Hãy trả lại vai trò đích thực của Tôn giáo & Văn hóa - Nghệ thuật mới mong góp phần đẩy lùi tội ác.

  • Bởi Khách
    11/09/2011
    4 phản hồi

    Lưu Mạnh Anh

    Saigon mấy hôm nay thời tiết thật lạ! Những chiều mưa tầm tã liên tục trong cả tuần qua. Những cơn mưa xối xả trút xuống được tạo từ những cơn gió thật lạnh mang đầy hơi nước, chốc chốc thổi ào ạt nhưng không xua nỗi những đám mây xám xịt, dày đặc, hình thù quái dị, loang lỗ bao phủ cả bầu trời âm u, thê lương, ảm đạm và buồn đến nao lòng! Buồn hơn cả khi Đức Huy than thở:

    Cũng may Cali trời mưa ít không như Saigon
    Nếu không tôi đã khóc một dòng sông
    (Khóc một dòng sông - Đức Huy)(1)

    Dù sao, Đức Huy cũng may mắn hơn những ai đang nghĩ về câu chuyện chàng trai trẻ chưa tròn mười tám tuổi - Lê Văn Luyện - giết người, cướp của trong những ngày mưa buồn này!

    Đã định chạy trốn câu chuyện "bạo lực tuổi trẻ", nhưng rồi biết việc trốn chạy sẽ vô ích khi sự thật phũ phàng vẫn nguyên đấy, để loay hoay tìm lại, để đau đáu lục lọi trong ký ức những gì xưa mà không cũ của thời học trò - thế hệ chúng tôi - thế hệ tóc nay đã điểm bạc - bồi hồi nhớ về một "Thời Hoa Niên" trong sáng và đẹp giản dị với khung cảnh bình yên của nhiều năm về trước, mà chúng tôi may mắn được sống những ngày thân ái giữa gia đình, bạn hữu, thầy cô!

    Nhớ về kỷ niệm một thuở lòng càng đau xót! Những dòng nước mắt nóng hổi cứ chảy để khóc cho thế hệ con cháu hôm nay! (2)

    Bây giờ người ta nói chuyện đổi thay trái tim
    Và mươi năm sau người ta sẽ nói chuyện thay trí nhớ

    Và này em hỡi
    Đến lúc đó con người sẽ sống
    Sẽ thương và sẽ nhớ
    Qua con tim xa lạ
    Và lúc đó
    Con người sẽ nói cười trong trí nhớ không quen ...

    (Những gì còn lại - Nguyên Chương)(3)

    Lẽ nào, những đứa trẻ phạm tội ác hôm nay, đến lúc bước chân ra khỏi nhà tù (nếu còn may mắn), trên khuôn mặt của chúng chỉ còn đọng lại nét khắc khổ, dạn dày, lì lợm, lạnh lùng, giảo hoạt và ném cho đời những ánh nhìn thờ ơ, nhạt nhẽo, bất cần, vô cảm, nghi ngờ từ trong lao khổ?! Lẽ nào, khi bọn trẻ trở lại cuộc sống đời thường, trong đầu chúng không đọng lại một chút gì ăn năn, ray rứt về những gì trong quá khứ chúng đã gây ra cho đồng loại, cho gia đình và cho chính bản thân bằng những cái cười ngây ngô, những câu nói vô hồn với một quá khứ không quen?!

    Bây giờ người ta nói chuyện đổi thay mắt môi
    Và mươi năm sau người ta sẽ nói chuyện thay quá khứ
    Và này em hỡi
    Đến lúc đó con người sẽ sống
    Sẽ thương và sẽ nhớ
    Qua dung nhan xa lạ.
    Và lúc đó
    Con người sẽ đi về trong quá khứ không quen ... (3)

    Con người không nhớ về quá khứ - dù là quá khứ đau thương, tàn nhẫn nhất - con người lúc đó sẽ hoá thành cỗ máy lạnh tanh! Đau đớn hơn, những quá khứ tật nguyền đó bị xã hội chối bỏ, lánh xa và bọn trẻ khó lòng nhận được sự vị tha từ những người xung quanh! Lúc đó, bọn trẻ đứng trước nguy cơ tiếp tục hành xử với xã hội, với đồng loại bằng thói quen và cảm tính, bằng những gì chúng đã bị đối xử những ngày trong trại giam cùng một hằng số ấn sẵn trong đầu chúng: chẳng bao giờ "người ta" tin mình!!! Nhà tù ở Việt Nam trong nhiều năm qua, chưa bao giờ làm đúng chức năng để trả lại cho đời những con người thật sự được cảm hoá bằng tình thương và trách nhiệm.

    Còn...

    bây giờ...

    "người ta" không...nói chuyện: đổi thay trí nhớ, quá khứ không quen, những con tim đầy sẹo,

    mà "người ta" nói chuyện đổ... thừa

    "Người ta" đổ thừa tội ác mang gương mặt măng sữa là tại:

    - gia đình không quan tâm, cứ mãi lo chúi mũi kiếm tiền;

    - nhà trường và thầy cô thiếu theo sát để uốn nắn kịp thời;

    - games bạo lực, games tình dục tràn lan;

    ...

    và rằng, bản thân các cháu phạm tội ác không chịu tu dưỡng, rèn luyện đạo đức, lại đua đòi, muốn hưởng thụ nhiều nhất mà lại bỏ công lao động ít nhất. Riêng trường hợp cháu Luyện, ông Trịnh Hoà Bình - Giám đốc Trung tâm dư luận xã hội - một người mang danh Phó giáo sư - Tiến sĩ lại có thể "hồn nhiên" đổ thừa Luyện "đã quen với cảnh máu me và có thể chịu đựng tiếng kêu thảm thiết của con vật khi bị giết thịt" (4)(!) Càng thêm ngao ngán cho cái gọi là "tiến sĩ", "giáo sư" ngày nay!

    Trước tội ác ngày càng lan rộng và nghiêm trọng, "người ta" chỉ biết tiếp tục đổ vấy, đổ vạ là "tại"... đủ thứ, như: xã hội, gia đình, buôn lỏng quản lý, buông lỏng giáo dục, không tạo sân chơi lành mạnh cho thanh thiếu niên, không có các chương trình, phong trào hướng giới trẻ đến một cuộc sống lành mạnh, trong sáng, hữu ích... Thử hỏi những cái thứ "TẠI" đấy, ai có thể có đủ thẩm quyền, tổ chức nào có trách nhiệm để làm??? Đoàn TNCSHCM, Hội LHTNVN, Đội TNTPHCM, Hội LHPN... ở đâu cả rồi? Hay những hội đoàn đó quanh năm suốt tháng chỉ biết và chỉ mải miết làm theo chủ trương của Đảng? Đảng đưa ra chủ trương gì, phong trào nào, thời điểm nào thì làm theo đấy mà không bao giờ tìm hiểu nhu cầu xã hội, nhu cầu giới trẻ đang muốn gì, đang cần gì? Người dân đã lên tiếng khá nhiều về vai trò các hội đoàn này từ rất lâu nhưng không hề nhận được lời đáp!

    Trong khi đó, báo chí trong nước luôn nhắc đến những gương mặt "điển hình" của dân chơi lắm bạc nhiều tiền với tư cách là những con người thành đạt như: "Cường đô la". Không những thế, báo chí trong nước tiếp tục cổ suý sự giàu có tiếp nối bằng một "Cường đô la thứ hai"! (5). Dọc ngang trong những thông tin bừa bộn, đầy những thiếu gia, đại gia, trong đó có khá nhiều con cái các quan chức cao cấp trở thành hình mẫu, lan truyền sâu rộng trong giới trẻ như khuyến khích, thách thức giới trẻ làm sao bằng mọi giá đạt được như thế! Một công thức mới ra đời "dành cho" sự thành đạt được truyền đến lớp trẻ: Có tiền kết hợp có quyền và phải biết sử dụng bạo lực đúng lúc khi cần để đạt được mục đích, thông qua câu chuyện Blogger "Cô gái đồ long" bị bắt cách đây vài tháng vì dám động vào cuộc sống xa hoa truỵ lạc của Nguyễn Khánh Trọng - con trai Tướng Nguyễn Khánh Toàn!

    Hàng hà sa số nguyên nhân gây ra tội ác, cái nào nghe cũng (tưởng) đúng, cũng (tưởng) hợp lý... nhưng thủ phạm đích thực đã đẩy xô thanh thiếu niên VN vào con đường tội ác không được chỉ thẳng ra.

    Ta
    Hãy yêu nhau
    Khi vẫn còn con tim chân thật
    Ta
    Hãy yêu nhau
    Khi vẫn còn quá khứ thân quen
    Và hãy yêu nhau
    Khi vẫn còn
    Mái tóc làn môi
    Ánh mắt nụ cười
    Hãy yêu nhau
    Khi vẫn còn những gì của chúng ta ... (3)

    Khi Tôn giáo và Văn hoá - Nghệ thuật được trả lại vai trò thực, được xã hội thật sự trân trọng, lúc đó mới mong góp phần hữu hiệu cùng yếu tố giáo dục và pháp luật để chặn đứng tội ác. Hai yếu tố này sẽ làm dịu lại tất cả những tâm hồn đang quá khích hay đau đớn, những cái đầu đang nóng hổi hay đang tê tái, những trái tim đang rung lên rộn ràng nhịp đập của bầu máu nóng hay đang bị bóp nghẹt bởi gần như máu đang đông lại trước niềm tuyệt vọng, kể cả những kẻ sát nhân say máu cũng cần lắm những lời êm dịu và thành tâm từ Tôn giáo & VHNT. Những kẻ sát nhân tưởng rằng lạnh lùng nhất chắc chắn cũng sẽ phải khóc, khi chạm vào tận cùng phần người sâu thẳm của họ như chàng thanh niên Nguyễn Đức Nghĩa đã khóc.

    Vai trò Tôn giáo và VHNT cho đến nay vẫn chỉ là công cụ cho Nhà cầm quyền VN dùng ru ngủ dân chúng để bảo an chế độ!. Nhà cầm quyền VN không đủ khách quan và khoa học để nhìn nhận vai trò Tôn giáo và VHNT trong bất kỳ giai đoạn nào của đất nước, thay vào đó chỉ áp đặt suy nghĩ chủ quan lên dân tộc, đặc biệt mãi huyễn hoặc dân chúng về công lao của ĐCSVN suốt mấy chục năm và toàn dân cần biết ơn và nên thần phục.

    Sao lại để bọn trẻ sống trong một xã hội gớm ghiếc đến thế này! Mắt tôi nhoà đi vì lệ, nhưng tôi vẫn cố viết, với tâm trạng vừa tức tưởi, vừa đau đớn, vừa phẫn nộ, lại vừa cầu mong cho bọn trẻ làm sao mau mau thoát khỏi cái cách sống của bầy thú hoang sẵn sàng cắn xé đồng loại trong cánh rừng già thâm u nào đó!

    Nếu chỉ áp dụng sự lên án và trừng phạt nghiêm khắc bằng pháp luật, chắc chắn tội ác không bao giờ được đẩy lùi. Hãy mau chóng đưa Tôn giáo và Văn hóa - Nghệ thuật trở lại vị trí quan trọng hàng đầu trong xã hội, nếu Nhà cầm quyền không muốn thấy những tội ác mang tên vị thành niên tiếp tục diễn ra! Đừng ảo tưởng khi đưa Tôn giáo và VHNT trở lại vị trí đích thực thì một sớm một chiều sẽ thay đổi xã hội theo hướng tốt đẹp hơn, bởi lẽ giềng mối đạo đức đã bị phá tan hoang mấy chục năm qua, cần kiên trì làm lại với thời gian không dưới 10 năm và phải làm ngay bây giờ.

    Lưu Mạnh Anh
    _______________

    p/s: Nếu bạn đang đau lòng trước tội ác tuổi trẻ gây ra, xin hãy lắng nghe 2 nhạc phẩm nói trên để nhẹ bớt nỗi đau!

    http://www.youtube.com/watch?v=idTn6gV1ylU (1)

    http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2011/09/nhung-sat-thu-vi-thanh-nien/ (2)

    http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2011/09/50-nguoi-tham-gia-hon-chien-ba... (2)

    http://www.youtube.com/watch?v=7rvq_QQvOYg (3)

    http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Canh-giet-lon-vo-tinh-tiep-tay-cho-su-tan-a... (4)

    http://danviet.vn/56059p1c25/xuat-hien-cuong-do-la-thu-hai-tai-viet-nam.htm (5)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phản hồi: 

    Tác giả nói rất đúng, nhưng liệu cộng sản VN có mảy may cắn dứt?! Không. Vì từ những năm 50 nhân dân ta đã lên tiếng thế rồi (điển hình là vụ Nhân văn Giai phẩm và bị dìm trong ngục gông).

    Và cần phải đòi lại thêm hai lĩnh vực xã hội cực kỳ quan trọng và rộng khắp mà cộng sản đã chính trị hóa hoàn toàn thành công cụ cho đảng độc trị của họ là giáo dục và các đoàn thể xã hội hay xã hội dân sự nữa?

    Liệu có thể ôn tồn nói với những kẻ điên khùng mê muội đến tán ác bên ngoài và tham lam hèn đớn đến tự giả dối bên trong rằng: "Thôi, hãy tỉnh lại đi, đừng hãm hại dân mình nước mình chỉ vì những cái nhà mình, cá nhân mình con con to to nữa!" được không?

    Tôi nghi ngờ điều đó. Vì họ cộng sản đã luôn trả thù bằng bạo quyền tàn độc suốt bấy nhiêu năm nay đó thôi.

    Cách xử lý đúng là phải cho cả chế độ cộng sản vào nhà thuơng điên. Và chỉ có thể cho người điên tham tàn vào nhà thuơng bằng bạo lực, như mùa xuân Ả rập vậy.

    JLN

    Phản hồi: 

    Cám ơn bác Lưu Mạnh Anh. Đây chính là điều tôi đã từng đề cập trong ý kiến của tôi cho các bài về tội ác và bạo lực của tuổi trẻ VN hiện nay.
    Bài của bác có giá trị hơn, phổ biến hơn vì được đăng trên trang chính. CQ VN cần nhận thấy vai trò của tôn giáo trong việc gìn giữ lương tâm con người: làm lành lánh giữ. Hô hào giáo dục xuông như CP VN đang làm sẽ chẳng mang lại hiệu quả gì cả.

    Phản hồi: 

    Bác Lưu đòi trả lại nhiều thứ quá.
    Tôi chỉ muốn vứt đi một thứ thôi, đó là: Điều 4 trong Hiến Pháp hiện nay.

    Phản hồi: 

    VHNT cho đến nay vẫn chỉ là công cụ cho Nhà cầm quyền VN thì đúng rồi.
    Riêng về tôn giáo thì chưa hoàn toàn là công cụ cho nhà cầm quyền bởi còn tùy vào cách tổ chức của mỗi tôn giáo.
    Công giáo hiện nay là tôn giáo mà đảng CSVN e dè hơn cả bởi họ chưa cài được đảng viên CS vào hàng ngũ lãnh đạo. Lý do là Vatican mới có quyền phong chức các giám mục, hồng y chứ không phải là bộ chính trị đảng.

    Phật giáo thì khỏi nói, "một số" đại đức, thượng tọa là đảng viên CS, nhân viên an ninh đội lốt