Đào Tuấn - Đối phó bằng... nội tạng là một ví dụ

  • Bởi Admin
    13/08/2011
    5 phản hồi

    Đào Tuấn

    Sáng qua, các báo đồng loạt loan tin Bộ LĐ-TB và XH chính thức trình phương án tăng lương tối thiểu, cao nhất lên tới 2 triệu đồng/tháng. Trong một bản tin vài trăm chữ, Thanh Niên đã có một thông tin bối cảnh rất đáng chú ý: "Đây là lần đầu tiên trong một năm, lương tối thiểu được điều chỉnh hai lần".

    Còn nhớ trong cuộc tiếp xúc cử tri 3 hôm trước, Tân Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cam kết: Cải cách tiền lương dứt khoát được Quốc hội khóa này đặt ra nghiêm túc. “Mặc dù cũng đã có những điều chỉnh lương cơ bản rồi phụ cấp này kia nhưng tiền lương rõ ràng là không theo kịp với cuộc sống, đặc biệt trong tình hình lạm phát, giá cả tăng cao như hiện nay”- vị ủy viên Bộ Chính trị mà một cái nhíu mày có thể quyết định cuộc sống hàng chục triệu người phát biểu.

    Việc tăng lương đột xuất, "trước thời hạn", cho thấy cuộc sống "Trường kỳ mì tôm, tăng sơ, giảm đạm, tự giác cắt điện, mui trần hai chân, tràn ngập muối vừng, tiêu bằng sức khỏe" của người nghèo mà biểu hiện bên ngoài là chỉ số lạm phát hơn hai chục phần trăm, là những cơn bão giá, là những cuộc đình công, rút cục cũng đã đến tai người có trách nhiệm.

    Nhưng con số "có thể lên đến 2 triệu đồng" đang bao hàm một ý nghĩa dân chúng đã, đang, và sẽ phải sống dưới mức tối thiểu.

    Báo Lao động từng dẫn lời Viện trưởng Viện Công nhân - Công đoàn, TS Đặng Quang Điều cho rằng: Ngay cả mức tăng như Bộ LĐTBXH đề xuất cũng không đáp ứng được yêu cầu (về mức sống tối thiểu). Theo khảo sát của Viện để đảm bảo mức sống tối thiểu (Được cấu thành bởi 3 nhóm yếu tố gồm lương thực phẩm, phi lương - thực phẩm và xác định nhu cầu nuôi con) ở Hà Nội (vùng I) phải chi phí tới 35.300 đ/ngày - cho nhu cầu cũng tối thiểu 2.300kilo calo/ngày. Tính bình quân nhu cầu nuôi dạ dày, mỗi tháng NLĐ đã phải chi tối thiểu 1.059.000đ. Và để đáp ứng mức sống tối thiểu, số tiền tối thiểu cần cho vùng I là 2,42 triệu. Lần lượt các vùng II, III, IV là 2,2; 1,9 và 1,5 triệu đồng.

    Vị tiến sĩ của "liên đoàn bảo vệ công nhân" đã dùng từ "Còn khoảng cách" khi nói về mức lương đề xuất và mức chi phí thực tế.

    "Khoảng cách" này chỉ cho thấy một thực tế rằng:

    Lương tối thiểu 2 triệu - 7 con số - mỗi tháng, thực ra, không đủ cho một mức sống tối thiểu.

    Việc tăng "trước thời hạn", trong thực tế, là chạy sau lạm phát.

    Việc "điều chỉnh", cũng vì thế, chỉ là sự bù đắp còm cõi cho sự mất giá "phi mã" của đồng tiền.

    Và cũng không phải bây giờ mới có khoảng cách giữa mức đảm bảo cuộc sống trong thực tế và đồng lương tối thiểu - được tính toán trên lý thuyết. Tác giả Đức Minh viết trên Doanh Nhân Sài Gòn: Nhìn lại các đợt tăng lương tối thiểu từ 10 năm qua thì chế độ tiền lương đã hoàn toàn bị bỏ xa trong cuộc chạy đua với lạm phát. Cụ thể, lương tối thiểu dù được điều chỉnh tăng bảy lần (từ 210.000 đồng/tháng lên 830.000 đồng/tháng), song đã hoàn toàn trở nên lạc hậu so với tốc độ tăng GDP (khoảng từ hơn 6% - hơn 8% mỗi năm) và CPI (có ba năm dưới 5%, bốn năm từ hơn 6 - 9,5%, hai năm trên dưới 12%, một năm là 19,9%).

    Và câu trả lời cho "khoảng cách": Việc điều chỉnh lương chưa căn cứ vào mức sống tối thiểu mà chỉ mới căn cứ vào khả năng đáp ứng của ngân sách. Một thực tế mà đại biểu QH Đồng Hữu Mạo đã tổng kết: "Tăng lương luôn đi sau việc tăng giá, tăng lương không đủ bù đắp việc trượt giá, đồng lương thực tế của người ăn lương đã giảm đi rất nhiều so với trước đây".

    Một điểm rất đáng lưu ý là đợt tăng lương đột xuất trước thời hạn này là dành cho đối tượng người lao động trong khu vực doanh nghiệp.

    Thế còn 60% dân số là nông dân? Thế còn người nghèo đô thị? Thế còn đội ngũ công chức viên chức phi quan chức sống mòn trông cả vào lương còm? Còn thế hệ tương lai đang ngồi trên ghế giảng đường đại học? Họ lấy sức khỏe ra để bù đắp cho phần chênh lệch để đảm bảo có thể sống?

    Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tài Chính và Ngân sách của QH, ông Lê Quốc Dung trong một bài trả lời phỏng vấn vào thời điểm lạm phát mới chỉ 10% đã cho rằng: "Lạm phát xảy ra tiếp tục cắt thêm vào khẩu phần ăn của người dân". Và để đối phó, họ đang ăn dần vào sức khỏe của mình.

    Câu hỏi đặt ra là việc tăng lương khối doanh nghiệp để giải quyết vấn đề gì? Chống lạm phát? Không. Không ai đi chống lạm phát bằng việc tăng lương? An dân? Lại càng không. Vài trăm ngàn tăng thêm cho vài triệu công nhân chỉ khiến hơn tám chục triệu dân còn lại phải bóp mồm bóp miệng chịu đựng những cơn bão giá "luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu".

    Ông Dung đã nói hoàn toàn chính xác, rằng: Chỉ khi lạm phát dao động trong mức 3,5% mới đảm bảo cải thiện đời sống đi liền với mức tăng trưởng. Bởi lạm phát ảnh hưởng đến hầu hết mọi người, chứ không phải chỉ riêng công nhân, dù họ, cùng với nông dân, người nghèo, chịu ảnh hưởng nhiều nhất bởi lạm phát. Cái ảnh hưởng đến cả chín chục triệu dân, là giá cả. Vấn đề là giá quá cao phá giá đồng tiền, trong đó có đồng lương. Đời sống khốn khổ túng quẫn là tình trạng chung của dân chúng là do giá quá cao chứ khiến đồng lương tối thiểu, dù đã dài đến 7 con số, trở nên bèo bọt.

    Cách đây chưa lâu, đã có một câu hỏi được đặt ra: Làm thế nào để đối phó với lạm phát "hai con số". Nhiều câu trả lời thực sự khiến người ta cảm thấy cay đắng: Đối phó bằng sức khỏe, đầu tiên tích trữ vào gan, rồi đến phổi. Dân nghèo phải ăn vào tương lai vì đang phải đối phó hiện tại bằng những khoản an sinh, tích lũy dành cho tuổi già.

    Đối phó bằng nội tạng, bán thận chẳng hạn, cũng là một ví dụ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Để hiểu rõ tình trạng lạm phát, nhất là lạm phát giá lương thực thực phẩm, thì chúng ta không cần phân tích các chính sách vĩ mô hay vi mô gì cho sâu xa. Cái chúng ta cần là chỉ vài ngày đi thăm các vùng nông thôn hay thành phố lớn ở VN (mà đặc biệt là các tỉnh thành miền Nam, nơi có nền sản xuất nông nghiệp và nuôi trồng gia cầm/gia súc lớn nhất nước,) chúng ta sẻ thấy con đường mòn mà kinh tế VN đã và đang được dẫn đến.

    Ngày thứ nhất, nếu có thể thì chúng ta mướn một chiếc thuyền máy chạy vòng hết tất cả các con sông ở SG, Đồng Nai, Bình Dương, Long Thành...để xem và ngửi mùi nước sông như thế nào? Với hiện trạng là tất cả các con sông đều được đầu độc bởi chất thải độc hại từ các khu công nghiệp, thì chúng ta sẻ hiểu tại sao giá của con cá hay bó rau cao như hiện nay. Bởi có con cá nào có thể sống trên các dòng sông đen ngòm và tanh rình ở các tỉnh thành kể trên, và rau trái nào có thể đâm hoa kết trái khi được tưới nước từ những dòng sông chết như thế này.

    Ngày thứ hai, hãy làm một cuộc du ngoạn bằng xe bằng các tỉnh miền trung, để xem những con sông ở các tỉnh thành từ Phú Yên, Bình Định, Quảng Ngãi, Quảng Nam nó xơ xác như thế nào? Mỗi khi đi ngang những con sông như dòng Đà Rằng ở Tuy Hòa hay sông Côn chảy ngang vùng Phú Phong tỉnh Bình Định, nhìn thấy sự cạn kiệt của dòng chảy rồi khiến tôi nhớ lại những dòng chảy luôn đầy ắp của 20-30 năm trước. Với những dòng sông cạn kiệt như thế, cá tôm bị tận diệt mà đồng lúa làm sao có đủ nước tưới tiêu để tăng vụ trồng trọt hay năng suất!

    Ngày thứ ba, hãy mướn một chiếc xe chạy lòng vòng trên các con đường phố ở các tỉnh thành ở miền Nam, để xem ô nhiễm khói bụi mịt mù, các thành phố hay thị trấn mới mọc với nhà cửa san sát chật hẹp, rác rưởi đầy đường, với kênh rạch đen kịt.

    Với một môi trường ô nhiễm từ không khí để thở, nguồn nước bị đầu độc từ các con sông tới những mạch nước ngầm hiếm hoi, chẳng có gì ngạc nhiên khi ngành công nghiệp nuôi trồng gia súc/gia cầm tại VN liên tục bị bệnh dịch từ một thập niên qua. Từ gà, heo, trâu bò trên bờ đến cá tôm nuôi trong ao hồ dưới nước đều bị chết dịch hàng năm trong thời gian dài, thì làm sao mà giá không cao cho được?

    Một khi chất độc đã được lan tràn và chuyển tải bởi các dòng sông, thì làm sao tẩy rửa nó? Một khi chất độc đã thấm vào lòng đất, thấu vào các mạch nước ngầm, thì làm sao gạn lọc?

    Cho dù chính sách kinh tế, vĩ mô hay vi mô có tài tình đến đâu nhưng với một xã hội vì đồng tiền mà người ta đã và đang sẳn sàng đầu độc môi trường như hiện nay, thì con người còn không thể thở và sống không nổi, huống chi là cây cỏ hay súc vật vô trí thức?

    Dùng một ví dụ ở Mỹ (không có ý so sánh và muốn VN làm như họ, nhưng để cho thấy sự quan tâm về môi trường sống của họ): ở tiểu bang North Carolina, một tiểu bang có ngành nông nghiệp trồng trọt và chăn nuôi khá lớn.

    Để có thể mở một trang trại chăn nuôi gà, thì người nuôi gà cần phải mua 10 mẫu đất tây để xây một chuồng gà (một chuồng khoảng 32,000-35,000 con.) Diện tích một chuồng gà thì không quá nữa mẫu tây. Hay nói cách khác, họ chỉ cho diện tích chuồng gà chiếm 5% không gian của một trang trại mà thôi.

    Phần diện tích đất còn lại 95%, người chủ trang trại có thể dùng để trồng trọt canh tác các sản phẩm nông nghiệp như bắp, đậu nành, lúa mỳ, hay thuốc lá....

    Đó là cách người ta quản lý môi trường, không những giữ cho trại gà không bị dịch bệnh ở mức tối thểu mà còn giữ không cho môi trường xunh quanh bị chuồng gà làm ô nhiễm.

    Còn ở VN ta thì sao? Mạnh ai nấy trồng, mạnh ai nấy nuôi, và mạnh ai nấy xả chất độc hại ra môi trường...miễn sao là "chủ đầu tư" cóc xỉa vài triệu hay một chầu nhậu là anh cảnh sát môi trường OK ngay!

    Một đất nước 85 triệu người với một diện tích nhỏ xíu, nhưng lại nuôi dưỡng một văn hóa sống dơ dáy, vô kỷ luật như thế thì làm sao môi trường có thể hấp thụ, lọc thải, hay recycle những thứ độc hại thải ra?

    Cứ nhìn cách sống hàng ngày đang xảy ra trong xã hội: từ chuyện nhỏ nhặt như là ném bao rác ra kênh hay tống nó xuống cái cống trước nhà, hay to hơn chút xíu là những đống rác to đùng hôi thối nằm trên các con đường ở SG, thì chúng ta sẻ hiểu rằng tại sao con gà hay con heo ở VN không thể sống, bởi chúng không thể tự bịt mũi và đeo khẩu trang, và chúng không thể dùng hệ thống lọc nước khi uống! Và khi từ cây cỏ đến thú vật không thể sống, thì thứ hiếm quí ắt phải có giá cao bởi đó là qui luật thị trường!

    Blala viết:
    unknown viết:
    Cứ nhìn cách sống hàng ngày đang xảy ra trong xã hội: từ chuyện nhỏ nhặt như là ném bao rác ra kênh hay tống nó xuống cái cống trước nhà, hay to hơn chút xíu là những đống rác to đùng hôi thối nằm trên các con đường ở SG, thì chúng ta sẻ hiểu rằng tại sao con gà hay con heo ở VN không thể sống, bởi chúng không thể tự bịt mũi và đeo khẩu trang, và chúng không thể dùng hệ thống lọc nước khi uống! Và khi từ cây cỏ đến thú vật không thể sống, thì thứ hiếm quí ắt phải có giá cao bởi đó là qui luật thị trường!

    Có ai thấy thông tin gì mới trong cái bài dài dài này không? Tóm lại ý bác muốn nói gì? Còn nếu vẫn chỉ quanh đi quẩn lại là muốn thêm một lần vạch ra dòng sông này hôi, con đường kia nhiều rác... thì xin cảm ơn, có gì mới đâu.

    Ha ha, xem chừng tôi cũng bị "mọc đuôi" như bác gì ở Hà Nội mới viết trong bài mới đăng ở đây!

    unknown viết:
    Cứ nhìn cách sống hàng ngày đang xảy ra trong xã hội: từ chuyện nhỏ nhặt như là ném bao rác ra kênh hay tống nó xuống cái cống trước nhà, hay to hơn chút xíu là những đống rác to đùng hôi thối nằm trên các con đường ở SG, thì chúng ta sẻ hiểu rằng tại sao con gà hay con heo ở VN không thể sống, bởi chúng không thể tự bịt mũi và đeo khẩu trang, và chúng không thể dùng hệ thống lọc nước khi uống! Và khi từ cây cỏ đến thú vật không thể sống, thì thứ hiếm quí ắt phải có giá cao bởi đó là qui luật thị trường!

    Có ai thấy thông tin gì mới trong cái bài dài dài này không? Tóm lại ý bác muốn nói gì? Còn nếu vẫn chỉ quanh đi quẩn lại là muốn thêm một lần vạch ra dòng sông này hôi, con đường kia nhiều rác... thì xin cảm ơn, có gì mới đâu.

    TTu viết:
    ..tại sao cái Chính phủ cao siêu này cứ dùng dằng xây đường sắt IQ cao, xây cảng nước sâu hiện đại, nhà máy lọc dầu tiên tiến, hội hè này kia... trong khi vấn đề giá cả thực phẩm cứ vùn vụt hơn một năm nay vẫn... chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, thậm chí có nơi bị đói diện rộng, như thế là sao, là sao?

    Không có đường sắt IQ cao để các mợ chân dài đi chợ, trẻ con đi học; không có Bô-xit Tây-Nguyên, xa lộ Đông-Tây, in tiền poli..mơ.. hội hè nọ kia.. đào đâu ra tiền để còn chấm mút, huê hồng ?

    Dân ta đói. Thử hỏi: đầy tớ có đói bao giờ ? Cứ nhìn xem tài sản chìm nổi trong nước hay chôn giấu ở các nước tư bản giãy chết của anh ba thợ lụi T.T. NTDung , tất biết.
    .

    Một nước phát triển thì bảo lạm phát là do chính sách dự trữ, do thị trường tài chính, do thị trường công nghệ, do thâm hụt ngân sách quốc phòng, do cái này do cái kia thì dễ hiểu. Một nước kém phát triển như Việt Nam đến 60% thu nhập đổ vào miếng ăn thì lạm phát chủ yếu là do vấn đề lương thực thực phẩm. Mà Việt Nam lại là nước nông nghiệp lẽ ra con cá mớ rau phải luôn rẻ như bèo, dù thiên tai lũ lụt thì cũng chỉ sau một tháng là vấn đề miếng ăn sẽ được bình ổn lại ngay.

    Chẳng hiểu tại sao cái Chính phủ cao siêu này cứ dùng dằng xây đường sắt IQ cao, xây cảng nước sâu hiện đại, nhà máy lọc dầu tiên tiến, hội hè này kia... trong khi vấn đề giá cả thực phẩm cứ vùn vụt hơn một năm nay vẫn... chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, thậm chí có nơi bị đói diện rộng, như thế là sao, là sao?