Tống Văn Công - Vì sao Trung Quốc dồn dập đưa ra “phép thử”?

  • Bởi Hồ Gươm
    05/09/2011
    3 phản hồi

    Tống Văn Công

    Lại thêm hai phép thử

    Cách đây một tuần báo chí các nước rộ lên chuyện tàu hải quân Ấn Độ tới thăm Việt Nam, khi đang cách bờ biển Việt Nam 45 hải lý (83 km) thì bị phía Trung Quốc cảnh báo qua điện đàm “Các vị đang ở trong lãnh hải Trung Quốc”. Lúc ấy, tàu Ấn Độ không nhìn thấy một chiếc tàu hay máy bay nào của Trung Quốc, do vậy họ tiếp tục hành trình của mình cập cảng Hải Phòng.

    Các báo Anh cho rằng “Trung Quốc thách thức tàu hải quân Ấn Độ ngoài khơi Việt Nam là hành động tái khẳng định chủ quyền của họ tại Biển Đông”; và “Đây là bước mới trong chiến dịch của Trung Quốc nhằm tuyên bố khẳng định chủ quyền biển trong khu vực”.

    Báo Tài chính của Anh có bình luận đáng chú ý là: “Cho dù đã có nhiều cuộc cãi cọ với các nước nhỏ trong vùng như Philippines, Việt Nam và Malaysia, nhưng Trung Quốc chưa bao giờ thách thức một cường quốc khác trên biển”. Và báo này cho rằng: “Việc tìm kiếm phương cách giải quyết bất đồng càng trở nên quan trọng. Lý tưởng nhất là một dàn xếp đa phương các tranh chấp chủ quyền của các bên tham gia”.

    Ngày 1-9-2011, tại Washington, người phát ngôn Bộ ngoại giao Mỹ nói: “Chúng tôi ủng hộ tiến trình hợp tác ngoại giao của tất cả các bên tuyên bố chủ quyền giải quyết bất đồng”“Trung - Ấn nên thông qua con đường ngoại giao giải quyết tranh chấp việc Trung Quốc nhắc nhở tàu Ấn Độ đang vào hải phận Trung Quốc trong khi tàu này ở ngay khu vực gần bờ biển Việt Nam”.

    Nội dung các ý kiến nói trên đều có ngụ ý liên quan đến chủ quyền lãnh hải của Việt Nam. Nhưng phía chúng ta coi như đó là chuyện của Ấn Độ, không có liên quan gì đến mình!

    Chỉ mấy ngày sau, ngày 2-9-2011, Tân Hoa Xã đưa tin Trung Quốc điều động tàu ngư chính tới vùng biển Hoàng Sa nhằm tăng cường các nổ lực thực thi pháp luật tại các vùng đánh bắt cá ở khu vực quần đào Hoàng Sa và nhận định “Điều này cho thấy Trung Quốc đã thực sự thực thực thi pháp luật tại các khu vực đánh bắt cá ở trong và cả xung quanh vùng biển Hoàng Sa”.

    Các hãng tin nước ngoài đưa tin và bình luận rằng động thái này của Trung Quốc trong bối cảnh một quan chức cao cấp của Trung Quốc, ông Đới Bỉnh Quốc sắp công du Việt Nam từ 5-9 đến 9-9-2011, đồng chủ trì cuộc họp lần thứ 5 Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung. Hãng tin Reuters cho rằng “Động thái này có thể làm cho quan hệ song phương căng thẳng thêm”.

    Đến đây đã có thể nhận định rằng: Vụ cảnh báo tàu hải quân Ấn Độ khi tàu này ở sát bờ biển Việt Nam, thực ra là một phép thử “tầm xa” đối với Việt Nam. Khi ta lờ đi như đó không phải là chuyện của mình, hoặc không có liên quan đến mình thì kẻ kia hiểu “thần kinh” của ta có vấn đề! Chúng lập tức cho phép thử nặng “đô” hơn, điều tàu ngư chính vào Hoàng Sa sát ngày trước ngày Đới Bỉnh Quốc lên đường!

    Có lẽ hãng Reuters đánh giá quá cao sự nhạy cảm của sức phản kháng Việt Nam! Thời gian người dân sốt ruột chờ đợi người đại diện của mình lên tiếng cứ mòn mỏi dần!

    Để làm gì?

    Nếu từ nay đến lúc Đới Bỉnh Quốc sang Hà Nội mà phía Việt Nam vẫn im tiếng lặng nhìn tàu ngư chính Trung Quốc tung hoành trên vùng biển Hoàng Sa của mình, thì có nghĩa là chúng ta đã khuất phục trước điều mà báo Hoa Nam Buổi sáng ngày 24-8-2011 loan tin “Trung Quốc bác bỏ yêu cầu của Việt Nam đàm phán về Hoàng Sa”. Và như vậy thì kết quả thảm hại của cuộc họp lần thứ 5 Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung đã được báo trước!

    Đới Bỉnh Quốc là cố vấn an ninh quốc gia của Hồ Cẩm Đào, là người chỉ đạo thành công việc tạo ra cái Thông báo mà ông Hồ Xuân Sơn mang về, và cũng là người chỉ đạo thành công cuộc trao đổi giữa hai vị tướng Mã Hiểu Thiên và Nguyễn Chí Vịnh mới đây. Đáng nể chưa? Trước khi sang nước ta chuyến này, nghe đâu là có mục đích dọn đường thật quang quẻ trước chuyến đi đầu tiên của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sang Bắc Kinh.

    Trước đây mấy tuần, báo Trung Quốc còn tìm cách vuốt ve khen Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là người thân Trung Quốc! Trước khi sang Việt Nam, ông Đới xuất liền hai “chiêu”, tưởng như là rắc chông trên con đường mình sắp bước tới (như nhận định của Reuters ở trên). Nhưng có thể Reuters đã nhầm, ông ta rất tự tin!

    Trước đây, trong bài “Bắc Kinh chơi cờ vây”, tôi có nhắc Binh pháp Tôn Tử và trích câu “Đối đầu trực tiếp là hạ sách”, còn nay có lẽ trích thêm những câu này trong Binh pháp Tôn Tử rất hợp với ngữ cảnh: “Thượng sách là phá mưu lược, rồi triệt ngoại giao, sau đó đến diệt quân, hạ sách mới là công thành”; “Không đánh mà khuất phục được người, mới thật giỏi”; “Khiến địch, không để cho địch khiến mình”; “Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng”. Chắc chắn Đới Bỉnh Quốc đã thuộc làu và vận dụng mưu lược của ông cha họ hòng nuốt sống ta.

    Dân gian Việt Nam có những câu mộc mạc, nhưng trí tuệ không hề thua kém để phó với kẻ địch “Làm trò rung cây nhát khỉ”; “Được đằng chân lân đằng đầu”. Loại quân tử Tàu du côn nhưng rất hèn nhát “Khi chưa đánh người mày xanh mặt tía, vừa đánh người hồn vía lên mây”. Đại trí Việt Nam là “Lấy đại nghĩa thắng hung tàn”, “lấy ít thắng nhiều”! Chẳng lẽ cháu con ngày nay không giữ được trí tuệ và khí phách của cha ông?

    Chúng ta phải dõng dạc lên tiếng phản đối hành động ngang ngược của Trung Quốc, dù ngày đi của Đới Bỉnh Quốc sát nút hoặc ông ta đã bước vào! Chính ông ta phải chịu trách nhiệm về hành động hỗn xược và khiêu khích nước chủ nhà. Chủ quyền quốc gia, danh dự dân tộc không cho phép chúng ta nhân nhượng một cách yếu hèn, tạo thế cho bọn chúng “được đằng chân lân đằng đầu”.

    Ngày 3-9-2011

    Tống Văn Công

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Đợi Chờ viết:
    Trích dẫn từ Tống văn Công:
    Trước đây, trong bài “Bắc Kinh chơi cờ vây”, tôi có nhắc Binh pháp Tôn Tử và trích câu “Đối đầu trực tiếp là hạ sách”, còn nay có lẽ trích thêm những câu này trong Binh pháp Tôn Tử rất hợp với ngữ cảnh: “Thượng sách là phá mưu lược, rồi triệt ngoại giao, sau đó đến diệt quân, hạ sách mới là công thành”; “Không đánh mà khuất phục được người, mới thật giỏi”; “Khiến địch, không để cho địch khiến mình”; “Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng”. Chắc chắn Đới Bỉnh Quốc đã thuộc làu và vận dụng mưu lược của ông cha họ hòng nuốt sống ta.

    Đợi Chờ đề nghị cách VN yếu mà khuất phục được lớn TQ: Việt Nam hiện đại hóa CNXH để tiến tới chủ nghĩa dân chủ xã hội lưỡng đảng. Cách này đây đánh trúng huyệt tử của TQ - các mâu thuẫn trong nội bộ TQ , không có cách nào khác TQ phải theo ta trên con đường dân chủ hóa CNXH.
    Cách này đây cũng loại bỏ tham vọng của TQ - đọc bài Còn níu kéo gì, khi tên đế quốc cộng sản Đại Hán đã trút bỏ cái mặt nạ “anh em”, “đồng chí”? - giúp thế giới thở phào, thoát được nỗi lo TQ làm bá chủ thế giới.

    Nhưng làm cách nào để Việt Nam hiện đại hóa CNXH ?

    Nông Đức Mạnh cả chục năm nay vẫn hô hào dân chủ trong đảng nhưng có thấy gì đâu ?
    Nhìn vào cách bầu bán trong đảng vừa rồi, có sự tụt lùi dân chủ rõ nét so với cách đây 15-20 năm.
    Tự bản thân đảng CSVN đã khó dân chủ hóa cho chính đảng của họ thì làm sao hiện đại hóa CNXH cho VN được ?
    Công an hóa, Phát xít hóa CNXH thì có lẽ đảng CSVN làm được

    Trích dẫn từ Tống văn Công:
    Trước đây, trong bài “Bắc Kinh chơi cờ vây”, tôi có nhắc Binh pháp Tôn Tử và trích câu “Đối đầu trực tiếp là hạ sách”, còn nay có lẽ trích thêm những câu này trong Binh pháp Tôn Tử rất hợp với ngữ cảnh: “Thượng sách là phá mưu lược, rồi triệt ngoại giao, sau đó đến diệt quân, hạ sách mới là công thành”; “Không đánh mà khuất phục được người, mới thật giỏi”; “Khiến địch, không để cho địch khiến mình”; “Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng”. Chắc chắn Đới Bỉnh Quốc đã thuộc làu và vận dụng mưu lược của ông cha họ hòng nuốt sống ta.

    Đợi Chờ đề nghị cách VN yếu mà khuất phục được lớn TQ: Việt Nam hiện đại hóa CNXH để tiến tới chủ nghĩa dân chủ xã hội lưỡng đảng. Cách này đây đánh trúng huyệt tử của TQ - các mâu thuẫn trong nội bộ TQ , không có cách nào khác TQ phải theo ta trên con đường dân chủ hóa CNXH.
    Cách này đây cũng loại bỏ tham vọng của TQ - đọc bài Còn níu kéo gì, khi tên đế quốc cộng sản Đại Hán đã trút bỏ cái mặt nạ “anh em”, “đồng chí”? - giúp thế giới thở phào, thoát được nỗi lo TQ làm bá chủ thế giới.

    Hải quân Ấn Độ và Trung Quốc: Thông điệp từ Biển Đông

    SGTT.VN - Nhiều khi một sự kiện nhỏ mang ý nghĩa lớn. Sự cố ngày 22.7 vừa rồi trên Biển Đông, qua phân tích của nhà ngoại giao Nguyễn Ngọc Trường, là một trường hợp như vậy.


    Chiến hạm INS Airavat của Ấn Độ. Ảnh: www.rediff.com

    Bộ Ngoại giao Ấn Độ cho biết, khi chiến hạm INS Airavat của nước họ đang thực hiện hải trình trong vùng biển quốc tế ngoài khơi Việt Nam, đã nhận được tín hiệu điện đàm của người tự xưng là “hải quân Trung Quốc” đòi nêu danh tính, giải thích về sự hiện diện của tàu trên vùng biển này và yêu cầu tàu Airavat chuyển lộ trình. Ngày 1.9, bộ Ngoại giao Ấn Độ ra tuyên bố yêu cầu tất cả các bên tôn trọng tự do hàng hải trong vùng biển quốc tế, bao gồm cả biển Biển Đông, và quyền qua lại trên biển phù hợp các nguyên tắc được luật pháp quốc tế thừa nhận.

    Bộ Ngoại giao Ấn Độ xác nhận với Thời báo tài chính (Anh) và Thời báo Eo biển (Singapore) rằng tàu INS Airavat của hải quân nước này đã nhận cảnh báo về việc nó đang “tiến vào hải phận Trung Quốc”, trong khi tàu này chỉ cách bờ biển Việt Nam 45 hải lý (83km).

    Là tàu đổ bộ tấn công do Ấn Độ sản xuất thuộc biên chế một hạm đội lớn hải quân Ấn Độ, Airavat có thể chở 500 quân và 10 xe cơ giới hoặc xe bọc thép chở lính. INS Airavat vừa tiến hành chuyến thăm thiện chí mười ngày tại Việt Nam, sau khi thăm cảng Campuchia.

    Sự cố đầu tiên

    Đây là sự cố đầu tiên giữa hải quân của hai cường quốc châu Á. Một sĩ quan hải quân Ấn Độ cho biết tàu chiến hai nước thường vẫn thực hiện các hải trình ngang qua nhau ngoài khơi vịnh Aden và gửi tới nhau “lời chào thân thiện”. Chưa hề xảy ra một sự cố nào vì các tàu chiến Trung Quốc biết rằng họ phải vượt qua toàn bộ bờ biển phía Tây của Ấn Độ dọc Ấn Độ Dương. Vì vậy, “sự cố trên biển Biển Đông không thể xem xảy ra một cách vô tình và không thể bỏ qua”.

    Vụ việc này khiến người ta nhớ lại cuộc va chạm giữa các tàu thuyền Trung Quốc nhằm ngăn chặn việc thăm dò địa chấn của tàu hải quân Mỹ Impeccable tại Biển Đông tháng 3.2009.

    Theo giới quan sát nước ngoài, việc hải quân Trung Quốc “thách thức” tàu hải quân Ấn Độ ngoài khơi Việt Nam là nhằm tái khẳng định chủ quyền của nước này tại Biển Đông. Đây là bước mới trong chiến dịch của Trung Quốc khẳng định tuyên bố chủ quyền trong vùng biển Đông Nam Á. Nó cho thấy hai điều. Trong cuộc tranh chấp về chủ quyền với các nước giáp Biển Đông, Trung Quốc ngày càng táo bạo thách thức sự hiện diện hải quân các nước lớn khác. Ở một phương diện khác, sự cố ngày 22.7 làm tăng thêm mối quan ngại của các bên liên quan về việc Trung Quốc tuy tuyên bố tôn trọng tự do hàng hải trong vùng biển quốc tế Biển Đông, nhưng một khi họ kiểm soát được vùng biển này, Bắc Kinh sẽ áp đặt luật chơi của mình.

    Tại Bắc Kinh, một người phát ngôn bộ Ngoại giao Trung Quốc cho biết phía Trung Quốc không nhận được bất kỳ phản đối ngoại giao về “bất kỳ sự cố hải quân nào”. Tại Washington, người phát ngôn bộ Ngoại giao Mỹ trong cuộc họp báo ngày 2.9 kêu gọi tất cả các bên hợp tác ngoại giao để giải quyết bất đồng ở Biển Đông.


    Tàu chiến Trung Quốc tuần tra trên Biển Đông. Ảnh: www.rediff.com

    Biển Đông và Ấn Độ Dương

    Biển Đông được xem là biển phía trước của vùng Đông Á – Tây Thái Bình Dương, nhưng là “sân sau” của Ấn Độ Dương. Hải quân Ấn Độ là binh chủng hoạt động tích cực nhất của các lực lượng vũ trang Ấn Độ, thường thực hiện các chuyến tuần tra trên Biển Đông trong chín năm qua.

    Trung Quốc không có lối tiếp cận thẳng ra Ấn Độ Dương, nhưng ráo riết hoá giải thế lực của Ấn Độ trong khu vực. Bắc Kinh tích cực theo đuổi chiến lược biển xanh, trước hết phát triển về phía nam, khống chế Biển Đông làm bàn đạp tiến vào Ấn Độ Dương. Tàu sân bay dù lớn đến mấy cũng không làm thay đổi tận gốc rễ cán cân lực lượng quân sự trên Ấn Độ Dương. Khả năng tác chiến dài ngày của hải quân Trung Quốc ở Ấn Độ Dương đang tăng lên, nhờ từ năm 1985, Bắc Kinh kiên trì theo đuổi chiến lược “chuỗi ngọc trai” với các cơ sở hải quân ở Pakistan, Sri Lanka, Bangladesh và Myanmar.

    Đối với New Delhi, mọi nỗ lực của Trung Quốc tiến vào Ấn Độ Dương đều nhằm bao vây chiến lược Ấn Độ. Mới đây có hai động thái đáng chú ý. Hồi tháng 7, Trung Quốc đã được cơ quan Quyền lực đáy đại dương của Liên hiệp quốc cho phép thăm dò và khai thác khoáng sản tại một khu vực rộng 10.000km2 ở đáy phía Tây Nam Ấn Độ Dương. New Delhi quan ngại về triển vọng Trung Quốc lấy cớ đó để triển khai tàu chiến tại vùng biển sân sau của nước này. Đầu tháng 8, Bắc Kinh phát đi tín hiệu mong muốn Ấn Độ khởi xướng cuộc đối thoại hợp tác để đảm bảo an ninh cho các tuyến đường biển tại Ấn Độ Dương. Một quan chức của trung tâm Nghiên cứu phát triển thuộc Quốc vụ viện Trung Quốc giải thích rằng Bắc Kinh không thể chủ động đề xuất vấn đề này vì “Mỹ và Nhật Bản sẽ không ủng hộ”.

    Trong khi ra sức tăng cường sức mạnh quân sự tại Ấn Độ Dương, Ấn Độ tích cực theo đuổi chiến lược “hướng Đông”. Dường như là điều bí mật công khai, Ấn Độ (cũng như Mỹ) đặc biệt quan tâm theo dõi căn cứ hải quân chiến lược Tam Á, đảo Hải Nam. Tam Á có các đường hầm đào sâu vào núi chứa được hàng chục tàu ngầm nguyên tử mang vũ khí tấn công chiến lược của Trung Quốc. Vụ Impeccable xảy ra ngoài khơi đảo Hải Nam.

    Về phía Mỹ, Robert Kaplan, tác giả cuốn sách nổi tiếng Ấn Độ Dương và tương lai sức mạnh của Mỹ dự đoán đại dương này là chiến trường tương lai giữa Mỹ – Trung – Ấn. Ngày 25.10.2010, ông này phát biểu trước một cuộc hội thảo ở Cambridge (Anh): “Tôi cho rằng đây là một cuộc cạnh tranh sức mạnh rất phức tạp, kéo dài từ Sừng châu Phi đến biển Nhật Bản. Chúng ta (Mỹ) không phải can dự khắp nơi, mà chỉ cần quan hệ chặt chẽ với các nước đồng minh dân chủ trong khu vực để họ có thể chia sẻ gánh nặng hơn nữa”.

    Trong tiến trình Ấn Độ tăng cường hiện diện tại Biển Đông còn Trung Quốc mở rộng hoạt động sang Ấn Độ Dương, sự cọ xát hải quân là khó tránh khỏi. Cần đối thoại giữa các nước lớn hàng hải. Từ giữa năm nay, Mỹ và Trung Quốc đã bắt đầu cơ chế đối thoại này. Còn giữa Ấn Độ và Trung Quốc xem ra cần thêm khá nhiều thời gian để hình thành một cơ chế như vậy.

    TS Nguyễn Ngọc Trường

    Sài Gòn Tiếp Thị