Đồng bào tôi ơi

  • Bởi Khách
    20/07/2011
    0 phản hồi

    Kahlil Gibran </br> Nguyễn Ước chuyển ngữ

    Các người tìm kiếm gì, đồng bào tôi ơi,
    có phải các người mong muốn tôi xây
    những dinh thự nguy nga
    được trang hoàng bằng ngôn từ rỗng tuếch vô nghĩa,
    hay những đền đài
    mái lợp bằng giấc mộng?
    Hay các người ra lệnh cho tôi
    hủy diệt những gì các gã nói dối
    và các tên bạo chúa
    dựng lên?
    Tôi có phải, với mười ngón tay mình,
    nhổ bật rễ những gì các tên quỉ quyệt
    và các gã đạo đức giả
    gieo trồng?
    Đồng bào tôi ơi,
    hãy nói lên những ước muốn
    trên cả điên rồ
    của các người!

    Điều gì các người muốn tôi làm,
    đồng bào tôi ơi,
    tôi có phải kêu như mèo con
    để làm vui bụng các người,
    hay rống như sư tử cho hả dạ mình?
    Tôi đã hát cho các người
    nhưng không ai nhảy múa.
    Tôi đã khóc trước mặt các người
    nhưng không ai gào thét.
    Tôi có phải hát với khóc trong cùng một lúc?

    Linh hồn các người cồn cào vì đói
    tuy hoa trái tri thức đang dồi dào hơn đá trong thung lũng,
    cớ sao các người chẳng ăn?
    Tâm hồn các người héo úa vì khát
    tuy con suối sự sống đang chảy quanh nhà,
    cớ sao các người chẳng uống?
    Thủy triều dâng xong lại rút,
    mặt trăng hết khuyết tới tròn
    và các thời đại sau xuân là hạ,
    vạn vật biến thiên như một Thượng đế chưa ra đời
    và đang chuyển dịch giữa quả đất với mặt trời,
    nhưng Chân lý chẳng chút đổi thay
    và không bao giờ qua đi,
    thế thì cớ sao các người
    ra sức làm méo mó sắc diện của nó?

    Tôi đã gọi các người giữa đêm thanh vắng
    để chỉ cho thấy vinh quang của mặt trăng
    và phẩm giá của các ngôi sao,
    nhưng khi giật mình ra khỏi cơn ngủ say,
    các người sợ hãi nắm chặt thanh gươm và nói:
    "Kẻ thù ở đâu?
    Chúng tôi trước hết phải giết nó!"
    Sáng tinh sương khi kẻ thù đến,
    tôi gọi nữa,
    nhưng các người mãi miết ngủ vùi
    và đang vật lộn với cuộc diễu hành
    của những bóng ma trong giấc mộng.

    Và tôi đã nói với các người,
    "Chúng ta hãy cùng leo lên đỉnh núi
    để nhìn vẻ đẹp thế giới".
    Và trả lời tôi, các người bảo,
    "Dưới đáy sâu thung lũng này,
    cha ông chúng tôi đã sống,
    trong bóng râm thung lũng này,
    cha ông chúng tôi đã chết
    và được chôn cất.
    Làm sao chúng tôi có thể bỏ nơi này
    ra đi cho cái cha ông chúng tôi
    không vinh danh nổi?"

    Và tôi đã nói với các người,
    "Chúng ta hãy cùng bước ra đồng cỏ
    nơi phì nhiêu trải dài tới biển."
    Và trả lời tôi, các người rụt rè bảo:
    "Tiếng hú của hố thẳm
    sẽ làm tinh thần chúng tôi chết điếng,
    cơn kinh hãi vực sâu
    sẽ làm thân thể chúng tôi tê dại."

    Đồng bào tôi ơi, tôi đã yêu thương các người,
    nhưng tình yêu ấy làm tôi đau đớn
    và nó vô dụng cho các người;
    hôm nay, tôi hận các người,
    và oán hận này là cơn lũ cuốn sạch
    các cành khô cùng những ngôi nhà xiêu vẹo.

    Đồng bào tôi ơi, tôi đã thương xót
    cơn yếu đuối của các người,
    nhưng tình thương ấy chỉ
    làm các người thêm nhu nhược,
    làm gia tăng và dưỡng nuôi lười biếng,
    những cái chẳng lợi ích gì cho sự sống.
    Và hôm nay, tôi thấy rõ
    sự khiếp nhược của các người,
    là cái linh hồn tôi gớm ghiếc và sợ hãi.

    Tôi đã gào lên
    khi các người bị sỉ nhục và chịu phục tùng;
    nước mắt thành suối của tôi như tinh thể nóng bỏng,
    tuy rửa sạch màng che mắt tôi
    nhưng không đốt cháy nổi
    cơn suy nhược trì trệ của các người.

    Những giọt nước mắt của tôi
    không bao giờ với tới con tim hóa đá của các người
    nhưng chúng tẩy sạch bóng tối
    của cái tôi bên trong tôi.
    Hôm nay,
    tôi chế giễu sự đau khổ của các người
    vì tiếng cười là sấm thịnh nộ
    đi trước và chẳng bao giờ tới sau cơn bão.

    Các người mong muốn gì, đồng bào tôi ơi,
    có phải các người muốn tôi chỉ ra cho thấy
    bóng ma của diện mạo các người
    soi mình trên mặt nước bình lặng?
    Hãy đến đây ngay, và hãy nhìn:
    các người xấu xí biết mấy!

    Hãy nhìn và ngẫm nghĩ!
    Sợ hãi đã biến đổi tóc các người
    thành bạc như tro;
    nếp sống tiêu hoang nghị lực đã loang lên mắt các người,
    biến chúng thành hốc lỏm âm u,
    và sự hèn nhát đã chạm tới hai má các người
    khiến chúng giờ đây hóp thành lũng sâu buồn thảm,
    và Thần chết đang hôn lên môi các người,
    để lại màu vàng vọt như lá mùa thu.

    Các người tìm kiếm gì, đồng bào tôi ơi,
    các người đòi hỏi gì trong cuộc đời,
    nơi không còn kể các người
    vào con cái của nó.

    Linh hồn các người đóng băng
    trong bàn tay nắm chặt của những tư tế
    và pháp sư;
    thân thể các người run lẩy bẩy
    giữa móng vuốt của những gã bạo ngược
    và kẻ làm đổ máu,
    và đất nước các người rung như động đất
    dưới bước chân diễu hành của quân thù xâm lược;
    các người còn trông mong gì
    cho dẫu có đang thẳng lưng trước vầng thái dương?
    Cớ sao vẫn đứng trên chiến trường
    khi các người
    gươm kẹt cứng trong bao rỉ sét
    và khiên đầy lỗ thủng?

    Các người,
    đạo đức giả là tôn giáo,
    dối trá là đời sống, và
    hư vô là chung cuộc;
    thế thì tại sao nói là đang sống?
    Không phải Thần chết là kẻ an ủi duy nhất
    của người khốn khổ sao?

    Sự sống
    là tuổi thanh niên đi với quyết tâm,
    là tuổi trung niên đi với cần cù,
    là tuổi cao niên đi với khôn ngoan,
    còn các người, đồng bào tôi ơi,
    các người mới sinh ra đã già nua yếu đuối,
    và da các người héo úa
    và đầu các người co rút,
    vì thế biến thành lũ trẻ con
    chạy vào vũng lầy lượm đá chọi nhau.

    Tri thức là ánh sáng làm giàu hơi ấm cuộc đời,
    và chỉ kẻ đi tìm cho ra nó mới được chia phần;
    còn các người, đồng bào tôi ơi,
    các người tìm kiếm bóng tối,
    chạy khỏi ánh sáng,
    và chỉ đứng chờ phép lạ
    như đợi nước chảy ra từ tảng đá,
    và sự khốn khổ của đất nước hôm nay
    là tội ác của các người....
    Tôi không tha thứ cho tội lỗi của các người
    vì các người biết rõ các người đang làm gì.

    Loài người là
    dòng sông chói lọi đang hát theo cách của nó
    khi mang theo những bí ẩn của núi
    vào trái tim của biển,
    còn các người, đồng bào tôi ơi,
    các người là những đầm lầy tù đọng
    lúc nhúc sâu bọ và rắn độc.

    Tinh thần là
    ngọn đuốc thiêng liêng xanh đang thiêu rụi,
    nhai ngấu nghiến cây khô,
    và bùng lên theo bão tố,
    chiếu sáng khuôn mặt những nữ thần linh;
    còn các người, đồng bào tôi ơi...,
    linh hồn các người như tro tàn,
    mãi mãi gió thổi tan tác trên tuyết
    và bão tố hất tung khắp thung lũng.

    Đồng bào tôi ơi,
    các người đừng sợ bóng ma của Thần chết,
    vì nó vĩ đại và đầy lòng thương hại
    nên sẽ không đến gần sự hèn mọn của các người;
    cũng đừng sợ hãi Dao găm
    vì nó sẽ không chịu cắm vào
    trái tim nông cạn của các người.

    Tôi hận các người, đồng bào tôi ơi,
    vì các người ghét vinh quang và vĩ đại.
    Tôi khinh miệt các người
    vì các người tự khinh miệt mình.
    Tôi là kẻ thù của các người
    vì các người không chịu thừa nhận rằng
    các người là kẻ thù của thần linh./.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi