Thỉnh nguyện thư của thân phụ Trần Huỳnh Duy Thức

  • Bởi Admin
    03/08/2011
    6 phản hồi

    Trần Văn Huỳnh

    Kính gửi Ban Điều Hành Đàn Chim Việt

    Tôi tên là Trần Văn Huỳnh, là thân phụ của Trần Huỳnh Duy Thức, người đã bị kết án 16 năm tù giam và 5 năm quản chế về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” tại phiên tòa sơ thẩm ngày 20/01/2010 và phiên tòa phúc thẩm ngày 11/05/2010 tại Tp. HCM.

    Gia đình tôi nhận thấy rằng con tôi không có tội và là một người có lòng yêu nước sâu sắc nên tôi đã nhiều lần gửi đơn các cấp thẩm quyền để kêu oan và yêu cầu giám đốc thẩm cho con tôi.

    Ngày 27/7 vừa qua, tôi đã tiếp tục gửi Thỉnh nguyện thư công dân đến tất cả 500 đại biểu Quốc hội toàn quốc để đề nghị Quốc hội và các Đại biểu Quốc hội sử dụng quyền giám sát tối cao của mình để yêu cầu các cơ quan tư pháp có trách nhiệm xem xét lại các Bản án sơ thẩm và Bản án phúc thẩm đã kết án con tôi – Trần Huỳnh Duy Thức và anh Lê Thăng Long, anh Lê Công Định và anh Nguyễn Tiến Trung, cũng như cần xem xét những vụ án tương tự đã và đang diễn ra như trường hợp của luật sư Cù Huy Hà Vũ một cách đúng với bản chất của pháp luật và bản chất của sự việc khách quan.

    Tôi xin gửi đến Quý Ban Điều Hành Đàn Chim Việt toàn bộ nội dung Thỉnh nguyện thư nêu trên và các tài liệu đính kèm để biết và thông tin nhằm giúp gia đình tôi giải oan cho con Trần Huỳnh Duy Thức của tôi.

    Xin chân thành cám ơn và trân trọng kính chào.

    Trần Văn Huỳnh

    Điện thoại: +84-90-3350117

    Email: [email protected]

    Blog: http://tranfami.wordpress.com

    ——————————————————————-

    Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
    Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
    –*–

    THỈNH NGUYỆN THƯ CÔNG DÂN

    Kính gửi:

    - Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng

    - Tất cả Đại biểu Quốc hội toàn quốc

    Đồng kính gửi:

    - Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

    - Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

    - Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

    Tôi tên Trần Văn Huỳnh, 74 tuổi, nguyên là giáo viên Anh văn thuộc Sở Giáo dục Tp.HCM, được chuyển về Sở Văn hóa Thông tin Tp.HCM công tác tại Phòng Văn hóa Đối ngoại từ 1989 đến 2001 nghỉ hưu. Tôi là thân phụ của anh Trần Huỳnh Duy Thức, sinh năm 1966 (dưới đây gọi là con tôi) – người đã bị kết án 16 năm tù và 5 năm quản chế vì tội ”hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 bộ luật hình sự (dưới đây gọi là BLHS) vào năm 2010 bởi Toà án nhân dân Tp.HCM (bản án sơ thẩm số 19/2010/HSST tuyên ngày 20/1/2010, dưới đây gọi tắt là Bản án sơ thẩm) và Tòa Phúc thẩm thuộc Tòa án nhân dân Tối cao tại Tp.HCM (bản án phúc thẩm số 254/2010/HSPT tuyên ngày 11/5/2010, dưới đây gọi tắt là Bản án phúc thẩm).

    Thưa các vị Đại biểu Quốc hội, tôi viết thư này đầu tiên xuất phát từ lòng tin và tình yêu thương tôi dành cho con tôi. Nhưng sau đó nó được dẫn dắt bởi động lực của một công dân chủ động sử dụng một cách có ý thức tất cả các quyền làm chủ của người dân được pháp luật bảo vệ. Và cuối cùng nó được kết thúc bằng một niềm tin và mong muốn sự tốt đẹp cho cả đất nước, trong đó có Nhà nước, Đảng cầm quyền và có cả cho con tôi và những người có hoàn cảnh tương tự.

    Nó cũng bắt đầu từ sự rụt rè, lo sợ vốn là tâm lý chung của đa số người dân Việt Nam hiện nay khi đề cập đến các vấn đề chính trị của đất nước. Nhưng nhờ động lực nói trên tôi dần hiểu ra rằng nó là một việc làm không có gì sai trái hay vi phạm pháp luật cả, ngược lại nó còn được pháp luật bảo hộ và khuyến khích vì đó chính là tinh thần cốt lõi của Hiến pháp nước ta nhằm bảo vệ quyền làm chủ tối thượng của người dân, nhờ đó mới có thể xây dựng được một nhà nước của dân, do dân và vì dân. Chính vì vậy tôi đã đặt bút ký lên thỉnh nguyện thư này với một sự tự tin tràn ngập vào tương lai tốt đẹp của đất nước, vào lý tưởng và mục đích của Nhà nước ta và của Đảng Cộng Sản Việt Nam cầm quyền; và vào sự chính đáng và hợp pháp của những việc làm của con tôi, cũng như của những người đồng chí hướng, đều hướng đến những ước nguyện vì sự tốt đẹp cho đất nước không khác gì lý tưởng và mục đích của Đảng và Nhà nước.

    Tuy nhiên, tôi cũng hiểu rằng những điều tốt đẹp như vậy sẽ không đến được nếu như tôi – với tư cách là một công dân bình thường như hàng chục triệu công dân khác – không dám mạnh dạn sử dụng đúng quyền làm chủ của mình một cách chủ động và có ý thức để nói lên nguyện vọng của mình đến cơ quan quyền lực tối cao đại diện cho quyền và lợi ích của nhân dân một cách công khai mà pháp luật cho phép. Và những điều tốt đẹp đó cũng sẽ không đến được nếu như tôi – với tư cách là một người cha, một cá nhân trong một xã hội được khẳng định là tôn trọng trên hết những quyền căn bản của con người theo chuẩn mực quốc tế được công ước Liên hiệp quốc về quyền con người mà Việt Nam đã ký vào – không quyết liệt đòi hỏi các cơ quan quyền lực nhà nước phải đảm bảo thực thi đúng trên thực tế những quyền đó của người dân được pháp luật qui định nhằm bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình và của con mình mà tôi tin rằng đã bị kết án oan sai.

    Tôi không phải là người bàng quan mà là người có nhiều suy nghĩ đến sự nghiệp phát triển của đất nước. Nhưng đã từ rất lâu rồi những suy nghĩ đó chỉ dừng lại ở chính tôi hoặc cùng lắm là trao đổi với một vài người bạn thân. Cũng không biết tự bao giờ trong tôi hình thành một suy nghĩ thụ động rằng những vấn đề tôi và bạn bè tôi nghĩ đến thì chắc hẳn các vị đứng đầu đất nước cũng đã phải biết rõ rồi, mà không chịu nhìn nhận thực tế rằng những vấn đề đó ngày một trầm trọng. Nguyên nhân có lẽ một phần vì hiện tượng tăng trưởng kinh tế liên tục của đất nước, và một phần vì chưa thấy những vấn đề đó tác hại đến chính mình và gia đình mình. Nhưng giờ đây tôi đã thấy rất rõ rằng nếu mình không quan tâm đúng mức đến những vấn đề chung của xã hội thì tác hại của nó sẽ không chỉ xảy ra ở đâu đó mà còn đến với chính mình một cách nặng nề như tôi và gia đình đang gặp phải. Và đồng thời, lợi ích chung của xã hội sẽ không thể tốt đẹp nếu quyền lợi của mỗi cá nhân không được xã hội đó đảm bảo một cách công bằng và trên hết. Mọi sự nhân danh lợi ích chung nhưng xâm phạm đến quyền lợi của các cá nhân không những không hợp hiến mà còn làm mất đi động lực lành mạnh của toàn xã hội được hình thành bởi động cơ của mỗi cá nhân vì mưu cầu lợi ích chính đáng của mình mà tạo ra giá trị chung cho toàn xã hội.

    Vì vậy tôi đã dằn vặt vì từng la trách con tôi gay gắt do đã bày tỏ sự phê phán về những vấn đề kinh tế, chính trị, xã hội của đất nước. Nhưng giờ đây tôi thấy quý trọng và yêu thương con tôi vô hạn, phải chịu cảnh tù tội oan sai chỉ vì đã nặng lòng vì đất nước mà cảnh báo trước những nguy cơ mà bây giờ đã trở thành hiện thực. Không chỉ cảnh báo, con tôi còn dành trọn tâm huyết nghiên cứu, tìm ra và kiến nghị một con đường để Đảng và Nhà nước phát triển đất nước tốt đẹp theo đúng lý tưởng mà xã hội XHCN nước ta hướng đến – mà con tôi gọi là Con đường Việt Nam với những chiến lược vận dụng quy luật khách quan để nhanh chóng đưa thực tế của cuộc sống tiến dần đến danh nghĩa tốt đẹp mà lý tưởng trên mong muốn. Chính thực tế trong việc thực thi pháp luật hiện nay đã và đang làm cho khoảng cách giữa thực tế và danh nghĩa này ngày càng dãn rộng ra và càng gây bất ổn cho đất nước.

    Điều này đặt ra một yêu cầu, mà tôi thấy cấp thiết hơn bao giờ hết, là Quốc hội cần tập trung vào việc thực hiện quyền giám sát tối cao của mình nhằm chấn chỉnh để đảm bảo những quyền và lợi ích hợp pháp của người dân được Hiến pháp bảo vệ và các bộ luật của Quốc hội qui định phải được tôn trọng và thực thi trong thực tế. Tôi đề nghị các vị Đại biểu Quốc hội, với tư cách là người đại diện cho quyền và lợi ích của người dân trong tổ chức của bộ máy Nhà nước, hãy thẳng thắn nhìn nhận một cách thực tế sự nghiêm trọng của vấn đề này đang diễn ra trong hầu hết các lĩnh vực của cuộc sống, và hãy sử dụng đầy đủ quyền lực tối cao của mình để làm sao cho những giá trị tốt đẹp của luật pháp nước ta không chỉ nằm trên danh nghĩa mà phải đi được vào thực tế của cuộc sống. Khi đó thì Việt Nam mới có thể trở thành một xã hội dân chủ, công bằng, văn minh được.

    Tôi tin vào sự cần thiết của đòi hỏi trên, còn con tôi, trong Con đường Việt Nam, đã cho thấy đó là sự đòi hỏi tất yếu theo quy luật khách quan mà nếu được đáp ứng tốt thì sẽ chắc chắn có sự phát triển ổn định, bền vững cho đất nước. Tôi xin các vị Đại biểu Quốc hội dành chút thời gian đọc phần giới thiệu Con đường Việt Nam (được đính kèm) mà con tôi viết trước khi bị bắt để thấy được tâm huyết và trách nhiệm công dân của con tôi là đáng trân trọng như thế nào. Nó thể hiện không chỉ thái độ khoa học nghiêm túc của con tôi mà còn là ý thức công dân rất quan trọng và cần thiết cho xã hội nhưng lại đang thiếu vắng trầm trọng ở nước ta. Thế nhưng nó đã bị quy kết là ”một kế hoạch tổng thể nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” để kết tội con tôi ”hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 bộ luật hình sự (BLHS).

    Tôi kính mong các vị Đại biểu Quốc hội dành thời gian đọc lá đơn yêu cầu giám đốc thẩm đối với Bản án sơ thẩm và Bản án phúc thẩm (đính kèm) kết án con tôi để thấy sự chủ quan và tùy tiện trong việc áp dụng luật như thế nào trong các hoạt động tư pháp. Nó cho thấy không chỉ sự bất chấp trước những sự thật khách quan và tính logic biện chứng của sự việc, mà còn là sự không tôn trọng những bộ luật được Quốc hội cân nhắc ban hành để bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của người dân. Điều đáng lo lắng là nó không còn là vấn đề cá biệt mà đã trở thành hiện tượng phổ biến đến mức hầu hết người dân tưởng rằng đó là bản chất của hệ thống luật mà Quốc hội xây dựng. Đó là một thực tế mà tôi rất mong các vị Đại biểu Quốc hội dũng cảm thừa nhận để có được những giải pháp đúng đắn trước những vấn đề sống còn của đất nước.

    Quốc hội khóa XIII đang nhóm họp kỳ đầu tiên với chương trình nghị sự có xem xét việc thay đổi bổ sung Hiến pháp theo đề xuất của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Những gì được đề cập liên quan đến đề tài này trong thông báo của hội nghị lần thứ 2 Ban chấp hành Trung ương Đảng vừa rồi chưa cho thấy được những mấu chốt thay đổi căn bản. Nhưng tôi hy vọng rằng Đảng sẽ xuất phát từ nhu cầu thực tế của cuộc sống của người dân. Đồng thời tôi cũng mong muốn Quốc hội xem xét việc này trên tinh thần làm sao để đảm bảo được quyền và lợi ích của người dân hơn nữa trong thực tế, và phải hết sức lưu ý để tránh được nguy cơ mà con tôi đã cảnh báo là sẽ có những mong muốn thay đổi Hiến pháp để kéo những giá trị danh nghĩa xuống gần với thực tế tồi tệ của sự quan liêu – tham nhũng – cơ hội vốn đang khá phổ biến hiện nay trong cuộc sống nhằm hợp pháp hóa chúng để bảo vệ cho cái xấu. Và nếu vì phải tập trung cho việc sửa đổi Hiến pháp mà xao lãng trách nhiệm giám sát tối cao của Quốc hội để đảm bảo quyền lợi của người dân trong thực tế vận dụng và thực thi pháp luật của các cơ quan công quyền, thì thật là tai hại.

    Thưa các vị Đại biểu Quốc hội, qua sự việc sửa đổi Hiến pháp lần này, tôi yêu cầu quý vị cũng cần làm rõ một vấn đề quan trọng. Đó chính là: liệu một công dân bình thường có quyền mong muốn và đưa ra những kiến nghị thay đổi những lĩnh vực thuộc phạm vi điều chỉnh của Hiến pháp hay không? Nếu không thì ai có quyền đó và nó được qui định ở đâu? Và những điều luật nào nói rằng những mong muốn nhằm thay đổi những vấn đề thuộc phạm vi điều chỉnh của Hiến pháp là vi phạm pháp luật và phải bị truy cứu trách nhiệm hình sự?

    Tôi đã nghiên cứu và thấy rõ rằng Hiến pháp cho phép và bảo vệ quyền của bất kỳ công dân nào cũng được đưa ra các ý kiến của mình đối với các vấn đề của đất nước, trong đó có những lĩnh vực thuộc phạm vi điều chỉnh của Hiến pháp. Hiến pháp không giao cho bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào được độc quyền trong việc đưa ra ý kiến thay đổi hay điều chỉnh Hiến pháp cả. Và không có một điều luật nào của BLHS qui định rằng những mong muốn nhằm thay đổi các lĩnh vực thuộc phạm vi điều chỉnh của Hiến pháp là xâm phạm đến khách thể mà điều luật đó hướng đến bảo vệ cả.

    Thế nhưng con tôi và những người bạn trong cùng vụ án đã bị kết án chính vì những mong muốn như vậy. Điều này đang ngày càng phổ biến đối với nhiều vụ án bị cho là xâm phạm an ninh quốc gia đã và đang diễn ra. Và điều này không chỉ xâm phạm đến những quyền lợi chính đáng và hợp pháp của công dân, gây ra oan sai, mà còn đánh mất đi những động lực lành mạnh thúc đẩy sự phát triển tốt đẹp cho xã hội, và còn làm cho những giá trị tốt đẹp trên danh nghĩa của pháp luật ngày càng xa rời so với thực tế của cuộc sống.

    Thưa Chủ tịch Quốc hội,

    Thưa các vị Đại biểu Quốc hội,

    Bằng bức thỉnh nguyện thư công dân này, với sự ý thức về trách nhiệm của một công dân đối với đất nước cũng như sự đòi hỏi chính đáng về quyền lợi hợp pháp mà đất nước phải đảm bảo cho công dân, cùng với những lý lẽ được trình bày như trên, tôi xin được chính thức đề nghị Quốc hội và từng Đại biểu Quốc hội 2 vấn đề:

    1) Quốc hội và các Đại biểu Quốc hội cần quan tâm, tập trung và có giải pháp hữu hiệu trong việc sử dụng quyền giám sát tối cao của mình để đảm bảo những giá trị tốt đẹp được Hiến pháp và Pháp luật qui định phải tạo ra được những giá trị tốt đẹp trong thực tế của cuộc sống của người dân, đặc biệt là phải đảm bảo để làm sao người dân có thể tự tin, chủ động và ý thức sử dụng hết những quyền của mình mà Hiến pháp và Pháp luật bảo vệ. Nhân đây tôi cũng xin biểu lộ sự đồng tình với ”Kiến nghị bảo vệ và phát triển đất nước” (ký ngày 10/7/2011) của một nhóm nhân sĩ trí thức gửi đến Quốc hội và Bộ chính trị đề nghị: ”Tìm mọi cách thực hiện đầy đủ mọi quyền tự do dân chủ của nhân dân đã được Hiến pháp qui định, nhằm giải phóng và phát huy ý chí và năng lực của nhân dân cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc…”

    2) Kính đề nghị Quốc hội và các Đại biểu Quốc hội sử dụng quyền giám sát tối cao của mình để yêu cầu các cơ quan tư pháp có trách nhiệm xem xét lại các Bản án sơ thẩm và Bản án phúc thẩm đã kết án con tôi – Trần Huỳnh Duy Thức và anh Lê Thăng Long, anh Lê Công Định và anh Nguyễn Tiến Trung; cũng như cần xem xét những vụ án tương tự đã và đang diễn ra như trường hợp của luật sư Cù Huy Hà Vũ một cách đúng với bản chất của pháp luật và bản chất của sự việc khách quan. Tôi tin rằng điều này không chỉ là những việc cụ thể cần giải quyết theo tinh thần đòi hỏi của kiến nghị số 1 ở trên, mà còn là một việc chiến lược để tạo ra niềm tin và những động lực lành mạnh mới cho xã hội, để tránh sự rạn nứt và chia rẽ.

    Kính mong Quốc hội và các Đại biểu Quốc hội quan tâm đến thỉnh nguyện thư công dân này của tôi với một tinh thần trách nhiệm cao nhất của một cơ quan quyền lực cao nhất. Tôi xin cảm ơn và kính chào trân trọng.

    Đính kèm:

    1. Phần giới thiệu Con đường Việt Nam.

    2. Đơn yêu cầu giám đốc thẩm.

    3. Đơn kêu oan lần 3 gửi Chủ tich nước.

    4. Thư con tôi đang viết để gửi Chủ tịch nước giới thiệu Con đường Việt Nam.

    Ngày 27 tháng 7 năm 2011

    Kính đơn,
    Trần Văn Huỳnh

    Ghi chú:

    Địa chỉ liên lạc của tôi: 439F8 Phan Văn Trị, Phường 5, Quận Gò Vấp, Tp. Hồ Chí Minh; điện thoại: 0903350117.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Trung Nghệ An viết:
    Tại sao Đảng CSVN và CQ:Họ nại sợ những người trí thức đóng góp ý kiến và kiến nghị với Đảng và CQ thế nhỉ .? Họ đã tìm đủ mọi cách để triệt hại những người thực tâm với họ,kể cả những trò xấu nhất mà loài người chưa ai nghĩ tới, rồi bỏ tù họ... Cho dù những người trí thức họ góp ý một cách chân thành và ôn hòa . Tại sao chúng ta toàn là con dân VN , cùng chung dòng máu Lạc Hồng cả .? Mà nại đối sử với nhau như kẻ thù vậy ??? Thật đáng buồn .

    Nói chung thì một vài trí thức góp ý chân thành và ôn hòa một chút thì chẳng sao cả.
    Tuy nhiên, cái vấn đề là ở chỗ, một số trí thức nào đó lại đưa ra ý kiến rồi kích động một số thành phần phi trí thức để thực hiện các vụ bạo động đòi lật đổ chính quyền nhân dân, tạo điều kiện để các tập đoàn phản động lưu vong theo đóm ăn tàn. Nào là "Cách Mạng Hoa Nhài", "Cách Mạng Hoa Sen", "Đảng Vì Dân đánh bom mừng ngày 30-4", kích động đồng bào H'Mong phản bội tổ quốc, phát động chiến tranh theo Điều 78- Tội phản bội Tổ quốc.

    Cho nên cứ phải chặn từ trước vẫn hơn.

    Đảng CSVN, Trương Hòa Bình hãy trả tự do ngay cho ông Thức và tất cả các tù nhân chính trị và lương tâm

    Tại sao Đảng CSVN và CQ:Họ nại sợ những người trí thức đóng góp ý kiến và kiến nghị với Đảng và CQ thế nhỉ .? Họ đã tìm đủ mọi cách để triệt hại những người thực tâm với họ,kể cả những trò xấu nhất mà loài người chưa ai nghĩ tới, rồi bỏ tù họ... Cho dù những người trí thức họ góp ý một cách chân thành và ôn hòa . Tại sao chúng ta toàn là con dân VN , cùng chung dòng máu Lạc Hồng cả .? Mà nại đối sử với nhau như kẻ thù vậy ??? Thật đáng buồn .

    Trích dẫn:
    Tôi thấy là con tôi cũng như các bạn của nó và luật sư Cù Huy Hà Vũ có những điểm rất giống nhau và vô tội, còn việc các cơ quan pháp luật kết luận thì đó là dựa vào hiến pháp hay pháp luật gì đó thì tôi không biết.

    Đấy là ông thấy thế, nhưng người khác thì thấy khác.
    Một đằng LS Lê Công Định, Thạc Sĩ Nguyễn Tiến Trung thì đứng ra van xin nhận tội, ăn năn hối cải, đứng ra tuyên bố vĩnh viễn từ bỏ con đường sai lạc thì nhận được sự khoan hồng của pháp luật nên được xử khoan hồng.

    Còn con ông, THDT thì đúng là có van xin thật, nhưng đứng ra vu cáo nhà nước ép cung trước tòa. Theo đúng điều 79 bộ luật hình sự:

    Trích dẫn:
    Điều 79. Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân
    Người nào hoạt động thành lập hoặc tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, thì bị phạt như sau:
    Người tổ chức, người xúi giục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình.
    Người đồng phạm khác thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm.

    Theo đúng quan điểm toán học, (12+20)/2=16 năm tù, đúng quá còn gì nữa?
    Nếu như ông thấy án 16 năm là quá nặng, thì đề nghị con ông học theo Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, đứng ra mà van xin nhận tội đi, tin chắc sẽ chỉ còn 6-7-8 năm.

    Cha anh Trần Huỳnh Duy Thức xin giải oan cho con

    Việt Hà, phóng viên RFA
    2011-08-04

    Hôm 27 tháng 7 vừa qua, ông Trần Văn Huỳnh, thân phụ của nhân vật bất đồng chính kiến Trần Huỳnh Duy Thức đã gửi thỉnh nguyện thư đến quốc hội Việt Nam đề nghị xem xét lại bản án 16 năm tù và 5 năm quản chế đã dành cho con ông.


    AFP PHOTO

    Ông Trần Huỳnh Duy Thức, 43 tuổi, tại phiên tòa ở TP.HCM hôm 20-1-2010.

    Gửi thư lên Quốc Hội

    Nhân dịp này ông cũng gửi bức thư thỉnh nguyện này đến các cơ quan báo chí khác của Việt Nam. Việt Hà có bài phỏng vấn ông Trần Văn Huỳnh về bức thư thỉnh nguyện này.

    Việt Hà: Thưa bác, Anh Thức đã bị kết án từ đầu năm ngoái là 16 năm tù và 5 năm quản chế mà tại sao đến lúc này bác và gia đình mới gửi thư này đến dân làm báo và đến Quốc hội?

    Trần Văn Huỳnh: Tại vì tôi muốn giải oan cho con tôi thế thôi.

    Việt Hà: Nhưng bác chờ một thời gian cũng rất lâu, người ta có thể đặt câu hỏi là đang có vụ của luật sư Cù Huy Hà Vũ hay những vụ biểu tình phản đối Trung Quốc. Thì đây có phải là sự trùng hợp hay không mà bác quyết định đưa thư vào lúc này, xin bác giải thích thêm ạ?

    Trần Văn Huỳnh: Không hề có sự trùng hợp nào cả. Chúng tôi cũng bức xúc về trường hợp của con tôi nên không có sự trùng hợp hay tác động nào hết.

    Việt Hà: Tại sao lúc này bác lại quyết định gửi thư đến Dân Làm báo vốn là trang không được nhà nước khuyến khích? Ngoài Dân làm Báo bác còn gửi đến các cơ quan báo chí nào khác nữa?

    Trần Văn Huỳnh: Vì nhân sự kiện là có kỳ họp quốc hội khóa 13 vừa rồi, kỳ họp đầu tiên thì chúng tôi cũng muốn gửi để trình bày với cơ quan quyền lực cao nhất của quốc hội. Chúng tôi cũng có gửi một số các cơ quan truyền thông báo chí khác. Gửi cho báo trong nước nữa. Tuổi trẻ, thanh niên, sài gòn giải phóng. Chúng tôi có gửi đến, còn vấn đề thông tin hay không là quyền của các tờ báo.

    Tôi nhận thấy là những hành động của nó xuất phát từ quyền lợi và nghĩa vụ của một công dân có trách nhiệm với đất nước, cho nên tôi đã làm cái gì đó để giải oan cho con.

    » Ông Trần Văn Huỳnh

    Việt Hà: Bác có nói là gửi lên quốc hội lần này nhưng thực ra quốc hội họp rất thường xuyên, tại sao bác lại gửi vào đúng kỳ họp thứ 13 này, có phải là liên quan đến việc sửa đổi Hiến Pháp mà bác có nói đến trong thư? Bác hy vọng có những thay đổi sẽ có lợi cho những người trong đó có con của bác.

    Trần Văn Huỳnh: Hy vọng là theo chương trình làm việc của Quốc hội thì sẽ có sửa đổi Hiến pháp, tôi nghĩ là sẽ có những cái mới, đồng thời có ban cải cách Hiến Pháp nữa, thì chúng tôi hy vọng sẽ có những đổi mới, do đó chúng tôi gửi thỉnh nguyện thư công dân này đến cơ quan quyền lực.

    Con tôi vô tội

    Việt Hà: Trong thư bác nói là bác là một công dân mà trong một thời gian đã có những lúc bác không nói hết những điều mình suy nghĩ mà chỉ nói với những người gần mình thôi, bác đã dằn vặt la trách con bác phê phán những vấn đề về kinh tế, chính trị, xã hội của đất nước. Có phải là việc anh Thức đi tù đã làm bác thay đổi quan điểm của mình?


    Các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Lê Công Định (từ trái sang), tại phiên tòa ở TP.HCM hôm 20-1-2010. AFP PHOTO

    Trần Văn Huỳnh: Trước đây thì rõ ràng giữa con tôi và tôi có những quan điểm không giống nhau, tôi có suy nghĩ dĩ nhiên là một công dân thì bao giờ cũng quan tâm đến tình hình đất nước, bạn bè chúng tôi có trao đổi với nhau về những vấn đề đất nước. Thức lúc đó là một doanh nhân thì tôi nói con thôi lo làm tốt việc của mình là một doanh nghiệp lo cho cả một gia đình doanh nghiệp bao nhiêu người, cổ đông, cũng rất năng, con còn phải gánh lấy tránh nhiệm này nữa thì không biết con có đảm trách được không.

    Lúc đó tôi không đồng ý với con tôi, có lúc tôi dùng quyền của cha để la rầy nó, chúng tôi cũng tranh luận với nhau về một số vấn đề. Nhưng sau này tôi nhận thấy là những hành động của nó xuất phát từ quyền lợi và nghĩa vụ của một công dân có trách nhiệm với đất nước. Cho nên tôi đã làm cái gì đó để giải oan cho con. Đồng thời tôi nghĩ việc làm của con tôi mong muốn đất nước được phát triển một cách tốt đẹp, thì làm được việc đó thì đó cũng là một trách nhiệm của tôi là một công dân.

    Việt Hà: Trong đây bác có nói đến trường hợp của luật sư Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định và một số người khác, thì theo bác từ trường hợp của con bác và các trường hợp này thì họ đều là vô tội có đúng không ạ?

    Tôi thấy là con tôi cũng như các bạn của nó và luật sư Cù Huy Hà Vũ có những điểm rất giống nhau và vô tội, còn việc các cơ quan pháp luật kết luận thì đó là dựa vào hiến pháp hay pháp luật gì đó thì tôi không biết.

    » Ông Trần Văn Huỳnh

    Trần Văn Huỳnh: Đối với tôi thì tôi nghĩ con tôi vô tội như tôi đã trình bày trong đơn giám đốc thẩm, và một số bạn của Thức cũng trong phiên xử như Thức và sau này là luật sư Cù Huy Hà vũ thì tôi nhận thấy rằng xuất phát từ lòng yêu nước, tôi thấy đó là trách nhiệm của những người có lòng yêu nước thấy được nguy cơ đất nước bị thôn tính trong bối cảnh toàn cầu hóa này, như trường hợp con tôi, nó muốn nói lên điều đó, muốn đóng góp vào phát triển đất nước.

    Tôi cho đó xuất phát từ động cơ có trách nhiệm. Riêng đối với tôi thì tôi thấy là con tôi cũng như các bạn của nó và luật sư Cù Huy Hà Vũ có những điểm rất giống nhau và vô tội, còn việc các cơ quan pháp luật kết luận thì đó là dựa vào hiến pháp hay pháp luật gì đó thì tôi không biết. Riêng tôi thì tôi nghĩ là con tôi vô tội và tôi làm mọi cách để giải oan cho con tôi. Trường hợp Cù Huy Hà Vũ thì tôi có đọc một số thông tin về phản ứng của gia đình luật sư Cù Huy Hà Vũ. Tôi nghĩ là Cũ Huy Hà Vũ có một điểm giống với con tôi và các bạn của con tôi là xuất phát từ lòng yêu nước.

    Tin vào Quốc hội


    Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và ông Nguyễn Sinh Hùng (P), Chủ tịch Quốc Hội hôm 21-07-2011 tại Hà Nội. AFP

    Việt Hà: Trong thư này bác có nói đến trách nhiệm giám sát của quốc hội theo bác trách nhiệm giám sát của Quốc hội đã làm tốt hay chưa và họ còn cần phải làm gì?

    Trần Văn Huỳnh: Tôi nghĩ rằng sau hiến pháp quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, tôi nghĩ rằng quyền giám sát của quốc hội đối với các cơ quan hành pháp, và tư pháp thì tôi cho rằng là hợp lý, do đó tôi gửi thỉnh nguyện thư này đến các đại biểu quốc hội. Điều đó tôi mong rằng quốc hội sẽ sử dụng quyền giám sát của mình để xem lại vấn đề của con tôi.

    Việt Hà: Sau khi bác gửi đi thỉnh nguyện thư này thì quốc hội đã có trả lời gì chưa?

    Trần Văn Huỳnh: Chưa, quốc hội vừa mới họp, nhân đó thì tôi và gia đình mới gửi thỉnh nguyện thư công dân đến quốc hội để xem xét lại trường hợp của con tôi.

    Việt Hà: Sau đây thì bác sẽ làm gì nữa để tiếp tục xin giải oan cho anh Thức nữa?

    Trần Văn Huỳnh: Cái đó còn tùy theo sự phản hồi của các cơ quan liên quan.

    Việt Hà: Nếu như trả lời của quốc hội không thích đáng thì bác có định làm gì nữa không?

    Trần Văn Huỳnh: Chúng tôi sẽ tiếp tục kêu oan, đó là quyền của công dân nếu đó là oan sai. Hiện nay thì trước hết chúng tôi kêu oan đến các cơ quan hữu quan như viện kiểm sát nhân dân tối cao, tòa án nhân dân tối cao và các vị lãnh đạo có thể có tiếng nói trong vấn đề này, chúng tôi trình bày những suy nghĩ của chúng tôi về bản án của con tối, như tôi đã trình bày trong thỉnh nguyện thư.

    Việt Hà: Bác có phải là đảng viên không?

    Trần Văn Huỳnh: Dạ không

    Việt Hà: Và bác có tin vào sự lãnh đạo của đảng và cái điều đó có thể giúp minh oan cho con bác chứ?

    Trần Văn Huỳnh: Tôi mong là như vậy, với niềm tin đó tôi đã làm thỉnh nguyện thư công dân.

    Việt Hà: Cảm ơn bác rất nhiều.

    Nguồn: RFA

    Khi đọc xong Thỉnh nguyện thư này, tôi cảm phục và xúc động. Tôi cảm phục vì bác Huỳnh viết những lời tâm tuệ, gan ruột. Phải tích lũy vốn sống, kiến thức uyên nhị, ông mới bày tỏ hết ngọn nguồn như thế. Ông là một mẫu trí thức nho nhã, hướng thiện, giàu niềm tin và lòng tự trọng. Tôi xúc động vì ở tuổi "lá vàng" xưa nay hiếm rồi mà phải ngược xuôi tìm cách cứu rỗi cho "lá xanh" đã gần tuổi tri thiên mệnh vướng vào vòng lao lý oan khiên. Thật là một người cha đáng kính mà công lao cao như đỉnh Thái.

    Tôi theo dõi "vụ án Lê Công Định và đồng bọn" khá kỹ. Nhưng hỡi ôi! Sau ngày 20/01/2010, trước một số bạn bè, tôi thốt lên: Đây là "vụ án Trần Huỳnh Duy Thức và đồng bọn" bởi anh Thức là nhân vật "đinh" trong phiên xử sơ thẩm đó. Hóa ra, nói như Ls Lê Trần Luật, đối với tội danh xâm phạm an ninh Quốc gia, tòa án Việt Nam chỉ xử tùy thuộc thái độ "cương" hay "nhu" của bị can. "Cương" nhiều thì án nặng, biết ngoan ngoãn và "nhu" nhiều thì án nhẹ vì khung hình phạt dao động lớn. Cuối cùng mức án anh Thức phải nhận gấp 3 lần anh Lê Công Định. Bác Huỳnh ạ, người ta gọi tòa đểu là vì như thế đấy.

    Tôi đã đọc cả 4 file đính kèm, rất thích thú khi bác Huỳnh có cái nhìn mới về "chính quyền nhân dân". Anh Thức vẽ ra một "Con đường Việt Nam" hết sức công phu và tâm huyết rồi trình lên Chủ tịch nước như là cách đóng góp sức lực và trí tuệ của một công dân với mục tiêu: Tìm con đường ngắn nhất đưa VIệt Nam trở thành cường thịnh. Một công dân có trách nhiệm với xã hội và Tổ quốc, có một đầu óc viễn kiến như thế, thay vì được ghi công lại bị đối xử hết sức bạc bẽo.

    Trừng phạt người đứng đầu nhóm nghiên cứu Chấn là tội ác.

    Chúc bác Huỳnh dồi dào sức khỏe, chân cứng đá mềm. Tôi rất mến phục bác.