Hãy là người yêu nước chân chính bằng lý trí và trí tuệ

  • Bởi Khách
    05/06/2011
    9 phản hồi

    Nguyễn Minh Đức

    Chứ thực sự những nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng còn lâu mới dám phát động một cuộc chiến tranh tổng lực tại biển Đông trong điều kiện TQ chưa phải là số một của thế giới và nên nhớ thực lực của TQ còn thua xa Mĩ. Còn nếu những nhà lãnh đạo này mù quáng thực thi một chính sách diều hâu thì chắc chắn tự họ sẽ chôn vùi dưới đáy biển Đông không chỉ tính mạng của binh sĩ, tàu bè, đạn dược mà còn là thành tựu kinh tế của quá trình Cải cách mở cửa trong suốt hơn 30 năm qua. Thực lực của TQ cũng không cho phép TQ quá tự tin tiến hành những hành động quân sự đơn phương như Mĩ, không phép cho TQ thoát khỏi tình trạng “thao quang dưỡng hối”.

    Gần đây tôi cũng thường theo dõi báo đài, các bản tin từ vietnamnet, BBC, VOA đến tận mạng sina, mạng fenghuang, mạng renmin của Trung Quốc. Bản thân cũng đã thu lượm được một bức tranh tương đối hoàn chỉnh với nhiều ý kiến khác nhau từ những bên khác nhau. Và dường như tôi càng đọc, tôi chỉ thấy được một điều rằng: mọi hành động của Trung Quốc là rất quá đáng, hung bạo, mang tính chất của một tên xâm lược còn mang nặng tư tưởng Đại Hán... Nếu ai biết tiếng Trung đọc một số bài gần đây nhất của một số học giả Trung Quốc, chúng ta còn thấy họ chửi VN thậm tệ, không ra gì... Nhưng đã có ai trong số các bạn thử suy ngẫm xem đằng sau mọi hành động, mọi phát ngôn của Trung Quốc từ bà Khương Du đến các học giả được coi là “chính danh” của họ ẩn chứa mục đích gì? Đã bao giờ bạn liên hệ với thực tế trước đó với hành động & phát ngôn TQ hiện tại để phát hiện ra được điều gì chưa?

    Như trong một bài Note gần đây, tôi đã dịch một bài trên mạng “Quân sự thiên thiên” của Trung Quốc - một trong những trang mạng được coi như cứng rắn và “dân tộc chủ nghĩa” nhất tại TQ, bài viết có tên là “TQ sử dụng vũ lực giải quyết vấn đề biển Đông, nước nào là đối tượng đầu tiên”. Trong bài viết này, dù là những đối tượng ôn hòa hay hiếu chiến nhất cũng đều công nhận “4 điểm bất lợi khi TQ tiến hành tấn công các đảo tại biển Đông của VN”, và những người này đều khẳng định rằng: cái lợi mà TQ thu về KHÔNG BẰNG những thiệt hại mà TQ phải hứng chịu khi tiến hành cuộc tấn công.

    Và trên những trang mạng như sina hay fenghuang, người TQ (những quan chức quân sự) cũng đã thừa nhận mục đích của những hành động mà họ gây ra với Việt Nam hay Philipines đều nhắm vào một thỏa thuận có lợi với Mĩ tại diễn đàn quân sự Shangri La. Ngoài ra TQ còn có mục đích khác chính là muốn thử thái độ cuả Việt Nam chúng ta và còn để thỏa mãn một bộ phận tại TQ “muốn dùng vũ lực giải quyết tranh chấp” tại biển Đông. Chứ thực sự những nhà lãnh đạo cũng còn lâu mới dám phát động một cuộc chiến tranh tổng lực tại biển Đông trong điều kiện TQ chưa phải là số một của thế giới và nên nhớ thực lực của TQ còn thua xa Mĩ. Còn nếu những nhà lãnh đạo này mù quáng thực thi một chính sách diều hâu thì chắc chắn tự họ sẽ chôn vùi dưới đáy biển Đông không chỉ tính mạng của binh sĩ, tàu bè, đạn dược mà còn là thành tựu kinh tế của quá trình Cải cách mở cửa trong suốt hơn 30 năm qua. Thực lực của TQ cũng không cho phép TQ quá tự tin tiến hành những hành động quân sự đơn phương như Mĩ, không phép cho TQ thoát khỏi tình trạng “thao quang dưỡng hối”. Bởi nếu họ từ bỏ những gì mà họ đã tuyên bố, họ từ bỏ lời răn dạy của Đặng Tiểu Bình, từ bỏ một nước “TQ phát triển cùng thế giới” để trở thành một “cường quốc xét lại” thì họ chỉ đi theo vết xe đổ của các nước phát xít trước kia. Mà nên nhớ ngày xưa Phát xít còn có cả một phe Trục, còn nay TQ chỉ có một mình!

    Các bạn trẻ ah! Chúng ta đều là những con người yêu nước, đều là những con người có học, chúng ta cũng không thể phát ngôn hay hành động một cách thiếu suy nghĩ trước những vấn đề nhạy cảm như vậy. Bạn nên nhớ trong chính trị, trong quan hệ quốc tế, để giải quyết một vấn đề thì cái đầu luôn đi trước trái tim. Chúng ta phải nhìn cho thấu cho rõ sự việc rồi mới hành động. Trung Quốc thực sự vi phạm chủ quyền của VN và có những tuyên bố phi đạo lý. Đúng là như vậy! Nhưng những người làm những điều này là những kẻ mang nặng đầu óc Đại Hán của Trung Quốc - chỉ là một bộ phận nhỏ trong hơn 1 tỷ 3 dân TQ. Chúng ta chống ở đây là chống tư tưởng cường quyền, Đại Hán, chống những hành động phi đạo lý chứ chúng ta không chống nhân dân TQ, không phỉ báng tiếng Trung, không phỉ báng những thành tựu mà nhân dân Trung Quốc đã gian khổ lao động để cống hiến cho nhân loại. Nhân dân TQ họ cũng giống như nhân dân VN vậy, họ cũng là những con người bình dị, cần cù, chịu khó và trọng lễ tín. Những con người TQ đó bạn phải tiếp xúc thực sự mới hiểu được họ! Trong xã hội nào cũng vậy thôi bạn ah, cũng có người tốt kẻ xấu. Ngay cả ở VN ta cũng vậy. Vẫn còn tồn tại những kẻ miệng thì nói tôi chống “Tàu khựa”, tôi yêu đồng bào tôi lắm trên Facebook nhưng còn ra bên ngoài sẵn sàng chửi bới, đánh những người đồng bào của mình sứt đầu mẻ trán chỉ vì những vụ việc nhỏ nhặt trên đường, vẫn còn những kẻ sống hoang tàn, phá hoại, là con sâu ăn bám của xã hội... Và đó chỉ là những kẻ muốn mượn thời cuộc để đánh bóng bản thân, thực sự đó chỉ là những kẻ bỏ đi mà thôi. Vẫn có những kẻ ở hải ngoại muốn lợi dụng tinh thần chống Trung Quốc của người Việt Nam để chia rẽ dân tộc, muốn áp đặt lại cái tư tưởng “Nam-Bắc kỳ”. Hay chính những tay gián điệp của TQ muốn kích động, lợi dụng quần chúng tại VN, nhằm thực hiện những mục tiêu phá hoại.

    Bạn ah, thái độ nhẫn nhịn của ta với TQ là có nguồn gốc truyền thống rồi, từ thời Trần Hưng Đạo khi triều đình chịu cảnh sứ giả "uốn lưỡi cú diều mà xỉ mắng triều đình, đem thân dê chó mà bắt nạt tể phụ", rồi thời Lê Lợi, giết dc Liễu Thăng nhưng mà.vẫn phải cống cho nhà Minh 1 tượng Liễu Thăng bằng vàng... TQ rõ ràng chỉ thử chúng ta, TQ nếu mà đánh thì bản thân TQ cũng ko dc lợi gì đâu... Nên ở đây nói là nhẫn nhịn chứ ko phải là nhục! Chúng ta chỉ hành động khi nào TQ có những hành động thực sự xâm phạm. Làm ngoại giao hay chính trị cái quan trọng là giữ dc bình tĩnh và đừng nôn nóng .

    Bạn ah, hãy nhìn vào dân tộc Nhật Bản, Tại sao xuất phát điểm của họ từ một nước ngang hàng VN từ trước thế kỷ XIX mà họ đã vươn lên trở thành một cường quốc. Tôi cũng đã gặp gỡ nhiều người Nhật Bản và cái tôi nhận ra ở họ chính là sự điềm tĩnh, lòng can đảm... Ở Nhật, Trẻ em được dậy, trầm tĩnh là biểu hiện của can đảm, không để bị giao động vì những bất ngờ, không có gì có thể làm giao động, bình thản trong trận mạc, giữ bình tĩnh trước tai ương. Động đất không làm Samurai xao xuyến, Samurai cười trước bão tố, giữ được tự chủ làm thơ khi đợi cái chết đến... Người Nhật Bản khiến tôi phải khâm phục, họ đã chỉ cho tôi những bài học về lòng can đảm, về sự bình tĩnh. Phải chăng chính lòng cam đảm, sự bình tĩnh đó đã giúp họ vượt qua được sự mặc cảm thấp kém, vượt qua được ảnh hưởng của những “ông thánh Trung Hoa” và trở thành một thực thể độc lập hoàn toàn với Trung Quốc!

    Bạn ah! Hãy đừng có dễ dàng và vô tâm nói đến hai chữ “Chiến tranh”. Hãy đừng nói hai chữ đó, khi bản thân bạn chỉ là một kẻ suốt ngày ngồi trong phòng máy lạnh và giết thời gian một cách vô ích. Hãy đừng nói hai chữ đó khi bản thân bạn chưa hiểu việc binh đao là như thế nào! Cũng đừng nói hai chữ đó khi bạn chưa hiểu độ thảm khốc của “Chiến tranh”. Bạn nên giữ bình tĩnh, bạn nên tỉnh táo! Bạn hãy yêu nước một cách thiết thực nhất, hãy biến những gì bạn suy nghĩ thành những hành động cụ thể và lí trí hơn. Theo tôi, những hành động đó tùy theo suy nghĩ của mỗi người nhưng mà đều có chung một cái nền tảng đó là “lí trí” và “trí tuệ”!

    216325_1510796309952_1835716894_907116_7907763_n.jpg

    Chiến tranh không phải là điều mà 87 triệu con người VN mong muốn, cũng không phải là điều mà 1,3 tỷ người TQ mong muốn. Chiến tranh chỉ là sản phẩm bẩn thỉu của những kẻ bá quyền mà thôi! Bản thân tôi, tôi yêu những người thân quanh tôi, tôi yêu con phố nơi tôi sống, tôi yêu mái trường nơi tôi học, tôi yêu đất nước nơi tôi sinh ra, tôi cũng có thể sẵn sàng bình thản chấp nhận cái chết khi đánh đổi bản thân tôi với những gì mà tôi yêu quí. Bản thân tôi cũng rất coi trọng, quí mến những con người TQ bình dị, những người bạn TQ của tôi, gia đình bác Diệp Kiến Quân- giảng viên trường Bắc Đại, những người đã gắn bó với gia đình tôi trong suốt 15 năm qua.... Và với tôi, để thể hiện tình yêu đó, nhiệm vụ duy nhất của tôi vẫn chỉ là học tiếng Trung thật tốt, nghiên cứu TQ thật sâu và luôn mong muốn một nền hòa bình thực sự lâu bền!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Khách quan]Nó nổ súng bắn rổi mà vẫn nhẫn nhịn được thì ông tác giả này quá là Phật sống, hay Jesus tái sinh à?[/quote]

    Ông này nói nghe hay quá, ông có cái gì để đấu với TQ? gậy tầm vong và lòng yêu nước + 100 năm dân tộc đói khổ???

    Thân Mỹ mất Đảng, thân Trung mất đất, tự lực cánh sinh = chết chắc. Tiểu nhược và bần nông, hèn kém thì hãy là AQ cho bớt đau khổ

    Phản hồi: 

    Chúng ta phải cảnh giác với kiểu ngụy biện, đánh tráo khái niệm theo kiểu AQ. Thay vì phải biết xấu hổ khi hành xử nhu nhược, hèn hạ thì họ lại cao ngạo, lên giọng dạy đời người khác phải biết nhịn nhục, khôn khéo, một sự nhịn là chín sự lành, còn nếu đã nhịn hết cỡ rồi mà họ vẫn đánh ta thì họ chỉ thua thôi, mặc dù ta chẳng dám làm gì cả!???. Kiểu suy nghĩ này giống như tinh thần AQ đã thể hiện khi bị người khác đánh đập, nhục mạ thường xuyên:"nó đánh tao thì coi như nó đánh bố nó vậy", rất bịp bợm.

    Một đánh tráo khái niệm thứ 2 là: đánh đồng sự phản ứng mạnh mẽ là kích động chiến tranh. Chúng ta biết rằng, cách ngăn ngừa chiến tranh hiệu quả nhất là phải chuẩn bị tốt cho chiến tranh, nhằm răng đe (bao gồm việc thể hiện tinh thần và hành động chuẩn bị mạnh mẽ). Trong khi đó, những năm qua chính quyền VN chuẩn bị cho chiến tranh rất kém thể hiện qua việc phát triển kinh tế,chính trị,ngoại giao, quân sự, tinh thần thể hiện và việc thu phục lòng dân (để phục vụ chiến tranh tốt nhất, nếu có). Việc thể hiện tinh thần và hành động mạnh mẽ là để cho kẻ thù biết e sợ mỗi khi có hành động và nghĩ đến chiến tranh với ta. Chứ kiểu hành xử nhu nhược, cam chịu, hèn nhát như mấy năm qua thì sẽ gây ngộ nhận và kích thích kẻ thù tấn công chúng ta, vì họ tưởng dễ ăn quá mà,....

    Phản hồi: 

    Nó nổ súng bắn rổi mà vẫn nhẫn nhịn được thì ông tác giả này quá là Phật sống, hay Jesus tái sinh à?

    Phản hồi: 

    NGƯỜI YÊU NƯỚC ĐÃ CHẾT... HAY LÒNG YÊU NƯỚC BỊ BÀO MÒN ???

    Giới thiệu tâm sự của Họa sỹ thiết kế trang phục Lê Thanh Phương, một người luôn muốn đứng ngoài những quan điểm chính trị, trong tình hình cả nước đang sôi sục căm phẫn trước những động thái trắng trợn của Trung Quốc tại biển Đông.

    Bài liên quan:

    Lê Thanh Phương: Ghi chú này chỉ là những suy nghĩ cá nhân của tôi, cách nghĩ cũa một họa sĩ nghĩ về lòng yêu nước và chiến tranh, mong ban bè và mọi người không suy diễn ra ý khác ngoài những tâm tư thể hiện trên câu chữ. Tôi xin cảm ơn!

    * * *

    Gia đình tôi là gia đình cách mạng chứ không phải là "gia đình có truyền thống cách mạng" như ngôn ngữ đại chúng hay sử dụng. Vì sao mà tôi nói thế?! Vì ông ngoại, dì tư, cậu năm, cậu bảy đã hy sanh vì sự nghiệp chống Mỹ cứu nước (cụm từ này tôi lấy nguyên văn từ 04 tấm bằng công LIỆT SĨ của bốn người thân). Chưa hết, mẹ là thương binh, anh là thạc sĩ y khoa - trung tá quân đội NDVN đang tại ngũ. Nói chung tất cả đều tham gia cách mạng và có công với nước nhà. Ai cũng dính vào chữ SĨ. Chết rồi thì làm LIỆT SĨ. Còn sống thì làm BÁC SĨ (cậu tám còn sống nên sau khi cách mạng đã cướp được chính quyền từ tay của đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai, bán nước, hại dân đã xếp vũ khí tiếp tục chuyện học hành để tốt nghiệp y khoa và thành bác sĩ), sau hai đứa con của cậu là Đỗ Quang Trung & Đỗ Thúy Vân cũng đỗ y khoa và thành bác sĩ. Các bạn đừng nôn nóng vì sao tôi khoe khoang về gia đình tôi nhiều SĨ đến như vậy? Vì tôi cũng là SĨ nhưng không phải là LIỆT SĨ, BÁC SĨ, mà là HỌA SĨ...

    Khi tôi lớn lên, đất nước không còn chiến tranh nữa. Tuy nhiên tôi vẫn luôn nghĩ, nếu chiến tranh chưa chấm dứt, chắc chắn tôi cũng tiếp bước cha anh để được nhận tấm bằng LIỆT SĨ vẻ vang rồi!

    Sau chiến tranh nhà tôi chết gần hết, nên đất đai dư ra so với nhân khẩu còn sống, vì thế đã hiến cho nhà nước. Bởi đó là thời hợp tác xã, đất là của chung, nhà nào nhiều đất không bị đấu tố vì tội địa chủ cường hào ác bá, thì cũng bị lấy để chia đều cho dân. Vì sứ mệnh cao cả của cách mạng là phân phối lại tài sản của kẻ giàu chia cho người nghèo, ai ai cũng đến trường, nhà nhà cơm no áo ấm.

    Nhưng nhà tôi lúc ấy chỉ còn lại trẻ con và đàn bà thì không hề no, không hề ấm, bởi trai tráng có sức khỏe đã đi theo tiếng gọi của non sông, hy sanh hết rồi còn đâu?!? Đất đai hiến hết, đơn giản vì lý do: gia đình cách mạng phải làm gương. Nên những năm tháng bắt đầu hòa bình, đói và nghèo thường trực trong gia đình tôi. Đến tuổi trưởng thành, tôi chỉ cao 1m69, nếu được sinh trong thời này, hẳn rằng tôi sẽ là anh họa sĩ cao 1m79 rồi.

    Khi tôi chọn trường đai học mỹ thuật để thi, ai cũng hỏi sao không học bác sĩ như truyền thống gia đình? Thiệt tình mà nói, tôi học dốt toán vô cùng, nhưng lại ghiền đọc sách và mê văn chương, thêm nữa lại có chút hoa tay, không thi mỹ thuật thì tôi không biết thi trường nào nữa. Mặt khác, hai thứ tôi sợ nhất trên đời là chiến tranh và máu - nguồn gốc của chính trị và điều trị (bác sĩ), nên tôi không muốn liên quan đến chúng, vì vậy chỉ còn một con đường trở thành họa sĩ mà thôi!

    Tôi hay tranh luận với gia đình về đề tài chiến tranh và lên án nó. Tôi căm ghét nó vì đã cướp mất bao nhiêu người thân của tôi, cả những người không thân vô cùng lương thiện nữa. Chiến tranh làm bao nhiêu gia đình tan nát, ly tán, con mất cha, vợ mất chồng, thế nên tôi ghê sợ chiến tranh là điều hợp lý, không hề muốn nó tiếp tục xảy ra để tàn phá cuộc sống của con người.

    Nhưng gia đình tôi gọi tôi là đồ thứ VIỆT GIAN, lòng yêu nước của mày để đâu rồi? Không lẽ nhà mày đang sống, đất mày đang ở, người ngoài vào cướp, mày cho bọn nó lấy sao? Mày sợ chiến tranh đến nỗi chấp nhận làm tay sai hay nô lệ cho bọn nó sao? Mày đúng là đồ hèn yếu!

    Sâu thẳm tôi hiểu: Gia đình mình nói hoàn toàn có lý. Vì cái lý ấy mà biết bao người đã không tiếc thân, đổ máu xương, anh em chém giết thương tàn, đất nước tan hoang, đến hơn mấy mươi năm thanh bình rồi mà quốc gia vẫn chưa giàu nổi. Mà nghịch lý ở chỗ một phần dân Việt Nam thì cực giàu, mua xe hơi đắt gấp 3 lần giá thế giới, đến nỗi các ông nhà nước còn đề xuất người giàu phải trả 66 tỷ đồng để được quyền mua chiếc xe 6 tỷ, khắc nghiệt vậy mà những chiếc xe hơi hơn triệu đô la vẫn chạy đầy đường???

    Trước 1975, Sài Gòn là Hòn Ngọc Viễn Đông, Thái Lan, Singapore còn có phần thua kém. Mấy mươi năm trôi nhẹ nhàng, giờ nhìn lại Việt Nam đã thua xa về mọi mặt. Cứ tiếp diễn tình trạng này, 50 đến 80 năm sau chưa chắc đã kịp nước người BÂY GIỜ. Tôi tự hỏi không lẽ cả đất nước Thái Lan, Singapore, Trung Quốc (TQ để Hong Kong, Macau cho Anh và Bồ Đào Nha) không có người nào yêu nước hay sao mà lại để đất nước rơi vào tay bọn đế quốc ngoại xâm ???

    Bây giờ trở lại chuyện nước nhà, tôi luôn tự hỏi thủa xưa, thời Bà Trưng, Bà Triệu, phận nữ nhi may vá thêu thùa, liễu yếu đào tơ mà các BÀ đã cỡi voi đạp cá kình chống giặc ngoại xâm. Đến thời Pháp, Mỹ xâm lược cũng biết bao nhiêu người vì nước mà hy sanh để giành lấy hòa bình, và giờ này đất nước Việt Nam ta bị người anh em Trung Cộng (cộng sản Trung Quốc) cướp đảo cướp đất, cướp biển... ngư dân ta bị bắn giết, sao chúng ta lại lặng yên ??? Chả lẽ bao nhiêu người yêu nước đã chết hết từ thời chống Mỹ cứu nước rồi sao? Hay lòng yêu nước và tinh thần dân tộc của người VIỆT NAM CHÚNG TA đã bị MÒN trong những năm tháng hỗn mang của chủ nghĩa xã hội và mở cửa hội nhập???

    Tôi thật sự không hiểu! Gia đình tôi ơi! Bạn bè tôi ơi! Hãy giải thích cho tôi ???!!!!

    Nguồn: http://blog.yume.vn/xem-blog/nguoi-yeu-nuoc-da-chet-hay-long-yeu-nuoc-bi...

    Phản hồi: 

    Người Yêu Nước phải biết bảo vệ Đất nước bằng Trí tuệ và Lý trí

    Bạn thân mến,
    Xin chia sẻ những suy tư của bạn. Bản thân tôi cũng thích văn học và lịch sử Trung Hoa từ khi còn là học sinh đi học. Tôi cũng đã trải qua những năm tháng chiến tranh đau khổ và đã mất người em trai yêu quý trên biên cương phía bắc năm 1979; Cho nên, trong khi bươn trải mưu sinh, tôi vẫn cố tìm để hiều chiến tranh và chủ nghĩa bành trướng đại Hán.
    Nói ngắn gọn: Chiến tranh là giải pháp chứng tỏ loài người còn ngu muội và chưa đủ văn hóa để sống văn minh. Trong một thế giới hỗn mang hiện nay [Ta bà (trái đất) là “ngũ thú tạp cư địa”!], ai không biết tự bảo vệ mình thì không đáng tồn tại và sự tồn tại chỉ là một điều đáng hổ thẹn vì nhẫn nhục và quỳ gối!
    Xin post lại một ý kiến đã gửi thân hữu sau đây như một sự tóm tắt.
    Thân mến.

    Biều Đồng Tình Lòng Yêu Nước
    00:45, 2011-06-05

    Vâng:
    Không ai có thể bắt nạt được Dân tộc Việt Nam;
    Nhưng những kẻ muốn bắt bí ta thì vẫn còn nhiều đó;
    Cho nên ý chí kiên cường của Dân Nam phải tỏ cho đời rõ,
    Phải đồng thuận Nhân Tâm,
    Và để cho Lòng Yêu Nước của Nhân Dân ta „Biểu Đồng Tình“!

    Phản hồi: 

    Bài viết mang đầy tính ngụy bịện và có phần xảo trá.
    Tác giả đầu tiên đưa cái việc mà ai cũng thừa nhận là nhân dân hai nước đều không muốn chiến tranh rồi qui ra những người VN đang phản đối hành vi của TQ vừa rồi là kích động chiến tranh.
    Tác giả đòi hỏi mọi người có trái tim nóng và cái đầu lạnh , nhưng chính tác giả lại thiếu cái đầu.
    Việc Trung quốc có ý đồ chiếm toàn Biển Đông là quá rõ , nhưng tác giả cứ cho rằng muốn chiếm Biển Đông thì TQ phải gây chiến tranh, tấn công các đảo tại biển Đông của VN rồi lí luận rằng TQ không có khả năng như vậy.Và tác giả nhấn mạnh "Chúng ta chỉ hành động khi nào TQ có những hành động thực sự xâm phạm"
    Xin thưa rằng TQ không thấp mưu như vậy.Họ đã và sẽ dùng chiến thuật gặm nhấm dần dần .Đầu tiên là tuyên bố đường lưỡi bò, sau cấm ngư dân đánh bắt cá, sau khủng bố ngư dân bằng bạo lực , rồi gây sức ép với các công ti ngoại quốc thăm dò dầu khí ở vùng biển thuộc VN.Và mục đích cuối cùng của TQ là VN từ bỏ chủ quyền biển của mình mà chưa cần gây chiến tranh.Tất cả những điều đó mà tác giả bảo chưa có gì , cứ chờ xem.
    Việc làn sóng phản đối vừa rồi vụ tàu Bình minh đã có tác dụng.Bộ trưởng quốc phòng TQ tuyên bố mong muốn không có những vụ tương tự xảy ra.Nếu ta im thì còn lâu.
    Tôi muốn nhắc lại lần nữa với tác giả.Chúng tôi phản đối , xuống đường biểu tình không phải để cổ vũ phát động chiến tranh với TQ, mà đòi hỏi việc cụ thể ,Trung quốc hãy tôn trọng chủ quyền biển và đảo của VN , không sách nhiễu , tàn sát ngư dân.Tác giả đừng lập lờ mượn gió bẻ măng.

    Phản hồi: 

    Tôi cũng đồng ý với hai quan điểm nêu ở phần đầu bài viết: (1) Trung Quốc tấn công Việt Nam sẽ mất nhiều hơn được, và (2) Không nên căm ghét, thù hận cả dân tộc Trung Quốc vì hành vi của một nhóm diều hâu thiểu số. "

    Nhân dân Trung Quốc cũng bị o ép bởi ĐCS TQ và chịu nhiều thông tin một chiều từ chính quyền nên hiểu sai về những gì đang xảy ra giữa chính phủ TQ và VN, hiểu sai về nhân dân VN, họ cũng không có tự do dân chủ như nhân dân ta vậy.
    Chúng ta chỉ phản đối chủ nghĩa bá quyền, thái độ và hành động vừa ăn cướp vừa la làng của chính quyền Trung Quốc mà thôi.

    Phản hồi: 

    Tác giả viết: "Chúng ta chỉ hành động khi nào TQ có những hành động thực sự xâm phạm". Khi nào thì thực sự xâm phạm? Giết lính bảo vệ Hoàng Sa 1988; giết, bắt cóc ngư dân, phá hỏng ngư thuyền, đòi tiền chuộc, rồi đến tấn công tàu VN đang trong thềm lục địa hợp pháp của mình...vẫn chưa gọi là thực sự xâm phạm à?

    Tác giả lý luận về đầu lạnh, đầu nóng nghe có vẻ logic nhưng thật sự vô ích. Chỉ một câu viết như thế cũng đủ cho thấy cái hèn của chính mình.

    Phản hồi: 

    Tôi đồng ý với hai quan điểm nêu ở phần đầu bài viết: (1) Trung Quốc tấn công Việt Nam sẽ mất nhiều hơn được, và (2) Không nên căm ghét, thù hận cả dân tộc Trung Quốc vì hành vi của một nhóm diều hâu thiểu số.

    Điều tôi không đồng ý với bạn Minh Đức là lời khuyên nhịn nhục. Khi chúng ta im lặng, thì TQ sẽ càng lấn tới. Phải lên tiếng, nhưng trong hòa bình và sử dụng lý trí. Thông điệp của dân tộc Việt Nam lúc này phải rõ ràng: Chúng tôi muốn hòa bình, chúng tôi muốn hợp tác, nhưng đừng nghĩ rằng Việt Nam là nước nhược tiểu dễ bắt nạt...

    _______________________

    Nguyên nhân Trung Quốc gây hấn với Việt Nam

    Tình hình Biển Đông diễn biến phức tạp sau vụ 3 tàu Hải giám của Trung Quốc quấy nhiễu và tiếp đó là việc Hải quân Trung Quốc uy hiếp tàu cá của ngư dân Việt Nam. Sự viện diễn ra tại vùng biển thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

    Sau sự kiện tàu hải giám Trung Quốc cố tình cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02, thuộc Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam hôm 26/5/2011, cùng với hành động hung hãn tăng cường mức độ gây hấn của Trung Quốc trên biển Đông trong những ngày cuối tháng 5 đầu tháng 6/2011.

    Xung quanh sự kiện này, giới phân tích và dư luận quốc tế cho rằng, động thái này của Trung Quốc xuất phát từ tình hình trong nội bộ Trung Quốc có bất ổn, thời gian gần đây khu vực Nội Mông của Trung Quốc có thể trở thành điểm nóng, nên Trung Quốc đã gây ra vụ việc ngày 26/5 để hướng dư luận ra bên ngoài.

    Bên cạnh vụ việc tại Nội Mông, Trung Quốc cũng đang phải đối mặt với các cuộc đình công của giới xe tải tại Thượng Hải vào cuối tháng 4/2010 và các cuộc đánh bom tại Giang Tây. Ngoài ra có thể coi vụ cắt cáp tàu Bình Minh 2 ngày 26/5, là một mũi tên nhắm tới nhiều đích khác như thăm dò phản ứng của ASEAN, của Mỹ và là một kiểu chiến tranh cân não.


    Hôm 16/5 Tổng Tham mưu trưởng Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc Trần Bỉnh Đức đã thăm Mỹ trong 8 ngày, đây lại là chuyến thăm Mỹ lịch sử của Tổng Tham mưu trưởng Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc sau 7 năm.

    Giới phân tích còn cho rằng, Trung Quốc đang có ý đồ về dầu mỏ, bởi 3 ngày trước đó, một giàn khoan dầu khổng lồ hoạt động thăm dò và khai thác dầu khí ở vùng nước sâu 3.000m đã được một xưởng đóng tàu ở Thượng Hải bàn giao cho tập đoàn Dầu khí ngoài khơi quốc gia Trung Quốc (CNOOC).

    Trước đây, CNOOC chỉ khai thác ở vùng biển có độ sâu từ 300m trở lại. Với giàn khoan mới vừa hạ thuỷ, Trung Quốc tiến từ thềm lục địa ra biển sâu, giành quyền chủ động trong khai thác dầu khí ở biển xa, góp phần giải quyết cơn khát năng lượng của Trung Quốc, theo phương châm là, “ai đến trước thì được trước”.

    Với việc ráo riết gây sức ép với Việt Nam và Philippines, Trung Quốc bắt đầu triển khai giai đoạn mới cụ thể hoá việc đòi chủ quyền theo “đường lưỡi bò”, chiếm 80% Biển Đông.

    Kế hoạch này kết hợp với ngoại giao quân sự và ngoại giao tiền bạc diễn ra suốt từ cuối năm ngoái đến nay để tập hợp lực lượng tại Đông Nam Á, nhằm gây trở ngại cho ASEAN đưa ra lập trường chung tại các cơ chế ASEAN-2011. Vụ 26.5 là một động thái thăm dò mức độ phản ứng của ASEAN về vấn đề Biển Đông.

    Ngoài ra, nhân hành động này Trung Quốc muốn thử thái độ và thăm phản ứng của Mỹ sau các cuộc tiếp xúc ngoại giao và quân sự dồn dập vừa qua tại Washington. Nhưng người phát ngôn bộ Ngoại giao Mỹ ngày 31/5, khẳng định Mỹ phản đối việc sử dụng vũ lực và đe doạ sử dụng vũ lực của bất kỳ bên nào ở Biển Đông và ủng hộ tuyên bố của ASEAN và Trung Quốc về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông.

    Ngày 31/5, tư lệnh Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương của Mỹ, Đô đốc Robert F. Willard, nói với Bộ trưởng Quốc phòng Malaysia, cho biết người Mỹ muốn tham gia đối thoại phi chính thức với các bên đòi chủ quyền trên Biển Đông để giải thích lý do quân Mỹ có mặt tại vùng biển này.

    Đài Tiếng nói nước Nga bình luận rằng, bằng hành động cứng rắn ngang nhiên của mình, Trung Quốc thực sự đang buộc các nước láng giềng phải tìm kiếm một đối trọng để cân bằng với thế lực ngày càng tăng của Bắc Kinh trong khu vực.

    Nam Hoàng (theo Fox News, Csmonitor)
    http://www.baomoi.com/Home/TheGioi/quocphong.baodatviet.vn/Nguyen-nhan-T...