Giáo sư Vũ Cao Đàm - Vài lời với Giáo sư Võ Tòng Xuân và bà con nông dân

  • Bởi Hồ Gươm
    04/08/2011
    6 phản hồi

    Giáo sư Vũ Cao Đàm</br> Đại học Quốc gia Hà Nội

    Ngày 29/7/2011, Trang Vietnamnet có bài phỏng vấn Giáo sư Võ Tòng Xuân “Chúng ta cần cảm ơn thương nhân Trung Quốc” về việc các thương lái Trung Quốc ký hợp đồng với nông dân Nam Bộ trồng khoai.

    Một số bạn đọc rất phân vân về những quan điểm được trình bày trong bài phỏng vấn. Đại diện cho nhóm bạn đọc đó của Vietnamnet, Nhà giáo Vũ Cao Đàm đã có bài viết gửi Vietnamnet với tiêu đề “Vài lời với Giáo sư Võ Tòng Xuân và bà con nông dân” nhằm cảnh báo những nguy cơ của việc thực hiện phá lúa trồng khoai cho người Trung Quốc.

    Sau một vài ngày bài viết được gửi đi, Vietnamnet đã trả lời Nhà giáo Vũ Cao Đàm, cho biết, trong tình hình hiện nay (?), bài viết chưa sử dụng được. Chính vì vậy mà ông Vũ Cao Đàm đã gửi bài viết cho Bauxite Việt Nam.

    Sau khi nhận được bài viết, chúng tôi nhận thấy, những ý kiến cảnh báo đó thực sự cần thiết để các nhà hoạch định chính sách của Việt Nam suy nghĩ.

    Chúng ta không mất nhiều thời gian cũng có thể dễ dàng tìm được rất nhiều thông tin trên các mạng chính thống của Nhà nước, như Tiền phong điện tử, Giáo dục Việt Nam điện tử, Vietnamnet, VnExpress,... về những thủ đoạn nham hiểm của Trung Quốc trong việc phá hoại kinh tế và an ninh, quốc phòng của Việt Nam: Với thủ đoạn thu mua rễ hồi, họ đã kích thích nông dân triệt phá rừng hồi, một nguồn dược liệu quý; với thủ đoạn thu mua móng trâu, họ xúi giục nông dân tự tay tàn phá sức kéo của mình; với thủ đoạn thu mua râu ngô non, họ lôi kéo nông dân phá hoại những nương ngô đang đợi đến kỳ thu hoạch; với thủ đoạn thu mua mèo, họ đã triệt phá một loài thiên địch với chuột, tung ra những bầy chuột bạt ngàn phá hoại mùa màng; với thủ đoạn thu mua dây đồng, họ kích thích bọn “đồng tặc” phá hoại mạng điện phục vụ công nghiệp hóa; với thủ đoạn thu mua cáp quang phế liệu, họ đã lôi kéo cả một công ty Việt Nam tổ chức phá hoại mạng cáp quang viễn thông, đánh vào huyết mạch thông tin của đất nước chúng ta. Những thủ đoạn thâm hiểm ấy, không thể nào kể ra cho xiết.

    Nay đến việc họ lôi kéo nông dân Nam Bộ bỏ lúa trồng khoai cho họ. Không cần nghĩ gì sâu xa lắm, chúng ta cũng có thể đọc được một âm mưu vô cùng hiểm độc như đã chỉ trong bài viết của Nhà giáo Vũ Cao Đàm:

    Họ sẽ mở ra những vùng khoai rộng lớn ở Nam Bộ, triệt phá nguồn gạo xuất khẩu;

    Việt Nam muốn giữ được vị trí xuất khẩu gạo, sẽ phải nâng giá thu mua đủ sức cạnh tranh với giá mua khoai của thương nhân Trung Quốc. Kết quả là giá xuất khẩu gạo của Việt Nam không chịu đựng nổi với mặt bằng giá gạo xuất khẩu của thế giới, Việt Nam sẽ chết trên thị trường gạo xuất khẩu.

    Đến thời điểm đó, Trung Quốc sẽ dừng thu mua khoai, làm nông dân Việt Nam điêu đứng, như đã từng điêu đứng vì dưa hấu, chè vàng và các hàng nông sản khác.

    Chúng tôi không thể hiểu, vì sao một bài viết quá ư mềm mỏng so với khẩu khí mạnh mẽ của tác giả Vũ Cao Đàm khi viết lên án những tội ác của Trung Quốc, như bạn đọc thường gặp trên mạng, mà Vietnamnet vẫn sợ mất lòng người “đồng chí tốt”, không đưa lên mặt báo để rộng đường dư luận. Phải chăng, Vietnamnet muốn mượn uy tín của Giáo sư Võ Tòng Xuân để nói lời tri ân với các “đồng chí tốt” Trung Quốc, mà không thấy rõ được âm mưu nham hiểm của các “đồng chí tốt” này với dân tộc Việt Nam?

    Với ý nghĩ đưa ra những thông tin đa chiều, Bauxite Việt Nam trân trọng giới thiệu bài viết đã không được đăng trên Vietnamnet để bạn đọc rộng đường phán xét.

    Bauxite Vietnam

    Nhiều bạn đọc đã cùng tôi đọc bài phỏng vấn Giáo sư Võ Tòng Xuân trên Vietnamnet do biên tập viên Quốc Quang thực hiện ngày 29/7/2011 với tiêu đề “Chúng ta cần cảm ơn thương nhân Trung Quốc” (Xem: Vietnamnet.vn).

    Trước hết, chúng tôi rất hiểu tấm lòng của Giáo sư Võ Tòng Xuân với nông dân, những người suốt đời một nắng hai sương lam lũ mà vẫn đói nghèo. Bây giờ là cơ hội để đổi đời vì có “đầu ra”. Vả lại, theo Giáo sư, thì khoai là loại cây trồng bền vững.

    Tuy nhiên, có điều chúng tôi mong muốn được lưu ý Giáo sư và bà con nông dân, những người sẽ đọc và lưu truyền bài phỏng vấn này. Đó là: cần cảnh giác trước những mưu ma chước quỷ của thương nhân Trung Quốc, mà chúng ta còn rất dễ dàng tìm lại trên mạng. Chẳng hạn:

    – Nông dân điêu đứng vì ùn tắc dưa hấu tại Lạng Sơn (17/5/2011):

    Nông dân mất trắng vì thương nhân Trung Quốc mua chè vàng (16/6/2007):

    Từ 15 năm nay, Việt Nam và Trung Quốc chưa hề ký được một dự án hợp tác kinh tế nào theo đường nghị định thư, mà chủ yếu Trung Quốc chỉ thao túng để các cá nhân thương lái vào “hợp tác” theo con đường mậu biên. Các cá nhân thương lái đã luôn luôn tùy tiện hủy bỏ các hợp đồng đã “cam kết” để nông dân ta điêu đứng. Đây là con đường mà nước láng giềng Trung Quốc đã lựa chọn để triệt phá kinh tế Việt Nam.

    » Giáo sư Vũ Cao Đàm

    Nông dân ngậm trái đắng khi đổ xô đi trồng Sưa (31/10/2010).

    – Một bài tổng kết về 10 "ngón đòn hiểm ác" của thương lái Trung Quốc khiến dân Việt Nam điêu đứng (29/7/2011).

    Chúng tôi muốn lưu ý Giáo sư và bà con nông dân mấy điều sau đây:

    Từ 15 năm nay, Việt Nam và Trung Quốc chưa hề ký được một dự án hợp tác kinh tế nào theo đường nghị định thư, mà chủ yếu Trung Quốc chỉ thao túng để các cá nhân thương lái vào “hợp tác” theo con đường mậu biên. Các cá nhân thương lái đã luôn luôn tùy tiện hủy bỏ các hợp đồng đã “cam kết” để nông dân ta điêu đứng. Đây là con đường mà nước láng giềng Trung Quốc đã lựa chọn để triệt phá kinh tế Việt Nam.

    Chúng tôi dự báo, nếu để thương nhân Trung Quốc tùy tiện ký các hợp đồng phá lúa trồng khoai với nông dân chúng ta, có thể xuất hiện các tình huống sau đây:

    Thứ nhất, thương lái Trung Quốc sẽ thu mua khoai với giá rất hời cho nông dân, lôi kéo thêm nhiều vùng khác của Việt Nam, trước hết là vùng vựa lúa Nam Bộ, bỏ lúa trồng khoai. Nông dân Việt Nam sẽ dốc hết sức sản xuất khoai, nguồn gạo xuất khẩu sẽ bị triệt hạ, vị trí đang cao của Việt Nam về xuất khẩu gạo sẽ biến mất trên thị trường gạo thế giới.

    Thứ hai, để duy trì nguồn gạo xuất khẩu, các nhà xuất khẩu gạo Việt Nam phải nâng giá thu mua đến mức có thể cạnh tranh với giá thu mua khoai của Trung Quốc. Như vậy giá cạnh tranh để thu mua gạo sẽ tăng đến mức dẫn tới thua thiệt trong xuất khẩu gạo, và Việt Nam sẽ phải chết trên thị trường xuất khẩu gạo của thế giới.

    Thứ ba, sau khi đã đánh gục Việt Nam trên thị trường xuất khẩu gạo thế giới, thì Trung Quốc sẽ đột ngột hủy hợp đồng mua khoai với nông dân Việt nam, như đã từng làm với dưa hấu, chè vàng và nhiều mặt hàng khác mà người dân Việt Nam đã từng lãnh đủ. Và chắc chắn là nông dân sẽ điêu đứng, không cách nào gượng dậy được, như những nông dân sản xuất dưa hấu cho thương nhân Trung Quốc.

    Chúng tôi nghĩ rằng, ý kiến Giáo sư Võ Tòng Xuân chỉ có thể đúng, nếu như việc phá lúa trồng khoai được thực hiện trong điều kiện hợp tác trồng khoai trong khuôn khổ một nghị định thư giữa hai chính phủ.

    Chúng ta nhớ lại năm 1945 hơn hai triệu người Việt Nam chết đói vì phát xít Nhật ra lệnh phá lúa trồng đay, nay lại đến Trung Quốc dụ dỗ nông dân Việt Nam phá lúa trồng khoai. Việc Nhật bắt nông dân Việt Nam phá lúa trồng đay còn dễ hiểu, vì người Nhật dùng đay làm nguyên liệu sản xuất nitroglycerin để chế tạo thuốc nổ phục vụ chiến tranh. Ngày nay, Trung Quốc đến Việt Nam ký hợp đồng với nông dân phá lúa trồng khoai, thì quả thật chúng ta không hiểu được họ lấy khoai để làm gì (vì đồng đất bao la của Trung Quốc đâu có thiếu khoai?), nếu không ngoài mục tiêu phá hoại kinh tế Việt Nam.

    Rất mong Giáo sư Võ Tòng Xuân và bà con nông dân hết sức tỉnh táo cảnh giác với âm mưu của Trung Quốc, như đã diễn ra trên đất nước ta những năm vừa qua.

    V.C.Đ.

    Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

    _________________________________________________________

    Bài phỏng vấn của Vietnamnet với Giáo sư Võ Tòng Xuân:

    'Chúng ta nên cảm ơn thương nhân Trung Quốc'

    Quốc Quang

    Vietnamnet - Giáo sư Võ Tòng Xuân bác bỏ nguy cơ thao túng vùng nguyên liệu mà một số phương tiện truyền thông đưa ra gần đây có ý cảnh báo dư luận.

    Thời gian vừa qua, hàng loạt phương tiện truyền thông đăng tải các ý kiến có ý cảnh báo dư luận về việc thương nhân Trung Quốc đẩy mạnh đầu tư vào vùng chuyên canh khoai lang tại Vĩnh Long.

    DAN16.jpg

    Giáo sư Võ Tòng Xuân trong một lần giao lưu trực tuyến tại tòa soạn VietNamNet

    Việc thuê đất dài hạn, bao tiêu sản phẩm và đầu ra cũng dấy lên lo ngại về nguy dẫn đến tình trạng thao túng vùng nguyên liệu nông sản. Để rộng đường dư luận, VietnamNet đã phỏng vấn Giáo sư nông nghiệp Võ Tòng Xuân – người từng đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng của các tổ chức, dự án quốc tế và quốc gia về lĩnh vực nông sản.

    - Thưa Giáo sư, ông có biết tình hình thương nhân Trung Quốc đang đầu tư mạnh vào vùng chuyên canh khoai ở Vĩnh Long (thuê đất, thu gom, xuất khẩu…)?

    Bây giờ có thương nhân Trung Quốc sang khoanh vùng ở Bình Minh và Bình Tân thuộc tỉnh Vĩnh Long – hai huyện nổi tiếng trồng khoai lang truyền thống để hợp đồng với nông dân trồng khoai lang, thậm chí có doanh nghiệp Trung Quốc mướn đất và mướn dân trồng khoai lang và họ bao tiêu đầu ra.

    - Việc này có thể dẫn đến nguy cơ thao túng vùng nguyên liệu nông sản như nhiều ý kiến cảnh báo không thưa giáo sư?

    Đây là một thời cơ rất tốt cho nông dân Vĩnh Long của chúng ta được có thêm công ăn việc làm, có nơi tiêu thụ sản phẩm. Không thể nói là thương nhân Trung Quốc “thao túng vùng nguyên liệu”, vì thương nhân Việt Nam đâu cần mua khoai lang mà quan tâm và chịu chăm sóc nông dân Vĩnh Long như thương nhân Trung Quốc?

    - Như vậy, đã có một thời kỳ quá dài nông dân Vĩnh Long “chịu thiệt”?

    Khó khăn lớn nhất của nông dân ở Vĩnh Long và nhiều tỉnh thành nước ta hiện nay là thị trường đầu ra. Bà con nông dân có thể sản xuất nông thủy sản hàng hóa theo mọi tiêu chuẩn, nhưng khi thu hoạch thì chỉ có thương lái với giá ép buộc, thường là bất lợi cho bên bán. Nông dân phần lớn chỉ lo trồng lúa, măc dù biết là trồng lúa không có lãi nhiều. Họ cũng muốn đa dạng hóa nông nghiệp, chuyển sang trồng cây khác hoặc nuôi con khác, nhưng không biết bán cho ai, ở đâu và giá bao nhiêu!

    - Nhiều ý kiến cho rằng khoai lang tại Vĩnh Long vào mùa thu hoạch có thể bị ép giá vì phụ thuộc quá nhiều vào thị trường Trung Quốc. Theo Giáo sư, chúng ta nên bắt đầu hóa giải sức ép này ra sao?

    Đây là vai trò và trách nhiệm của chính quyền địa phương, phải lo bảo vệ nông dân. Ủy ban nhân dân huyện phải quản lý các thương lái và thương nhân trên địa bàn của mình, nắm được lai lịch của họ, phải hướng dẫn nông dân đòi thương nhân phải hợp đồng trách nhiệm, kể cả giá cả phải được thỏa thuận từ đầu. Không thể vô trách nhiệm, làm lơ, để ai muốn làm gì thì làm.

    - Ở góc độ chuyên môn, Giáo sư đánh giá thế nào việc chuyển hóa chuyên canh nông sản từ trồng lúa sang trồng khoai?

    Trồng khoai lang trên đất lúa là một hệ thống canh tác rất bền vững, một hướng đa dạng hóa nông nghiệp độc canh cây lúa. Kinh nghiệm tại các vùng khoai – lúa tại Cần Thơ, Hậu Giang, Vĩnh Long cho thấy lúa trồng sau khi thu hoạch khoai lang có năng suất cao hơn trồng lúa độc canh.

    - Ngoài tỉnh Vĩnh Long, một số địa phương tại nước ta hiện nay cũng xảy ra tình trạng thương nhân Trung Quốc chiếm vị trí độc tôn về một loại nông sản. Điều này có ảnh hưởng thế nào với cán cân điều tiết thị trường nông sản?

    Chúng ta nên cám ơn thương nhân Trung Quốc đã tiêu thụ nông sản cho nông dân ta trong khi các thương nhân và doanh nghiệp Việt Nam quá thụ động, không giúp đỡ gì nhiều cho nông dân của mình. Đáng lẽ doanh nghiệp ta phải thật năng động, tung ra thế giới, nhất là sang Trung Quốc để nắm bắt được nhu cầu của họ rồi về hợp đồng cho nông dân ta sản xuất hàng hóa đúng nhu cầu ấy rồi đưa sang Trung Quốc bán cho họ.

    - Giáo sư có thể đánh giá cụ thể hơn về cách làm của các doanh nghiệp Việt Nam kinh doanh nông sản hiện nay?

    Cho đến ngay nay chúng ta rất hiếm thấy nhiều doanh nghiệp xuống đến tận nông thôn cùng tính toán với nông dân để tổ chức sản xuất nông sản nguyên liệu. Các doanh nghiệp Việt Nam thường chỉ dùng đội quân thương lái thu gom hàng hóa nguyên liệu theo cơ hội, nhất là mặt hàng gạo, cho nên thành phẩm được chế biến không thể có thương hiệu mạnh.

    Cả người nông dân, doanh nghiệp và đất nước đều chịu thiệt vì cách làm cơ hội này. Có thể nói, nông dân Việt Nam còn nghèo vì đất nước ta không có những doanh nghiệp biết kinh doanh.

    Xin cảm ơn giáo sư!

    GS-TS Võ Tòng Xuân đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động và Nhà giáo Nhân dân. Ông cũng là người đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng khác như: Ủy viên Hội đồng quốc gia giáo dục; Ủy viên Hội đồng Khoa học công nghệ quốc gia; Chủ tịch Hội đồng Chức danh giáo sư liên ngành nông lâm học; Ủy viên Hội đồng Chức danh giáo sư Nhà nước; Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học kỹ thuật Australia; Ủy viên Hội đồng quản trị Viện Quản lý châu Á; Ủy viên Hội đồng quản trị Tổ chức Dịch vụ quốc tế về tiếp thu và ứng dụng công nghệ sinh học nông nghiệp; Ủy viên Hội đồng Cố vấn Diễn đàn Nghiên cứu các vấn đề phát triển châu Á; Ủy viên Hội đồng quản trị Quỹ Rockefeller; Ủy viên Hội đồng quản trị Trung tâm phát triển bền vững vùng lưu vực sông Mê kông; Chủ trì Chương trình “An toàn lương thực Tây Phi châu - Sierra Leone”...

    Quốc Quang

    Nguồn: “Chúng ta cần cảm ơn thương nhân Trung Quốc”

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Hôm qua mới nhắc hỏi ý kiến bác Kép Tư Bền, hôm nay có ngay ý kiến của bác Kép. Nhanh thật, thanks bác Kép.

    Tôi nghĩ cả hai GS Võ Tòng Xuân và GS Vũ Cao Đàm đều là những người có lòng với người nông dân VN, có thể có những quan điểm khác nhau. Nói chung một công dân tốt phải quan tâm đến mình, đến gia đình, đến xã hội, cũng không có gì là lạ cả.

    Việc GS Xuân, có nhận xét đúng với thực tế, cho rằng phải cám ơn thương nhân TQ chứng tỏ xã hội VN có vấn đề đối với nông dân mà đảng CS cầm quyền vẫn luôn tự cho họ mới là người đại diện công-nông !
    Thực tế ra các nước tư bản như Đức, Pháp, Úc, Mỹ ... đều là những nước bảo hộ nông nghiệp của họ rất chặt chẽ, gây bất bình đẳng trong cạnh tranh đối với các nước nghèo. Lá phiếu của giai cấp nông dân còn rất mạnh mà bất kỳ các đảng tả - hữu đều phải cần đến nông dân khi tranh cử. Các tổng thống Pháp đều đến thăm viếng các hội chợ nông nghiệp quan trọng để thăm hỏi, động viên nông dân (trồng trọt và chăn nuôi). Đôi khi bị ăn trứng, cà chua, sữa hoặc phô ma vào mặt !

    Tôi nghĩ ở VN các doanh nghiệp và nhất là các thương nhân (thương lái) đều phải có đăng ký hành nghề ở bộ thương mại. Để kiểm soát, quản lý hoạt động của họ và bắt đóng thuế. Khi người nông dân muốn ký hợp đồng trồng trọt bán nông phẩm, họ có thể tham khảo database để biết về các hoạt động hợp pháp chính thức của DN & thương lái này. Database này phải do bộ thương mại quản lý. Các tổ chức phi chính phủ có thể sử dụng nó và cho điểm như dỏm, được, trung bình, tốt, rất tốt. Một database khác cần thiết là các đạo luật liên quan đến thương mại, các hợp đồng nông nghiệp, ...

    Chính phủ, ví dụ bộ nông nghiệp + bộ thương mại phải thường xuyên cập nhật một database chuyên về chuẩn mẫu mã các nông phẩm để xuất khẩu và chỉ để tiêu thụ trong nước. Phải có data từng vùng cho biết những nông phẩm nào đạt năng xuất cao nhất. Và dĩ nhiên bộ nông nghiệp phải có báo cáo nhu cầu cụ thể cần về từng mặt nông phẩm từng năm. Từ đó phải dự kiến có ít nhất bao nhiêu diện tích canh tác để đáp ứng đủ nhu cầu trong nước. Căn cứ vào các báo cáo này, chính phủ khuyến khích (không bắt buộc) trồng và có hỗ trợ. Nông phẩm chiến lược như gạo thì phải có sự quan tâm này.

    Về việc người nước ngoài thuê đất trông nông sản như khoai lang, ... Chính phủ, bộ nông nghiệp phải có sách lược rõ ràng, luật hóa, đối với những vùng trọng điểm. Ví dụ có những khu trồng lúa như đồng bằng sông Mekong, không thể cho người nước ngoài thuê trên 50% đất vùng này. Chẳng lẽ cả huyện đều cho Mỹ thuê đất trồng khoai tây hay lúa mì ? Phải quy hoạch cụ thể từng vùng để tránh việc lấy đất nông nghiệp làm sân gôn hoặc công nghiệp.

    Về việc thu gom, thương lái thu mua nông sản phải có đăng ký chính thức ở bộ thương mại. Phải luật hóa cụ thể đối với các thương lái này như chuyên môn, quốc tịch, số lượng thu mua, doanh nghiệp mà họ là đối tác, ...

    Các nước tư bản như Pháp, Đức, Hòa Lan, ... rất bảo hộ. Khi một công ty về phân phối như Carrefour, Cora, Aldi, ... mở một cơ sở ở nước họ, thông thường có những quy định như phải lấy ít nhất 40-50% nguồn hàng nông sản trong bán kính 20-60km nếu có thể. Các siêu thị như Cora đều có nguồn hàng do chính họ tìm ra và phần còn lại do các thương lái độc lập nhưng hợp tác chặt chẽ với Cora. Có như vậy mới biết rõ hàng nông phẩm tới từ đâu. Hợp đồng giữa siêu thi với các nông dân là chặt chẽ, tuân thủ theo luật thương mại. Khi hợp đồng còn giá trị, nông dân bắt buộc phải bán cho siêu thị Cora, nếu còn dư thì mới bán cho thương lái khác.

    Việc các thương lái TQ thu mua nông sản hoặc thuê đất thì không sao cả nếu chính phủ VN có những chính sách bảo hộ nông dân hợp lý như quy hoạch vùng nông sản, quốc tịch của thương lái, số lượng thu mua, hợp đồng thu mua ...

    Hoan nghênh GS Vũ Cao Đàm đã cảnh báo !
    Tôi không đồng ý với bài trả lời phỏng vấn của GS Võ Tòng Xuân cũng như các luận bàn biện hộ GS. Trong bài viết của mình, GS Vũ Cao Đàm đã nhắc lại những bất lợi của một số trường hợp kinh doanh với thương nhân TQ trong quá khứ, đó cũng là dẫn chứng. Bài viết của GS có đủ làm cho nông dân chúng ta cảnh giác hay không? Tôi cho rằng cần phải nói rộng thêm nữa. Ngày nay TQ không ngừng lớn mạnh và luôn tạo áp lực lên đất nước chúng ta, nhất là vấn đề Biển Đông. Một khi không thể trì hoãn hòa bình trên Biển Đông, chiến tranh xảy ra, cuộc chiến có thể trên diện rộng thì toàn bộ vùng đất phía Bắc và vùng Duyên hải miền Trung là chiến trường ác liệt, kéo dài. Khi đó Đồng bằng sông Cửu Long là nơi chính yếu cung ứng lương thực để nuôi quân. Người Việt Nam chúng ta là một dân tộc dũng cảm kiên trì chiến đấu. Vì vậy để nắm chắc phần thắng, TQ sẽ phá hoại nền sản xuất lương thực của vùng đất phì nhiêu này. TQ cũng đã có khối kinh nghiệm quan hệ với VN, trong chiến tranh xâm lược cũng như hòa bình giao hảo. Lịch sử đã dạy họ khôn ngoan hơn. Họ đã từng bước khống chế chúng ta, Quảng Ninh - Hải Phòng, Tây Nguyên, vùng Biển Đông, vùng rừng núi của Lào... Liệu chúng ta có đủ ý thức để dập tắt âm mưu cuối cùng này hay không? Trân trọng chia sẻ với các bạn! - Một phút tưởng nhớ cựu PTT Nguyễn Cao Kỳ.

    Gs Võ Tòng Xuân là người hết sức có lòng với người nông dân VN. Ông thấu hiểu cảnh khổ của nông dân, và nỗi vui mừng của họ khi bán được nông sản với giá cao, chả cần biết người mua là ai: thương lái hay DN, Tây hay Tàu.
    Tôi tán thành ý kiến của Gs rằng nông dân ta cần cám ơn thương nhân TQ trong vụ này.Nếu không phải thương nhân Tàu, mà là mấy chú Mẽo sang đây thu mua, bao tiêu hàng hóa cho bà con, liệu chúng ta có nghi ngờ, cảnh giác như thế không?
    Tôi chả lạ lẫm gì với người TQ nói chung, giới làm ăn kinh doanh nói riêng. Họ là những con người như chúng ta mà thôi, và tôi thấy họ có phần khiêm nhường, chu đáo, nhiệt tình với đối tác hơn người Việt chúng ta. Ít nhất, họ không có cái kiểu tinh tướng mà tôi thấy ở rất nhiều người Việt.
    Ở VN dạo này có cái hội chứng, hay não trạng, bài Hoa một cách quá khích, không phân biệt chính quyền TQ với người dân TQ. Rõ là rỗi hơi, lo bò trắng răng khi tưởng tượng ra rằng mấy chú Khách sang đây trồng khoai lang là đang thực hiện một âm mưu hết sức hiểm độc của chính quyền TQ!
    Nông dân ta cũng sang bên Campuchia mướn đất trồng lúa vô khối, liệu dân Campuchia có cần phải đề cao cảnh giác với âm mưu chiếm đất của ta không vậy hè?

    Tuy nhiên cũng có những điểm mà tôi không đồng ý với Gs VTX. Nhiều khi Gs vẫn bị lối tư duy bao cấp ngày xưa chi phối, cái gì cũng muốn Nhà nước, chính quyền phải nhúng tay vào trực tiếp giải quyết. Hoặc, Gs thường xuyên đối lập DN với thương lái, thương lái với nông dân, mà không hiểu rằng DN, thương lái, nông dân chỉ là những nhóm người thực hiện những nhiệm vụ nhất định trong phân công lao động xã hội. Gs toàn nói "thương lái ép giá nông dân", mà quên rằng những lúc giá lúa lên thì nông dân quay ra "ép giá thương lái, DN".
    Nếu có quan điểm thị trường thì phải thấy rằng việc ép giá nhau là chuyện rất bình thường, vì ai cũng muốn mình có lợi nhất. Nhưng nhìn sâu hơn thì thực ra chẳng ai có thể tự tiện ép buộc người khác được. Thương lái có hàng vạn người, cạnh tranh nhau chí chết, chứ có phải chỉ có một ÔNG THƯƠNG LÁI duy nhất đâu mà đòi ép giá nông dân!
    Tất cả là do quy luật kinh tế chi phối. Nếu giá trên thế giới giảm thì DN, thương lái phải giảm giá thu mua. Nếu giá thế giới tăng thì ngược lại. Vậy thôi.

    Ngoài ra, Gs cũng mắc phải sai lầm khi đòi các DN phải tự tay đi thu mua lúa của nông dân. Không DN nào có đủ khả năng tổ chức một đội quân thu mua hàng vạn người hết. Về mặt kinh tế, làm như thế là phi kinh tế, vì chi phí để thu mua trực tiếp kiểu như thế sẽ cao hơn nhiều so với thu mua qua thương lái. DN và thương lái phân công nhau công việc, không ai làm tranh phần của ai cả. Thương lái cũng không tự mình xuất khẩu lúa, vì quá rủi ro, đòi hỏi vốn lớn, kiến thức ngoại thương v.v..

    Bài của anh Vũ Cao Đàm chỉ đưa ra 1 kịch bản trong nhiều kịch bản có thể xảy ra. Báo Vietnamnet không đăng bài là chính xác vì các lý do sau:
    1. Không có một luận cứ nào để chứng minh.
    2. Không mang tính xây dựng hay có giải pháp thay thế.
    3. Anh Vũ Cao Đàm không phải là người có chuyên môn sâu hay có trách nhiệm trong vấn đề liên quan. Do đó tất sẽ có cái nhìn rất phiến diện.

    Không hiểu các vị chủ trương mạng Bauxit VN hiểu như thế nào về "những thông tin đa chiều", tôi chỉ thấy rằng các vị này chỉ có duy nhất một hướng nhìn, đó là hướng nhìn cực đoan chống Trung Quốc, chống chính phủ, chống lại tất cả các ý nghĩ và phát biểu không hợp với khẩu vị của họ.

    Anh Vũ Cao Đàm là một nhà khoa học, thiển nghĩ, nên có cái nhìn đa chiều từ trong bài viết phản biện của mình, chứ không nên dùng lối quy chụp, ngụy biện thuần cảm tính (chống Trung Quốc) của mình. (các vị Giáo sư và tiến sĩ chủ trương mạng Bauxit VN cũng vậy).

    Trích dẫn:
    Đây là vai trò và trách nhiệm của chính quyền địa phương, phải lo bảo vệ nông dân. Ủy ban nhân dân huyện phải quản lý các thương lái và thương nhân trên địa bàn của mình, nắm được lai lịch của họ, phải hướng dẫn nông dân đòi thương nhân phải hợp đồng trách nhiệm, kể cả giá cả phải được thỏa thuận từ đầu. Không thể vô trách nhiệm, làm lơ, để ai muốn làm gì thì làm.

    Đoạn trên tôi không đồng ý hoàn toàn với GS Võ Tòng Xuân.

    Đây phải là vai trò và trách nhiệm của chính quyền địa phương, của UBND tỉnh và của chính phủ. Một mình UBND huyện không đủ khả năng.
    Chính phủ và tỉnh phải có bản đồ hướng dẫn cụ thể nên trồng loại cây gì thích hợp với địa phương, khuyến khích xây dựng nhà máy chế biến nông sản, xây dựng hạ tầng cơ sở, danh sách luật mua bán hợp đồng, văn phòng thương mại hướng dẫn của bộ, văn phòng nông nghiệp của bộ, văn phòng tài nguyên môi trường của bộ, các thanh tra, ...

    Phải cụ thể bằng luật hóa trách nhiệm và vai trò của từng cấp UBND từ trung ương cho đến địa phương và các thương nhân có đăng ký, các công ty có đăng ký ở bộ thương mại. Tôi nghĩ một văn phòng thương mại của bộ và tòa án thương mại hoạt động tốt là đủ.

    Các văn phòng của bộ phải hiện diên và hoạt động tốt ở cấp địa phương như vậy mới thống nhất và áp dụng luật đồng bộ

    UBND chỉ quản lý dân và bảo đảm an ninh địa phương chứ làm sao họ quản lý các thương nhân được ? Việc này nên để văn phòng thương mại của bộ và tòa án thương mại địa phương làm việc

    Trích dẫn:
    Cho đến ngay nay chúng ta rất hiếm thấy nhiều doanh nghiệp xuống đến tận nông thôn cùng tính toán với nông dân để tổ chức sản xuất nông sản nguyên liệu. Các doanh nghiệp Việt Nam thường chỉ dùng đội quân thương lái thu gom hàng hóa nguyên liệu theo cơ hội, nhất là mặt hàng gạo, cho nên thành phẩm được chế biến không thể có thương hiệu mạnh.

    Bác Kép Tư Bền có làm việc trong việc xuất khẩu lúa gạo, đúng không ?

    Bác Kép có nhận định gì về các ý kiến của GS Võ Tòng Xuân ?