Huy Đức - Độc Tài

  • Bởi Admin
    23/08/2011
    8 phản hồi

    Huy Đức

    Đại hội Đảng XI đưa ông Nguyễn Phú Trọng lên làm Tổng Bí thư từ tháng Giêng năm 2011. Nhưng, nhân sự chủ chốt đều đã được quyết định từ ngày 22-12-2010, bởi Hội nghị 14 của Trung ương khóa trước. Cũng như các tân tổng bí thư, ông Trọng chỉ có thể thay đổi cán cân quyền lực khi chuyển dịch được một số vị trí chủ chốt trong Chính phủ và trong các Ban của Đảng.

    Trong gần bảy tháng trước khi kết thúc nhiệm kỳ, ông Trọng vừa là Chủ tịch Quốc hội, vừa là Tổng Bí thư. Quốc hội Khóa XII khi ấy vẫn còn hai kỳ họp và người từng đề nghị thành lập Ủy ban điều tra độc lập vẫn đang là phó chủ nhiệm một ủy ban. Đặc biệt, với cương vị Bí thư Đảng Đoàn, ông Trọng có gần như toàn quyền để cấu trúc một Quốc hội có thể giám sát từng bước đi của Chính phủ. Chỉ cần ông tái đề cử những đại biểu như Nguyễn Minh Thuyết, Lê Văn Cuông… thì thông điệp chính trị mà cử tri và Thủ tướng nhận được từ ông sẽ là mạnh mẽ.

    Rất tiếc, cũng như những nhiệm kỳ trước, chỉ có 33,4% số đại biểu Khóa XII được đưa vào Quốc hội Khóa XIII. Những cán bộ được Đảng cử đi làm đại biểu của dân, sau một nhiệm kỳ nghe tranh luận và tham gia tranh luận công khai, kỹ năng đại biểu vừa mới nhích lên đã bị cho về hưu hoặc chuyển đi làm việc khác. Năng lực lập pháp và giám sát bị thất thoát. Công việc phê chuẩn nhân sự Chính phủ lại phải đặt vào tay của những người lần đầu đặt chân tới nghị trường. Những gì mà trong Trung ương, trong Bộ Chính trị không tiện nói với nhau cũng không có cơ hội được nói ra trong cơ quan dân cử.

    Ngày 11-7-2011, Bí thư Tỉnh ủy Kiên Giang Bùi Quang Bền được điều ra làm Thứ trưởng Bộ Công an. Ngày 7-8-2011, một cựu Bí thư khác của Kiên Giang, Đại tướng Lê Hồng Anh, được điều sang Thường trực Ban Bí thư. Đành rằng về lý thuyết, trong Đảng không có bè cánh, cục bộ địa phương. Nhưng, nhìn “đội hình” ấy không ít người băn khoăn về vai trò của Tổng Bí thư mà ông Trọng đang nắm giữ.

    Những người quan sát ông Nguyễn Phú Trọng từ khi đang là Tổng biên tập tạp chí Cộng Sản không bất ngờ lắm khi ông bỏ qua những cơ hội này. Nhưng, nhiều người vẫn kỳ vọng vì ông là một trong hai người trong “tứ trụ” có đời sống cá nhân khả kính.

    Chủ tịch Trương Tấn Sang không ít lần từ chối cám dỗ biệt thự Phùng Khắc Khoan để giữ căn phố lầu xây trên nền đất 4x16m ở Thạch Thị Thanh mà ông được cấp từ hồi làm Bí thư huyện ủy. Nhiều nhà lãnh đạo tỉnh rất cảm kích trước cái cách mà ông Nguyễn Phú Trọng tế nhị trả lại quà cáp, phong bì. Hai con của Tổng Bí thư hầu như không có điều tiếng “cậy thế, cậy quyền” còn vợ ông thì được những người gần gũi mô tả như là một phu nhân mẫu mực. Nhưng, Đảng cộng sản, mà ông đứng đầu đang là một đảng cầm quyền. Sự liêm chính là cần thiết, nhưng vai trò của ông không chỉ là để bảo vệ thanh danh của một cá nhân. Việt Nam đang đứng trước nguy cơ đi từ một nền độc tài tập thể sang độc tài cá nhân. Nếu để cho điều đó xảy ra thì sẽ là thảm họa cho cả dân và Đảng.

    Hãy về từng xóm, từng thôn, gặp những người dân phải bán ruộng để tìm đường cho con thoát khỏi sự bế tắc ở nông thôn, kể cả để được vào học ở các trường của Quân đội, Công an…, mới thấy tương lai trong sạch của chính quyền là vô vọng. Công lý đang là một thứ rất xa xỉ với thường dân. Hãy về các tỉnh để coi chủ nhân những căn nhà to đẹp nhất là ai. Chi phí tham nhũng nằm ở trong ký thịt, mớ rau. Chi phí tham nhũng đang lấy hết lợi nhuận của các nhà đầu tư. Nhiều tên tuổi lớn đang phải xoay xở để có được những khoản vay đảo nợ và vay để trả lãi ngân hàng; có không ít đại gia đã thực sự “chết lâm sàng”; tiền bạc vẫn vào túi quan tham, trong khi những người làm ăn chân chính thì chỉ mong giữ vốn.

    Quyền lực có khuynh hướng tha hóa, quyền lực tuyệt đối thì tha hóa tuyệt đối” (Lord Acton). Không có nền độc tài nào có thể giúp cho một quốc gia phát triển lâu bền. Phải lựa chọn cho Việt Nam một mô hình mà quyền lực nhà nước được kiểm soát để những kẻ tha hóa khó có thể tồn tại. Việt Nam không thể mời Bill Clinton, hay Tony Blair… về lãnh đạo như mời các huấn luyện viên bóng đá cho đội tuyển quốc gia. Nhưng đừng lấy lý do khác biệt về văn hóa để không tiếp thu những thành quả mà trí tuệ loài người xưa nay đúc kết. Loay hoay cải tiến cái mô hình nhà nước đã thất bại ở nhiều nơi cũng giống như năm 2003, khi thế giới chuẩn bị xuất xưởng Boing 7E7, Airbus 380, Việt Nam vẫn loay hoay chắp vá từ những mảnh máy bay cũ của Liên xô để ráp những chiếc Vam I, Vam II, bay được 45 phút rồi để 6-7 năm nằm đắp chiếu. Hãy nắm lấy cơ hội sửa đổi Hiến pháp 1992, không chỉ để cứu vãn tình thế của Đảng hiện nay mà còn đem lại chút hy vọng vào tương lai Dân tộc.

    Có rất ít người tin vào khả năng tự thay đổi của chính quyền cộng sản. Nhưng cũng có không ít người sợ hãi cách mạng sau những gì mà họ đã chịu đựng kể từ năm 1945. Những người nổi dậy đã vào đến thủ đô Tripoli nhưng Lybia cũng phải trải qua nhiều tháng trong chiến tranh, hàng ngàn người chịu thương vong và con đường phân chia quyền lực phía trước cũng có thể còn nhiều đau đớn. Sự mỏi mệt của nhân dân cũng có thể coi như là một cơ hội của Chính quyền, nên tìm một lối thoát cho cả hai bằng một tiến trình cải cách. Trước khi Quốc hội thay thế bản Hiến pháp hiện thời và Đảng dân chủ hơn trong cách chọn người. Sự liêm chính của cá nhân Tổng Bí thư phải giúp đánh thức lương tri các đồng chí của ông, phải trở thành sức mạnh chính trị để hạn chế sự lộng quyền trong Đảng.

    Trước khi các nhánh quyền lực nhà nước có thể kiểm soát nhau một cách chính danh. Sự phân công trong Đảng cũng có thể tránh được độc tài cá nhân: Người nắm quyền lực kinh tế thì không được dính dáng tới Quốc phòng, An Ninh; người nắm Quân đội, Công an thì không có trong tay báo chí, Quốc hội và các đoàn thể. Đành rằng, Đảng lãnh đạo theo nguyên tắc tập trung dân chủ, Bộ Chính trị sẽ bàn bạc và quyết định tập thể, nhưng tiền bạc và sự sợ hãi cũng có khả năng chi phối các lá phiếu.

    Người dân còn xuống đường để biểu tình phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc là còn kỳ vọng vào Chính quyền Việt Nam. Đừng để sự phẫn uất khiến họ quay lưng. Chính quyền độc tài nào cũng cần sự trung thành của quân đội và an ninh. Nhưng, ngay cả chính quyền độc tài thì cũng cần dân. Đừng quá sợ hãi các “thế lực thù địch” mà sợ luôn cả nhân dân. Ngay cả các vụ án chính trị thì chính trị cũng phải đứng trên an ninh chứ không phải là ngược lại. Đừng nghĩ lấy lại được vài lô đất của nhà thờ là thành công. Điều Chính quyền cần là giáo dân, là sự đoàn kết quốc gia, chứ không phải là vài thầy tu dễ bảo.

    Cơ quan điều tra thì có quyền bắt người, nhưng phải để cho Viện kiểm sát cân nhắc trước khi phê chuẩn và hãy để luật sư làm tròn bổn phận. Ngay cả bị cáo là Cù Huy Hà Vũ thì cũng phải để cho Tòa án độc lập, nếu tòa thấy vô tội thì phải để tòa trả tự do. Tuyên giáo cũng phải cân nhắc chính trị trước các yêu cầu của cơ quan công an. Đừng vì áp lực mà để cho các công cụ truyền thông nhà nước trở nên lố bịch. Chính quyền có hơn 700 tờ báo, có VTV, nhưng người dân cũng có internet. Không giống Bắc Triều Tiên, Việt Nam hiện có hơn 30 triệu người có thể tiếp cận với những tiếng nói đa chiều. Đảng chỉ có thể gặt hái được lợi ích chính trị khi công lý chiến thắng chứ không phải cứ nhất định là cơ quan điều tra chiến thắng.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Bác Huy Đức hôm nay share lại bài này trên FB, trước thềm Hội Nghị Trung Ương 6. Không biết bác Trọng bác Sang có vùng dậy được không đây :D

    hongha123 viết:
    Huy Đức đã chỉ ra đúng căn bệnh mãn tính của thể chế,nhưng kê toa bốc thuốc lại bị nhầm .
    Điều này không khó hiểu, Huy Đức đã từng cúc cung phụng sự thể chế đương thời,nên "ở trong chăn ,mới biết chăn có rận".
    Đã biết con bệnh đang chuyển sang độc tài cá nhân ,tức là ung thư đã di căn ,sự kết thúc chỉ ở thời gian ,vấn đề là làm sao rút ngắn càng nhanh càng tốt(!)
    Huy Đức chỉ muốn thay anh tài xế này bằng một anh khác,rồi vẫn cái xe cà tàng ấy,lại chạy trên con đường cũ .
    Ôi,Ô sin...hoàn...ô sin !

    Vậy anh bạn công khai tên tuổi làm 1 bài cho bà con xem thử.
    Ông bạn có gì hay mà mỉa mai Huy Đức "ô sin hoàn ô sin"?

    Huy Đức đã chỉ ra đúng căn bệnh mãn tính của thể chế,nhưng kê toa bốc thuốc lại bị nhầm .
    Điều này không khó hiểu, Huy Đức đã từng cúc cung phụng sự thể chế đương thời,nên "ở trong chăn ,mới biết chăn có rận".
    Đã biết con bệnh đang chuyển sang độc tài cá nhân ,tức là ung thư đã di căn ,sự kết thúc chỉ ở thời gian ,vấn đề là làm sao rút ngắn càng nhanh càng tốt(!)
    Huy Đức chỉ muốn thay anh tài xế này bằng một anh khác,rồi vẫn cái xe cà tàng ấy,lại chạy trên con đường cũ .
    Ôi,Ô sin...hoàn...ô sin !

    Không phải Người quan sát viết:
    muốn nói chuyện anh Ba có khả năng trở thành độc tài thì nói cho hẳn hoi ra, cứ đấm xung quanh để làm giề?

    Cậu cứ nói mẹ nó ra là Nguyễn Tấn Dũng chứ anh Ba làm c. giề, kỵ húy à?

    Trích dẫn:
    Năng lực lập pháp và giám sát bị thất thoát

    Năng lực lập pháp thì có thể bởi cá nhân nhưng giám sát thì chưa chắc bởi nên giao việc này cho một hoặc các cơ quan độc lập thực hiện và báo cáo cho đại biểu. Đại biểu làm gì có thời giờ để đi giám sát ?
    Các cơ quan này, có các chuyên gia trong các chuyên ngành, làm việc lâu dài vài chục năm và liên tục ngày 8 giờ chứ đại biểu chỉ làm một vài nhiệm kỳ rồi thôi, chưa kể kiêm nhiệm lung tung từ đảng cho đến chánh án hoặc bộ trưởng.

    Trích dẫn:
    đi từ một nền độc tài tập thể sang độc tài cá nhân

    độc tài cá nhân : biết rõ đứa nào là độc tài và dĩ nhiên trách nhiệm là nó mặc dù không ai kềm chế nó được. Tuy nhiên dễ chỉ mặt đá đít nó hơn, gọi là cách mạng

    độc tài tập thể : một đám độc tài kềm chế nhau, chia chác với nhau vì vậy không rõ trách nhiệm của đứa nào cho nên huề vì cái đứa chịu trách nhiệm cao nhất là đảng, một cái gì có vẻ mơ hồ nhưng tuyệt đối, không ai dám đụng tới

    Ôsin muốn nói chuyện anh Ba có khả năng trở thành độc tài thì nói cho hẳn hoi ra, cứ đấm xung quanh để làm giề?

    Tác giả viết:
    Trước khi các nhánh quyền lực nhà nước có thể kiểm soát nhau một cách chính danh. Sự phân công trong Đảng cũng có thể tránh được độc tài cá nhân: Người nắm quyền lực kinh tế thì không được dính dáng tới Quốc phòng, An Ninh; người nắm Quân đội, Công an thì không có trong tay báo chí, Quốc hội và các đoàn thể. Đành rằng, Đảng lãnh đạo theo nguyên tắc tập trung dân chủ, Bộ Chính trị sẽ bàn bạc và quyết định tập thể, nhưng tiền bạc và sự sợ hãi cũng có khả năng chi phối các lá phiếu

    Có đáng tin cậy không khi có sự phân công như trên?

    Độc giả BBC nói tới các vấn đề 'nóng' ở VN

    Cảm ơn A Huy Đức với một bài báo rất ngắn nhưng hay và phản ánh đúng thực tình hiện tại xã hội viêt nam.
    Tôi đã nghĩ và cảm nhận thấy điều này từ lâu và đặc biệt mấy năm gần đây. Với cảnh " phân hóa giàu nghèo quá rõ nét trong xã hội VN " mà đến một người dân bình thường thôi cũng thấy bất cập khủng khiếp của xã hội ta hiện tại là:
    - Giàu nghèo phân hóa quá xa, tấng lớp quan chức thì giàu và sống xa hoa hưởng lạc, con cái họ đi du học ... ngược lại người dân chạy ăn từng bữa
    - Giáo dục bất cập từ mầm non phải chạy trường đến đại học phải chạy điểm. Thầy gạ tình sinh viên, sinh viên mua điểm thầy, điểm thi sử toàn 0...
    - An sinh xã hội gần như không có, bệnh viện bất cập, một giường bệnh 4 đến 5 người nằm lên nhau. Đi bệnh viện thì bác sỹ làm tiền bệnh nhân, bệnh nhân thi nhau chạy tiền bác sỹ, giá thuốc thì cao bậc nhất thế giới…
    - Trí thức có tâm thì luôn cho đứng ngoài xã hội, bị loại bỏ khỏi xã hội (IDS...), trí thức cơ hội lên ngôi, giai cấp công nhân đang sống dở chết dở với đồng lương không theo kịp giá cả tăng do lạm phát cao vụt trời, nông dân thì bần cùng vì không có đất mà cấy, đất đai bị giải tỏa với giá rẻ mạt một cách bất hợp pháp để cho Tư Bản Đỏ kiếm lời…Khiếu kiện triền miên không ngớt
    - Tôn giáo, công giáo thì bị cô lập và lấy đất của người ta, luôn coi người ta bên lề xã hội, nên nhớ thiên chúa giáo ở VN chiếm 10% và họ rất đoàn kết và hiểu biết do các đấng bậc của họ được đào tạo bài bản từ nước ngoài, cũng lên nhìn lại cái tiến bộ của họ khi trước năm 75 các trường học, đại học ... tôn giáo của họ giáo dục con người tốt như thế nào so với hiện nay. Đừng tách họ ra khỏi cộng đồng vô tình sẽ biến họ trở thành chống đối với mình !?
    - Công an, cảnh sát … tra tấn, bắt nạt người dân đến chết không bị xử tội hoặc xử cho qua ngược lại người dân chỉ mới tát cảnh sát mà cả hệ thống báo chí vào cuộc và xử lưu động không khác nào thời cải cách ruộng đất đem người ra đấu tố
    - Báo chí toàn cướp giết hiếp và tuyên truyền một cách ngu dại và u mê cho giai cấp lãnh đạo . Thử hỏi VN có phải là Bắc Triều đâu, đừng tuyên truyền kiểu ANTĐ, Hanoimoi, VTV... mà sẽ thành phản cảm và thành gậy ông đập lưng ông.
    - ...
    Hơn lúc nào hết tôi thiết nghĩ nếu ĐCS không nhìn lại và có bước đột phá, chơi công bằng với các ý kiến, các nhóm đối lập thì họ sẽ mất vị trí trong dân mà thôi có điều là sớm hay muộn thôi. Hãy nhìn và ngửi hương hoa Lài Ả Rập các vĩ lãnh đạo sẽ thấy đó là bài học thực sự cần thiết cho ĐCS có chuyển biến trong việc sửa hiến pháp và chấp nhận cuộc chơi công bằng với các nhóm khác ý kiến mình .