Huỳnh Thục Vy - "An Toàn" hay "Tự Do"?

  • Bởi Admin
    13/07/2011
    17 phản hồi

    Huỳnh Thục Vy


    Huỳnh Thục Vy

    Dù là trong một xã hội lớn hay một cộng động nhỏ, sự phản kháng luôn đóng vai trò một giềng mối giữ thăng bằng. Điều đó hợp quy luật tự nhiên, cũng giống như khi ta tác dụng một lực thì tất nhiên chính tại đó xuất hiện một phản lực tương ứng. Trong bất cứ lĩnh vực nào của đời sống, sự phản kháng là yếu tố quan trọng và cần thiết khiến cho sự tác động không đi theo một chiều thiên lệch, mà bảo đảm cho mối quan hệ tác động song phương đi theo hai chiều ngược nhau. Ví như có chế tài thì phải có phản kháng. Mất đi sự phản kháng là mất đi động lực cải tạo xã hội.

    Vì thế thiển nghĩ, việc tìm ra những nguyên nhân làm thui chột sự phản kháng trong xã hội là bước đầu tiên trong việc vận động cho một sự đổi thay xã hội. Dưới nền cai trị độc đoán của những người cộng sản, nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tiềm thức người dân Việt, đặc biệt là những người được sinh ra trước năm 1975. Sự sợ hãi ấy gặm nhấm dần sự phản kháng và sẽ có thể đi đến chỗ tiêu diệt nó. Nhưng đó chỉ là một nguyên nhân lớn có thể được nhận thấy ngay, chắc chắn phía sau nó còn nhiều nhân tố khác. Ngoài tác động của sự sợ hãi và cái di sản văn hóa thụ động được thừa kế từ quá khứ (như đã được phân tích ở bài “Chủ nghĩa tập thể và tự do cá nhân” ), tinh thần chủ động và năng lực phản kháng của người Việt chúng ta còn bị bào mòn đến mức có khả năng biến mất bởi những điều kiện chính trị, kinh tế-xã hội đương thời. Hôm nay trong bài này tôi chỉ tập trung nói về nhân tố thứ hai. Sau gần bốn thập kỷ áp đặt sự cai trị lên cả nước, đảng Cộng sản Việt Nam đã triệt tiêu dần sự phản kháng của người dân bằng những điều kiện chính trị kinh tế mà họ chủ động tạo ra.

    Sự xuất hiện của Nhà nước trong nền văn minh nhân loại đã đương nhiên trao cho phần còn lại của cộng động quốc gia hai lựa chọn định mệnh: Một, là mỗi một chúng ta phải là những công dân mạnh mẽ để kiểm soát cái quyền lực mà chúng ta đã trao cho họ (Nhà nước); hai, là chúng ta im tiếng thần phục kẻ cai trị như những thần dân yếu đuối hoặc những tên nô lệ ngoan ngoãn. Tôi vẫn luôn tin rằng chúng ta được sinh ra là có quyền lựa chọn cho mình một cuộc sống theo cái cách mà chúng ta muốn. Tương tự như thế, nhận thức, thái độ và hành động của người dân quyết định vận mệnh của đất nước đó. Thái độ nghiêm khắc và sự phản kháng của người dân là tối cần thiết cho sự vận hành guồng máy quốc gia và cả những sự thay đổi chính trị cần thiết. Thay đổi chính trị là tiến trình phù hợp với quy luật phát triển chung của xã hội. Bất cứ sự lệch lạc nào (như cải cách kinh tế không đi đôi với sự tự do chính trị) sẽ là sự kìm hãm nếu không muốn nói là phá hoại xã hội.

    Một nền cai trị với đặc quyền chính trị được ban phát, trao đổi, chuyển giao trong một vòng khép kín; cùng với nền kinh tế mà những cơ hội béo bở nhất chỉ được chia chác trong nội bộ cầm quyền, một cách rất tự nhiên, đã tạo ra sức hút mạnh mẽ đối với lớp người muốn tìm kiếm cơ hội tiến thân. Những người có bằng cấp, học vị nhưng không có khả năng tài chính thường cảm thấy may mắn với một vị trí công chức trong các cơ quan công quyền hoặc những công ty quốc doanh. Còn những ai có tiềm lực tài chính đủ để thành lập một cơ sở làm ăn của riêng mình thì cũng không khỏi đến nương nhờ giới cầm quyền với hi vọng kiếm được những cơ hội làm ăn thuận lợi. Đây chính là đặc trưng lớn của cấu trúc giai tầng xã hội Việt Nam (cũng như Trung hoa) hiện tại.

    Thử nhìn lại một ví dụ điển hình về sự hình thành giai cấp tư sản hay còn gọi là quý tộc mới (gentlemen) trong lịch sử nước Anh để so sánh với điều đang xảy ra tại Việt Nam.Tầng lớp quý tộc mới này ban đầu là những địa chủ nông thôn hay những người thủ đắc tài sản bậc trung ở thành thị. Họ đã tích lũy được tài sản và lớn mạnh bằng chính năng lực sáng tạo và công sức lao động của mình, hoàn toàn không phụ thuộc vào giới cầm quyền phong kiến và quý tộc bảo hoàng. Đây là lớp người mới trỗi dậy trong lòng chế độ phong kiến Anh thời bấy giờ, năng động và có khả năng phát triển không ngừng vượt ra ngoài cái giới hạn bé nhỏ mà một xã hội phong kiến đủ khả năng tạo nên. Khả năng phát triển độc lập của họ bị sự cản trở đã trở thành động lực của cuộc cách mạng đòi tự do. Vì thế, ngày nay, khi nói đến những cuộc cách mạng dân chủ, người ta thường chú ý đặc biệt đến giới trung lưu trong xã hội. Tầng lớp này nếu có ý thức dân chủ càng mạnh thì triển vọng thay đổi xã hội càng sáng sủa.

    Nhìn lại xã hội Việt Nam, chúng ta nhận thấy một bối cảnh ngược lại. Giới trung lưu và cả lớp người có triển vọng bước vào giới trung lưu là những người có học thức và tài sản đã hình thành, lớn mạnh chính nhờ xuất thân gia đình có liên quan đến chế độ hoặc nhờ sự nương tựa vào giới cầm quyền cộng sản. Lớp người này theo sự phát triển của nền kinh tế, giáo dục-xã hội trong hai thập niên qua đang ngày càng gia tăng. Cuộc sống hiện tại và triển vọng tương lai của họ nương theo sự phát triển và “ổn định” của cái thể chế độc tài hiện tại. Vì thế khó tìm được lý do thích đáng và đủ mạnh để họ từ bỏ quyền lợi kinh tế mà dấn thân đòi hỏi tự do chính trị. Đây là kiểu hình thành tầng lớp trung lưu chỉ có ở Việt Nam và Trung Quốc - nơi mà một nền kinh tế dần được cởi mở kết hợp nền chính trị độc tài, trái ngược hẳn với ví dụ trên về nước Anh. Nền kinh tế còn tiếp tục phát triển, người ta còn tiếp tục im lặng và do đó chế độ độc tài còn có thể trông cậy vào sự hợp tác của họ để tiếp tục nắm quyền. Nhiều chuyên gia trên thế giới vào cuối thế kỷ trước đã hi vọng rằng những cải cách kinh tế sẽ dẫn dắt thay đổi chính trị ở Trung Quốc và Việt Nam. Nhưng chúng ta đang nhận được một kết quả ngược lại. Bởi vì, bản chất của giới trung lưu tư bản xuất hiện trong lòng chế độ phong kiến phương Tây khác hẳn giới trung lưu được sinh ra từ “nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”.

    Tôi có một người bạn đang là giảng viên Đại học. Khi nghe tôi nói về dân chủ tự do, anh ta buột miệng thốt lên: “Thay đổi chế độ cho tôi mất việc à?” Những người này đang có cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều so với phần đông dân chúng nên không ngạc nhiên khi họ có tâm lý e sợ bất cứ sự thay đổi nào. Đối với họ, thay đổi như là một điều gì đó quá phiêu lưu, có khả năng cướp đi những may mắn và sự sung túc hiện tại. Thật vậy, hiện nay thông tin không thiếu, hiện trạng đất nước phơi bày ra trước mắt. Thế nhưng nhiều người, nhất là những người trẻ vẫn im tiếng. Không thể đổ hết mọi truy nguyên vào sự sợ hãi. Thế hệ những người sinh ra sau 1975, chưa đối mặt và kinh qua nhiều nỗi sợ hãi như cha anh họ. Nhưng chính sự gắn bó quyền lợi hiện tại hay ít ra là khát vọng vươn đến những lợi ích kinh tế và chính trị mà đảng cộng sản ban phát khiến tinh thần phản kháng nguội lạnh. Có thể người ta đã nhận thấy những khiếm khuyết của nền chính trị và xã hội nhưng hoặc vì quyền lợi, hoặc vì sự bất an về một tương lai, họ chấp nhận im lặng, bàng quan trước thời cuộc. Khi nói về dân chủ, những người trung lưu đang hưởng lợi từ giới cầm quyền thường đặt ra một câu hỏi rằng liệu dân chủ có tốt đẹp hơn đối với họ như thể chế hiện thời không?, nghĩa là họ đang băn khoăn nếu thiếu sự “đỡ đầu” của nhà cầm quyền cộng sản và những nhà đại tư bản đỏ, liệu họ có đủ điều kiện để thọ hưởng thành quả như hôm nay không? Những ai thành công chỉ dựa vào sự luồn lách, bợ đỡ tầng lớp trên luôn có cái tâm lý đó. Còn những trí thức trẻ sau khi có một công việc tốt, ổn định và có khả năng bước vào giới trung lưu thường nuôi dưỡng một nỗi sợ sự thay đổi một cách vu vơ, không có căn cứ như anh bạn tôi. Nếu nỗi sợ bị đàn áp, ngược đãi hiện diện ở hầu khắp quần chúng lớp dưới của cấu trúc xã hội, thì sự e ngại đổi thay lại tồn tại trong lớp người ở tầng giữa này. Nhưng ngặt nỗi, lớp người thờ ơ với thời cuộc do sự gắn bó lợi ích với giới cầm quyền này lại là những người có học thức và tiềm lực tài chính hơn hẳn đại đa số dân chúng còn lại. Điều này đã tạo nên một lực hãm đối với mọi sự đổi thay.

    Còn quá nhiều người trẻ Việt Nam có cái cung cách tư duy già cỗi và ích kỷ này. Điều quan trọng là làm sao cho những người này hiểu được rằng nền dân chủ mang lại lợi ích chung cho cả dân tộc, kể cả việc nó sẽ mang lại những gì nhà cầm quyền hiện tại không thể bảo đảm như khả năng được sống như những công dân mạnh mẽ, tự do và sáng tạo. Tất cả chúng ta trừ những kẻ cầm quyền đã gây tội ác sẽ được hưởng lợi từ nền dân chủ. Vì thế không có lý do gì để chúng ta e ngại sự thay đổi.

    Có một điều may mắn là tầng lớp trung lưu và lớp người có khả năng gia nhập tầng lớp này ở Việt Nam chưa nhiều so với tỉ lệ dân số phần đông sống ở nông thôn và nghèo khổ. Tầng lớp trung lưu trước nay luôn có cuộc sống dễ dàng và cơ hội cuộc sống trôi chảy hơn phần còn lại của dân số. Nhưng nền kinh tế đặt trọng tâm vào khu vực quốc doanh, được quản lý quá yếu kém, phụ thuộc vào Trung cộng và không có động lực phát triển do thiếu vắng sự trợ giúp đắc lực của nền chính trị tự do đã lâm vào suy thoái. Chỉ số lạm phát ở Việt Nam trong tháng sáu đã lên tới 20%. Kinh tế Việt Nam có thể đang bước xuống những bậc thang cuối cùng dẫn đến sự khủng hoảng toàn diện. An ninh và triển vọng tài chính của lớp người này trở nên bấp bênh và họ có nguy cơ trắng tay. Thêm vào đó, đất nước đang đối mặt với nguy cơ ngoại xâm, mà khả năng Đảng cộng sản đang bất lực “vô kế khả thi” dẫn đến nhiều rủi ro khó lường đoán. Lợi ích của cả dân tộc, trong đó có lợi ích của lớp người này đang bị đặt vào tình thế nguy hiểm, vì nếu lợi ích quốc gia còn thì lợi ích mỗi cá nhân người Việt còn; nếu lợi ích và chủ quyền quốc gia bị tước đoạt thì chẳng có ai có thể tính đến quyền lợi hay tương lai nữa. Họ đang bị đặt trước một sự lựa chọn không thể né tránh: trở về với quần chúng cùng khổ, dấn thân, phản kháng để đòi lại quyền tự do, quyền quyết định vận mệnh đất nước mà trong đó lợi ích của họ tất nhiên bị gắn kết; hoặc là quyền lợi và tương lai của họ vĩnh viễn mất đi cùng với sự mất đi của quyền lợi dân tộc. Khi nền kinh tế phá sản và đất nước bị ngoại bang xâm phạm, có thể họ sẽ bị bỏ lại bên lề một thế cuộc đang sôi động hứa hẹn mang đến một cuộc đổi thay toàn diện cho đất nước.

    Benjamin Franklin đã nói: “Người nào từ bỏ tự do thực sự để đổi lấy một ít an toàn tạm thời thì không xứng đáng được tự do, cũng chẳng xứng đáng được an toàn”. Dân tộc ta đang ở trong một thế cuộc khó khăn. Sự lựa chọn vì thế rất khó khăn. Nhưng lựa chọn một con đường hợp thời, hợp lòng người và hợp lý là cách duy nhất để tiến về phía trước. Lịch sử vẫn diễn ra dù ta có nhận thức và đồng hành cùng nó hay không. Chủ động tạo ra lịch sử hay để cho thời cuộc cuốn chúng ta đi. Điều đó tùy thuộc vào chúng ta. Sự “ổn định” (cả nội tại quốc gia lẫn ngoại giao) mà những người cộng sản trước nay luôn rêu rao đã phá sản rõ rằng trước thanh thiên bạch nhật. Vậy thì chúng ta có lý do gì để níu kéo một chút “an toàn” nhất thời đó mà từ bỏ tự do thực thụ?!

    Tam Kỳ, ngày 12 tháng 7 năm 2011
    Huỳnh Thục Vy

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    17 phản hồi

    Trích dẫn:
    Innova: Cái cách mà mọi người gầm gừ định xử lý ĐCS, chẳng khác gì cách họ xử lý chính quyền VNCH sau chiến tranh. Cướp hết, lật đổ hết, xóa sạch, phủ định hết. Đó có phải là giải pháp dân tộc, giải pháp khôn ngoan? Thế nên có người mới thốt lên, thay đổi chế độ tôi thất nghiệp à? Thế có tính đến chuyện giải đáp câu hỏi đó chưa?

    Em nghĩ chỉ có những người đòi lật đổ, đòi cách mạng mới "gầm gừ định xử lý ĐCS", song, xu hướng này bây giờ không nhiều. Ở ngoài nước, họ chỉ có nói, nói cho đã thôi. Trong nước, mới là thành phần quyết định & họ, những người tranh đấu chỉ đòi cải tổ, đòi thay đổi, đòi được đa nguyên, đòi được lên tiếng, đòi nới dây thắt cổ thôi, họ không ở thế có thể gầm gừ được.
    Có hay không 1 cuộc cuộc thay đổi & chuyển tiếp như Ba Lan, hay 1 cuộc cách mạng như Ai Cập, khó mà biết được. Lo lắng 1 cuộc thanh trừng, trả thù, xóa sạch bóng CS là điều, theo em, viễn vong. Thù, cùng lắm, chỉ với 1 số người (mà có lẽ ở hải ngoại nhiều hơn). Dân trong nước, giận, ghét ĐCS thì có mà thù thì có mấy ai? Cuộc trả thù của ĐCS 37 năm trước có nhiều yếu tố khác biệt với hiện nay.
    Trước, Bắc/Nam VN như là 2 quốc gia riêng biệt, về chính trị, xã hội, lẫn văn hóa (dù lịch sử là 1). Miền Bắc khi chiến thắng, mang tâm thái của kẻ chinh phục 1 đất nước khác. Không chỉ chính quyền & chính sách, mà cả người dân Bắc/Nam cũng chia rẽ nặng nề, bên này bên kia. Có lẽ chưa bao giờ sự kỳ thị Bắc Nam rõ rệch & nặng nề bằng giai đoạn 75-80 (trong Nam - vì số người Nam ra Bắc rất hiếm, có lẽ chỉ có cán bộ hoặc tù cải tạo). Hiện tại, tuy có sự chia rẽ giữa những người cầm quyền & thành phần dân chúng bất mãn, nhưng ranh giới thì không rõ ràng lắm. Ở cái ranh giới xám này là những đảng viên bất mãn, người dân hoặc thân nhân, bạn bè của họ hoặc là đảng viên, hoặc bắt tay làm ăn với/hay hưởng lợi từ liên lệ với chính quyền...Muốn lựa, thanh lọc để thanh trừng như hồi 75 hổng dễ đâu!
    Còn có hay không những phiên tòa dành cho những người gây tội ác (nếu có bằng chứng, dựa theo luật pháp .... cái này xin nhường cho các bác bên luật), như là ra lệnh giết người biểu tình bất bạo động (như Mubarak), hay ký những công hàm, văn bản bán rẽ lãnh thổ quốc gia...là chuyện ...hồi sau sẽ rõ. Thực ra, nếu Phạm Thanh Bình phải ra tòa, Dương Chí Dũng phải bị truy nã ngay ở thời đại của ĐCS vì gây hậu quả nghiêm trọng, thì dù Nguyễn Tấn Dũng hay Đảng viên nào đó có ra tòa ở 1 thời đại hậu cộng sản (nếu có bằng chứng phạm tội), cũng không lạ, & cũng không thể cho đó là - trả thù được.

    Cách đây năm sáu tháng gì đó thì câu hỏi biểu hiện của dân chủ luôn luôn xuất hiện trên dân luận, tuy không hỏi đích danh cô Thục Vi, người hỏi cứ tung lên mạng, ai biết thì trả lời. Nhiều người đọc bài của Thục Vi nhưng chắc Thục Vi ít đọc các phản hồi. Mỗi người đưa ra một ý, nhưng đều không đúng với ý của câu hỏi. Nếu muốn tìm hiểu về định nghĩa hay lịch sử hay sự cần thiết cuả dân chủ thì có hẳn mấy trang nói về vấn đề này trên mạng.
    Nhưng câu hỏi trên nêu thắc mắc là các biểu hiện, tức làm làm thế nào để biết một nước có dân chủ hay không? Rất tiếc là nhiều vị có học vị học hàm cao cũng chỉ bàn lý thuyết mà không trả lời được một câu hỏi đơn giản này.
    Có một bác nông dân ít học, nhưng hình như có con gái sang Hàn Quốc. Bác này so sánh giữa Bắc Triều tiên mất dân chủ và Hàn quốc có dân chủ và chỉ đưa ra vài dòng là đúng ý đồ của người hỏi và mọi người đều công nhận là đúng. Biết nhận xét và biết độc lập tư duy là điều tốt. Biểu hiện của một nước dân chủ là:
    1- Phải đa nguyên đa đảng (Hàn quốc có, Bắc Triều tiên không)
    2- Dân được biểu tình thể hiện ý nguyện (Hàn quốc có, Bắc Triều tiên không). Tự do báo chí cũng là biểu hiện người dân được thể hiện ý nguyện.(Hàn quốc có, Bắc Triều tiên không)
    3- Không có hiện tượng sùng bái cá nhân (Hàn quốc không , Bắc Triều tiên nặng nề).
    Ba biểu hiện này có tính chất toàn cầu. Dựa vào ba biểu hiện này thì rõ ràng nước ta không có dân chủ.

    Dân chủ phải đi đôi với bình đẳng, anh lập ra đảng cuả anh thì tôi lập ra đảng của tôi. Tất cả các đảng phải phải hoạt đọng trong khuôn khổ luật pháp của nhà nước. Điều này thì ở nhiều nước là chuyện bình thường. Nhưng ở các nước CS thì độc tài (gọi là chuyên chính) Đảng CS cấm các đảng phái khác thành lập. Nếu như các nước tư bản cấm đảng CS thành lập thì CS nghĩ sao?
    Ai thử đưa câu hỏi này tới ông Nguyễn Phú Trọng xem ông ấy trả lời thế nào: Ví lý do gì Đảng CS cấm người ta lập ra các đảng phái khác?

    Đòi dân chủ thì cứ thep 3 biểu hiện trên mà đòi.
    Sùng bái cá nhân vừa thể hiện mất dân chủ vừa là biện pháp ngu dân. Các nước Pháp, Đức, Anh, Mỹ...có sùng bái tổng thống hay nữ hoàng nào đâu. Họ chỉ tôn trọng theo phép tắc văn minh mà thôi. Còn ở các nước CS thì thần thánh hóa lãnh tụ đến mức mù quáng và lố bịch

    Khách Đặng Quốc Long viết:
    Nhiều người khen HTV. Hiện nay HTV đang gặp nạn, nếu chê cô ta thì tàn nhẫn, nhưng thực tình tôi chẳng thích cách viết của cô gái này. Khi đọc bài của cô tôi có cảm giác sức cô ta có hạn nhưng lại cố gồng mình lên vác tảng đá lớn. Cáh viết nặng nề, không phải là kiểu văn phong đại chúng vốn là dặc điểm của văn phong báo chí, ai đọc cũng hiểu.
    Hỏi người khen HTV là cái hay ở chỗ nào, đưa dẫn chứng thì hầu như chẳng có ai nói được.
    Viết giản dị, đừng cầu kỳ thì dễ đến với quần chúng hơn. Cô bàn về dân chủ nhưng trước đây trên trang Dân luận có câu hỏi về dân chủ nhắc đi nhắc lại nhiều lần, nhưng cô gái "bác học" không trả lời được. Tôi nhớ các câu hỏi này vì đọc quá nhiều:
    - Biểu hiện của một nước dân chủ là những gì?
    - Đòi dân chủ là đòi cái gì?
    - Mất dân chủ là mất cái gì?
    Cầu chúc HTV sớm giải hạn và tiếp tục viết hay hơn. Tôi chắc HTV cũng sớm được về nhà thôi, vì thực chất cô ta không mắc tội. Tôi đã có ý kiến lên án một cách nặng nề bọn công an vô lương tâm và vô liêm sỉ đánh đập cô một cách man rợ, mất hết tính người ở bài nói về cô bị bắt đưa đi đâu đó.
    Hiện nay trên thế giới chưa hề có nhà triết học nào là nữ (không hiểu vì sao vì chưa thấy ai giải thích nữ giới không có khả năng trở thành nhà triêt học). Nếu HTV được trả tự do thì có nên phấn đấu trở thành nhà triết học nữ đầu tiên của nhân loại hay không?

    Theo thiển ý, dân chủ mà nhiều người đang đấu tranh cho Việt nam trong giai đoạn này khác với "dân chủ" trong khẩu hiệu và nhận thức về dân chủ trong câu "đảng lãnh đạo nhà nước quản lý và nhân dân làm chủ". Ý niệm dân chủ của đảng và nhà nước CSVN nói đến đây là nói về quyền làm chủ tài sản quốc gia mà ngay cả như thế, đó chỉ là cái bánh vẽ vì mặc dầu khẳng định nhân dân làm chủ tài sản của quốc gia nhưng chỉ trên danh nghĩa còn người xử dụng cái tài sản quốc gia này là mấy anh chị trong đảng CSVN từ cấp đảng viên đến tổng bí thư bao gồm những anh chị được đảng đề cử cho nhân dân bầu cho có lệ để nắm chính quyền, tức là quản lý tài sản cho nhân dân.

    Vậy nó khác như thế nào. Một nhà nước dân chủ trước hết là nhà nước tôn trọng quyền người dân được làm chủ vận mệnh của mình và vận mệnh của đất nước họ. Điều này có nghĩa là mỗi công dân trong một đất nước dân chủ được trực tiếp hoặc gián tiếp tham dự vào việc nước bằng các cuộc bầu cử, trong đó công dân có quyền ứng cử, đề cử và bầu cử người mình tín nhiệm. Mấy anh chị đảng viên CSVN thường hay ngụy biện quốc hội VN cũng do đảng cử dân bầu như ở Mỹ hay các nước dân chủ khác trên thế giới. Điều này không đúng như họ ngụy biện vì khác biệt cơ bản là công dân Mỹ có quyền tham gia đảng Dân chủ, Cộng hòa hay bất kỳ đảng phái nào khác nếu họ đồng ý đóng nguyệt liễm và chấp nhận điều lệ của đảng đó hay bất kỳ đảng nào khác, kể cả đảng cộng sản. Nếu họ không tham gia đảng phái thì họ cũng có thể tự ứng cử hay họ có quyền bầu hay không bầu cho bất kỳ ứng viên nào. Ở Việt nam hiện nay thì trái lại. Vào đảng CSVN là quyền lợi và ân huệ và cái quyền lợi và ân huệ này do chính đảng CSVN ban phát cho ai mà họ nghĩ rằng có lợi cho họ chứ không phải bất kỳ người dân nào cũng có quyền hay có thể vào đảng. Thứ 2, vì đảng CSVN dùng hiến pháp để độc quyền cai trị, nên họ không cho phép các đảng phái khác hoạt động. Điều này có nghĩa là, công dân Việt nam muốn ứng cử vào quốc hội hay các cấp hành chánh khác thì phải vào đảng. Mà như đã viết ở trên, vào đảng là quyền lợi và ân huệ chứ không phải là quyền của người dân nên Việt nam hiện nay không có dân chủ.

    Vậy đòi dân chủ là đòi được quyền tham dự vào việc nước bằng hình thức ứng cử và bầu cử. Muốn có sự công bình và tự do trong bầu cử và ứng cử thì mọi công dân Việt nam, bất luận có vào đảng CSVN hay bất kỳ đảng phái nào, cũng có quyền được ứng cử và bầu cử. Như thế, người dân sẽ thực thi quyền chọn lựa người mình tín nhiệm để lo việc nước, thay vì phải trông đợi vào sự trong sạch, công minh, tài năng và nhiệt tâm của đảng CSVN. Trong tình trạng hiện tại, nếu đảng CSVN làm tốt thì dân hưởng nhờ, nếu đảng CSVN hèn kém thì cả nước sẽ gánh lấy hậu họa ngay cả như chưa có một cuộc trưng cầu dân ý nào cho thấy người dân đồng ý hay cho phép đảng CSVN được lãnh đạo họ. Vì thế, nhiều người cáo buộc đảng CSVN từ sau cuộc bầu cử 1946 đến nay, đã tiếm quyền lãnh đạo đất nước từ người dân.

    Hiện tại người dân bị tước đoạt quyền căn bản của con người là tự mình quyết định vận mạng của mình và vận mạng của đất nước. Đó là hậu quả của việc mất dân chủ.

    Ôi, chán quá, tôi không hề chê cô vi viết sai hoặc không logique, vậy mà khách Minhtu (không rõ là nam hay nữ, già hay trẻ) dựng lên bảo tôi chê cô ta viết sai và không logique, rồi phê tôi. Tôi chỉ nhận xét là tôi không thích văn phong cầu kỳ, nặng nề của cô ta thôi.
    Nhận xét yêu ghét hầu như từ trước tới nay đều ít nhiều mang tính chủ quan, nó giống như khẩu vị của mỗi người. Người thích mặn, người thích nhạt. Thế thôi. Tôi không thích là ý chủ quan của tôi, nhưng tôi không có quyền bắt người khác như tôi cũng như không có quyền bắt cô ta không được viết theo kiểu của cô ta. Người viết (tác giả) thì thường muốn bài của mình có nhiều người đọc, nên cố ý viết cho vừa lòng mọi người. "Làm dâu trăm họ" là điều khó, nhưng thôi thấy nhiều cây bút đều cố viết để cho nhiều người cùng đọc.
    Chuyện văn chương thường "trước thì thuận miệng, sau ra cảm lòng", thế nhưng văn của cô Vi khó đọc quá, khó nhớ quá, nhiều người chúng tôi đã đố nhau đọc được nguyên văn một vài câu của cô Vi, nhưng mọi người đều chịu, trong khi đó thì lại nhớ nhiều câu của một số người khác. Không thuận miệng, không nhớ được thì còn đâu cảm lòng.
    "Văn là người", đọc văn của HTV, mấy người đoán như sau: cô này thông minh, cứng cỏi, có nghị lực và bản lĩnh, nhưng tính tình khô khan, ít cười, vụng về đường nữ công gia tránh, không thích kim chỉ vá may. Nói chung mọi người đều thương cô Vi và đều có thiện ý, nhận xét thế chẳng biết đúng hay sai, nhưng không hề có ác ý.
    Sở thích về văn chương của mỗi người mỗi khác, đó là tùy trình độ, tùy nghề nghiệp, tùy tính tình, tùy hoàn cảnh. Riêng bản thân tôi thích kiểu văn phong dân dã, giản dị, dễ đọc, dễ nhớ, có hình tượng và hài hước, đầu tiên đọc cho vui đã, để hiểu biết sau, thấy nặng nề quá, phải suy nghĩ nhiều thì không đọc hết bài, tôi không phải là con nhà văn chương mà. Kiểu văn tôi thích không thấy trong bài viết của cô Vi.
    Cuối cùng, cầu chúc cho cô Vi và gia đình sớm tai qua nạn khỏi. Mong ai đó có tài văn chương thì viết đơn công khai gửi các cơ quan hữu trách yêu cầu thả ngay cô Vi, vì kiểu bắt người của công an như thế là phạm pháp, là vô nhân đạo, quốc tế họ biết kiểu làm của công an như vậy, họ sẽ ghét cả nước mình, chỉ có nước mọi rợ mới không tuân thủ pháp luật, mà người làm trong ngành thực thi pháp luật lại cố tình vi phạm pháp luật thì là cái tát vào mặt pháp luật VN.

    Khách Đặng Quốc Long viết:
    Nhiều người khen HTV. Hiện nay HTV đang gặp nạn, nếu chê cô ta thì tàn nhẫn, nhưng thực tình tôi chẳng thích cách viết của cô gái này. Khi đọc bài của cô tôi có cảm giác sức cô ta có hạn nhưng lại cố gồng mình lên vác tảng đá lớn. Cáh viết nặng nề, không phải là kiểu văn phong đại chúng vốn là dặc điểm của văn phong báo chí, ai đọc cũng hiểu.
    Hỏi người khen HTV là cái hay ở chỗ nào, đưa dẫn chứng thì hầu như chẳng có ai nói được.
    Viết giản dị, đừng cầu kỳ thì dễ đến với quần chúng hơn. Cô bàn về dân chủ nhưng trước đây trên trang Dân luận có câu hỏi về dân chủ nhắc đi nhắc lại nhiều lần, nhưng cô gái "bác học" không trả lời được. Tôi nhớ các câu hỏi này vì đọc quá nhiều:
    - Biểu hiện của một nước dân chủ là những gì?
    - Đòi dân chủ là đòi cái gì?
    - Mất dân chủ là mất cái gì?
    Cầu chúc HTV sớm giải hạn và tiếp tục viết hay hơn. Tôi chắc HTV cũng sớm được về nhà thôi, vì thực chất cô ta không mắc tội. Tôi đã có ý kiến lên án một cách nặng nề bọn công an vô lương tâm và vô liêm sỉ đánh đập cô một cách man rợ, mất hết tính người ở bài nói về cô bị bắt đưa đi đâu đó.
    Hiện nay trên thế giới chưa hề có nhà triết học nào là nữ (không hiểu vì sao vì chưa thấy ai giải thích nữ giới không có khả năng trở thành nhà triêt học). Nếu HTV được trả tự do thì có nên phấn đấu trở thành nhà triết học nữ đầu tiên của nhân loại hay không?

    Thưa bác Đặng Quốc Long: những điều bác chê HTV cũng chỉ là cảm tính, chứ bác cũng không chỉ ra HTV viết sai hoặc không logic ở chỗ nào.
    Bác lại nghĩ rằng cô HTV không trả lời được các câu hỏi (của bác?) về dân chủ. Tôi đọc DL khá đều nhưng không nhớ là có ai đã hỏi cô HTV như vây. Cũng có thể cô HTV không biết được các câu hỏi của bác. Còn tìm kiếm câu trả lời thì dễ thôi, bác cứ hỏi anh google

    http://vi.wikipedia.org/wiki/D%C3%A2n_ch%E1%BB%A7

    ...Mặc dù chưa có một định nghĩa thống nhất về 'dân chủ'[3], có hai nguyên tắc mà bất kỳ một định nghĩa dân chủ nào cũng đưa vào. Nguyên tắc thứ nhất là tất cả mọi thành viên của xã hội (công dân) đều có quyền tiếp cận đến quyền lực một cách bình đẳng và thứ hai, tất cả mọi thành viên (công dân) đều được hưởng các quyền tự do được công nhận rộng rãi.[4][5][6]..

    http://en.wikipedia.org/wiki/Democracy
    Democracy is an egalitarian form of government in which all the citizens of a nation together determine public policy, the laws and the actions of their state, requiring that all citizens (meeting certain qualifications) have an equal opportunity to express their opinion.

    (Như vậy thực hiện dân chủ cũng là mục đích của phong trào CDVN)

    Một điểm yếu trong lập luận của bác là bác giải thích (?) việc HTV viết không hay (theo ý bác) là do Hiện nay trên thế giới chưa hề có nhà triết học nào là nữ (không hiểu vì sao vì chưa thấy ai giải thích nữ giới không có khả năng trở thành nhà triêt học)

    Tôi có ý kiến khác với bác đấy

    http://www.datehookup.com/content-the-history-of-women-in-philosophy.htm

    Ancient

    Themistoclea - known as the first female philosopher, she is widely thought to have taught Pythagoras
    ....
    Diotima of Mantinea - considered to be one of the most influential women in philosophy, she taught Socrates

    Aspasia of Miletus - is mentioned in the works of philosophers such as Xenophon , Socraticus, Aeschines, Antisthenes , and Plato

    Aesara of Lucania - wrote a philosophical book about human nature

    Hypatia of Alexandria - known for her work with mathematics...

    http://womenshistory.about.com/od/hypati1/a/hypatia.htm
    Hypatia was the daughter of Theon of Alexandria who was a teacher of mathematics with the Museum of Alexandria in Egypt. A center of Greek intellectual and cultural life, the Museum included many independent schools and the great library of Alexandria.
    Hypatia studied with her father, and with many others including Plutarch the Younger. She herself taught at the Neoplatonist school of philosophy. She became the salaried director of this school in 400
    ...
    When the library of Alexandria was burned by the Arab conquerors, used as fuel for baths, the works of Hypatia were destroyed. We know her writings today through the works of others who quoted her -- even if unfavorably -- and a few letters written to her by contemporaries.

    http://en.wikipedia.org/wiki/Women_in_philosophy
    The National Center for Education Statistics' 2000 report, "Salary, Promotion, and Tenure Status of Minority and Women Faculty in U.S. Colleges and Universities," estimates in Table 23 that the total number of “History and Philosophy” U.S. citizens and full-time faculty who primarily taught in 1992 was 19,000, of which 79% were men (i.e. , 15,010 men in history and philosophy), 21% were women (3,990). They add, "In fact, men were at least twice as likely as women to teach history and philosophy."[3]

    Dù sao thì lối viết này cũng tạo cảm hứng cho tôi đọc từ đầu đến gần cuối vì nó giản dị, tôi tin là HTV viết thật. Nhưng như bạn gì đó nói thì có vẻ hơi quá sức, đề cập tới nhiều chủ đề cùng một lúc khiến dễ bị bắn phá tứ phương.

    Tôi lấy ví dụ về đoạn đề cập đến tư sản Anh hay tư sản châu Âu nói chung, thật không đơn giản. Điều kiện hình thành của họ gắn với phát triển công nghiệp, với nền sản xuất lớn là đúng. Nhưng trong số họ có không ít liên quan đến chính quyền hoàng gia, cũng là bá tước, hầu tước, công tước như ai. Cuộc CM công nghiệp đó, cũng được giúp đỡ một phần từ giới hoàng gia, bởi khác với giới nhà giàu châu Á, dân quý tộc châu Âu chuộng nghệ thuật và khoa học thay vì Lamborgini hay rượu mạnh. Đó là điểm khác biệt. Một quý tộc thường đỡ đầu một họa sĩ và một nhà khoa học.

    Quan trọng là cái cách họ giải quyết mâu thuẫn trong cách mạng. Có nước lật triều đại, chém vua, có nước tìm kiếm thỏa hiệp giữa hoàng gia và tư sản để chuyển biến dần dần xã hội. Họ có phủ sạch trơn không? Quyền lực Hoàng gia bị mất dần dần, thay vào đó là xã hội dân chủ. Buồn cười là có những người tư tưởng dân chủ nhưng vẫn còn rất thích tiếng Sir.

    Áp dụng qua hoàn cảnh VN. Cái cách mà mọi người gầm gừ định xử lý ĐCS, chẳng khác gì cách họ xử lý chính quyền VNCH sau chiến tranh. Cướp hết, lật đổ hết, xóa sạch, phủ định hết. Đó có phải là giải pháp dân tộc, giải pháp khôn ngoan? Thế nên có người mới thốt lên, thay đổi chế độ tôi thất nghiệp à? Thế có tính đến chuyện giải đáp câu hỏi đó chưa? Mọi người nói nhiều đến bài học Nhật, nhưng có biết Nhật hoàng dùng tiền đổi lại việc giai cấp quý tộc, samurai chịu bỏ quyền lực không? Rồi tầng lớp này sau trở thành tư sản Nhật, vẫn mang đầu óc hiếu chiến nên gây chiến tranh.

    Có rất nhiều bài học thực tế kiểu như vậy, nhưng tôi ít thấy đề cập trong các bài viết về dân chủ. Thay vào đó là các câu chuyện lý thuyết. Nên đường còn xa lắm.

    Nhiều người khen HTV. Hiện nay HTV đang gặp nạn, nếu chê cô ta thì tàn nhẫn, nhưng thực tình tôi chẳng thích cách viết của cô gái này. Khi đọc bài của cô tôi có cảm giác sức cô ta có hạn nhưng lại cố gồng mình lên vác tảng đá lớn. Cáh viết nặng nề, không phải là kiểu văn phong đại chúng vốn là dặc điểm của văn phong báo chí, ai đọc cũng hiểu.
    Hỏi người khen HTV là cái hay ở chỗ nào, đưa dẫn chứng thì hầu như chẳng có ai nói được.
    Viết giản dị, đừng cầu kỳ thì dễ đến với quần chúng hơn. Cô bàn về dân chủ nhưng trước đây trên trang Dân luận có câu hỏi về dân chủ nhắc đi nhắc lại nhiều lần, nhưng cô gái "bác học" không trả lời được. Tôi nhớ các câu hỏi này vì đọc quá nhiều:
    - Biểu hiện của một nước dân chủ là những gì?
    - Đòi dân chủ là đòi cái gì?
    - Mất dân chủ là mất cái gì?
    Cầu chúc HTV sớm giải hạn và tiếp tục viết hay hơn. Tôi chắc HTV cũng sớm được về nhà thôi, vì thực chất cô ta không mắc tội. Tôi đã có ý kiến lên án một cách nặng nề bọn công an vô lương tâm và vô liêm sỉ đánh đập cô một cách man rợ, mất hết tính người ở bài nói về cô bị bắt đưa đi đâu đó.
    Hiện nay trên thế giới chưa hề có nhà triết học nào là nữ (không hiểu vì sao vì chưa thấy ai giải thích nữ giới không có khả năng trở thành nhà triêt học). Nếu HTV được trả tự do thì có nên phấn đấu trở thành nhà triết học nữ đầu tiên của nhân loại hay không?

    Phạm Thị Hoài - Lại nói về nỗi sợ hãi

    Về phiên tòa xử luật sư Cù Huy Hà Vũ đầu tháng Tư năm ngoái, nhà toán học Ngô Bảo Châu cho rằng ông quan tòa từ chối thực hiện thủ tục tố tụng có thể vì sợ phải đối mặt với những lí lẽ của ông Vũ, và bình luận rằng không thể lấy sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ. Về vụ cưỡng chế ở Văn Giang mới đây, luật gia Lê Hiếu Đằng cho rằng trấn áp chứng tỏ chính quyền hiện nay đang rất yếu và sợ dân. Nhiều phát biểu phê phán các chính sách kiểm duyệt, cấm đoán và đàn áp của nhà cầm quyền Việt Nam có chung nhận định là chính quyền đang sợ chính nhân dân của nước mình.

    Tôi rất muốn đồng ý với những nhận định đó, vì ưu thế – ít nhất là ưu thế tâm lí – dường như nghiêng hẳn về phía người dân, nếu sự sợ hãi trong xã hội cộng sản mạt kì tại Việt Nam hiện nay là thuộc tính của riêng phía chính quyền, là nền tảng hay phương pháp tự bảo vệ chỉ của chính quyền. Nhưng tôi chắc chắn rằng người dân ở Việt Nam không có cái ưu thế đó. Ngược lại. Chế độ này, dù yếu hay mạnh, được đặt nền móng và bảo vệ trước hết bằng sự khiếp nhược của người dân. Chừng nào còn vững tin vào hiệu quả của sự khiếp nhược này, chính quyền còn cho phép mình ngang nhiên và tùy tiện hành xử bất chấp tất cả chứ không riêng gì bất chấp lí lẽ của một người bất đồng chính kiến hay bất chấp bi kịch của mấy trăm gia đình nông dân. Chừng nào nhận thấy sự khiếp nhược này bắt đầu có dấu hiệu sứt mẻ, việc đầu tiên và đương nhiên mà chính quyền tiến hành là củng cố và gia tăng sự khiếp nhược đó. Không phải nỗi sợ của chính quyền, mà sự khiếp nhược của người dân mới là điều đáng bàn đến.

    Blogger Huỳnh Thục Vy đã nhiều lần đề cập đề tài này và có thẩm quyền về điều đó. Hôm nay cô vừa được thả tự do sau một ngày bị cơ quan an ninh Việt Nam bắt, thẩm vấn và sẽ còn tiếp tục bị thẩm vấn. Tôi xin phép đăng lại một bài viết của cô, người phụ nữ xinh đẹp luôn làm tôi xúc động vì một vẻ đẹp khác, vẻ đẹp của sự thông minh, lịch duyệt và quả cảm, được diễn đạt bằng một ngôn ngữ điềm tĩnh và già dặn hơn hẳn tuổi 27 của cô. Trong bài viết này, Huỳnh Thục Vy đặt nỗi sợ hãi của đa số người dân trong tương quan với sự thỏa hiệp và cơ hội của giới trung lưu Việt Nam. Cô đã trả lời cho mình câu hỏi “An toàn hay tự do?” đặt ra trong bài, đúng như tư chất và khí phách của cô đòi hỏi.

    © pro&contra 2012

    http://www.procontra.asia/?p=730

    Tôi có một người bạn đang là giảng viên Đại học. Khi nghe tôi nói về dân chủ tự do, anh ta buột miệng thốt lên: “Thay đổi chế độ cho tôi mất việc à?”

    Điều này giải thích vì sao ĐC luôn luôn nhắc một cuộc cách mạng từng bước , hòa bình và ổn định. Yếu tố "An" là quan trọng hàng đầu: an tâm tất cả mọi người từ người có chức có quyền đến người dân bình thường.

    Tôi đặc biệt thích ý của bạn trong câu:

    Trích dẫn:
    Tất cả chúng ta trừ những kẻ cầm quyền đã gây tội ác sẽ được hưởng lợi từ nền dân chủ.

    Cũng như câu trích dẫn ở cuối:

    Trích dẫn:
    Người nào từ bỏ tự do thực sự để đổi lấy một ít an toàn tạm thời thì không xứng đáng được tự do, cũng chẳng xứng đáng được an toàn.

    Là 1 người cùng lứa với Thục Vy, xin cúi đầu nể phục bạn vì bài viết công phu. Nể phục hơn nữa vì bạn là phận nữ nhi!
    Xét về cá nhân, tôi cũng khá thành đạt nhưng may mắn (hay oan trái) là tôi không ích kỷ, nên ngày qua ngày vẫn cứ đau đáu về tình hình đất nước.

    Với còm này, tôi muốn bạn biết rằng Bạn, Tôi, Chúng ta không cô độc. Biển yên lặng không có nghĩa rằng ko có sóng ngầm! Tôi tin rằng không phải người trẻ nào cũng "có cái cung cách tư duy già cỗi và ích kỷ này".

    Nguyện cầu một tương lai sáng sủa hơn cho đất Mẹ của chúng ta!

    Thật khâm phục em, Huỳnh Thục Vy. Mong rằng nhận thức của người dân Việt Nam sẽ nhanh chóng tiến bộ, tiến tới mỗi người một tay xóa sạch chế độ phong kiến kiểu mới của những ông vua cộng sản này đi.

    Tôi lớn tuổi hơn em, tôi có nhiều bàng cấp hơn em, nhưng tôi vô cùng khâm phục va kính trọng em. Mong em có nhiều sức khỏe và nghị lực.

    Về tuổi tác,Huỳnh Thục Vy tầm như con tôi.Tuy nhiên,những bài viết của tác giả khá công phu,nghiêm túc.Tôi rất mong con gái tôi có được bản lĩnh như Vy.Cầu chúc mọi sự an lành với gia đình có truyền thống đáng nể như nhà Vy.Đường đời còn dài.Cháu phải hết sức giữ gìn,cạm bẫy Chính quyền này vô cùng hiểm độc.

    An toàn hay tự do là do quan niệm sống của mỗi cá nhân, con người ai cũng muốn được an toàn, kẻ nào không xem trọng điều này thì không đáng được sống. Nhưng để ngày mai an toàn hơn ngày hôm nay thì nhất quyết phải hy sinh một số cái, không bao giờ có sự trọn vẹn đâu. Tự do, độc lập là chân lý vĩnh cửu, trớ trêu thay kỷ luật là nền móng của xã hội phát triển. Các quốc gia hùng mạnh đều trải qua giai đoạn khốc liệt của sự tàn bạo, song đáng buồn là ở chỗ nhiều quốc gia thiếu súng mà thừa gươm nên xã hội nó vô kỷ luật. Việt nam, chính quyền không có sức mạnh thép để thiết lập trật tự xã hội, đó là điều đáng buồn. Tôi tin chắc rằng đất nước Bắc Hàn ngay sau khi chế độ họ Kim sụp đổ nó sẽ rất mau chóng tiến tới một đất nước hùng cường, nhưng VN vĩnh viễn thì không....
    Có ai hiểu tôi đang nói nhảm gì không nhỉ?

    Huỳnh Thục Vy viết:
    Thử nhìn lại một ví dụ điển hình về sự hình thành giai cấp tư sản hay còn gọi là quý tộc mới (gentlemen) trong lịch sử nước Anh để so sánh với điều đang xảy ra tại Việt Nam.Tầng lớp quý tộc mới này ban đầu là những địa chủ nông thôn hay những người thủ đắc tài sản bậc trung ở thành thị. Họ đã tích lũy được tài sản và lớn mạnh bằng chính năng lực sáng tạo và công sức lao động của mình, hoàn toàn không phụ thuộc vào giới cầm quyền phong kiến và quý tộc bảo hoàng. Đây là lớp người mới trỗi dậy trong lòng chế độ phong kiến Anh thời bấy giờ, năng động và có khả năng phát triển không ngừng vượt ra ngoài cái giới hạn bé nhỏ mà một xã hội phong kiến đủ khả năng tạo nên. Khả năng phát triển độc lập của họ bị sự cản trở đã trở thành động lực của cuộc cách mạng đòi tự do. Vì thế, ngày nay, khi nói đến những cuộc cách mạng dân chủ, người ta thường chú ý đặc biệt đến giới trung lưu trong xã hội. Tầng lớp này nếu có ý thức dân chủ càng mạnh thì triển vọng thay đổi xã hội càng sáng sủa.

    Xã hội dân sự sẽ ngày càng cần thiết - Vũ Quốc Tuấn