Mẹ Nấm - Ghi nhận và cảm xúc ở đồn công an

  • Bởi Khách
    11/06/2011
    3 phản hồi

    Mẹ Nấm

    Có nhiều bạn trong các note trước đã bảo rằng, tôi nên khởi kiện hoặc làm rõ lý do bị tạm giữ hơn 30 tiếng tại đồn công an phường Tân Thới Nhất, quận 12, Sài Gòn hôm ngày 4/6/2011.Tôi cũng đã từng nghĩ mình sẽ làm như vậy, cho đến cuối buổi làm việc, được giải thích về phương pháp "mời hợp tác" áp dụng theo tâm lý đám đông, thì tôi biết rằng, không phải cái gì muốn rõ ràng cũng được. Với lý do "vì an ninh quốc gia" làm khiên chắn, thì mọi động tác nghiệp vụ để tạm giữ, bắt giữ người đều trở nên "hợp lệ", bất chấp dư luận.

    Tôi nói vậy chắc mọi người đã hiểu.

    Làm việc với công an, có lẽ điều các anh muốn "đối tượng được mời đối thoại" phải quán triệt đó là "nghĩa vụ và trách nhiệm" của công dân, tuy nhiên, diễn giải nghĩa vụ và trách nhiệm này theo hướng này, lại là chuyện khác.

    Trong đồn công an, hễ mỗi lần tôi nhắc đến chữ "tạm giữ", "bắt giam" là các anh, chị ấy có phản ứng quyết liệt lắm.

    - Tại sao chị cứ nói quá lên thế, chúng tôi chỉ mời chị hợp tác làm việc chứ có tạm giam, tạm giữ gì đâu? Nếu giữ người phải có lệnh của Viện kiểm sát, và nếu thực sự tạm giữ chị thì chị không được phép đi ra đi vô, thoải mái trao đổi với bạn chị ở phòng bên như nãy giờ đâu.

    Không lẽ tôi phải cãi lại thế nào mới là tạm giữ sao?

    Các anh/chị đề nghị tôi không được nghe điện thoại, thậm chí có người đã giật lấy điện thoại của tôi, nếu tôi không phản ứng lại vì xét thấy mình phải "chấp hành nghĩa vụ của một công dân" có lẽ điện thoại cũng bị tắt nguồn và niêm phong như bạn tôi bên phòng kia rồi.

    Tối hôm thứ 7 ngày 4 tháng 6 năm 2011, lúc 20h30, tôi đề nghị phải cho tôi gọi về nhà cho bạn Nấm, vì đó là việc tôi phải làm thường ngày với con gái tôi mỗi khi đi xa. Tôi mở loa, có cả hai anh cùng nghe, không biết các anh nghĩ gì, riêng tôi, nghe giọng con gái nói: "Mẹ nói các chú làm việc qua đêm luôn đi cho nhanh rồi mai về sớm", tôi thấy cay đắng lắm.

    Lúc hơn 23h, khi các anh "đối thoại" với tôi đã ra về, thì vẫn còn lại 3 chị và hai em trẻ nữa ở lại, (không tính đến ông Nguyễn Văn Khon - trưởng công an phường, hai công an phường khác và một cơ số người thuộc lực lượng dân phòng) chị Vân (chị này không xưng tên, nhưng tôi nghe mọi người gọi như thế) tự nhiên cầm lấy điện thoại của tôi đang để trên bàn khi thấy có cuộc gọi đến, và tôi phản ứng, tôi đề nghị chị ta không đụng đến điện thoại của tôi.

    Chị ấy phán: "Đồ vật để ở trong này tôi thích thì tôi cầm, mà tôi cầm xem chứ có nghe hay đụng đến đâu?"

    - Đây là tài sản của tôi, chị muốn đụng đến thì cũng phải hỏi ý tôi một tiếng, đó là phép lịch sự tối thiểu, đến đứa trẻ con cũng còn được dạy là muốn lấy cái gì của ai cũng phải xin phép mà.

    - Thì chị cứ coi như tôi là người không có lịch sự đi.

    He he, tôi bảo:

    - Nói thế thì thua rồi.

    - Không nên cãi cùn như thế - anh bạn tôi phán.

    Hôm sau khi được trả máy, tôi lục lại Inbox và đọc thấy tin nhắn của chị Hồ Lan Hương:

    - Mệt không nhỏ? Nếu mệt cứ leo lên bàn ngủ đi, em yên tâm đừng có sợ, chỉ có bọn bán nước hại dân mới sợ hãi lòng yêu nước của đồng bào mình. Thương mày lắm.

    Toàn bộ tin nhắn và các cuộc gọi nhỡ dù tôi chưa đụng đến điện thoại, cũng đã có người xem trước, hài hước thật.

    Thực sự cả buổi tối hôm đó, tôi thấy khó ngủ, một phần vì nóng nực, một phần vì lạ chỗ, có một anh rất trẻ đã luôn miệng nhắc tôi nghỉ ngơi mai lấy sức làm việc, bạn ấy nói rất chân tình, thậm chí đã dùng cả chữ "năn nỉ", và có lẽ, đó là người duy nhất mà tôi đọc thấy được sự ái ngại trong mắt khi thấy hoàn cảnh của tôi. Chúng ta đều là những con người cả mà phải không?

    Ở buổi làm việc hôm sau, tôi được nghe anh Nam "mở mang kiến thức" rất nhiều về các cá nhân và tổ chức đảng phái, nhờ ảnh thì tôi mới biết đảng Thăng Tiến là đảng được thành lập trong nước, lại có cả đảng Vì Dân, rồi đảng Dân chủ Nhân dân... Tôi cũng được biết thêm thế nào là dân chủ đích thực như Nguyễn Khắc Toàn, Đỗ Nam Hải, thế nào là dân chủ xôi thịt qua các hành động đấu đá nhau...

    Mà ảnh cũng kết luận rằng, có những người ở nhà không được ai khen, lên mạng viết mấy câu thấy thiên hạ khen khoái chí quá, nên đâm ra ghét bỏ cha, mẹ, anh chị em mình, chỉ muốn sống cuộc đời trên mạng.

    Tôi có hỏi: Anh đang nói đến em đấy ạ?

    Ảnh bảo: Không, tôi nói những người khác :)

    Ảnh cũng nói rằng, không có con người thật nào ủng hộ những việc tôi làm, những điều tôi suy nghĩ hết, tôi đừng có ảo tưởng rằng thái độ của những người trên Facebook, trên blog là thái độ của toàn xã hội, đó chỉ là cảm xúc của những cá nhân bất mãn mà thôi.

    Chuyện này, có lẽ phải nhờ bạn bè trong Friend list xác minh lại mới được :P.

    Tôi chỉ có một ý kiến duy nhất, nếu chính phủ có hành động đáp trả các hành vi xâm lược ngang ngược của Trung Quốc thì xin hãy thông tin thật cụ thể đến người dân chúng tôi, để chúng tôi thông cảm hơn với chính phủ và có nhận định của mình.

    Làm việc với các anh an ninh nói chung, đương nhiên là chẳng có gì vui vẻ, bởi nếu ngay từ đầu một bên luôn nghĩ mình đúng, và bên kia buộc bị nhận là đã sai lầm thì rất khó đối thoại. Không lẽ ép người ta đến ngồi với mình chỉ để tranh cãi hay sao? Cá nhân tôi nghĩ, dù có phải làm việc căng thẳng đến đâu đi nữa, thì chúng ta là những con người, hãy cư xử với nhau như người với người đi đã. Nếu anh mời tôi làm việc, dù có gượng ép đi nữa, thì hãy xem tôi như một người đối thoại, đừng cư xử với tôi như một kẻ phạm tội, chỉ vì bày tỏ tình yêu đối với Tổ quốc mình.

    Riêng các anh công an phường Tân Thới Nhất, quận 12, đặc biệt là anh Nguyễn Văn Giàu, các anh nên học cách đối xử bình đẳng với người dân, học cách tôn trọng họ. Ở đây, tôi không buộc các anh phải lễ phép, mặc dù trên bản điều lệ của công an tôi có thấy chữ đó được sơn rất to.

    Nếu có ai đó hỏi tôi về cảm nghĩ sau khi bị tạm giữ, có lẽ tôi chỉ trả lời rằng tôi không hài lòng với cách bị đối xử như thế. Ngoài ra, tôi tôn trọng lý tưởng và nghiệp vụ của những người đó. Dù sao thì tôi cũng thấy ái ngại, khi có một mình tôi mà phải mất tới 6,7 chị phải thay ca "ngó chừng" tôi, tôi nghĩ là các chị chẳng có tên trong danh sách công an phường, vì trên bảng trong trụ sở tôi thấy chỉ có tên một người nữ duy nhất làm công tác hành chính.

    Cám ơn chị Sen đã nhiệt tình nhắc tôi ăn uống để lấy sức làm việc và về nhà gặp con khi tôi từ chối ăn sáng và ăn trưa do bị dị ứng với món cháo gà đêm trước. Cám ơn chị đã nhớ đến nhu cầu phụ nữ của tôi là cần thay đồ sau khi bị giữ ở đó hơn 24 tiếng.

    Cám ơn chị áo hồng đã nhắc tôi nhớ rằng: ở đời này không phải cứ muốn là được, và ở đồn công an thì có những quy định của đồn công an. Mặc dù chị im lặng sau khi nghe tôi bảo rằng: "Giờ thì tôi đã hiểu, vì sao càng ngày càng có nhiều người chết ở đồn công an".

    Cám ơn các anh đã liên tục nhắc tôi uống nước.

    Cám ơn anh áo sọc đã nhắc tôi ăn hết cái bánh mì và uống nước thì bệnh dị ứng, nổi mẫn trên tay tôi sẽ tự nhiên mà hết. Sau này tôi được biết là chính anh là người đã giữ viên thuốc dị ứng mà chị Hồ Lan Hương mang đến cho tôi, vì sợ không kiểm soát được tình huống.

    Cám ơn các anh đã không quát nạt tôi như những gì tôi nghe đồn, mặc dù có hơi lớn tiếng chút :).

    Điều cuối cùng mà tôi nhớ trước khi rời đồn công an là câu trả lời của một anh (chú) lớn tuổi, áo màu ruốc, tóc muối tiêu khi tôi nói rằng:

    - Không lẽ phương thức bày tỏ lòng yêu nước tùy thuộc vào thể chế hay sao????

    - Đúng. Nhà nước nào cũng có một thể chế hết.

    Về nhà được xem hình ảnh cuộc tuần hành ôn hòa hôm ngày 5/06/2011, và những bài viết chia sẻ cảm xúc của rất nhiều người, tôi biết rằng, mình không hề cô đơn, và chỉ cần biết bao nhiêu đó là đủ rồi.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Bác Cứng sống ở đâu nhỉ? Ở Việt Nam mình mọi thứ nó có hơi khác. Không thể nói lý lẽ thông thường được. Mời mà từ chối thì coi như là không hợp tác, lúc đó họ lại có biện pháp khác

    Tôi có một thắc mắc: Tại sao người được mời không sử dụng quyền từ chối của mình? Theo tôi hiểu nếu nói "mời đến" hoặc "mời ở lại" thì người được mời có toàn quyền nhận lời hay từ chối không đến hoặc không ở lại. còn nếu "mời" mà không được quyền từ chối thì đó là bắt chứ không thể gọi là mời được. Cách hiều của tôi có gì không đúng?