Đoan Trang - Vỡ trận

  • Bởi Admin
    27/05/2011
    3 phản hồi

    Đoan Trang

    Hồi bé đọc Tam Quốc, mình rất nhớ đoạn này, nói theo ngôn ngữ trồng cải bây giờ thì là “Những giờ phút cuối cùng của Quan Công”:

    Quan Công đuổi đánh hơn hai chục dặm, lại nghe có tiếng reo, thì là Hàn Đương ở mé hang núi đổ ra, Chu Thái ở mé hữu kéo đến; Tưởng Khâm quay đánh ập lại. Quan Công vội rút lui. Đi chưa được vài dặm, thấy trên gò núi Nam Sơn, có một số người tụ ở đấy, khói bốc nghi ngút. Trên núi có là cờ trắng bay phấp phới, đề bốn chữ: “Kinh Châu thổ nhân”. Họ gọi ơi ới: “Những người bản xứ, mau mau ra hàng đi”.

    Quan Công giận lắm, muốn lên núi giết bọn ấy. Bỗng ở trong hang núi lại có hai toán quân của Đinh Phụng, Từ Thịnh đổ dậy đất, chiêng chống rầm trời, vây khốn Quan Công mà đánh, tướng sĩ thủ hạ dần dần tán hết. Đánh nhau mãi đến mờ mờ tối, Quan Công trông ra bốn phía núi, thấy toàn là quân Kinh Châu, người thì gọi anh tìm em, kẻ thì réo con gọi cha, tiếng kêu như ri, rủ nhau đi mất cả. Quan Công quát ngăn lại cũng không được.

    Thấy đoạn này minh họa rõ cho cái ý “vỡ trận”. Mà hình như kinh tế, giáo dục, báo chí nước Nam ta giờ đang ầm ầm rơi vào thế ấy.

    Bấy giờ báo chí đói lắm, nhiều tòa báo phải tung quân đi các nơi trồng cải, bắt doanh nghiệp làm thịt, mò cả vào làng showbiz thịt “sao”, có khi đói quá ăn thịt lẫn nhau. Người nào yếu, mắt mờ chân run không theo được, đành nằm nhà chờ chết hoặc kêu khóc đợi ứng cứu. Báo điện tử câu view điên cuồng, bọn quân sư nghĩ ra ngày càng nhiều tít bệnh hoạn, dân tình tuy vẫn vào đọc, nhưng thực bụng sợ lắm.

    Báo sĩ nhiều người thấy tình hình trồng cải, làm thịt dân rối ren như thế, trong lòng không nỡ, muốn viết khác đi, nhưng động cái gì cũng bị triều đình hạch tội. Số báo sĩ nao núng, muốn bẻ bút về quê làm ruộng ngày càng nhiều. Lắm kẻ sinh phẫn chí, tối ngày uống rượu rồi trông mặt về phía “Trung ương” mà khóc hu hu, tổng biên tập quát ngăn lại cũng không được. Tiếng kêu than vang trời dậy đất…

    Vỡ trận rồi còn đâu? Nước Nam ta từ ngày có báo điện tử đã bao giờ suy đến thế này chăng, trời hỡi trời?

    255794_10150207306058322_641613321_6835984_8282868_n.jpg

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Chào Chị Đoan Trang

    Tôi trân trọng những trang viết, nên gọi Đoan Trang là “Chị”.
    Đoan trang viết không nhiều như Người Buôn Gió; Nhưng cái văn phong của ngòi bút sảng khoái, tự do và đầy trí thức theo cái tinh thần “trí giả nhạo thủy” (Người “trí” thì linh động và đầy khắp như nước) luôn tạo cho người đọc hứng khởi của nhận thức. Tôi cũng chứa “Tam quốc chí” và “Đông Chu liệt quốc”; Đọc để mà “so đi sánh lại, xem trước hiểu sau” (Lời Cụ Hồ, đoạn tiếp là: Đó là cách tìm ra chân lý của nhân dân.) thì mới thật là ý nghĩa và có ích.

    Đoan Trang có tấm ảnh đẹp với mái tóc làm nhớ đến hình ảnh “Kim mao sư vương” và cái nhìn thật tinh sáng. – Xin Chị tiếp tục những lời “sư tử hống” trên văn đàn!
    Nhưng văn không chỉ được nhìn từ KHÍ (giọng điệu), mà cái chính là từ CHẤT.
    Tôi thật khoái con chữ của Chị khi đọc được những chữ dân dã mà phổ thông khi bình về các bác “lề phải”: Gớm, làm gì mà các bác cứ thượng (phóng đại) lên như thế!) (Bài về ông Duy Quát tham gia diễn đàn thanh niên). Bài nhìn nhận thế trận 2 “lề” trong vụ Cù Huy Hà Vũ cũng thật tinh nhạy và kịp thời.

    Phan Bội Châu viết trong “Hậu Trần dật sử” (lời một nhân vật nam):
    Bình sinh, tôi kính trọng hai loại người là Anh hùng và Mỹ nhân.
    “Anh hùng” là nói cái đẹp về trí tuệ và khí phách. Anh hùng và Mỹ nhân đều là sản phẩm tinh hoa của tạo hóa. Hiếm, nhưng vẫn có trường hợp hai cái đẹp trên có trong một con người; Không có những con người như thế, cuộc đời buồn chán biết bao?!

    Xin gửi những lời này đến quý vị và Đoan Trang; Chúc Chị Khỏe và Vui.

    Trân trọng.

    Phản hồi: 

    ...Lại nói về nước Vệ triều nhà Sản,năm Vệ Kính vương thứ nhất,khắp cả nước chỗ nào cũng có chuyện cướp giết hiếp xảy ra,không ngày nào không thấy đăng trên các báo,đến nỗi có một tờ báo mà xưa nay dân chúng vẫn gọi là lá cải,do một viên tướng của triều đình làm tổng quản ,bây giờ người ta gọi là tờ cướp giết hiếp,thật chả còn biết ra làm sao nữa...Vùng Hoan,Ái ở phía nam kinh thành do mất mùa làm mấy chục vạn người dân lâm vào cảnh thiếu ăn ,phải vào rừng hái rau đào củ ,đắp đổi qua ngày.Tình hình xã tắc ngày càng tồi tệ rối ren ,triều đình ngày càng ra tăng việc bắt bớ những người bất đồng chính kiến,đến nỗi nhiều nơi xảy ra chuyện trên bảo dưới không nghe...!!!???

    Phản hồi: 

    Khó có ai chỉ cần quẹt đôi ba nét cọ mà truyền thần toàn cảnh kinh tế, giáo dục, báo chí của ta nhịp nhàng tung hứng nhau ở khúc chót hồi cuối Vỡ Trận hay hơn Đoan Trang.
    Ký họa cỡ này có lẽ chỉ mỗi CHHV là... ngang tầm.
    Quá chính xác. Quá tượng hình. Cả tượng thanh nữa chứ. Nghe cứ như ầm ầm quanh đây là tiếng gào líu lưỡi, loạn bè, đứt hơi, quân hồi vô phèng trên cầu phao và trong ống đồng... của vạn rưỡi (phóng) tinh binh đeo thẻ bài nhà báo.
    Cảm ơn tác giả bài viết và cả tác giả bức hình minh họa quá chuẩn.