Nghĩa Nhân - Quản lý và cơ hội

  • Bởi Đào Hữu Nghĩa Nhân
    11/08/2011
    1 phản hồi

    Đào Hữu Nghĩa Nhân

    <strong>Dân Luận:</strong> Nói cho đúng thì quản lý trị an của Nhà nước ta cũng rất kém (cướp giết hiếp tràn lan), chỉ có quản lý bọn bất đồng chính kiến, bọn đi biểu tình phản đối Trung Quốc ở biển Đông là tốt thôi!

    Gần đây có theo dõi báo chí "lề phải" nước nhà ta thấy nỗi lên nhiều vấn đề gây bứt xúc dư luận. Đó là quản lý yếu kém của nhà nước trong hầu hết các lĩnh vực. Duy đặc biệt chỉ có lĩnh vực quản lý mà gần như nhà nước và cả báo chí lề phải chẳng hề tốn hao tí giấy mực nào để mổ xẻ, chỉnh đốn hay có tiếng nói phàn nàn nào đáng kể. Có lẽ đó là lĩnh vực quản lý trị an và bảo vệ chế độ chống lại diễn biến hòa bình và tiếng nói phản biện của các tầng lớp xã hội?

    Quản lý yếu kém từ các lĩnh vực kinh tế xã hội, từ vệ sinh an toàn thực phẩm, cho đến giáo dục, y tế, từ đầu tư nước ngoài, bảo vệ môi trường,...

    Nhiều yếu kém đến nỗi đã để lại các di chứng xã hội vô cùng phức tạp,tình trạng môi trường sống xuống cấp, tình trạng suy thoái đạo đức học đường, tình hình trật tự trị an, môi trường sống an toàn cho người dân,... Người ta tự hỏi vì sao có những điều không tưởng này trong xã hội mà ta luôn tự hào rằng chúng ta đang xây dựng nó ưu việt hơn người?

    Phải chăng đấy chỉ là những khó khăn tạm thời và với quyết tâm cao độ, một ngày nào đó xã hội chúng ta sẽ không còn những bất cập này? Xin thưa câu trả lời là không thể!

    Chúng ta sẽ chẳng thể nào giải quyết các vấn đề sinh tử của xã hội nếu như chúng ta còn duy ý chí và ngờ nghệch khó hiểu?

    Những hệ lụy của quản lý yếu kém đã nảy sinh các vấn nạn mà người dân sẽ là người hứng chịu sau cùng các thảm họa này. Trong đó đặc biệt là tầng lớp người nghèo, những người không có lựa chọn nào khác. Trái ngược hẳn với tầng lớp giàu có, họ có nhiều cơ hội tị nạn hơn. Ví như tị nạn giáo dục và tị nạn môi trường,...

    Quản lý yếu kém sẽ là môi trường màu mỡ cho chủ nghĩa cơ hội vô lương tâm ngóc đầu dậy hoành hành và đầu độc xã hội.

    Quản lý yếu kém, cùng với sự nhũng lạm và vô trách nhiệm của các quan chức, những người được trả lương bởi tiền thuế của dân và phải có trách nhiệm với người đã nuôi mình thì lại chính là kẻ mở cổng cho trộm vào nhà và là người gián tiếp tạo ra vô vàn các cơ hội cho những kẻ bất lương.

    Người bất lương không ngần ngại sản xuất và nhập khẩu các sản phẩm vô giá trị và độc hại để bán ra thị trường cho người tiêu dùng. Miễn sao họ có lợi nhuận nhiều nhất. Kẻ bất lương không hề âu lo nhà nước sẽ trừng trị chúng, do cách làm ăn gian dối của mình. Bởi cạnh họ đã có các quan chức tha hóa sẳn sàng ngữa tay nhận những đồng tiền bẩn có được từ sức khỏe người dân mà nhắm mắt làm ngơ. Ai chết mặc ai tiền thầy bỏ túi?

    Còn nếu dư luận lên tiếng hoặc báo chí phanh phui thì họ những nhà quản lý, cũng có nhiều cách để mà thoái thác trách nhiệm và đổ thừa do lỗi của cơ chế, tại, bị, vì,... Hay cùng lắm đổ vấy trách nhiệm lên chính người tiêu dùng?

    Quản lý yếu kém còn nảy sinh nhiều hệ lụy khó lường của chủ nghĩa cơ hội. Các nhà đầu tư cá mập nước ngoài sẳn sàng là những nhà đầu tư vô trách nhiệm với cộng đồng nơi họ đầu tư. Điểm sơ qua ta cũng thấy các vụ điển hình như vụ bột ngọt Vedan, vụ hat Nix của nhà máy sửa chữa tàu biển Hyundai - Vinashin,..

    Vedan sao khi tiêu diệt sinh thái con sông Thị Vải và biến dòng sông này trở thành một trong những dòng sông ô nhiễm nhất VN, Thì hầu như Vedan bình chân như vại trước những bứt xúc của người dân bao đời nay mưu sinh nhờ vào con sông này. Nhà nước là người quản lý các dự án đầu tư của nước ngoài nhưng hầu như họ không có trách nhiệm gì trong việc Vedan phải bồi thường cho người dân hay phải chi trả tiền để khắc phục sinh thái môi trường của dòng sông. Ngoài một tổ chức vớ vẫn, hội nông dân chẳng có chút quyền lực gì lại là người đứng ra kiện thay cho nông dân. Phải chăng vì yếu kém hay vì các lý do tế nhị nào khác mà nhà nước sợ mình há miệng mắc quai. Mà cụ thể ở đây là bộ và sở tài nguyên môi trường nơi nhà máy Vedan tọa lạc?

    Liệu sẽ có chuyện nước uống đóng chai nhiễm khuẩn, da thối lên bàn ăn, nhập thịt bẩn, trái cây nhiễm thuốc trừ sâu độc hại trong danh mục cấm của thế giới, khi người gác cửa có trách nhiệm hay không?

    Quản lý thế nào mà nhà nước dễ dàng cấp phép cho hàng loạt các thủy điện ở miền Trung ồ ạt ra đời. Và cũng chính chúng là thảm họa nhân tai cho người dân trong khu vực. Thế nhưng khi trả lời chất vấn của báo chí, người có trách nhiệm cao nhất ông phó thủ tướng Hoàng Trung Hải cho rằng tất cả các thủy điện này đều nằm trong qui hoạch của nhà nước. Điều khó hiểu là trên báo Tuổi Trẻ sáng ngày 18 tháng 11 năm 2009, cũng chính ông này kêu gọi rà soát việc các thủy điện đã, đang và sẽ xây dựng trong tương lai ở khu vực này.

    Trước lối quản lý bất nhất như vậy liệu người dân có thể hiểu như thế nào về về tính hợp pháp của các thủy điện này. Phải chăng vì tầm nhìn hạn chế của các nhà quản lý, vì mục đích phải đãm bảo an ninh năng lượng bằng mọi giá, mà nhà nước nhắm mắt làm ngơ?

    Nay khi các thủy điện này đi vào cuộc sống, chúng mới nảy sinh các vấn đề ngược với kỳ vọng ban đầu.

    Đây là lối quản lý chạy theo đuôi và chủ yếu là để giải quyết những hậu quả phát sinh của nó.

    Tiếc thay! Chừng nào lối quản lý này con tồn tại thì chừng đó thời gian chúng ta con lãng phí quá nhiều tài lực, nhân lực của xã hội. Giống như đầu tư 8 đồng chỉ để thu 1 đồng lợi nhuận vậy!

    Vụ hạt Nix, nhà đầu tư Hyundai vừa giải quyết được nguồn thải xỉ đồng từ xứ họ, vừa có thứ làm sạch vỏ tàu với giá rẻ mạt. Còn môi trường thì người dân lãnh đủ, thật là nhất cữ lưỡng tiện.

    Chúng ta có quyền nghi ngờ và đặt dấu hỏi cho các hiện tượng và những sai lầm của lối quản lý như vậy trong xã hội Việt Nam.

    Quản lý hay không quản lý để người nghèo chỉ biết nhìn bệnh viện như chố xa xỉ, vượt quá tầm với trong điều trị. Bệnh viện trở thành ác mộng với người nghèo khi nó cũng là nơi cơ hội vàng cho tham nhũng và phân biệt đối xử trong điều trị. Trường học là nơi dạy chữ thánh hiền đã biến thành nơi chợ búa cho các tay buôn chử thánh hiền thiếu đạo đức làm đất dụng võ?

    Nhà nước phải là người chịu trách nhiệm cao nhất cho những bất ổn xã hội phát sinh, do cung cách quản lý tồi của bộ máy. Nhà nước phải bằng mọi giá triệt tiêu những tay cơ hội bất lương lợi dụng mình để làm giàu bất chính từ việc khai thác các lổ hỏng luật pháp. Để làm được điều này nhà nước phải tạo điều kiện cho mọi người dân tham gia và cùng quản lý xã hội. Tức là tạo ra các hành lang pháp lý cho người dân có thể tham gia và thổi còi cho những hành vi thiếu đạo đức khi họ phát hiện mà không sợ trả thù?

    Đừng bao giờ để chốn quan trường là nơi làm giàu bất chính cho những kẻ chạy chức chạy quyền có cơ hội trí trá?

    Điều quan trọng là đảng và nhà nước đừng bao giờ lấy kinh nghiệm trong việc bổ nhiệm và bố trí cán bộ vào các lĩnh vực an ninh cũng như bảo vệ chế độ vào trong các lĩnh vực quản lý dân sự. Bởi ở bộ phận đặc biệt này nhà nước có thể bố trí cán bộ là CCCC. Bởi họ sẽ vì các cha chú mình mà làm việc mẫn cán và tuyệt đối trung thành và điều chắc chắn là họ chẳng thể nào dám tham nhũng nhận tiền đút lót của một ai đó, khi bị phát hiện mang chất nổ ngôn ngữ có ý đồ khủng bố... nhà nước của dân do dân và vì dân!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    “Người ta bảo “con người nô lệ pháp luật là con người tự do”. Trong chế độ pháp quyền, nơi pháp luật minh bạch, dễ tiên liệu, tạo nên những chuẩn mực đáng tin cậy, con người sẽ đỡ run sợ trước cường quyền, thần thế và sức mạnh tiền bạc. Công lý được đảm bảo cho bất kỳ ai có lẽ vẫn chỉ là một giấc mơ, ở cả nước giàu lẫn nước nghèo. Tuy vậy nếu không sớm đặt những nền móng kiến tạo công lý thì mười năm sẽ trôi qua rất nhanh, hệ thống pháp luật giúp Nhà nước cai quản xã hội có thể phình nhanh, song dân tộc chúng ta không tiến xa trên con đường tiến tới chế độ pháp quyền.”

    Tia Sáng