Aduku Adk - Tự hào và xấu hổ

  • Bởi Admin
    13/07/2011
    0 phản hồi

    Aduku Adk

    --- Đề thi đại học năm 2011, khối C, câu II ---

    Biết tự hào về bản thân là cần thiết nhưng biết xấu hổ còn quan trọng hơn.

    Hãy viết một bài văn ngắn (khoảng 600 từ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về ý kiến trên.

    --- Bài làm ---

    Thưa các thầy!

    Em đồng thuận tuyệt đối và nhất trí cao độ với nhận định rằng biết tự hào về bản thân là cần thiết nhưng biết xấu hổ còn quan trọng hơn.

    Vâng, tự hào về bản thân là vô cùng cần thiết ngay từ khi đứa trẻ mới lọt lòng mẹ. Nó cất cao tiếng khóc long trọng tuyên bố với thế giới về sự hiện diện không thể tranh cãi của mình. Tiếng khóc đầy tự hào của đứa trẻ cũng là tiếng nói phản biện có hiệu quả tức thì với người mẹ của nó, do nó và vì nó mỗi khi bà chưa kịp thời thực hiện quyền lợi và nghĩa vụ cho con bú. Lòng tự hào rất cần thiết khi con người chưa biết xấu hổ. Em nhớ hồi mẫu giáo em tự hào rằng bản thân "cẩu" xa nhất trong đám con trai cùng lớp. Em liền được bọn đồng chí thưởng huân chương chiến công hạng nhất là một cái thìa tuyệt đẹp trong giờ ăn trưa.

    Càng lớn lên ta càng nhận thức được rằng tự hào là cần thiết nhưng biết xấu hổ còn quan trọng hơn. Nếu không biết xấu hổ thì ở thế ký 21 này con người vẫn còn ăn lông ở lỗ và diện thời trang Chử Đồng Tử. Nếu không biết xấu hổ thì người người, nhà nhà, ngành ngành vẫn còn mặc độc một bộ quần áo của hoàng đế. Khi mà ai cũng nuy vì môi trường thì Ngọc Quyên nổi tiếng với ai? Thế thì em sẽ quyết một tay cầm lá nho, một tay cầm biểu ngữ phản đối Trung Quốc xâm lược, đứng bất động 3 giờ đồng hồ trước sứ quán Tàu để làm bẽ mặt bè lũ cướp nước cùng đồng đảng. Tuy nhiên, em nghĩ rằng trong một thế giới toàn cầu nuy thì cách có hiệu quả cao nhất vẫn là để người phát ngôn bộ ngoại giao áo xống chỉnh tề cực lực phản đối bọn 3Tàu, làm thế rất chi là gợi cảm cho mục tiêu đa phương hóa, quốc tế hóa vấn đề biển Đông.

    Nói đâu xa, ngay trong ngành giáo dục nhà ta cũng khối những tấm gương chói lọi về lòng tự hào lẫn nỗi xấu hổ. Thầy bộ trưởng của chúng ta mặc dù rất tự hào về phong trào hai không nhưng khi không thực hiện được lời hứa cho giáo viên sống được bằng lương thì thầy liền tự nguyện hạ một bậc hạnh kiểm của mình từ trưởng xuống phó thủ tướng ngay (thực ra thì thầy bộ trưởng chẳng cần hứa như vậy, vì dù thế nào thì các thầy vẫn đã, đang và sẽ sống được phải không ạ). Và người đồng cấp cùng cảnh ngộ từ trưởng giáng xuống phó của thầy ấy cũng là một tấm gương sáng ngời về đạo đức cách mạng. Bác ta rất tự hào về triển vọng GDP của Việt Nam ta nên đã có một phát biểu từ tầm cao IQ xác quyết rằng đường sắt cao tốc không thể không làm. Và bác ấy cũng thông hiểu nỗi xấu hổ của những đầy tớ trót làm điều càn quấy mà không nỡ cách chức vì cách chức hết thì lấy ai mà làm việc, không có ai làm việc thì lấy gì mà tự hào.

    Em cũng vô cùng biết ơn vì dưới sự dìu dắt của đảng, nhà nước và toàn thể ngành giáo dục cùng toàn bộ hệ thống chính trị, em đã quán triệt được một niềm tự hào sâu sắc mà không một thế lực thù địch nào có thể dập tắt nổi. Như bất cứ một học sinh nào dưới mái trường XHCN, em xiết bao tự hào về rừng vàng biển bạc, đồng ruộng phì nhiêu, khoáng sản giàu có trong lòng đất, trong lòng biển đảo; em đặc biệt tự hào về con người Việt Nam cần cù thông minh sáng tạo đoạt ngay cả giải Nobel toán học lẫn chức phó thủ tướng Đức; em cũng có thể vỗ ngực nói với bọn Tây ba lô đến từ khắp năm châu rằng dân tộc Việt Nam anh hùng dùng gậy tầm vông cũng đánh tan tác mấy thằng đế quốc tay to. Niềm tự hào ấy thôi thúc em ra sức học tập, không ngừng thi đua, kiên quyết rèn luyện những mong một ngày Việt Nam sánh vai các cường quốc năm châu.

    Càng tự hào bao nhiêu thì em càng xấu hổ bấy nhiêu khi nhìn ra thế giới em thấy một cơ số những nước tư bản giãy chết với tài nguyên thiên nhiên hạn hẹp, đất chật người đông, đồng ruộng khô cằn mà nó phát triển vượt bậc - công nhận là bọn tư bản nó giãy mạnh thật đấy các thầy ạ. Em càng xấu hổ vì dân tộc Việt Nam IQ cao thế mà giờ này dân trí vẫn thấp, dân chủ vẫn còn phải tập trung, Việt Nam vẫn là nước nghèo, KTTT vẫn phải định hướng XHCN. Còn ngành ta thì dù ra sức cải cách nhưng giờ đây sao mà lại giống một ngành giáo dục XHCN định hướng KTTT đến thế. Tại sao và vì ai? Phải chăng là tại chúng ta tự hào thì vô song mà xấu hổ lại còn nhiều bất cập?

    Thưa các thầy!

    Tâm tư của em còn dài nhưng hạn ngạch chỉ có 600 từ.

    Thi cử là nơi mà người hỏi thì tự hào còn người trả lời lại xấu hổ. Em xin dừng bút. Em kính chúc các thầy sức khỏe! Chúc ngành giáo dục của chúng ta phối kết hợp nhuần nhuyễn cả lòng tự hào cùng niềm xấu hổ!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi