Xích Tử - Làm ứng cử viên ở Việt Nam sướng thật

  • Bởi Khách
    13/05/2011
    2 phản hồi

    Xích Tử

    Chuẩn bị nước rút cho ngày bầu cử 22.5.2011, các ứng cử viên chạy sô với các cuộc tiếp xúc cử tri. Thông tin trong nước tiếp tục đưa dày đặc về hoạt động này, xem đây là điểm mới trong cuộc bầu cử năm nay. Tuy nhiên, tên gọi của quá trình chính trị này vẫn tuỳ nghi, lúc thì gọi là tiếp xúc cử tri (tên chính thức theo luật, và được ghi trong kế hoạch của Mặt trận Tổ quốc), lúc khác là "vận động tranh cử" (chủ yếu trên báo chí). Tường thuật của thông tấn báo chí về các buổi tiếp xúc, khi có sự tham gia ứng cử của vị lãnh đạo nào đó tại một đơn vị bầu cử thì được đánh giá là vận động tranh cử bình đẳng; nếu không thì không cần sự đánh giá này.

    Nhiều ý kiến từ các trang mạng lề trái, trong nước và nước ngoài cho rằng thể thức, qui trình bầu cử của Việt Nam vẫn không bảo đảm dân chủ, chẳng giống ai. Thông tấn chính thống trong nước phản kích rằng đó là dân chủ thực sự, nhân dân đang náo nức đón chờ và sẽ tưng bừng trong ngày bầu cử, rằng không thể xuyên tạc tính chất dân chủ của công cuộc đầu phiếu. Sự tranh luận sẽ dài dài, vì mỗi bên có cách định nghĩa riêng cho khái niệm dân chủ và kèm theo định nghĩa đó là một qui trình công việc hiện thực hoá các thuộc tính của khái niệm. Chỉ có nhận thức, cảm giác chủ quan của cử tri về tính dân chủ đó thì không được bàn đến, không được thừa nhận, không được hỏi ý kiến một cách dân chủ. Tuy nhiên, nếu muốn tránh sốt ruột bằng một nhận xét có tính chất trọng tài, chỉ cần lấy ý kiến của các vị lãnh đạo Quốc hội Việt Nam trong một vài nhiệm kỳ gần đây về một tình trạng Quốc hội ngày càng dân chủ hơn để làm chứng cứ thì cũng đã rõ: một Quốc hội được bầu rất dân chủ, nhưng hoạt động thì ngày càng dân chủ hơn. Sự thừa nhận đó đã bộc lộ một cách diễn đạt lúng túng, tự mâu thuẫn về dân chủ; người cha trong câu chuyện con cá gỗ nói với con đó là cá thật, nếu ăn nhiều sẽ khát nước; song rồi người cha có lúc cũng phải lỡ lời thừa nhận đó là cá giả. Đi tranh luận tính chân nguỵ của khái niệm trong trường hợp này sẽ khó có hồi kết. Ở quê tôi có một người điếc nặng từ cuối cuộc kháng chiến chống Pháp, về sau cứ gọi lính Việt Nam Cộng Hoà là bộ đội Việt Minh, đố có ai cãi được. Đó là điếc thật; còn với cuộc tranh luận về dân chủ ở Việt Nam, lại là cố ý giả điếc thủ lợi; nan giải hơn nhiều.

    Chỉ sung sướng là các vị “ứng cử viên” do hệ thống chính trị giới thiệu. Trước hết, họ chẳng hề tuyên bố ứng cử, xin ứng cử nhưng vẫn được gọi là ứng cử viên. Ai sẽ được như vậy đã có thông tin trước đây mấy tháng, nhất là gần trước và sau kỳ đại hội đảng các cấp, quân đỏ cũng như quân xanh. Dù cơ cấu cần/ có thể trúng hay không, ứng cử viên nội hệ đó cũng thấy oai vì sẽ đường đường là người của cơ quan quyền lực cao nhất của một cấp (dù về thực tế, đôi khi cũng thấy khó chịu với sự mất dạy chính trị ở trường hợp trong một số cuộc lễ lạc, vị Phó chủ tịch nước lại được giới thiệu và kính thưa sau một vị uỷ viên Bộ chính trị chỉ giữ cương vị trong đảng hoặc một cương vị nhà nước thấp hơn vị kia ).

    Ứng cử viên nội hệ lại được sử dụng con người, phương tiện, tài chính trong hệ thống công để vận động tranh cử. Trong cuộc tranh cử, chẳng phải nhọc lòng tranh luận, đối thoại gì với người cùng ứng cử với mình; phần ai nấy nói những nội dung đã chuẩn bị sẵn, chẳng ảnh hưởng, đối lập gì nhau; tất cả đều vì nước vì dân thôi. Sau mỗi buổi vận động, nếu sắp xếp được, đơn vị tổ chức gặp mặt cử tri mời nhậu một trận; đôi khi lại có quà vườn. Cử tri được mời tiếp xúc thì đã được chọn lọc, không gai góc gì với các ứng cử viên khả kính mà mọi chương trình hành động của họ đều hay nên dễ tán thành, chúc mừng trúng cử và hy vọng sẽ trúng cử. Nếu ứng cử viên cảm thấy chưa quen lắm với hoạt động tiếp xúc cử tri, các cơ quan hữu quan sẽ dùng tiền thu thuế của dân để tổ chức tập huấn kiểu cầm tay chỉ việc, trong đó dạy cách ăn nói gói mở, đi đứng đúng vị thế và kịch bản; một lớp như thế đã được tổ chức tại Đồng Nai cho đối tượng toàn quốc ngay trong tháng 4/2011.

    Quả là sung sướng, và dĩ nhiên là bình đẳng và dân chủ. Có vậy cho nên sau cuộc vận động tranh cử bình đẳng của Tổng bí thư tại một đơn vị bầu cử tại Hà Nội, 5 ứng cử viên còn lại đều thống nhất cao để uỷ nhiệm vị ứng cử viên này phát biểu ý kiến, mà theo tường thuật của VTV1, đấy là nội dung chỉ đạo, huấn thị các đại biểu Quốc hội tương lai chứ không phải phát biểu với các đại cử tri.

    Ngày 22.5.2011 chắc sẽ rất tưng bừng; nhân dân Lào cũng vừa mới tưng bừng đấy thôi.

    Xích Tử

    Tạ Phong Tần - Vận động tranh cử... kín

    ... Hôm 5 tháng 5, 2011, đài HTV7 phát chương trình ứng cử viên Quốc Hội tiếp xúc với cử tri quận 5 (Sài Gòn), hình ảnh trên ti vi cho thấy hội trường lèo tèo chừng hơn 100 người ngồi ở hàng ghế phía dưới hội trường.

    Anh phát thanh viên đọc thuyết minh có câu (kèm theo hình vài chị phụ nữ đang đứng đọc bản tin dán danh sách ứng cử viên ở bức tường bên ngoài) mà nghe xong tôi cho rằng nó phản ánh đầy đủ tính chất của việc “bất cần được bầu cũng đậu” của ứng viên: “Cử tri nào không được vào tiếp xúc thì xem tiểu sử ứng cử viên cũng có thể quyết định bầu cho ai.”

    Tôi đặc biệt chú ý đến mấy chữ “không được vào tiếp xúc” nghe đau như roi quất của anh phát thanh viên.

    Than ôi! Hiếp Pháp và luật bầu cử quy định “mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật,” “ứng cử và bầu cử là quyền của mọi công dân,” nhưng qua bản tin thời sự ngắn ngủi của HTV7 đã cho thấy thực tế một bộ phận lớn dân quận 5 (Sài Gòn) đã bị tước quyền “tiếp xúc ứng cử viên” bằng cách “không được vào” hội trường tham dự buổi tiếp xúc. Vậy có bao nhiêu triệu cử tri cả nước bị ban tổ chức bầu cử (cũng là nhà cầm quyền Việt Nam) tước đoạt quyền tiếp xúc, chất vấn ứng cử viên?

    Kể ra thì trong nhiệm kỳ bầu cử này, cử tri Việt Nam nên “tự hào (hển)” khi được “nhà nước ta” “tâng bốc” lên hàng “Thánh sống.” Bằng vào vài câu gọi là “tiểu sử” ứng cử viên ngắn ngủn chừng 100 chữ mà cử tri có thể hiểu chính xác được hết bản chất con người của ứng viên và có ngay quyết định nên bầu người nào thì chỉ có là “Thánh” mới làm được, chớ không phải người phàm.

    Ví dụ: Trong phần tiểu sử “đính kèm” danh sách không hề kèm theo “tiểu sử” căn biệt thự nguy nga tráng lệ đang gây nhiều thắc mắc về “nguồn gốc, xuất xứ” tài sản (số 198 đường Cách Mạng Tháng 8, quận Cẩm Lệ, thành phố Ðà Nẵng) của ứng viên Nguyễn Bá Thanh. Hoặc căn biệt thự đẹp lộng lẫy (26 Hồ Xuân Hương, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam) nổi lên giữa một tỉnh miền Trung nghèo khó của ứng viên Nguyễn Ðức Hải.

    Nếu cử tri (dân thường “không được vào”) muốn chất vấn ông Nguyễn Bá Thanh, ông Nguyễn Ðức Hải về nguồn gốc các ngôi biệt thự thì phải làm sao?

    Và còn rất nhiều hình ảnh tài sản đồ sộ “không rõ nguồn gốc, xuất xứ” của cán bộ bự (bị dư luận cho là bất minh) xuất hiện trên mạng, gây thắc mắc (người ngoài không thể giải thích được) khi so sánh giá trị tài sản với đồng lương quan chức cán bộ.

    Nếu như ở Mỹ và các nước phương Tây, ứng viên tiếp xúc với cử tri một lúc hàng ngàn người, cử tri muốn gặp ứng viên càng nhiều thì ứng viên càng mừng (hy vọng lấy phiếu từ những cử tri này), tiếp xúc cả ngoài đường phố, quảng trường, sân vận động... để vận động tranh cử; thì “vận động tranh cử” ở Việt Nam diễn ra rất “kín đáo” trong bốn bức tường “cứng rắn,” ứng viên không cần biết đến cái bản mặt của đám cử tri thường dân cũng có kết quả trúng cử trên 90% như thường. Ðây quả là “thành quả cách mạng vĩ đại” chỉ có ở Việt Nam!

    Theo Người Việt

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Right, theo các tin tức trong nước, nhân dân Việt Nam đang "hồ hởi, phấn khởi" mong chờ ngày bầu cử quốc hội để số mạng của mình "được định đoạt" bởi chính quyền và đảng. Còn ở các nước tự do dân chủ khác như Úc này, người dân rất là "đau khổ" phải đi bỏ phiếu bầu để định đoạt ai sẽ là người đại diện cho mình, đảng nào sẽ lãnh đạo đất nước.

    Ở VN, ứng cử viên được đảng định đoạt được ứng cử hay không. Ở Úc, ứng cử viên độc lập phải đăng ký với cơ quan bầu cử (Election commission) để tự ứng cử. Ứng cử viên của các đảng được đề bạt nếu họ thấy có khả năng thắng cử.

    Ở VN, ứng cử viên được chính quyền địa phương tổ chức gặp dân phố có chọn lựa để họ quyết định ứng cử viên có được dân ủng hộ hay không. Ở Úc, ứng cử viên phải tự bỏ tiền túi ra đi đến các phố thị để tự quảng cáo mình, những gì mình sẽ làm để dân biết mà ủng hộ hay không.

    Ở VN, ứng cử viên được đảng "chọn", bất kể là tốt hay không, bảo đảm sẽ thắng cử. Ở Úc, ứng cử viên độc lập hay của các đảng phái phải lo lắng không ai khui những việc xấu xưa của mình trước khi bầu cử và phải hồi hộp chờ kết quả đếm phiếu.

    Ở VN, số lượng ứng cử viên (của đảng hay độc lập) được đảng chọn đều có chỉ số tỉ lệ được đảng đề ra (% đảng viên, % tự do, % dân thiểu số) và bất kể ứng cử viên nào thắng cử, đảng CS vẫn là đảng cầm quyền. Ở Úc, các đảng phái tranh cử phải hồi hộp chờ kết quả để xem mình có lập được chính phủ hay không hay là phải đi hiệp thông với các ứng cử viên độc lập bất kể người đó là ai.

    Ở VN, đảng và các ứng cử viên không cần đưa ra những chính sách về kinh tế, xã hội hay quốc phòng để dân biết. Ở Úc, các đảng phái phải trình bày hết những chính sách dự định để dân biết, dân bàn (qua báo chí) mà chọn lựa.

    vv... và vv...

    Rõ ràng ở VN dân chủ hơn nhiều - vừa có hiệu quả vừa nhanh gọn, ít tốn kém. Đảng và bộ chính trị không phải lo lắng. Dân "được" quyền chọn ai vào chính phủ. Số phận của dân "được" định đoạt rõ ràng, khỏi phải lo lắng. Đảng sẽ lo giùm hết rồi - từ mạng sống cho đến đời sống - thiên đường hơn Úc nhiều.
    Ở Úc, dân đau khổ hơn nhiều. Bầu cử nào cũng khó biết ai thắng cử, rất tốn kém về tiền bạc cũng như nước miếng. Các đảng phái phải lo lắng hồi hộp. Dân phải chịu đựng số phận mình bị định đoạt trong vòng 4 năm mà thôi để rồi phải lo lắng chọn ai, đảng nào lên cầm quyền. Đau khổ vô cùng vì cứ 4 năm là phải làm lại từ đầu.

    Ở Úc, người dân rất đau khổ một cách sung sướng. Ở VN thì sao nhỉ, người dân sung sướng một cách đau khổ?

    Chủ Nghĩa Mác Lênin được xây dựng trên nền tảng giả dối .Tôi chỉ đơn cử một từ khóa gây nên hồ hởi của đám đông, kích động đám đông quên cả lương tâm con người của mình . Từ ấy là từ :"bóc lột ".Hễ cứ ai bóc lột là đấu tố , là tù tội , là cướp tài sản của họ .Vậy thế nào là bóc lột?
    Trước Mác và Lênin sinh ra hàng nhiều trăm năm , việc người chủ và công nhân thỏa thuận với nhau tiền công hàng ngày là việc riêng của 2 người . Hợp đồng làm việc được cả 2 phía đều chấp nhận .Người làm công thì lương công nhật phải đủ chi tiêu , người chủ thì sau khi trả lương cho người làm thuê , vẫn còn lại cho mình và có để phát triển nghề mình đang làm .
    Không ai nói đến bóc lột cả.
    Nay Mác đưa ra một công thức có chút toán học và gọi là qui luật giá trị thặng dư .Công thức này có thể viết [đơn giản trường hợp là nhà sản xuất] :
    L = KH1- KH2.
    Ở đây L là lợi nhuận 1 đơn vị sản phẩm , KH1 là khấu hao cứng , không thay đổi được [ như khấu hao tiền mua nguyên vật liệu , khấu hao máy móc , vận chuyển ..] KH2 là khấu hao mềm , có thể tác động vào được [ như thuế cho nhà nước , lương cho công nhân ..]
    Từ đây Mác đọc ra là nhà tư bản sẽ làm mọi cách để thu lợi nhuận cao nhất, nên sẽ lừa dối nhà nước đóng thuế ít nhất và lừa công nhân , trả lương cho họ ít nhất . Theo Mác , đây là : bóc lột .
    Mác cho rằng nguồn gốc mọi mâu thuẫn giữa công nhân và nhà tư bản nảy sinh từ 2 từ" bóc lột" này .Mâu thuẫn này là đối kháng , không hòa giải được .
    Thế là một mối quan hệ tự nhiên giữa chủ và người làm thuê định hình từ hàng trăm năm trước bị Mác kích động , thay bằng từ "bóc lột" .
    Đây là sự giả dối có mục đích .
    Nó đưa cho những người nổi dậy một lá bùa lương tâm : Ta cướp của , giết người vì bọn tư bản bóc lột xương tủy chúng ta . Ta có quyền đòi lẽ phải , công bằng .Nó dấu đi điều quan trọng nhất : hợp đồng làm thuê đã được 2 bên kí kết một cách tự nguyện nhất .

    Thế là kêu gọi : Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian ...

    Sau sự dối trá này là dối trá khác :công hữu thay tư hữu , bạo lực vô sản trấn áp tư sản ...

    Dĩ nhiên là họ cũng dối trá trong bầu cử theo nguyên tắc : dân chủ vô sản tốt đẹp gấp ngàn lần tự do dân chủ tư sản .

    Bây giờ chỉ cần kiểm kê tài sản của : tổng bí thư , thủ tướng ,các ủy viên trung ương ... và hỏi tài sản từ đâu ra , ta sẽ được một loạt trả lời dối trá .
    Thế cho nên đã có câu : Đừng nghe cộng sản nói , hãy xem cộng sản làm .

    Vậy thì các công dân Việt nam ơi.
    Trong khi quyền tự do bầu cử vẫn là quyền công dân thiêng liêng được Hiến pháp VN bảo vệ, thì các bạn hãy sử dụng hữu hiệu quyền này .

    ĐCS VN hiện nay sử dụng nguyên tắc chuyên chính vô sản không phải chỉ dùng Mác hay Lê mà họ còn dùng Họng súng của Mao { họng súng đẻ ra chính quyền } tàn bạo hơn , độc ác hơn [ khơme đỏ là thí dụ ].
    Họ đã không còn chính nghĩa nữa và họ kiếm đồng tiền bằng mọi cách theo nguyên tắc: đào hết , bán hết tất cả những gì có thể sinh ra tiền . Họ học theo nguyên tắc " bình nhỏ ": Mèo trăng hay đen đều tốt, miễn đưa lại đồng tiền .
    Cần gạch bỏ những cán bộ cao cấp của ĐCS VN trong địa phương mình . Đây là hình thức an toàn cho người thực hiện mà kết quả thật vô cùng to lớn.
    Mong mọi người đồng tâm hiệp lực .