Phạm Hoài Nam - Tại sao có sự khác biệt quá lớn giữa người Việt Nam và người Nhật Bản?

  • Bởi Admin
    01/06/2011
    37 phản hồi

    Phạm Hoài Nam

    Mỗi khi nói về những tệ hại của đất nước VN hiện nay đa số chúng ta thường hay đổ hết trách nhiệm cho người Cộng Sản. Thật sự CS không phải là thành phần duy nhất chịu trách nhiệm cho những bi kịch của đất nước hôm nay, họ chỉ là sản phẩm đương nhiên của một nền văn hóa thiếu lành mạnh.

    nguoi-nhat-chao-nhau.jpg
    Hai người Nhật chào nhau

    Trước đây do công việc tôi có dịp đi Nhật nhiều lần cũng như đi nhiều nước khác trên thế giới. Nước Nhật không phải là nước mà tôi thích đến nhất (có thể vì đắt đỏ quá) nhưng đó là đất nước mà tôi nể phục nhất – không chỉ phục ở những thành tựu của sự văn minh, những công trình kiến trúc tuyệt mỹ mà còn ở yếu tố con người.

    Kể từ đó tôi luôn tò mò tìm hiểu thêm về lịch sử và văn hóa của các con cháu Thái Dương Thần Nữ.

    Càng biết thêm về họ tôi càng phục họ hơn. Đó là một dân tộc có nhiều điểm rất đặc biệt. Một dân tộc luôn tự hào về những giá trị truyền thống nhưng khi cần cũng sẵn sàng dứt bỏ những gì đã lỗi thời. Một dân tộc mang niềm kiêu hãnh lớn lao nhưng đồng thời cũng luôn biết học hỏi cái hay của người khác. Một dân tộc đã từng đánh bại các đế quốc Mông Cổ, Trung Hoa và Nga Sô nhưng cũng biết nuốt cái nhục bại trận để vươn lên thành một cường quốc kinh tế. Một dân tộc ít khi ồn ào lớn tiếng, và luôn xem trọng sự ngăn nắp sạch sẽ. Nhưng đặc biệt hơn cả – đó là một dân tộc chưa bao giờ biết đầu hàng trước nghịch cảnh.

    Tôi nhớ trước đây có đọc một bài viết của một người Việt sống lâu năm tại Nhật, quên mất tên tác giả, trong đó ông có nêu ra một chi tiết để phân biệt giữa người Nhật bản địa và người ngoại quốc sống ở Nhật – đó là nhìn qua cách phơi quần áo. Người ngoại quốc phơi lung tung, còn người Nhật phơi theo thứ tự, quần theo quần, áo theo áo….
    Đúng như nhà văn Haruki Murakami đã nhận định: “Người Nhật là kho tàng của nước Nhật”. Tôi rất cám ơn đất nước này vì chính người Nhật đã cho tôi một niềm tin rằng bất cứ một đất nước nào, dù nhỏ, dù bị bất lợi về địa lý, tài nguyên… nhưng nếu dân tộc đó có một nhân sinh quan đúng đắn thì vẫn có thể trở thành một dân tộc giàu mạnh.

    * * *

    Thiên tai động đất và sóng thần xảy ra ở Nhật cách đây 2 tháng, mặc dầu những tin tức liên quan đến biến cố này không còn được nhắc đến nữa, nhưng đối với những người Việt Nam còn quan tâm đến đất nước thì những dư âm của nó vẫn còn để lại nhiều vương vấn suy tư. Cùng là hai nước nhỏ ở Á Châu nhưng định mệnh nào đã đưa đẩy hai dân tộc khác biệt nhau quá xa. Một dân tộc mà mỗi khi nhắc tới, từ Đông sang Tây, đều phải ngã mũ bái phục, còn dân tộc kia thì ít khi được nhắc đến, hay nếu có thì thường là những điều không lấy gì làm vinh dự cho lắm.
    Sau biến cố này đã có hàng ngàn ý kiến xuất hiện trên các diễn đàn Internet đặt câu hỏi: “Tại sao lại có sự khác biệt quá lớn giữa người Việt và người Nhật”, phần lớn những ý kiến này xuất phát từ những người trẻ đang sống ở Việt Nam. Đó là một tín hiệu đáng mừng cho thấy có nhiều người Việt Nam đang thao thức muốn thay đổi số phận của đất nước mình.

    Đây là một đề tài rất lớn và đòi hỏi sự suy nghĩ, nghiên cứu nghiêm túc của nhiều người nhất là những nhà trí thức. Bài viết này để chia sẻ câu hỏi đó và chỉ nên xem như những lời góp ý rất khiêm tốn.
    Sự chênh lệch giữa Việt Nam và Nhật Bản không phải chỉ xảy ra bây giờ, từ đầu thế kỷ 20 Nhật đã vượt ta rất xa. Trong cuốn “Niên Biểu” cụ Phan bội Châu đã kể lại kinh nghiệm của mình sau hai lần đến nước Nhật để tìm đường cứu nước (lần đầu tiên vào năm 1905). Những điều tai nghe mắt thấy tại đây khiến cụ rất phục tinh thần của dân tộc Nhật Bản. Người phu xe, thuộc giai cấp lao động bình dân, chở cụ đi tìm một sinh viên người Trung Hoa, mất nhiều thời gian công sức mà cuối cùng vẫn nhận đúng 52 xu: “Than ôi! trình độ trí thức dân nước ta xem với tên phu xe Nhật Bản chẳng dám chết thẹn lắm sao!”.

    Nước Nhật nằm ở vị trí đầu sóng ngọn gió, chịu liên tục những thiên tai trong suốt chiều dài lịch sử và họ chấp nhận định mệnh đó với lòng can đảm. Thiên tai vừa rồi rất nhỏ so với trận động đất tại Tokyo vào năm 1923 và hai quả bom nguyên tử vào cuối Đệ Nhị Thế Chiến. Nhờ phương tiện truyền thông quá văn minh cho nên cả thế giới vừa rồi có cơ hội nhìn thấy rõ hơn “tinh thần Nhật Bản” trong cơn nguy biến.

    Trận động đất xảy ra tại Tokyo ngày 1/9/1923 đã làm cho 130,000 người thiệt mạng, Yokohama bị tàn phá hoàn toàn, phân nửa của Tokyo bị tiêu hủy. Trong quyển “Thảm nạn Nhật Bản” (Le désastre Japonais) của đại sứ Pháp tại Nhật thời đó thuật lại: ”Từng cá nhân kẻ góp chút gạo, kẻ đem chiếc xuồng để giúp đỡ nhau như một đại gia đình”chứng tỏ là họ có một truyền thống tương thân tương ái lâu đời.

    Vào cuối Đệ Nhị Thế Chiến hai quả bom nguyên tử bỏ xuống Hiroshima và Nagasaki, ngay lập tức làm thiệt mạng khoảng 150,000 người. Những thành phố kỹ nghệ của Nhật cũng bị tàn phá nặng nề vì những trận mưa bom của phi cơ Đồng Minh. Lần đầu tiên trong lịch sử người Nhật phải chấp nhận đầu hàng và là nỗi nhục quá lớn đối với họ như lời của Nhật Hoàng Hirorito: “Chúng ta phải chịu đựng những điều không thể chịu đựng nỗi”.

    Không có hình ảnh nào thê thảm như nước Nhật lúc đó, kinh tế gần như bị kiệt quệ hoàn toàn. Tuy nhiên Đồng Minh có thể tiêu diệt nước Nhật nhưng không thể tiêu diệt được tinh thần của người Nhật, họ đã biến cái nhục thua trận thành sức mạnh để vươn lên từ đống tro tàn.

    Đến năm 1970, chỉ có 25 năm, một nước bại trận hoang tàn đổ nát trở thành một cường quốc kinh tế đứng thứ nhì trên thế giới, chỉ thua có Hoa Kỳ. Danh từ “Phép lạ kinh tế” phát xuất từ hiện tượng này.

    Trong 7 năm từ 1945 cho đến 1952, tướng MacArthur, thay mặt Hoa Kỳ quản trị nước Nhật với tư cách là Chỉ Huy Tối Cao của Lực Lượng Đồng Minh (Supreme Commander of the Allied Powers) – vì nể phục và quý mến người Nhật cho nên vị tướng này muốn biến nước Nhật trở thành một “Nước Mỹ lý tưởng” hay nước Thụy Sĩ ở Á Châu. Tuy cuối cùng kết quả không được trọn vẹn như ý muốn của ông vì người Nhật không thể để mất hồn tính dân tộc. Nhưng nước Nhật được như ngày nay có công đóng góp rất lớn của tướng MacArthur.

    Trở lại chuyện thiên tai vừa rồi, ngay sau đó có cả ngàn bài viết ca ngợi tinh thần của người Nhật. Nhiều tờ báo lớn của Tây Phương đi tít trang mặt: “Người Nhật: Một Dân Tộc Vĩ Đại”. Nhật báo lớn nhất của Mỹ, New York Times, số ra ngày 20 tháng 3 đăng bài “Những điều người Nhật có thể dạy chúng ta” của ký giả Nicholas Kriftoff.

    Đúng như lời của nhà báo Ngô Nhân Dụng đã viết: “Một dân tộc, và mỗi con người, khi bị thử thách trong cơn hoạn nạn, là lúc chứng tỏ mình lớn hay nhỏ, có đáng kính trọng hay không”.

    Một đất nước mà trong cơn khốn khó, không đổ lỗi cho nhau, từ quan đến dân, trăm người như một, trên dưới một lòng lo tìm cách đối phó, thì đất nước đó xứng đáng là một đất nước vĩ đại.

    Dùng từ vĩ đại đối với nước Nhật không cường điệu chút nào, họ vĩ đại thật. Giữa cảnh chết chóc, nhà cửa tan nát, đói lạnh, tuyệt vọng… vậy mà họ vẫn không để mất nhân cách, mọi người nối đuôi nhau chờ đợi hàng giờ để lãnh thức ăn, tuyệt đối không oán trách trời, không trách chính quyền, không lớn tiếng, không ồn ào, kiên nhẫn chờ đợi đến phiên mình.

    Một đất nước mà trong cơn khốn khó, không đổ lỗi cho nhau, từ quan đến dân, trăm người như một, trên dưới một lòng lo tìm cách đối phó, thì đất nước đó xứng đáng là một đất nước vĩ đại.

    Toàn bộ nội các Nhật làm việc gần như 24/24. Các hiệu trưởng ngủ lại trường cho đến khi học sinh cuối cùng được di chuyển đi. Các siêu thị hoàn toàn không lợi dụng tình cảnh này để tăng giá. Tiền rơi ngoài đường từ những căn nhà đổ nát không ai màng tới thì đừng nói chi đến chuyện hôi của. Ông Gregory Pflugfelder, giáo sư chuyên nghiên cứu văn hóa Nhật Bản tại Đại Học Columbia (Mỹ) đã nhận xét về người Nhật sau thiên tai này như sau: “Hôi của đơn giản là không xảy ra ở Nhật Bản. Tôi thậm chí còn không chắn rằng trong ngôn ngữ Nhật Bản có từ ngữ này.

    Người Nhật là một dân tộc có tinh thần độc lập, tự trọng và lòng yêu nước rất cao, không chờ đợi ai mở lòng thương hại, sau những hoang tàn đổ nát, mọi người cùng nhau bắt tay xây dựng lại.

    Mặc dầu chính phủ Hoa Kỳ đề nghị đến giúp dập tắt lò nguyên tử Fukushima nhưng họ từ chối.

    Xa lộ tại thành phố Naka, thuộc tỉnh Ibaraki bị hư hại nặng do động đất. Chỉ một tuần sau, ngày 17/3 các công nhân cầu đường Nhật bắt đầu sửa chữa, chỉ 6 ngày sau xa lộ này đã hoàn tất, ngay cả Hoa Kỳ có lẽ cũng không thể đạt được kỷ lục này.

    Từ Nhật Hoàng Akihito, Thủ Tướng Naoto, cho đến các thường dân đều tự tin rằng: “Chúng tôi sẽ phục hồi” như họ đã từng làm trong quá khứ. Cho đến hôm nay (18/5) theo những tin mà chúng ta đọc được trên Internet thì những nơi bị tàn phá đang được phục hồi nhanh chóng. Có thể chỉ 2, 3 năm sau nếu có dịp đến đây chúng ta sẽ thấy cảnh vật hoàn toàn thay đổi.

    Điều đáng chú ý nhất trong thiên tai này đối với người viết – chính là thái độ của trẻ em. Đến xứ nào, chỉ cần nhìn qua tuổi trẻ là có thể đoán được tương lai của xứ đó, bởi vì tuổi trẻ là hy vọng, là tương lai của đất nước. Không phải chỉ có em học sinh 9 tuổi mất cha mất mẹ, đang đói khát nhưng vẫn từ chối sự ưu tiên hơn người khác được cả thế giới biết đến, mà còn có cả ngàn em học sinh Nhật khác trong hoàn cảnh tương tự vẫn luôn luôn giữ tinh thần kỹ luật và lễ phép.

    Những em nhỏ, có em còn được bồng trên tay, có em ngồi bên cạnh mẹ trong các nơi tạm cư, mặc dầu đói khát từ mấy ngày qua nhưng nét mặt của các em vẫm bình thản chờ đợi thức ăn mang đến. Những em bé này được dạy dỗ từ nhỏ tinh thần kỷ luật, tự trọng, danh dự và khắc kỷ… không phải chỉ học ở trường hay qua sách vở mà còn qua những tấm gương của người lớn trong những hoàn cảnh thực tế và được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

    Mai đây nếu có một cuốn sách giới thiệu những nét đẹp nhất, cao thượng nhất của con người sống trên hành tinh này thì cuốn sách đó không thể thiếu được những hình ảnh của người Nhật trong thiên tai vừa qua.

    Trông người lại nghĩ đến ta!

    Trong bài “Góc ảnh chiếu từ nước Nhật”, nhạc sĩ Tuấn Khanh (ở VN) đã viết một câu thật thấm thía:

    Đôi khi giữa những hoang tàn đó của nước Nhật, người ta bừng sáng hy vọng và đôi khi sống giữa những điều được gọi tên là bình yên của đất nước mình, một người Việt Nam vẫn có thể cảm nhận được những ảnh chiếu sắc cạnh của sự hoang tàn”.

    Một số người đặt câu hỏi: Nếu tai họa như nước Nhật xảy ra tại VN thì chuyện gì sẽ xảy ra? Bà Mạc Việt Hồng đã diễn tả bức tranh đó như thế này:

    - Động đất có khi chết 200 nhưng giẫm đạp lên nhau mà chạy, chết thêm nghìn nữa.

    - Các ban ngành sẽ họp bàn cách cứu hộ từ ngày này qua ngày kia.

    - Cướp giật hôi của sẽ phổ biến, hoa người ta còn cướp giật nói chi tới đồ ăn hay tiền bạc vào lúc hỗn quan hỗn quân như vậy. Người đi hôi của sẽ nhiều hơn người đi cứu trợ.

    - Nếu có phát khẩu phần ăn sẽ chẳng có hàng lối gì, bà già trẻ nhỏ sẽ bị chen cho bẹp ruột, ai thắc mắc hay nhìn đểu mấy kẻ chen lấn, thì “bố cho mày mấy chưởng”.

    - Sẽ xuất hiện đủ loại cò: Cò mua, cò bán, cò di tản, cò cứu trợ, cò bệnh viện… tha hồ chặt chém đồng bào.

    - Tiền và hàng cứu trợ sẽ vào tay dân thì ít, cửa quan thì nhiều.

    - Ai muốn người nhà mình đang kẹt trong đống đổ nát được đào bới, tìm kiếm trước thì hãy chi đẹp cho đội cứu hộ.

    - Khu nào có quan chức ở thì được ưu tiên cứu hộ trước, khu nào dân đen sinh sống thì cứu sau.

    - Cửa hàng sẽ thi nhau tăng giá, bắt chẹt những người khốn khổ.

    - Tổ chức nào, tôn giáo nào muốn cứu trợ thì phải được sự đồng ý của Mặt trận Tổ quốc và các cấp chính quyền kẻo các “thế lực thù địch” lợi dụng.

    …v.v….

    Tôi không nghĩ là bà Mạc Việt Hồng nói quá đáng. Chúng ta cũng không cần phải có kinh nghiệm thực tế, chỉ cần đọc qua báo trong nước sau mỗi lần có thiên tai cũng đủ biết là những ghi nhận trên của tác giả không sai chút nào. Nói chung nạn nhân nếu muốn sống sót phải làm theo bản năng “mạnh được yếu thua” hay “khôn nhờ dại chịu”, còn quan chức chính quyền thì coi đó như thời cơ để kiếm tiền.

    Ngay tại hải ngoại, nếu thiên tai xảy ra tại những nơi tập trung đông đúc người Việt, phản ứng của người dân có thể không tệ như trong nước nhưng chắc chắn bức tranh đó cũng sẽ không được đẹp đẽ cho lắm.

    Có thể có những quý vị nghĩ rằng: không nên quá đề cao người khác và rẻ rúng thân phận của mình – vì phải giữ lại niềm tự hào dân tộc. Riêng tôi thì không đồng ý với những quan điểm như thế.

    Có hãnh diện gì khi nói ra những điều không hay về chính dân tộc mình, người viết cũng là người Việt, cũng có tất cả những thói hư tật xấu của người VN. Nhưng thiết nghĩ, muốn thoát khỏi sự thua kém, trước hết phải dám can đảm biết nhìn lại chính mình, phải biết mình tốt chỗ nào, xấu chỗ nào, đang đứng tại đâu và cần phải làm những gì. Cũng giống như một người sinh ra trong một gia đình nghèo khó bất hạnh, phải biết chấp nhận số phận đó, nhưng chấp nhận để tìm cách vươn lên chớ không phải chấp nhận để đầu hàng hoàn cảnh. Gần một trăm năm nước đây, Lỗ Tấn từ bỏ nghề y chuyển sang viết văn để mong đánh thức được dân tộc Trung Hoa ra khỏi căn bệnh bạc nhược bằng những toa thuốc cực đắng như “AQ chính truyện”, gần đây nhà văn Bá Dương tiếp nối tinh thần đó với “Người Trung Quốc xấu xí” cũng được nhiều đồng bào của ông cho đó là một đóng góp đáng kể. Cuộc cách mạnh Duy Tân của Minh Trị Thiên Hoàng vào giữa thế kỷ 19 chắc chắn sẽ không thành công được như vậy nếu những nhà tư tưởng của Nhật lúc đó không vạch ra cho đồng bào của họ thấy được những những cái yếu kém trong văn hóa truyền thống cần phải bỏ đi để học hỏi những cái hay của Tây Phương, nhà văn Miyake Setsurei, dành riêng một cuốn sách công phu “Người Nhật xấu xa” xuất bản năm 1891 để đánh thức người Nhật ra khỏi căn bệnh lạc hậu.

    Chúng ta chỉ có thể yêu nước nếu chúng ta có niềm tự hào dân tộc. Nhưng tự hào vào những điều không có căn cứ hay không có thật sẽ có tác dụng ngược như những liều thuốc an thần.

    Những tự hào giả tạo này có khi vì thiếu hiểu biết, có khi vì mưu đồ chính trị của kẻ cầm quyền như những gì mà người CS đã làm đối với dân VN trong hơn nửa thế kỷ qua, và tác hại của nó thì ngày nay chúng ta đã thấy rõ.

    Người Việt có những mâu thuẫn kỳ lạ. Chúng ta mang tự ái dân tộc rất cao nhưng đồng thời chúng ta cũng mang một tinh thần vọng ngoại mù quáng. Chúng ta thù ghét sự hiện diện của ngoại bang trên đất nước chúng ta bất kể sự hiện diện đó có chính đáng đến đâu, nhưng đồng thời giữa chúng ta cũng không tin lẫn nhau, xưa nay mọi giải pháp quan trọng của đất nước chúng ta đều trông chờ vào người ngoại quốc, chớ không tự quyết định số phận của mình.

    Mỗi khi nói về những tệ hại của đất nước VN hiện nay đa số chúng ta thường hay đổ hết trách nhiệm cho người Cộng Sản. Thật sự CS không phải là thành phần duy nhất chịu trách nhiệm cho những bi kịch của đất nước hôm nay, họ chỉ là sản phẩm đương nhiên của một nền văn hóa thiếu lành mạnh. Nếu CS là nguyên nhân của mọi sự xấu xa thì thành phần người Việt đang sống tại những quốc gia văn minh và giàu có nhất thế giới như Hoa Kỳ, Canada, Úc… phải là những người thể hiện nếp sống văn hóa cao xứng đáng với xã hội văn minh mà họ thừa hưởng. Nhưng không, những người Việt đó, tuy khá hơn người trong nước nhưng vẫn thua kém nhiều sắc dân khác, vẫn mang tất cả những khuyết tật mà cụ Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh đã nêu ra gần một trăm năm trước. Vẫn chia rẽ, vẫn tỵ hiềm nhau, vẫn xâu xé lẫn nhau, có khi chỉ vì bất đồng quan điểm, có khi chỉ vì một quyền lợi thật nhỏ, thậm chí có khi chỉ vì một hư danh.

    Không phải là một tình cờ của lịch sử mà chủ nghĩa CS đã dành được những thắng lợi trong cuộc cách mạng mùa thu năm 1945, và luôn luôn giữ thế thượng phong trên đất nước VN từ đó đến nay. Dân tộc VN đã chọn Hồ Chí Minh thay vì Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Phạm Quỳnh, Trần Trọng Kim… hoàn toàn không phải vì Hồ Chí Minh giỏi hơn, yêu nước hơn, nhiệt tình hơn những người kia, nhưng chỉ vì Hồ Chí Minh đáp ứng đúng tâm lý của người Việt – đó là tâm lý tôn thờ bạo lực. Chắc chắn không có nước nào trên thế giới này mà bài Quốc Ca có câu sắt máu như thế này: “Thề phanh thây uống máu quân thù”, mà “quân thù” đó bất cần là ngoại bang hay đồng bào ruột thịt, nghe mà rợn người. Khẩu hiệu của phong trào Xô-viết Nghệ Tĩnh vào những năm 1930, 31 do đảng CS lãnh đạo là: Trí, phú, địa, hào – Đào tận gốc trốc tận rễ.

    Đối với người VN bạo lực có sức quyến rũ hơn là nhu cầu khai sáng trí tuệ để giải quyết vấn đề một cách ôn hòa. Hồ Chí Minh chọn chủ nghĩa CS dựa trên bạo lực cách mạng và đấu tranh giai cấp. Giải pháp bạo lực này đòi hỏi phải luôn tồn tại một kẻ thù làm đối tượng. Hết kẻ thù thực dân phải tìm ra một kẻ thù khác để có lý do hành động, chính vì thế cho nên máu và nước mắt vẫn tiếp tục rơi trên đất nước VN trong suốt hơn nửa thế kỷ qua.

    Hoàn toàn trái ngược với Hồ Chí Minh, Phan Chu Trinh chọn giải pháp Khai Dân trí, Chấn Dân Khí, Hậu Dân sinh. Theo ông, muốn thoát khỏi ách đô hộ của ngoại bang và sự nghèo khổ lạc hậu, trước hết phải nâng cao dân trí, mở mang trí tuệ. Dân trí cao người dân sẽ ý thức được quyền làm người, quyền dân tộc, rồi từ đó sẽ tranh đấu bằng giải pháp chính trị để giành độc lập. Dân trí thấp kém cho dù có dành được độc lập thì vẫn tiếp tục là một dân tộc nô lệ ở một hình thức khác.

    Có thể nói trong lịch sử hiện đại của VN, ông là một trong những người Việt hiếm hoi nhìn ra nguyên nhân mất nước, nguy cơ dân tộc, không phải ở đâu khác mà là trong văn hóa, từ văn hóa mà ra.

    Sau Đệ Nhị Thế Chiến có gần 30 nước dành được độc lập, phần lớn không đổ một giọt máu, chỉ có vài nước chọn chủ nghĩa CS trong đó có VN, phải trả bằng máu và nước mắt của hàng triệu sinh mạng để cuối cùng trở thành một trong những nước nghèo khổ và lạc hậu nhất thế giới. Chọn lựa này là chọn lựa của dân tộc, của VN chớ không phải do sức ép của ngoại bang hay một lý do gì khác. Người Cộng sản biến dân tộc VN trở thành một lực lượng tiên phong trong cuộc tranh chấp giữa hai khối CS và Tự Do và luôn luôn hãnh diện với thế giới về một dân tộc “bước ra khỏi cửa là thấy anh hùng”.

    Hà Sĩ Phu đã có nhận xét rất đúng là giữa Hồ Chí Minh và Phan Chu Trinh, dân tộc VN đã chọn Hồ Chí Minh và những bi kịch của đất nước hôm nay là cái giá phải trả cho sự chọn lựa đó.

    Thật cay đắng cho những người hết lòng vì nước vì dân như Phan Chu Trinh, mặc dầu nhìn xa thấy rộng, tư tưởng nhân bản, kiến thức uyên bác, lòng yêu nước và nhiệt tình có thừa, nhưng cuối cùng Phong Trào Duy Tân của cụ đã thất bại chỉ vì không được sự ủng hộ rộng rãi của quần chúng, ngay cả cụ Phan Bội Châu – một đồng chí thân thiết với cụ trong nhiều năm cũng không ủng hộ quan điểm của cụ.

    Là một người yêu nước chân thật ông không tự lừa dối mình và lừa dối dân tộc của mình bằng những chiêu bài mị dân, những điều tự hào không có thật. Ông là người nhìn thấy được vấn đề, và cố gắng đi tìm một phương thuốc cứu chữa.

    Nhưng tại những nơi mà lưỡi gươm có tác dụng mạnh hơn ngòi bút thì những tiếng nói nhân bản như ông trở thành những tiếng kêu giữa sa mạc hoang vắng và ông trở nên lạc lõng trong một xã hội mà nếp suy nghĩ hủ lậu đã bám rễ quá lâu và quá chặt, trở thành một căn bệnh trầm kha hủy hoại đất nước và làm cho dân tộc sa vào vòng nô lệ.

    Nhìn qua đất nước Nhật Bản, một dân tộc có chiều dài lịch sử gần giống như chúng ta, có diện tích gần bằng, dân số không chênh lệnh mấy (127 triệu so với 87 triệu), cũng chịu ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa và Khổng Giáo, không khỏi làm cho chúng ta đau lòng khi thấy được sự khác biệt quá lớn giữa hai đất nước. Sự khác biệt về kinh tế, sự giàu có tiện nghi không phải là điều quan trọng, chủ yếu là sự khác biệt về cách suy nghĩ (mentality) giữa hai dân tộc. Vào thời điểm 1858, khi người Pháp bắt đầu xăm lăng VN thì dân ta vẫn còn u mê bám vào những giá trị đã lỗi thời, người Nhật tức thời bỏ những truyền thống hủ lậu, học hỏi những cái hay của Tây Phương để bắt kịp họ. Đến thời điểm sau Đệ Nhị Thế Chiến, VN muốn trở thành biểu tượng của một dân tộc anh hùng, người Nhật biết nuốt nhục của kẻ thua trận chịu sự đô hộ của Mỹ, tận dụng lòng mã thượng của kẻ chiến thắng, dồn mọi sinh lực dân tộc để vươn lên thành một cường quốc kinh tế.

    Tại sao lại có sự khác biệt như vậy? Những nghiên cứu công phu và nghiêm chỉnh của các cơ quan quốc tế gần đây như Cơ quan Phát Triển Liên Hiệp Quốc (United Nations Development Program – UNDP) đã chứng minh một cách thuyết phục rằng sự chênh lệnh giàu nghèo giữa các quốc gia chủ yếu không phải do yếu tố địa lý, tài nguyên thiên nhiên, tôn giáo, chủng tộc… mà chủ yếu là do yếu tố văn hóa. Văn hóa quyết định tất cả. Văn hóa tạo ra nếp suy nghĩ (mentality) của mỗi dân tộc, và chính nếp suy nghĩ này làm cho mỗi dân tộc có ứng xử khác nhau khi đương đầu với cùng một thử thách. Tại sao có những dân tộc mà quan chức chính phủ tham nhũng cả hàng triệu đô la như ở các nước Phi Châu hay VN ngày nay mà mọi người vẫn xem đó là chuyện bình thường, trong lúc đó tại một nước khác – một bộ trưởng chỉ vì nhầm lẫn nhận 600 đô cho quỹ tranh cử đã phải xin lỗi quốc dân rồi từ chức (1)? tại sao một quốc gia nhỏ bé như Do Thái chưa tới 3 triệu dân (2) có thể chiến thắng cả khối Á Rập trong cuộc chiến năm 1967 và tồn tại vững mạnh cho đến ngày hôm nay? Trong lúc đó có những nền văn minh đã từng một thời ngự trị thế giới mà ngày nay biến mất … và còn cả ngàn thí dụ khác để chứng minh rằng chính yếu tố văn hóa quyết định sự tồn vong và sự lớn bé của mỗi dân tộc.

    Những dân tộc như Đức, Nhật, Do Thái, Thụy Sĩ, Hòa Lan, Hoa Kỳ… cho dù bị thiên tai tàn phá đến đâu, cho dù sống ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng vẫn có thể vươn trở thành những nước giàu mạnh, trái lại những xứ như Iraq, Nigeria, Venezuela, Angola, Libya… mặc dầu tràn ngập dầu hỏa nhưng vẫn là những nước nghèo.

    Bước ngoặt quan trọng nhất đã làm thay đổi khoảng cách giữa ta và Nhật chính là cuộc cách mạng Duy Tân tại Nhật bắt đầu từ năm 1868. Trong lúc người Nhật tức thời thay đổi thì các vua chúa VN vẫn còn ngủ mê bên trong các bức tường cung điện ở Huế. Họ không thấy được thế giới đã thay đổi, vẫn tiếp tục tôn sùng và thần tượng Trung Quốc trong lúc nước này đã bị thua thê thảm trước sức mạnh của Tây Phương.

    Vào tháng 7 năm 1853 khi triều đình Tokugawa từ chối không cho Thuyền trưởng người Mỹ Mathew Perry lên bờ để trao bức thư của Tổng Thống Fillmore, ông ra lệnh bắn vào thành phố Edo (Tokyo ngày nay). Những quả đại bác này đã làm cho người Nhật thức tỉnh ngay. Lòng ái quốc và niềm tự hào dân tộc đã làm cho họ đoàn kết lại để tìm cách giúp đất nước thoát khỏi nguy cơ nô lệ. Chính sự thức tỉnh này đã mở đầu cuộc cách mạng Minh Trị Duy Tân kéo dài 44 năm. Đó là một cuộc cách mạnh đúng nghĩa, một cuộc cách mạng triệt để, họ làm đến nơi đến chốn, kẻ đi Mỹ, người đi Âu Châu, kẻ đi chính thức người đi lậu bằng cách trốn xuống tàu buôn Tây Phương như trường hợp của thần đồng Yoshida Shôin, tất cả đều cùng một mục đích là tìm đến tận nguồn cội của nền văn minh để học hỏi những cái tinh túy mang về thay đổi đất nước. Họ từ bỏ một cách dứt khoát tất cả những cái cũ không còn hợp nhưng không để mất tinh thần độc lập. Họ không phải chỉ có một ông vua Minh Trị hết lòng yêu nước mà cả trăm ngàn những tấm lòng như thế quyết tâm đưa nước Nhật lên vị trí ngang hàng với các nước Tây Phương.

    Khi nói đến cuộc Duy Tân Minh Trị nhiều người vẫn lầm tưởng đó là cuộc cách mạng kỹ nghệ, mở cửa để giao thương và học hỏi kỹ thuật của Phương Tây. Thật sự không phải như thế, học hỏi kỹ thuật chỉ là mặt nổi, chủ yếu là người Nhật học hỏi những tinh túy về tư tưởng của người Tây Phương để khai sáng trí tuệ cho dân tộc của họ.

    Chỉ có vài quả bom của Thuyền Trưởng Mathew Perry đã làm cho người Nhật thức tỉnh, trong lúc đó nhìn lại đất nước chúng ta, kể từ thời điểm 1853 cho đến hôm nay đã có hàng trăm ngàn quả bom đã rơi xuống đất nước Việt Nam, không những chỉ tàn phá hình hài đất nước mà còn làm tan nát tâm hồn dân tộc với bao sự ngậm ngùi, nhục nhã đắng cay của một dân tộc nhược tiểu. Nhưng tất cả những nỗi đau đó vẫn chưa đủ để làm cho người Việt thức tỉnh, để thấy cần phải có một nhu cầu thay đổi cần thiết như người Nhật đã làm từ giữa thế kỷ thứ kỷ 19.

    Vào tháng 8 năm 1858 người Pháp bắt đầu cuộc chiến xăm lăng đất nước VN, trước đó vào mùa thu năm 1847 để phản đối chính sách cấm đạo của vua Thiệu Trị, Trung tướng Rigault de Genouilly đã bắn chìm 5 chiếc thuyền của Việt Nam, năm 1842 Trung Quốc đã bại trận thê thảm trước sức mạnh của Tây Phương trong cuộc chiến Nha Phiến. Nhưng tiếc thay tất cả những dấu hiệu cảnh cáo đó vẫn chưa đủ để làm cho triều đình nhà Nguyễn thức tỉnh. Đến lúc đó họ vẫn không nhận ra rằng đất nước đang đứng trước khúc quanh của lịch sử. Từ thời điểm năm 1842 hay 1847 cho đến 1858, đó là một khoảng thời gian rất dài (14 năm), nếu các vua nhà Nguyễn thức thời, khôn khéo như các vua chúa Nhật Bản thì đất nước chúng ta đâu phải chịu 80 năm đô hộ của người Pháp và đâu phải chịu tai họa Cộng Sản kéo dài đến hôm nay.

    © Phạm Hoài Nam

    Nguồn: vietluanonline

    ______________________

    Ghi chú:

    (1) Ngoại trưởng Nhật Seiji Maehara từ chức ngày 6 Tháng Ba 2011 vì nhận 600 Mỹ kim cho quỹ chính trị từ một người ngoại quốc.
    (2) Dân số Do Thái vào thời điểm 1967 là 2.7 triệu người.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    37 phản hồi

    Chai Na ở đó có nhân tố hung hăng ác ôn nhất. Việt Nam nhiễm cái nhân tố hung hăng ác ôn và hệ luỵ của chúng nó thì đương nhiên không thể giống Japan một nước được may mắn cách xa ra khỏi Chai Na. Đương nhiên mình chỉ nói cái phần Đ của Chai Na bởi nó rất là tai hại, cũng như là quỷ ma hoặc là bom là cướp là phóng xạ là...sân si là ganh tỵ là.....tiếng Việt quá khác Chai Na. Đừng bao giờ nói Tiếng Việt là của Chai Na hỡi lũ ma quỷ con cháu nhà Mã Giám Sinh Tú Bà Sở Khanh kia! Có lẽ nước Việt như 1 bông hoa bị tơi bời ra nông nỗi này cũng chính là vì ở cạnh gã mụ Chai Na. Chai Na nó phải là số một chứ không thể để nước Việt yên thân được. Bởi Chai Na có quá nhiều nhân tố hung hăng ác ôn. Tiếng Việt dù bị Chai Na tàn phá, lịch sử Việt dù bị Chai Na bôi xoá, nhân tố Việt dù bị Chai Na lai căng, nhưng sự thật Đạo Bụt là của nước Việt truyền dạy qua Chai Na thành ra Đạo Phật rồi truyền ngược về nước Việt. Chớ quên!

    Đông Dương Times viết:
    Phan Cuc viết:
    Quan điểm về giành độc lập mà không cần phải tiến hành cách mạng cũng không ổn. Trong chừng mực nào đó có thể xem đây như một suy diễn thiển cận. Nếu chúng ta nhìn lại lịch sử gần một trăm năm từ khi Pháp chiếm Việt Nam đến khi cuộc kháng chiến toàn quốc nổ ra năm 1946 thì đã có biết bao nhiêu phong trào kháng Pháp, bao nhiêu cuộc khởi nghĩa đã xảy ra, bao nhiêu máu của đồng bào đã đổ xuống, bao nhiêu người đã bị tù đày? Ngoài ra còn có 2 triệu người chết đói nữa. Liệu dân tộc Việt Nam có nên hèn nhát chờ bọn thực dân ban phát cho mình quyền sống nữa không? Chúng ta hãy lấy nước Mỹ làm gương: họ rất quí ngày độc lập của họ; vì độc lập, họ đã hi sinh xương máu của mình trong một cuộc chiến kéo dài hàng thập kỷ. Nếu không có nền độc lập trả giá bằng máu đó và cả thời gian dài gần 80 năm đấu tranh thống nhất đất nước (cũng kết thúc bằng chiến tranh) sau khi độc lập thì liệu nước Mỹ có được như ngày hôm nay?

    Thưa bác họ Phan (hoặc Phân),

    Không phải là không tiến hành cách mạng bác ạ, mà cụ Phan Chu Trinh hiểu rõ đó phải là cuộc cách mạng ôn hòa. Các cuộc chống đối bằng bạo lực tự phát của đồng bào vẫn có thể diễn ra khắp nơi, nhưng đường hướng chủ đạo vẫn phải là ôn hòa, đàm phán. Dù cuộc cách mạng ôn hòa có kéo dài 30 năm thì nó vẫn hơn đứt một cuộc cách mạng đẫm máu kiểu Mác - Lê - Hồ, phá nát dân tộc từ gốc rễ, báo trước một tương lai tụt hậu mọi mặt. Nhấn mạnh rằng sự tụt hậu này có thể nhìn thấy trước từ thời ông Hồ, ông Duẩn còn sống qua các chính sách của họ (sửa đổi Hiến pháp tùy tiện, giải tán trường luật, sát hại tư sản, bỏ tù trí thức) chứ không phải chỉ do đám hậu duệ ngày nay bất tài, tham nhũng.

    Với tinh thần phản kháng dựa trên nền dân trí phát triển, báo chí tư nhân, đa nguyên, đa đảng, đa tổ chức dân sự, kiên quyết nhưng ôn hòa, chắc chắn Việt Nam và Pháp sẽ là những nước đồng minh bình đẳng theo đúng chiến lược của cụ Phan Chu Trinh. Ngày nay Việt Nam không sợ mất đất, không lo mất đảo, đường phố không ngập lụt như bể phốt sau mỗi trận mưa, xe cộ không lúc nhúc chen lấn như chuột bọ mà sẽ có những công trình như thế này:

    Theo tôi được biết thì phong trào Duy Tân của Phan Chu Trinh (thông tin chi tiết về Phan Chu Trinh có thể đọc ở trang wiki http://vi.wikipedia.org/wiki/Phan_Ch%C3%A2u_Trinh#.C4.90.C3.A1nh_gi.C3.A1 ) chỉ khuyến khích thực hiện một cuộc cải cách chứ không phải là một cuộc cách mạng (dù gọi là cách mạng ôn hòa). Phong trào Duy Tân của Phan Chu Trinh đã bị thất bại. Một trong những lý do dẫn đến thất bại là do bị thực dân Pháp cản trở. Từ đó có thể kết luận, nếu còn thực dân Pháp, mong muốn của Phan Chu Trinh sẽ không bao giờ trở thành hiện thực.

    "Hỡi đồng bào toàn quốc!
    Chúng ta muốn hoà bình, chúng ta đã nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta một lần nữa!
    Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ.
    Hỡi đồng bào!
    Chúng ta phải đứng lên!"

    » Hồ Chí Minh

    Bằng việc giành độc lập từ tay thực dân Pháp, chính Hồ Chí Minh là người làm cho tư tưởng của Phan Chu Trinh trở nên hiện thực hơn. Vấn đề ở đây là các thế hệ tiếp nối phải tiếp tục sự nghiệp của các ông như thế nào thôi. Đừng hỏi tại sao Hồ Chí Minh hay Phan Chu Trinh không làm cho đất nước giàu mạnh. Người Mỹ đề cao Washington không phải vì ông làm cho nước Mỹ giàu mạnh như ngày hôm nay.

    Trích dẫn:
    Mặt khác, người Pháp không phải đều là lũ thực dân chó chết. Pháp là dân tộc có truyền thống đa nguyên, bên cạnh phe thực dân còn có nhiều phe phái ôn hòa khác. Rất nhiều người dân Pháp yêu mến Việt Nam. Quan trọng là họ đã vượt qua phe thực dân lẫn phe cộng sản để cầm quyền ở Pháp từ năm 1947. Dù ngụy biện rằng Pháp trao trả độc lộc cho Việt Nam (theo phong trào giải thực toàn thế giới) hồi 1948 là trá hình, dù cãi rằng ông Bảo Đại chỉ là bù nhìn Pháp dựng lên hồi 1949 thì cũng chẳng sao, không cần một cuộc chiến tranh ý thức hệ bị ngoại bang lợi dụng kéo dài 30 năm gây đổ vỡ nghiêm trọng. Cuộc sống xã hội Việt Nam giai đoạn 1949 - 1954 được phác họa rõ nét trong các ca khúc của Đoàn Chuẩn, Hoàng Dương, không cần nói nhiều. Lịch sử thế giới đã chứng minh nghị quyết giải thực của Liên Hiệp Quốc thời đó có tác dụng thật sự chứ không phải trò đùa, vài chục nước giành lại nền độc lập trước Việt Nam không cần chiến tranh. Lịch sử trong nước cũng chứng minh chính quyền ông Bảo Đại, Ngô Đình Diệm hoàn toàn có đủ khả năng để đưa đất nước không chỉ sánh ngang mà còn vượt xa hầu hết các nước Á châu cùng thời chứ không phải là chính quyền bù nhìn.

    Đây là một đoạn trích trong lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Chủ Tịch Hồ Chí Minh:
    "Hỡi đồng bào toàn quốc!
    Chúng ta muốn hoà bình, chúng ta đã nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta một lần nữa!
    Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ.
    Hỡi đồng bào!
    Chúng ta phải đứng lên!"
    Đó chính là lý do tại sao cuộc kháng chiến chống Pháp lại xảy ra. Nên nhớ, trước khi có lời kêu gọi này thì: Pháp đã quyết gây chiến tranh, liên tiếp gây ra các cuộc thảm sát ở Hải Phòng và Hà Nội. Sau đó Pháp đòi tước vũ khí của Việt Minh. Chiến tranh xảy ra trên toàn quốc đêm 19/12/1946 bởi trận đánh Hà Nội 1946 (có thể xem thông tin chi tiết tại http://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BB%9Di_k%C3%AAu_g%E1%BB%8Di_to%C3%A0n_qu%E1%BB%91c_kh%C3%A1ng_chi%E1%BA%BFn).

    Hòa ước không thành, một khi chiến tranh đã xảy ra rồi thì điều quan trọng là phải giành lấy sự sống - phải chiến thắng. Mọi sự sắp đặt khác không còn ý nghĩa nữa.

    Trích dẫn:
    Nói về nước Mỹ, cả 2 cuộc chiến của nước này đều khác hẳn Việt Nam về bản chất. Cuộc chiến giành độc lập thực chất là cuộc chiến ly khai khỏi nước Anh của chính người Anh chứ không phải của người thổ dân bản xứ. Nó giống Nam Hàn ly khai khỏi Triều Tiên để có được ngày nay. Phải chăng bác muốn ủng hộ VNCH ly khai nên lấy ví dụ cuộc chiến giành độc lập của nước Mỹ? Cuộc chiến thứ 2 của Mỹ là cuộc nội chiến chống ly khai, không hề núp bóng chống ngoại xâm giải phóng đất nước. Cuộc chiến này diễn ra trong thời gian ngắn, mục đích rõ ràng, sau cuôc chiến không có lực lượng nào kể công đòi thống trị đất nước muôn năm, không hề có sự trả thù phe thua cuộc. Cuộc chiến do các lãnh đạo cộng sản Hà Nội chủ trương nằm trong mưu đồ áp đặt chế độ cộng sản lên toàn lãnh thổ Việt Nam nên họ phải mượn cớ chống xâm lược để che đậy, càng kéo dài càng có lợi cho âm mưu chuyên chính vô sản nên họ không tiếc xương máu con em thường dân, chết bao nhiêu cũng được (trong khi họ gửi con mình đi Liên Xô, Trung Quốc để sau này về làm quan). Mỉa mai thay, ngay sau đó họ đưa quân sang Campuchia "giúp bạn" chống cộng sản Polpot, vậy Mỹ đưa quân vào Việt Nam giúp đồng minh VNCH chống cộng sản Hồ Chí Minh thì có gì sai? Người Mỹ không hề xâm lược Việt Nam một tấc đất, không hề tấn công Hà Nội trước.

    Trên thực tế, người Mỹ gọi cuộc chiến tranh giành độc lập của họ là "Cuộc chiến tranh giành độc lập" và điều này đúng với bản chất của nó. Nước Mỹ lúc đó là thuộc địa của Anh và người Mỹ muốn độc lập. Nên nhớ là nước Mỹ là hợp chủng quốc - là đất nước của nhiều chủng tộc chứ không phải chỉ có người Anh. Còn Bắc Hàn và Nam Hàn đều cùng một chủng tộc và cùng một đất nước nhưng bị phân chia thành hai miền sau chiến tranh liên Triều.
    Cuộc chiến thứ 2 của Mỹ giống với cuộc chiến Bắc - Nam của Việt Nam - cuộc chiến thống nhất đất nước (đây cũng là mục đích cuộc chiến).

    Trích dẫn:
    Mỉa mai thay, ngay sau đó họ đưa quân sang Campuchia "giúp bạn" chống cộng sản Polpot, vậy Mỹ đưa quân vào Việt Nam giúp đồng minh VNCH chống cộng sản Hồ Chí Minh thì có gì sai? Người Mỹ không hề xâm lược Việt Nam một tấc đất, không hề tấn công Hà Nội trước.

    Việt Nam đưa quân sang Campuchia có 2 lý do:
    - Đáp trả lại cuộc tấn công của Khơ-me đỏ ở biên giới Tây Nam. Các cuộc tấn công của Khơ-me đỏ giết hại dã man hàng ngàn người vô tội Việt Nam.
    - Giúp Camphuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Trong khi cả thế giới đứng nhìn nạn diệt chủng ở Campuchia, thì chỉ có Việt Nam hy sinh thân mình cứu nhân dân Campuchia khỏi thảm họa tàn khốc này.

    Về cuộc chiến của người Mỹ ở Việt Nam, người Mỹ đã xác nhận là đã sai lầm. Vậy còn gì phải bàn cải ở đây?

    Trích dẫn:
    Còn vụ 2 triệu người chết đói hồi 1945 thì không phải do người Nhật trực tiếp sát hại. Nhiều nguyên nhân lắm, mà một trong những nguyên nhân là bác Hồ học tập bác Lenin, chỉ điểm cho máy bay đồng minh ném bom đánh chìm hết các tàu tiếp tế từ miền Nam dưới chiêu bài "đánh tàu Nhật", đưa nạn đói từ Liên Xô về Việt Nam để nhân cơ hội cướp chính quyền. Đọc lịch sử các nước xung quanh sẽ thấy người Nhật không chủ trương dùng nạn đói để xâm lược nước nào, hồi đó quan hệ giữa chính phủ của cụ Trần Trọng Kim và Nhật khá tốt, người Nhật mua đay trả tiền, dân dùng tiền mua gạo từ miền Nam chuyển ra, có năm thiếu ăn nhưng chưa năm nào bị nạn đói. Còn mấy ông cộng sản từ Lenin, Stalin, Mao, Kim, Polpot... đều rất thích dùng nạn đói để làm chính trị. Nhớ rằng bác Hồ là thành viên cốt cán của quốc tế cộng sản III, là học viên xuất sắc tại học viện Đông Phương của Liên Xô, là fan trung thành si mê cuồng dại của Stalin và Mao Trạch Đông

    Đây là các trang wiki nói về nạn đói ở Việt Nam năm 1945:
    - Trang tiếng Việt: http://vi.wikipedia.org/wiki/N%E1%BA%A1n_%C4%91%C3%B3i_n%C4%83m_%E1%BA%A4t_D%E1%BA%ADu,_1944-1945
    - Trang tiếng Anh: http://en.wikipedia.org/wiki/Vietnamese_Famine_of_1945

    Trong cả hai trang trên đều phân tích kỹ các lý do dẫn đến nạn đói. Điều đặc biệt là nó hoàn toàn khác hẳn với những lý do mà Đông Phương Times nêu ra. Có thể xem các lý do mà Đông Phương Times là bịa đặt.


    Không giải quyết xong di sản/hậu quả của quá khứ vẫn đang đè nặng lên hiện tại thì đừng hòng mơ tới tương lai .

    Đảng Cộng Sản không phải lực lượng chính trị duy nhất thời bấy giờ . Một người không biết không có nghĩa nhiều người khác không biết .

    chuckn viết:
    Vào năm 1924-25 thử hỏi có bao nhiêu người VN biết đến Phan Chu Trinh và những ý tưởng của cụ? Cụ nói thì hay nhưng hành động của cụ thì thế nào? Cụ chả có một tổ chức ra hồn để có thể tập hợp lực lượng để rồi truyền bá tư tưởng của mình cho dân Việt. Vậy nên nói dân tộc Việt Nam đã chọn Hồ Chí Minh thay cho Phan Chu Trinh là hồ đồ vì thực ra chả có lựa chọn nào khác ngoài Hồ Chí Minh, người đã có cách làm rất cụ thể để truyền bá tư tưởng và phương cách hành động của mình và đã đáp ứng được nhu cầu thiết yếu trước mắt của dân tộc VN lúc đó là giải phóng dân tộc. Bi kịch của đất nước hôm nay là bi kịch của chiến tranh lạnh cộng với sự tham quyền cố vị của ĐCSVN chứ không phải là bi kịch của sự lựa chọn dù người VN có nhiều tính xấu, kém xa người Nhật.

    Sở dĩ cụ PCT không có được tổ chức đông, chặc chẽ, mạnh như tổ chức cộng sản của HCM, (phong trào Duy Tân của cụ PCT không đông, không chặc chẽ, mạnh bằng tổ chức cộng sản sau này của HCM chư không phải là cụ PCT không có tổ chức !), là do tư tưởng quá tiến bộ của cụ PCT, một nhà nho yêu nước tự vượt lên chính mình, vượt thoát khỏi những ràng buộc, hạn chế, hủ lậu của tầng lớp sĩ phu VN cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, đã vượt rất xa tầm tư duy của hầu hết các sĩ phu thời cụ, thậm chí cả thời nay, chứ chưa thèm nói đến đám dân đen ngu dốt có khi chiếm đến 99.99% dân VN thời ấy, do đó có ít người cùng thời hiểu cụ PCT và tham gia phong trào của cụ, ngay cả cụ PBC yêu nước là thế mà còn chống đối cụ PCT chỉ vì tầm nhìn hạn hẹp, tư duy lạc hậu, không nắm bắt, theo kịp đà văn minh tiến bộ mạnh mẽ của thế giới đầu thế kỷ XX.

    HCM thì được cộng sản quốc tế đào tạo kỹ lưỡng về nghiệp vụ 'kách mệnh', chu cấp tiền bạc dồi dào để đi gieo rắc chù nghĩa cộng sản toàn cầu. Tổ chức cộng sản của HCM toàn tuyên truyền kích động bạo lực, khơi dậy hận thù giai cấp, hô hào cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo do đó đánh đúng vào bản năng thấp hèn, tính tham lam, ganh ghét của con người, lợi dụng sự ngu dốt, kém hiểu biết, khơi dậy ần ức muốn trả thù giai cấp của đa số dân đen, do đó rất nhiều kẻ đã tham gia, chạy theo tổ chức cộng sản do HCM cầm đầu.

    Thế thì, 'Hà Sĩ Phu đã có nhận xét rất đúng là giữa Hồ Chí Minh và Phan Chu Trinh, dân tộc VN đã chọn Hồ Chí Minh và những bi kịch của đất nước hôm nay là cái giá phải trả cho sự chọn lựa đó.' Và sở dĩ dân tộc VN đã chọn HCM nói nôm na chính là do 'bọn ngu quá đông'. Thành ra, rất khó có thể chống lại con cháu bác vì chúng quá đông :)

    Nếu chúng ta cứ mải mê luẩn quẩn trong quá khứ thì chẳng khác gì cứ mãi ngồi cạnh bờ ao ném sỏi xuống nước rồi suy tư về âm thanh vọng lại. Hôm nay phải được nhìn bằng nhãn quan hiện tại, hãy sử dụng tính thực dụng trong đời sống, nhưng cũng cần tránh tính lạnh lùng quá khích khi dùng nó để tránh cực đoan nguyên do của mù quáng trong khi chuyền biến của vận động trong thế giới chung quanh ta trong hiện tại rất nhanh và bất ngờ. Những gì chúng ta có từ bản thân và thừa hưởng di sản của cha ông hãy cố kết hợp tạo ra bản sắc riêng, không thể cứ sao chép thành công của người khác làm vốn riêng phát triển cho riêng ta được. Hãy nhớ rằng cha ông chúng ta có dạy: "Người khôn con mắt đen xì,
    Người dại con mắt nửa chì nửa thau."
    sao?
    Đó là day chúng ta tỉnh táo không bị lẫn lộn giữa lợi ích thật và lợi ích giả trước mắt để chọn lựa đúng đắn, chẳng phải vậy sao?

    Trích dẫn:
    Hà Sĩ Phu đã có nhận xét rất đúng là giữa Hồ Chí Minh và Phan Chu Trinh, dân tộc VN đã chọn Hồ Chí Minh và những bi kịch của đất nước hôm nay là cái giá phải trả cho sự chọn lựa đó.

    Vào năm 1924-25 thử hỏi có bao nhiêu người VN biết đến Phan Chu Trinh và những ý tưởng của cụ? Cụ nói thì hay nhưng hành động của cụ thì thế nào? Cụ chả có một tổ chức ra hồn để có thể tập hợp lực lượng để rồi truyền bá tư tưởng của mình cho dân Việt. Vậy nên nói dân tộc Việt Nam đã chọn Hồ Chí Minh thay cho Phan Chu Trinh là hồ đồ vì thực ra chả có lựa chọn nào khác ngoài Hồ Chí Minh, người đã có cách làm rất cụ thể để truyền bá tư tưởng và phương cách hành động của mình và đã đáp ứng được nhu cầu thiết yếu trước mắt của dân tộc VN lúc đó là giải phóng dân tộc. Bi kịch của đất nước hôm nay là bi kịch của chiến tranh lạnh cộng với sự tham quyền cố vị của ĐCSVN chứ không phải là bi kịch của sự lựa chọn dù người VN có nhiều tính xấu, kém xa người Nhật.

    1)Tôi xin tán đồng cùng nội dung bài phản hồi của bác Đông Dương Times (khách viếng thăm) gửi lúc 02:31, 29/08/2014. Nhất là đoạn cuối, hầu hết những người theo CS không biết hoặc không muốn biết sự thật này:

    "Còn vụ 2 triệu người chết đói hồi 1945 thì không phải do người Nhật trực tiếp sát hại. Nhiều nguyên nhân lắm, mà một trong những nguyên nhân là bác Hồ học tập bác Lenin, chỉ điểm cho máy bay đồng minh ném bom đánh chìm hết các tàu tiếp tế từ miền Nam dưới chiêu bài "đánh tàu Nhật", đưa nạn đói từ Liên Xô về Việt Nam để nhân cơ hội cướp chính quyền. Đọc lịch sử các nước xung quanh sẽ thấy người Nhật không chủ trương dùng nạn đói để xâm lược nước nào, hồi đó quan hệ giữa chính phủ của cụ Trần Trọng Kim và Nhật khá tốt, người Nhật mua đay trả tiền, dân dùng tiền mua gạo từ miền Nam chuyển ra, có năm thiếu ăn nhưng chưa năm nào bị nạn đói. Còn mấy ông cộng sản từ Lenin, Stalin, Mao, Kim, Polpot... đều rất thích dùng nạn đói để làm chính trị. Nhớ rằng bác Hồ là thành viên cốt cán của quốc tế cộng sản III, là học viên xuất sắc tại học viện Đông Phương của Liên Xô, là fan trung thành si mê cuồng dại của Stalin và Mao Trạch Đông."

    2)Tác giả Phạm Hoài Nam viết:"Một đất nước mà , từ quan đến dân, trăm người như một, trong cơn khốn khó, không đổ lỗi cho nhau, trên dưới một lòng lo tìm cách đối phó, thì đất nước đó xứng đáng là một đất nước vĩ đại.

    Dân Luận cũng đã trích đoạn trên, in đậm, như là muốn lưu ý bạn đọc về một tinh thần đoàn kết dân tộc, muốn nhắc nhở người Việt chúng ta trong tình hình chưa có được sự đồng tâm trước thực trạng đất nước hôm nay.

    Theo tôi, nếu quả DL cho trích in riêng câu đó, là với ý như tôi phỏng đoán trên, thì tôi xin nêu cảm nghĩ như sau:

    - T/g PHN viết đoạn văn ấy trong văn cảnh miêu tả thái độ ứng xử của cộng đồng dân Nhật, trước một tai nạn chung. Thiên tai hay nhân tai mà trong bài chủ đề cập, chỉ là một thảm họa bất thình lình đúng nghĩa là một tai nạn không do ai cố ý chủ trương gây ra. Người Việt Nam, tuy chưa được nhiều điểm đáng ngưỡng mộ như người Nhật, nhưng trước các tainạn chung của cộng đồng đúng nghĩa, vẫn thường tỏ lòng tương thân tương ái và đâu có đổ thừa trút lỗi gì ai đâu? Đâu có thấy ai đổ lỗi cho Trời gây lụt miền Trung!

    Rất là dễ bị nhập nhằng thiếu tách bạch quang minh, khi hời hợt ủng hộ câu viết được DL đặc trích đó, mà quên nhìn lại toàn văn cảnh chứa nó. Không đổ lỗi cho Trời làm mưa to, nhưng chả lẽ mù không thấy và câm không nói, kể lỗi vai trò của các đập thủy điện cùng những kẻ đã chủ trương xây dựng và quản lý chúng?

    Thảm cảnh TOÀN TRẠNG VN hôm nay, có nguyên nhân khác xa thảm cảnh trên một phương diện và một địa phương của Nhật Bản.

    Kể cả thảm họa hạt nhân ở Hirohima và Nagasaki năm nọ, cũng chưa thảm TOÀN TRẠNG từ xác đến hồn triền miên như cái thảm của VN. Người Nhật cũng cay đắng lắm chứ, nhưng ít nhiều dân Nhật cũng nhận biết chính do lỗi họ gây ra chiến tranh tội ác trước đã nhiều, có bị bom nguyên tử tuy quá đáng nhưng không hoàn toàn vô lý. Lòng công bằng khiến họ ít đổ lỗi cho người khác, và một lòng trên dưới chung tay tái thiết. Thái độ đó là đúng đắn, tại mình sinh sự nên phải chấp nhận sự sinh!

    Tách đoạn văn ra khỏi văn cảnh, nó trở thành khái quát chung cho mọi cảnh ngộ khác như một danh ngôn bất hủ dạy đời. Làm sao mà có thể "từ quan đến dân, trăm người như một, trong cơn khốn khó, không đổ lỗi cho nhau, trên dưới một lòng lo tìm cách đối phó" khi mà vua quan chính là tác nhân đã và vẫn đang, của cơn khốn khó?

    Và, như vậy, để được "xứng đáng là một đất nước vĩ đại", dân VN phải biết "không đổ lỗi cho nhau, trên dưới một lòng" hay sao? Quả thật khéo cho ai, khi đã và còn đang ăn cướp, nhả ra lời phủ dụ các nạn nhân đừng đổ lỗi cho ai mà chỉ nên một lòng chung tay khắc phục những mất mát đau thương! Đó không là trò quỷ mỵ thì là gì?

    Và, như vậy, ví dụ dân Campuchea hãy ráng chịu cùng nhau, đừng đổ lỗi cho Khmer Đỏ và cá nhân Ponpot về thảm họa diệt chủng, thì mới xứng là dân tộc của một đất nước vĩ đại?

    Người CSVN "khôn" lắm, họ đang muốn dân Việt trên dưới một lòng, không kết tội họ (đổ lỗi), mà hãy "cao thượng như người Nhật", TIẾP TỤC nai lưng khắc phục (tìm cách đối phó) thảm họa do chính họ ĐÃ và vẫn đang TIẾP TỤC gây ra(!). Như thế, VN sẽ xứng đáng là đất nước vĩ đại(!).

    Đểu cáng đến nước đó đó! Người ta đang nhân danh tương lai đất nước, nhân danh đoàn kết dân tộc, để phủi tay tội ác - che mờ công lý.

    Thảm họa Nhật Bản, đột ngột và ngắn ngủi, do Trời và nếu do người thì cũng dễ tha thứ, vì điều chắc chắn là không do người nào đó cố tình gây ra vụ lò hạt nhân mấy năm trước đây.

    Thảm họa Việt Nam, có mưu tính và trường diễn, do Người chủ tâm gây ra.

    Hai cái thảm khác hẳn nguyên nhân lẫn mức trầm trọng hậu quả. Do vậy,
    không thể dùng cùng một thái độ ứng xử cho Việt và Nhật!

    Kinh nghiệm của tớ:

    Người Nhật nghiêm túc (serious), khắc khổ và kỷ luật đến cực đoan .

    Ông Nguyễn Hưng Quốc đã nhìn ra điều này trong vườn thiền (Zen Garden) của Nhật; triệt tiêu hết mọi sự sống, trải sỏi lên để không còn nhìn thấy màu đất, sau đó cào cho những gợn đều tăm tắp . Nhìn họ cào có cảm tưởng họ đang chú ý tới vị trí của từng viên sỏi .

    Thế hệ trẻ hơi khác, nổi loạn hơn nhiều . Nhưng nhờ tính nghiêm túc và kỷ luật cao, họ tạo ra nhiều thứ làm kinh ngạc thế giới . It's all in the details.

    Bất kỳ một thứ bên ngoài nào rất khó thâm nhập vô tư duy xã hội của Nhật, nên chỉ những thứ thật sự có giá trị mới có thể được xã hội Nhật chấp nhận . Mấy tư tưởng utopia chắc vì vậy không có đất sống . Cuộc sống private đến cực đoan hành xử như bộ lọc rất hữu hiệu . Nhưng khi muốn tìm hiểu thì người Nhật sẽ đi tới tận cùng của nguồn gốc . Họ không sợ điều này hoặc điều kia quá phức tạp, không phù hợp với văn hóa mình . Thật ra, những thứ phức tạp không vào được Nhật . Họ không tin những lời tuyên truyền giả dối hời hợt bên ngoài .

    Tớ nghe kể ngày xưa quan lại nói dối sẽ bị dân cắt cổ . Dân mình thì xây lăng thờ . Chắc có lẽ cái khác nhau là ở chỗ đó .

    Phan Cuc viết:
    Quan điểm của tác giả về "tâm lý tôn thờ bạo lực" của người Việt nghe có vẻ không thuyết phục lắm. Thiết nghĩ, một dân tộc từ xa xưa đã biết "lấy chí nhân thay cường bạo" thì không thể yêu bạo lực hơn một dân tộc cách đây chỉ mấy chục năm thôi đã thảm sát hàng trăm ngàn người bao gồm cả phụ nữ và trẻ em ở Nam Kinh, Trung Quốc. Nhìn xa hơn, những nước như Đức, Mỹ - các nước có nền văn minh bậc nhất thế giới hiện nay, cách đây không lâu cũng từng gây ra những tội ác tày trời. Với Đức thì đó là lò hơi hạt, còn đối với Mỹ thì đó là bom nguyên tử. Vậy, những nước này có tôn thờ bạo lực không?

    Phan Cuc viết:
    Chắc bạn này đã quên người Nhật là người bạo lực như thế nào rồi. Ai đã làm cho 2 triệu người Việt chết đói năm 1945? Ai đã giết hàng trăm ngàn người dân thường TQ trong chiến tranh thế giới thứ 2 chỉ riêng tại Nam-kinh? Ai đã bắt hàng ngàn phụ nữ TQ và HQ làm nô lệ tình dục? Ai đã theo trục phát xít Đức-Ý-Nhật vô cớ xâm lược một loạt nước châu Á, gây ra cái chết cho biết bao người?

    Chí lý thay! Việt Nam mình tuy "cù lần củ chuối", nhưng chưa bao giờ làm chuyện thô bỉ, phi nhân tính như bọn Nhật thời ĐNTC.

    .
    .

    Phan Cuc viết:
    Kể từ đó tôi luôn tò mò tìm hiểu thêm về lịch sử và văn hóa của các con cháu Thái Dương Thần Nữ.

    Nhật thua trận nhục nhã trong ĐNTC, bị tướng Douglas Macarthur đến "tiếp thu", ông ta tha tội chết cho Hoàng Đế Nhật, cháu nội của Minh Trị, nhưng bắt ông vua con này phải tuyên bố trước toàn dân Nhật là "chúng mình không phải là con cái của Thái Dương Thần Nữ gì hết, just forget about it." :)

    Có một khác biệt căn bản chưa thấy ai nói tới: Việt Nam không phải là một hòn đảo như Nhật Bản.

    Phan Cuc viết:
    Quan điểm về giành độc lập mà không cần phải tiến hành cách mạng cũng không ổn. Trong chừng mực nào đó có thể xem đây như một suy diễn thiển cận. Nếu chúng ta nhìn lại lịch sử gần một trăm năm từ khi Pháp chiếm Việt Nam đến khi cuộc kháng chiến toàn quốc nổ ra năm 1946 thì đã có biết bao nhiêu phong trào kháng Pháp, bao nhiêu cuộc khởi nghĩa đã xảy ra, bao nhiêu máu của đồng bào đã đổ xuống, bao nhiêu người đã bị tù đày? Ngoài ra còn có 2 triệu người chết đói nữa. Liệu dân tộc Việt Nam có nên hèn nhát chờ bọn thực dân ban phát cho mình quyền sống nữa không? Chúng ta hãy lấy nước Mỹ làm gương: họ rất quí ngày độc lập của họ; vì độc lập, họ đã hi sinh xương máu của mình trong một cuộc chiến kéo dài hàng thập kỷ. Nếu không có nền độc lập trả giá bằng máu đó và cả thời gian dài gần 80 năm đấu tranh thống nhất đất nước (cũng kết thúc bằng chiến tranh) sau khi độc lập thì liệu nước Mỹ có được như ngày hôm nay?

    Thưa bác họ Phan (hoặc Phân),

    Không phải là không tiến hành cách mạng bác ạ, mà cụ Phan Chu Trinh hiểu rõ đó phải là cuộc cách mạng ôn hòa. Các cuộc chống đối bằng bạo lực tự phát của đồng bào vẫn có thể diễn ra khắp nơi, nhưng đường hướng chủ đạo vẫn phải là ôn hòa, đàm phán. Dù cuộc cách mạng ôn hòa có kéo dài 30 năm thì nó vẫn hơn đứt một cuộc cách mạng đẫm máu kiểu Mác - Lê - Hồ, phá nát dân tộc từ gốc rễ, báo trước một tương lai tụt hậu mọi mặt. Nhấn mạnh rằng sự tụt hậu này có thể nhìn thấy trước từ thời ông Hồ, ông Duẩn còn sống qua các chính sách của họ (sửa đổi Hiến pháp tùy tiện, giải tán trường luật, sát hại tư sản, bỏ tù trí thức) chứ không phải chỉ do đám hậu duệ ngày nay bất tài, tham nhũng.

    Mặt khác, người Pháp không phải đều là lũ thực dân chó chết. Pháp là dân tộc có truyền thống đa nguyên, bên cạnh phe thực dân còn có nhiều phe phái ôn hòa khác. Rất nhiều người dân Pháp yêu mến Việt Nam. Quan trọng là họ đã vượt qua phe thực dân lẫn phe cộng sản để cầm quyền ở Pháp từ năm 1947. Dù ngụy biện rằng Pháp trao trả độc lộc cho Việt Nam (theo phong trào giải thực toàn thế giới) hồi 1948 là trá hình, dù cãi rằng ông Bảo Đại chỉ là bù nhìn Pháp dựng lên hồi 1949 thì cũng chẳng sao, không cần một cuộc chiến tranh ý thức hệ bị ngoại bang lợi dụng kéo dài 30 năm gây đổ vỡ nghiêm trọng. Cuộc sống xã hội Việt Nam giai đoạn 1949 - 1954 được phác họa rõ nét trong các ca khúc của Đoàn Chuẩn, Hoàng Dương, không cần nói nhiều. Lịch sử thế giới đã chứng minh nghị quyết giải thực của Liên Hiệp Quốc thời đó có tác dụng thật sự chứ không phải trò đùa, vài chục nước giành lại nền độc lập trước Việt Nam không cần chiến tranh. Lịch sử trong nước cũng chứng minh chính quyền ông Bảo Đại, Ngô Đình Diệm hoàn toàn có đủ khả năng để đưa đất nước không chỉ sánh ngang mà còn vượt xa hầu hết các nước Á châu cùng thời chứ không phải là chính quyền bù nhìn.

    Với tinh thần phản kháng dựa trên nền dân trí phát triển, báo chí tư nhân, đa nguyên, đa đảng, đa tổ chức dân sự, kiên quyết nhưng ôn hòa, chắc chắn Việt Nam và Pháp sẽ là những nước đồng minh bình đẳng theo đúng chiến lược của cụ Phan Chu Trinh. Ngày nay Việt Nam không sợ mất đất, không lo mất đảo, đường phố không ngập lụt như bể phốt sau mỗi trận mưa, xe cộ không lúc nhúc chen lấn như chuột bọ mà sẽ có những công trình như thế này:

    Nói về nước Mỹ, cả 2 cuộc chiến của nước này đều khác hẳn Việt Nam về bản chất. Cuộc chiến giành độc lập thực chất là cuộc chiến ly khai khỏi nước Anh của chính người Anh chứ không phải của người thổ dân bản xứ. Nó giống Nam Hàn ly khai khỏi Triều Tiên để có được ngày nay. Phải chăng bác muốn ủng hộ VNCH ly khai nên lấy ví dụ cuộc chiến giành độc lập của nước Mỹ? Cuộc chiến thứ 2 của Mỹ là cuộc nội chiến chống ly khai, không hề núp bóng chống ngoại xâm giải phóng đất nước. Cuộc chiến này diễn ra trong thời gian ngắn, mục đích rõ ràng, sau cuôc chiến không có lực lượng nào kể công đòi thống trị đất nước muôn năm, không hề có sự trả thù phe thua cuộc. Cuộc chiến do các lãnh đạo cộng sản Hà Nội chủ trương nằm trong mưu đồ áp đặt chế độ cộng sản lên toàn lãnh thổ Việt Nam nên họ phải mượn cớ chống xâm lược để che đậy, càng kéo dài càng có lợi cho âm mưu chuyên chính vô sản nên họ không tiếc xương máu con em thường dân, chết bao nhiêu cũng được (trong khi họ gửi con mình đi Liên Xô, Trung Quốc để sau này về làm quan). Mỉa mai thay, ngay sau đó họ đưa quân sang Campuchia "giúp bạn" chống cộng sản Polpot, vậy Mỹ đưa quân vào Việt Nam giúp đồng minh VNCH chống cộng sản Hồ Chí Minh thì có gì sai? Người Mỹ không hề xâm lược Việt Nam một tấc đất, không hề tấn công Hà Nội trước.

    Còn vụ 2 triệu người chết đói hồi 1945 thì không phải do người Nhật trực tiếp sát hại. Nhiều nguyên nhân lắm, mà một trong những nguyên nhân là bác Hồ học tập bác Lenin, chỉ điểm cho máy bay đồng minh ném bom đánh chìm hết các tàu tiếp tế từ miền Nam dưới chiêu bài "đánh tàu Nhật", đưa nạn đói từ Liên Xô về Việt Nam để nhân cơ hội cướp chính quyền. Đọc lịch sử các nước xung quanh sẽ thấy người Nhật không chủ trương dùng nạn đói để xâm lược nước nào, hồi đó quan hệ giữa chính phủ của cụ Trần Trọng Kim và Nhật khá tốt, người Nhật mua đay trả tiền, dân dùng tiền mua gạo từ miền Nam chuyển ra, có năm thiếu ăn nhưng chưa năm nào bị nạn đói. Còn mấy ông cộng sản từ Lenin, Stalin, Mao, Kim, Polpot... đều rất thích dùng nạn đói để làm chính trị. Nhớ rằng bác Hồ là thành viên cốt cán của quốc tế cộng sản III, là học viên xuất sắc tại học viện Đông Phương của Liên Xô, là fan trung thành si mê cuồng dại của Stalin và Mao Trạch Đông.

    Bài viết rất lôi cuốn! Cám ơn tác giả đã cung cấp những thông tin thú vị về Nhật Bản.

    Tôi rất thích quan điểm cho rằng

    Muốn thoát khỏi sự thua kém, trước hết phải dám can đảm biết nhìn lại chính mình, phải biết mình tốt chỗ nào, xấu chỗ nào, đang đứng tại đâu và cần phải làm những gì.

    Tuy nhiên, việc định danh các tật xấu của một dân tộc cũng cần cẩn trọng, nếu không sẽ gây hậu quả khôn lường.

    Quan điểm của tác giả về "tâm lý tôn thờ bạo lực" của người Việt nghe có vẻ không thuyết phục lắm. Thiết nghĩ, một dân tộc từ xa xưa đã biết "lấy chí nhân thay cường bạo" thì không thể yêu bạo lực hơn một dân tộc cách đây chỉ mấy chục năm thôi đã thảm sát hàng trăm ngàn người bao gồm cả phụ nữ và trẻ em ở Nam Kinh, Trung Quốc. Nhìn xa hơn, những nước như Đức, Mỹ - các nước có nền văn minh bậc nhất thế giới hiện nay, cách đây không lâu cũng từng gây ra những tội ác tày trời. Với Đức thì đó là lò hơi hạt, còn đối với Mỹ thì đó là bom nguyên tử. Vậy, những nước này có tôn thờ bạo lực không?

    Quan điểm về giành độc lập mà không cần phải tiến hành cách mạng cũng không ổn. Trong chừng mực nào đó có thể xem đây như một suy diễn thiển cận. Nếu chúng ta nhìn lại lịch sử gần một trăm năm từ khi Pháp chiếm Việt Nam đến khi cuộc kháng chiến toàn quốc nổ ra năm 1946 thì đã có biết bao nhiêu phong trào kháng Pháp, bao nhiêu cuộc khởi nghĩa đã xảy ra, bao nhiêu máu của đồng bào đã đổ xuống, bao nhiêu người đã bị tù đày? Ngoài ra còn có 2 triệu người chết đói nữa. Liệu dân tộc Việt Nam có nên hèn nhát chờ bọn thực dân ban phát cho mình quyền sống nữa không? Chúng ta hãy lấy nước Mỹ làm gương: họ rất quí ngày độc lập của họ; vì độc lập, họ đã hi sinh xương máu của mình trong một cuộc chiến kéo dài hàng thập kỷ. Nếu không có nền độc lập trả giá bằng máu đó và cả thời gian dài gần 80 năm đấu tranh thống nhất đất nước (cũng kết thúc bằng chiến tranh) sau khi độc lập thì liệu nước Mỹ có được như ngày hôm nay?

    Với Việt Nam, dù gần như mọi mặt hiện tại còn yếu kém nhưng người dân vẫn không buông xuôi, họ vẫn phấn đấu hàng ngày vì một cuộc sống tốt đẹp hơn. Và nếu nhìn một cách thấu đáo thì những nỗ lực của họ đã cho những thành quả nhất định. Nếu tính từ năm 1985 (năm mà chiến tranh gần như kết thúc ở biên giới phía Bắc) đến nay Việt Nam tăng trưởng với tốc độ GNI bình quân đầu người gần bằng 6%/năm. Dây là kết quả đáng trân trọng đối với một dân tộc vừa thoát khỏi 1/2 thế kỷ với 4 cuộc chiến tranh và phải bắt đầu từ con số không.

    Sao nhiều người cứ mắc phải chứng khổ dâm, cứ tự so sánh mình với người khác, so sánh dân tộc mình với dân tộc khác, để rồi dằn vặt trong nhục nhã là sao mình kém vậy mà người khác thì khá vậy.

    Cái sự giàu sang văn minh của nước Nhật hiện nay thì có nhiều lý cớ lắm. Tốt nhất là thấy họ có gì hay thì cứ học, cái dở thì đừng. Người Nhật cũng nhiều cái dở lắm. Chứ cứ tự dằn vặt làm nhục mình thì được cái tích sự gì?

    Cứ thản nhiên mà học theo, mà bắt chước người khác, rồi sẽ có ngày mình cũng khá thôi.

    Mà cái sự đời thì thay đổi xoành xoạch. Mới hôm qua mọi rợ, hôm nay đã văn minh. Hôm nay đang giàu sang, mai lại có thể khố rách áo ôm như chơi.

    Khi dân Hy Lạp ở đỉnh cao văn minh, thì dân Anh dân Pháp còn là lũ mọi rợ. Khi dân Ý đang sống trong hào quang La Mã thì dân Đức còn bị gọi là bọn Hung Nô. Hay dân Đan Mạch bây giờ cũng đã từng là những bộ lạc Viking hung hãn chuyên đi cướp giết hiếp các dân tộc khác.

    Nước Nhật đã từng mọi rợ, sang Trung Hoa bê về từng tý văn minh. Đã từng là một bọn phát xít man rợ trước khi trở thành một cường quốc kinh tế văn minh. Bây giờ thì đang khá lắm, nhưng biết sau này thế nào? Dân số thì già nua dần đi, chính sách nhập cư thì khắt khe, vài trăm năm năm nữa có khi lại chỉ giống như một viện dưỡng lão buồn tẻ.

    Nói chung thì sự khác biệt giữa người Việt và người Nhật cũng giống sự khác biệt giữa Khỉ và Bò.

    Người Nhật có đặc tính của loài Bò, thiện chiến, nhẫn nại, và kỷ luật (như tinh thần Samurai). Lúc đắc thế thì vùng lên làm phát xít. Gặp lúc thời tiết thuận hoà thì nai lưng ra làm việc, có tinh thần bầy đàn tập thể cao, trở nên thịnh vượng.

    Người Việt có đặc tính của loài Khỉ, vui vẻ hoạt bát, lười làm việc, thích nhảy nhót rong chơi. Khi lãnh địa bị xâm lấn bởi loài khác thì nhe răng gầm ghè đuổi đi cho bằng được. Lúc bình an thì quay sang châm chọc cấu xé nhau, đói thì bẻ trộm ngô, sống hời hợt nông nổi miễn vui là được.

    Khác biệt quá lớn giữa người Việt và người Nhật hiện nay là kết quả của sự khác biệt quá lớn về thể chế từ nhiều thập niên. Nếu đảng CSVN khuyến khích các thế hê VN có tính cách như người Nhật thì khác nào họ tự đào hố...chôn mình

    Nếu nói c/m Minh Trị như tác giả đã trình bày:"nói đến cuộc Duy Tân Minh Trị nhiều người vẫn lầm tưởng đó là cuộc cách mạng kỹ nghệ, mở cửa để giao thương và học hỏi kỹ thuật của Phương Tây. Thật sự không phải như thế, học hỏi kỹ thuật chỉ là mặt nổi, chủ yếu là người Nhật học hỏi những tinh túy về tư tưởng của người Tây Phương để khai sáng trí tuệ cho dân tộc của họ". tôi cho nhận định như vậy chưa đủ, vì phải song song có cả hai vế này vừa khai sáng văn hóa tiếp thu tinh túy của phương Tây, vừa phải phải giao thương, học hỏi kỹ thuật phát triển công nghệ...

    Có hai điều mà tôi rất muốn viết về văn hoá Nhật, đó là kênh truyền hình NHK và phim hoạt hình Miyazaki.

    Nếu ai có thời gian xem thử kênh hoạt hình Nhật, xem cách họ quảng bá như thế nào về đất nước mình. Mỗi khi họ nhắc đến một việc gì đó, thường họ cung cấp rất nhiều thông tin xung quanh. Ví dụ khi làm áo Kimono, họ giới thiệu về lịch sử chiếc áo, xong đến cách may đo thế nào, cách nhuộm màu thế nào, pha màu thế nào, vì sao màu đó khó, hiếm, v.v... Điều này tôi nghĩ mình nên học tập họ, là trong cuộc sống có rất nhiều thứ thú vị để tìm tòi, khai thác. Nhất là với văn hóa VN chưa có ai nghiên cứu nhiều, có cả ngàn đề tài để khai thác. Và đó cũng là quan điểm chúng ta tiếp cận với thế giới. Thí dụ thay vì chửi CS là tàn ác này kia, hãy phân tích CS là tàn ác thế nào, tại sao có CS, tại sao CS lại tàn ác, có CS tốt hay không. V.v..., thường thì người ta thích tìm hiểu thông tin hơn là chỉ đọc mô tả. Tôi thấy cách quảng cáo hay nhất là đưa thông tin đầy đủ về sản phẩm, và khẳng định rằng sản phẩm mình là rất mạnh ở một mặt nào đó. Như vậy người xem quảng cáo cảm thấy không bị tra tấn, và thấy ít nhiều thiết thực vì hiểu thêm về sản phẩm. Họ cũng sẽ đánh giá cao sản phẩm của bạn hơn vì thấy bạn nghiêm túc, khiêm tốn trong lĩnh vực của mình.

    Về phim hoạt hình Miyazaki, chắc ít người xem. Phim thường nói về sự xung đột lợi ích giữa người - người - môi trường. Tuy nhiên khi suy về đến cùng, kết thúc phim, thì ít có cảnh triệt tiêu một phe nhóm nào đó, mà tất cả cùng bắt tay với nhau. Có vẻ như theo triết lý Miyazaki, tất cả đều hành động theo lợi ích của mình, do đó không có ai tốt không có ai xấu. Cuộc sống sẽ hài hòa nếu biết bắt tay với nhau cùng chung sống. Phim cũng gửi rất nhiều thông điệp về môi trường, chiến tranh. Ai có thời gian thì thử xem qua.

    Văn hóa Nhật khác VN, xuất phát từ cả trăm năm qua. Họ đã nghiêm túc cải cách một lần xuyên thấu còn VN và nhiều nước Đông Á khác thì vẫn nửa nạc nửa mở nên mới như hiện nay. Tôi không cho rằng phải cải cách mới là tốt, vì đôi khi chọn lối sống con trâu cái cày cũng là thái bình. Nhưng nếu muốn thử một lần cải cách thì nên học người Nhật.

    Đọc bài và bình luận, tôi thấy rằng tác giả viết rất đúng về những nguyên nhân và hậu quả. Nhưng để tìm một nguyên nhân của mọi nguyên nhân đối với vấn đề dân tộc Việt Nam tôi cho rằng phải phải dùng phương pháp phân tâm học dân tộc Việt. Trong quá trình tồn tại và phát triển, dân tôc này đã trải qua những ẩn ức gì, để đến nỗi bây giờ biến thành một khối mâu thuẫn lớn.

    Không đỗ lổi cho quá khứ nhưng phải hiểu cho đúng quá khứ.

    Chủ nghĩa dân tộc đúng đắn chính là xây dựng bản sắc dân tộc đáng nể trọng như Nhật : từ việc lớn đoàn kết nhất hô bá ứng trong công việc bảo vệ đất nước liên kết dân Nhật thành một khối, chăm chỉ học, chăm chỉ làm, óc trách nhiệm trung thực khi đảm đương nhiệm vụ, tương thân tương kính với người chung quanh, đến việc nhỏ như đi nhẹ nói nhỏ, không khạc nhỗ bậy vứt rác bừa...

    Nhưng trong nước dễ kỳ thị dân thiểu số và trong quan hệ quốc tế, chủ nghĩa dân tộc luôn biến thành Chủ nghĩa dân tộc cực đoan khiến Nhật thành Phát Xít, từng coi rất rẽ sinh mạng người nước ngoài, kỳ thị chủng tộc tiến hành chiến tranh gây ra nạn đói chết hai triệu người ở VN. Đại học Nhật cho đến nay không nhận người nước ngoài như VN vào làm việc ...

    Một trường trung học có hai trăm nhân viên ở Nhật vừa thắng kiện được phép khỏi chào cờ hát quốc ca Nhật vì không tán đồng quốc ca có câu chúc Hoàng gia tồn tại ngàn năm và không nghĩ Nhât Hoàng sáng suốt khi đi theo Phát xít để dân Nhật phải mang tiếng tán bạo và thua trận nhục nhã một cách...đích đáng !
    Phân tích câu viết ở đài tưởng niệm nạn nhân nguyên tử là câu : “Xin yên nghĩ trong an bình . Sai lầm sẽ không lập lại !” Nhật công nhận mình sai lầm mà !

    Trung Quốc cũng đang sai lầm khi theo CS bạo lực mà thiếu óc nhân văn nên sát hại người trong nước lẫn nước ngoài. Mỹ coi chủ nghĩa Phát Xít và đô hộ là hai hình thái cực đoan của chủ nghĩa dân tộc là nguyên do gây chiến tranh nên sau 1945 đã có minh ước loại trừ hai chủ nghĩa này !

    Dân VN có thích bạo lực không ?
    Cho đến khi thành lập chánh phủ năm 1946 thì mọi thứ đều đi theo quỹ đạo đúng kết hợp được nhiều khuynh hướng nhiều đảng phái. Nếu mọi vấn đề quốc gia được thảo luận nghị trường thì VN đã hết sức tốt đẹp .
    Ông Nguyễn Tất Thành lúc đó là thủ lĩnh Việt Minh trong nước mới thành lập năm 1941, Cụ Nguyễn hải Thần là Thủ lĩnh Việt Minh hải ngoại được Tưởng Giới Thạch ủng hộ đã chia nhau chức vụ Chủ tịch, Phó chủ tịch nước .
    Ông Nguyễn Tât Thành có lợi thế là hoạt động trong nước lại có vũ khí do OSS Mỹ trang bị và ông luôn tuyên bố được Mỹ ủng hộ nên dành được chức Chủ tịch nước. Rõ ràng Mỹ ủng hộ Nguyễn Tất Thành trong vai trò đội du kích trong rừng hổ trợ đồng minh chứ không phải vai trò chủ tịch nước nên sau đó Mỹ không ủng hộ nửa.

    Lịch sử thế này thì dân VN chưa ai nghĩ đến việc phải đánh Pháp cho nên “không thể nói dân VN chọn ông Nguyễn Tất Thành vì nghiêng theo bạo lực” !

    Ông Nguyễn Tất Thành ký kết đầu hàng Pháp trong hiệp ước Fontainnebleau mà !

    Xin thưa chính Bác Võ Nguyên Giáp đang ở trong nước mới khởi công quấy nhiễu Pháp bằng bạo lực, trước khi ông Nguyễn Tất Thành về nước nửa kia. Cho đến khi chủ động khai hỏa trước không theo hiệp ước ông Nguyễn Tất Thành đã ký với Pháp. Pháp phản công với lý do gây hấn trước và đánh phải bỏ chạy rút vào chiến .

    Mỹ và đồng minh ủy thác Pháp chống Cộng và Pháp trong mưu đồ kéo dài đô hộ đã vẻ cho ông Nguyễn Tất Thành bộ mặt CS cực đoan khiến Mỹ bày tỏ ý kiến không ủng hộ người gốc CS như Nguyễn Tất Thành ! Cá nhân ông Nguyễn Tất Thành lém lĩnh nhận vơ uy tín của nhóm nguyễn Ái Quốc và lấy tên Hồ Chí Minh của Cụ Hồ Học Lãm, tận dụng cơ hội để có vai trò cá nhân nhưng chưa phải là theo CS ông ta chỉ là kẻ cơ hội nhất nên không có quan điểm gì mà chỉ theo kẻ mạnh là Mỹ mà và cao điểm giử ghế Chủ tịch đã sẳn sàng giải tán đảng CS !
    Nhiều người cho rằng đó là trò lừa nhưng nhìn góc độ sử liệu không thế gán say nghĩ cho người khác nên không nên ...cắt nghĩa thêm quá nhiều về sự việc giải tán đảng CS để lý giải việc theo CS sau này mà từng thời lúc là người cơ hội sẽ tận dụng mọi cơ hội !

    Ở đây thì Mỹ bị Pháp gạt vì Việt Minh lúc đó chưa là Cộng Sản, không mạnh chỉ là một tổ chức sinh ra trong giai đoạn hổn loạn chưa có bao nhiêu vũ khí . Nhưng tiếng nói sai lầm gian manh của Pháp lại được tin trên trường Quốc tế .

    Người thứ hai dễ được quốc tế tin tưởng hơn chính là Ông Hoàng Bảo Đại. Pháp và Mỹ nghiêng theo khuynh hướng xây dựng chánh phủ Bảo Đại . Ông Bảo Đại khi được ủng hộ lập chánh phủ đã mời Nguyễn Tất Thành trở về hợp tác nhưng ông ta không hợp tác ! Sự bất hợp tác vì quyền lợi đất nước đã tự chứng minh ông NTT là kẻ cơ hội không yêu nước !

    Cho đến 1949 khi Mao thắng Tưởng ở Trung Quốc thì mới là đại họa cho VN vì ông ta theo Mao !

    Ở miền Nam sau 1954 thì nền giáo dục có khác và quan niệm chính trị cũng chỉ là chống đở trong nhiều năm dài trước khi dội bom miền Bắc năm 1972 để cùng TQ thực hiện mục tiêu ...một VN yếu đói nghèo không có khả năng chống Mỹ chống TQ gì cả .
    TQ hứa với Mỹ sẽ theo Mỹ trấn áp VN không để thành Cuba !

    Trần Thị Hồng Sương

    Hãy chấm dứt đổ lỗi cho quá khứ vì chúng ta không thể thay đổi quá khứ. Chính là thế hệ hiện tại có rất nhiều vấn đề-những vấn đề mới nảy sinh mà cha ông ta chưa có. Mỗi người chúng ta hãy dũng cảm tự thay đổi. Hãy nhìn vào bản thân mình xem mình có thực sự theo gương người Nhật không đã trước khi đổ lỗi cho người khác, dù là cha ông chúng ta hay bất kì ai khác.

    nhan va qua viết:
    VN2006A viết:
    Văn hóa Việt Nam thiên về bạo lực là vì dân tộc VN có truyền thống chống ngoại xâm, vì vị trí địa lý của VN . Đó là 2 mặt của 1 tấm Medaille!!!

    Chỉ nhân hậu thì làm sao chống ngoại xâm được??? nhất là lại toàn phải chống kẻ mạnh hơn mình nhiều lần. Nên ra trận là phải quyết tâm cao độ, cái chết cầm chắc trong tay, thân mình còn không tiếc, sao có thể tiếc thân người khác.

    Nói nghe qua thì cũng đúng, nhưng tại sao mình bị xâm lược hoài vậy?, không phải chỉ vì vị trí địa lý của VN mà là người ta thấy VN như thế nào (lãnh đạo cầm quyền như thế nào) mới dám xâm lược chứ!.
    Cứ để cho người ta đánh đã đời, mới đánh lại được vài cái rồi cứ luôn tự hào là anh hùng thì có đáng không, có cam tâm không?.
    Tốt nhất là phải "chỉnh lý môn hộ" đã để người ta không dám coi thường thì bắt nạt cũng không dám chứ nói gì đến ngoại xâm.

    Tôi không nói là ta tự hào vì có truyền thống chống ngoại xâm!!!

    Tôi chỉ nói đó là di sản của tổ tiên ta để lại. Truyền thống chống ngoại xâm chỉ là 1 mặt trong 2 mặt của tấm Huân chương. Vì nếu tổ tiên chúng ta hùng mạnh thì các cụ đã sang nhà thằng hàng xóm khuân đồ về dùng rồi, và như thế thì các nước láng giềng / hàng xóm của ta có truyền thống chống ngoại xâm, chứ không phải chính chúng ta!!!

    Nhưng, biết làm sao được! các cụ ngày xưa khả năng chỉ có vậy! Vậy cũng là khá rồi, chống lại thằng to đùng như Trung Hoa, không có Liên Hiệp Quốc, không có phương tiện thông tin đại chúng mà vẫn trụ được, kể cũng là khá lắm rồi.

    Nhiệm vụ bây giờ đặt lên thế hệ mới, phát triển lâu dài, hướng tới tương lai!!!???

    VN2006A viết:
    Văn hóa Việt Nam thiên về bạo lực là vì dân tộc VN có truyền thống chống ngoại xâm, vì vị trí địa lý của VN . Đó là 2 mặt của 1 tấm Medaille!!!

    Chỉ nhân hậu thì làm sao chống ngoại xâm được??? nhất là lại toàn phải chống kẻ mạnh hơn mình nhiều lần. Nên ra trận là phải quyết tâm cao độ, cái chết cầm chắc trong tay, thân mình còn không tiếc, sao có thể tiếc thân người khác.

    Nói nghe qua thì cũng đúng, nhưng tại sao mình bị xâm lược hoài vậy?, không phải chỉ vì vị trí địa lý của VN mà là người ta thấy VN như thế nào (lãnh đạo cầm quyền như thế nào) mới dám xâm lược chứ!.
    Cứ để cho người ta đánh đã đời, mới đánh lại được vài cái rồi cứ luôn tự hào là anh hùng thì có đáng không, có cam tâm không?.
    Tốt nhất là phải "chỉnh lý môn hộ" đã để người ta không dám coi thường thì bắt nạt cũng không dám chứ nói gì đến ngoại xâm.

    Câu trả lời: "Thoát Việt"

    Guest_6596 viết:
    Thành lập phong trào "Thoát Việt"
    Trước khi có vài kẻ ngu ngốc vào đây phọt bừa về chuyện phải giữ vững cội nguồn, tôi nhắc quý vị rằng hơn một triệu người VN đã rời bỏ đất nước ra đi (thuyền nhân) trong 30 năm sau khi nội chiến kết thúc.

    Hỡi các bạn, những người không may mắn sinh ra là người VN, các bạn nghèo, hèn, xấu, kém, yếu, ngu và dốt.

    Vì nói tiếng VN, mang văn hóa VN, mang vẻ ngoài VN, và mang các mối quan hệ VN, nên các bạn phải tiếp tục tiếp xúc với những kẻ khác cũng nghèo, hèn, xấu, kém, yếu, ngu và dốt gần giống các bạn

    Nếu ta không có quyền chọn nơi sinh, thì không ai có thể ngăn cấm ta chọn cuộc sống của mình. Hãy chọn một cuộc sống không có nghèo, hèn, xấu, kém, yếu, ngu và dốt.

    Chỉ có "Thoát Việt", chúng ta mới trở thành Người được.

    Với những ai còn do dự, hãy nhìn vào nhật bản với phong trào "Thoát Á" khoảng 200 năm trước, và thành tựu của họ sau đó.

    Phong trào "Thoát Việt" sẽ tìm cách trang bị cho các bạn lý luận, phương pháp. Phong trào sẽ không cung cấp cho bạn của cải vật chất, mà chỉ cung cấp thông tin mà thôi.

    Nếu bạn muốn tự cứu lấy mình, phong trào "Thoát Việt" sẽ giúp đỡ bạn.

    Hãy vượt qua cái dớp của tổ tiên
    Hãy chui ra khỏi rào cản bệnh hoạn mà dân tộc VN đã tạo ra quanh bạn.
    Hãy sống như một con người.

    Ngày 23, tháng 3, năm 2008.

    http://v1.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=14109

    Có lẽ vì người VN ta quá khôn ngoan + khôn lỏi và + thêm cái láu cá nữa. Vì thế cứ nhìn xung quanh là thấy toàn là kẻ thù !.Thận chí toàn ta với ta cứ hai ba người ngồi nói truyện về xã hội với nhau có lẽ cũng cho là kẻ thù ! Ôi một Đất Nước vì sao mà có nhiều kẻ thù đến thế !.?

    Nhật tàn bạo với kẻ thù của họ . Một dân tộc có hẳn một trà đạo với bao cử chỉ mang tính lễ nghi cực kỳ phức tạp là một dân tộc có tính cực đoan . Mặt mạnh của tính cực đoan này là học, hiểu và làm tới nơi tới chốn . Cái hay của Nhật là từ thế chiến II tới nay, họ đã tận dụng được mặt tốt và giảm thiểu mặt sấu tuy là nó vẫn tồn tại . Cách nhìn khá rẻ rúng với những sắc dân châu Á khác là một, ngoại trừ bạn là khách hoặc đã chứng minh được mình .

    Đức là một nước tương tự . Bỏ qua phần nhạc của các sáng tác gia người Đức, cách xử sự của họ ở ngoài đời -Beethoven, Brahms, Goethe ... có một mẫu số chung . Phải có được thế chiến II họ mới học được cách chế ngự mặt xấu mà phát huy mặt mạnh . Mình thì được chủ nghĩa CS làm cả đất nước lên đồng, hay nói đúng hơn, phần thú của con người được phát triển tột đỉnh . Bây giờ cách bung ra làm ăn của con người VN cũng thế, vẫn là một kiểu lên đồng .

    Bài này nói chung không đạt vì văn hóa của VN cần những bản phân tích riêng rẽ . Lý do: quá nhiều vấn đề . Và sự so sánh với Nhật quả là khập khiễng què quặt . Cái mạnh về tinh thần và văn hóa của Nhật biểu lộ mọi nơi, mọi lúc, trong khi đó, không biết ngày xưa ở VN làm sao nhưng bây giờ thì blah. Đúng, có sự xuống cấp trầm trọng . Và cũng đúng luôn, muốn gột bỏ cái gông cùm là đảng CSVN, mỗi người dân phải tự xem xét mình và lột bỏ cái tính CS trong chính mình trước . Đảng CSVN tồn tại vì có một số người đủ lớn đang ngày đêm bảo vệ và ủng hộ nó bằng mọi cách, và một số lớn, vì đã "sống chung với lũ" quá lâu, học được lối sống tệ hại bắt nguồn từ "lũ". Lâu ngày họ quen nên họ đạt tới mức cần "lũ" để sống .

    Tôi không tin bài này của bà Phạm Thị Hoài vì văn phong khác hẳn . Nhưng nếu đúng, chất lượng không như các bài trước . Với kiến thức như bà Hoài, bà có thể làm một phân tích hẳn về văn hóa Việt mà không phải dựa vào một so sánh khá khập khiễng .

    Những ai muốn "hiểu thêm", rất nhiều bài của tác giả Nguyễn Hưng Quốc, chỉ cần bỏ qua phần văn học là xuất hiện những phân tích về văn hóa đáng nể .

    Rất muốn nhấn nút cám ơn nhưng không biết lam sao, cám ơn tác giả. Minh Trị Duy Tân thực ra thì nó được phân chia hai gia đoạn dù không quá rõ rệt: Trước những năm 8x và sau những năm 8x của thế kỷ mười chín. Nhu cầu Minh Trị xác thực đến từ yêu cầu khoa học công nghệ, khi chiến hạm Mỹ áp cảng Nhật đòi giao thương thì giới tinh hoa Nhật nhận ra sự thua thiệt kỹ nghệ đang đe dọa nền độc lập của họ nên mới thúc đẩy phong trào canh tân. Giai đoạn đầu Minh Trị là sự thăng hoa của tinh thần canh tân về mặt tư tưởng vốn tích tụ từ cuối thời Edo, lúc này chính quyền Minh Trị nhường sân chơi tư tưởng cho giới trí thức, chính phủ tập trung phát triển khoa học công nghệ. Khi đã thực sự dành được vị thế độc lập, chính quyền siết chặt lại phong trào canh tân theo hướng củng cố quyền lực cho Thiên Hoàng và bắt đầu bước vào giai đoạn chế độ độc tài thông minh. Song cái vốn văn minh mà trí thức Nhật truyền tại chừng 30 năm đó đủ mạnh để nuôi dưỡng chí khí Nhật trường tồn.
    Việc tác giả cho rằng Minh Trị không phải là cách mạng kỹ nghệ là chưa xác đáng, đổi mới tư tưởng thôi chưa đủ, ý thức và vật chất phải song hành.
    Khi so sánh phòng trào Hy Mã và Dụ Cát cho canh tân hai nước, tác giả nhận thấy cái chung rất tiến bộ nhưng lại không giải mã được câu này của Sào Nam "Quốc không có thì chủ với ai?". Lương có từng khuyên Phan về việc chớ lo có ngày độc lập, nên lo cái chí khí. Cái này rất đúng nữa, tuy nhiên tâm lý dân chúng bị đè đầu cưỡi cổ thì cái đường cùng đó ai giúp dân. Tuyệt nhiên sẽ sinh ra các hành động hồ đồ, phát sinh con đường bạo lực, cái tâm thế của dân nó quan trọng lắm, cái này thì dù hiền triết đến đâu cũng phải thức thời. Lương và Khang ở Tàu, Yong hyo Pak và Kim Ok kyun ở Hàn, hay Tây Hồ, Lương Văn Can vấn có thắng được đâu: Tưởng, Mao, Kim, Lee, ông Hồ, ông Diệm, ông Thái Học,...cuối cùng đi theo con đường khác. Tôi cũng tin chắc rằng nếu Nhật rơi vào thế đô hộ thì liệu họ có theo phong trào của Fukuzawa hay không? Cái sự khôn ngoan của Nhật chính là nó không có rơi vào cái thế mất bò mới lo làm chuồng.
    Chính quyền VN hiện tại có đủ đk để cải cách kỹ nghệ một cách đúng hướng, trí thức VN cũng đến lúc phải khởi tạo canh tân, nhưng e là cả hai ỷ lại và kìm hãm nhau, chạy theo cái bóng ma CNCS để đuổi hình bắt chữ một cách vô tích sự.
    Độc lập không phải là súng đạn, không phải là đồng minh dân chủ hay độc tài, mà từ bắt tay sản xuất một cái xe đạp ra hồn, dân đi đường trật tự....Có vậy thôi mà xa lắm lắm!

    Văn hóa Việt Nam thiên về bạo lực là vì dân tộc VN có truyền thống chống ngoại xâm, vì vị trí địa lý của VN . Đó là 2 mặt của 1 tấm Medaille!!!

    Chỉ nhân hậu thì làm sao chống ngoại xâm được??? nhất là lại toàn phải chống kẻ mạnh hơn mình nhiều lần. Nên ra trận là phải quyết tâm cao độ, cái chết cầm chắc trong tay, thân mình còn không tiếc, sao có thể tiếc thân người khác.

    Nếu không thì phải học tập các bạn Lào anh em, hiền hậu, suốt ngày bị bắt nạt.

    Hy vọng thế giới ngày càng thay đổi, dân VN rũ bỏ được tính bạo lực!

    Nhân bàn về tính cách người Nhật, thấy người Nhật chịu khó học hỏi nước ngoài. Nhưng có chế biến, chứ không thu nạp 100%. Như học Wusu của Tầu nhưng chế ra Karate, Aikido, Ju do...của riêng mình. Trong mọi lĩnh vực đều thấy tương tự.

    Ông VN thì vọng ngoại và chẳng có chế biến gì. Làm được như nước ngoài đã xem là tốt lắm rồi (chất lượng ngoại, giá nội!!!)

    Thời Thực Dân Pháp khai hóa thì biết được "Cơm Tầu, gái Nhật, Nhà Tây!!!" Nay nhờ có In tẹc nét biết thêm được "rân chủ Mỹ".

    1 dân tộc mà bốn nhu cầu cơ bản -Tứ Khoái- đều là đồ ngoại cả thì không hy vọng gì nhiều, phỏng???!!!

    Người Việt có những mâu thuẫn kỳ lạ. Chúng ta mang tự ái dân tộc rất cao nhưng đồng thời chúng ta cũng mang một tinh thần vọng ngoại mù quáng. Chúng ta thù ghét sự hiện diện của ngoại bang trên đất nước chúng ta bất kể sự hiện diện đó có chính đáng đến đâu, nhưng đồng thời giữa chúng ta cũng không tin lẫn nhau, xưa nay mọi giải pháp quan trọng của đất nước chúng ta đều trông chờ vào ngoại nhân, chớ không tự quyết định số phận của mình.

    Mỗi khi nói về những tệ hại của đất nước hiện nay đa số chúng ta thường hay đổ hết trách nhiệm cho người CS. Thật sự CS không phải là thành phần duy nhất chịu trách nhiệm cho những bi kịch của đất nước hôm nay, họ chỉ là sản phẩm đương nhiên của một nền văn hóa thiếu lành mạnh. Nếu CS là nguyên nhân của mọi sự xấu xa thì thành phần người Việt đang sống tại những quốc gia văn minh và giàu có nhất thế giới như Hoa Kỳ, Canada, Úc… phải là những người thể hiện nếp sống văn hóa cao xứng đáng với xã hội văn minh mà họ thừa hưởng. Nhưng không, những người Việt đó, tuy khá hơn người trong nước nhưng vẫn thua kém nhiều sắc dân khác, vẫn mang tất cả những khuyết tật mà cụ Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh đã nêu ra gần một trăm năm trước. Vẫn chia rẽ, vẫn tỵ hiềm nhau, vẫn xâu xé lẫn nhau, có khi chỉ vì bất đồng quan điểm, có khi chỉ vì một quyền lợi thật nhỏ, thậm chí có khi chỉ vì một hư danh”. - Phạm Hoài Nam

    Cái khác nhau lớn giữa người Việt và người Nhât:

    - Nước Nhật không bị ngoại xâm đô hộ. Nước Việt thì bị.
    - Người Nhật sớm thấy sự trì trệ của Nho Giáo nên mới đi theo thuyết "Thoát Á Luận", đi theo lường lối triết học phương Tây. Chả thế mà nước Nhật hiện nay được coi là một nước phương Tây dù nằm tại Đông Á. Người Việt thì không. Vẫn lối học kiểu 'tầm chương trích cú'. Vẫn kiểu mang thứ bậc trong gia đình vào trong xã hội, công ti.
    - Người Nhật có sự tự hào dân tộc rất lớn. Người Việt thì có it, dặc biệt trong thời bình.
    - Người Nhật có tầm nhìn xa, thấy rừng chứ không chỉ thấy cây. Vì vậy họ sẵn sàng chấp nhận sự chiếm đóng của Mĩ, chấp nhận bản HP do Mĩ đề nghị khi thấy hợp lí, có lợi cho sự phát triển lâu dài của Nhật. Người Việt thì thù hận lâu. Đến tận bây giờ sau 36 năm ở tư thế người chiến thắng mà vẫn có nhiều người (ngay cả trong diễn đàn này) ghét Mĩ.
    - Người Nhật rất đoàn kết gắn bó, có tinh thần làm việc tập thể cao. Người Việt rất thiếu tính đoàn kết, có tính địa phương, cục bộ. Cùng một dân tộc mà còn phân biệt, kì thị bắc-nam.
    - Người Nhật ít tính đố kị, Người Việt thì nhiều tính này.
    - Người Nhật rất kiên nhẫn. Người Việt rất thiếu tính này (nhỏ như chuyện xe khác chậm giờ một tí đã làm loạn lên rồi).

    Pages