Giáp Văn Dương - Thoát Trung Luận

  • Bởi Hồ Gươm
    13/08/2011
    48 phản hồi

    Giáp Văn Dương

    Thời gian gần đây, khi thảo luận về những nguy cơ đối với nước ta trước sự trỗi dậy của Trung Quốc, về lựa chọn mô hình phát triển cho Việt Nam, về tình hình tranh chấp Biển Đông …, một số người thuộc giới trí thức trong và ngoài nước, dù chưa chính thức, cũng đã ít nhiều đi đến một nhận định chung: Cần thoát khỏi sự ảnh hưởng của Trung Quốc!

    Tuy nhiên, nhận định này chưa bao giờ được viết ra một cách mạch lạc, có hệ thống, và dường như chỉ mới dừng ở mức trực giác. Vì thế, một bài luận nhằm phân tích rõ ràng về nhận định quan trọng này là cần thiết.

    *
    * *

    Tư tưởng thoát khỏi Trung Quốc thực ra không hề mới. Lịch sử nước ta có thể được diễn giải tương đối đầy đủ dưới góc nhìn thoát Trung. Phần lớn các cuộc khởi nghĩa, các cuộc kháng chiến chống ngoại xâm trong suốt chiều dài lịch sử của dân tộc ta đều mang trong mình một thông điệp nóng hổi: Thoát khỏi vòng kiềm tỏa của Trung Quốc!

    Sự kiện dân tộc Việt Nam không bị đồng hóa và giành lại được độc lập sau gần một nghìn năm Bắc thuộc là một sự kiện hy hữu trên thế giới. Đó là kết quả của một quá trình thoát Trung bền bỉ kiên trì. Sau khi giành được độc lập, quá trình này được tiếp nối không chỉ ở các cuộc kháng chiến vệ quốc, mà còn ở các nỗ lực giữ gìn ngôn ngữ, văn hóa ở các triều đại sau này.


    Thoát Trung để phát triển hay cam tâm làm nô lệ một lần nữa?

    Khi còn nhỏ, tôi đã từng ngạc nhiên khi đọc bài hịch của vua Quang Trung khích lệ tướng sĩ trước khi ra trận: “Đánh cho để dài tóc. Đánh cho để răng đen…”. Tôi đã tự hỏi, vì sao nhà Vua không chọn những biểu tượng lớn lao hơn mà lại chọn những điều nhỏ nhặt như vậy để động viên quân sĩ? Nhưng càng ngày tôi càng thấm thía: Đó là lòng kiên định của tổ tiên nhằm thoát khỏi vòng kiềm tỏa của nền văn hóa Trung Hoa, ngay từ những việc nhỏ nhất.

    Ý thức vùng thoát khỏi vòng kiềm tỏa này là thường trực. Tuy nhiều lúc bị chao đảo bởi sự tấn công mạnh mẽ đến từ phương Bắc, nhưng mỗi khi cần đến thì ý thức vùng thoát này lại bùng lên dữ dội. Nỗ lực xây dựng chữ viết riêng cho dân tộc như chữ Nôm của cha ông, và gần đây nhất là việc toàn dân đồng loạt chuyển sang sử dụng chữ quốc ngữ, là minh chứng rõ ràng cho sự vùng thoát khỏi vòng kiềm tỏa này.

    Riêng với việc chuyển sang sử dụng chữ quốc ngữ, có thể nói, đây là một cuộc thoát Trung ngoạn mục. Thành quả của nó thật đáng nể: Số người biết đọc biết viết tăng lên gấp bội, số lượng văn bản sử dụng chữ quốc ngữ chỉ trong một thời gian ngắn đã tăng lên gấp nhiều lần so với số văn bản chữ Nho của toàn bộ lịch sử nước ta trước đó. Cũng chính nhờ chữ quốc ngữ mà về mặt hình thức, ngôn ngữ của chúng ta đã thoát khỏi vòng kiềm tỏa của tiếng Hán. Tỷ như đến giờ phút này, nước Việt ta vẫn dùng chữ Nho để viết và giao tiếp với thế giới, thì đối với họ, ta có khác nào một quận huyện của Trung Quốc? Ta sẽ gặp khó trong việc thuyết phục họ rằng, ta là một quốc gia độc lập, có ngôn ngữ và văn hóa riêng.

    Tên gọi của nước ta cũng không phải là một sự ngẫu nhiên. Đằng sau mỗi cái tên đều là một lời nhắn nhủ hoặc một mong đợi sâu thẳm. Ông cha ta đã chọn hai chữ Việt Nam để đặt làm tên nước. Việt Nam có nghĩa là tiến về phương Nam. Điều này có nghĩa là gì? Chỉ có thể cắt nghĩa: Tiến về phương Nam để thoát khỏi vòng kiềm tỏa của người phương Bắc. Đó là di lệnh của tổ tiên cho các thế hệ con cháu người Việt Nam mình.

    Như thế, tổ tiên chúng ta bằng kinh nghiệm và trực giác, thông qua cách chọn tên nước, đã di lệnh cho con cháu: Muốn tồn tại thì phải tiến về phương Nam, thoát khỏi vòng kiềm tỏa của người phương Bắc. Lịch sử mở nước của chúng ta trong thời cận đại có thể được hiểu là gì khác hơn việc thực hiện di lệnh của tổ tiên mình?

    Nhưng điều không may cho chúng ta là nền văn hóa Trung Hoa có sức ảnh hưởng quá lớn. Nó như một đại nam châm hút các dân tộc xung quanh về phía mình. Nên dù luôn có ý thức vùng thoát khỏi ảnh hưởng của người Trung Quốc, dù đã được cha ông di lệnh kỹ càng, thì lịch sử của Việt Nam luôn là sự giằng xé giữa hai luồng vận động: Vùng thoát khỏi Trung Quốc và chầu về Trung Quốc.

    Sở dĩ có sự giằng xé này là vì, trong suốt thời phong kiến, do sự hạn chế của phương tiện giao thông, thế giới bên ngoài đối với nước ta dường như chỉ có một mình Trung Quốc. Khi người của ta chưa đủ đông, kinh tế của ta chưa đủ mạnh, văn hóa của ta chưa đủ trưởng thành, thì việc chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa cũng là điều dễ hiểu.

    Nhưng ngày nay, thời thế đã đổi thay. Một em bé sinh ra ở một vùng quê hẻo lánh cũng có đủ thông tin để biết rằng, thế giới không chỉ có một mình Trung Quốc. Thế giới còn có nhiều nền văn hóa khác, mang nhiều giá trị tiến bộ hơn, đáng học hỏi hơn nền văn hóa Trung Hoa, đến mức bản thân người Trung Quốc cũng phải mau mau thay đổi để học hỏi những điều tiến bộ này. Trên thực tế, những vùng nào của Trung Quốc gỡ bỏ được một phần văn hóa Trung Hoa truyền thống để du nhập các giá trị văn hóa phương Tây như các Hồng Kông, Đài Loan… thì đều phát triển vượt bậc so với những phần còn lại của Trung Quốc lục địa.

    Nhiều nước châu Á khác như Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore cũng đã tìm cách thoát khỏi ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa thành công và trở thành những con rồng con hổ châu Á mới. Họ không chỉ giữ được độc lập, mà còn tiến nhanh thành một nước phát triển, được thế giới kính nể trọng vọng.

    Hãy lấy trường hợp Nhật Bản làm ví dụ: Bằng cách thực hiện cuộc thoát Á nhập Âu từ nửa sau của thế kỷ 19, Nhật Bản đã tránh được ách nô lệ thực dân và phát triển thành cường quốc chỉ sau một thời gian ngắn. Thoát Á với Nhật Bản thời gian đó là gì, nếu không phải là thoát khỏi ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa? Vì vậy có thể nói, chìa khóa để Nhật Bản phát triển thành công là thoát khỏi vòng ảnh hưởng của Trung Quốc.

    Vậy thì tại sao chúng ta lại không làm như họ? Tại sao ta lại không vùng thoát khỏi vòng kiềm tỏa của Trung Quốc để phát triển, khi gương thành công đã bày ra trước mắt cả trăm năm, khi di lệnh của tổ tiên vẫn còn bên tai văng vẳng?

    Câu trả lời chỉ có thể là: Tư tưởng chầu về Trung Quốc đã trở thành một quán tính tâm lý, một vô thức xã hội hay một phản xạ có điều kiện. Tư tưởng này đã ăn sâu vào đời sống ở nhiều dạng nhiều mặt nên khó lòng dứt bỏ được. Với người dân thì đó là sự tiếp nhận văn hóa Trung Hoa một cách vô tư hào hứng qua phim ảnh, sách báo… đến mức trẻ em thuộc sử Tàu hơn sử Ta, quen với đồ chơi Tàu hơn đồ chơi Ta. Thương nhân ta thì chỉ chăm chắm nhập hàng Trung Quốc giá rẻ về bán cho dân, dù biết là hàng kém và có nhiều độc hại. Ở mức quốc gia thì đó là sự ràng buộc đến mức vô lý về ý thức hệ vào người Trung Quốc, dẫn đến thua thiệt và bất bình đẳng trong bang giao quốc tế.

    Những việc này đều diễn ra một cách trơn tru tự động, đến mức không mấy ai tự hỏi: Vì sao mọi chuyện lại quá dễ dàng như vậy? Câu trả lời hẳn nhiên là tư tưởng chầu về Trung Quốc đã bén rễ sâu trong tiềm thức của xã hội ta như một chất gây nghiện, tuy độc hại nhưng rất khó từ bỏ. Vì nếu từ bỏ thì sẽ gây ra đau đớn và chống chếnh phần nào. Nhưng từ xưa đến nay, có chất gây nghiện nào có lợi?

    Trong hoàn cảnh đó, chỉ còn một cách duy nhất là quán chiếu để nhìn sâu hiểu kỹ tác hại của việc chầu về Trung Quốc, để thấy được mối nguy lâu dài của nó đối với đất nước thì may ra mới có thể dứt bỏ được.


    Hãy trở về với di lệnh của tổ tiên: Thoát Trung hay là chết!

    Trước hết là về văn hóa: Có so sánh ra bên ngoài mới thấy, bản sắc văn hóa của ta quá đỗi mong manh. Lý do chính là văn hóa của ta đã bị áp đảo bởi văn hóa Trung Hoa trong suốt nhiều thế kỷ, nay càng bị áp đảo mạnh hơn bởi tiến bộ của phương tiện truyền thông. Nhiều người khi còn sống thì một chữ tượng hình bẻ đôi không biết, nhưng khi chết thì lại được cúng tế bằng các bài văn khấn chữ Nho. Chuông, khánh trong chùa dù mới đúc, cũng hết thảy được khắc bằng thứ chữ của người Hán dù chẳng ai đọc được. Truyền thanh truyền hình, tuy sống bằng tiền thuế của dân Việt Nam ta, lại ngày đêm truyền bá văn hóa Trung Hoa đến tận hang cùng ngõ hẻm. Thời sự hơn nữa thì phim về tổ tông được quay bên Trung Quốc, Vạn Lý Trường Thành được mang về Đà Lạt... Ôi thôi, biết bao nhiêu mà kể!

    Xin hỏi: Một dân tộc được định hình chính bởi cái gì? Có phải là bởi đất đai, tài nguyên của dân tộc đó hay không? Chắc hẳn là không. Người ta phân biệt dân tộc này với dân tộc khác bởi chính văn hóa của nó. Nay văn hóa của ta đang bị áp đảo mà dân ta lại vui vẻ cổ vũ chấp thuận, thì khác nào tay ta đã yếu, mắt ta đã chậm mà ta lại tự mua dây về bịt mắt trói tay mình?

    Chính do sự áp đảo của văn hóa Trung Hoa nên những thói hư tật xấu của họ đã tìm được đất sống và tác oai tác quái ở ta. Nạn chuộng bằng cấp hư danh, tệ mua quan bán chức, thói tầm chương trích cú, ếch ngồi đáy giếng, ngông nghênh coi thường chân lý, bệnh phụ mẫu quan phương, chính trị thống soái …– những đặc trưng của văn hóa hủ nho Trung Quốc không hề giảm đi trên đất Việt Nam ta mà ngược lại, như rồng gặp nước, múa may phát triển tràn lan, biến hóa gây hại không biết bao nhiêu mà kể. Vì sao vậy? Vì không sáng tạo ra chỉ học đòi bắt chước, nên nhiều người mang lòng kính sợ, nhất nhất tuân theo không dám đổi thay, nên chỉ nhăm nhắm chầu về, nghiêm cẩn như học trò đối với ông thầy.

    Nay những thói hư tật xấu này đang tác oai tác quái làm suy đồi văn hóa và đạo đức của ta quá thể. Bệnh hình thức hư danh, tật khoe khoang thành tích, thói hành dân, nịnh trên lừa dưới, tệ chạy chức chạy quyền… đã thành phổ biến , nên không còn cách nào khác là phải dứt bỏ để học những giá trị tiến bộ của phương Tây như dân chủ, tự do, bình đẳng, bác ái, thực học thực nghiệp… thì mới có thể tiến kịp người.

    Ta phải tự gỡ bỏ tấm khăn đang bịt mắt ta ra, phải vứt bỏ sợi dây đang trói buộc mình thì bàn tay khối óc mới được giải phóng, hoa thơm trái ngọt của sự sáng tạo mới được thành tựu. Còn như chỉ mê muội sùng kính những thứ người ta đã phải bỏ đi, thì mãi lếch thếch lôi thôi cũng là điều tất yếu!

    Thứ hai là về kinh tế: Việt Nam ta đang bị áp đảo trong thương mại đối với người Trung Quốc. Nhập siêu từ họ lên đến 90% so với tổng nhập siêu của cả nước ta. Trong khi đó, xuất khẩu từ ta sang họ chỉ chiếm một phần rất nhỏ, lại chủ yếu là nguyên liệu thô và hàng nông sản, là những thứ mà giá trị chẳng được bao nhiêu. Vậy có thể nói, về kinh tế, chúng ta đang phụ thuộc vào họ một cách nặng nề. Nền kinh tế của ta đang ở mức chông chênh, có thể sụp đổ khi họ chủ tâm đóng cửa.

    Nhưng điều đáng lo hơn cả là những người có thẩm quyền lại không thấy sự bất thường này. Những dự án lớn hầu hết đều rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc. Tỷ như, 90% các dự án tổng thầu gần đây đã rơi vào tay họ. Chất lượng của những công trình này rất kém, vì một lẽ giản đơn: Trình độ về công nghệ của họ còn thấp, việc tôn trọng môi trường và văn hóa bản địa họ chẳng quan tâm. Hàng hóa xuất phát từ Trung Quốc luôn bị thế giới cảnh báo là độc hại và kém chất lượng. Chính họ đã gây ra nhiều vấn nạn về văn hóa và môi trường trong nước họ. Vậy thử hỏi, vẫn những con người đó sang nước ta thì làm sao có thể làm tốt cho được?

    Đáng tiếc thay, tư duy chộp giật, “sống chết mặc bay tiền thày bỏ túi” của nhiều người có trách nhiệm đã dung túng tình trạng này, gây hại lâu dài cho nền kinh tế. Việc này ta phải trách ta trước hết, vì nếu ta không tiếp tay thì làm sao họ có thể tác oai tác quái. Tiếp tay cho họ hại mình, thời buổi cạnh tranh, hỏi có khác nào mua dây để tự trói chân mình. Mà đã mua dây để tự trói chân mình thì làm sao có thể đi nhanh đi xa cho được?

    Chính vì thế, bên cạnh việc vùng thoát khỏi vòng kiềm tỏa về văn hóa, chúng ta cần tìm cách thoát khỏi vòng kiềm tỏa về kinh tế. Nhà nước cần có chính sách giảm thiểu nhập siêu từ Trung Quốc, khuyến khích người trong nước sản xuất kinh doanh. Người Việt phải xây dựng được một nền kinh tế độc lập so với người Trung Quốc, phải mở được những lối đi riêng, tạo dựng được những mô hình phát triển khác hẳn so với họ. Phải phấn đấu trở thành hội điểm đầu tư và thương mại toàn cầu. Việc này nói thì dễ mà làm thì rất khó. Nhưng không vì thế mà không gắng sức, vì tương lai dân tộc phụ thuộc phần nhiều vào chính chỗ này.

    Thứ ba là về chính trị: Nước ta đang có một sự ràng buộc kỳ quặc về ý thức hệ đối với người phương Bắc. Họ làm gì thì sớm muộn ta cũng làm theo như bị thôi miên. Rất nhiều khổ đau trong lịch sử của ta đã có nguồn gốc từ việc làm theo như họ.

    Dân ta khác, phong hóa của ta khác, đất đai vị thế của ta khác, vậy hà cớ gì ta phải dập khuôn theo? Đành rằng, trước đây ta chỉ biết đến Trung Hoa nên triều chính phải rập khuôn bắt chước, tuy đáng trách những có thể cảm thông. Nhưng nay thế thời đã đổi, thế giới đã mở rộng muôn phương, mà sao ta vẫn nhăm nhắm hướng về phương Bắc? Bao phen cửa nát nhà tan, bị đè đầu cưỡi cổ, mà sao vẫn chưa hết tỉnh hết mê? Lẽ nào, luồng tư tưởng chầu về Trung Quốc, tưởng chừng sẽ nhạt đi khi thế giới được mở rộng ra, lại một lần nữa giở trò mánh khóe kéo chìm ta xuống đáy?

    Vì sao vậy? Vì đâu vậy? Vì sự u mê đã đến mức thâm căn cố đế, hay vì đặc quyền đặc lợi của một nhóm người? Di lệnh của tổ tiên và những bài học lịch sử vì sao không còn tác dụng? Dù câu trả lời là thế nào đi chăng nữa thì trên thực tế, sự ràng buộc kỳ quặc về ý thức hệ này đã gây ra nhiều thua thiệt cho ta trong quốc tế bang giao, làm mất đi nhiều cơ hội làm ăn của ta với thế giới bên ngoài. Người ngã xuống vì biên cương hải đảo ta cũng chẳng dám vinh danh… Hỡi ôi!

    Thời thế đã đổi thay. Thế giới ngày nay không chỉ có một mình Trung Quốc. Đoàn thuyền ra khơi phần đông đều đi theo một hướng, vậy lẽ gì ta phải tách nhóm đi riêng với kẻ vẫn bắt nạt mình? Sợi dây trói tay trói chân gỡ ra còn chưa được, vậy cớ gì ta lại mua dây để tròng đầu tròng cổ ta thêm?

    Và cuối cùng là chủ quyền bị đe dọa: Khi chân tay ta bị trói, đầu cổ ta cũng chẳng được tự do, mắt ta cũng bị buộc nhìn về một hướng, thì thân thể ta làm sao mà vẹn toàn tự chủ? Sự trỗi dậy của người Trung Quốc tất yếu dẫn đến việc họ mở rộng biên giới quốc gia. Tranh chấp với xung quanh là điều khó tránh khỏi. Điều này họ đã công khai thừa nhận. Biển Đông đã nổi sóng. Giờ việc ta cần làm là hãy nhanh nhanh tự cởi trói cho mình, làm cho ta hùng mạnh thêm lên thì mới có thể giữ được vẹn toàn cương thổ.

    Khi lực ta còn yếu thì mắt ta phải nhìn xa trông rộng, phải tìm cách kết thân với những kẻ có thế có quyền, có cùng lợi ích cùng mối lo âu để đồng tâm đối phó. Muốn vậy ta phải thiện chí thành tâm, đặt lợi ích quốc gia lên trên những tính toan nhỏ nhặt. Tình thế đã trở nên nguy ngập. Nước Việt ta đang đứng trước một lựa chọn lịch sử: Thoát Trung để phát triển hay cam tâm làm nô lệ một lần nữa?

    Là người Việt, không ai muốn trở thành nô lệ ở bất cứ dạng nào. Điều này có nghĩa, lựa chọn duy nhất là vùng thoát khỏi vòng kiềm tỏa của người Trung Quốc để phát triển.

    Vậy thì, hãy làm một cuộc thoát Trung toàn diện để hội nhập cùng thế giới và kiến tạo một kỷ nguyên phát triển mới!

    Hãy tỉnh cơn mê, dứt cơn mộng mị! Hãy từ bỏ chất gây nghiện chầu về Trung Quốc! Hãy cởi bỏ tấm khăn bịt mắt! Hãy vứt sợi dây đang trói tay, trói chân, tròng cổ, tròng đầu!

    Hãy trở về với di lệnh của tổ tiên: Thoát Trung hay là chết!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    48 phản hồi

    danluank00003_0.jpg

    Tiến sĩ Giáp Văn Dương, tác giả "Thoát Trung Luận" trong hội thảo "Làm thế nào để thoát Trung" do Nhà Xuất bản Tri Thức tổ chức tại 53 Nguyễn Du - Hà Nội ngày 05/06/2014 (Hình: FB Mai Dũng + blog Tễu )

    Theo lẽ, phò hay thoát Trung, Mỹ, Nhật...đều cực đoan, mà nên giữ cái đẹp & sửa cái xấu của mình; học cái hay & tránh cái dở của người mới là thượng sách.
    Học, biết thêm 1 (hay hơn)ngôn ngữ nữa không thể là chuyện có hại, nếu không nói, ngược lại.
    Cái nên thuần (Việt) mà không giữ, bảo vệ thì mất gốc (trên chính quê hương của mình), cái nên mở rộng mà không nhập thì thiệt thòi.
    1. Giữ văn hóa
    Đức giáo hoàng John Paul II từng nói, trước khi là người của Chúa, tôi là người Ba Lan.
    Trần Văn Khê thì bảo: khách tới nhà ta tiếp đãi họ, nhưng không thể dọn bàn thờ, mời họ lên ngồi. Quả thật, lịch sử, ta đã "dọn bàn thờ" nhiều lần. Nhiều người đã quên trước Marx, trước Jesus, trước Khổng Tử, trước Phật, bàn thờ của người Việt thờ ai nếu không là tổ tiên? Nhiều người tự cho mình "đạo gốc", hay có truyền thống gia đình cách mạng (Marxism), mà quên là trước cái truyền thống đó, họ là người Việt.
    2. Tiếp cận văn hóa khác, phạm vi giới hạn ở comment, em chỉ xin nói tới ngôn ngữ
    Ngôn ngữ, luôn thay đổi với thời gian. Trước khi muốn tránh/hạn chế từ Hán Việt, hãy coi nó thuộc về phần tốt hay xấu của văn hóa.
    Em ủng hộ việc khuyến khích làm trong sáng tiếng Việt (bạn của em hay nói "chế độ tắt/mở của máy - làm em cứ ngây người. Tắt/mở không đủ sao? chế độ gì ở đây?)
    Mỹ là nước đa văn hóa, họ tiếp nhận những ngôn ngữ khác dễ dàng. Những trung tâm Khổng Tử Confucius của TQ ở Mỹ, tiết kiệm cho Mỹ nhiều trong ngân sách đào tạo, chọn lọc chuyên viên nghiên cứu về TQ (muốn cạnh tranh, trước tiên phải học, hiểu đối thủ trước). Điều thú vị của Mỹ là vì bản chất (đa)văn hóa & (anh cả) chính trị mà Mỹ có lẽ là quốc gia có nhiều chuyên viên nghiên cứu về các quốc gia khác nhất trên thế giới. Dĩ nhiên không thể so VN với Mỹ (!), tuy nhiên, em nghĩ, để có "ao dai", "tet","pho" hay "burito", "tequila"... chỉ làm phong phú thêm từ vựng của Mỹ mà thôi.
    Nguy hại tới văn hóa (đồng hóa) hay không, là do chính sách từ chính trị, kinh tế tới giáo dục của nhà nước.

    Tôi ũng hộ day tiếng dân tộc "Hoa" bằng những bài học chiến tranh biên giới phía bắc 1979,trận hải chiến Hoàng Sa, Trường Sa, của nỗi khổ ngư dân VN, bằng những bài học dân Việt đau khổ thời giặc Tàu thống trị VN, Những bài học Quang Trung, Nguyễn Huệ, của hai Bà Trưng.v.v.
    Tôi phản đối dạy tiếng dân tộc "Hoa" bằng những bài học "đảng CSTQ quang vinh, bằng những bài học "16 chử vàng..."
    Có vậy thế hệ trẻ VN mới nhận thấy được văn hóa xâm lăng của giặc tàu như thế nào, có vậy để giới trẻ VN mới sử dụng tiếng dân tộc "Hoa" để có thể nói với nó rằng: tổ tiên ta đã dạy

    Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư.

    Tiệt Nhiên Định Phận Tại Thiên Thư

    Như Hà Nghịch Lỗ Lai Xâm Phạm.

    Nhữ Đẳng Hành Khan Thủ Bại Hư.

    Nguyễn Vạn Phú - Khả năng soạn văn bản quá kém

    Bộ Giáo Dục và Đào Tạo mà khả năng soạn văn bản tiếng Việt kém??? ===> không thuyết phục.

    Dù sao thì Bộ GD & ĐT cũng đã đính chính (ngày 14-03-2012):

    1. Chương trình tiếng Hoa cấp tiểu học và trung học cơ sở được sử dụng để biên soạn tài liệu dạy và học cho học sinh dân tộc Hoa ở Việt Nam.

    2. Môn tiếng Hoa là môn học tự chọn dành cho học sinh dân tộc Hoa.

    Hy vọng không còn tiếp tục sai rồi lại sai như vụ Cờ TQ 6 sao trên VTV và Cờ TQ 6 sao của Bộ Ngoại Giao tiếp Tập Cận Bình! – Có nên động não để nghĩ về những cái sai nầy không?

    slinkee viết:
    Tiếng Hoa chỉ nên dạy theo chương trình selective, tức ai muốn học thì học, không học thì thôi, thêm vào đó là những tiếng ngoại ngữ khác . Nếu bắt buộc thành 4 tiết/tuần, tức là thành môn chính, và không được chọn lựa, thì tớ cũng sẽ học tiếng Hoa bên này . 5-10 năm nữa, chúng ta cùng tẩy chay tiếng Việt là vừa .

    Yêu biết mấy khi con tập nói
    Tiếng đầu lòng con gọi Mao Mao

    Stalin các bác còn cãi là khó phát âm đối với con nít, Mao rất dễ, các bác thử tập cho con nít nhà mình coi .

    Tôi bổ túc thêm cho comment "Dạy học tiếng Hoa (khách viếng thăm) gửi lúc 12:17, 14/03/2012 - mã số 54456"

    Chỉ một số trường nào có khả năng và nhu cầu thì mới tổ chức các lớp dạy tiêng Hoa và dĩ nhiên là không bắt buộc. Mọi người có thể tự do lựa các ngoại ngữ như Anh, Pháp, Hoa, Hàn, Nhật, Nga, Spain nếu trường có khả năng và có nhu cầu học sinh.

    Trong đó ngoại ngữ Anh phải là ngoại ngữ chính, được tổ chức cho mọi trường. Không thể xảy ra việc chỉ tổ chức ngoại ngữ Hoa mà không có ngoại ngữ Anh

    Tôi hoàn toàn ủng hộ Thoát Trung Luận kiểu Nhật Bản nhưng tôi chống lại việc hiểu 'Thoát Trung Luận' một cách cực đoan kiểu Polpot hiểu CN M-L theo kiểu phải bỏ hết thị trường, tiền tệ.

    Bản thân tiếng Việt có đến hơn một nửa từ Hán-Việt. Không thể nào bỏ không dùng các từ Hán-Việt trong tiếng Việt được. Do vậy việc học, hiểu và dùng đúng cách các từ Hán-Việt là cực kí quan trọng trong việc dùng đúng tiếng Việt. Tôi nghĩ cần đưa vào chương trình sách giáo khoa dạy về các từ Hán-Việt. Cứ nghĩ việc lẫn lộ giữa từ 'yếu' thuần Việt và từ 'yếu' (quan trọng) Hán-Việt ('điểm yếu' với 'yếu điểm') hay 'cứu' trong 'cứu người' với 'cứu' trong 'cứu cánh' (mục tiêu cuối cùng) là tôi vừa buồn vừa phải cười cho cái tiếng Việt ngô nghê này.

    Tiếng Hoa chỉ nên dạy theo chương trình selective, tức ai muốn học thì học, không học thì thôi, thêm vào đó là những tiếng ngoại ngữ khác . Nếu bắt buộc thành 4 tiết/tuần, tức là thành môn chính, và không được chọn lựa, thì tớ cũng sẽ học tiếng Hoa bên này . 5-10 năm nữa, chúng ta cùng tẩy chay tiếng Việt là vừa .

    Yêu biết mấy khi con tập nói
    Tiếng đầu lòng con gọi Mao Mao

    Stalin các bác còn cãi là khó phát âm đối với con nít, Mao rất dễ, các bác thử tập cho con nít nhà mình coi .

    Nguyễn Vạn Phú - Khả năng soạn văn bản quá kém

    Bộ Giáo dục & Đào tạo vừa công bố dự thảo chương trình tiếng Hoa cấp tiểu học và trung học cơ sở và các báo đồng loạt đưa tin “Sẽ đưa tiếng Hoa vào dạy ở bậc tiểu học và THCS”.

    Đưa tin như thế là không đầy đủ và gây hiểu nhầm. Việc dạy tiếng Hoa theo chương trình nói trên là chỉ dành cho học sinh người Việt gốc Hoa chứ không phải dạy tiếng Hoa đại trà cho tất cả học sinh ở khắp cả nước.

    Cũng khó trách các báo đưa tin thiếu chính xác vì đọc dự thảo thông tư, và dự thảo chương trình, phải đọc kỹ mới xác định được chuyện này. Lẽ ra trong dự thảo phải có ngay một mục lớn “Đối tượng học sinh” và ghi rõ đối tượng nào thì chịu ảnh hưởng của thông tư này như mọi văn bản đều ghi thì đâu có chuyện hiểu nhầm.

    Phải đến trang 28 của dự thảo chương trình, đến phần “Cơ sở pháp lý xây dựng chương trình” mới biết chương trình dựa vào Nghị định số 82/NĐ-CP ngày 15/7/2010 của Chính phủ “quy định việc dạy và học tiếng nói, chữ viết của dân tộc thiểu số trong các cơ sở giáo dục phổ thông và trung tâm giáo dục thường xuyên”.

    Văn bản soạn kém sẽ dễ dẫn đến hiểu sai, bình luận sai như thực tế đang diễn ra.

    http://nguyenvanphu.blogspot.com/2012/03/kha-nang-soan-van-ban-qua-kem.html

    Admin viết:

    Đông A - Bão trong tách trà

    Bộ Giáo dục và Đào tạo công bố dự thảo thông tư dạy tiếng Hoa cấp tiểu học và trung học cơ sở không khéo lại gây sóng gió trong chén trà nếu không giải thích kỹ. Thực ra đây là một việc hết sức bình thường, vì tiếng Hoa trong dự thảo không phải để dạy cho tất cả các lớp tiểu học và trung học cơ sở, mà là để dạy cho các lớp tiểu học và trung học cơ sở cho người Hoa, kiểu như các tiếng Tày, Nùng... cho các dân tộc Tày, Nùng... Không có gì mà phải ầm ĩ. Xét về mặt ích lợi, chuyện đưa tiếng Hoa vào cấp tiểu học và trung học cơ sở đem lại ích lợi nhiều hơn là để người Hoa tự dạy cho con em họ tiếng Hoa, bởi vì chương trình của mình đưa vào dạy sẽ không những giảm thiểu được ảnh hưởng bất lợi của văn hóa Đại Hán trong các lớp tiếng Hoa của người Hoa mà còn kiểm soát được kiến thức giảng dạy cho con em người Hoa. Ở Q.5 TPHCM tôi thấy nhiều người nói tiếng Hoa và nếu để người Hoa tự dạy cho con em họ tiếng Hoa thì chưa chắc đã hay.

    Tuy vậy, khi xem bản dự thảo tôi có một ý kiến: tiếng Hoa phải được dạy theo chữ phồn thể. Bản dự thảo sử dụng chữ giản thể theo tôi không những không nên mà còn không phù hợp với đa số người Hoa ở Việt Nam, và mặt khác nên tách mối liên hệ giữa người Hoa ở Việt Nam với Trung Quốc đại lục.

    http://donga01.blogspot.com/2012/03/bao-trong-tach-tra.html

    Dạy tiếng Hoa cho người Hoa ở VN là ý kiến hay.

    Quan trọng là chương trình và nội dung phải phù hợp với văn hóa VN. Dạy tiếng Hoa về địa lý VN, lịch sử VN, văn chương VN, khoa học chứ tuyệt đối không nên dạy về văn hóa TQ.

    Mục đích phải là dạy học tiếng Hoa cho một số các trường tiểu + trung học chứ không phải là học văn hóa TQ

    Thoát Trung Luận hay Hoá Trung Luận

    TS Giáp Văn Dương viết bài Thoát Trung Luận, Bộ GD & ĐT chuẩn bị viết bài Hoá Trung Luận. Đây là vấn đề quan trọng cần quan tâm:

    Bộ GD&ĐT vừa công bố xin ý kiến rộng rãi dự thảo chương trình tiếng Hoa cấp tiểu học và cấp THCS. Theo đó, tiếng Hoa sẽ được đưa vào giảng dạy ở hai cấp học này với số lượng 4 tiết/tuần.

    Chương trình này với mục tiêu: thông qua tiếng Hoa có hiểu biết ban đầu về con người, cuộc sống, văn hóa của người Hoa ở Việt Nam; xây dựng thái độ ham mê học tập tiếng Hoa, tăng cường nhận biết về vai trò của tiếng Hoa trong đời sống cộng đồng người Hoa.
    Đồng thời, bồi dưỡng tình cảm yêu quý tiếng Hoa, nâng cao nhận thức về trách nhiệm giữ gìn và phát triển ngôn ngữ và văn hóa của người Hoa ở Việt Nam
    .

    Đông A - Bão trong tách trà

    Bộ Giáo dục và Đào tạo công bố dự thảo thông tư dạy tiếng Hoa cấp tiểu học và trung học cơ sở không khéo lại gây sóng gió trong chén trà nếu không giải thích kỹ. Thực ra đây là một việc hết sức bình thường, vì tiếng Hoa trong dự thảo không phải để dạy cho tất cả các lớp tiểu học và trung học cơ sở, mà là để dạy cho các lớp tiểu học và trung học cơ sở cho người Hoa, kiểu như các tiếng Tày, Nùng... cho các dân tộc Tày, Nùng... Không có gì mà phải ầm ĩ. Xét về mặt ích lợi, chuyện đưa tiếng Hoa vào cấp tiểu học và trung học cơ sở đem lại ích lợi nhiều hơn là để người Hoa tự dạy cho con em họ tiếng Hoa, bởi vì chương trình của mình đưa vào dạy sẽ không những giảm thiểu được ảnh hưởng bất lợi của văn hóa Đại Hán trong các lớp tiếng Hoa của người Hoa mà còn kiểm soát được kiến thức giảng dạy cho con em người Hoa. Ở Q.5 TPHCM tôi thấy nhiều người nói tiếng Hoa và nếu để người Hoa tự dạy cho con em họ tiếng Hoa thì chưa chắc đã hay.

    Tuy vậy, khi xem bản dự thảo tôi có một ý kiến: tiếng Hoa phải được dạy theo chữ phồn thể. Bản dự thảo sử dụng chữ giản thể theo tôi không những không nên mà còn không phù hợp với đa số người Hoa ở Việt Nam, và mặt khác nên tách mối liên hệ giữa người Hoa ở Việt Nam với Trung Quốc đại lục.

    http://donga01.blogspot.com/2012/03/bao-trong-tach-tra.html

    Theo ý em thì, chúng ta không thể đem chuyện các nước Thụy Sỹ, Áo, một phần nước Bỉ nói tiêng Đức, nhưng họ không lệ thuộc Đức để so sánh việc dạy tiếng Hoa từ cấp một ở VN. Quan niệm sống của người phương Tây khác người Á Đông và các nước này, từ đời thuở nào họ không có ngôn ngữ riêng, chỉ có tiếng địa phương.
    Nước VN có tiếng Việt. Trung Quốc từ hơn ngàn năm nay luôn có tham vọng xâm chiếm VN, biến VN thành một phần lãnh thổ của họ. Để tham vọng này có thể dễ dàng thực hiện hơn thì càng có nhiều người Việt nói tiếng Hoa càng tốt. Khi qua chăm chú vào tiếng Hoa thì tiếng Việt sẽ bị lơ là. Ngay bây giờ các anh chị em họ cùng lứa tuổi với em ở VN, nhiều người viết tiếng Việt, còn thua em. Hai đồng nghiệp của em nói tiếng Đức và tiếng Anh. Nhập gia thì tùy tục. Người Hoa đến VN thì nên học tiếng Việt, như người Hoa ở Chợ Lớn, nhiều người Hoa nói tiếng Việt rất giỏi.

    Ngôn ngữ là một phần bản sắc của Dân Tộc. Người Việt sống ở VN mà giỏi tiếng Hoa (vì được đào tạo từ bé) hơn tiếng Việt thì VN có vấn đề đấy ạ.

    Nhân kỷ niệm ngày Trung Quốc bắn giết, chiếm đảo ở Trường Sa và thông tin thời sự về dự kiến phổ cập Hoa Ngữ từ bậc tiểu học ở VN, chủ đề Thoát Trung Luận lại được sự quan tâm chú ý của các độc giả Dân Luận. Chắc không chỉ là 1 sự tình cờ?!

    Sự phụ thuộc ngôn ngữ, văn hóa, chính trị đều từ phụ thuộc kinh tế mà ra. Hoa Kỳ mạnh như vậy, sản phẩm toàn dùng tiếng Anh thì người Việt phải đua nhau học tiếng Anh. Trung Quốc cũng thế, kinh tế phát triển thì nhiều người ngoại quốc phải học tiếng Trung để làm ăn. Nhân viên thì phải học tiếng của ông chủ thôi.

    Kinh tế Việt Nam mà mạnh thì cũng vậy, văn hóa Việt, tiếng Việt khi đó sẽ lan tỏa.

    Văn hoá viết:
    Theo ý bác Đỗ Xuân Thọ thì chúng ta phải tẩy chai cả đạo Khổng? Thử hỏi bác, người Nhật theo Khổng giáo mà đất nước họ có lệ thuộc vào Trung Cộng hay không. Bác tự hào viết ra năm chữ Văn Miếu Quốc Tử Giám mà không hề nghĩ rằng cả năm chữ đó đều là tiếng Hán-Việt. Bài Hoa tới cùng, chẳng lẽ phải đổi hết tên đền miếu chùa chiềng ra tiếng Nôm. Người Áo, người Thuỵ Sĩ cũng sử dụng tiếng Đức mà đất nước họ có lệ thuộc vào nước Đức đâu.
    Chúng ta chẳng biết cái gì hay để học hỏi, cái gì dở để tránh đi, lại cứ nhìn sự vật phiếm diện nông cạn đổ tội lung tung, làm sao mà thoát khỏi vòng nô lệ. Căn bệnh ung thư trong ruột trong gan đang dẫn tới tử vong, sao không lo chữa? Cái thứ ghẻ lở ngoài da do thằng hàng xóm nó lây tới lây lui có chết ngay được không?
    Thoát trung luận làm gì, cứ thoát khỏi cái vòng nô lệ trên chính quê hương mình đi đã.

    Tôi không nghĩ Nhật Bản còn theo Khổng Giáo. Họ chỉ còn giữ văn hóa Á Đông, không phải Khổng mà là Phật. Còn lí thuyết về kinh bang tế thế thì hoàn toàn dựa vào Triết học Tây phương. Chính vì thế Nhật Bản là nước châu Á duy nhất được coi là nước Phương Tây. "Thoát Trung Luận" = "Thoát Á Luận", đó là cái mà Nhật Bản đã thực hiện từ cách đây hơn trăm năm rồi.

    Bài viết hay, có lý có tình. Cảm ơn tác giả, cảm ơn Dân Luận đã đăng tải.
    Theo suy nghĩ của tôi, nhiệm vụ của những người Việt Nam dân chủ tiến bộ trong khoảng thời gian này (2010 - 2030) của lịch sử dân tộc không chỉ là vấn đề thể chế dân chủ, không chỉ là vấn đề phát triển kinh tế, giữ vững và thực sự toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ quốc gia mà rất quan trọng là phải tham gia tích cực vào quá trình vận động đại gia đình các dân tộc Việt Nam LY HOA THOÁT Á.
    Tôi cũng cảm thông với những bức xúc của Ts.ĐX Thọ và cũng đồng tình với ông Thọ về việc không nên thờ Khổng tử nữa, nhưng đạp nát tượng thánh thì xin can. Chỉ nên đưa toàn bộ Văn Miếu về dưới chân núi Phù Linh (Sóc Sơn). Như thế vẫn bảo toàn được di sản văn hóa (bia tiến sĩ) mà loại được tư duy tôn thờ văn hóa Trung Hoa ra khỏi đời sống dân ta.
    Cuối cùng, có thể lại có vị thắc mắc rằng tôi hay dùng Kinh Dịch, Tử Vi, văn thơ ứng đối mà sao lại ghét văn hóa Trung Hoa thế? Xin thưa: Những cái tôi dùng là TINH HOA TRI THỨC Trung Hoa, đã là tinh hoa tri thức thì là của chung nhân loại, cái gì dùng được thì ta dùng. Còn những lề thói, nếp sống, tập tục lỗi thời của người Trung Quốc mà dân tộc Việt Nam bị ảnh hưởng rồi đến nay nhiều người nhầm tưởng là văn hóa cổ truyền của ta, thì, nên bỏ đi.
    Trong từ điển Hán Việt của cụ Thiều Chửu có một đoạn giải thích về văn hóa rất hay: VĂN HÓA LÀ DÙNG LỄ GIÁO ĐỂ CẢM HÓA NGƯỜI TA THEO MÌNH. Những ai còn thờ kính cụ Khổng Khâu, thích Nho giáo thì nên suy ngẫm về đoạn giải thích nói trên.

    tôi nghĩ là tiếng Hoa chỉ nên là một ngoại ngữ như các ngoại ngữ khác (Anh, Pháp, Đức....). Khi vào Trung học (lớp 6)các cháu có quyền lựa chọn 2 ngoại ngữ mà các cháu muốn.

    Đem tiếng Hoa vào chương trình lớp một đến lớp 9 là cưỡng bức. Trước mắt các cháu phải học tiêng Việt cho chuẩn rồi mới tới ngoại ngữ.

    Không lẽ tiếng Hoa không còn là ngoại ngữ nữa hay sao? Không lẽ tiếng Hoa là một tiếng Mẹ đẻ thứ hai? Ngay ở tiểu bang Saarland, (Đức) giáp ranh với Pháp, có rất nhiều người Đức mua nhà, sống ở Pháp, nhưng tiếng Pháp trước sau vẫn chỉ là một ngoại ngữ trong trường. Ngược lại ở Pháp cũng vậy, tiếng Đức là ngoại ngữ. Mặc dù có rất nhiêu người Pháp làm việc tại Saarland. Lịch sử Pháp và tiểu bang Saarland trong quá khứ có rất nhiều liên hệ. Lúc thì Saarland thuộc Pháp, lúc thì thuộc Đức, bây giờ thuộc Đức sau một cuộc trưng cầu dân ý.

    Cá nhân tôi cho rằng dạy tiếng Hoa từ lớp một, hình như là bắt đầu một chương trình lệ thuộc hóa Trung Quốc. Tôi không dám nghĩ đến hậu quả của 100 năm trồng người sau này! Hình như là chiến dịch " tầm ăn dâu " thì phải!

    Nguyễn Jung

    khach khach viết:
    Theo bản dự thảo, ngay từ lớp 1 các cháu sẽ được bồi dưỡng 4 tiết tiếng Hoa mỗi tuần, trong 35 tuần mỗi năm, và trong 9 năm liên tục - thì trước mắt cứ tạm 9 năm thôi đã.

    Vâng, cũng mừng cho các cháu được cơ hội mở mang, có khi sau này xem phim Tần Thủy Hoàng không cần thuyết minh ấy chứ. Chỉ hơi tiếc một chút cho các cháu là sau khi học tiếng Hoa các cháu sẽ chỉ được cấp chứng chỉ tiếng dân tộc.

    Tên tác giả viết:
    Học sinh hoàn thành chương trình tiếng Hoa cấp tiểu học và cấp THCS, có kết quả kiểm tra cuối cùng đạt điểm 5 trở lên được xét cấp chứng chỉ tiếng dân tộc theo quy định.

    Tôi rất mừng vì DL cho đăng lại bài này!!! Sau bấy nhiêu thời gian Gấu Trắng 81 chính là TS Đỗ Đức Hạnh(tốt nghiệp ở Mỹ) đã cùng tôi uống bia và đàm đạo về Tâm Vũ Trụ (TVT)...TVT đã được dòng họ Đỗ Việt Nam chấp nhận cho xuất bản....Tôi đã nhận được nhiều phản biện, trong đó có phản biện quý bau của TS.Hạnh...Cách nhìn cũng đỡ cực đoan hơn...
    Tôi kính trọng Giáp Văn Dương!!!!
    Còn mấy ngài cho rằng tôi, ông Dương phải dùng tiếng Hán Việt hay dùng ký tự của ngài cố đạo VÔ CÙNG ĐÁNG KÍNH người Tây sáng tạo ra tiếng Việt để viết lên TƯ TƯỞNG của mình thì là loại không chấp bởi họ chỉ nhìn thấy NƠM mà không nhìn thấy CÁ, thấy Bẫy mà không thấy Thỏ, thấy Lời mà không thấy Ý....Các ông bảo KẾ THỪA hay NHAI LẠI
    Thật tiếc cho dân ta phải è lưng đóng thuế cho các NHÀ KH XÃ HỘI VÀ NHÂN VĂN của VN hiện nay

    Bộ Giáo Dục đang lấy ý kiến về một dự thảo, mà theo đó nếu dự thảo được thông qua thì thế hệ mầm non của đất nước Việt Nam mình sẽ được

    viết:
    bồi dưỡng tình cảm yêu quý tiếng Hoa, nâng cao nhận thức về trách nhiệm giữ gìn và phát triển ngôn ngữ và văn hóa của người Hoa ở Việt Nam.

    (http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/63994/du-kien-day-tieng-hoa-tu-tieu-hoc.html)

    Theo bản dự thảo, ngay từ lớp 1 các cháu sẽ được bồi dưỡng 4 tiết tiếng Hoa mỗi tuần, trong 35 tuần mỗi năm, và trong 9 năm liên tục - thì trước mắt cứ tạm 9 năm thôi đã.

    Đỗ Xuân Thọ viết:
    Cái bọn HỦ NHO, HỦ MÁC hãy nghe đây!!! Tại sao các người suốt đời cứ vái lạy hết Lão, Khổng lại đến Mác-Lênin? Tại sao các người không đủ dũng cảm để sáng tạo ra MỘT TRIẾT HỌC CỦA NGƯỜI VIỆT!!!! Một triết học Made in Vietnam!!!!
    Chúng tôi mà cướp được chính quyền thì việc đầu tiên là đập nát tượng Khổng Khâu trong Quốc Tử Giám!!! Phá tan các khẩu hiệu ĐẠO ĐỨC GIẢ " Tiên học lễ hậu học văn" treo la liệt ở các trường tiểu học!!! Tiếp theo là đập nát tượng Lênin ở vườn hoa trước ĐSQ TQ!!!
    Bài luận này là tuyệt hay!!! Các người chuộng hình thức thì tôi lấy ngay câu của Trang Tử để vả vào mõm các ông:
    Nơm là để bắt cá
    Được cá hãy quên nơm
    Bẫy là để bắt thỏ
    Được thỏ hãy quên bẫy
    Lời là để tỏ ý
    Được ý hãy quên lời
    ....
    Như thế việc dùng đầu đề bằng Lời Hán Việt :" Thoát Trung Luận"
    để tỏ Ý DỨT BỎ SỰ GIẰNG BUỘC CỦA TRUNG QUỐC đâu có gì phải nói. Đúng là lũ TẦM CHƯỚNG TRÍCH CÚ không đáng bàn

    Quote ngay lại mới được.

    Mà này, ngay các ký tự dùng để gõ gõ cái nội dung "tư tưởng Đỗ Xuân Thọ" ở trên cũng là do một ông thầy tu người Bồ truyền lại cho đấy, không phải "made in Vietnam" đâu. Rồi cái bằng tiến sĩ của đồng chí này, không biết có chứa đựng trong đó kiến thức một thời tụng niệm của những Newton, Euclid, Descarter... không, hay cũng thuộc loại bằng dỏm, kiến thức siêu phàm từ kho tàng nông dân lúa nước "thuần Việt"?

    Người làm khoa học thì phải rạch ròi, ông A sai ở điểm nào thì vạch ra, ông B đúng ở điểm nào thì công nhận. Nhắm mắt nhắm mũi mà ba hoa phét lác, bài ngoại láo lếu. Như vậy là trẻ con, chưa trưởng thành.

    Mao Trạch Đông chính xác là kẻ bài xích Khổng Tử ác liệt, viết sách đỏ để định lập ra một thứ "triết học" mới lật nhào các giá trị đã được vun đắp bao đời, đưa mình lên thành Vạn Thế Sư Biêu của thời đại mới. Tiếc là bất thành, vì cái thứ "triết học" đó nó tởm quá. Tri thức của loài người mang tính kế thừa, lật nhào các giá trị vun đắp bao đời thì sẽ quay về làm súc vật. Nay lại có kẻ muốn đi theo vết xe đổ đó sao?

    Đỗ Xuân Thọ viết:
    Whitebear1981: Tôi cho rằng ông đã đọc những lời lẽ xuyên tạc Tâm Vũ Trụ của tôi trong trang blog của Mr.Do mà không đọc chính nó trên blog của tôi hoặc ở trang Vật lý Việt Nam. Đúng!!! Tôi công nhận đã tự mình viết lên một Triết học made in Viêtnam: Tâm Vũ Trụ.
    Tác phẩm Tâm Vũ Trụ của tôi chỉ mới viết về VŨ TRỤ LUẬN mà bọn thầy tu Mác-Lênin đã kinh hãi cho một lũ bồi bút bôi nhọ. Cuối đời tôi sẽ viết tiếp phần NHÂN SINH QUAN.
    Không biết ông té ngửa vì sao xin ông cho biết

    Thưa TS Thọ, rất may tôi lại là người đọc trực tiếp cái gọi là "Tâm Vụ Trụ" trong chính BLog của TS, lại để cho các em SV ở diễn đàn VL nghịch ngợm cái gọi là "lý thuyết" của TS, và là người vô cùng "kinh hoàng và hoảng sợ" dù chuyên môn của tôi là Vật Lý Toán và có quan tâm cả triết học (tức là gần chuyên môn hơn TS Thọ rất nhiều lần). Và tôi cũng rất hân hạnh được biết, Thuyết "Tâm Vũ Trụ" của TS được ca ngợi hỉ hả bởi ông Nguyễn Vũ Tuấn Anh, một kẻ lừa đảo-đuổi mưa dịp đại lễ.

    Và đúng là nó thực sự khiến cho mọi người "kinh hãi" thật, vì nó thực sự là vô giá trị. Hỏi thử TS Thọ, nếu áp dụng đúng tiêu chuẩn của một công trình NCKH, đem gửi đăng thì cái gọi là "tâm vũ trụ" của TS sẽ thê thảm đến mức nào?

    Cuối cùng, để TS bớt ảo tưởng, tôi nhắc nhẹ cho TS biết, tôi nằm trong BĐH Diễn đàn Vật Lý Việt Nam mà chính TS vừa nhắc, và phím để các đàn em SV khoa lý vô đó để "tập phản biện" đấy ạ, chứ chả hề có cái gì gọi là "tôn trọng giá trị KH" đâu. Mấy đứa đàn em nó bảo, có khi nên dập cái đó đi để tác giả biết, nhưng tôi bảo cứ để đó để "giải trí" thì thú vị hơn.

    Đôi lời nói thẳng, mong TS bớt ảo tưởng đi.

    Whitebear1981: Tôi cho rằng ông đã đọc những lời lẽ xuyên tạc Tâm Vũ Trụ của tôi trong trang blog của Mr.Do mà không đọc chính nó trên blog của tôi hoặc ở trang Vật lý Việt Nam. Đúng!!! Tôi công nhận đã tự mình viết lên một Triết học made in Viêtnam: Tâm Vũ Trụ.
    Tác phẩm Tâm Vũ Trụ của tôi chỉ mới viết về VŨ TRỤ LUẬN mà bọn thầy tu Mác-Lênin đã kinh hãi cho một lũ bồi bút bôi nhọ. Cuối đời tôi sẽ viết tiếp phần NHÂN SINH QUAN.
    Không biết ông té ngửa vì sao xin ông cho biết

    Trích dẫn:
    Hè lắm AG ạ!!! Không đủ khả năng sáng tạo ra một TRIẾT HỌC MADE IN VIETNAM thì hãy cút đi!!!

    Tôi kính mong TS Thọ có thể chỉ giáo cho chúng tôi, những người thiếu khả năng về cái gọi là "Triết Học Made in Vietnam" của Tiến Sĩ. Rất mong Tiến Sĩ chỉ giáo.

    Đỗ Xuân Thọ viết:
    AG ạ!!! Sao hèn thế không giám xưng tên!!! Chúng tôi bị các người áp bức đến cùng cực bằng bạo lực sao lúc vùng lên các người, những kẻ liếm đít Mao sợ quá phải vu ngay cho chúng tôi là Mao!!! Các người đã dùng cách trị người của Mao để trị chúng tôi, bây giờ lại hèn hạ vu cho chúng tôi là Mao!!!!
    Hèn lắm!!! Các người không đủ khả năng làm Triết Học, chỉ có khả năng nhại lại Triết học như lũ quan thầy Mao Trạch Đông Đặng Tiểu Bình là cùng. Bao nhiêu tiền của của nhân dân đóng thuế để các ông ăn học trong các trường dạy triết học hàng đầu VN bây giờ đào tạo ra một lũ hèn hạ và ngu si thế này!!!!
    Chúng tôi không hề kêu gọi bạo lực!!!!
    Đồ hèn hay la làng!!! Cút đi cho đỡ bẩn mắt

    TS Thọ không nên văng tục, chửi bậy hay nổi nóng. Đó là điều rất kiêng kị, một thói quen rất xấu của trí thức. TS nghĩ sao nếu cũng có người khác nói thẳng với TS như những câu TS sử dụng "Đồ hèn hay la làng, cút đi cho đỡ bẩn mắt", rõ ràng là không nên đúng không? Đặc biệt là với vị thế một người hô hào cải cách văn hóa triết học như Tiến Sĩ.
    Chúng ta khác biệt quan điểm, nhưng cũng nên trao đổi một cách ôn hòa.

    Hơn nữa, tôi rất ngạc nhiên khi thấy TS Thọ gào thét "các người chỉ có khả năng nhai lại triết học", nhưng khi đọc thứ triết học "Tâm Vũ Trụ" do chính TS phát minh ra thì tôi phát té ngửa. Chả biết bao giờ TS sử dụng được lý thuyết của mình để phát sóng ý thức được vào tử huyệt của Tàu, nhớ lúc đó bảo với tôi nhé.

    TS thọ cũng đề cập "Triết học việt" nhưng bị TQ ăn cướp, có phải TS nói đến kiểu "Kinh Dịch là của người Việt" do ông Thiên Sứ đuổi mưa rao giảng gây tai tiếng một thời, đúng không nhỉ?

    Rất khâm phục tiến sĩ.

    Chào các bác, mong rằng các bác hãy bình tĩnh và tôn trọng lẫn nhau trong tranh luận, giúp chúng tôi giữ gìn tôn chỉ của Dân Luận. Hai bên đều không thu được ích lợi gì khi gọi nhau là Mao hay đồ ngu si. Nếu bác AG dùng từ ngữ nhẹ nhàng hơn để nhắc nhở bác Đỗ Xuân Thọ thì hay hơn. Và bác Thọ cũng hơi quá khi phản kháng bác AG bằng những ngôn ngữ như vậy. Phản hồi đã chót đưa lên rồi, tôi sẽ không hạ xuống nữa, nhưng xin các bác hãy nghĩ đến những người thứ ba đang đọc các comment của các bác mà từ nay viết nhẹ nhàng hơn cho ạ.

    Mến,
    Huân

    AG viết:
    Đỗ Xuân Thọ viết:
    Cái bọn HỦ NHO, HỦ MÁC hãy nghe đây!!! Tại sao các người suốt đời cứ vái lạy hết Lão, Khổng lại đến Mác-Lênin? Tại sao các người không đủ dũng cảm để sáng tạo ra MỘT TRIẾT HỌC CỦA NGƯỜI VIỆT!!!! Một triết học Made in Vietnam!!!!
    Chúng tôi mà cướp được chính quyền thì việc đầu tiên là đập nát tượng Khổng Khâu trong Quốc Tử Giám!!! Phá tan các khẩu hiệu ĐẠO ĐỨC GIẢ " Tiên học lễ hậu học văn" treo la liệt ở các trường tiểu học!!! Tiếp theo là đập nát tượng Lênin ở vườn hoa trước ĐSQ TQ!!!
    Bài luận này là tuyệt hay!!! Các người chuộng hình thức thì tôi lấy ngay câu của Trang Tử để vả vào mõm các ông:
    Nơm là để bắt cá
    Được cá hãy quên nơm
    Bẫy là để bắt thỏ
    Được thỏ hãy quên bẫy
    Lời là để tỏ ý
    Được ý hãy quên lời
    ....
    Như thế việc dùng đầu đề bằng Lời Hán Việt :" Thoát Trung Luận"
    để tỏ Ý DỨT BỎ SỰ GIẰNG BUỘC CỦA TRUNG QUỐC đâu có gì phải nói. Đúng là lũ TẦM CHƯỚNG TRÍCH CÚ không đáng bàn

    Chúc mừng đất nước ta, tổ quốc ta sắp có một Mao Trạch Đông, người cầm lái con tàu Cách mạng văn hóa Việt Nam. Chắc sẽ lại long trời lở đất lắm đây. Marx đập phá máy móc, Mao đập phá chùa chiền đền miếu, bây giờ ông này cũng đòi đập phá một số thứ, vậy khác nhau ở chỗ nào nhỉ? Một ông bố kiểu này, cẩn thận về sau bị chính các con nó đập ấy chứ.

    Đề nghị Dân Luận xem lại tư cách thành viên của con người quá khích này, đã không dưới một lần kêu gọi bạo lực ở đây.

    AG ạ!!! Sao hèn thế không giám xưng tên!!! Chúng tôi bị các người áp bức đến cùng cực bằng bạo lực sao lúc vùng lên các người, những kẻ liếm đít Mao sợ quá phải vu ngay cho chúng tôi là Mao!!! Các người đã dùng cách trị người của Mao để trị chúng tôi, bây giờ lại hèn hạ vu cho chúng tôi là Mao!!!!
    Hèn lắm!!! Các người không đủ khả năng làm Triết Học, chỉ có khả năng nhại lại Triết học như lũ quan thầy Mao Trạch Đông Đặng Tiểu Bình là cùng. Bao nhiêu tiền của của nhân dân đóng thuế để các ông ăn học trong các trường dạy triết học hàng đầu VN bây giờ đào tạo ra một lũ hèn hạ và ngu si thế này!!!!
    Các người không biết rằng cha ông ta, từ thời các Vua Hùng đã có một MINH TRIẾT nhưng bọn giặc PHƯƠNG BẮC mà các ông tôn sùng bây giờ đã ăn cắp, ăn cướp và biến thành của Tầu!!!!
    Hè lắm AG ạ!!! Không đủ khả năng sáng tạo ra một TRIẾT HỌC MADE IN VIETNAM thì hãy cút đi!!!
    Chúng tôi không hề kêu gọi bạo lực!!!!
    Đồ hèn hay la làng!!! Cút đi cho đỡ bẩn mắt

    Pages