Tới hạn và giới hạn…

  • Bởi Khách
    21/06/2011
    4 phản hồi

    Độc giả Dân Luận

    Trong câu chuyện mà tuổi trẻ đã đưa tin: một thanh niên bị cướp đến 2 lần. Lần đầu bởi 2 tên cướp thứ thiệt, nhưng chúng đã không thành công. Và lần 2 bởi 1 đám đông cuồng nhiệt, sau khi giỏ tiền bị rách và tiền văng ra tung tóe. Mới nhìn, cứ tưởng người ta xúm vào để giúp người bị hại. Nhưng không, bọn họ như cơn lốc xoáy cuốn đi tất cả những tờ bạc rơi ra trong cái nhìn bất lực của chàng trai!

    Vâng, cái nầy có nhiều người người ta gọi là hội chứng đám đông. Nhìn kỉ tấm hình, toàn những người lớn cả đi bộ lẫn đi xe máy dừng lại để lượm tiền. Không có bóng dáng đứa trẻ con nào mà bảo là hành động nông nỗi. Phải chăng đây là hệ quả của nền giáo dục con vẹt? Tai nầy qua tai kia rồi thôi. Và nó cộng hưởng với sự suy đồi của văn hóa xã hội mà tạo nên những thước phim cười ra nước mắt. Phải chăng đạo đức xã hội đã xuống tới hạn?

    Cũng trong suốt nhiều ngày qua, tin tức về những dòng người biểu tình chống TQ xâm chiếm biển Đông đầy ngợp trên những trang mạng xã hội, blog... Còn trên những phương tiện thông tin truyền thống thì chỉ đăng nhỏ giọt về những người nầy, thậm chí không hề có thông tin về những hoạt động nhằm phản kháng lại TQ về vấn đề biển Đông. Và những phản ứng của chính phủ thì có chừng mực.

    Sau gần một tháng kể từ khi tàu BM2 bị tàu TQ cắt cáp. Hôm qua chính phủ đã chính thức phản đối TQ lên Liên Hợp Quốc. Song song đó chúng ta cũng có đoàn công tác liên bộ do Thứ trưởng bộ Ngoại giao dẫn đầu đến Mỹ để đàm phán song phương về vấn đề biển Đông. Và tất nhiên cũng rất chừng mực.

    Trong một buổi cà phê sáng, tôi đã nghe một nhóm người bàn tán: Không biết khi xảy ra chiến tranh mình có nên ra trận?

    Một bạn khác trả lời: tuyệt đối nên vì yêu nước thì không được tính toán.

    Một bạn lớn tuổi thì bảo: yêu nước là cái chiêu bài mà vì nó có rất nhiều người nhà của anh ta đã hy sinh mà không được gì. Trong khi đó thì những người khác tham nhũng, vinh thân phì gia. Không lẽ vì cái chiêu bài nầy mà chúng ta mãi làm nô lệ?

    Vâng! Có lẽ tới hạn và giới hạn là những hạn mức mà chúng ta, những công dân hạng 2 khó có lời giải đáp: Đến đâu là vừa? Đâu là đỉnh và đâu là đáy? Khó lắm thay...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    unknown_unknown viết:
    Bài trả lời...mức độ ngang nhau.

    Họa sĩ đương đại Tô Tân Bình của Trung Quốc viết: "Kim tiền và vật chất đã trở thành ham muốn duy nhất và tín ngưỡng, trước mắt hiện thực các giá trị đạo đức tiêu tan, người với người không còn thiện hữu, cột trụ tinh thần đang sụp đổ, nhân tính cũng đang chết dần. Mọi người sau một lần biến đổi lại thêm một lần nữa mất mát chính mình" (2002)

    Vương Trí Nhàn viết trong bài ""Ta chịu trách nhiệm về bản thân ta": Những lời than vãn oán trách có cái lý của nó. Nhưng tôi cho rằng không thể dùng biện hộ cho những buông trôi bừa bãi, thậm chí những phá phách thác loạn. Nếu tự mình làm hỏng mình thì chính chúng ta trở thành vật hy sinh của những mưu đồ xấu. (2009)

    Nhân vật Pavel trong "Thép đã tôi thế đấy" nói: Hãy biết sống ngay cả khi cuộc đời trở nên không thể chịu được nữa.(1932)

    Bài trả lời phỏng vấn của nhà văn nữ Y Ban được đăng tải trên tờ tuanvietnam, xin toàn trích:

    ""Vụ hôi của vô cảm" - kể về một người đàn ông sau khi quyết liệt bảo vệ túi tiền của mình khỏi hai tên cướp thì ông lại bị chính những người dân, những người đáng lẽ phải giúp ông bắt cướp "hôi" mất những đồng tiền ông vừa nỗ lực bảo vệ được.

    Bản tin vài trăm chữ cùng 3 bức ảnh - có lẽ do một người viết báo nghiệp dư vô tình chụp được - mang lại những tiếng thở dài ngao ngán. Tại sao lại thế? Câu hỏi không ngừng ám ảnh dù tôi rất cố gắng lý giải.

    Cuối cùng tôi tìm đến tác giả của I Am Đàn Bà, với hy vọng nhà văn - lại là nhà văn nữ - là người cảm nhận, chiêm nghiệm cuộc sống sâu sắc thấu đáo nhất để tìm được sự cắt nghĩa thuyết phục.

    Và Y Ban đã tìm được cho tôi hai chữ:

    Lệch lạc

    Tôi đang cố trả lời câu hỏi Tại sao lại thế? cho vụ "hôi tiền". Chị giúp tôi được không?

    Vụ đấy tôi có đọc, và chốt lại, phải dùng đúng từ: "cướp" chứ không phải "hôi"; cướp tiền, cướp nhân cách, cướp đạo lý làm người, cướp trên cướp dưới, ai cũng có thể biến thành cướp, quá sợ.

    Cũng giống như nạn nhân tai nạn giao thông bị móc ví, sờ điện thoại vậy.

    Rồi 'Gậy ông đập lưng ông', như vụ tôi chứng kiến ở Mỹ Đình: kẻ lừa đảo cho một tờ tiền 20.000 thật buộc bên ngoài tiền âm phủ rồi "làm rơi", người đi đường tưởng thật lao vào nhặt. Ngay lập tức có người ra đòi: Tôi biết người vừa mất tiền, anh ta là đầu gấu. Anh phải chia cho tôi 200.000 không tôi mách chúng đuổi theo. Thế là người kia mất 200.000 lấy 20.000 và xấp tiền âm phủ.

    Người nọ cướp của người kia.

    Mới hôm trước tôi vừa nghe cô cắt tóc gội đầu tiếc rẻ kháo câu chuyện: hôm qua cô bỏ lỡ con đề 41, vì có thằng bé 14 tuổi vừa ngã sông chết đuối. Câu chuyện thật thương tâm: cậu bé theo bố và cậu đi câu. Bố và cậu không biết bơi chỉ ngồi trên bờ, còn cậu bé nhảy từ trên bờ xuống tắm, chẳng may đầu cậu va vào đá. Cậu choáng váng chìm, cánh tay mải miết giơ lên cầu cứu. Không ai nhảy xuống, cậu bé chết. Bố và cậu bất lực. Người dân quanh đó rộn rạo đánh đề từ cái chết của cậu bé.

    Cũng như chuyện cậu bé 11 tuổi bị công an đánh bầm tím người; hay người tham gia giao thông bị đánh gãy cổ, đi cấp cứu sau nửa ngày hôn mê, tay vẫn bị còng... Đau lòng!

    Câu chuyện hai người công an cầm dùi cui thay nhau đánh cậu bé 11 tuổi, tôi cũng cố hết sức suy nghĩ, lý giải mà vẫn không thể hiểu nổi. Chị có tìm được lý do nào tạm thuyết phục một chút không?

    Tôi nghĩ có lẽ xã hội hiện nay đang nhiều áp lực quá. Ngay những người cảnh sát giao thông, họ cũng bị giao khoán chỉ tiêu phạt. Không phạt đủ thì không hoàn thành nhiệm vụ, phạt thì va chạm với người dân. Mọi thứ đều quy thành tiền. Bản thân họ cũng quá bức xúc căng thẳng.

    Tôi nghĩ cũng có thể họ không định đánh người như vậy, nhưng áp lực khiến họ bức bối, quá đà mà xả ra.

    Xã hội đang ở một vòng quay cuồng, lệch lạc, quá thừa hoặc quá thiếu. Giáo dục thừa thành tích, thiếu kỹ năng sống. Học sinh được học rất giáo điều, nhưng làm sao cư xử với một cái 'nhìn đểu' thì không biết, rồi dẫn đến án mạng. Các nữ sinh làm thế nào để tự bảo vệ, không ai nói cho các em, rồi nạn hiếp dâm, nạo phá thai, lộ clip sex ngày càng xuất hiện dày đặc.

    Tôi chưa thấy ở đâu như ở đất nước mình. Biển dịch vụ nạo phá thai nhan nhản, công khai; ngay những tấm áo khoác lên như đạo đức, phẩm giá, lương tâm cũng đã chẳng cần dùng nữa.

    Tất cả những điều ấy, các nhà giáo dục, quản lý... có biết không? Họ biết, biết rõ ràng. Nhưng họ nghĩ gì? Làm gì? Tôi chịu.

    Vẫn biết ngành giáo dục vẫn còn quá nhiều điều để bàn. Nhưng khi học sinh bị bủa vây bởi bạo lực, tình dục, những giá trị lệch lạch cả ở thế giới thật và ảo. Gần đây nhất một trang báo khi đưa tin ảnh về em bé 3 tuổi còn giật tít 'lộ quần chíp' thì ngưỡng chịu đựng của dư luận đã vượt quá giới hạn rồi. Lằn ranh về đạo đức, văn hóa tối thiểu đã biến dạng hết. Các nhà giáo dục làm thế nào để bảo vệ các em trong sự bủa vây như thế?

    Chưa bao giờ xã hội thích những scandal nhảm nhí như bây giờ. Những chuyện vớ vẩn không thể tầm xàm hơn cũng khiến người ta lao vào nghiêng ngó, bình luận. Thời đại của những chuyện vô thưởng vô phạt, vô duyên, vô lý..

    Chúng ta cấm đoán rất nhiều thứ. Ai, làm gì cũng phải vòng vèo, lách được luật nào thì lách, và những thứ nhảm nhí nở rộ. Về một mặt nào đó, tôi nghĩ nó chính là sự phản kháng của xã hội. Vô thưởng vô phạt đấy, nhưng lại có chủ đích hẳn hoi.

    Quá tả hoặc quá hữu đều là lệch lạc!

    Cũng như chuyện bắt mại dâm, luôn chỉ có mấy cô gái bán thân bị bêu riếu, chưa bao giờ thấy 'đối tác', khách hàng của các cô bị nêu tên, chụp ảnh, làm nhục như vậy. Tất cả những chuyện clip sex, khoe hàng... nhan nhản vừa qua, cuối cùng đối tượng bị nghiền nát cũng là người phụ nữ. Người ta hả hê chuyền tay nhau xem, bình luận, dè bỉu; tàn nhẫn nhìn con mồi của mình bị dày xéo. Cũng là một sự lệch lạc?

    Tôi chưa thấy ở đâu như ở đất nước mình. Biển dịch vụ nạo phá thai nhan nhản, công khai; ngay những tấm áo khoác lên như đạo đức, phẩm giá, lương tâm cũng đã chẳng cần dùng nữa.

    Tôi nhớ mãi khi con trai tôi học lớp 5, một hôm cháu nói với tôi: "Mẹ ơi khi lớn lên con không lấy vợ đâu" "Tại sao?" "Vì lấy vợ xong phải làm những chuyện dâm ô trụy lạc". Tôi chẳng biết cười hay mếu.

    Sau khi cố tìm lời lẽ hợp lý giải thích cho con nghe, nhưng đêm nghĩ lại tôi lại thấy con đúng. Cùng là một hành vi, nhưng ở đây nó thế này, ở kia thế khác.

    Ai có thể thống kê được bao nhiêu phụ nữ bị hiếp dâm bởi chính chồng họ, bạo hành bằng chính hành vi đó. Tôi chắc rằng còn nhiều hơn các vụ mại dâm cộng lại.

    Và khi những người phụ nữ bị bạo hành, bị phản bội tìm đến sự hỗ trợ của các nhà tư vấn, các tổ chức xã hội. Họ lại được khuyên phải bao dung, phải vị tha, phải nghĩ đến những đứa trẻ... Khi một cặp đôi ly hôn, dư luận sẽ ráo riết lên án người phụ nữ để con lại; nhưng lại bỏ qua những người đàn ông để vợ tay trắng ra đường, phớt lờ cấp tiền nuôi con.

    Tôi đã từng nói ở đâu nhấn mạnh nhiều nhất đến quyền phụ nữ hay bảo vệ phụ nữ, thì ở đó người phụ nữ đang bị chà đạp nhiều nhất.

    Chúng ta lắm ban bệ quá. Bộ nào cũng có một ủy ban vì sự tiến bộ của phụ nữ nhưng hoạt động thật sự của nó, những tác động đến đời sống người phụ nữ thế nào lại hết sức mơ hồ.

    Nó cũng mơ hồ giống như chúng ta không thừa nhận mại dâm, nhưng thực tế là nó vẫn tồn tại. Chúng ta cấm trên luật, nhưng lại không thi hành được triệt để. Hậu quả là bệnh tật tràn lan, tội phạm tình dục nhan nhản.

    Giới trẻ chìm đắm vào những góc tối trên Internet, trong nhà nghỉ khám phá những thứ mà bố mẹ chúng và xã hội từ chối 'vẽ đường cho hươu chạy'. Thay vì giúp các em gái biết tự bảo vệ, người ta hăng hái lên án em khi xảy ra chuyện.

    Một thực tế đau lòng, ai cũng nhìn thấy, đó là những trung tâm tư vấn, giúp đỡ, bảo vệ các em có quá ít; trong khi các trung tâm nạo hút thai lại nhan nhản như nấm.

    Sự lệch lạc có từ cốt lõi xã hội, chứ đừng trách các em, hay đổ thừa cho những thứ nhảm nhí các em đang lao theo. Đó chỉ là hệ quả.

    Những nhà văn như tôi đang shock

    Đầu những năm 1940, chúng ta có loạt truyện ngắn của Nam Cao. Thời kỳ đổi mới, ta có Mảnh đất lắm người nhiều ma của Nguyễn Khắc Trường. Lùi xa hơn nữa là Ba người khác của Tô Hoài. Những nhà văn đã đánh dấu tên tuổi họ bằng những bức tranh xã hội thời kỳ họ từng sống, từng trải nghiệm. Bức tranh năm 2011 của những nhà văn thế hệ chị sẽ như thế nào?

    Tôi nhìn thấy tôi đang lội nước bì bõm trên đường phố đang tắc đường. Tôi nói với một người đàn ông đang ngồi trên xe: "Anh làm ơn lùi xuống giúp tôi một chút để tôi rẽ". "Đây chỉ biết tiến chứ không biết lùi". Thế là tôi cùng cả đoàn người cứ đứng chôn chân trong nước nhiều tiếng đồng hồ, không ai rẽ được.

    Ai đó có thể nổi giận, nhưng tôi thì không. Tôi ngoái lại đằng sau và tôi nhớ rằng dân tộc tôi là dân tộc không biết lùi. Bao nhiêu năm chúng tôi đắm chìm trong khẩu hiệu "tiến lên", ngay từ trong bụng mẹ.

    Ở trường học trẻ con cũng biết từ tiến lên. Nhưng tiến lên đâu? Nên trẻ con nói: Tiến lên ta quyết tiến lên hàng đầu; Hàng đầu ta tiến về đâu? Hàng đầu ta tiến về đâu thì về.

    Tôi viết trong truyện ngắn Không biết lùi như thế.

    Nhà văn luôn luôn cần độ lùi về thời gian để họ chiêm nghiệm về thời đại họ đã trải qua, rồi mới viết. Nam Cao, Nguyễn Khắc Trường hay Tô Hoài cũng thế thôi. Nhưng thật sự những nhà văn 2011 như tôi đang bị shock.

    Mở báo ra, tôi nhìn thấy rừng bị tàn phá, tài nguyên cạn kiệt; đạo đức gia đình - xã hội rối tung trên mặt báo. Tai nạn giao thông, tai nạn lao động... đủ thứ nguy cơ bủa vây.

    Người ta nhắm mắt trước cái ác, né tránh sự tăm tối. Lòng tốt, sự trắc ẩn đôi khi được đền đáp bằng một nhát dao thấu ngực, hay bị tráo đổi tàn nhẫn.

    Đôi khi tôi thấy mình lẩn thẩn. Ai đó dắt dùm tôi chiếc xe, giúp tôi một việc vặt cũng làm tôi rưng rưng nước mắt. Rồi tôi chợt nhận ra, cuộc sống của mình khô cằn mất rồi..."

    http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-06-22-nha-van-y-ban-chung-ta-dang-quay-cuong-trong-buc-xuc-

    Ai có thể ngờ được sự phá hoại ghê gớm của cái Đảng Cướp hiện nay: họ không những cướp tài sản hiện vật, mà còn cướp mất nhân cách của cả một dân tộc. Điều chua xót là chỉ đại đa số người dân không những đang bị bần cùng hóa về vật chất, nhưng cả đám người giàu lẫn đa số người nghèo (tiền của vật chất) đều đang bị bần cùng hóa về nhân cách sống ở mức độ ngang nhau.

    unknown_unknown viết:
    Bài viết mới nhất...tư tưởng của đám trẻ!

    Nói theo là thực trạng Việt Nam già trong đám trẻ. Nói thêm nữa là Việt Nam trẻ trong đám già. Theo như tình hình thấy trong bao năm qua các bác, các chú ai cũng đầy tinh thần nhiệt huyết. Nhất là các bác đã về hưu. :)

    Bài viết mới nhất của ông Alan Phan viết về tuổi trẻ nước Việt, có tựa đề gốc là "SAO QUÊ HƯƠNG MÌNH GIÀ NUA ĐẾN VẬY?"

    Tôi nghĩ, ông Alan Phan cũng như tôi cách đây vài năm trước, cũng đã từng háo hức và hy vọng khi trở về VN có thể làm thay đổi tư duy một số thành phần trong nước, đặc biệt là đám trẻ. Nhưng sau một thời gian đối diện thực tế, ông đã nói lên những gì thật chua xót cho tương lai xứ sở này qua bài viết này. Xin toàn trích bài viết "

    Các nhà đầu tư thế giới thường nghĩ về Việt Nam như một quốc gia trẻ trung, đang lên và chứa nhiều tiềm năng nhất trong số các thị trường mới nổi. Họ ấn tượng với con số tăng trưởng về dân số, về sự kiện là 58% người VN dưới tuổi 25, và theo nhãn quan của người Âu Mỹ, đây là phân khúc sáng tạo và cầu tiến nhất của bất cứ xã hội nào. Họ tìm đến VN mong những đột phá kỳ diệu và một vận hành năng động kiểu thung lũng Silicon (trung tâm IT của Mỹ ở phía nam San Francisco). Sau vài năm tung tiền mua tiềm năng và cơ hội, họ thường thất vọng và âm thầm bỏ đi. Tại sao?

    Họ đã không lầm về những số liệu tạo nên hình ảnh đó. Tuy nhiên, sự phân tích và biện giải về logic của họ vướng phải vài giả thuyết và tiền đề không chính xác. Một người có số tuổi còn trẻ không có nghĩa là sự suy nghĩ và vận hành của người đó cũng phải trẻ trung như số tuổi, nhất là khi họ lớn lên trong một xã hội khép kín, ít tiếp xúc với thế giới.

    Tôi còn nhớ một đai gia IT nổi tiếng cũng đã từng kết luân trong một buổi hội thảo về kinh tế là số người sử dụng điện thoại di động ở VN đã tăng trưởng ấn tượng 36% mỗi năm trong 5 năm qua và lên đến 68 triệu người hay khoảng 80% dân số. Kết luận của anh chuyên gia trẻ này là tương lai về công nghệ thông tin của VN phải sáng ngời và sẽ vượt trội các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Philippines...

    Đây là những kết luận ngây thơ về thực tại của xã hội. Một người trẻ suốt ngày la cà quán cà phê hay quán nhậu sẽ không đóng góp gì về sáng tạo hay năng động; cũng như vài ba anh chị nông dân với điện thoai cầm tay không thay đổi gì về cục diện của nông thôn ngày nay (nông dân vẫn chiếm đến 64% của dân số xứ này).

    Tôi thích câu nói (không biết của ai): Tất cả bắt đầu bằng suy nghĩ (tư duy). Suy nghĩ tạo nên hành động, hành động liên tục biến thành thói quen và thói quen tạo nên định mệnh. Định mệnh của cá nhân phát sinh từ tư duy cá nhân, định mệnh tập thể đúc kết bởi suy nghĩ của tập thể.

    Tư duy, thói quen và định mệnh

    Quên đi góc nhìn cá nhân, hãy tự suy nghĩ về tư duy thời thượng của xã hội này và từ đó, ta có thể nhận thức được những hành xử và thói quen của người dân VN. Bắt đầu từ tầng cấp lãnh đạo về kinh tế, giáo dục và xã hội đến lớp người dân kém may mắn đang bị cơn lũ của thời thế cuốn trôi; tôi không nghĩ là một ai có thể lạc quan và thỏa mãn với sự khám phá.

    Những thói quen xấu về chụp giựt, tham lam, mánh mung, dối trá, liều lĩnh, sĩ diện... vẫn nhiều gấp chục lần các hành xử đạo đức, cẩn trọng, trách nhiệm, danh dự và hy sinh. Dĩ nhiên, đây là một nhận định chủ quan, sau một lục lọi rất phiến diện trên báo chí, truyền hình và diễn đàn Internet. Nhưng tôi nghĩ là rất nhiều người VN sẽ đồng ý với nhận định này.

    Tôi nghĩ lý do chính yếu của những thói quen tệ hại này là bắt nguồn từ một tư duy già cỗi, nông cạn và nhiều mặc cảm. Tôi có cảm giác là ngay cả những bạn trẻ doanh nhân và sinh viên mà tôi thường tiếp xúc vẫn còn sống trong một thời đại cách đây 100 năm, dưới thời Pháp thuộc. Thực tình, nhiều bậc trí giả đã lo ngại là so với thời cũ, chúng ta đã đi thụt lùi về đạo đức xã hội và hành xử văn minh.

    Tôi thường khuyên các bạn trẻ hãy đọc lại những tiểu thuyết của thời Pháp thuộc trước 1945. Họ sẽ thấy đời sống và các vấn nạn của một nông dân trong truyện của Sơn Nam vẫn không khác gì mấy so với một nông dân qua lời kể của Nguyễn Ngọc Tư. Bâng khuâng và thách thức của những gia đình trung lưu qua các câu chuyên của Khái Hưng rất gần gũi với những mẫu chuyện ngắn của nhiều tác giả trẻ hiện nay. Ngay cả những tên trọc phú, cơ hội và láu lỉnh trong tiểu thuyết của Vũ Trọng Phụng cũng mang đậm nét hình ảnh của những Xuân Tóc Đỏ ngày nay trong xã hội.

    Ôm lấy quá khứ ở thế kỷ 21

    Tóm lại, tôi có cảm tưởng chúng ta vẫn sống và vẫn tranh đấu, suy nghĩ trong môi trường cả 100 năm trước. Những mặc cảm thua kém với các ông chủ da trắng vẫn ám ảnh các bạn trẻ ngày nay. Trong lãnh vực kinh doanh, phần lớn các doanh nhân vẫn cho rằng bất động sản và khoáng sản là căn bản của mọi tài sản. Sản xuất gia công và chế biến nông sản vẫn chiếm một tỷ trọng rất lớn trong kim ngạch xuất khẩu. Một doanh nhân Trung Quốc đã mỉa mai với tôi khi đến thăm một khu công nghiệp của VN, "Họ đang cố học và làm những gì chúng tôi đang muốn quên".

    Tôi đang ở tuổi 66. May mắn cho tôi, nền kinh tế toàn cầu đã thay đổi khác hẳn thời Pháp thuộc. Tôi không cần phải dùng tay chân để lao động, cạnh tranh với tuổi trẻ. Kinh doanh bây giờ đòi hỏi một sáng tạo chỉ đến từ trí tuệ và tư duy đổi mới. Thân thể tôi dù bị hao mòn (xương khớp lỏng lẻo, tai mắt nhấp nhem..). nhưng trí óc tôi và tinh thần vẫn trẻ hơn bao giờ hết. Thêm vào đó, nó không bị phân tâm bởi những hóc môn (hormones) về đàn bà hay những thứ lăng nhăng khác như các bạn trẻ. Do đó, hiệu năng và công suất của sự suy nghĩ trở nên bén nhậy hơn.

    Người Mỹ có câu, "Những con chó già không bao giờ thay đổi" (old dogs never change). Do đó, tôi thường không thích trò chuyện với những người trên 40, nhất là những đại trí giả. Nhưng tôi thất vọng vô cùng khi về lại VN và gặp toàn những ông cụ non mới trên 20 tuổi đời: Nhút nhát, cầu an, thụ động, chỉ biết ăn nhậu, và đua đòi theo thời thế. Họ sống như các ông già đã về hưu, họ nói năng như một con vẹt, lập đi lập lại những giáo điều, khẩu hiệu đã hiện diện hơn trăm năm. Họ làm việc như một con ngựa bị bịt kín đôi mắt để chỉ nhìn thấy con đường một chiều trước mắt.

    Nhiều người đỗ lỗi cho những thế hệ trứơc và văn hóa gia đình đã kềm kẹp và làm cho thế hệ trẻ này hay ỷ lại và hư hỏng. Cha mẹ vẫn giữ thói quen sắp đặt và quyết định cho các con đã trưởng thành (ngay khi chúng vào tuổi 30, 40..) về những cuộc hôn nhân, công việc làm, ngay cả nhà cửa và cách sinh họat. Hậu quả là một thế hệ đáng lẽ phải tự lập và lo tạo tương lai cho mình theo ý thích lại cúi đầu nghe và làm theo những tư duy đã lỗi thời và tụt hậu.

    Trong khi thế giới đang hồi sinh với thế hệ trẻ tự tin tràn đầy năng lực cho những thử thách của thế kỷ 21, thì người trẻ VN đang lần mò trong bóng tối của quá khứ. Tôi tự hỏi, sao quê hương mình ... già nua nhanh như vậy? Những nhiệt huyết đam mê của tuổi thanh niên bây giờ chỉ dành cho những trận đá bóng của Châu Âu? Tôi nhìn vào những nghèo khó của dân mình so với láng giềng chỉ là một tình trạng tạm thời. Nhưng tôi lo cho cái tư duy già cỗi của tuổi trẻ sẽ giữ chân VN thêm nhiều thập niên nữa. Cái bẫy thu nhập trung bình to lớn và khó khăn hơn mọi ước tính..."

    Một bài viết diễn tả thực trạng vô cùng trung thực của thành phần được cho là "tương lai" của VN: TRẺ NHƯNG ĐÃ GIÀ CỖI!!!

    Điều này đồng nghĩa với tương lai đất nước VN cũng sắp đi đến con đường tuyệt lộ vì sự già cỗi trong tư tưởng của đám trẻ!