Cuộc đối thoại trước Lãnh sự quán Trung Quốc và trong trụ sở thành đoàn TNCS TP Số 1 Phạm Ngọc Thạch

  • Bởi Admin
    06/06/2011
    2 phản hồi

    Đỗ Trung Quân

    sg07.jpg
    Trước tòa Lãnh sự Trung Quốc

    Đêm qua tôi bay chuyến cuối cùng từ Đà Nẵng về Sài Gòn. Các Anh Huỳnh Tấn Mẫm, Cao Lập, Lê Hiếu Đằng hẹn “Sáng 5-6-20011 ở Sài Gòn”. 6g 30 sáng 5-6: Người đến sớm nhất là anh A. Menras, tên Việt là Hồ Cương Quyết, người Pháp quốc tịch Việt. Hơn 30 năm trước, Menras đã treo cờ mặt trận trên tượng đài Thủy Quân Lục Chiến trước Hạ nghị viên Sài Gòn và giờ này đang ngồi cặm cụi viết biểu ngữ “Hòa bình và công lý cho Hoàng Sa - Trường Sa & biển Đông”. Lần lượt các anh Huỳnh Tấn Mẫm, Cao Lập, Lê Công Giàu, Lê Hiều Đằng, Nguyễn Quốc Thái và Giáo sư sử học ngoài 90 tuổi Nguyễn Đình Đầu, quần áo chỉnh tề, cùng có mặt. Hai chiếc taxi ra Nhà thờ Đức Bà, đồng hồ chỉ 8 giờ kém 15 phút.

    sg011.jpg

    Andre Hồ Cương Quyết đang viết biểu ngữ

    Đối thoại trước lãnh sự quán Trung Quốc

    Chúng tôi nhập vào một nhóm người trẻ đến sát Lãnh sự quán Trung Quốc xế bên Nhà Văn Hóa Thanh Niên số 4 Phạm Ngọc Thạch. Khu vực tràn ngập chốt chăn và cảnh sát chìm thường phục nhưng dễ nhận họ ra bằng máy bộ đàm. Nhiếu người thường phục đưa máy ảnh, điện thoại di động lên chỉa về phía chúng tôi. Cuộc đối thoại bắt đầu. Một chiếc áo thường phục hung hăng nhất: “Đề nghị giải tán, hoạt động phải có luật pháp”. Anh Cao Lập, cựu tù Côn Đảo vốn nóng tính, hét to: “Pháp luật là để bảo vệ người dân và bảo vệ đất nước không phải để bảo vệ bọn Trung Quốc!”. Tiếng vỗ tay ầm ĩ. Một người mặc thường phục khác tiến về anh Lê Hiếu Đằng [Cựu Phó Chủ tịch Mặt trận tổ quốc TP], anh Đằng chỉ mặt quát: “Anh đứng về phía nào, Việt Nam hay Trung Quốc?”. Người mặc thường phục phải lùi lại. Anh Huỳnh Tấn Mẫm và tôi băng qua đường sang phía Nhà Văn Hóa Thanh Niên quan sát.

    Trụ sở của Đoàn thanh niên Cộng sản kéo cổng, vắng tanh, trừ những nhân viên an ninh. Trên sân thượng, Camera chỉa xuống thu toàn cảnh. Một người còn trẻ tiến đến nói: “Chú Q., chú Mẫm, khuyên dùm anh em, bày tỏ thế là được rồi, giải tán đi…”. Đấy là một cán bộ thành đoàn tôi không biết tên, anh Huỳnh Tấn Mẫm nói: “Được là sao? lẽ ra Thành đoàn phải tổ chức cho thanh niên, Thành đoàn không dám thì thanh niên họ phải tự làm thôi!”. Bên kia đường, các anh Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Cao Lập, A. Menras dương cao các khẩu hiệu phản đối Trung Quốc. Một vài người lăm lăm dùi cui tiến đến chỉ vào mặt anh Lê Công Giàu, Huỳnh Tấn, Mẫm: “Đề nghị các chú giải tán!”. Anh Lê Hiếu Đằng nói: “Hãy để cái dùi cui vào mặt bọn Trung Quốc”. Chắc họ còn trẻ không biết, nhưng camera trên Nhà Văn Hóa Thanh Niên đã biết và báo cho ông Nguyễn Văn Đua, Phó Bí thư thường trực Thành phố. Một cán bộ Thành đoàn ra, nói: “Anh Ba Đua mời các anh vào nói chuyện”. Anh Lê Hiếu Đằng khoát tay: “Chúng tôi không có chuyện gì để nói?”. Ba mươi phút sau, đích thân ông Nguyễn Văn Đua, Nguyễn Thành Tài xuất hiện, bắt tay và đề nghị chúng tôi vào trụ sở thành đoàn số 1 Phạm Ngọc Thạch để tiếp chuyện. Sau vài phút hội ý anh Lê Công Giàu , Huỳnh Tấn Mẫm ,Lê Hiếu Đằng , Cao Lập… đồng ý vào.

    sg021.jpg

    Từ trái qua: Đình Vượng, Vương Đình Chữ, cụ Nguyễn Đình Đầu, cựu “quan chức” Mặt trận Tổ quốc Lê Hiếu Đằng, Nhà thơ Đỗ Trung Quân, Nhà báo Nguyễn Quốc Thái, cô Trần Tử Vân Anh, Andre Hồ Cương Quyết, Huỳnh Tấn Mẫm – có thể khác tuổi tác, tôn giao, dân tộc, quá khứ, thậm chí cả chính kiến… nhưng cùng chung một tình yêu đất nước ( Các ảnh trong bài đều lấy từ Ba Sàm)

    Cuộc đối thoại trong trụ sở Thành đoàn TNCS TP

    Những nhân vật trụ cột của Thành ủy: Nguyễn Văn Đua, Nguyễn Thành Tài, Nguyễn Thị Quyết Tâm… có mặt đủ. Thái độ của ông Nguyễn Văn Đua và các thành viên được ghi nhận là nhã nhặn. Ông Nguyễn Chơn Trung [ Sáu Quang-Nguyên Bí thư Đoàn TNCS TP ] lại không được nhã nhặn, ông đập tay xuống bàn nói với ông Lê Hiếu Đằng: “Các anh muốn gì cũng phải có phương pháp đúng đắn”. Ông Lê Hiếu Đằng [môi giựt, tay run]: “Anh không phải dạy chúng tôi về phương pháp…”. Ông Cao Lập đứng bật đậy: “Tôi không thể tưởng tượng hôm nay anh Sáu Quang tệ hại đến mức này”. Ông Huỳnh Tấn Mẫm điềm đạm “Chúng tôi đã bày tỏ xong thái độ. Nếu nhà nước hiểu lòng dân chúng tôi sẽ ủng hộ, nếu không thì chúng tôi tiếp tục bày tỏ thái độ.“ Ông Ba Đua vui vẻ gọi Andre Menras là “đồng chí“. Andre – Hồ Cương Quyết nói “đồng chí không có nghĩa là cùng trong đảng. Từ lâu nay tôi đứng về phía Việt Nam trong mọi cuộc chiến đấu chống sự bành trướng và xâm phạm chủ quyền VN, cuộc tuần hành này cũng trong tinh thần ấy….“ Cuộc đối có lúc khá thoại căng thẳng. Họ là những người từng đứng cùng một chiến tuyến chống Mỹ trước 1975. Ông Lê Công Giàu, cựu Phó bí thư thường trực Thành Đoàn, khét tiếng kiên cường trong tù đày, tra tấn. Ông Lê Hiếu Đằng, ngay cả khi đã giữ các trọng trách vẫn không vì phú quý vinh hoa, cứ theo lẽ phải mà đấu tranh. Ông Huỳnh Tấn Mẫm Chủ tịch Tổng hội sinh viên Sài Gòn, một người không chỉ nổi tiếng trong nước mà thành tích đấu tranh trước năm 1975 của ông còn làm tốn nhiều giấy mực của báo chí quốc tế.

    P1190428.JPG

    Lúc 13g 00, khi tôi rời điểm nóng, cuộc tuần hành vẫn tiếp tục trên các tuyến trung tâm. Trong đám đống ấy tôi nhận thấy những gương mặt “già” quen thuộc: nhà thơ Nguyễn Duy, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, giáo sư Tương Lai, Osin Huy Đức… tùy sức khỏe, người đi hết cả hành trình, người tham gia từng chặng. Buổi sáng ngày 5-6-2011 chắc chắn sẽ làm cho những người ngồi trong tòa nhà Thành đoàn và trong Tổng Lãnh sự Trung Quốc hiểu như thế nào là Việt Nam.

    Tác giả gửi cho Quê choa

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Trích dẫn:
    (hình) Từ trái qua: Đình Vượng, Vương Đình Chữ, cụ Nguyễn Đình Đầu, cựu “quan chức” Mặt trận Tổ quốc Lê Hiếu Đằng, Nhà thơ Đỗ Trung Quân, Nhà báo Nguyễn Quốc Thái, cô Trần Tử Vân Anh, Andre Hồ Cương Quyết, Huỳnh Tấn Mẫm – có thể khác tuổi tác, tôn giao, dân tộc, quá khứ, thậm chí cả chính kiến… nhưng cùng chung một tình yêu đất nước

    Cuộc xuống đường tại Sài-gòn thành công vẻ vang so với buổi biểu tình tại Hà-nội ! Đó là nhờ được dẫn giắt và bảo trợ bởi các bác, các cô chú với nhiều kinh nghiệm đấu tranh.

    Xin chân thành cám ơn và ước mong rằng giới trẻ Việt Nam sẽ nhận được sự dìu giắt và góp sức của quý vị trong việc chung tay giữ vững quê hương, chống giặc nội xâm cũng như lấy lại Hoàng/Trường Sa, thác Bản-Giốc, ải Nam-Quan từ quân cướp nước, giặc Tàu Ô.
    .

    À! Có anh Huỳnh Tấn Mẫm tham gia trong cuộc “tụ tập” (nói cho chính xác theo cách gọi của ĐCSVN) nầy. Xin anh cho biết cảm giác khác biệt của những cuộc “biểu tình” ngày xưa & cuộc “tụ tập” ngày nay? Đây chẳng qua là thành quả đạt được trong những cuộc “biểu tình” ngày xưa mà? Sao còn đi “tụ tập” nữa? Hay là anh noi theo câu nói có gần nữa thế kỹ nay là: “Năm 20 tuổi mà không theo lý tưởng CS là không có trái tim, năm 40 tuổi mà còn theo lý tưởng đó là thiếu bộ óc.” Sao anh thấy đất nước VN sau hơn 36 năm có phát triễn ko vậy? Hay chỉ là: “Con hổ què đang khập khễnh bước theo đà tiến hóa của xã hội thế giới” mà thôi? (Hãy lấy Singapore làm tiêu chuẩn so sánh, vì họ cũng mới độc lập năm 1965 thôi). Theo anh nghỉ, còn bao nhiêu năm nữa VN sẽ bắt kịp Singapore? Hay chẳng bao giờ?
    Tôi thuộc thế hệ đàn em của anh, cách anh cũng 7-8 lớp. Nghe tiếng anh qua những hoạt động của anh ngày xưa mà thôi. Bấy lâu tôi về quê lo “xúc tép nuôi cò”, ko màn chi đến thế sự. Nay thấy dân VN nghèo khổ quá, nên ghé mắt qua mạng chút, vô tình thấy có anh xuất hiện, nên hỏi vậy thôi. Sao anh thấy sống dưới 3 chế độ (VNCH I, VNCH II, & XHCN) anh có so sánh gì ko? Nhưng với tôi, thì dưới chế độ VNCH I là thích hơn cả (nếu ko có bàn tay “ác quỉ” nhúng vào, thì VN sẽ khá hơn). Vì ngày ấy tôi ko thấy ai nghèo cả, làm sao mà nghèo được. Để nhắc lại anh nhớ nhé! Ngày đó có 2 sắc lính, Dân-Vệ & Bảo-An, lương DV $800/tháng, lương BA $1200/tháng, còn công nhân viên chức thì lương chắc chắn cao hơn đó. Vật giá lúc đó ra sao? Gạo $5/lít (ngày xưa ko tính kí lô như bây giờ), cá lóc & rô $5/kí, cá trê $7/kí. Thử hỏi anh DV với số lương $800/tháng thì anh ta có cáng đáng nổi cho gia đình anh ko? Nói chi, bác xích lô đây, 1 ngày chạy khoảng 10 cuốc xe ($2-3/cuốc – trưa còn về ngủ trưa nữa chứ) là đủ nuôi sống gia đình với đàn con 5-7 đứa. Ngày đấy ở quê nhà nhà tối ngủ, tôi chẳng thấy ai đóng cửa (có cửa đâu mà đóng), mà chả thấy trộm cướp gì cả. Nếu nhà có đám tiệc, bà con chòm xóm tự động đem đồ đến giúp, xong tiệc đồ ai tự lấy đem về, ko ai lấy của ai cả. Buổi trưa tôm càng phơi râu trên 2 bờ lạch (sông nhỏ) mà chả thấy ai bắt (vì nhà họ có đủ đồ ăn, cho nên ko ai nhọc công). Giáo dục ngày xưa tuy ko hoàn hảo lắm, nhưng nó dạy học sinh tương đối rất tốt. Tôi học “nhất tự vi sư, bán tự vi sư” cũng vào thời ấy. Còn bây giờ dưới chế độ XHCN thì sao? “Nhất tự hối lộ, bán tự tham nhũng” phải ko? Ngày nay, thầy trò đâm chém nhau loạn lên như cơm bửa. Tôi thấy có những người đàn bà sống dưới chế độ XHCN, đi cào hến trọn ngày mà kiếm ko đủ 10 ngàn đồng để lo buổi cơm độ nhật nữa. Đúng là: “cái cò lặn lội bờ sông, gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non”. Vài hàng ưu tư đến anh & các bạn.