Le Nguyen - Dân Chủ Tư Sản và Dân Chủ Cộng Sản

  • Bởi Admin
    2.947 lượt đọc
    16/05/2011
    1 phản hồi
    Chia sẻ bài viết này

    Le Nguyen

    Lời Tác Giả: Thế giới hiện đại không tồn tại cái được gọi là dân chủ cộng sản hay dân chủ tư sản mà chỉ hiện hữu chính thể độc tài đảng trị, chính thể dân chủ đa nguyên nhưng để phù hợp với lịch sử hình thành hai thể chế này, người viết tạm sử dụng lại dân chủ tư sản và dân chủ cộng sản cho bài viết này.

    Hơn hai trăm năm trước, khi cuộc cách mạng kỹ nghệ khởi đầu từ Anh quốc lan ra toàn cõi Âu Châu, làm thay đổi những giá trị cổ học, từ kinh tế, văn hoá, xã hội đến chính trị. Chính trong thời gian của cuộc cách mạng này, giúp loài người thay đổi nhận thức, mở rộng tầm nhìn về tự do tư tưởng, tín ngưỡng, chính trị, trong đó có khoa học kỹ thuật giúp phát minh máy móc, điện năng làm thay đổi năng suất trong nông, công nghiệp, nhất là xây dựng được những đội thương thuyền, chiến thuyền xuyên lục địa cùng những vũ khí hiện đại gây nhiều cuộc chiến biên giới lẫn bành trướng thuộc địa của các cường quốc Âu Châu trải rộng khắp nơi trên thế giới. Song song với những tiến bộ vượt bậc của nhân loại, là nẩy sinh các vấn nạn cần đổi mới, cần thẩm định và tái cấu trúc lại, liên quan đến mọi mặt của đời sống trong cộng đồng xã hội loài người:

    a) Thứ nhất, thân phân nông nô đã tồn tại nhiều thế hệ sống trong lãnh địa của các lãnh chúa, quân chủ phong kiến Châu Âu. Họ không được tự do rời lãnh địa nếu không được phép, không được tiếp cận tư tưởng nào khác, ngoài những điều được truyền đạt, chỉ dạy của chúa đất và thân phận họ chỉ là nô lệ cho các lãnh chúa phong kiến.

    b) Thứ hai, cách mạng kỹ nghệ sản sinh ra, làm rõ nét hơn hai thành phần mới của xã hội là, chủ nhân nhà máy sản xuất, cơ sở kinh doanh được gọi là tư bản, với số đông công nhân, làm công ăn lương trong các cơ xưởng được gọi là vô sản. Trong phát triển kinh tế, xã hội hai thành phần chủ-thợ tức chủ nhân và công nhân luôn xung đột quyền lợi, mâu thuẩn lợi ích.

    c) Thứ ba, các nước bị đế quốc thực dân xâm chiếm, liên tục đấu tranh không ngừng nghỉ hầu giành lại chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và độc lập dân tộc. Từ con đường, từ phương thức đàm phán, thương thuyết đến đấu tranh vũ trang đánh đuổi thực dân, giải phóng dân tộc.

    d) Thứ tư, từ cách mạng kỹ nghệ phát sinh nhiều mặt gây bất ổn, ảnh hưởng đến nhu cầu phát triển xã hội và mô hình cai trị của quân chủ phong kiến âu Châu đã lỗi thời, đã ruỗng nát, đầy dẩy bất công không còn thích hợp cho nhu cầu phát triển ổn định của xã hội loài người.

    Nói tóm lại, do nhu cầu bức bách của mô hình cai trị quân chủ phong kiến đã lỗi thời, một xã hội tiền kỹ nghệ đầy dẩy bất công của giàu nghèo, của đàn áp bóc lột, của phân biệt đối xử đối với các thành viên sống chung trong cộng đồng xã hội và nhất là không được đối xử như một con người trọn vẹn, ngay trong lục địa Âu Châu cũng như trong các nước bị thực dân đế quốc đô hộ.Trước bối cảnh hổn độn đó, nhiều tư tưởng tiến bộ, chủ đạo được khai sinh nhằm tháo gở bế tắc trong chính trị, giải quyết xung đột trong kinh tế và hạ giảm áp lực của tầng lớp thống trị lên giai cấp bị trị. Bên cạnh những tư tưởng, tư duy mới làm thay đổi, chuyển đổi, từ bên trong mô hình tổ chức cai trị của quân chủ phong kiến Âu Châu, có nhóm Hegel “ trẻ”, trong đó có Karl marx cho ra đời chủ thuyết và tuyên ngôn Cộng Sản vào năm 1848, đã thu hút, đã làm mê say, ngơ ngẩn nhiều thế hệ trí thức và ảnh hưởng sâu đậm trong lòng tầng lớp vô sản toàn thế giới.

    Rồi hai tư tưởng, hai phương thức đấu tranh nhằm thay đổi mô thức cai trị của quân chủ phong kiến Âu Châu và nhà nước thực dân: một bên có tư tưởng vận dụng tầng lớp bị trị theo cách ôn hoà, áp lực lên giai cấp thống trị để tự thay đổi, tự diễn biến bên trong guồng máy cai trị; bên kia có tư tưởng lãnh đạo tầng lớp bị trị, chủ yếu là tuyên truyền vận động quy tụ thành phần công, nông làm cuộc cách mạng vũ trang lật đổ, thay đổi toàn diện bộ máy cai trị của nhà nước quân chủ phong kiến, thực dân cùng xoá bỏ các tàn tích chế độ cũ triệt để không khoan nhượng.

    Từ hai tư tưởng thay đổi mô hình cai trị để điều hướng xã hội loài người phát triển, đã sản sinh ra hai mô hình cai tri: dân chủ tư sản và dân chủ công sản. Trong giai đoạn này, thuở bình minh cách mạng cả hai đều cùng một mục tiêu thay đổi, đánh đổ quân chủ phong kiến, phản kháng, chống đối chủ nghiã thực dân đế quốc để người dân, để các dân tộc bị trị được làm chủ đất nước, làm chủ đời sống của chính mình, với chủ trương thành lập chính phủ của dân, do dân, vì dân.. đảng lãnh đạo, nhân dân làm chủ, nhà nước quản lý, cùng những ý tưởng có giá trị như tự do, nhân quyền, dân quyền và nhiều giá trị tư tưởng khác liên quan mật thiết đến sự phát triển của xã hội loài người.

    Đến hôm nay, qua thời gian dài thử thách cũng như thực hành của hai mô hình tổ chức cai trị dân chủ Cộng sản và dân chủ tư sản:

    1) Dân chủ cộng sản, về hình thức đã phô trương bề nổi rất nhiều, nào là chính quyền nhân dân, công an nhân dân, quân đội nhân dân, hội đồng nhân dân... mọi thứ đều đề cao nhân dân, trân quý nhân dân nhưng thực chất là phản bội nhân dân, bịp bợm nhân dân, cướp quyền làm chủ nhân dân.

    2) Dân chủ tư sản, không phô trương về hình thức nhưng thực chất đúng nghĩa là chính quyền của dân, do dân, vì dân và thật sự hữu hiệu trong cai tri, hữu hiệu trong nhiệm vụ điều hướng xã hội loài người phát triển như một phần nhân loại đã được hưởng từ kết quả của mô hình tổ chức cai trị này.

    Tại sao dân chủ tư sản và dân chủ cộng sản cùng chia sẻ những ý tưởng tiến bộ, những giá trị tốt đẹp nhằm giúp cho loài người hạnh phúc và xã hội phát triển phồn thịnh. Thế nhưng dân chủ cộng sản lại bất lực không thực hiện được mà dân chủ tư sản lại làm tốt, thực hành rất tốt một số ý tưởng nền tảng của Marx trong chiều hướng phát triển chính trị, kinh tế, văn hoá và xã hội trong mô hình cai trị của nó?

    Dưới đây là một số ý tưởng mà dân chủ tư sản làm hay hơn, hiệu quả hơn dân chủ cộng sản:

    - Về ý tưởng “ đảng lãnh đạo” của dân chủ tư sản, các đảng phái chính trị thay nhau cầm quyền qua các cuộc bầu cử tự do, do người dân lựa chọn. Cách đảng lãnh đạo nhiều hơn một đảng chính trị, thực sự hữu hiệu trong cai trị đã làm cho quốc gia hùng cường, thịnh vượng và toàn dân hạnh phúc ấm no. Kết quả thực tiển của mô hình cai trị này đã nói lên tất cả cái tốt đẹp của nó đem đến cho xã hội loài người, không cần phải bàn luận. Riêng đảng lãnh đạo của dân chủ cộng sản đã thất bại vì chỉ duy nhất một đảng lãnh đạo nên không ngăn nổi độc tài phát triển và độc tài là nguồn gốc mọi xấu xa, tội lỗi của con người, nó kềm hảm, ngăn chặn xã hội loài người phát triển.

    - Về ý tưởng “nhân dân làm chủ nhà máy” trong các nước tư sản hiện nay, công nhân của các nhà máy, hãng sản xuất lớn được chia một số cổ phiếu theo mức lợi nhuận trong tổng kết tài khóa hằng năm và được mua thêm ngoài số cổ phiếu được chia, nếu công nhân muốn. Đây là thực chất, là cách thể hiện quyền công nhân làm chủ nhà máy ở các nước dân chủ tư sản. Riêng việc công nhân làm chủ nhà máy của các nước dân chủ công sản chỉ là khẩu hiệu, không bao giờ có thật và hiện nay nhìn vào nước CHXHCNVN sẽ trả lời được mọi thắc mắc nghi vấn về thể chế “ưu việt” của dân chủ cộng sản, không chỉ việc công nhân làm chủ nhà máy mà trên tất cả mọi mặt đời sống làm chủ của người dân!

    - Về ý tưởng “ cán bộ là đầy tớ nhân dân“, tất cả những ai đi đến nhà thương, trường học, các cơ quan công quyền... của các nhà nước dân chủ tư sản, đều thấy cung cách phục vụ, ứng xử của các người “cán bộ” này. Họ vui vẻ, nhiệt tình, tận tụy với công việc, với trách nhiệm được giao phó, làm việc đúng với nghiã ”đầy tớ nhân dân”, rất ít “ông chủ nhân dân” không vừa ý với cung cách phục vụ của đầy tớ của mình. Riêng chuyện đầy tớ của nước dân chủ cộng sản nhất là VN, mọi nguời trong chúng ta không ít lần chứng kiến đầy tớ nhân dân phục vụ ông chủ nhân dân “đáng xấu hổ” không còn “cá biệt” cho bất cứ khu vực nào của hệ thống tổ chức cai trị thuộc nhà nước dân chủ cộng sản!

    Còn rất nhiều ý tưởng trong chuỗi giá trị tư tưởng của các bộ óc vĩ đại được hình thành trước, trong và sau cuộc cách mạng kỹ nghệ Âu Châu. Tư tưởng đó, tinh hoa đó dân chủ tư sản đã làm, đã thực hiện tốt hơn dân chủ công sản. Tuy thế chúng ta cần trở lại trong tâm của hai mô hình dân chủ tư sản, công sản. Dân chủ tư sản hiệu quả hơn dân chủ cộng sản trong thực tiễn cai trị là do cơ cấu tổ chức, do thiết chế bộ máy nhà nước. Trong mô thức này, ba ngành hành pháp, lập pháp, tư pháp hoạt đông độc lập, được phân công và qui định trách nhiệm, quyền hạn rõ rệt. Ngoài ra các ngành này còn bị sự giám sát của người dân để quyền lực nhà nước thật sự trở thành quyền lực của toàn dân và không do một đảng duy nhất lãnh đạo mà nhiều đảng thay nhau lãnh đạo.

    Dù thế nào đi nữa, dù khen hay chê, dù nói tốt hay xấu thì mô hình tổ chức cai trị dân chủ công sản đã thất bại, đã bất lực trong cai trị, vì chỉ có duy nhất đảng CS lãnh đạo và đảng này lại đứng trên, đứng ngoài hiến pháp, luật pháp và dân chủ công sản ngày nay ở VN thật ra là dân chủ trá hình của quân chủ, của thời vua, chúa xa xưa. Ở đó đã dần hiện ra cảnh “thế tập”, cha truyền con nối. Ở đó lại tái hiện “pháp lệnh”, lệnh trên truyền xuống cho cấp thừa hành, bất luận đúng sai, từ lệnh miệng đến văn bản. Ở đó kẻ cầm quyền dùng hình luật như là vũ khí để trấn áp, bịt miệng, trừng phạt những cá nhân dũng cảm chỉ ra những sai trái, độc đoán của tầng lớp thống trị và dìm dân nước xuống vực sâu đói nhgèo, lạc hậu, chậm tiến, tồi tệ hơn chế độ mà họ dùng bạo lực cách mạng để lật đổ.

    Nói tóm lại, cả hai nhóm tổ chức cai trị dân chủ tư sản và dân chủ cộng sản, đều có một số nhận định, chia sẻ cũng như nhìn nhận chung về giá trị con người và xã hội. Nhưng dân chủ cộng sản, ngày càng rời xa lý tưởng ban đầu, đã biến thành hoang tưởng bởi sai lầm trong mô thức cai trị, hệ thống quản trị quốc gia và dân chủ tư sản thật sự thực hiện được mục tiêu “xã hội – công bằng – dân chủ - văn minh” xứng đáng trở thành mô hình cai trị lý tưởng được nhân loại ước mơ, hướng tới cuả thời hiện đại.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Tuy bác Le Nguyen đã khẳng định ngay từ đầu là không có cái gọi là dân chủ cộng sản trên thực tế, và tôi đồng ý, song dân chủ tư sản lại có thực, nên theo tôi khó mà so sánh hai cái đó với nhau...

    Chế độ cộng sản ngay từ đầu (Marx) đã tuyên bố công khai quyền độc taì lãnh đạo của đảng CS của giai cấp vô sản ưu tú đối với các giai cấp khác bằng bạo lực đấu tranh giai cấp, coi như họ không chấp nhận các giá trị dân chủ ở mức độ xã hội rồi (vì Marx có thâm thù cá nhân với các giai cấp khác của vợ mình và của bạn thân-ân nhân của mình - Friderick Engels???).

    Thực tế là đối với cả xã hội, tức với các giai cấp khác, họ xây dựng "chế độ" phân biệt quyền lợi vật chất và tinh thần rất rõ ràng và tàn khốc theo dạng các vòng tròn đồng tâm hay ốc đảo trên sa mạc, mà quan chức cộng sản ở trung tâm quyền lực và quyền lợi, rồi bè lũ cùng lợi ích xung quanh, rồi công an quan đội bảo vệ vong 3, rồi trí sĩ nịnh đầm hay gian dân xung quanh vòng 4 hầu hạ, rồi đa số dân thường "cừu" bị phỉnh nịnh lừa bịp hay doạ dẫm xung quanh phục dịch - trong đó có cả giai cấp công nhân và nông dân vô sản đã có công và bị lợi dụng, rồi mới đến những cá nhân dám độc lập suy nghĩ sống ở vòng ngoài cơ cực như sa mạc mà họ coi là nguy hiểm như các "thế lực thù định" xung quanh nữa...

    Chỉ trong nội bộ đảng CS thôi họ mới nói đến khái niệm "dân chủ trong đảng", nhưng đó lại phải là "dân chủ tập trung" vào đường lối của đảng lãnh đạo nên... hết dân chủ luôn, hay là dân chủ giả hiệu!

    Thế cho nên không hề có cái gọi là dân chủ cộng sản mà chỉ có độc tài cộng sản ngay từ gốc rẽ của chủ thuyểt cộng sản. Để hai chữ này liền nhau nó vô nghĩa giống như đười ươi mặc váy, vì đười ươi có đủ lông rồi!. Nó mâu thuẫn chan chát như chữ nền "dân chủ độc tài" hay nền "hoà bình hiếu chiến" hay sự "trung thực giả dối"...

    Phần kết luân, bác Lê Nguyên nói dân chủ công sản đã xa rời lý tưởng ban đầu của nó? Họ làm gì có lý tưởng đó, họ bị lừa rồi lại vô tình lừa nhau thôi!

    Thôi thì để an ủi cho hàng triệu người tốt đã lỡ theo cộng sản suốt đời thì ta nói thế cũng được, như tôi đã nói thế khi ông cha tôi về già và bất lực với những gì xảy ra, vì tôi biết ông cha tôi cần một niềm tin cho chính họ là họ đã bị lãnh đạo và đệ tử lừa...

    Nhưng đây là bài tiểu luận, bác Le Nguyên có cần an ủi ai không?