Trần Nhơn - Nỗi đau này ai có thể sẻ chia? (1)

  • Bởi Hồ Gươm
    21/06/2011
    4 phản hồi

    Trần Nhơn

    Tôi (có thể) không đồng ý với điều anh nói, nhưng tôi sẽ bảo vệ đến chết quyền anh nói ra điều đó (2) (Voltaire)

    Có bao giờ được tự do ngôn luận,
    Dân làm sao lợi dụng được quyền này?
    Tám mươi triệu người chỉ viết lén, nói chay,
    Chưa có nổi trong tay một tờ dân báo!
    Mấy trăm lò “báo vẹt” như dàn đại pháo
    Sẵn sàng khạc đạn vào công dân cô đơn.
    Còng số tám (8), điều tám tám (88) chập chờn
    Trong ác mộng, lúc trà dư, tửu hậu.
    Chạy một vòng tròn bảy mươi năm tranh đấu,
    Càng lùi xa vạch xuất phát ban đầu.
    Báo tư nhân thời thuộc Pháp đa sắc màu:
    Tiếng Dân, Ngày Nay, Nam Phong, Thanh Nghị;
    Lục Tỉnh Tân Văn, Đông Dương Tạp Chí,
    Tri Tân, Con Đường Chính, Khúc Tiêu Sầu…
    Cởi mở tấm lòng thức giả, sĩ phu,
    Nâng dân trí yêu đồng bào, Tổ quốc.
    Biết thế sự ngày nay, bao người lớp trước
    Có xả thân cho “toàn trị quyết sinh”?
    Sông máu, núi xương bọc lót ghế triều đình,
    Quần chúng, đảng viên vẫn “thân lừa ưa nặng”(!?)
    Sầu thế kỷ suốt đêm dài cay đắng,
    Mỏi mòn trông, xa lắc ánh bình minh.
    Căn nguyên từ đâu? – Tà đạo Lê – nin,
    Phản bội Mác, Ăng - ghen, xây nền toàn trị.
    Chuyên chính độc tài, kẹp kìm báo chí,
    Nhất lập tam quyền, bóp nghẹt tự do.
    Mặt nạ rơi, lãnh tụ hóa tội đồ,
    Thả nổi công nông, lừa dân, dối Đảng.
    Vừa kiêu ngạo, vừa tự ti cộng sản,
    Mãi cuồng say khúc độc diễn, độc hành.
    Từ chối đối thoại, bình đẳng cạnh tranh,
    Trong khác biệt tìm tinh hoa đồng thuận.

    Ai lợi dụng quyền tự do ngôn luận,
    Công dân cô đơn hay toàn trị độc tài?
    Người lao công học dang dở cấp hai
    Cũng cho ta câu trả lời chính xác.
    Toàn trị - lịch sử đã ném vào sọt rác,
    Trị Đảng, trị dân, đổ lỗi, tranh công,
    “Vua tập thể” cao ngất ngưởng bệ rồng,
    Về gió đi mây ngồi trên pháp luật.
    Trong các vị, không thiếu người tâm huyết,
    Sâu nặng nghĩa tình, tâm sáng, tầm xa.
    Nhưng Toàn Trị là một chiếc cối xay,
    Cấu trúc vô hồn, không trái tim, khối óc!
    Không “tự diễn biến” thành người “vô học”,
    Phơi nhiễm ma phi-a, dối Đảng lừa mình,
    Thì cối xay gió toàn trị Lê – nin
    Phải nghiền nát, bất kể công thần khai quốc,
    Bất chấp đạo lý, luân thường, phép nước!
    Cho nên “lợi dụng quyền ngôn luận tự do”
    Là rập khuôn kiểu Toàn Trị Nga Xô,
    Độc chiếm truyền thông, báo hình, báo mạng…

    Nhiều lão tướng, công thần suốt đời theo Đảng,
    Cũng bớt “Hèn”, đỡ thẹn với cha ông,
    Lắng nghe tiếng lòng trí thức, công nông,
    Dám gợi mở đôi điều “trung ngôn nghịch nhĩ”.
    Nhưng chưa điểm đúng huyệt “độc tài toàn trị”,
    Thế cờ tàn vẫn cứ bí, chưa thông.
    Gánh sĩ, dồn xe, đẩy pháo sang sông,
    Oán chồng oán, bão lòng thành địa chấn.
    Thít chặt môi trường tự do ngôn luận,
    Tảng lờ hòa giải, hòa hợp cộng đồng,
    Người khổng lồ liệu còn đứng vững không,
    Khi đôi bàn chân xa rời đất mẹ?
    Chớ tưởng rằng dân hiền là dại bé,
    Khi nỗi đau bừng tỉnh hóa thiên thần! (3)
    Toàn trị vốn không thể đứng bằng chân,
    Sinh ra, lớn lên cũng từ họng súng.
    Nhưng người lính nặng chữ Tâm, chữ Dũng,
    Ăn cơm dân không chống lại nhân dân,
    Không quay lưng với trí thức, trung thần,
    Biết phân biệt giai tầng “tim đen thẻ đỏ”.
    Bài học Liên Xô, Đông Âu còn đó,
    Vẫn tươi màu huyết lệ đến hôm nay:
    Tiểu nhân “chết đến đít vẫn còn cay”,
    Quân tử khoan dung, vòng tay rộng mở.
    Biển chỉ đường ở trong lòng ta đó,
    Lời nước non giục giã: Dậy mà đi!
    Khai trí, tu tâm, bắn phá sức ì,
    Thôi khoác lác, lắng nghe lời bách tính.
    Bớt vị kỷ, nâng tầm nhìn, bản lĩnh,
    Hãy nói lời khôn trước lúc rớt đài,
    Với bao nỗi niềm dằn vặt, đúng sai,
    Biết sám hối, dự báo điều lành, dữ.
    Đặt hết sự thật lên bàn nghị sự,
    Chỉnh Đảng, chỉnh quân, mở Hội nghị Diên Hồng.
    Trả quyền tự do ngôn luận cộng đồng,
    Cầu thị xét soi từng lá đơn khiếu kiện.
    Khi Chính phủ không được dân tín nhiệm,
    Đảng bao che càng cạn kiệt niềm tin.
    Dùng nhiều thủ đoạn càng lộ nguyên hình
    Trần trụi dung nhan “Độc Tài Toàn Trị”.
    Càng áp đặt tư duy, độc quyền chân lý,
    Ý Đảng lòng dân thêm cách biệt xa lìa.
    Nỗi đau này ai có thể sẻ chia?

    Tháng 4/2011
    TS Trần Nhơn

    ____________________________

    (1) Phỏng theo nội dung bài ‘Ai mới đích thực là kẻ lợi dụng quyền tự do ngôn luận?’ của Đào Hữu Nghĩa Nhân – Blog Đào Hữu Nghĩa Nhân.

    (2) I disaprove of what you say, but I will defend to the death your right to say it.

    Voltaire (1694 - 1778): Đại văn hào, triết gia người Pháp. Ông luôn phấn đấu phát huy quyền làm người, bảo vệ quyền tự do cá nhân, tự do tôn giáo và quyền được phán xử công minh.

    (3)Ý thơ Tố Hữu

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Nhà văn Phạm Đình Trọng bức xúc:
    Điều 69 Hiến pháp hiện hành ghi: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo qui định của pháp luật. Nhưng một đất nước không có báo chí tư nhân thì làm gì có quyền tự do ngôn luận! Trong các quyền cơ bản của con người thì quyền tự do ngôn luận là quyền sơ đẳng nhất, bức thiết nhất, quan trọng nhất! Đến quyền sơ đẳng, bức thiết ấy, người dân Việt Nam cũng không có! Từ xa xưa trong đêm trường tăm tối của chế độ phong kiến, dân gian ta đã nhận ra những quyền tối thiểu không thể thiếu của mọi con người có mặt trên thế gian bằng câu thành ngữ: Được ăn, được nói, được gói, được mở! Ăn để duy trì sự sống. Được ăn chính là được sống, là quyền sống. Ngay câu đầu tiên Tuyên ngôn Độc lập năm 1945 của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã xác nhận quyền sống của con người: Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được. Trong những quyền ấy có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Được gói là được gói ghém giữ kín những góc đời riêng tư của mỗi người. Được mở là quyền được mở tầm nhìn, được bước ra thế giới rộng lớn để nâng giá trị và ý nghĩa cuộc sống. Quyền được nói là quyền đứng thứ hai ngay sau quyền sống!

    ...Biết thế sự ngày nay, bao người lớp trước
    Có xả thân cho “toàn trị quyết sinh”?
    Sông máu, núi xương bọc lót ghế triều đình,
    Quần chúng, đảng viên vẫn “thân lừa ưa nặng”(!?)
    Sầu thế kỷ suốt đêm dài cay đắng,
    Mỏi mòn trông, xa lắc ánh bình minh...

    Đau lắm!

    Thời thế đang đổi thay. Lời động viên như vậy cũng chỉ có lợi cho công cuộc đổi mới mà thôi.

    "Biển chỉ đường ở trong lòng ta đó,
    Lời nước non giục giã: Dậy mà đi!
    Khai trí, tu tâm, bắn phá sức ì,
    Thôi khoác lác, lắng nghe lời bách tính.
    Bớt vị kỷ, nâng tầm nhìn, bản lĩnh,
    Hãy nói lời khôn trước lúc rớt đài...

    "...Trong các vị, không thiếu người tâm huyết,
    Sâu nặng nghĩa tình, tâm sáng, tầm xa.
    Nhưng Toàn Trị là một chiếc cối xay,
    Cấu trúc vô hồn, không trái tim, khối óc!
    Không “tự diễn biến” thành người “vô học”,
    Phơi nhiễm ma phi-a, dối Đảng lừa mình,
    Thì cối xay gió toàn trị Lê – nin
    Phải nghiền nát, bất kể công thần khai quốc,
    Bất chấp đạo lý, luân thường, phép nước!..."

    Ông Trần Nhơn còn có vẻ thông cảm với mấy vị hoạt đầu chính trị này à? Tình hình đất nước bi đát đến mức này mà còn ngậm miệng để ăn tiền, leo cao, giữ ghế... sao có thể gọi là tâm sáng, tầm xa được!