Blogger Beo - Chuyền Thông công cốc

  • Bởi Hồ Gươm
    03/08/2011
    17 phản hồi

    Blogger Beo (Hồ Thu Hồng)

    *** Hôm qua, có hai bạn nhờ dẫn vào xem phiên xử Kù con. Một bạn đổi í không vô. Một bạn được nửa buổi alô, em chuồn thôi, thất vọng quá. Thế chú vỡ mộng về cái gì? Các luật sư chị ạ, toàn bắt bẻ nhau chuyện vặt. Chú hình dung các vị luật sư sẽ biến phiên tòa thành diễn đàn bảo vệ người yêu nước á. Ai bảo luyện HBO cho lắm, rồi nhiễm thói nghĩ, luật sư ta phải giống luật sư trên phim Hollywood.


    Bà Hồ Thu Hồng (Blogger Beo)

    Trong những phiên tòa tương tự, Beo từng dẫn một bác, gọi chính xác là phần tử chống cộng cực đoan, vào coi. Kết thúc, bác thậm chí không dám nhìn thẳng vô mắt Beo khi nói, chị thua em rồi, trăm nghe đúng không bằng một thấy. Giờ, bác vẫn chống cộng như thường nhưng bớt hẳn cực đoan. Một lần khác, cũng một bác Việt kiều. Bác này dại dột, xem xử xong về viết một bài dài kể đúng những gì ông đã chứng kiến. Ông bị chuyền thông hải ngoại ném đá ngang đạo Hồi xử tội ngoại tình.

    *** Không nói cũng biết, dăm vài trang web, báo, đài ra đời không nhằm mục đích làm truyền thông. Những chỗ có ý làm truyền thông lại hầu như không được tiếp cận trực diện với người thật việc thật. Họ chỉ nghe nói lại là chính, cộng thêm định kiến, nghe với mỗi một tai để sau đó, lí giải sự việc theo đúng định kiến có sẵn kia. Vậy nên, nguyên tắc tối thượng của người làm truyền thông là sự trung thực và nguyên tắc tối thượng của nghề truyền thông là tính xây dựng, họ thiếu cả hai. Beo gọi chuyền thông, là vì thế. Còn công cốc là nói đến hiệu quả, khi anh không tôn trọng các nguyên tắc, may mắn thu về được số 0. Đa phần cho đến giờ Beo quan sát, toàn số âm, ngay cả số 0 kia, cũng hiếm lắm.

    *** Có lần, Beo hỏi một bác dất là to, chính quyền có lo lắng trước những sự chống đối của các văn xĩ chí thức. Bác ấy cười mà rằng, hành động trẻ con, trí thức gì.

    Tội nghiệp, bao nhiêu chất xám bỏ ra, có khi bằng cả một đời xưng trí thức, để chứng minh bằng được chính quyền bán nước đàn áp người biểu tình, giờ bị ông Giám đốc công an Hà Nội sổ toẹt bằng dăm câu . Chờ xem, chưa hết đâu, thể nào cũng đôi co vớt vát thể diện.

    Tội nghiệp, còn thủ dâm dăm ba hôm nữa trên chuyền thông, bỏ tù Kù là hèn nhát là sợ sức mạnh của phe chống đối.

    Thời của giới Công - Nông lãnh đạo cách mạng đã hết. Nhưng giời ạ, trí thức - như mấy vận động viên việt dã biểu tình hay các thể loại Kù luật xư - thì chỉ dẫn được dân tộc này đi nằm vạ, là hết shit.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    17 phản hồi

    Dù cô Beo có lối văn chợt nhã và lối nói kháy chọc cười vô duyên nhất nhưng tôi vẫn đọc và coi đó là một chứng minh cho thấy thế giới CS đào tạo lập trình ra và trọng dụng kiểu trí thức XHCN biến thái méo mó để ca ngợi chế độ tồi tệ phi nhân của mình như thế nào.

    Trong Nam con gái có học, gia đình khuôn phép không được nói tiếng lóng không được gọi mày tao hay góp chuyện chọc cười, cho nên cô Beo về phương diện này cũng là hiện tượng ...giải phóng quái đản của CS trong con mắt phụ nữ Sàigòn như tôi !

    Nó lạ lùng kinh khủng như khi biết các bà chị dốt không biết chử được CS đưa lên làm chánh án bừa đứt đầu địa chủ và được trọng dụng làm kẻ chịu trách nhiệm thay tên đẩu xỏ Trung Quốc và Nguyễn Tât Thành ! Những người như Cô Beo như Trần Huy Liệu đều là bị CS lợi dụng như thế .

    Nếu suy xét không có gì lạ vì nhiều nạn nhân Trung Đông không bao giờ chịu đưa tay để người khác giúp lôi khỏi vũng bùn hủ tục, bởi quen sống thế đó rồi và được dạy tất cả bên ngòai cái khác là xấu xa !

    Thật ra sự chớt nhã hay làm văn hóa không tôn trong văn hóa thành phi văn hóa khi viết bậy tiếng Việt của Cô Beo chỉ là bèo bọt nổi trên mặt chứ không tác hại bằng nói dối vu khống trắng trợn của ngành tuyên truyền CS mà ông tổ ...nói dóc của CS là Trần Huy Liệu cấp cao trong nghề ...của cô Beo !

    Để tiếp cận chân lý mỗi con người cần phải có hai nền giáo dục một là thứ xã hội yêu cầu hai là thứ ta tự giáo dục tự nghĩ suy tự tìm hiểu !
    Nếu biết tự tìm hiểu ắt cô Beo đã mắc cở dùm các bác Công An vụ ...hai bao cao su chứ không khen kiểu dốt mà nói mạt sát trí thức ! Các bác CA có thể coi thường gạt nhất thời người ngố nhất thời như Nguyễn Hữu Liêm vì chi biết sách vở nhưng chỉ là giai đọan thôi . Trí thức được là khi bị góp ý nhanh chóng nhận ra cái sai ! Vài Bác CA được CS giáo dục bậy bạ thì có thể tự hào mình uy quyền với cái còng nhà tù và cây sứng hay những cú đạp mất nhân phẩm !

    Sau đây là những chuyện CS của giai cấp thấp văn hóa thì sai ...đến chết bỏ giống kiểu như Cô Beo !

    Là chứng nhân thời cuộc học ở Sài gòn và quê nhà vùng đồng bằng Sông Cữu Long tôi không hề nghe chuyện ông Diệm ‘lê máy chém’ đi khắp huyện xã để giết Cán bộ Việt Minh ở bất cứ nơi nào ngoài lần duy nhất mang về xử tử Ba Cụt tại Cần Thơ ! Vậy mà tận ngày nay cứ ngang nhiên lập đi lập lại ‘những câu viết của Quỷ Satan’đó, không kèm bằng chứng nào, trên báo chí và cố biến nó thành sự thật trong các nơi như bảo tàng để ...lừa bịp dân Việt Nam ?!

    Hay câu chuyện viết về một Đại úy quận trưởng ở Bình Dương mổ bụng giết cả hai trăm người CS...câu chuyện hư cấu đó được đảng viên CS coi như bản tường trình ...sự thật đem ra cho đảng viên cắm cúi học chuyện viết ...tầm xàm !

    Cho đến khi đọc quyển Đặng Thùy Trâm, một trí thức XHCN ngây thơ chánh trị, người lính Mỹ phải giết cô nhưng thương cô là nạn nhân. Cô được cho xem kịch dưới tiêu đề gây ảo tưởng ám thị tên là “lễ mừng công “ cô không biết suy nghĩ và thấy cô buồn tủi vì không bằng em bé chống tăng Mỹ trong truyện ! Cô khen em bé có lòng yêu nước dũng cảm từ trong ...trứng nước...
    Óc giàu cảm xúc thiếu duy lý còn lan sang cả giới nhà báo VN mới có Phạm Xuận Ẩn theo CS vì có bạn cảm tình là CS như Bà Bình ( Bà Sa ) mà không biết gì về CS .

    Rồi đến Luật sư Nguyễn Hữu Liêm khi xem diễn kịch có đoạn Việt Kiều Pháp ùa lên sân khấu tặng hoa cho đó là người thật việc thật ...Chuyện biến giả thành như thật là khuynh hướng văn học kịch nghệ điện ảnh mà ông Liêm sao...dốt đặc ! Ông Liêm là Luật sư mà làm chánh trị khi không biết chánh trị CS là gì ngoài việc tiếp xúc cá nhân với vài người CS có trách nhiệm khuyến dụ ông ? Thật giống như Bác sĩ dám lái xe mà không học lái xe vì ...tự cho mình đã tốt nghiệp đại học làm cái gì cũng được ư ?

    Còn chuyện Lê Văn Tám là nhân vật hư cấu được nhà nước CSVN biến thành anh hùng dân tộc mà Cô Beo đã được học cô nghĩ sao về chân lý học từ thế giới dân chủ tự do sau đây :” Vậy nên, nguyên tắc tối thượng của người làm truyền thông là sự trung thực và nguyên tắc tối thượng của nghề truyền thông là tính xây dựng, họ thiếu cả hai.” Câu cố nói dành cho CSVN mới đúng cô Beo ạ !?

    Vì con người VN sống trong đô hộ Pháp bị giử cho dốt nát rất tội nghiệp, bị dạy chạy theo xúc cảm không có óc duy lý không có điều kiện tiếp cận thông tin nên ông Nguyễn tất Thành mới gạt được dân, tạo phe nhóm và được Trung Quốc chỉ ‘cách lợi dụng xương máu người VN’ cho danh phận mình và bào vệ mạn Nam cho Trung Quốc trước Pháp và thay họ làm Thái Thú VN ! Và bây giờ người dân Hà Nội mới ngã ngửa vì hiểm họa Trung Quốc !
    Hoan hô người trí thức thanh niên Hà Nội đang dần mang lại phong cách sĩ phu Bắc Hà thời Nhân văn & Giai Phẩm đáng tự hào !

    Trần thị Hồng Sương

    Đối với Beo, rất dễ hiểu: Thằng nào mạnh, thằng nào có quyền, thằng nào có tiền, thằng nào có bạo lực là tất thảy thằng đó đúng. Bác nào không tin cứ chờ, Hưởng (Nguyễn Văn) sắp hết "số má" rồi, Beo biết rõ, nên mọi người để ý mà xem, Beo lóng rày hết ca Hưởng và chuyển dần qua Quang (Trần Đại).

    Đinh Mạnh Vĩnh

    Trích dẫn:
    Beo viết:
    Tội nghiệp, bao nhiêu chất xám bỏ ra, có khi bằng cả một đời xưng trí thức, để chứng minh bằng được chính quyền bán nước đàn áp người biểu tình, giờ bị ông Giám đốc công an Hà Nội sổ toẹt bằng dăm câu . Chờ xem, chưa hết đâu, thể nào cũng đôi co vớt vát thể diện

    Beo nói hay lắm!, chỉ nhờ dăm câu của ông tướng Đức Nhanh mà ai cũng thấy rõ, chẳng cần chứng minh chi nữa: lòng tin & mối quan hệ giữa nhân dân với nhà nước - công an sẽ "đứt nhanh" thôi

    Đâu rồi .? Nhà văn Dương Thu Hương bị trục xuất đang định cư tại Nước Pháp. Chị Hương mà bình luận bài viết: Chuyền thông công cốc trên Blogger Beo-(Hồ Thu Hồng) thì tuyệt cú mèo đấy.Vì Dương Thu Hương biết rất dõ nhân vật (BEO) này .!

    Văn chương của người này dung tục quá. Vì viết trên blog của mình, nên cô ta tự do viết theo bản chất dung tục của mình. Người thủ dâm, trên blog riêng, chính là cô ta.
    Nhìn hình đoán cô ta khoảng U50. Em sẽ cố nhớ mặt, để ra đường có gặp em sẽ gọi là mày, để thể hiện sự tôn trọng đúng mực.

    Tôi xa đất nước đã lâu, nhưng vẫn theo dõi mọi biến chuyển buồn vui sầu khổ. Đọc những bài của Beo, Gấu, ... , tôi tá hỏa vì cung cách xuất sắc của những vị tự cho mình là trí thức với một loại ngôn ngữ đột phá của những "Con Người Mới Xã Hội Chủ Nghĩa", "Đỉnh Cao Trí Tuệ Loài Người"! Xã hội VN bây giờ thật dễ sợ! Rất tội cho những người trong sáng kiểu như anh Nguyễn Chí Đức, phải sống với nhiều thú dữ, lúc tỉnh ra thì bàng hoàng, không biết lúc nào sẽ bị xơi thịt! Những người dân khác dù sao cũng biết những hiểm nguy rình rập trong cái Wild Zoo này, lại còn phải lội trong môi trường tinh thần vật chất rất là mất "Vệ Sinh Thành Phố" nữa chứ. Thật khổ cho dân tôi, bao giờ mới thoát kiếp nạn!

    Tôi nhớ hồi lâu lâu rồi, cũng ưng ý vài bài chị Beo viết lắm. Giọng nói hóm hỉnh mà lại ý tứ rõ ràng. Cũng thích lắm!

    Nhưng giờ sao chị viết dung tục quá. Phía trên chị dạy người ta phải tôn trọng, phải trung thực, mà phía dưới chị nói láo khiếp quá.

    Ngôn từ đó thì cũng có thể bỏ qua được, vì mình đôi khi cũng chửi láo tí. Nhưng chị nói tới các trí thức cứ như chị mà mẹ hiền, người phụ nứ trí thức đoan trang lắm; còn người khác như cục shit vậy? Tôi thì chưa bao giờ thấy bác Xuân Diện, bác Huệ Chi, bác Phạm Toàn thậm chí là anh Đào Tuấn nói láo cỡ vậy bao giờ.

    Có cái cớ chi mà chị xỉ vả người khác như vậy nhỉ? Có cái cớ chi mà chị chà xát vào nỗi đau của gia đình ông Vũ vậy nhỉ? Cớ chi mà chỉ lại chửi người ta thủ dâm trên mạng vậy nhỉ? Cớ chi chị ăn lương của dân để viết báo mà chị lại chửi trí thức ghê thế nhỉ?

    Chắc hẳn có mỗi chị là lương thiện thôi àh? Thế thì khổ lắm đấy?!

    Tôi thì cũng tự nhận mình là Chí Phèo thôi, nhưng cũng phải bái phục chị vài trăm phần trăm.

    Chị bảo "Thời của giới Công - Nông lãnh đạo cách mạng đã hết." Vậy ai đang lãnh đạo vậy chị? Có phải bọn bán nước không chị? Mà sao chúng lại hành người dân thế? Ngàn trí thức gửi thư thỉnh nguyện mà nó lại đem cảnh sát thẩm vấn họ là cớ làm sao? Đe dọa người ta àh? Quan Sầm chơi gái vị thành niên thì nhởn nhơ thách thức dư luận, còn dân thường mở miệng ra nói yêu nước thì chính quyền cuả chị đạp mẹ nó vào mặt? Chị thấy có xót xa cho gái vị thành niên (chị cũng đã từng là gái mà) và cho dân của chị không chị Beo?

    Chị bảo toà án của chị ngon lành lắm, xử hay lắm. Nhưng sao người ta xử có mỗi ngày vậy chị vì có tới MỘT ngàn trang tài liệu cơ mà? Nguyên đọc nó thôi đã mất cả ngày rồi, thời gian đâu mà tranh tụng hả chị? Có tới 4 luật sư cơ mà, mỗi ông lập luận một ít thì cũng mất một buổi sáng hoặc chiều rồi. Vị chi tối thiểu cũng phải mất 2 ngày rồi. Lại còn cấm người khác vào? "Cây ngay thì sợ đéo gì chết đứng" mà phải dàn dựng tốn tiền dân? Nếu tòa của chị đúng thì cứ để bọn luật sư cãi cho sùi bọt mép ra, cho chúng lên TV để người dân cười vào mũi họ? Làm gì mà cứ như mèo giấu cứt thế hả chị?

    Thôi chúc chị "khẻo". (Mà chẳng biết chị có đọc không ấy chứ)

    Trần Độ.

    Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có nói "nhà báo nói láo ăn tiền, nói thật ăn đòn". Chị Beo chỉ là biết thời thế thui!

    @ bác Hồ Gươm

    Chủ nghĩa thực dụng hiện đại đấy mà . Chỉ mong gió đổi chiều để coi họ đổi giọng .

    Đọc bà Beo phục lăn phục lóc bác Trương Nhân Tuấn rồi đọc bài bác Trương Nhân Tuấn mới ngã ngửa .

    Cứ là kẻ mạnh, họ sẽ ca tụng bác đến hết lời . Loại này nói chuyện phí lời, chỉ biết là nếu mình làm được, họ sẽ đứng về phía mình .

    Đào Hữu Nghĩa Nhân viết:
    Chan Doi qua viết:
    Dân Luận copy bài của chị Beo vô đây làm gì? Chán Đời quá đi mất.

    Cái cách chị Beo xưng hô thấy ghét quá chừng. Giỏi hơn ai, tài hơn ai, đẹp hơn ai mà cho minh như vậy. Vớ vấn quá đi mất

    Đồng ý với quan điểm của bạn! Chuyện tụng ca nhau đầy ra đó rồi còn đem nó vào làm gì cho thối nhà mình bác Huân à!?

    Tôi cho rằng chị Beo đã rất đúng khi viết rằng:

    Chị Beo viết:
    ...nguyên tắc tối thượng của người làm truyền thông là sự trung thực và nguyên tắc tối thượng của nghề truyền thông là tính xây dựng...

    Điều khác biệt, rất tiếc là khá lớn, và rất cần phải phân tích, mổ xẻ, phản biện cũng lại nằm trong chính quan niệm về Tính Trung Thực và Tính Xây Dựng, là tiêu chí mà chị Beo cũng đang theo đuổi nó.

    Bác Ba Dũng cũng đã từng dõng dạc tuyên bố là bác ấy "Yêu sự thật, ghét sự giả dối".

    Chị Beo chắc chắn không phải là 1 trường hợp riêng lẻ, cá biệt mà bác (và các bác khác) sẽ bắt buộc phải chấp nhận "so găng" để chị í và những người như chị í thấy rằng họ không có lý do gì để có thể bỡn cợt, chế nhạo khi viết: "Chuyền Thông công cốc".

    Bác tham khảo thêm phản hồi của bác Minh không râu ở ngay phía dưới nhé:

    Minh không râu viết:
    Tôi thấy phải cảm ơn chị BEO, nhờ chị mà tôi biết những người Việt đang sống vẫn có thể cách nhau một khoảng như ngoài hành tinh, và ngoài chủng loại Homo sapiens.
    Chan Doi qua viết:
    Dân Luận copy bài của chị Beo vô đây làm gì? Chán Đời quá đi mất.

    Cái cách chị Beo xưng hô thấy ghét quá chừng. Giỏi hơn ai, tài hơn ai, đẹp hơn ai mà cho minh như vậy. Vớ vấn quá đi mất

    Đồng ý với quan điểm của bạn! Chuyện tụng ca nhau đầy ra đó rồi còn đem nó vào làm gì cho thối nhà mình bác Huân à!?

    Nếu luật rừng được đem áp dụng thì loài nào vui; loài nào buồn?
    - Loài người buồn;
    - Loài thú ăn thịt chúa tể rừng xanh vui.

    Chúa tể rừng xanh là những loài nào?
    - Trên thì có hổ, sư tử... Bọn này hưởng phần béo bở nhất khi vồ được một người
    - Dưới thì có Beo, Gấu, Sói, Lang... Chúng hả hê ăn phần thừa thãi còn lại.

    Chúng thể hiện cảm xúc thỏa mãn như thế nào?
    - Bọn hổ, sư tử gầm lên những lời đắc thắng pha giọng đạo đức giả "thương con người"
    - Bọn Beo, Gấu, Sói, đười ươi thì tâng bốc chủ, nguyền rủa giống người là đồ ngu...
    Thôi! Khỏi nói dài, cứ đọc khẩu khí bọn chúng đi đã, rồi hãy đọc những nhận xét của tôi ở đây.

    Nom bộ mặt và tâm địa chúng thế nào?
    - Loài người nhìn chúng thấy rất tởm!
    - Nhưng chúng nhìn nhau thấy rất đẹp. Chúng càng tự thấy đẹp khi ăn được thịt người.

    Tôi thấy phải cảm ơn chị BEO, nhờ chị mà tôi biết những người Việt đang sống vẫn có thể cách nhau một khoảng như ngoài hành tinh, và ngoài chủng loại Homo sapiens.

    Không biết Chị Beo đã xem tin tức hôm nay ngày 3-8-2011 ở Đất Nước Ai Cập .?Tòa nhân dân người ta sử án ai nhỉ ...???

    Lời tác giả Bloger Beo:

    " Vậy nên, nguyên tắc tối thượng của người làm truyền thông là sự trung thực và nguyên tắc tối thượng của nghề truyền thông là tính xây dựng, họ thiếu cả hai. "

    Chị Beo chuyên đi " dạy " người khác, nhưng bản thân chị thì không ứng xử như lời chị dạy.
    2 chữ " Kù con " chị đã xử dụng ngay đầu câu thứ nhất của bài viết này đã thể hiện sự không tôn trọng nguyên tắc tối thượng của truyền thông và người làm truyền thông là trung thực và xây dựng của chị. Trung thực ở chỗ nào và xây dựng ở chỗ nào khi chị Beo xách mé gọi Tiến sỹ CHHV là " Kù con ". Xúc phạm cả đến ông Cù Huy Cận, một Công thần, người đã góp phần mở mang và xây dựng chế độ. Nghiêm trọng hơn nữa, chị đã xúc phạm đến người đã chết, một hành vi chứng tỏ trình độ văn hóa của chị như thế nào. Tục ngữ VN có câu: Chửi Cha không bằng sửa họ.

    Nguyễn Jung

    Dân Luận copy bài của chị Beo vô đây làm gì? Chán Đời quá đi mất.

    Cái cách chị Beo xưng hô thấy ghét quá chừng. Giỏi hơn ai, tài hơn ai, đẹp hơn ai mà cho minh như vậy. Vớ vấn quá đi mất

    Chị Beo viết:

    ....

    Họ chỉ nghe nói lại là chính, cộng thêm định kiến, nghe với mỗi một tai để sau đó, lí giải sự việc theo đúng định kiến có sẵn kia. Vậy nên, nguyên tắc tối thượng của người làm truyền thông là sự trung thực và nguyên tắc tối thượng của nghề truyền thông là tính xây dựng, họ thiếu cả hai.
    ...........
    ..............

    Tội nghiệp, bao nhiêu chất xám bỏ ra, có khi bằng cả một đời xưng trí thức, để chứng minh bằng được chính quyền bán nước đàn áp người biểu tình, giờ bị ông Giám đốc công an Hà Nội sổ toẹt bằng dăm câu. Chờ xem, chưa hết đâu, thể nào cũng đôi co vớt vát thể diện.

    Mời chị Beo tham khảo bài viết này, cũng là dịp để chúng ta cùng được nghe bằng hai tai:


    Nguyễn Chí Đức: Họ đã “chơi” đồng chí của họ

    Khánh An, phóng viên RFA
    2011-08-02

    Chiều ngày 2/8, Công an thành phố Hà Nội có thông báo chính thức về kết luận điều tra, xác minh về việc lực lượng an ninh giải quyết việc tập trung của người biểu tình tại Hà Nội vào hôm 17/7.


    RFA screen shot

    Đại úy công an tên Minh đứng trên xe đạp liên tục vào mặt một thanh niên đi biểu tình chống Trung Quốc hôm 17-07-2011 tại Hà Nội.

    Riêng trong vụ video clip quay lại cảnh anh Nguyễn Chí Đức bị một nhân viên an ninh đạp vào mặt, công an Hà Nội cho biết anh Đức đã khẳng định trong bản tường trình rằng không bị ai đánh, chỉ có sự xô đẩy khi đưa anh Đức lên xe buýt.

    Công an TP. Hà Nội kết luận “không có căn cứ xác định anh Nguyễn Chí Đức bị lực lượng làm nhiệm vụ đảm bảo an ninh trật tự đánh, đạp khi tham gia biểu tình”.

    Theo đó, công an thành phố Hà Nội kết luận không có việc công an trấn áp, đàn áp thô bạo hay bắt giữ người biểu tình.

    Buồn, phẫn nộ

    Sau khi các thông tin trên được đăng tải trên báo Hà Nội Mới, anh Nguyễn Chí Đức, tỏ ra rất buồn và phẫn nộ. Trả lời phỏng vấn của phóng viên Khánh An, anh cho biết:

    Nguyễn Chí Đức: Nội dung họ bảo tôi khẳng định không bị đánh là sai. Thực sự tôi đã nói là tôi bị đạp nhưng tôi không xác định ai là người đạp vào mặt tôi. Lúc ấy ở cạnh xe buýt, mình không biết ai đạp cả, bị đạp xong mình rất tá hỏa. Tôi đã nói thế rồi. Nhưng điều này mới quan trọng, lúc ấy làm việc với rất nhiều công an thành phố, viện kiểm sát và với cả giám đốc công ty tôi là bí thư đảng ủy thì tôi đã chỉ mặt tất cả những người công an ở đấy bảo là “Tôi làm việc này là vì Đảng.

    Bản thân tôi là đảng viên, tôi làm việc hợp tác với các anh là vì tôi muốn bảo vệ Đảng tại vì tôi không muốn đi quá sự việc”. Nhưng sau sự việc này thì tôi quá buồn. Tôi chả còn gì để mất cả. Họ đã xúc phạm danh dự của tôi, mà họ lại là đồng chí của tôi. Họ đổi trắng thành đen, làm tôi rất buồn. Tôi đã muốn giảm nhẹ sự việc nhưng mà bây giờ họ viết lên báo khẳng định tôi không bị đánh.

    Các bạn nên nhớ báo Hà Nội Mới là cơ quan ngôn luận của đảng ủy Hà Nội chứ không phải là một tờ báo bình thuờng, báo giải trí, báo Dân Trí hay VnExpress, những báo đấy đối với tôi không quan trọng nhưng báo Hà Nội Mới, chính nghĩa nó khác hẳn. Tôi rất buồn.


    Báo Hanoimoi ngày 02 tháng 8, 2011 đăng tin về sự việc anh Nguyễn chí Đức. RFA Screen cap

    Tôi nói chuyện với một anh công an thành phố, tôi nói với anh là “Các anh làm thế là các anh đẩy em vào đường cùng rồi. Nó làm mất danh dự của em. Cú đạp đối với em không có ý nghĩa gì cả, nhưng các anh làm thế là coi như tất cả họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp cơ quan họ đọc bài báo đấy thì họ nghĩ em là cái gì? Trong khi đó, sự thật vẫn là sự thật”.

    Tôi đang rất phẫn nộ, rất buồn. Bố mẹ tôi đã rất phẫn nộ. Lúc đầu tôi giấu sự việc ấy để không cho ai biết. Bố mẹ tôi không biết, tại vì tôi biết bố mẹ tôi xem cái (video clip) đấy là rất phẫn nộ nên tôi giấu. Nhưng có 4 người công an, trong đó có công an phường, công an thành phố, đến nhà tôi thì bố mẹ tôi lúc đầu còn trách móc tôi là tại sao lớn rồi còn đi biểu tình, tại sao ra đấy làm gì cho người ta bắt bớ cho nó khổ mà chả giải quyết được gì cả.

    Nhưng sau khi bố mẹ tôi xem phóng sự đấy, bố mẹ tôi rất phẫn nộ và bố tôi nói luôn: “Đây là quân phát xít!”. Tôi rất buồn. Chính bố mẹ tôi muốn kiện nhưng tôi đã giảm nhẹ sự việc, tôi không muốn sự việc đi quá xa, nhưng bây giờ họ đẩy tôi vào thế đường cùng rồi, tại vì báo Hà Nội mới là cơ quan ngôn luận của đảng, thành ủy Hà Nội.

    Tôi là một đảng viên. Như vậy, họ đẩy đồng chí của họ ra khỏi tổ chức rồi. Tôi đã là nạn nhân mà bây giờ họ làm như thế thì tôi rất buồn.

    Khánh An: Vâng, thưa anh Đức, theo thông tin kết luận điều tra có nhắc đến sự việc anh từ chối đi khám sức khỏe và không đề nghị gì vì không bị thương tích. Việc này là như thế nào?

    Nguyễn Chí Đức: Hôm đi làm việc với công an thành phố và với cả lãnh đạo cơ quan tôi nữa thì tôi bảo là tôi bị đạp, còn họ viết nội dung gì thì tôi không biết. Lúc đấy tôi cũng muốn cho xong việc đi. Còn sự việc đi khám bệnh thì thực sự tôi không muốn đi khám vì đó là ban đêm, đi với công an thành phố rồi nhỡ đâu họ làm gì đấy tôi thì sao, tức là tôi phản đối dữ dội là tôi không đi khám.

    Một hai hôm sau, cơ quan tôi họ làm cái lệnh điều xuất đi khám thì tôi đi khám thôi. Lúc đầu tôi cũng chống đối tại vì tôi sợ đi khám chỗ này chỗ khác nhỡ đâu có chuyện gì mà họ sắp xếp trước thì sao. Cho nên tôi bảo với người được giao nhiệm vụ mời tôi đi khám là đi khám ở một bệnh viện ngẫu nhiên.


    Anh Nguyễn Chí Đức (x), nạn nhân của cú đạp lịch sử, nhận hoa từ người thân sau khi được công an thả hôm 17/7/2011. Hình do anh Đức gửi RFA

    Tôi chọn một bệnh viện ngẫu nhiên là bệnh viện E, tức là không có sự sắp xếp gì cả. Đưa bệnh viện E, họ bảo “Bệnh viện E là bệnh viện gì thế?” vì đáng nhẽ làm ở bệnh viện của công ty. Nhưng tôi bảo “Không, nếu đi bệnh viện của công ty thì tôi không đi khám.

    Tôi sẵn sàng bị đuổi việc chứ tôi không đi khám ở bệnh viện”, tại vì tôi phòng trường hợp nhỡ có gì bất trắc xảy ra với tôi thì sao. Tôi đi một mình rất nguy hiểm nên tôi bảo là phải đèo tôi đi vì tôi sợ có vấn đề gì xảy ra. Một người trong cơ quan đèo tôi đi và chọn một bệnh viện ngẫu nhiên để khám sức khỏe, tức là chụp hình đấy.

    Gián tiếp phá hoại Đảng

    Khánh An: Vâng, như vậy anh có định là sẽ làm gì đối với thông tin đưa ra trên báo chí không?

    Nguyễn Chí Đức: Thực ra tôi chỉ làm một người bình thường, ngay cả trong cơ quan tôi cũng chỉ là một công dân bình thường và tôi cũng xác định thế thôi. Mình không muốn mơ mộng vì ở hoàn cảnh thế này, một đất nước như thế này ở mặt bằng thế giới, mình cũng chỉ là người bình thường thôi. Nhưng họ dùng cơ quan ngôn luận chính thức của đảng, thành ủy Hà Nội họ chơi tôi.

    Thực sự bây giờ tôi không biết làm gì cả. Ngày mai tôi sẽ lên gặp bí thư đảng ủy để xem thái độ của đồng chí đấy với giám đốc như thế nào. Nếu ủng hộ tôi thì còn khác, còn nếu phủi tay cũng giống như công an thành phố Hà Nội thì có lẽ là tất cả hệ thống chính trị nó đẩy tôi ra khỏi đảng.

    Nên nhớ rằng bố mẹ tôi là người Nghệ An, họ hàng tôi là Nghệ An, rất nhiều người theo đảng rồi, từ thời Việt Minh năm 1930, tức là trước khi Hồ Chí Minh về nước, ông nội tôi, anh em ruột của ông nội tôi và rất nhiều đồng chí khác đã theo đảng, theo Việt Minh và họ đã chết trước khi Hồ Chí Minh về nước, nhưng mà họ không có gì phải buồn phiền đó là vì lý tưởng cao đẹp.

    Nhưng bây giờ, hệ thống chính trị kết hợp với công an làm như thế này thì tôi rất buồn. Họ đã chính thức đẩy tôi. Nếu mà họ tiếp tục đẩy tôi vào đường cùng thì tôi cũng chả còn gì để mất cả tại vì họ đã dùng báo chính thống để họ “chơi” đồng chí của họ. Thực sự là họ đã “chơi” một đồng chí của họ chứ không phải là “chơi” một công dân nữa.

    Khánh An: Thưa anh, có thông tin cho rằng anh công an tên Minh, người đã đạp vào mặt anh, đã bị tạm đình chỉ công tác…

    Nguyễn Chí Đức: Thực sự tôi không quan tâm tên Minh là ai, tôi không quan tâm đến bất kỳ lãnh đạo công an thành phố là ai vì sau sự việc đấy, tôi vẫn muốn tôi chỉ là người bình thường thôi. Nói thật là tôi bất đắc dĩ phải nổi tiếng.

    Có rất nhiều người đến thăm, công an rồi tự nhiên cơ quan đoàn thể họ cứ gặp tôi là họ nói. Hàng xóm họ biết tôi, họ quý mến tôi thì họ hỏi chuyện kiểu khác, nhưng công an thành phố họ gặp tôi là với một thái độ khác, mặc dù họ rất mềm mỏng, ôn tồn nhưng mà tôi hiểu là họ muốn biết thái độ của tôi.

    Ngay cả sáng nay cũng có người hỏi tôi là có ra chỗ Cù Huy Hà Vũ không, nhưng tôi chả quan tâm vụ đấy. Chỉ đến chiều tôi đi làm thì tôi có gặp một số anh em vì bị cấm đường, trên đường về đi làm thì phải qua đấy, thấy bị cấm đường thì nhân tiện có mấy người bạn cùng đi biểu tình với tôi đang ở đấy thì gặp thôi.

    Khánh An: Anh nói rằng sau sự kiện báo Hà Nội Mới đăng thông tin lên thì nó đã làm cho anh rất buồn, rất bức xúc. Như vậy sự kiện này có làm thay đổi nhận định của anh không?

    Nguyễn Chí Đức: Tôi có một nhận định là chính công an nhân dân là người gián tiếp phá hoại Đảng Cộng Sản, chứ không phải là những người biểu tình, tại vì họ đổi trắng thành đen. Họ làm sự việc thành ra bây giờ dựng đứng tôi rồi đây này. Lúc tường trình tôi bảo là tôi bị đạp, các anh muốn viết là va chạm gì đấy nhưng tôi là tôi bị đạp. Bản thân tôi là đã đứng xa cách đoàn biểu tình tới 30 met rồi, tôi cảnh giác tại vì lần trước tôi đã bị bắt rồi, tôi không muốn bị bắt, không phải là tôi sợ nhưng tôi cũng chả muốn an ninh chú ý đến tôi nên tôi đã đứng rất xa rồi, họ còn chỉ đạo bắt tôi. Tôi đang đi trên vỉa hè.

    Hôm nay tôi nói thẳng ra vì sự việc đã ra như thế. Báo Hà Nội Mới đăng như thế này là một đòn rất phũ phàng với tôi. Mai mốt những bài báo này là báo in, báo giấy rồi bạn bè, gia đình, đồng nghiệp của tôi họ có thể không đọc báo trên mạng, blog nhưng họ báo ấy thì chết tôi rồi.

    Tôi làm sao thanh minh được? Báo chính thống mà. Thanh minh cũng chả làm gì cả, mà tôi cũng không cần thanh minh nữa. Tôi chỉ quan tâm là những người đi biểu tình với tôi họ vẫn còn tin tôi, đó là điều đáng mừng đối với tôi. Tôi trân trọng cái đấy. Đó là những người thực việc thực. Gia đình, bạn bè, anh em, họ tin tôi là được. Những người bạn đi biểu tình, tôi không bao giờ phản bội họ.

    Tôi đã đi biểu tình và tổng cộng bị bắt 3 lần rồi, chả lẽ tôi lại đi bán đứng họ, thế là tôi tự sỉ nhục tôi. Bán đứng những người đi biểu tình à? Không bao giờ! Tôi có bị làm sao thì cũng không bao giờ phản bội họ.

    Khánh An: Vâng, cám ơn anh rất nhiều đã dành thời gian cho đài. Kính chúc anh mọi sự an lành và mong là…

    Nguyễn Chí Đức: Tôi nghĩ là không an lành đâu. Sau sự kiện này là không an lành với tôi nhưng nói chung là tôi cũng không sợ nữa vì tôi quá phẫn nộ đi. Báo Hà Nội Mới là cơ quan ngôn luận của đảng mà họ “chơi” đồng chí của mình.

    Tôi là nạn nhân mà bây giờ họ dựng đứng tôi hóa ra tôi là người dối trá, trả lời phỏng vấn báo này báo nọ là dối trá, bây giờ là dối trá rồi sau này họ bảo tôi vu khống thì chết dở tôi. Đã đến nước này rồi thì tôi cũng chả cần nữa, tôi không quan tâm.

    Khánh An: Dạ vâng, cám ơn anh rất nhiều.

    Nguồn: RFA