Bảo vệ môi trường tại CHDC Đức: Lý thuyết và thực hành

  • Bởi Khách
    01/09/2011
    0 phản hồi

    Dirk Pilz</br>
    Độc giả của Dân Luận chuyển ngữ

    Trên tất cả các ngọn cây đều có một lớp bồ hóng

    Có rất nhiều nguyên nhân làm cho nước CHDC Đức bị sụp đổ. Một trong những nguyên nhân đó "treo lơ lửng" trên không trung: Sự hủy hoại môi trường sống. Mặc dù cách đây 40 năm "Bộ bảo vệ môi trường" được thành lập nhưng nước CHDC Đức đã là một trong những quốc gia phá hoại môi trường lớn nhất châu Âu.

    Tại CHDC Đức không có hiện tượng ô nhiễm môi trường. Hiện tượng này dĩ nhiên chỉ có thể có tại các nước đế quốc bởi vì chủ nghĩa đế quốc là "nguồn gốc của mọi thối nát", nó mang lại đau khổ cho từng người dân, từng quốc gia và nó hủy hoại môi trường sống. "Nước CHDC Đức căm thù Chủ nghĩa Đế quốc đến tận xương tủy", vì vậy CHDC Đức là thành trì chống lại mọi sự sa đọa. Đây là lời phát biểu của ông Walter Ulbrich (Tổng bí thư đảng XHCN Thống Nhất Đức) nhân dịp kỷ niệm 50 năm Cách mạng tháng Mười. Luận cứ cho mọi tư duy tại nhà nước XHCN là: Chủ nghĩa Đế quốc là nguyên nhân của mọi bất cập, kể cả ô nhiễm môi trường. CHDC Đức là thái cực ngược lại: không phải là nước đế quốc, không có môi trường sống bị ô nhiễm. Tất nhiên đây là điều dối trá.

    Cách đây 40 năm "Bộ Bảo vệ Môi trường và Quản lý nước" đã được thành lâp tại CHDC Đức. Werner Titel, đại diện của Đảng Nông dân Đức, là bộ trưởng đầu tiên, bốn tuần sau khi nhậm chức, ông qua đời. Hans Reichelt là bộ trưởng kế tiếp và ông đảm nhiệm cương vị này cho đến năm 1990. Mãi 15 năm sau khi Werner Titel nhậm chức, CHLB Đức mới có bộ trưởng đầu tiên của Liên bang về "Môi trường, Bảo tồn Thiên nhiên và An toàn hạt nhân". Trong khi đó năm 1969 ở Đông Đức đã có công trình đầu tiên nghiên cứu và phân tích toàn diện về sự đe dọa hủy hoại môi trường.

    Trên lý thuyết, nhà nước Cộng sản Đức luôn luôn là một quốc gia điển hình về bảo tồn thiên nhiên. Các chính sách về kinh tế và năng lượng luôn luôn phải "chấp hành nguyên tắc thống nhất giữa hệ sinh thái và kinh tế". Lợi ích về kinh tế của nền công nghiệp phải đứng sau việc bảo tồn thiên nhiên. Điều này đã được ghi trong hiến pháp. Điều 15, khoản 2 của Hiến pháp nước CHDC Đức năm 1968: "Nhà nước và xã hội có trách nhiệm bảo tồn môi trường nhằm phục vụ cuộc an bình của nhân dân". Chính vì vậy theo "lề phải" tại CHDC Đức không có ô nhiễm môi trường. Nếu có, xem ở trên, thì đây là di sản của đế quốc gây ra. Erich Honecker tuyên bố vào năm 1971 sau khi đắc cử là người thừa kế của Ulbricht tại Văn phòng của tổng bí thư Đảng XHCNTN Đức (ĐCS Đức):"cuộc sống đã chứng minh: Chủ nghĩa Đế quốc không có câu trả lời cho các câu hỏi về lợi ích của các dân tộc trong thời đại hiện nay". Chủ nghĩa Đế quốc không có khả năng tạo ra hòa bình và công lý, không có khả năng đảm bảo phúc lợi của công dân và bảo vệ thiên nhiên. Nhưng Chủ nghĩa Xã hội, nhưng CHDC Đức có khả năng này. Đây cũng là: một lời nói dối.

    "Lề phải" đã nói dối: Không có tai nạn tại lò phản ứng Chernobyl vào ngày 26 tháng tư 1986. Không có những "ngọn núi" bằng bọt nổi lềnh bềnh trên sông Spree. Trong khắp nước không có truyện tiếu lâm: "Mọi thứ đều có màu xám ở CHDC Đức, nhưng riêng các con sông rất đa mầu. Vài km xung quanh nhà máy hóa chất Bitterfeld không ai ngửi thấy mùi sơn. Ngày 1 Tháng 2 năm 1987 lần đầu tiên chính quyền ở Tây Berlin có cảnh báo về "khói độc" cấp một, nhưng tại Đông Berlin, trong không khí chỉ có "ô nhiễm sạch" được nhắc đến. Trong giữa thập niên những năm 80 ở CHDC Đức không có 7437 bãi rác hoang và khi kiểm tra 4870 bãi rác chỉ có 920 bãi đáp ứng yêu cầu, ví dụ, không được đặt bãi rác trong khu bảo vệ nguồn nước uống. Đông Đức không nhập khẩu 5.000.000 tấn chất thải hàng năm từ CHLB Đức, đặc biệt là chất thải độc hại. Biển Baltic trước nhà máy điện hạt nhân Lubmin trong mùa đông khắc nghiệt nhất cũng không bị đóng băng, bởi vì không có nước làm mát bị ô nhiễm phóng xạ được thải ra biển. Không có trên 50 phần trăm diện tích rừng, như tại CHLB Đức, đã bị bệnh hoặc chết.

    Nói dối là sở trường trong lãnh đạo của chính phủ CHDC Đức, trong tất cả các lĩnh vực của cuộc sống. Mỗi lời nói dối là một hành vi để bóp méo sự thật. Đông Đức đã bị xóa sổ vì lý do này. Nó không chỉ bị sụp đổ bởi cuộc cách mạng ôn hòa mà còn vì nó đã bị nghẹt thở bởi sự lừa lọc của nó. Khắp mọi nơi đều bốc lên mùi hôi thối, từ các ống khói và các con sông, trong các nhà máy và trong rừng sâu, trong Đại hội Đảng và trong các sách giáo khoa. Các mùi hôi thối có ở khắp mọi nơi bởi vì: mùi hôi thối là mùi của nói dối.

    Trước vụ tai nạn Chernobyl, đã có nhiều người tin vào học thuyết của chính quyền về cuộc chiến đấu chống lại tà ác của Chủ nghĩa Đế quốc và tôn vinh tính ưu việt của Chủ nghĩa Xã hội. Sau tai nạn này gần như không còn ai tin những điều này nữa. Tuy các lãnh đạo cấp cao của nhà nước vẫn tiếp tục giảng giải không mệt mỏi về chủ nghĩa đế quốc là nguồn gốc của mọi bất công trong xã hội, nhưng những cán bộ đại diện nhà nước cấp thấp hơn luôn phải đối mặt với thực tế phũ phàng. Tất cả mọi thứ trong xã hội đều có mâu thuẫn tương quan đến nhau, đặc biệt là trong cái xã hội bị khép kín đầy lừa dối của Đông Đức.

    Vào mùa hè năm 1986 có rất nhiều rau quả tươi ở CHDC Đức, nhiều hơn bình thường rất nhiều, nhưng ở trường học chúng tôi đã được dạy: Không lên ăn quá nhiều rau quả. Trong những năm 80 lần đầu tiên nhiều hồ tắm bị treo biển cảnh báo: đóng cửa, cấm tắm, và khi bạn mua một giấy phép câu cá trong giấy phép đã được điền thêm: không nên ăn cá. Các nhân viên xe hỏa nhắc hành khách đóng cửa sổ tàu trước khi tàu qua Bitterfeld; 180 tấn tro mỗi ngày mưa xuống thành phố này. Tại vùng Erzgebirge tất cả các máy đo nhiễm xạ đột nhiên biến mất sau khi tai nạn Chernobyl xảy ra và những biển cảnh báo được đóng vào thân cây: "Không ăn nấm". Những cây này là cây thông, nó đã bị rụng gần hết lá.

    Erzgebirge, biên giới giữa Saxony và Bohemia, Đức và Cộng hòa Séc. Vùng cao được hình thành từ đá gnai, đá phiến và đá granit. Phần lớn là rừng. Trong thế kỷ 12 đã phát hiện ở khu vực Freiberg mỏ bạc, "cơn sốt quặng" bắt đầu tăng nhiệt độ, tin tức lan ra nhanh chóng về sự giàu có do khai thác khoáng sản quý.Thế kỷ 15 quặng được khai thác rộng rãi, bạc tại Annaberg và Schneeberg, thiếc tại Bohemia, cơn sốt quặng thứ hai "Big Berggeschrey" vang lên. Sau đó tại Bắc Bohemian bể than nâu được phát hiện. Họ khai thác(đến hôm nay) than từ các vỉa than dày 25-35 m, hàm lượng tro 35%, 2,5% lưu huỳnh. Hàm lượng này cao, đó không phải là than tốt. Hiện tượng rừng chết đã được quan sát tại đây từ thế kỷ 19, song song với sự khai thác than nâu nạn rừng chết ngày càng thể hiện rõ rệt , từ những năm 1980, nạn này không che dấu được nữa. Và sự tàn phá rừng ở vùng núi Erzgebirge, một trong những thảm họa tự nhiên lớn nhất ở CHDC Đức, có một danh từ riêng: Reitzenhain.

    Reitzenhain 21 năm thời kỳ hậu CHDC Đức trở lại là một ngôi làng đáng yêu nằm ở sườn núi, 770 mét trên mực nước biển, từ năm 2003 được sát nhập vào Marienberg, cách trung tâm 12km. Vào mùa hè khu vực này rất thích hợp cho đi xe đạp và đi bộ đường dài, trượt tuyết vào mùa đông. Tại đây những cánh rừng trẻ, rừng cây hỗn hợp ngày càng nhiều, xen kẽ với những gốc thông trơ trụi không lá, màu xám xịt. Lịch sử để lại dấu vêt khắp mọi nơi mọi chốn, tại Reitzenhain rừng là nơi nhiều dấu vết nhất. 1875 là lần đầu tiên có ga tàu tại đây, tầu đến từ Chemnitz, từ năm 1978 cửa khẩu biên giới với Cộng hòa Séc được mở ra. Công dân Saxony-Đông Đức biết đến Reitzenhain vì phải xếp hàng chờ lâu tại trạm kiểm soát hải quan khi xuất cảnh.

    Quốc lộ xuyên qua Reitzenhain một trong những con đường được làm từ lâu đời, đường có bốn luồng. Qua Marienberg đi tiếp về Leipzig, tiếp tục đi theo hướng bắc đến Hamburg, từ Reitzenhain theo hướng ngược lại đường chạy thẳng đến Praha. Bây giờ đây là con đường rất đẹp. Nhớ lại thời Đông Đức đường chạy qua những cánh rừng càng thưa cây cối khi người ta càng bỏ lại vùng trung du phía sau lưng. Thung lũng Reitzenhain là một cửa tử của vùng rừng Erzgebirge. Từ phía nam, nhất là từ Chomutov luôn có gió tạt xuống những mảng sương mù màu vàng bằng khói chưa được lọc chất độc của các nhà máy nhiệt điện chạy bằng than nâu tại vùng Bohemian. Người dân tại đây nói sương mù này khai "mùi mèo". Mùi mèo già trộn lẫn mùi khai của nước tiểu. Khai chảy nước mắt. Khai nhức cả đầu. Mỗi khi phải dừng xe vì tắc đường tại cửa khẩu Reitzenhain nhìn ra xung quanh chỉ thấy những khu rừng ảm đạm và người ta lên tiếng chửi "Cộng hòa Séc". Người ta ngồi trong xe ô tô chạy bằng xăng pha chì và đã thất vọng với không khí xấu "của người Séc."

    Người ta đã không còn đốn cây tại những cánh rừng chết để những cây này chặn bụi bẩn, ngăn không cho nó tiếp tục tràn xuống vùng Erzgebirge và đi tiếp đến Vogtland, khu vực còn nhiều rừng. Dùng cái chết làm lá chắn chống lại cái chết sắp đến. Mọi người đều cảm thấy rằng ở đất nước và hệ thống kinh tế này có cái gì đó bất ổn. Và chủ nghĩa xã hội hiện thực tại Đông Âu không thể tiếp tục tồn tại và phát triển kiểu này được.

    Trong những năm 80 thế kỷ trước phong trào môi trường tại CHDC Đức đã được hình thành, mục đích của nó là để phản đối chống lại một nhà nước, nhà nước này đã không tuân thủ hiến pháp của chính mình, một nhà nước không quan tâm đến điều kiện tự nhiên , môi trướng sống cũng như công dân của mình, nhà nước này đối sử với môi trường không khác gì một tên đế quốc đối sử với công nhân của hắn: Một kẻ bóc lột dã man. Các nhóm bảo vệ môi trường đã được hình thành bởi vì lý do: Chernobyl và Bitterfeld, những núi bọt đầy màu sắc trôi trên sông, những bãi rác và nạn chết của rừng.

    Bảo vệ môi trường tại Đông Đức là một vấn đề chính trị nhạy cảm nhất. Ông Ernst Paul Dörfler là một ví dụ, là một trong những nhà hoạt động môi trường đầu tiên và là người đồng sáng lập Đảng Xanh của Đông Đức vào mùa thu năm 1989, ông đã chịu sự giám sát hết sức chặt chẽ của tổng cục an ninh quốc gia (Stasi). Ai dám nói về ô nhiễm môi trường sẽ đã bị nghi ngờ rất nhanh về tội "phỉ báng chính quyền". Báo chí hoàn toàn không nhắc đến vấn đề này, các nhà khoa học nếu có đề tài về nạn chết rừng chỉ dám nói đến "thiệt hại do khói". Những người dân trên đường phố gọi nó bằng những tên thật: Bitterfeld, Lubmin, Reitzenhain. Ngôi làng nhỏ nằm tại vùng Erzgebirg là một địa danh nổi tiếng ở Đông Đức: nằm sát biên giới, ở giữa khu rừng chết.

    Tại Cộng hòa Séc người ta có thể mua những thứ mà thường tìm một cách vô ích ở Đông Đức, vi dụ như khóa an toàn cho ván trượt tuyết hoặc vòi nước cho bồn rửa chén. Người ta có thể qua lại biên giói thường xuyên nhưng chỉ được phép đổi 20 Mark lấy 60 Curon. Số tiền này đủ để mua cho bánh bao và bia, Muốn mua khóa an toàn cho ván trượt tuyết phải mất khoảng ba đến bốn lần xuất nhập cảnh và không được phép ăn bánh bao. Tôi nhớ mùa xuân năm 1987, chúng tôi lái xe năm lần trong ba lần cuối tuần đến Chomutov, lần nào cũng đi qua Reitzenhain, lần nào cũng đi qua những cánh rừng chết, lần nào cũng cảm thấy lương tâm tội lỗi. Mỗi chuyến đi bằng xe Trabant (tên loại ô tô sản xuất tại CHDC Đức) là một chiếc đinh đóng vào quan tài dành cho thiên nhiên bị thất sủng. Sau đó chúng tôi ngồi ở trong ngôi nhà nghỉ ấm cúng của chú tôi bên bìa rừng và hát trong những buổi tối vui vẻ bài hát dân gian vùng Erzgebirge: "Không có cây nào đẹp như cây thanh lương tra,cây thanh lương tra cây thanh lương tra, El jo". Các cây cây thanh lương tra, chú tôi nói bây giờ cũng chết nhiều.

    Điều 15, khoản 2 hiến pháp năm 1968 của CHDC Đức quy định rằng: "Chống ô nhiễm nước và không khí cũng như bảo vệ hệ động thực vật và vẻ đẹp danh lam thắng cảnh của quê hương là trách nhiệm của các cơ quan chủ quản và cũng là trách nhiệm của mọi công dân". Chỉ có rất ít công dân đã kiên quyết và dũng cảm hoạt động trong phong trào bảo vệ môi trường và họ coi đây là trách nhiệm của họ. Phần lớn còn lại đi ô tô qua Reitzenhain, vừa lái xe vừa chửi thầm.

    Hai năm sau khi CHDC Đức sụp đổ đã xuất hiện truyện ngắn "Chiếc lò mổ ngựa cũ kỹ" của Wolfgang Hilbig. Nó là một cuốn sách rất hay, đau đớn đến khủng khiếp về lịch sử Đức, về một dòng sông có "màu trắng đục" và sương mù "có mùi ngọt lợ", về những "hoàng hôn thối thum thủm" cuối cùng đã phủ kín toàn bộ miền Đông Đức. CHDC Đức, chủ nghĩa xã hội, theo tác giả Hilbig, đã bị chôn vùi vào dĩ vãng cùng với tiếng nổ của "quả bom thối".

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi