Xích tử - Nhầm liệu pháp

  • Bởi Khách
    07/09/2011
    0 phản hồi

    Xích tử

    Kỷ niệm 2/9/2011, trên Tuần Việt Nam, mục Phát ngôn và Hành động, nhà báo Kỳ Duyên có một bài viết hết sức thống thiết về những nét chàm của hiện tình đất nước. Bài viết không phải là báo, là tin, mà là một áng tản văn trữ tình thế sự. Bài viết như rút ruột để viết, viết để có thể không còn viết được hoặc được viết nữa, đã kết nối khéo léo những thông tin có thật, người thật việc thật, về những quốc nạn, về giặc nội xâm với những hiện tượng xã hội ngày càng phổ biến và trở nên mạnh hơn, lấn át cái thiện, cái tốt, lấn át người thiện người tốt như tham nhũng, cạnh tranh lợi ích theo các nhóm xã hội – quyền lực. Tóm lại, đó là những bệnh nan y của xã hội Việt Nam, nảy sinh một cách tấy yếu từ quá trình phát triển kinh tế - xã hội từ sau đổi mới, với mô hình chính trị, pháp chế hiện hành, trong cái gọi là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.

    Những chuyện ấy thì ai cũng biết, biết để lo âu vì nó, băn khoăn với nó hoặc tìm cách chung sống cùng nó theo cái đà chung khó cưỡng. Song cái không khí và cảm xúc thống thiết của bài viết chính là một dấu hỏi ẩn kéo dài suốt những dòng chữ nghĩa của nó: Tại sao một đất nước có một đảng trí tuệ sáng suốt lãnh đạo, đã từng đánh thắng hai đế quốc to thì nay lại như bế tắc, lẩn quẩn trong lãnh đạo, xử lý các hiện tượng xã hội như vậy, những hiện tượng mà lại do phần lớn đảng viên của mình tạo ra, cố ý làm ra?

    Tôi cũng đã và đang tự hỏi, để rồi tự trả lời bằng sự vận dụng lý luận của Đông y rằng chúng ta đang nhầm liệu pháp, cố tình nhầm liệu pháp và không dám dùng đến liệu pháp đúng.

    Về triệu chứng, rõ ràng con bệnh Việt Nam đã đến kỳ nhập lý, là bệnh thật, phải thành thật khai báo, tích cực chẩn đoán và quyết tâm trị liệu thì mới mong hồi phục ở mức duy trì bình thường.

    Tuy nhiên, tất cả yêu cầu đó, qua 26 năm, đều đã không tốt, không đồng bộ, dẫn đến giai đoạn các triệu chứng tác động đến nhau làm bệnh nặng thêm. Lúc đầu, khi một vài triệu chứng khởi lộ, chúng ta cứ dùng bài tẩu, đổ cho mặt trái của kinh tế thị trường (lạ là nếu biết kinh tế thị trường có mặt trái thì theo nó làm gì; hoặc với trí tuệ tập thể của mình, sao không tìm cách trị trước khi cho áp dụng), còn bản chất của chế độ theo định hướng đổi mới thì vẫn cứ tốt. Sự khai báo giả dối ấy kéo dài, vừa cố làm nhẹ, vừa đánh lạc hướng, vừa giả dối…đã làm cho một số thuốc không có tác dụng đúng và có dấu hiệu lờn thuốc.

    Đến lúc bệnh nặng hơn ở mức mà cả hệ thống cùng gọi là quốc nạn, quốc nhục, nguy cơ, trầm kha v.v.., về biện chứng luận trị, chúng ta tung hoả mù và chính mình bị vướng vào đám hoả mù bùng nhùng đó. Kết quả của sự cố gắng tập thể của các những chủ thể vừa là con bệnh, vừa là thầy thuốc, gầm ghè, nghi kỵ, bảo vệ, đấu đá với nhau đó là chúng ta khủng hoảng liệu pháp, bệnh hư trị thực và bệnh thực trị hư, bệnh biểu trị lý và bệnh lý trị biểu, bệnh bắc trị nam và bệnh nam trị bắc, bệnh nội trị ngoại và bệnh ngoại thì lại trị nội.

    Về phương thuật, ở ngành châm cứu, đa số chúng ta dùng huyệt a thị, bổ tả lẫn lộn; về dược thảo, cơ cấu thang thuốc thì quân thần tá sứ rối loạn lung tung cả.

    Đến nước ấy thì cơ thể đã bại hoại, lục phủ ngũ tạng, kinh lạc rối bời. Mình mẩy của đất nước, của dân tộc đến hồi ê ẩm rồi.

    Ấy vậy mà các vị đóng vai thầy thuốc cao cả của đất nước vẫn như bình chân như vại, toa rập với nhau ở hậu trường chính trị đầy rẩy những bí mật quốc gia. Xuất hiện như như biểu trưng của hình thức bề ngoài của cơ thể xã hội, các vị vẫn những khuôn mặt nhơn nhơn bóng nhẫy, cười thật tươi, cravate và complet thật đẹp, nói những điều về chủ nghĩa, tư tưởng đạo đức, nghị quyết vừa như một sự thiếu hiểu biết không che dấu được, vừa như những kẻ mộng du, vừa làm những ngài ma mãnh ru ngủ và lừa dối cả nhân dân.

    Nếu không có những thay đổi liệu pháp, dũng cảm chọn liệu pháp đúng, cái cơ thể đó chỉ được bảo vệ bên ngoài bằng cái hiến pháp không phản ánh hết ý dân, bằng những thiết chế, tổ chức xã hội vòng ngoài như ấp chiến lược, bằng hệ thống luật pháp chỉ biết cai trị và giành quyền cai trị, bằng lực lượng công an, quân đội, toà án và nhà tù. Còn lòng người, niềm tin, những phần ngũ tạng cốt tử của xã hội, thì hoại tử. Những triệu chứng teen đi hoang, My Sói, Lê Văn Luyện (Bắc Giang) cùng với 2 vụ học sinh lớp 10 đâm chết người ở Đức Cơ, Biên Hoà trong một tuần sau đó là những triệu chứng của giai đoạn tiếp theo.

    Xích Tử

    _____________________________________________

    Ghi chú: Những kiến thức về đông y trong bài viết chỉ là tạm mượn, chỉ có tác dụng hoạt kê hoá; xin các bậc cao văn viễn kiến lượng thứ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi