Nguyễn Gia Kiểng - Một bài học chúng ta vẫn chưa chịu học

  • Bởi Admin
    26/05/2011
    13 phản hồi

    Nguyễn Gia Kiểng

    Mùa hè 2006. Sáu trí thức có tiếng tại hải ngoại trao đổi với nhau qua e-mail và đồng ý thành lập một tổ chức ủng hộ Khối 8406. Lúc đó bản tuyên ngôn 8-4-2006 đã thu thập được hơn 2000 chữ ký và gây hứng khởi cho họ. Sau một thời gian trao đổi có vị đưa ý kiến là nên chuyển sang ủng hộ công nhân đang đình công đòi tăng lương và cải thiện điều kiện lao động. Mọi người đồng ý vì cho rằng cuộc đấu tranh của công nhân là một cơ hội mà đối lập dân chủ không thể bỏ lỡ vì chỉ có quần chúng mới có thể lật đổ được chế độ cộng sản. Tuy nhiên không ai trong họ có kinh nghiệm hoạt động công đoàn và hiểu biết về tình trạng công nhân. Họ nghĩ tới một người hoạt động dân chủ tại Ba Lan được biết là đã từng hoạt động công đoàn trong nước. Tất cả phấn khởi vì Ba Lan cũng là nơi mà công đoàn Đoàn Kết (Solidarnosc) đã lật đổ chính quyền cộng sản. Họ liên lạc với anh này và được sự đồng tình vì anh bạn này cũng muốn có "hành động cụ thể hướng vào quần chúng". Thế là một kế hoạch hoạt động được vạch ra và tiến hành sôi nổi, trong đó vấn đề cốt lõi là thành lập một công đoàn độc lập trong nước, một Solidarnosc Việt Nam. Đại hội thành lập sẽ được tổ chức tại Warszawa vì đây là địa điểm có ý nghĩa biểu tượng và hơn nữa sẽ được sự yểm trợ của những gương mặt Ba Lan đã làm ra lịch sử. Sau khi đã đạt tới đồng thuận trong nhiệt tình họ đi vào hành động cụ thể và các vấn đề cụ thể bắt đầu: phải thành lập ra một công đoàn độc lập trong nước vì chưa có, như vậy phải tìm ra những công nhân hưởng ứng kế hoạch này và dám thách thức chính quyền bằng cách đứng ra thành lập một công đoàn độc lập. Đến đây họ lại khám phá ra là tất cả đều không quen biết một công nhân nào như vậy. Tuy vậy vấn đề không thể trì hoãn vì ngày dự định ra mắt tại Ba Lan đã gần kề. Chỉ còn một cách là nhờ một người bạn trong nước đi tìm những người đủ dũng cảm để chấp nhận ghi tên mình vào một Công Đoàn Việt Nam Độc Lập. Kết quả là một danh sách hơn hai mươi người, trong đó nhiều người chưa biết nhau, có những người không ưa nhau và không ai đang thực sự là công nhân cả. "Công Đoàn Độc Lập Việt Nam" chỉ là một danh sách phải lập ra để cuộc họp mặt Warszawa có danh nghĩa. Nó nhanh chóng chìm vào quên lãng. Cuộc họp mặt Warszawa đi tới một ủy ban yểm trợ một công đoàn không hề có, nó chia rẽ ngay sau khi thành lập. Một vài người kiên trì thấy cần phải đào tạo ra những công nhân có quyết tâm và có kiến thức cả về hoạt động công đoàn lẫn đấu tranh cho dân chủ, nhưng họ không được hưởng ứng vì đây là một cố gắng quá lớn và quá dài. Tìm ra được những công nhân dám hoạt động đối lập đã khó, tìm ra những công nhân dám hoạt động và có ý thức chính trị lạị càng khó hơn, gần như là chuyện không thể có. Sự nồng nhiệt lắng xuống nhanh chóng, những người tham gia lúc đầu theo nhau bỏ cuộc và cuối cùng ủy ban yểm trợ cũng chìm vào quên lãng.

    Câu chuyện trên đây có vẻ như chuyện đùa. Nhưng nó có thực và nó cũng không vô hại. Kế hoạch này đã làm tiêu hao nhiều thì giờ và nghị lực đáng lẽ phải được đầu tư vào những hoạt động nghiêm chỉnh; nó cũng đã đưa nhiều thanh niên có thiện chí trong nước vào hoạn nạn, kể cả vào vòng lao lý. Ba nươi sáu năm đã trôi qua từ ngày 30-4-1975 nhưng chế độ cộng sản vẫn còn nguyên vẹn và phong trào dân chủ vẫn chưa đạt được thành quả nào vì phần lớn những cố gắng "đấu tranh" đã chỉ tương tự như câu chuyện trên đây.

    Hiện nay không những phong trào dân chủ đã không đạt được kết quả nào mà nó còn nguy cơ sắp tàn lụi nhanh chóng như một bó đuốc đã cháy hết rơm. Một anh bạn, đứng đắn và đầy thiện chí, trước đây là một viên chức cao cấp trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa, thở dài khi tôi mời tham gia hoạt động: "tôi rất quí trọng và hết lòng ủng hộ các anh, nhưng vấn đề là tôi đã 75 tuổi rồi!".

    75 tuổi năm 2011 nghĩa là vào tháng 4 năm 1975 anh chỉ mới có 39 tuổi, chính xác là 38 tuổi rưỡi vì anh sinh cuối năm, như phần lớn các viên chức và sĩ quan cao cấp của chế độ VNCH. Anh là một người trung thực và tha thiết với đất nước, nhưng thời giờ và cố gắng của anh đã được dành cho những hiệp hội cựu viên chức VNCH, cựu sinh viên, các sinh hoạt cộng đồng trong đó chủ yếu là văn nghệ và chào cờ, các cuộc hội thảo chống cộng v.v. Trong khi đó kim đồng hồ vẫn quay. Thất bại hổ nhục nhất của chế độ VNCH không đến ngày 30-4-1975, mà sau đó. Hàng nghìn viên chức và sĩ quan cao cấp ở tuổi cường tráng và hàng chục nghìn trí thức đủ mọi bộ môn trưởng thành trong chế độ VNCH đã không xây dựng được gì đáng kể sau hơn ba thập niên trong những điều kiện hoàn toàn tự do và khá nhiều phương tiên tại hải ngoại, dù trước mặt họ chỉ là một chính quyền tham nhũng, bất tài và bất chính. Đó là bằng cớ hùng hồn rằng chế độ này không có thực chất. Những người như anh bạn tôi vừa kể là rất hiếm. Anh còn tiếc. Trong tuyệt đại đa số các viên chức và sĩ quan cao cấp của chế độ VNCH không có gì để tiếc, họ đã bỏ cuộc ngay sau ngày 30-4-1975. Một chế độ có chút thực chất, dù chỉ một chút thôi, không thể như thế.

    Trong thời gian trước và sau 1975 tôi có dịp tiếp xúc với rất nhiều người đã từng giữ những chức vụ cao nhất trong chính quyền VNCH, dân sự cũng như quân sự, và qua họ tôi cũng biết luôn những người chưa gặp. Họ cho tôi một nhận thức đầy đủ về lớp người đã cầm vận mệnh các chế độ Quốc Gia Việt Nam rồi Việt Nam Cộng Hòa. Trừ các tướng lãnh, trong đại bộ phận họ đều là những người có bằng cấp đại học và nói chung cũng là những người tốt trong cuộc sống bình thường, rất ít người gian và càng ít người ác. Nhưng tuyệt nhiên họ không biết gì về chính trị, dù một số người tưởng rằng mình biết. Họ đều chỉ là những cá nhân, do tình cờ mà quen biết những người tình cờ được hoàn cảnh đưa lên cầm quyền và vì thế được bổ nhiệm vào những địa vị lãnh đạo dù không có cả kiến thức lẫn kinh nghiệm lẫn ý chí chính trị. Bộ phận nòng cốt của các chính quyền quốc gia là một lớp người riêng do chế độ thuộc địa Pháp tạo ra, sống tách biệt khỏi xã hội Việt Nam mà họ không hề cố gắng để hòa nhập, hiểu biết rất ít về lịch sử và văn hóa Việt Nam, có khi không thông thạo cả tiếng Việt (tôi chưa gặp một người nào trong họ nói và viết đúng tiếng Việt). Họ sống co cụm tại Sài Gòn và cũng cô lập ngay trong thành phố này. Dù có thể đang giữ những chức vụ chính trị rất quan trọng họ vẫn tự nhận một cách hãnh diện là không làm chính trị và không ưa những người hay thắc mắc về chính trị. Họ có thể nhận, thậm chí chạy chọt để có, những chức vụ mà họ không hề có chút khả năng nào để đảm nhiệm. Đối với họ chức vụ trước hết là danh vọng và quyền lợi, những người tốt nhất cũng chỉ có một tinh thần trách nhiệm rất giới hạn. Hầu như không ai cảm thấy có trách nhiệm với quần chúng Việt Nam mà họ nhìn như một khối người xa lạ. Các tướng lãnh có thể tìm cách cho con trốn lính, các ông bộ trưởng giáo dục có thể cho con đi học trường Pháp mà không hề thấy có nhu cầu phải giải thích với ai cả. Họ cũng không thuộc một tổ chức chính trị đúng nghĩa nào mà chỉ là những cá nhân làm chính trị trong thời gian ngắn ngủi giữ những chức vụ chính trị. (Đến đây xin mở một ngoặc đơn về trường hợp Đảng Đại Việt, chia rẽ làm ba hệ phái. Đảng này không phải là một chính đảng đúng nghĩa vì các đảng viên cao cấp chỉ hành động như những nhân sĩ. Các ông tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, thủ tướng Trần Thiện Khiêm và nhiều bộ trưởng và tướng lãnh khác cũng là đảng viên Đại Việt nhưng họ hoàn toàn không coi đảng là gì cả. Nhìn từ bên ngoài Đại Việt chỉ là kết hợp lỏng lẻo của những người trên lời nói chấp nhận giúp nhau thăng tiến trong lòng chế độ VNCH). Trong sinh hoạt chính trị các cấp lãnh đạo VNCH chỉ là những nhân viên tạm thời không tay nghề đến với hoạt động chính trị để có một chút công danh. Họ làm chính trị như thế rồi nghĩ rằng làm chính trị là mánh mung và không thích chính trị. Anh bạn mà tôi nói ở phần trên xuất phát từ thành phần trung lưu, vươn lên nhờ học vấn và chuyên cần nhưng cũng chỉ lên được tới chức vụ anh đã giữ nhờ đã hội nhập với "môi trường", nghĩa là không bộc lộ những thắc mắc về chính trị. Những viên chức và sĩ quan như anh ngày càng nhiều trong chế độ VNCH nhưng họ chưa đạt được tới những địa vị quyết định. Nếu chế độ VNCH kéo dài thêm mười năm nữa thì tình hình có thể thay đổi, nhưng lịch sử đã sang trang ngày 30-4-1975.

    Sau ngày đó tôi lại có dịp tiếp xúc với nhiều trí thức miền Bắc và lại càng thất vọng hơn. Một số nhắc lại một cách ngớ ngẩn những giáo điều Mác-Lênin, tất cả không những mù tịt về chính trị mà còn thiếu ngay cả những kiến thức rất sơ đẳng về thế giới, kể cả về Trung Quốc và Liên Xô. Chỉ sau một thời gian ngắn tôi có thể nhận ra là trí thức chẳng có vai trò gì trong guồng máy cộng sản, đã thế còn bị bưng bít và khống chế; qua những tâm sự riêng tư họ tỏ ra rất bất mãn nhưng ngoài mặt vẫn tâng bốc chế độ bằng ngôn ngữ của lưỡi gỗ.

    Nói rằng trí thức Việt Nam không biết gì về chính trị có thể sẽ bị nhiều người cho là nói quá đáng. Nhưng sự thực là như thế. Họ không biết điều căn bản nhất trong những điều phải biết về chính trị, đó là hoạt động chính trị không bao giờ là có thể là hoạt động cá nhân cả mà luôn luôn phải là hoạt động có tổ chức. Điều này đúng cho mọi hoạt động, nhưng đặc biệt đúng trong hoạt động chính trị, và đúng một cách tuyệt đối cho đấu tranh chính trị. Họ cũng không hiểu một điều rất cơ bản khác là không thể có một chế độ dân chủ nếu không có các chính đảng đúng nghĩa. Không hiểu được những điều cơ bản này đã là nguyên nhân của nhiều ngộ nhận lớn khác. Thí dụ, chính trong khi suy nghĩ một cách nghiêm chỉnh để xây dựng một chính đảng người ta sẽ hiểu rằng một chính đảng đúng nghĩa chỉ có thể xây dựng được nếu được quan niệm như một dụng cụ để thể hiện một tư tưởng chính trị nghiêm túc và để thực hiện một dự án chính trị đúng đắn, và dù vậy cũng chỉ có thể là thành quả của những cố gắng xây dựng bền bỉ trong nhiều năm. Không có tư tưởng chính trị thì không xây dựng được đảng và nếu đã có cũng không giữ được – ĐCSVN đang mất thực chất để chỉ còn là một hư cấu vì đã mất lý tưởng. Và nếu không có tổ chức chính trị thì cũng rất khó có kiến thức chính trị bởi vì tổ chức là môi trường bắt buộc để trao đổi và học hỏi những kiến thức chính trị. Mọi tổ chức đều là môi trường sản xuất và sàng lọc ý kiến, nhưng tổ chức chính trị, hay chính đảng, là môi trường không có không được để có những ý kiến đúng về đấu tranh chính trị. Không có chính đảng đúng nghĩa người ta chỉ có thể hụt hẫng, làm những việc hời hợt phù phiếm mỗi khi ngứa ngáy thấy cần hoặc có thể hành động. Một cách cụ thể, các vị trí thức đã được nói tới ở phần đầu bài này nếu đã sinh hoạt trong một tổ chức chính trị đúng nghĩa đã không hành động như họ đã hành động. Họ đã hiểu rằng không thể vận động quần chúng như thế; quần chúng chỉ đứng dậy đấu tranh nếu thấy có một tổ chức đủ mạnh để lãnh đạo họ và cho họ niềm tin vào thắng lợi chắc chắn. Họ cũng sẽ biết rằng thành phần công nhân tại Việt Nam còn phải được chuẩn bị rất nhiều trước khi có thể động viên. Và họ cũng sẽ không bị hớp hồn trước không khí tưng bừng của những đám đông hàng triệu người hoan hô những cuộc cách mạng đã thành công, vì họ sẽ hiểu rằng không phải vì được quần chúng xuống đường ủng hộ mà các cuộc cách mạng đó đã thành công, trái lại quần chúng đã xuống đường ủng hộ vì chúng đã thành công, và chúng đã thành công nhờ sự phấn đấu kiên trì của một tổ chức.

    Tại sao Việt Nam vẫn không trút bỏ được một trong những chế độ độc tài tồi tệ nhất thế giới? Dứt khoát không phải là vì dân trí chúng ta thấp hay chí khí dân ta hèn. Cũng không phải vì chính quyền cộng sản quá hung bạo, họ không dám và cũng chưa cần đàn áp đẫm máu. Lý do chỉ là vì chúng ta tuy có khá nhiều trí thức chuyên môn nhưng lại thiếu một lớp trí thức chính trị, nghĩa là một lớp người trăn trở vì sự trở thành của đất nước, đầu tư vào cố gắng học hỏi tư tưởng chính trị và phương thức đấu tranh chính trị, sẵn sàng dấn thân để đất nước được quản trị một cách hợp lý dù phải trả giá đắt, và trong mọi trường hợp không chấp nhận phục tùng sự tồi dở để được những quyền lợi. Sự thiếu vắng này rất tai hại vì bất cứ một cuộc đổi đời nào cũng phải do trí thức lãnh đạo, dù là trí thức tự học hay trí thức được đào tạo một cách chính qui. Nó là do một di sản văn hóa. Trong hàng ngàn năm thay vì những trí thức chúng ta đã chỉ có những kẽ sĩ mà mộng đời chỉ là được bán rẻ phẩm giá, được quì xuống để làm tôi tớ không điều kiện cho những vua chúa; những người đậu những khoa thi thơ phú được bổ nhiệm làm quan cai trị. Làm chính trị như thế chỉ là làm quan và làm quan chỉ là để có danh vọng chứ không phải để phục vụ nhân dân. Chúng ta không có chính trị vì thế đã không có trí thức chính trị. Những người trí thức chính trị đúng nghĩa tự nhiên biết phải học hỏi những gì, để biết phải làm gì và làm như thế nào trong mỗi giai đoạn. Trong giai đoạn hiện nay họ sẽ hiểu ngay là phải xây dựng những tổ chức dân chủ và sẽ đánh giá mọi hoạt động theo tiêu chuẩn chúng đóng góp gì cho tiến trình xây dựng một lực lượng dân chủ lành mạnh. Chúng ta chia rẽ và phân tán, với hậu quả tự nhiên là bất lực, vì thiếu những trí thức chính trị. Đó là bài học mà đáng lẽ chúng ta đã phải biết từ lâu nhưng vẫn không chịu rút ra sau chiến thắng cộng sản năm 1975, sau khi bức tường Berlin sụp đổ năm 1989, và hình như cho tới bây giờ vẫn chưa chịu học.

    Phải làm những cố gắng nào để xây dựng được một tổ chức dân chủ mạnh? Câu trả lời dĩ nhiên là phức tạp và vượt khuôn khổ của bài viết này nhưng trước hết có hai cố gắng mà người trí thức Việt Nam phải làm để trở thành một trí thức chính trị và góp phần xây dựng lực lượng dân chủ.

    Thứ nhất là phải cố gắng vươn mình lên cao hơn. Nếu mộng ước của chúng ta chỉ nhỏ bé như một chức vụ và một quyền lợi nào đó thì giải pháp hay nhất là luồn lách. Chỉ khi có những ước mơ lớn như đổi hướng đi của lịch sử, cải thiện đời sống và đem lại tự do, phẩm giá và chỗ đứng xứng đáng trên thế giới cho dân tộc chúng ta mới thấy mơ ước vượt quá sức mình và mới thấy cần phải có tổ chức dù phải nhọc nhằn, gian lao.

    Thứ hai là phải cố gắng sống thực với mình. Cho tới nay hình như điều quan trọng đối với trí thức Việt Nam không phải là những gì mình nghĩ về mình mà là cái nhìn của người khác về mình. Một trí thức Việt Nam có thể làm những điều rất tồi tàn mà không thấy xấu hổ trừ khi bị phát giác. Kết quả là chúng ta đóng kịch, đeo mặt nạ và nói dối với nhau. Những con người như thế không thể xây dựng được với nhau một tổ chức lâu bền vì trong sinh hoạt chung cuối cùng con người thực bắt buộc phải xuất hiện. Lý do chính khiến cho đến nay những người dân chủ chỉ có những hợp tác lỏng lẻo và tạm bợ là vì họ không đến với nhau bằng căn cước thực.

    Đất nước không phải đã không cơ hội lớn. 1945, 1954, 1975, 1989 đã là những cơ hội bị bỏ lỡ vì chúng ta thiếu những trí thức chính trị.

    Ngày nay chúng ta lại sắp có một cơ hội lớn khác. Một là sóng dân chủ mới, làn sóng dân chủ thứ tư, đã bắt đầu tại Bắc Phi và Trung Đông và chắc chắn sẽ tới Việt Nam. Trái với nhận định bi quan của một số người làn sóng dân chủ này sẽ tràn khắp thế giới. Không thể khác. Từ khi chủ nghĩa cộng sản, và khái niệm chủ nghĩa nói chung, sụp đổ tất cả các chế độ độc tài đều trở thành nhảm nhí; chúng không còn gì để đề nghị và thuyết phục, thậm chí để lừa bịp. Chúng chỉ còn là những tập đoàn trấn lột thuần túy dựa trên đàn áp. Chúng đã kéo dài được cho tới nay chỉ vì thế giới cần một thời gian để tiêu hóa những thắng lợi sau khi phong trào cộng sản sụp đổ, nhưng thời gian ơn huệ này đang chấm dứt. Chúng ta phải cảnh giác để đừng lỡ tầu một lần nữa. Ngay từ bây giờ những chuyển động trong vùng này đã rất đáng để chúng ta suy ngẫm.

    Một trí thức gần đây nói với tôi: "Những biến cố ở các nước Trung Đông và Bắc Phi đang phủ nhận những gì các anh thường nói. Rõ ràng là các dân tộc này đã không cần một tổ chức dân chủ mạnh nào mà vẫn đánh đổ được các chế độ độc tài. Họ chỉ nhờ những phương tiện truyền thông hiện đại, Cell phone, Facebook, Twitter mà đã động viên được quần chúng đứng dậy". Đây là một trường hợp điển hình của tâm lý lấy ước mơ làm sự thực và viện mọi lý do để né tránh điều mình thấy là khó. Không ai chối cãi công dụng của Facebook nhưng nó không phải là yếu tố quan trọng nhất. Để chuyển biến tư tưởng và động viên quần chúng vai trò của nó không thấm vào đâu so với những bản tin và những bài bình luận phát đi từng giờ với phẩm chất rất cao của đài truyền hình Al Jareera. Các chế độ độc tài Tunisia và Ai Cập không phải đã sụp đổ vì quần chúng xuống đường, chúng thừa sức và sẵn sàng để đàn áp nhưng quân đội đã trở mặt và không cho chúng đàn áp. Quân đội đã khuyến khích và bảo vệ các cuộc xuống đường chủ yếu do tác động của Mỹ và Châu Âu mà quyền lợi gắn bó mật thiết với các nước trong vùng và nhận định chiến lược mới là phải chủ động tiến trình dân chủ hóa vì đó là điều kiện để có ổn vững lâu dài. Tại những nước mà Mỹ và Châu Âu không có ảnh hưởng trên quân đội -như Libya và Syria- cuộc đấu tranh giành dân chủ đã rất khó khăn. Tuy vậy Tunisia và Ai Cập vẫn chưa có dân chủ. Tiếp theo độc tài là quân luật để ngăn ngừa bạo loạn. Trên thực tế trong một thời gian không biết sẽ còn kéo dài bao lâu họ đang chịu đựng một chế độ quân phiệt. Và chúng ta cũng sẽ thấy là ngay cả sau khi một chế độ dân chủ chính thức được thành lập các quốc gia này sẽ phải trải qua một giai đoạn bối rối và trì trệ rất dài trước khi có được những chính đảng đúng nghĩa.

    Cuộc cách mạng dân chủ tại Bắc Phi và Trung Đông đã chỉ nhắc lại một lần nữa điều mà chúng ta đã phải tâm niệm từ lâu. Đó là nếu không có được những chính đảng đúng nghĩa thì ngay cả nếu nhờ may mắn mà có được dân chủ, một điều sẽ không xẩy ra tại Việt Nam, cũng không xây dựng được dân chủ và ách độc tài chỉ nhường chỗ cho bất ổn trong một thời gian có thể rất dài.

    Nguyễn Gia Kiểng
    (5-2011)

    Ghi Chú. Bài này viết cho dịp kỷ niệm 30-04-1975 nhưng vì Web Thông Luận bị phá hoại nên đã không thể phổ biến đúng lúc.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    13 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote]Nếu có thì giờ, mong bạn check lại thông tin. Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên chưa bao giờ tuyên bố nguyên tắc "không có thành viên ở trong nước". Nguyên tắc mà Tập Hợp trình bày trong buổi hội luận vừa rồi là "không công khai tư cách chí hữu của các anh em trong nước trước khi có đủ lực lượng, để tránh ĐCS đàn áp sớm và nhanh chóng dập tắt phong trào". Nói cách khác, các chí hữu của trong nước của THDCĐN sẽ chưa ra mắt đồng bào, chừng nào chưa nắm chắc thắng lợi.[/quote]
    http://danluan.org/node/8298
    VH-THDCĐN (khách viếng thăm) gửi lúc 00:49, 31/03/2011 - mã số 29555
    [quote]Bạn tò mò hỏi chúng tôi về các nhân vật dính đáng với THDCĐN và bị vào tù? Theo tôi biết thì trên nguyên tắc THDCĐN không có thành viên ở trong nước. Nếu có thì chỉ có Ban lãnh đạo mới được biết, các thành viên khác không được biết. Bản thân tôi cũng không được biết.[/quote]
    [quote=Khách quên tên]http://danluan.org/node/8957
    Câu hỏi của bạn - "tại sao không một người nào (của THDCĐN) dám về Việt nam" - làm tôi phải sửng sốt. Nó cho thấy bạn không hề tìm hiểu về Tập Hợp trước khi phê bình. Nếu đã tìm hiểu, bạn phải biết rằng Tập Hợp không việc gì phải "gửi người về Việt Nam". Từ lâu, THDCĐN đã có những chí hữu sống trong nước. [/quote]
    Vậy tóm lại là sao? Xin cho tôi hỏi, THDCDN:
    -Không có thành viên trong nước nhưng nói là có (nhưng không chỉ ra được) để lấy uy với đồng bào? Vậy thì nên giải tán đảng đi, đừng lừa đồng bào nữa.
    -Có nhưng không dám "lấy ít địch nhiều như chủ tịch kính yêu Nguyễn Gia Kiểng hùng hồn tuyên bố", nên mới phải hèn nhát lén lén lút lút hoạt động vì sợ vạ vào thân (nếu vậy đề nghị THDCDN rút ngay cái bài http://danluan.org/node/8957 xuống, vì lời nói không đi đôi với việc làm"!
    -Có nhưng nói là không, cái này thì tôi không dám ý kiến.

    Phản hồi: 

    [quote](Đến đây xin mở một ngoặc đơn về trường hợp Đảng Đại Việt, chia rẽ làm ba hệ phái. Đảng này không phải là một chính đảng đúng nghĩa vì các đảng viên cao cấp chỉ hành động như những nhân sĩ. Các ông tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, thủ tướng Trần Thiện Khiêm và nhiều bộ trưởng và tướng lãnh khác cũng là đảng viên Đại Việt nhưng họ hoàn toàn không coi đảng là gì cả. Nhìn từ bên ngoài Đại Việt chỉ là kết hợp lỏng lẻo của những người trên lời nói chấp nhận giúp nhau thăng tiến trong lòng chế độ VNCH).[/quote]

    Nếu ông Nguyễn Gia Kiểng đi thêm một bước nữa phân tích, phê bình hai đảng Cần Lao (thời ông Diệm, Nhu) và đảng Dân Chủ (thời ông Thiệu) để học hỏi thì hay biết mấy. Tuy rằng các đảng một thời mang vài tai tiếng (có khi bị xuyên tạc) nhưng chắc cũng có khối điều hay, ít nhất ta học hỏi từ các sai lầm khi áp dụng vào đất nước và con người VN. Đã học thì nên học nhiều thầy, nhiều sách chứ.

    Nói về triết lý, cương lĩnh, đường lối thì đảng nào lại không có, ngay cả dự án chính trị cũng thế, không lớn thì nhỏ. Đảng nào có thể để ra đề án chính trị vĩ đại, logic, lôi cuốn như các đảng cộng sản? Nhưng thực tế sau mấy mươi năm cọ xác với xã hội thì kết quả của các tổ chức ấy như thế nào?

    Như thế làm sao một người cẩn trọng có thể tin tưởng một đảng nhờ dựa vào đự án chính trị của nó? Cách nào để đánh tan sự hoài nghi khiến người người trở nên mạnh dạn tham gia, không phải đảng viên nòng cốt thì cũng đảng viên quần chúng, ít nhất là cảm tình viên?

    Phản hồi: 

    [quote][quote]Nhớ lại kỳ hội luận vừa qua mới biết THDCDN theo một nguyên tắc là không có thành viên ở VN (có thể ngoại lệ), nếu tôi không nhớ sai. Thế là thế nào? Đấu tranh cho VN mà không chú trọng vào người trong nước? Hay là cũng có một số nhưng TH tránh nhận trách nhiệm một khi họ bị nạn?[/quote]
    Nếu có thì giờ, mong bạn check lại thông tin. Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên chưa bao giờ tuyên bố nguyên tắc "không có thành viên ở trong nước". Nguyên tắc mà Tập Hợp trình bày trong buổi hội luận vừa rồi là "không công khai tư cách chí hữu của các anh em trong nước trước khi có đủ lực lượng, để tránh ĐCS đàn áp sớm và nhanh chóng dập tắt phong trào". Nói cách khác, các chí hữu của trong nước của THDCĐN sẽ chưa ra mắt đồng bào, chừng nào chưa nắm chắc thắng lợi.[/quote]

    http://danluan.org/node/8298
    VH-THDCĐN (khách viếng thăm) gửi lúc 00:49, 31/03/2011 - mã số 29555
    [quote]
    Bạn tò mò hỏi chúng tôi về các nhân vật dính đáng với THDCĐN và bị vào tù? Theo tôi biết thì trên nguyên tắc THDCĐN không có thành viên ở trong nước. Nếu có thì chỉ có Ban lãnh đạo mới được biết, các thành viên khác không được biết. Bản thân tôi cũng không được biết.[/quote]

    Phản hồi: 

    [quote=Người Việt ]
    Trong mọi thể chế dân chủ, trung tâm của hoạt động chính trị là các đảng phái. Chừng nào chưa xây dựng được ít nhất một chính đảng dân chủ đúng nghĩa để tiếp quản quốc gia, chúng ta sẽ chưa thể dân chủ hóa thành công, dù còn hay không còn chế độ cộng sản. Đó chính là bài học xương máu của nước Nga. Những người dân chủ Việt Nam phải rút kinh nghiệm.[/quote]

    Tôi đồng ý. Đã là chính đảng thì dù chưa cầm quyền cũng phải sinh hoạt, phải xây dựng, củng cố tổ chức, giúp dân giúp nước một cách bình thường chứ không phải đảng phái chỉ bất chợt sinh ra để đấu đá giành chính quyền, thất bại thì lập tức giải tán ai về nhà nấy. Đâu phải như vậy. Ở nhiều nước dân chủ, có những chính đảng đến nửa thế kỷ không ngoi lên được vị trí số hai chứ chưa nói tới việc giành đủ ghế để liên minh hay tự thành lập chính phủ, nhưng họ vẫn tồn tại, vẫn hoạt động như thường chứ không giải tán.

    Từ lâu tôi cũng ủng hộ phương thức âm thầm bí mật để bảo toàn lực lượng, tránh ồn ào để đỡ bị gièm pha, tránh kêu gọi "theo" người khác như vụ 5/6 vừa qua để không gây tranh cãi phản cảm, làm giảm giá trị hình ảnh của tổ chức mình.

    Nhưng tôi cũng đặc biệt nhấn mạnh tầm quan trọng của việc xác định sự hiện diện của tổ chức mình trong lòng quần chúng, làm sao để quần chúng luôn tin tưởng có một tổ chức đối lập hùng mạnh như thế đang mặc áo "tàng hình" tồn tại xung quanh mình và mong chờ ngày họ xuất hiện. Do đó, các tổ chức đối lập đều cần liên tục lập thành tích (bắt cướp trả lại tài sản cho dân, bênh vực dân bị ức hiếp, giúp đỡ những hoàn cảnh ôm nhau chờ chết trước cổng bệnh viện vì không có tiền...). Hãy thông báo rộng rãi những việc làm ý nghĩa đó của tổ chức mình cho dư luận biết, người thật việc thật, ai cũng có thể kiểm chứng. Quan trọng là tổ chức vẫn bí mật và những người dân khốn khổ kia cũng không có gì để mất, để bị chính quyền vu vạ "tiếp tay phản động".

    Về phần mình, tôi chưa tham gia tổ chức nào, nhưng bất cứ tổ chức nào có bài viết hay, tôi đều in ra và giúp họ phát tán hàng chục hàng trăm bản. Tôi hiểu rằng nếu hữu duyên thì họ sẽ gặp mình chứ mình không cần tìm họ, vì bất cứ chính đảng nghiêm túc nào đều có bộ phận tìm kiếm, giác ngộ, kết nạp thành viên rất bài bản, công phu, an toàn. Còn chính đảng mà viết thông báo "tuyển" đảng viên thì đó là một tổ chức thiếu chuyên nghiệp, một tổ chức thiếu... tổ chức, vừa thiếu an ninh cho chính đảng đó, vừa thiếu an toàn cho chính mình.

    Phản hồi: 

    [quote=Khách quên tên]
    2. [quote]Đảng này không phải là một chính đảng đúng nghĩa vì các đảng viên cao cấp chỉ hành động như những nhân sĩ. Các ông tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, thủ tướng Trần Thiện Khiêm và nhiều bộ trưởng và tướng lãnh khác cũng là đảng viên Đại Việt nhưng họ hoàn toàn không coi đảng là gì cả. Nhìn từ bên ngoài Đại Việt chỉ là kết hợp lỏng lẻo của những người trên lời nói chấp nhận giúp nhau thăng tiến trong lòng chế độ VNCH). Trong sinh hoạt chính trị các cấp lãnh đạo VNCH chỉ là những nhân viên tạm thời không tay nghề đến với hoạt động chính trị để có một chút công danh.[/quote]

    Thế nào là một đảng đúng nghĩa? Phải chăng một đảng đúng nghĩa phải có đội ngũ đảng viên gia nhập qua quá trình hoạt động, được đánh giá, giới thiệu, tuyên thệ, đóng liễm, theo đúng nội quy, kỹ luật, v.v...?

    Các đảng Cộng Hòa và Dân Chủ ở nước Mỹ có phải là đảng đúng nghĩa như thế không? Câu trả lời ắt hẳn là không! Nhưng thật sư Mỹ là nước dân chủ và tiến bộ nhất thế giới (đĩ nhiên cũng có những bất cập). Vậy "đảng đúng nghĩa" đâu có phải là một điều kiện thiết yếu cho xã hội dân chủ! Hay tình huống này là đặc biệt cho nước Mỹ thôi bởi vì từ khởi đầu xã hội Mỹ đã là dân chủ, không cần tranh đấu cho dân chủ và vì thế không cần "đảng đúng nghĩa"?

    (ghi chú: tôi chẳng rõ lắm về đảng phái thời VNCH nên không dám có ý nói rằng chúng giống các đảng ở Mỹ)[/quote]

    Cảm ơn bạn. Câu hỏi này rất hay!

    Theo tôi, chính đảng là tập hợp của những con người có cùng chính kiến và cùng lý tưởng. Nó là một tập thể có cơ sở tư tưởng chính trị, có tổ chức và có quyết tâm tranh đấu để thay đổi xã hội.

    Như vậy, một chính đảng đúng nghĩa cần hội đủ những tiêu chí sau:

    1) Có lí tưởng

    2) Có một cơ sở tư tưởng làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động.

    3) Có tổ chức

    4) Có quyết tâm thay đổi xã hội

    Xin đặc biệt lưu ý về yếu tố thứ hai, một yếu tố mà, theo kinh nghiệm của tôi, thì rất ít khi được quan tâm đúng mức.

    Cơ sở tư tưởng là gì? Nó bao gồm một dự án chính trị cho đất nước, những lập luận bảo vệ dự án, và một đồng thuận về chiến lược đấu tranh. Nói một cách giản đơn, cơ sở tư tưởng là đồng thuận của các thành viên về những mục tiêu chính trị, và phương pháp để đạt được mục tiêu của đảng mình. Có thể hiểu nôm na rằng nếu một chính đảng không đầu tư vào cố gắng xây dựng một cơ sở tư tưởng, nó chẳng khác gì một tài xế không chịu xác định lộ trình trước khi nổ máy. "Người tài xế" đó sẽ không biết phải lái đất nước về hướng nào, và lái như thế nào để khỏi bị "tai nạn". Đất nước chí nguy!

    Mặt khác, những chính đảng hùng hục hành động khi chưa xây dựng xong cơ sở tư tưởng có thể tan rã rất nhanh. Các nghiên cứu tâm lí học đã khẳng định rằng với các tập thể ở mọi qui mô, đồng thuận của tập thể là sức khỏe của tập thể. Chưa xây dựng xong cơ sở tư tưởng nghĩa là chưa xác định được đồng thuận. Mà đảng phái chính trị lại là những tập thể rất phức tạp mà các đồng thuận căn bản chỉ có thể xác định rõ sau những cuộc thảo luận dài nhiều năm. Do đó, những chính đảng thiếu cơ sở tư tưởng là những tổ chức không có sức sống, với những thành viên không thể cùng làm việc suôn sẻ.

    Mọi chính đảng đúng nghĩa đều có cơ sở tư tưởng chính trị. Trước khi mất bản chất chính đảng để trở thành một giai cấp bóc lột, dự án chính trị của ĐCSVN là làm cách mạng vô sản, xây dựng chủ nghĩa xã hội, tiến tới xây dựng chủ nghĩa cộng sản. Dự án chính trị của các chính đảng Mỹ chính là cương lĩnh mà họ trình bày với cử tri. Còn dự án chính trị, hay cương lĩnh của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên là cuốn Thành Công Thế Kỷ 21. Dự án trình bày phương án đánh bại độc tài, thiết lập dân chủ và tái thiết đất nước của Tập Hợp. Bạn có thể tìm đọc Dự án ngay trong thư viện của Dân Luận:

    http://danluan.org/node/4915

    Vậy các đảng phái của VNCH trước 1975 có phải là những chính đảng đúng nghĩa không? Không, vì chúng không hội đủ cả 4 yếu tố. Điều này anh Kiểng đã nêu rõ một cách ngắn gọn:

    "Đến đây xin mở một ngoặc đơn về trường hợp Đảng Đại Việt, chia rẽ làm ba hệ phái. Đảng này không phải là một chính đảng đúng nghĩa vì các đảng viên cao cấp chỉ hành động như những nhân sĩ. Các ông tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, thủ tướng Trần Thiện Khiêm và nhiều bộ trưởng và tướng lãnh khác cũng là đảng viên Đại Việt nhưng họ hoàn toàn không coi đảng là gì cả. Nhìn từ bên ngoài Đại Việt chỉ là kết hợp lỏng lẻo của những người trên lời nói chấp nhận giúp nhau thăng tiến trong lòng chế độ VNCH

    Trong mọi thể chế dân chủ, trung tâm của hoạt động chính trị là các đảng phái. Chừng nào chưa xây dựng được ít nhất một chính đảng dân chủ đúng nghĩa để tiếp quản quốc gia, chúng ta sẽ chưa thể dân chủ hóa thành công, dù còn hay không còn chế độ cộng sản. Đó chính là bài học xương máu của nước Nga. Những người dân chủ Việt Nam phải rút kinh nghiệm.

    Phản hồi: 

    [quote=Khách quên tên]Xin góp vài ý:

    1. Ông Nguyễn Gia Kiểng thường hay "phàn nàn" cho rằng quá nhiều người hoạt động đấu tranh theo lối "nhân sĩ", theo tôi hiểu vì họ không tham gia đảng phái hay tổ chức rõ ràng.
    [/quote]

    Mình xin phép đính chính thêm một lần nữa. Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên không hề "phàn nàn" về những người dân chủ "không tham gia đảng phái hay tổ chức rõ ràng" như bạn nêu. Trong mọi xã hội và mọi cuộc cách mạng, quần chúng và trí thức độc lập luôn là những thành phần hiển nhiên không thể thiếu. Và những người dân chủ không tham gia tổ chức, đảng phái cũng rất đáng được quí trọng.

    Còn thứ "chính trị nhân sĩ" mà Tập Hợp phê phán lại là một trường hợp hoàn toàn khác. Đó là những người có tham vọng chính trị mà lại không muốn tham gia một tổ chức nào. Anh Kiểng đã trình bày bản chất và tác hại của lối hoạt động chính trị này trong bài phỏng vấn "Lịch Sử Sắp Sang Trang", do báo Việt Luận tiến hành nhân chuyến thăm Australia của anh năm ngoái. Xin trích lại dưới đây:

    "Việt Luận: Trong lúc đảng CSVN đang chao đảo và sự bất mãn của quân dân Việt Nam lên đến cực điểm, tại sao phe đối lập vẫn không kết hợp được thành một tổng lực dân tộc để thay đổi lịch sử? CSVN quá mạnh hay lực lượng dân chủ quá yếu? Tại sao lại có mâu thuẫn này?

    Ông Nguyễn Gia Kiểng: Đảng cộng sản không mạnh, trái lại nó đang rất bệnh hoạn, nhưng trước mặt nó lực lượng dân chủ cũng đang suy thoái một cách báo động. Thế hệ đối lập dân chủ cũ già đi và dần dần bỏ cuộc vì tuổi tác hoặc mệt mỏi trong khi thế hệ sau không tiếp nối vì không thấy có gì đáng để tiếp nối cả. Thế hệ trước không để lại một tư tưởng chính trị có sức thuyết phục, cũng không để lại những cơ cấu tổ chức để đón tiếp và đào tạo tuổi trẻ cho lý tưởng dân chủ hoá đất nước, thậm chí ngay cả một phong cách hoạt động chính trị mà tuổi trẻ có thể tự hào giữa lúc họ đang bị chủ nghĩa thực tiễn cám dỗ. Cả hai bên đều đang yếu đi một cách nhanh chóng, nhưng sự suy yếu của đảng cộng sản đang lẽ phải là một khích lệ cho đối lập dân chủ thì nó lại diễn ra trong cảnh rã rượi thấy rõ của phong trào dân chủ. Thật là đáng buồn, và phải nói thẳng là đáng xấu hổ. Nguyên nhân sâu xa của nghịch lý này là vì văn hóa chính trị của chúng ta sai và cho đến nay chưa có những tiếng nói đủ mạnh mẽ để bác bỏ nó. Vì văn hóa đó chúng ta quan niệm làm chính trị là cốt để làm quan, nghĩa là tìm công danh cá nhân bằng những cố gắng cá nhân. Một mặt quan niệm này tự nhiên đưa đến cách hoạt động chính trị nhân sĩ, không tham gia một tổ chức nào cả, chỉ tìm cách tạo uy tín cá nhân cho mình với hy vọng là một khi đã có danh tiếng thì sẽ có ngày được tham chính. Mặt khác, với một quan niệm như vậy thì dấn thân chính trị không còn là một bổn phận đạo lý mà chỉ còn là chọn lựa của những người có tham vọng cá nhân. Phải vất bỏ cái văn hóa chính trị bệnh hoạn này. Không thể xây dựng được gì cả với những con người chỉ có những tính toán cá nhân. Dấn thân chính trị không phải như vậy, nó là một cố gắng để đánh bại sự tồi dở và gian ác, để thay đổi cách tổ chức xã hội trong mục tiêu tôn vinh phẩm giá con người và đem lại phúc lợi tối đa cho mọi người. Nó là một cuộc đấu tranh khó khăn vượt khả năng của mọi cá nhân nên đòi hỏi kết hợp trong một tổ chức. Mặt khác nó cũng là một cuộc đấu tranh cao cả và một bắt buộc của đạo đức khi đất nước không may lọt vào tay một tập đoàn tham bạo, như hiện nay.

    Việt Luận: Trước những biến chuyển dồn dập hiện nay, để có một tập hợp dân chủ đủ mạnh để đối đầu với CSVN, cần phải có những điều kiện nào?

    Ông Nguyễn Gia Kiểng: Cần ý thức rằng sẽ không có một cường quốc nào hay một thế lực quốc tế nào xóa bỏ chế độ độc tài và thiết lập dân chủ cho chúng ta cả. Bối cảnh quốc tế tuy thuận lợi nhưng đất nước có dân chủ hay không hoàn toàn tùy thuộc ở cố gắng của chúng ta. Cần hiểu rằng đấu tranh chính trị không bao giờ là đấu tranh cá nhân cả mà luôn luôn là đấu tranh có tổ chức. Chúng ta sẽ chỉ giành được thắng lợi cho dân chủ nếu có được một tổ chức dân chủ mạnh. Mặt khác một tổ chức chính trị đúng nghĩa phải được quan niệm như là dụng cụ để thể hiện một tư tưởng chính trị và thực hiện một dự án chính trị. Như thế phải có một tư tưởng chính trị đúng đắn có thể vận dụng được trong một dự án chính trị cho Việt Nam. Dân chủ không chỉ giản dị là bầu cử tự do và tam quyền phân lập như nhiều người lầm tưởng, nó là thành quả của cả một dòng tư tưởng mãnh liệt kéo dài trong nhiều thế kỷ và vẫn còn đang tiếp tục. Đấu tranh để thay thế một chế độ độc tài bằng một chế độ dân chủ là một cuộc cách mạng tư tưởng lớn. Không phải bất cứ ai cũng có thể thành lập một tổ chức dân chủ. Quan trọng hơn, cần ý thức rằng mọi tổ chức đấu tranh chính trị, dù được quan niệm đứng đắn đến đâu cũng đều đòi hỏi những cố gắng xây dựng thông minh và kiên trì trong rất nhiều năm. Phải rất kiên trì."

    Phản hồi: 

    [quote=Khách quên tên]
    Nhớ lại kỳ hội luận vừa qua mới biết THDCDN theo một nguyên tắc là không có thành viên ở VN (có thể ngoại lệ), nếu tôi không nhớ sai. Thế là thế nào? Đấu tranh cho VN mà không chú trọng vào người trong nước? Hay là cũng có một số nhưng TH tránh nhận trách nhiệm một khi họ bị nạn?[/quote]

    Nếu có thì giờ, mong bạn check lại thông tin. Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên chưa bao giờ tuyên bố nguyên tắc "không có thành viên ở trong nước". Nguyên tắc mà Tập Hợp trình bày trong buổi hội luận vừa rồi là "không công khai tư cách chí hữu của các anh em trong nước trước khi có đủ lực lượng, để tránh ĐCS đàn áp sớm và nhanh chóng dập tắt phong trào". Nói cách khác, các chí hữu của trong nước của THDCĐN sẽ chưa ra mắt đồng bào, chừng nào chưa nắm chắc thắng lợi.

    Cần lưu ý rằng nguyên tắc này không ngăn cản Tập Hợp tích cực vận động yểm trợ các chí hữu và thân hữu gặp nạn. Nếu rảnh, bạn có thể tìm đọc những số báo Thông Luận của 8 năm trước, để thấy Tập Hợp đã liên tục kêu gọi giúp đỡ các anh Nguyễn Vũ Bình và Phạm Hồng Sơn. Một trường hợp khác, vẫn còn tính thời sự, là Vi Đức Hồi.

    Và nếu tôi nhớ không lầm, thì ngay trong buổi hội luận vừa rồi, THDCĐN đã kết nạp thêm một thành viên mới sống trong nước. Như vậy, phải rất cẩu thả và thiếu tôn trọng, người ta mới có thể chất vấn TH về cái "nguyên tắc" khôi hài nêu trên.

    Hi vọng trong những lần sau, bạn sẽ đọc kĩ thông tin trước khi chất vấn.

    Phản hồi: 

    Xin góp vài ý:

    1. Ông Nguyễn Gia Kiểng thường hay "phàn nàn" cho rằng quá nhiều người hoạt động đấu tranh theo lối "nhân sĩ", theo tôi hiểu vì họ không tham gia đảng phái hay tổ chức rõ ràng.

    Nhưng đứng cao hơn mức cá nhân để nói về đoàn thể thì THDCDN so với những đảng phái khác có được những hoạt động năng nổ, nghĩa là đi sâu vào quần chúng (bất kể giai cấp, trình độ) để vận động sự ủng hộ, tham gia và đóng góp công của? Hay họ chú trọng mời gọi giới trí thức và cách làm việc phần lớn tập trung vào lý thuyết?

    Nhớ lại kỳ hội luận vừa qua mới biết THDCDN theo một nguyên tắc là không có thành viên ở VN (có thể ngoại lệ), nếu tôi không nhớ sai. Thế là thế nào? Đấu tranh cho VN mà không chú trọng vào người trong nước? Hay là cũng có một số nhưng TH tránh nhận trách nhiệm một khi họ bị nạn?

    Có thể rằng THDCDN ưu tiên và sắp xếp các giai đoạn nhưng lý thuyết mà không/chưa thực nghiệm với quần chúng thì làm sao giảm thiểu được rủi ro bị sai trái và đi lạc đường, sai hướng? Và trở lại ý ban đầu về tính cách "nhân sĩ" thì có lẽ hoạt động của THDCDN cũng đang mang tính như thế thôi, nếu muốn đúng hơn nên gọi là tính cách "đảng sĩ".

    2. [quote]Đảng này không phải là một chính đảng đúng nghĩa vì các đảng viên cao cấp chỉ hành động như những nhân sĩ. Các ông tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, thủ tướng Trần Thiện Khiêm và nhiều bộ trưởng và tướng lãnh khác cũng là đảng viên Đại Việt nhưng họ hoàn toàn không coi đảng là gì cả. Nhìn từ bên ngoài Đại Việt chỉ là kết hợp lỏng lẻo của những người trên lời nói chấp nhận giúp nhau thăng tiến trong lòng chế độ VNCH). Trong sinh hoạt chính trị các cấp lãnh đạo VNCH chỉ là những nhân viên tạm thời không tay nghề đến với hoạt động chính trị để có một chút công danh.[/quote]

    Thế nào là một đảng đúng nghĩa? Phải chăng một đảng đúng nghĩa phải có đội ngũ đảng viên gia nhập qua quá trình hoạt động, được đánh giá, giới thiệu, tuyên thệ, đóng liễm, theo đúng nội quy, kỹ luật, v.v...?

    Các đảng Cộng Hòa và Dân Chủ ở nước Mỹ có phải là đảng đúng nghĩa như thế không? Câu trả lời ắt hẳn là không! Nhưng thật sư Mỹ là nước dân chủ và tiến bộ nhất thế giới (đĩ nhiên cũng có những bất cập). Vậy "đảng đúng nghĩa" đâu có phải là một điều kiện thiết yếu cho xã hội dân chủ! Hay tình huống này là đặc biệt cho nước Mỹ thôi bởi vì từ khởi đầu xã hội Mỹ đã là dân chủ, không cần tranh đấu cho dân chủ và vì thế không cần "đảng đúng nghĩa"?

    (ghi chú: tôi chẳng rõ lắm về đảng phái thời VNCH nên không dám có ý nói rằng chúng giống các đảng ở Mỹ)

    Phản hồi: 

    chửa rủa dcsvn khong lam cho no yeu di.chông lại nó se chi lam cho nó con có ly do để tồn tai.Hãy lam việc cua ta không can đếm xia gì dến ho.một đội ngũ trí thúc đúng nghĩa, tiên phong, thúc tĩnh các tầng lớp nhân dân khác và muc tiêu thuc sự phai là dan chu cho đất nước chớ không phải là chông công sản.Lật đổ chế độ cs cầm quyền hiện nay là điều không tưởng,mà nếu có làm được thì cũng se dẫn đền hỗn loạn ,vô chính phủ mà thôi.

    Phản hồi: 

    [quote=nhat diem hong]Đúng là điều tôi cũng đang tìm kiếm: Một tổ chức đảng dân chủ có đường lối phù hợp lòng dân. Có mục tiêu, cương lĩnh rõ ràng mới có thể đưa Cách mạng đến thành công. Chỉ với phong trào dân chủ tự phát sẽ dễ dàng bị chính phủ dập tắt. Có tạo nên cuộc CM thay đổi chế độ cũng đưa đất nước đến một XH vô chính phủ, loạn lạc, cươc bóc, giết người... đấy là chưa kể giặc phương bắc có thể nhân cơ hội tràn vào. Thật cần xây dựng một đảng có thể dung hòa được nguyện vọng nhân dân cả 3 miền và cả kiều bào ở nước ngoài nữa. Có bác nào biết, mách giùm.[/quote]

    Đây chính là thành quả của một chiến lược xâm phạm, chia rẽ, phân hóa, và chiếm hữu DÂN TỘC TA của một THẾ LỰC (?) núp sau Đảng CSVN. Thế lực này có sức mạnh điều khiển thành phần LÃNH ĐẠO ĐẢNG bắt đầu từ Hồ Chí Minh (?), rồi LÊ ĐỨC THỌ (?) , BÂY GIỜ LÀ LÊ ĐỨC ANH (?).

    Chừng nào những SỰ THẬT về những dấu hỏi (?) kia được mang ra ánh sáng, thì DÂN TỘC TA sẽ hoàn toàn được ĐỘC LẬP, TỰ DO, HẠNH PHÚC THẬT.

    Hãy quan sát tất cả những THỜI LÚC của cái gọi là THẮNG LỢI VĨ ĐẠI của ĐẢNG CSVN đã sảy ra đối với DÂN TỘC, chúng ta đều nhận thấy sự LỚN MẠNH DẦN CỦA ĐẢNG CSVN và sảy ra theo ngay sau đó là MỘT SỰ HỦY DIỆT MỌI THÀNH PHẦN NGUY HIỂM, ĐỐI LẬP.

    Vào mọi thời điểm, luôn có câu DƯỚI SỰ LÃNG ĐẠO CỦA ĐẢNG:

    Thắng lợi 2-9-1945: Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ra đời.

    Một nhà nước hoạt động bí mật với mục đích ĐUỔI PHÁP RA KHỎI ĐÔNG DƯƠNG và TIÊU DIỆT MỌI THÀNH PHẦN YÊU NƯỚC KHÔNG THUỘC VỀ ĐẢNG CSVN (khi đó đang là một tên khác)

    Thắng lợi 26-4-1954: Hiệp ước Genève về Việt Nam (Bách khoa toàn thư mở Wikipedia):

    NHÀ NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA trở lại hoạt động trên thực tế ở miền Bắc. Một nhà nước ủng hộ lực lượng Cộng sản ở miền Nam phá hoại nhà nước Việt Nam Cộng Hòa. Chủ động thực hiện Chiến Tranh Việt Nam. Đồng thời thực hiện cách mạng xã hội chủ nghĩa miền Bắc bằng nhiều cuộc thành trừng hủy diệt những thành phần đối kháng.

    Thắng lợi 30-4-1975: Thống nhất toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam.

    Nhà nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam ra đời. Một nhà nước bị cô lập với thế giới, miền Bắc kiệt quệ kinh tế, miền Nam thực hiện chuyên chính vô sản tiếp tục thanh trừng hủy diệt những thành phần đối kháng.

    Thắng lợi "Đổi Mới" 1986: Thay đổi hệ thống kinh tế.

    Nhà nước làm chủ về kinh tế, cho phép nhiều thành phần kinh tế hoạt động, đạt nhiều thành tựu kinh tế đáng chú ý. Hoạt động ngoại giao vững chắc đưa Việt Nam vào vị thế cao trong khu vực, và thế giới. Đồng thời đạo đức xã hội, giáo dục dân trí, văn hóa dân tộc, nhân quyền cơ bản bị suy đồi, lạc hậu, phân hóa, xâm phạm nghiêm trọng. Mọi thành phần đối kháng liên tục bị bắt giữ, cô lập, và tống khứ ra nước ngoài.

    XIN MỘT VÀI GIÂY PHÚT ĐỂ THINH LẶNG TƯỞNG NIỆM ĐẾN MỌI CON DÂN NƯỚC VIỆT ĐÃ NẰM XUỐNG VÌ BẤT KỲ LÝ DO GÌ TRONG SUỐT GIAI ĐOẠN LỊCH SỬ CỦA ĐẢNG CSVN TỪ KHI THÀNH LẬP ĐẾN BÂY GIỜ. NGUYỆN XIN HỒN THIÊNG SÔNG NÚI NƯỚC VIỆT CHỨNG GIÁM.

    LÚC NÀY LÀ LÚC PHẢI HÀNH ĐỘNG CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM, NHỮNG ĐẢNG VIÊN ĐẢNG CỘNG SÀN VIỆT NAM CHÂN CHÍNH, VÀ NHỮNG CHÍNH ĐẢNG KHÁC ĐỂ TRẢ LẠI MỘT NHÀ NƯỚC VIỆT NAM THẬT CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM.

    Phản hồi: 

    Bác Đối Lập, không phải là ta xem Đảng CS như giẻ rách mà xem nó là một trong các yếu tố cấu thành. Hàng chục năm qua cả dân tộc chạy theo giải pháp chính trị, bỏ rơi một yếu tố cực kỳ quan trọng khác: sự chuyển dịch của cấu trúc xã hội. Chúng ta chỉ dẫn các nhà chính trị phải thế này thế kia nhưng chưa thấy ai thúc đẩy ý thức xã hội của mỗi cá nhân. Không có khuôn mẫu nào là vĩnh viễn, diễm phúc của dân tộc là có một tầng lớp tinh hoa thức thời và dân chúng ý thức độc lập.

    Phản hồi: 

    Đúng là điều tôi cũng đang tìm kiếm: Một tổ chức đảng dân chủ có đường lối phù hợp lòng dân. Có mục tiêu, cương lĩnh rõ ràng mới có thể đưa Cách mạng đến thành công. Chỉ với phong trào dân chủ tự phát sẽ dễ dàng bị chính phủ dập tắt. Có tạo nên cuộc CM thay đổi chế độ cũng đưa đất nước đến một XH vô chính phủ, loạn lạc, cươc bóc, giết người... đấy là chưa kể giặc phương bắc có thể nhân cơ hội tràn vào. Thật cần xây dựng một đảng có thể dung hòa được nguyện vọng nhân dân cả 3 miền và cả kiều bào ở nước ngoài nữa. Có bác nào biết, mách giùm.

    Phản hồi: 

    Phần nào đó đồng ý với ông Nguyễn Gia Kiểng. Chỉ khi nào các tổ chức đối lập đủ bản lĩnh để thôi ngồi than thở, thôi mất công ngày đêm tập trung sỉ vả cái gọi là "Đảng Cộng Sản Việt Nam" thì khi đó phong trào Dân Chủ mới khá lên được.

    Hãy coi ĐCSVN là một đống giẻ rách bên lề xã hội, đừng thèm đếm xỉa đến nó nữa, thậm chí chửi cũng không thèm chửi. Hãy tập trung giữ vững và phát triển tổ chức của mình, song song đó tập trung làm những việc thiết thực cho dân cho nước mà một chính đảng không cầm quyền cũng có thể làm được. Làm được cái gì, công khai thông báo cho dư luận biết. Bị ĐCSVN khủng bố, công khai giải thích cho dư luận biết, không cần cãi vã hay phỉ báng.

    Bất chiến tự nhiên thành.