Đỗ Trung Quân - Thư gửi các anh chị lãnh đạo Thành Đoàn nhiều thế hệ

  • Bởi Admin
    02/07/2011
    4 phản hồi

    Đỗ Trung Quân

    Thưa các anh chị.

    Với tư cách một người cùng thế hệ đã chia sẻ những thăng trầm của thành phố Sài Gòn – Hồ Chí Minh suốt 36 năm qua. Những dòng này gửi đến các anh chị.

    Tôi nhớ.

    Những lời hiệu triệu của cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt khi ấy đang là bí thư thành ủy Sài Gòn 1976 “hỡi các em đội viên thanh niên xung phong yêu quí! Tương lai của thành phố này hôm nay đang tỏ rõ trên vầng trán các em…”

    Tôi nhớ

    Hình ảnh anh Phạm Chánh Trực. Bí thư Thành đoàn thay mặt thành phố trao lá cờ cho lực lượng TNXP. Chỉ hai năm sau. Cùng với thanh niên thành phố. Lực lượng thanh niên xung phong sôi sục ra mặt trận bảo vệ biên giới trước sự xâm chiếm, tàn sát đồng bào dọc các tỉnh biên giới Tây Nam của bọn Polpot, giờ đây, những kẻ cầm đầu diệt chủng đang phải đứng trước tòa án của lương tâm và công lý nhân loại.

    Tôi nhớ.

    Những bài ca về tổ quốc vang lên khắp nước, đặc biệt trong nhà văn hóa thanh niên số 4 Phạm Ngọc Thạch khi Trung Quốc tấn công 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam năm 1979.

    Số 4 Phạm Ngọc Thạch luôn là hàn thử biểu đo lòng yêu nước của thanh niên mỗi khi đất nước cần đến thanh niên

    Nay, cũng ở địa chỉ này suốt 5 tuần lễ thanh niên thành phố bày tỏ lòng yêu nước trước sự đe dọa, ngạo mạn của “người bạn quí hóa” Trung Quốc. Nó bỗng hóa thành “ốc đảo” giữa thành phố. Nó im im đóng cửa như chưa từng là nơi biểu tượng của tinh thần thanh niên thành phố nói riêng, Việt Nam nói chung!!! Nó vì lẽ gì bỗng bị tước quyền là nơi bày tỏ thái độ chính trị của tuổi trẻ hôm nay?

    Tôi nhớ

    Lời ôn tồn nhưng thẳng thắn của anh Huỳnh Tấn Mẫm sáng 5-6–2011 “lẽ ra Thành đoàn phải tổ chức cho thanh niên tuần hành…”

    Biến thành “ốc đảo” – phải chăng vì nó đang đối diện với Tổng lãnh sự quán Trung Quốc? phải chăng vì thế cho dù nó cách Hoàng Sa, Trường Sa nghìn dặm, nó thuộc chú quyền Việt Nam cũng bỗng biến thành “vùng tranh chấp”?

    Thưa các anh chị.

    Tôi nhớ từng tên các anh chị lớn lên với thành phố này: Phạm Chánh Trực, Nguyễn Chơn Trung, Lê Văn Nuôi, Phạm Phương Thảo, Nguyễn Văn Đua, Nguyễn Hoàng Năng, Tất Thành Cang, Lê Đức Hải, và bây giờ là Nguyễn Văn Hiếu… những gương mặt không xa lạ gì với phong trào thanh niên qua nhiều thế hệ.

    Tôi muốn chuyển một câu hỏi. Liệu hôm nay ai trong các anh chị sẽ dõng dạc hiệu triệu thanh niên như cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt từng hiệu triệu, thổi bùng ngọn lửa trách nhiệm kiêu hãnh trong thanh niên thành phố 36 năm trước

    “Hỡi các bạn thanh niên việt nam yêu quí! Tổ quốc đang bị đe dọa. Biển đảo đang bị xâm lấn. Vận mệnh đất nước hôm nay đang tỏ rõ trong thái độ không đớn hèn, tương lai bền vững của đât nước đang soi sáng trên vầng trán các bạn!”

    Ai? Ai? Và ai?

    Sài Gòn 2- 7 -2001

    _____________________

    Quê Hương - Bài Học Đầu Cho Em

    Tác Giả: Đỗ Trung Quân

    Quê hương là gì hả mẹ
    Mà cô giáo dạy hãy yêu?
    Quê hương là gì hả mẹ
    Ai đi xa cũng nhớ nhiều?

    Quê hương là chùm khế ngọt
    Cho con trèo hái mỗi ngày
    Quê hương là đường đi học
    Con về rợp bướm vàng bay

    Quê hương là con diều biếc
    Tuổi thơ con thả trên đồng
    Quê hương là con đò nhỏ
    Êm đềm khua nước ven sông

    Quê hương là cầu tre nhỏ
    Mẹ về nón lá nghiêng che
    Là hương hoa đồng cỏ nội
    Bay trong giấc ngủ đêm hè

    Quê hương là đêm trăng tỏ
    Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
    Tiếng ếch râm ran bờ ruộng
    Con nằm nghe giữa mưa đêm

    Quê hương là bàn tay mẹ
    Dịu dàng hái lá mồng tơi
    Bát canh ngọt ngào tỏa khói
    Sau chiều tan học mưa rơi

    Quê hương là vàng hoa bí
    Là hồng tím giậu mồng tơi
    Là đỏ đôi bờ dâm bụt
    Màu hoa sen trắng tinh khôi

    Quê hương mỗi người đều có
    Vừa khi mở mắt chào đời
    Quê hương là dòng sữa mẹ
    Thơm thơm giọt xuống bên nôi

    Quê hương mỗi người chỉ một
    Như là chỉ một mẹ thôi
    Quê hương nếu ai không nhớ
    Sẽ không lớn nổi thành người.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Thời của các anh đã qua rồi. Hà Nội không còn tin và xủ dụng những anh chị nằm vùng, phá rối xã hội miền Nam ngày xưa. Do đó, hàng trăm hay hàng ngàn " lời hiệu triệu " kiểu ĐTQ cũng chẳng có hiệu quả gì.
    Trước tiên, các anh phải gánh lấy sự đau khổ triền miên, vì chính các anh đã đi lạc đường ( chữ của Đào Hiếu ) và tình trạng VN làm nô lệ cho giặc tầu ngày hôm nay là một hệ quả tất nhiên.

    Trích dẫn:
    Tôi muốn chuyển một câu hỏi. Liệu hôm nay ai trong các anh chị sẽ dõng dạc hiệu triệu thanh niên như cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt từng hiệu triệu, thổi bùng ngọn lửa trách nhiệm kiêu hãnh trong thanh niên thành phố 36 năm trước

    Câu hỏi này phải đặt ra cho người với chức vụ ngang bằng hay cao hơn chức Thủ tướng của ông Võ V. Kiệt mới đúng cách hỏi.

    Ai? Ải? Và ai?

    Tiếng gọi xé lòng, thống thiết. Anh Võ Văn Thưởng hãy nghe lấy và thay mặt thanh niên cả nước lên tiêng giúp.

    Trích dẫn:
    Võ Văn Kiệt khi ấy đang là bí thư thành ủy Sài Gòn 1976

    Câu trả lời rõ ràng trong câu viết, Đỗ Trung Quân và Huỳnh Tấn Mẫm không dám hỏi thẳng Lê Thanh Hải sao ?

    Quân và Mẫm mà còn thỏ đế như vậy thì còn trách ai ?
    Lê Thanh Hải là bí thư thành ủy TPHCM nhưng hắn dường như là bóng ma vô tích sự từ nhiều năm nay mà thôi ?