Đỗ Bá Quyền - Việt Nam cô đơn?

  • Bởi Admin
    26/06/2011
    5 phản hồi

    Đỗ Bá Quyền

    Khi ta đụng chuyện, ai cũng ngoảnh mặt quay lưng thì ta phải xem xét lại cách sống. Kẻo những tai ương sắp tới ta sẽ tiếp tục đối mặt trong cô đơn và tuyệt vọng

    Trang web BBC tiếng Việt vừa đăng bài viết “Mỹ sẽ không can thiệp quân sự?”. Bài viết trích lời Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, sinh sống tại Mỹ, cho rằng Hoa Kỳ sẽ không can thiệp quân sự nếu Việt Nam đụng độ Trung Quốc. Lý do của hành động này, theo Giáo sư Hùng, là mối quan hệ Việt-Mỹ chưa đủ “đô”. Giáo sư Hùng đã dẫn lời hứa của Hoa Kỳ với Phi Luật Tân và Nhật Bản nhằm chứng minh sự chưa đủ “đô” trong mối quan hệ Việt-Mỹ so với các nước thuộc châu Á trước nguy cơ đụng độ Trung Quốc.

    Bài viết cũng nhắc lại chuyện Mỹ từng “ngoảnh mặt làm ngơ” khi Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa năm 1975. Sau đó là Liên Xô cũng “vờ vịt ngoảnh mặt” khi Trung Quốc đánh chiếm Trường Sa năm 1988. Sự án binh bất động của chiến hữu, Việt Nam cộng hòa lẫn Việt Nam XHCN, khiến Việt Nam cô đơn.

    Phải chăng Việt Nam cần nhìn nhận lại cách hành xử để có thể nhận được sự hỗ trợ tích cực từ bạn bè quốc tế khi đương đầu với Trung Quốc trong thời gian tới?

    Việt Nam cộng hòa: đi một dây cũng chết

    Thời Nam-Bắc phân tranh, Việt Nam cộng hòa chỉ biết có Mỹ là chỗ dựa. Mỹ luôn hứa sẽ là đồng minh, là chiến hữu trong trận chiến chống sự bành trướng của ý thức hệ Cộng sản. Đến lúc Mỹ nhận thấy rằng quyền lợi của Mỹ nặng hơn ý chí chống Cộng, Mỹ rút chân. Việt Nam cộng hòa, vào thời điểm đó, thực sự cô đơn trước họa xâm lăng của miền Bắc.

    Thời nay, Mỹ cũng có những lời hứa tương tự lời hứa năm xưa với Nhận Bản, Phi Luật Tân, Đài Loan… mà giáo sư Hùng đã dẫn trong bài viết của BBC. Xét về động cơ của lời hứa Mỹ tuy xưa và nay có phần khác biệt nhưng tóm lại vẫn là lời hứa. Liệu Trung Quốc có một đề nghị với Mỹ về sự phân chia lợi ích nào đó, Mỹ có còn giữ được lời hứa của mình chăng, hay cũng rút chân như từng rút với Việt Nam cộng hòa.

    Đi một dây, trung thành với một nước lớn, cũng chết.

    Việt Nam XHCN: đi hai dây cũng chết

    Thời gian qua, Việt Nam XHCN chọn cho mình con đường đi hai dây: không quá thân với Trung Quốc và cũng chẳng quá thân với Mỹ, đồng thời chẳng lạnh nhạt với anh nào. Trong quan hệ với Trung Quốc, mỗi khi “lạnh” thì Việt Nam XHCN bèn “nóng” với Mỹ và ngược lại hòng tìm cho được sự cân bằng giữa hai nước lớn, tạo sự triệt tiêu sức mạnh giữa hai nước lớn để Việt Nam XHCN trở thành vùng đất yên bình.

    Đối sách này được Việt Nam XHCN xem là sự khôn ngoan của nước nhỏ. Song khi một trong hai nước lớn nhất định ra tay thì sự thể lại diễn biến khác. Trước mắt, Mỹ luôn lên giây cót cho Việt Nam XHCN trong quá trình “khẩu chiến” với Trung Quốc. Tuy nhiên, như giáo sư Hùng nhận định, vì lợi ích Mỹ, một lần nữa sẽ “tọa sơn quan hổ đấu”. Điều này cũng có nghĩa là sách lược đi hai dây được xem là khôn ngoan phá sản.

    Vậy đi hai dây, không trung thành với một nước lớn nào, cũng chết.
    Việt Nam cô đơn?

    Khi ta đụng chuyện, ai cũng ngoảnh mặt quay lưng thì ta phải xem xét lại cách sống. Kẻo những tai ương sắp tới ta sẽ tiếp tục đối mặt trong cô đơn và tuyệt vọng.

    Lẽ nào Việt Nam XHCN cô đơn trong thế giới rộng lớn này?

    Xét theo thời thế, nếu Mỹ không nhúng tay khi Việt Nam XHCN đụng độ với Trung Quốc XHCN, không còn quốc gia nào dám nhúng tay. Đến lúc đó, câu trả lời “Đúng, Việt Nam XHCN cô đơn thật”.

    Cả thế giới, lúc Việt Nam XHCN và Trung Quốc XHCN đụng độ nhau, sẽ ngồi xem và bình phẩm: “Xem kìa, xem các đồng chí Cộng sản đánh nhau kìa”. Một lần nữa, lợi ích quốc gia được Trung Quốc đặt lên hàng đầu, giống như Mỹ trước đây, khiến tình đồng chí, chiến hữu trở nên vô nghĩa.

    Vậy Việt Nam XHCN chỉ hết cô đơn trong thế giới này khi và chỉ khi chứng tỏ cho thế giới thấy Việt Nam hữu ích. Ít nhất cũng là sự cổ súy thật tình cho các giá trị mà thế giới này đang theo đuổi.

    Việt Nam XHCN đang quay lưng với thế giới, làm sao đòi hỏi thế giới không quay lưng với mình.

    Việt Nam XHCN đang quay lưng với chính đồng bào của mình, làm sao đòi hỏi bạn bè quốc tế tôn trọng và giúp đỡ.

    Lẽ đương nhiên, Việt Nam XHCN đành đối mặt với tai ương trong cô đơn và tuyệt vọng.

    Đỗ Bá Quyền

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Phân tích như Đỗ Bá Quyên thì phải công nhận là lô gích, tuy nhiên bạn trích dẫn ý kiến Bài viết của Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng,cho rằng:"...Hoa Kỳ sẽ không can thiệp quân sự nếu Việt Nam đụng độ Trung Quốc..." Theo tôi nhận định như vậy là chưa toàn diện, tất nhiên đó là quyền của bạn. Nhưng tôi lại hoàn toàn tán đồng quan điểm là chỉ có liên kết chặt chẽ với HOA KỲ thì mới mong bảo vệ vững chắc biển đông của tổ quốc trước họa xâm lăng của giặc TÀU. Còn TRUNG QUỐC XHCN nói chi cho đau lòng lắm người ơi! không bao giờ tin nổi loại gian tham đó.

    Một bài viết vô vị. Thế nào là "VN ngoảnh mặt lại với quyền lợi của chính đồng bào mình"?

    Thực tế chỉ có chuyện chính quyền VN đàn áp đối kháng vì quan điểm bảo vệ an ninh quốc gia của họ thôi. Điều đáng nói là phe đối kháng hiện giờ còn rất nhỏ, chưa đại diện cho đa số dân VN.

    Vì thế chưa thể nói đàn áp đối kháng là đi ngược lại lại quyền lợi dân tộc

    Qua bài viết của Đỗ Bá Quyền! Càng thấy dõ sự cô đơn của VN . Người chị Hiền(TQ)hăm he độc chiếm biển đông .Trả nghe và cũng trả thấy động thái gì của người anh cả (LX cũ).Trong khi đó người em út phía dưới ta(CPC) lại ủng hộ chị hiền (TQ)về sự kiện đường lưỡi bò ở biển đông.? Việc Bộ trưởng bộ QP CPC vừa thăm TQ. Và TQ tuyên bố tăng cường hợp tác về quân sự với CPC.! Cho thấy VN ta đang gia tăng sự cô đơn với những người bạn cũ và các nước láng giềng!.? Đây có lẽ đến lúc phải xem xét lại cách sống và cư sử của VN ta với những nước láng giềng và bạn bè gần xa!!!...???

    Việc gs. Nguyễn Mạnh Hùng nói Hoa Kỳ sẽ không giúp Việt Nam nếu có chiến tranh Việt Trung xảy ra vì quan hệ giữa 2 bên vẫn chưa đủ mạnh là chuyện hiển nhiên, đâu có gì gọi là mới hoặc đặc biệt về nhận định này. Mỹ, Phi Luật Tân và Nhật Bản đều có các hiệp ước về an ninh hỗ tương, trong khi Mỹ và Việt Nam không và chưa có những dàn xếp tương tự. Liệu Việt Nam và Hoa Kỳ sẽ có được những thỏa thuận tương tự trong tương lai gần hay không thì có thể nói là rất khó có thể xảy ra vì còn nhiều chướng ngại trong quan hệ hai nước. Tuy nhiên Việt Nam có thể nhắm tới việc nhờ Hoa Kỳ giúp đỡ, bán vũ khí và các kỹ thuật phòng thủ bờ biển như lời thượng nghị sĩ John McCain đề nghị trong cuộc hội thảo về an ninh biển đông mới đây ở Washington. Hiện nay chỉ có 2 đảo Bạch Long Vỹ và Trường Sa là cực kỳ nguy hiểm và khó bảo vệ trong trường hợp Trung Cộng tấn công, mà chính Trung Cộng cũng đã hăm he trong bài quan điểm đăng trên Hoàn cầu Thời Báo số ra ngày 21/06/2011 "China should clearly state that if it decides to fight back, it will also take back the islands previously occupied by Vietnam" ( Trung Quốc phải nói rõ là nếu khi TQ quyết định đánh, TQ cũng sẽ lấy các đảo mà Việt Nam đang chiếm)

    Đất nước của chúng ta đang đứng trước những thử thách có tính sống còn. Chúng ta không còn nhiều thời gian để tìm ra những giải pháp cứu đất nước thoát khỏi sự xâm lăng của Trung Cộng! Lúc này là thời điểm mà sự đoàn kết dân tộc trong và ngoài nước là hết sức quan trọng.