Nguyễn Đại - “Em ạ! Cuba ngọt lịm đường”

  • Bởi Admin
    13/05/2011
    2 phản hồi

    Nguyễn Đại

    Nói cái này đừng ai chửi mình: hồi bé đi học, mình rất mê Tố Hữu. Bà chị mình có cuốn tuyển tập Tố Hữu in giấy trắng bóc, hay lấy ra đọc cho mình nghe. Nghệ thuật ca ngợi của Tố Hữu quả là tuyệt. Ca ngợi Đảng, ca ngợi Bác Hồ, ca ngợi Stalin, mình nghe chị đọc (và sau đó tự đọc) cứ mê tít. Ca ngợi Việt Nam, Liên Xô chưa đủ, bác Lành ca ngợi đất nước Cuba xa tít. Bài thơ “Từ Cuba” của bác thật truyền cảm, thật xúc động. Đọc bài thơ này, mình cứ tưởng tượng Cuba như một xứ sở thần tiên.

    Em ạ Cuba ngọt lịm đường.
    Lúa xanh đồng bãi biếc đồi nương.
    Cam ngon xoài ngọt vàng nông trại.
    Ong lạc đường hoa rộn bốn phương
    ”.

    Một thời gian dài trôi qua, không hiểu sao đất nước Cuba lại trở nên nghèo nàn, lạc hậu. Thiên đường Xã hội chủ nghĩa chẳng thấy, chỉ thấy thiếu lương thực, thiếu năng lượng, thiếu thông tin. Trong khi các nước lân cận đàng hoàng, tự tin phát triển theo con đường phi XHCN thì Cuba đàng hoàng, tự tin nhận viện trợ của nước ngoài. (1)

    Thế rồi trước sự thật nghiệt ngã, Đảng cộng sản Cuba (viết tắt là Đảng) đã nhận ra rằng không thể đi tiếp con đường XHCN để lên thiên đường. Họ chọn con đường “quay đầu là bờ”. Lãnh tụ vĩ đại Fidel Castro làm động tác rút lui khỏi chính trường, nhường ngôi cho em là Raul. Bước tiếp theo, Raul bắt đầu thực hiện một số cải cách. Và sau kỳ đại hội lần thứ 6 vừa qua, coi như Cuba chính thức bắt đầu đổi mới (thực chất là đổi cũ – thực hiện những điều mà người khác đã làm cả trăm năm nay).

    Trước tiên, xin chúc mừng nhân dân Cuba. Cuối cùng, sau hơn 50 năm kiên định đi lên CNXH dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của Đảng, nay các bạn bắt đầu được hưởng nền kinh tế thị trường!

    Tiếp theo, tôi xin mạnh dạn suy đoán tình hình Kinh tế - Chính trị - xã hội đất nước Cuba, bắt đầu từ năm 2011.

    * * *

    Về mặt xã hội, thời gian đầu, đồng chí Raul Castro sẽ hô hào đổi mới toàn diện. Báo chí đồng loạt đăng những bài viết có tựa đề “Những việc cần làm ngay” của cây bút R.C. Văn nghệ sĩ được cởi trói và được yêu cầu tự cởi trói. Bộ Chính Trị Cuba thông qua Nghị quyết cho phép tự do sáng tạo. Một loạt các tác phẩm của các tác giả trẻ có ý chỉ trích xã hội được xuất bản. Báo chí không cần xin phép Trung Ương khi viết về các mặt tiêu cực của đất nước. Các vụ tham những, hối lộ bắt đầu được công khai trên báo chí.

    Tuy nhiên, sau đó xu hướng Cởi Mở bị chính quyền cho là quá đà nên hàng loạt nhà văn bị cách chức, bị đuổi ra khỏi Đảng, thậm chí còn bị đi tù. Một số tạp chí bị cấm vì nội dung chỉ trích chính quyền. Hiến pháp được thay đổi để phù hợp tình thế mới. Trong đó, quy định Đảng là lực lượng lãnh đạo và chủ nghĩa Mác – Lê, công với tư tưởng Fidel Castro là định hướng phát triển. Từ việc này mà những Đảng viên tiến bộ, cấp tiến bị thanh trừng.

    Về mặt kinh tế, nông dân đã có động lực mạnh mẽ để đầu tư công sức vào đồng ruộng. Cuba dần dần có lương thực đủ để nuôi bản thân và bắt đầu nghĩ đến xuất khẩu. Đầu tư nước ngoài bắt đầu thấy hiệu quả. Người dân Cuba bắt đầu khoe nhau lương tháng tính bằng “đô”. Các doanh nghiệp quốc doanh được giao quyền tự chủ, tự hạch toán kinh tế. Nhịp sống công nghiệp hình thành từ đây. Chuyện ăn uống không còn là vấn đề lớn, nhà nhà có tivi để coi. Hoa Kỳ bỏ cấm vận Cuba. Từ kẻ thù số một, Hoa Kỳ trở thành người bạn, thậm chí người thầy.

    Về mặt chính trị, Cuba vẫn kiên định con đường Xã hội chủ nghĩa. Điều đặc biệt là trước đây, báo chí ca ngợi nền kinh tế kế hoạch thì bây giờ ca ngợi kinh tế thị trường. Hồi trước Đảng đỉnh cao trí tuệ đưa đất nước vào chỗ bi thương khốn cùng thì bây giờ Đảng đã vĩ đại sửa sai, sáng suốt anh minh cải tổ nền kinh tế. Trong quá khứ, Fidel làm đúng những gì Mác – Lê dạy thì được ca ngợi là học trò xuất sắc. Bây giờ Raul làm khác những gì Mác – Lê dạy thì được khen là linh hoạt sáng tạo. Dân chủ vẫn là một cái gì đó xa xỉ, chủ tịch Raul tuyên bố “Cuba không có nhu cầu đa nguyên, đa Đảng”. Những bậc sĩ phu đặt vấn đề xét lại chủ nghĩa Mác – Lênin, đòi chia tay ý thức hệ bị đàn áp, từ theo dõi, cô lập cho đến bắt giam.

    Thời gian tiếp theo, kinh tế tiếp tục phát triển nhưng bộc lộ sự méo mó đúng như các bậc sĩ phu đã tiên đoán. Nạn tham ô, hối lộ sinh sôi nảy nở là hậu quả tất yếu của kinh tế thị trường nhưng mất dân chủ. Các Đảng viên lợi dụng chức quyền nắm giữ nền kinh tế trong tay. Các tập đoàn quốc doanh năm sau lỗ nặng hơn năm trước. Khoảng cách giàu nghèo ngày càng tăng.

    Mặt xã hội cũng suy thoái trầm trọng. Người dân đua nhau làm giàu bằng mọi giá, bất chấp các giá trị nhân văn căn bản. Từ một dân tộc hiền hòa, lịch sự, con người Cuba trở nên tàn nhẫn, hung dữ và vô cảm. Các bài học về lòng căm thù giặc Mỹ, căm thù chế độ ngụy quân, ngụy quyền (Baxtia) nay được nhân dân Cuba áp dụng bằng cách căm thù nhau. Mở báo ra là thấy đánh - chém - bắn - cướp - hiếp - giết!

    Giáo dục, giao thông, y tế, nhìn đâu cũng thấy “còn một bộ phận yếu kém”. Y đức, giáo đức (đạo đức nhà giáo), tài đức (đạo đức tài xế) xuống cấp nghiêm trọng. Nhà nước không có chính sách đầu tư thích hợp mà chỉ tập trung cho thủ đô nên dân tứ xứ tụ tập về biến La Habana thành một cái chợ khổng lồ. Kẹt xe, lụt lội, ô nhiễm, ý thức dân chúng thấp không còn kiểm soát nổi.

    Để giải quyết mâu thuẫn kinh tế - chính trị - xã hội này, không thể sử dụng những biện pháp chữa cháy. Giải pháp tận gốc phải là một nhà nước pháp trị tam quyền phân lập, mở rộng dân chủ. Không mở rộng dân chủ thì hỗn loạn sẽ gia tăng đến một lúc nào đó thì nhân dân Cuba không còn chịu nổi dẫn đến sụp đổ. Nhưng càng mở rộng dân chủ thì quyền lợi của Đảng càng bị thu hẹp. Do đó, một mặt, hai chữ “dân chủ” bắt đầu được đưa vào cương lĩnh. Từ “công bằng, dân chủ, văn minh” đến “dân chủ, công bằng, văn minh”. Mặt khác, những tiếng nói trái với ý chính quyền - nếu ở mức độ nhẹ có thể được bỏ qua - nhưng một khi ảnh hưởng đến quyền lãnh đạo của Đảng lập tức bị đàn áp. Ngày càng có nhiều người bị bắt giam vì tội “tuyên truyền chống Nhà nước xã hội chủ nghĩa Cuba”.

    Do vẫn còn cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” nên các ngành mũi nhọn vẫn nằm trong tay các tập đoàn Nhà Nước. Các mặt hàng xăng dầu, điện, nước tăng giá vô tội vạ. Tập đoàn đóng tàu Cubashin lỗ vài ngàn tỷ peso nhưng không ai bị kỷ luật. Nhà nước thu đất của dân làm dự án với giá rẻ mạt. Dân oan kéo nhau lên La Habana khiếu kiện thẳng với Trung Ương gây mất ổn định kéo dài.

    v.v và v.v...

    Trên dây là một số dự đoán của tôi về tình hình Cuba trong tương lai gần. Những dự đoán hoàn toàn mang tính cá nhân và tôi chỉ mong mình sai. Tôi mong chủ tịch Raul sẽ tuyên bố “Không dân chủ là tự sát!”. Tôi mong Hiến pháp Cuba quy định “các Đảng phái chính trị cạnh tranh lành mạnh, quyền lựa chọn Đảng lãnh đạo thuộc về nhân dân – thông qua bầu cử”. Tôi mong rằng các tư tưởng triết học được sàng lọc, lựa chọn tùy tình hình thực tiễn Cuba chứ không áp đặt một chủ nghĩa nào làm kim chỉ nam cả.

    Chỉ có như vậy, mía Cuba mới "ngọt lịm đường".

    Nguyễn Đại – tháng 5/2011

    (1) Và vẫn kiên định XHCN.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Bác Đại này,
    Cuba lắm mía ngọt đường thì rõ mườii mươi rồi.
    Chỉ không biết bên ấy có thu thuế cho thuê nhà và có chỗ bán công đâm không bác nhỉ?
    Lại nữa, họ có dây cột giày trong các phòng điều tra không vậy bác?
    Nếu chưa thì mình cần cố vấn cho bạn Raul nhà ta để gọi là giữ gìn đất nước nước ấy "ổn định" làm phước đấy bác ạ.
    Đôi lời chân quê cảm ơn bài dự báo cứ như phim trắng đen không lời của thời SạtLô, không cần nghe chi cũng đủ cười bể bụng.

    Bác Đại ơi,

    Dù sao thì Cu ba cũng khác ta nên may hơn ta nhiều lắm:

    -Họ không có ông anh "Nước Lạ" đáng sợ bên cạnh như ta! Thay vào đó họ lại có nước Mỹ dân chủ, thật là may mắn lớn!

    - Dòng máu latin nóng bỏng của người Cuba một khi đã nhận ra cái nguy hiểm của chủ nghĩa cộng sản thì sẽ cuơng quyết đoạn tuyệt chứ không lèm nhèm như "kịch bản của anh em sinh đôi VN" dâu!

    - Cuba kiều của họ rất đông, rất mạnh, rất dân chủ, lại rất gần hòn đảo ngọt lịm đó nên Cuba sẽ nhanh chóng vuơn lên về kinh tế và dân chủ chứ không chết lịm đi trong 2 nỗi sợ trong ngoài của dân ta đâu!

    - Cuối cùng, anh em nhà Fidel cũng sắp đi báo cáo Mác Lê cả rồi, mà thấy cái BTT của họ không có toàn thứ "dữ trong hèn ngoài" như của BTT ta, nên dân tộc Cuba thức sự sắp được tự do dân chủ sớm hơn VN đấy!

    Chúc họ may mắn thế! Gắng nhé Cuba!
    Mong sớm được nghe bài ca Oantamela say mê mới!