Ý chí thua thị trường!

  • Bởi Khách
    25/05/2011
    1 phản hồi

    Bút Lông

    Số liệu CPI tháng 5 do Tổng cục Thống kê vừa công bố tiếp tục tăng tới 2,21% so với tháng trước, đạt mốc 12,07% so với tháng 12-2010.

    Còn nhớ, hơn một tháng trước có vị nắm trách nhiệm khăng khăng nói: “CPI năm nay (2011) phải giữ ở mức 12%”. Còn trước đó hai tháng, khi CPI tháng 3 sát mốc 7% Quốc hội đề ra, các quan chức Chính phủ vẫn “kiên quyết” không xin điều chỉnh chỉ số này (dù thừa nhận rằng lạm phát có thể gần 2 con số)!

    Điều đó vừa cho thấy việc dự báo tốc độ tăng giá là vấn đề phức tạp, vừa thể hiện rằng năng lực dự báo của cơ quan nhà nước liên quan “có vấn đề”. Và với công bố của Tổng cục Thống kê, xem như “quota” 12% kia đã hết sạch!

    Cũng vì vậy xem như dự báo CPI tháng 6 của Cục Quản lý giá (Bộ Tài chính) nói chỉ tăng khoảng 0,7%-0,8% so với tháng 5 là khó tin cậy. Bởi ít nhất trong tháng 5 không dưới một lần các đại lý “ém” xăng dầu chờ tăng giá và không ai chắc rằng giá xăng sẽ không leo thang khi các doanh nghiệp đầu mối liên tục kêu lỗ và con số lỗ hàng ngàn tỉ đồng lũy kế từ trước vẫn “treo” ở đó!

    Thêm nữa, với việc “thả” giá điện tự điều chỉnh theo thị trường từ 1-6 không ai chắc rằng cam kết “năm nay chỉ điều chỉnh giá điện một lần” sẽ được giữ vững. Thực tế, đến nay CPI đã tăng 19,78% so với cùng kỳ năm trước, gần ngang tốc độ 2008. Nhưng may mắn là cuối năm đó kinh tế Việt Nam gặp đà giảm phát từ thế giới, lạm phát bị chặn đứng (thậm chí Việt Nam còn phải dùng chính sách kích cầu). Còn năm 2011 này thì tình hình thế giới ngược lại, không còn yếu tố “thiên thời” như trước!

    Mặt khác, “phương thuốc” trị lạm phát hiện vẫn chữa ngọn khi quá can thiệp sâu vào chính sách tiền tệ, trong khi chính sách tài khóa vẫn khá lỏng. Điều đó có thể dẫn tới hệ lụy là hàng loạt doanh nghiệp vừa và nhỏ (là nhân tố sử dụng vốn hiệu quả nhất, giải quyết nhiều việc làm nhất) tạm dừng hoạt động do thiếu vốn; trong khi các “ông lớn” của Nhà nước vẫn rủng rỉnh đầu tư. Chính yếu tố này khiến cho nhiều chuyên gia ngờ rằng sự thiếu hiệu quả trong đầu tư của nhóm này vẫn tạo ra tác nhân lạm phát.

    Ý chí khó thắng được thị trường nếu trống cứ tiếp tục đánh xuôi, kèn tiếp tục thổi ngược và những lời tiên đoán từ những người có trách nhiệm liên tiếp bị phá vỡ!

    _______________________

    Kinh tế VN ‘lao đao mức nghiêm trọng’


    Lạm phát đang là gánh nặng lên hạng chục triệu người nghèo tại Việt Nam.

    Bất ổn kinh tế vĩ mô ở mức nghiêm trọng khiến lạm phát tiếp tục tăng và chỉ số chứng khoán tụt xuống mức thấp nhất trong hai năm.

    Hãng tin tài chính Bloomberg ngày 23/05 đưa tin chỉ số chứng khoán VN Index sụt giảm tới mức thấp nhất kể từ tháng 07/2009.

    Chỉ số VN Index tại Trung tâm Giao dịch Chứng khoán Tp HCM sụt giảm 3,5% đứng ở mức 417,82 điểm vào trưa ngày thứ Hai.

    Tổng cục Thống kê Vào vào thứ Ba 24/05 công bố số liệu chính thức cho thấy mức lạm phát trong tháng Năm là 19.78% so với một năm trước.

    Chỉ số giá tiêu dùng của Việt Nam đã tăng 17,51% trong tháng Tư so với một năm trước đó, là mức lạm phát cao nhất kể từ tháng 12 năm 2008.

    "Với giá cả tăng cao hơn dự kiến ​​tại hai thành phố chính là Hà Nội và Tp HCM, giới đầu tư đang lo ngại rằng thực trạng lạm phát của cả nước vẫn còn rất ảm đạm", ông Nguyễn Duy Phong, nhà nghiên cứu từ Công ty Chứng khoán ACB tại Tp HCM được Bloomberg trích dẫn.

    Ông nói thêm rằng “tâm lý bi quan đang bao trùm thị trường và có đồn đoán Ngân hàng Nhà nước sẽ tiếp tục siết chặt thêm chính sách tiền tệ, vốn đã và đang gây tác động tiêu cực tới các doanh nghiệp và ngân hàng.

    'Bóp chết doanh nghiệp'

    Mặt bằng lãi suất huy động ngân hàng hiện nay đang rất cao 20-22%.

    Thanh toán lãi suất đi vay đã và đang trở thành một "thành phần chính" trong chi phí sản xuất, Quỹ Quản lý đầu tư VinaCapital cho biết trong một ghi chú cho khách hàng vào hôm thứ Hai 23/05.

    "Lãi suất cao đang giết chết các công ty nhỏ hơn," Alan Pham, kinh tế trưởng tại VinaCapital, cho biết trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại với Bloomberg hôm 23 tháng Năm từ Tp HCM.

    Tiến sỹ Vũ Thành Tự Anh, Giám đốc Nghiên cứu Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright tại Việt Nam nhận định việc lãi suất cho vay cao chứng tỏ hai vấn đề:

    Thứ nhất, thanh khoản của các ngân hàng thương mại đang có vấn đề;

    Thứ hai, lãi suất cho vay cao đến vậy, những doanh nghiệp lành mạnh, làm ăn bình thường chắc chắn không thể chịu đựng được.

    “Còn những doanh nghiệp chấp nhận vay ở mức lãi suất này chắc chắn đang rất khát vốn, hoặc đang hoạt động trong lĩnh vực rất mạo hiểm, rủi ro thì mới có một mức độ sinh lời đủ để trả lãi ngân hàng”.

    Trong bài viết đăng trên một số báo tại Việt Nam với tựa Bấm ‘Nhận diện “thủ phạm” của cuộc đua lãi suất’, kinh tế gia Tự Anh viết "Trong số các công cụ của chính sách tiền tệ hiện nay, dường như chỉ còn một công cụ duy nhất là tăng dự trữ bắt buộc là chưa được đem ra sử dụng".

    “Việc Ngân hàng Nhà nước thận trọng trong việc sử dụng công cụ này là có thể hiểu được, vì nếu tăng dự trữ bắt buộc vào lúc này thì các ngân hàng thương mại sẽ chịu thêm một sức ép tăng lãi suất cho vay”.

    Ông cũng lưu ý rằng “giảm đầu tư công thì cũng giảm được sự chèn lấn đối với đầu tư của khu vực tư nhân”.

    “Điều này là tối quan trọng trong giai đoạn hiện nay khi lãi suất cho vay đã lên tới trên 20%/năm khiến nhiều doanh nghiệp điêu đứng, thậm chí đứng trên bờ vực phá sản và sa thải lao động”, ông Tự Anh viết.

    Theo BBC

    Chủ đề: Kinh tế

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Giang Le - Leverage

    Tuổi trẻ có một bài báo về tình hình khó khăn của doanh nghiệp vì lãi suất tăng cao, một trích đoạn như sau: "Ông Nguyễn Trí Kiên, giám đốc Công ty may túi xách Minh Tiến, cho biết cần vay 6 tỉ đồng vốn lưu động nhưng NH thông báo LS lên đến 24-25%/năm. “DN phải lãi trên 30% mới kham nổi LS này” - ông Kiên nói ". Nếu thông tin này đúng và nhiều doanh nghiệp vừa và nhỏ (SME) của VN cũng có tình trạng như vậy, tôi rất lo ngại cho nền kinh tế, không phải vì mặt bằng lãi suất hiện đang quá cao, mà vì mức độ leverage cao của các doanh nghiệp SME.

    Tôi đoán khái niệm lợi nhuận mà ông Kiên nói là operating profit, nghĩa là revenue - cost of good sold. Giả sử lãi suất trung bình doanh nghiệp này phải trả 25% (thực tế phải nhỏ hơn vì lãi suất 25% là cho các khoản vay hiện tại, còn lấy trung bình với các khoản vay trước đây có lãi suất thấp hơn thì chi phí lãi suất trung bình của doanh nghiệp phải nhỏ hơn 25%). Giả sử tiếp theo chi phí gián tiếp (overhead expenses) chiếm 5% revenue, nên nhớ chinh phí này không tính depreciation/amortization (không phải cash expenses) mà chỉ là chi phí hành chính, giao tiếp, quản cáo nếu có. Như vậy EBITDA margin phải đạt 25% mới đủ trang trải cho chi phí lãi suất.

    Cost of good sold (gồm chi phí nguyên liệu và nhân công) phải được tài trợ từ working capital, bao gồm tiền vay (loans + credits) và vốn tự có (equity). Nếu EBITDA margin bằng 25% chỉ đủ để trả cho chi phí lãi suất, nghĩa là doanh nghiệp này phải vay toàn bộ working capital (tôi giả định trong giai đoạn lãi suất đang cao như hiện tại doanh nghiệp không đi vay để đầu tư vào fixed assets - đó là điều NHNN mong muốn khi thắt chặt sách tiền tệ để chống lạm phát). Tôi không biết chính xác tỷ lệ current assets/fixed assets của những doanh nghiệp SME ở VN, nhưng đoán tỷ lệ này khá cao so với những doanh nghiệp lớn (capital intensive). Nếu toàn bộ working capital là debts thì current assets cũng được tài trợ bằng debt và tỷ lệ debt/equity sẽ rất cao. Nói cách khác các doanh nghiệp SME này có leverage rất cao (khá ngạc nhiên vì họ thường xuyên kêu ca khó tiếp cận nguồn vốn ngân hàng).

    Một doanh nghiệp có leverage cao sẽ có lợi nhuận (ROE) cao nhưng rủi ro cũng cao. Đấy là lý do tại sao các ngân hàng không muốn cho những doanh nghiệp này vay trong giai đoạn có credit rationing (bị NHNN khống chế credit growth). Ngược lại trong những giai đoạn "easy money" (lãi suất thấp, NHNN thả lỏng kiểm soát chất lượng tín dụng), những doanh nghiệp có leverage cao (có lợi nhuận cao) sẽ bành trướng và "tiêu diệt" những doanh nghiệp làm ăn cẩn thận (có leverage thấp). Nếu nhìn xa trông rộng, những doanh nghiệp làm ăn tốt trong giai đoạn easy money phải tìm cách giảm bớt leverage (thông qua retained earning) thì đến giờ đã không quá khó khăn như vậy. Tôi rất thông cảm với các SME đang phải vật lộn để tồn tại, nhưng lỗi không phải chỉ ở "ông nhà nước" và "ông ngân hàng" mà còn ở chính "ông chủ" của các doanh nghiệp đó.

    Một nền kinh tế có leverage cao sẽ dễ mất ổn định và sẽ cần phải có một giai đoạn develveraging như các nước bị rơi vào đợt khủng hoảng vừa rồi. Bài học cho các CEO/CFO là khi thấy lạm phát bắt đầu tăng cao và có dấu hiệu NHNN sẽ thắt chặt tiền tệ doanh nghiệp phải tích trữ cash bằng cách cắt giảm chi tiêu phi sản xuất, các kế hoạch đầu tư và/hoặc chi trả cổ tức. Đấy là develeveraging chủ động trước khi lãi suất tăng cao, đừng để đến lúc phải buộc phải develeraging bị động (cắt giảm nhân lực, bán tài sản,...) vì làm ăn thua lỗ.

    Nguồn: http://kinhtetaichinh.blogspot.com/2011/05/leverage.html?utm_source=feedburner&utm_medium=feed&utm_campaign=Feed%3A+Giangle+%28giangle%29