Nguyễn Ước - Hoàng Sa, Trường Sa và những người tranh đấu trước 1975

  • Bởi Khách
    26/07/2011
    11 phản hồi

    Nguyễn Ước

    Trong khi tại Hà Nội xuất hiện liên tục những cuộc biểu tình tự phát, cất tiếng dõng dạc đấu tranh cho chủ quyền biển đảo khiến chính quyền có vẻ như tạm chùn tay đàn áp thì Sài Gòn và các đô thị khác gần như im ắng.

    Tại sao thế? Tôi không tìm lời đáp cho câu hỏi ấy ở phía chính quyền mà là ở phía những người tôi từng quen hoặc có biết trong các phong trào thanh niên sinh viên học sinh đấu tranh cho quyền tự quyết, độc lập dân tộc, tự do dân chủ ở Miền Nam trước đây, từ khoảng 1965 tới 1975. Họ là những kẻ thường được các cơ quan truyền thông của nhà nước xưng tụng là các trí thức thanh niên sinh viên học sinh "đấu tranh vô cùng anh dũng và trí tuệ, tổ chức biểu tình hội thảo liên tục, bất chấp bọn cảnh sát ác ôn ngụy quyền ném lựu đạn cay, bắt bớ, giam cầm, tra tấn..." Họ không những được nhắc tới trong sử sách chính thống, mà còn được vinh danh hằng năm trước các thế hệ trẻ, trong rạp hát hay hội trường, như những tấm gương làm nức lòng và khích lệ các em đi theo tiếng gọi của Đảng và nhà nước.

    Ở Sàigòn như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi (Hà Thạch Hãn, Hoa Cỏ may, Lương Dân), Lữ Phương, Phong Sơn, Võ Như Lanh, Hoàng Thoại Châu, Kim Cúc (Vô Ưu), Võ Trường Chinh (Võ Ngàn Sông), Hoài Hương Nguyễn Hương, Hàng Chức Nguyên, Tôn Thất Lập, Kỳ Sơn, Kim Tuấn, Cao Quảng Văn, Nguyễn Trọng Văn, Trần Long Ẩn, Miên Đức Thắng, v.v...

    Ở Huế như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Văn Giàu, Ngô Văn Ban, Tiêu Dao Bảo Cự, Lê Gành (Sông Bồ), Lê Văn Thuyên, Trần Đình Sơn Cước, Trần Hoài, Trần Phá Nhạc, Huỳnh Ngọc Sơn, Đồng Tháp, Yên Thi, Lê Nhược Thủy, v.v...

    Ở Nha Trang như Nguyễn Âu Hồng, Trần Hồng Quang, Nguyễn Hoàng Thu, Thế Vũ, v.v.

    Ở Đà Lat như Tiêu Dao Bảo Cự, Trần Hữu Lục, v.v...

    Ở Qui Nhơn như Lê Văn Ngăn, v.v...

    Ở Đà Nẵng như Phan Duy Nhân, Đông Trình (Hồng Chi, Trần Hồng Giao), Vĩnh Linh, Nguyễn Phúc, Nguyễn Thiên Trung (Nguyễn Đông Nhật), Chinh Văn, Tần Hoài Dạ Vũ Nguyễn Văn Bổn, v.v...

    Ở Kontum như Huỳnh Ngọc Sơn, Trần Duy Phiên, v.v...

    Ở Quảng Ngãi như Trùng Hư Huỳnh Như Phương, v.v...

    Ở Bảo Lộc như Trần Hồng Quang (Việt, Hồng Hữu), v.v...

    Và còn nhiều nhiều người nữa tôi không thể nào biết hết hoặc kể hết.

    Trong số họ, có một số người thuộc Nhóm Việt, một tờ báo được in và phát hành ở Huế, sau đó phụ trách trang văn nghệ của Đối Diện. Rất nhiều người viết cho các báo in công khai ở Miền Nam như Nghiên cứu Văn học, Đặc san Văn, Đối Diện, Đồng Dao, Đứng Dậy, Trình Bày, Tự Quyết, Văn Mới, Ý Thức, Điện Tín, Cơ sở xuất bản Hướng Dương. Tin Văn, Bách Khoa, Sinh viên Quảng Đà, Hướng Đi, Đỉnh Triều, Làm Dân, Tuổi Hoa, Đất Nước, Tin Tưởng, Thân Hữu, Hồn trẻ, Tin Sáng, Nghệ Thuật, Thần Chung, Đuốc Nhà Nam, Giữ Thơm Quê Mẹ, Tranh Đấu, Hải Triều Âm, các báo in ronéo quanh năm của SV các Viện Đại học, các phong trào, mặt trận, v.v...

    Trong số họ, có nhiều người ở trong các tổ chức tuy ít thành viên nhưng danh xưng rất nổi như Nhóm Việt, Lực lương Bảo vệ Văn hoá Dân tộc, Mặt trận Văn hóa Dân tộc, Hội sinh viên sáng tác, Hội Hồng sơn, Phong trào Tự trị Đại học Miền Nam Việt Nam, Phong trào Tranh đấu Quyền Tự quyết, các Ban Đại diện Tổng hội Sinh viên và các BĐD Phân khoa thuộc các Viện Đại học ở Miền Nam, Các Phong trào hay Mặt trận Tranh thủ Hòa bình, v.v...

    Trong số họ, rất nhiều người đã xuất bản các tác phẩm thơ văn chính thức, sau khi đã bị chính quyền Sài Gòn kiểm duyệt ít nhiều, hoặc in chui bằng ronéo nhưng phát hành rộng rãi, kể cả qua đường bưu điện, v.v...

    Trong số họ, nhiều người bị bắt vào các nhà giam ở Sài Gòn, Huế, Nha Trang, Đà Nẵng, Qui Nhơn, v.v... hoặc đưa ra Côn đảo, Phú quốc.

    Trong số họ, hầu hết sau thời kỳ tạm giam, được về nhà tiếp tục đi học, đi dạy học, làm báo, làm công chức, nhưng cũng có một số người “nhảy núi”, hay được trao trả như tù binh, hay tới tháng 4.1975 mới được giải thoát.

    Nói chung, họ được gọi theo tài liệu chính thức của chính quyền hiện nay là Phong trào báo chí Sài Gòn; Phong trào học sinh sinh viên đô thị; Phong trào sinh viên tranh đấu; Phong trào văn học, báo chí tiến bộ, yêu nước ở Sàigòn trước 1975; Các tổ chức cách mạng của giáo chức và SVHS; Phong trào đấu tranh của SVHS trong thời tạm chiếm, v.v...

    Họ hầu hết từ ngày đất nước thống nhất, dù đa số không ở những vị trí chủ chốt trong chính quyền, nhưng cũng được hưởng "ơn nước, lộc nhân dân" như nhà cửa, chức vụ, ưu tiên cho vợ con trong sinh kế hoặc ăn học, v.v...

    Nhiều người đang làm việc ở các tờ báo hay các cơ quan truyền thông, đồng thời mở nhà hàng, tiệm karaoke, tiệm buôn, v.v. Cũng có một số hiện nay là "Việt kiều", vượt biên hay đi theo chương trình HO của gia đình hay được bảo lãnh theo diện thân nhân.

    Từ gần hai tháng qua, không thấy họ lên tiếng; nếu có vài người xuất hiện thì chỉ ở lần biểu tình thứ nhất tại Sài Gòn, trên tay không biểu ngữ cờ quạt; và có vẻ như để trình diện chụp hình rồi thôi! Tại sao? Không lẽ công an bảo vệ chính trị ngoài việc có thể chận cửa còn có khả năng khoá bàn phím, hoặc tịch thu máy vi tính hoặc cắt hết đường chuyền internet của họ? Không lẽ họ không biết tới các bản kiến nghị vừa mới hoặc đang lưu hành của nhiều trí thức và văn nghệ sĩ trong nước? Không lẽ việc sinh sống nơi xứ người làm họ quá bận rộn? Còn giả như họ sợ thì sợ cái gì, sợ cho ai? Sợ bị gì và sợ mất gì?

    May mắn thay, gần đây, trên trang web vanchuongviet.org của Nguyễn Hoà, một người từng hoạt đông với nhóm Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan trước đây thường đăng những bài nói về chủ quyền biển đảo, lịch sử VN, đặc biệt những bài hoặc nghiên cứu hoặc tranh luận có tính cập nhật của Đinh Kim Phúc, dù trang web này đã nhiều lần bị đánh phá, không hiểu do “kẻ quen” hay “người lạ.”

    Ngày 24.7 vừa qua, Văn chương Việt có đăng bài Xuống đường của Võ Quê. Có lẽ đây là tiếng nói rất hiếm hoi trong số những người tham gia các phong trào đấu tranh trước đây.

    Võ Quê sinh năm 1948 tại An Truyền, Thừa Thiên Huế. Học Đại học Văn khoa Huế. Tham gia phong trào sinh viên tranh đấu, phụ trách khối báo chí THSV Huế (1970) và là thành viên của nhóm Việt. Mùa hè năm 1972 anh bị bắt đày đi Côn Đảo.

    Các bút danh khác của Võ Quê là: Quỳ Lê, Long Quân, Trực Vân. Các tác phẩm của anh xuất bản từ năm 1975 về trước có:

    1. Giọt máu ta một biển hoà bình (Kịch thơ THSV Huế, 1970);
    2. Nguồn mạch mới (Tập thơ – in chung với Thái Ngọc San – THSV Huế, 1970);
    3. Ngày quật khởi (Tập thơ - In chung – THSV Huế, 1971);
    4. Nhờ ơn cây lúa, lúa ơi (Tập thơ, Đối diện xuất bản, Sàigòn 1975).

    Anh hiện là hội viên các Hội: Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nhà báo Việt Nam, Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam. Sau một thời gian làm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế, anh sang làm Chủ nhiệm Câu lạc bộ Ca Huế.

    Vì không liên lạc được với Võ Quê, chúng tôi xin mạn phép anh gởi tới Dân Luận bài thơ Xuống Đường của anh, và hoàn toàn chịu trách nhiệm về sự tự ý này. Hi vọng bài thơ này ngoài đóng góp tích cực vào cuộc đấu tranh chung của dân tộc, còn có thể vuốt mặt phần nào cho bạn bè tranh đấu cũ.

    Xuống đường!

    Võ Quê

    Xuống đường!
    Xuống đường!
    Hùng khí xuống đường từ thế kỷ 20
    Đang
    Hừng hực
    Hừng hực
    Chuyền lửa xuống đường sang thế kỷ 21
    .
    Cũng mái tóc xanh kề vai người đầu bạc
    Cũng cờ, biểu ngữ dương cao ngời ngời son
    Cũng hàng hàng bàn chân hăm hở hợp đoàn
    Cũng lớp lớp cánh tay căng bền nắm đấm
    Cũng khẳng khái hịch truyền
    Cũng dõng dạc tiếng hô vang vỡ triều dậy sấm
    Cũng kiên cường cùng đất nước tiến lên!
    .
    Xuống đường!
    Xuống đường!
    Không thể khác hơn
    Biển đông đang cuồn cuộn sóng anh hồn
    Hải đảo quê hương đang hồi quang khí phách
    Hà Nội chợt bừng ngân giọng thơ Như Nguyệt
    Từng con phố Thủ đô dũng khí sáng mắt người
    Sài Gòn càng sục sôi mỗi sáng tinh khôi
    Và hải ngoại cũng xuống đường hướng về Tổ quốc
    Chiến lũy lòng dân dựng trên các ngã tư đường, công viên, trường học
    Trong nhà máy, nơi bến cảng, giữa công trường… đồng tâm như nhất:
    Việt Nam “định phận tại thiên thư”!
    .
    Xuống đường!
    Xuống đường!
    Hoàng Sa là của chúng ta!
    Xuống đường!
    Xuống đường!
    Trường Sa là của chúng ta!
    Xuống đường!
    Xuống đường!
    Đồng bào ơi!
    Chủ quyền non nước Việt!
    Xuống đường!
    Xuống đường!
    Đồng bào ơi!
    Cuộc đấu tranh này quyết liệt!
    Xuống đường!
    Xuống đường!
    Đồng bào ơi!
    Tiền nhân cho ta nguồn nhiệt huyết
    Xuống đường!
    Xuống đường!
    Đồng bào ơi!
    Người biển đông
    Đảo biển đông
    Sóng biển đông
    Gió biển đông
    Hồn thiêng đất Việt!

    Huế, 01 AM 24.7.2011.
    _______________________________

    *Ghi chú: Hầu hết nhân danh, địa danh, tên các tờ báo, tạp chí và phong trào trong bài này tôi lấy từ cuốn Nhìn lại một chặng đường văn học của GS Trần Hữu Tá, Nxb TP. Hồ Chí Minh, 2000, trong đó có in tiểu sử tóm tắt và trích văn thơ của họ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Khách Qua Đường] những tên gọi là “trí thức thân Cộng” này
    ....
    Trong số những người “ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản” này ...
    [/quote]

    Nói cho công bằng, nhiều người đấu tranh thời ấy cho là mình thuộc "thành phần thứ 3" chứ không coi mình là cộng sản. CS là người lợi dụng họ.

    Chỉ sau khi thống nhất, thành phần thứ 3 biến thành cái đuôi của thành phần cộng sản, họ không còn chọn lựa nào khác.

    Cũng công bằng mà nói, hầu hết họ ở lứa tuổi 55-75, sức mòn chân kiệt, lực bất tòng tâm. Nhiệt huyết, lý tưởng thời trẻ không phải ai cũng giữ được. Nếu còn thì có lẽ cách biểu lộ cũng khác ...

    Phản hồi: 

    [quote=Huế Sĩ]Sau khi Trung Cộng chiếm Hoàng Sa, tại Huế có một cuộc biểu tình phản
    đối do Ban chấp hành Học sinh Liên trường tổ chức quy tụ 2,000 người
    tham gia. Các tổ chức nằm vùng của Cọng sản tại Huế đã tỏ vẻ ăn mừng
    chiến thắng và vận động các Học sinh đừng nghe theo tuyên truyền của
    bọn phản động.Không biết ở trên rừng, Võ Quê, Hoàng phủ Ngọc Tường,
    Nguyễn Đắc Xuân, Thái Ngọc San ...ăn mừng chiến thắng như thế nào.
    Anh Ước muốn rõ thì nên hỏi Lê Công Cơ ( em rễ Tần Hoài Dạ Vũ ) bí
    danh Lê Phương Thảo lam bí thư Thành đoàn tại Huế lúc đó.
    Vậy bây giờ, làm sao họ quay ngược 180 độ để xuống đường !!![/quote]

    Đúng như bạn “Huế sĩ " nói, những tên gọi là “trí thức thân Cộng” này không mấy tên tỉnh ngộ dù hành vi của họ đã làm sụp đổ chế độ VNCH, một chế độ tuy không hoàn hảọ nhưng chắc chắn là TỐT ĐẸP hơn rất nhiều so với chế độ VNDCCH ngày trước và CHXHCNVN hiện nay. Sự sụp đổ của VNCH đã mang đến nhiều hệ lụy trầm trọng cho Tổ quốc ta, trong đó có việc mất đất, mất biển dọc biên giới phía Bắc và trên Vịnh Bắc Bộ (qua hai Hiệp định biên giới bất bình đẳng 1999 và 2000) cũng như mất Hoàng Sa, và có thể cả Trường Sa và Biển Đông trong tương lai không xa. Trong đám những tên ”ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản” ở Huế mà tác giả Nguyễn Ước nêu ra trong bài, có một tên (hiện nghe nói đang ở Úc) là Hoàng Văn Giàu (bút danh Hoàng Nguyên Nhuận). Tên này, ngay cả lúc đã ra ngoại quốc, trước phản ứng dữ dội của đồng bào ta ở nước ngoài lên án hành vi bán nước của ĐCSVN qua việc dâng cho Trung Quốc vùng đất chiến lược Ải Nam Quan lịch sử, đã viết bài “Chiều mưa biên giới anh đi về đâu” (đăng trên báo Chuyển luân số 27, tháng 4 năm 2000) để tung hỏa mù, lấp liếm bao che cho hành vi bán nước của ĐCSVN.

    Trong số những người “ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản” này còn có ông Mai Thái Lĩnh bị sót tên. Nhưng ông này là người tôi kính trọng vì thái độ rất đàng hoàng, sòng phẳng. Nếu tôi nhớ không lầm, thì đã có lần ông Mai Thái Lĩnh đã tâm sự đại khái là suy nghĩ ngày trước của ông và hôm nay có thay đổi, vì con người mỗi lúc mỗi khác tùy hoàn cảnh. Hiện nay, ông viết nhiều bài nghiên cứu có giá trị đóng góp vào việc giúp cho nhân dân ta tỉnh ngộ trước nguy cơ mất nước vào tay TQ. Tôi hoan nghênh ông về những việc làm đúng đắn này. Ngoài ra, còn có ông Tiêu Dao Bảo Cự, tuy chưa hẳn là đã “giác ngộ” để đứng hoàn toàn về phía nhân dân VN để đấu tranh cho nền Dân Chủ và Độc lập của VN (trước âm mưu xâm lăng và đồng hóa của TQ) cũng đã tỏ ra khá CAN ĐẢM, vì dám lên tiếng, thay vì co còi rút cổ, im lặng như đa số những người thân Cộng giống ông trước năm 1975 ở miền Nam VN.

    Phản hồi: 

    [quote]
    Ngu sĩ (khách viếng thăm) gửi lúc 20:11, 26/07/2011 - mã số 38042
    Tôi có quen biết một số anh em trẻ tranh dấu trước 75 tại miền nam. Vào thời kỳ trước mở cửa (1986) họ hình thành một mạng lưới gọi là "phong trào", nâng đỡ nhau chiếm lĩnh khá nhiều vị trí tuơng đối ngon ăn thời ấy trong các cơ sở quốc doanh.

    Đến thời mở cửa, hầu hết bọn họ, với bệ phóng sẵn có, lao vào kinh doanh, tiếp tục sử dụng những quan hệ cũ trong và ngoài hệ thống nhà nước, số đông rất thành công, thành đại gia hết cả rồi ...

    Đại gia mà đi phơi nắng biểu tình à ? bỏ qua đi tám ![/quote]

    Rất đúng! Những người tranh đấu cho CS thời đó sau năm 1975 đã được trọng dụng một thời gian ngắn, sau đó bị loại bỏ ra ngoài vòng quyền lực đảng và nhà nước. Đa số trong bọn họ rất thức thời nên với kiến thức học được từ trường lớp thời VNCH cộng với những quen biết liên hệ, móc nối với các "đồng chí" củ có chức quyền nên họ mau chóng lợi dụng những bát nháo cũa thời mở cửa để làm giàu nhanh chóng, "nắm" hầu hết các công ty kinh doanh từ quận tới thành phố.

    Bạn nòa có điều kiện thử lấy những tên tuổi trong bài "Hoàng Sa, Trường Sa và những người tranh đấu trước 1975" đi "rà soát" lại sẽ thấy ngay.

    Phản hồi: 

    [quote=Huế Sĩ]Sau khi Trung Cộng chiếm Hoàng Sa, tại Huế có một cuộc biểu tình phản
    đối do Ban chấp hành Học sinh Liên trường tổ chức quy tụ 2,000 người
    tham gia. Các tổ chức nằm vùng của Cọng sản tại Huế đã tỏ vẻ ăn mừng
    chiến thắng và vận động các Học sinh đừng nghe theo tuyên truyền của
    bọn phản động.Không biết ở trên rừng, Võ Quê, Hoàng phủ Ngọc Tường,
    Nguyễn Đắc Xuân, Thái Ngọc San ...ăn mừng chiến thắng như thế nào.
    Anh Ước muốn rõ thì nên hỏi Lê Công Cơ ( em rễ Tần Hoài Dạ Vũ ) bí
    danh Lê Phương Thảo lam bí thư Thành đoàn tại Huế lúc đó.
    Vậy bây giờ, làm sao họ quay ngược 180 độ để xuống đường !!![/quote]

    Hồi xưa những người VC (nằm vùng của CS) này đều coi VNCH là kẻ thù, kẻ địch cho nên họ luôn chống VNCH, bất kể VNCH đúng hay sai, chống mù quáng.

    Ví dụ về Trương Tấn Sang, (có thể tông quát hóa cho Dũng và các đảng viên cao cấp cùng thế hệ) :
    - năm 2011 rồi mà vẫn sử dụng chữ "địch" trong phần Tóm tắt quá trình công tác : Bị địch bắt ! CS miệng kêu hòa giải hòa hợp nhưng trong bụng vẫn căm thù, coi là địch
    - họ không theo tôn giáo
    - qua khóa học ở trường Đảng cao cấp Nguyễn Ái Quốc, họ đều có bằng đại học, cử nhân luật và lý luận chính trị Cao cấp
    - Làm đảng viên cũng là một nghề. Nghề nghiệp, chức vụ: Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng. Chà họ lãnh nhiều đầu lương như đại biểu QH, ủy viên BCT, chủ tịch nước

    [quote]
    http://www.tienphong.vn/Thoi-Su/546190/Ong-Truong-Tan-Sang-dac-cu-Chu-ti...

    Tiểu sử tóm tắt của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang :
    - Họ và tên khai sinh: Trương Tấn Sang
    - Sinh ngày: 21 - 1 - 1949
    ...
    - Tôn giáo: Không
    - Trình độ chuyên môn: Cử nhân Luật
    - Nghề nghiệp, chức vụ: Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng
    - Ngày vào Đảng Cộng sản Việt Nam : 20 - 12 - 1969, Ngày chính thức: 20 - 12 - 1970
    - Trình độ học vấn: Cử nhân
    ...
    Tóm tắt quá trình công tác :
    ...
    - 1969 -1971: Đảng ủy viên, Bí thư Đoàn thanh niên, phụ trách Đội võ trang mật thị trấn Đức Hòa (Long An)

    - 1971 - 1973: Bị địch bắt, bị giam giữ ở nhà tù Biên Hòa, Phú Quốc. Đến năm 1973, được trao trả theo Hiệp định Pa - ri.
    - 1988 -1990: Đi học ở trường Đảng cao cấp Nguyễn Ái Quốc Trung ương (Hà Nội)
    ...
    [/quote]

    Phản hồi: 

    Sau khi Trung Cộng chiếm Hoàng Sa, tại Huế có một cuộc biểu tình phản
    đối do Ban chấp hành Học sinh Liên trường tổ chức quy tụ 2,000 người
    tham gia. Các tổ chức nằm vùng của Cọng sản tại Huế đã tỏ vẻ ăn mừng
    chiến thắng và vận động các Học sinh đừng nghe theo tuyên truyền của
    bọn phản động.Không biết ở trên rừng, Võ Quê, Hoàng phủ Ngọc Tường,
    Nguyễn Đắc Xuân, Thái Ngọc San ...ăn mừng chiến thắng như thế nào.
    Anh Ước muốn rõ thì nên hỏi Lê Công Cơ ( em rễ Tần Hoài Dạ Vũ ) bí
    danh Lê Phương Thảo lam bí thư Thành đoàn tại Huế lúc đó.
    Vậy bây giờ, làm sao họ quay ngược 180 độ để xuống đường !!!

    Phản hồi: 

    Tôi có quen biết một số anh em trẻ tranh dấu trước 75 tại miền nam. Vào thời kỳ trước mở cửa (1986) họ hình thành một mạng lưới gọi là "phong trào", nâng đỡ nhau chiếm lĩnh khá nhiều vị trí tuơng đối ngon ăn thời ấy trong các cơ sở quốc doanh.

    Đến thời mở cửa, hầu hết bọn họ, với bệ phóng sẵn có, lao vào kinh doanh, tiếp tục sử dụng những quan hệ cũ trong và ngoài hệ thống nhà nước, số đông rất thành công, thành đại gia hết cả rồi ...

    Đại gia mà đi phơi nắng biểu tình à ? bỏ qua đi tám !

    Phản hồi: 

    Thời thế sinh anh hùng.Các bạn trẻ bây giờ hãy tự học hỏi,tự tin mà tranh đấu cho cho quyền lợi của nhân dân của đất nước đừng trông mong vào các tượng đài hào nhoáng bên ngoài nhưng mục ruỗng bên trong.Những kẻ dừng lại tự sướng với quá khứ thì bị đào thải vì vận động của lịch sử đòi hỏi chúng ta thay đổi không ngừng,đấu tranh không ngừng.Hãy cứ tiến lên.

    Phản hồi: 

    Năm 1974 khi TQ đánh bật Hải quân miền Nam và chiếm trọn Hoàng Sa, những người tranh đấu ấy đã làm gì và có thái độ như thế nào?

    Phản hồi: 

    Hehehe, đọc xong bài này em thấy những người theo CS và phong trào học xin xin viên SG trước 1975 chỉ là những cái đầu ngu muội. Chỉ biết nghe lời CS và ghét VNCH nên chọc phá chơi chứ chả phải yêu nước hay vì đồng bào Miền nam ruột thịt gì ráo trọi.

    Giờ Việt cộng thoải sức cho Tàu cộng vào VN thì câm như hến. Các anh kiệu xin viên SG cũng là người chịu trách nhiệm một phần về việc Tàu cộng chiếm nước ta.

    Phản hồi: 

    [quote=Mây Lang Thang]Ngày xưa, các anh được Mặt Trận Giải Phóng, hà hơi tiếp sức bởi đảng csVN, thổi các anh tới mũi chân mây, ngây ngất con tàu đi, chẳng còn biết sợ trời đất quỉ thần; quyết phá tan hoang vùng đất lành chim đậu: miền Nam.

    Ngày nay, đảng 'ta' ra sức bán nước cầu vinh, sợ Tàu hơn cọp đói, hống hách với dân lành, mà sao chẳng thấy tăm hơi các anh! Có phải chim đã sa, cá đã lặn ?

    Chim tham ăn sa chân vào lưới, cá ham mồi mắc nghẹn lưỡi câu !..
    Hỏi người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ ?
    .[/quote]

    Ngày xưa theo Cộng thiệt hăng
    Bây chừ sợ Cộng trùm chăn ngủ khì
    Mấy ông trí thức kiểu ni
    Có nên hối lỗi khi xưa dại khờ ?

    Phản hồi: 

    Ngày xưa, các anh được Mặt Trận Giải Phóng, hà hơi tiếp sức bởi đảng csVN, thổi các anh tới mũi chân mây, ngây ngất con tàu đi, chẳng còn biết sợ trời đất quỉ thần; quyết phá tan hoang vùng đất lành chim đậu: miền Nam.

    Ngày nay, đảng 'ta' ra sức bán nước cầu vinh, sợ Tàu hơn cọp đói, hống hách với dân lành, mà sao chẳng thấy tăm hơi các anh! Có phải chim đã sa, cá đã lặn ?

    Chim tham ăn sa chân vào lưới, cá ham mồi mắc nghẹn lưỡi câu !..
    Hỏi người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ ?
    .