VN, thì mấy ông mới có cơ hội làm trời hét ra lửa ở đó mà thôi.

    Thấy có mấy nước luật pháp lỏng lẻo, nghèo nàn như Mỹ, Đức, Anh, Pháp vẫn có mấy khu phố đèn đỏ, vẫn có phụ nữ phục vụ với giá 30 Euro một lần. Thấy ngay như ở Cali thì cũng có mấy em út caphe lú đó.

    Tại sao nhửng nước Châu Á như Đài Loan, Nhật, Đại Hàn, Singapore không có nghe nhửng vụ như thế nào. Tôi nghỉ chỉ có nhửng nước nghèo nàn, luật lệ lỏng lẻo như ở VN, thì mấy ông mới có cơ hội làm trời hét ra lửa ở đó mà thôi. Tôi thì không thấy hảnh diện gì về mấy chuyện đau thương như thế này.

    Nhận xét ngoài lề: Vì con gái Việt Nam rẻ bèo
    Giá như nhà nước không cho mấy tổng công ty độc quyền, cứ để cạnh tranh vô tư như mấy quán Càfe đó thì dân ta chắc cũng không bị bóp cổ như bây giờ.

    Thoẳm quá cho mấy ông Dzịt kìu này! Đến già đời cũng chỉ biết sống bằng mặc cởm!
    Lãnh tiền trợ cấp xã hội, phải dè xẻn lắm mới dư ra chút đỉnh, còn dụ con cái quyên thêm tiền, lấy cớ về quê nhà xây mồ mã ông bà tổ tiên!
    Có người trở lại thân tàn ma dại, vợ con khi rẻ, lạnh nhạt, lúc đó thì thật là tiến thối lưỡng nan!
    Già đầu rồi mà cũng chẳng trưởng thành! Có dư ít đồng đô la đem về chỉ để lấy le với những cô gái nghèo hèn chỉ đáng tuổi con cháu mình, đôi bên chỉ lạm dụng nhau. Kiểu chơi trống bỏi này không kéo dài được bao lâu.
    Tại sao phải bỏ xứ ra đi? Nhìn lại quê hương, không thấy xót thương mà chỉ muôn thỏa lòng dâm dục, còn tệ hơn bọn tây đen rạch mặt thời tây, bọn Đài Loan, Hàn quốc qua VN kiếm vợ!
    Làm cha, làm chồng, làm ông nội ông ngoại là một hạnh phúc lớn nếu biết giữ uy tín cho mình, cho gia đình! Tội nghiệp cho những bà vợ, những người con có chồng, có cha mất tư cách!