Gò Cỏ May - Tản mạn về CA xứ người nhân vụ Hồ Quang Phương[*]

  • Bởi Khách
    14/05/2011
    9 phản hồi

    Gò Cỏ May


    Một xe tuần tra của cảnh sát (Polizei) CH LB Đức - Nguồn: //de.wikipedia.org/

    Ông bạn người Việt hàng xóm cũ của tôi rất ghét công an. Lý do anh đã bị cảnh sát (CS) tuần tra ban đêm bắt qủa tang tới 3 lần vi phạm luật lệ giao thông (lái xe uống rượu say). Bị phạt cảnh cáo đầu, phạt nặng lần sau... rồi lần cuối bị treo bằng cấm lái xe tới 10 năm liền. Thảo nào anh thâm thù CS lắm, nhìn thấy công an của xứ giẫy chết ở đâu là lầu bầu là “tuất, tuất...“. Sau này mọi người góp ý, anh mới chua chát đổi thành “bạn thân“ (trong nháy nháy) mỗi khi thấy bóng xe công an đi qua.

    Ở xứ này cũng ngót 20 năm, tôi thấy, một xã hội được an bình và ổn định mọi người đều phải cám ơn sự mẫn cán của lực lượng công an. Bình thường, có khi cả tháng chả thấy bóng họ đâu. Nhưng nếu đi làm ca đêm về muộn, có khi chỉ trong vòng một tháng, tôi đã 3, 4 lần bị CS chặn đường bắt dừng xe kiểm tra bằng lái. Mỗi khi kiểm tra, bên công an ít nhất phải có hai người, dù không lịch sự giơ tay lên vành mũ chào như CS bên mình nhưng họ không bao giờ bắt người điều khiển xe phải rời khỏi ghế ngồi. Chỉ yêu cầu bật đèn sáng, trao giấy giấy tờ cho CS qua khe cửa kính hơi hé và để hai tay lên vô lăng. Trừ trường hợp họ phát hiện tài xế có mùi cồn (rượu , bia) thì họ mới yêu cầu đương sự bước ra khỏi xe để thổi hơi, đo nồng độ cồn. Sau khi nhận bằng lái và giấy tờ xe, họ về xe công vụ kiểm tra rất nhanh, chỉ dăm phút là xong. Người lái xe không vi phạm luật lệ có thể tiếp tục hành trình. Mỗi xe công an lưu thông trên đường là một trung tâm giữ liệu vô cùng hiện đại. Chỉ cần đưa tên tuổi và vài giữ kiện cá nhân một người vào máy tính gắn cố định ở xe... là có thể biết được toàn bộ hồ sơ trích ngang của người cần kiểm tra từ trung tâm (24/24) báo về. Dù địa bàn kiểm tra là ở đâu, từ cửa khẩu biên giới cho tới mọi hang cùng ngõ hẻm trên toàn cõi liên bang.

    Cách đây khoảng 6, 7 năm, có lần dịp nghỉ lễ Noel, chúng tôi đi chơi xa. Lúc về, trên xa lộ 3 làn, tôi chạy luồng giữa. Tới đoạn cách nhà chừng vài chục km tôi mệt qúa bị ngủ gật, lạng tay lái chỉ độ vài cái chớp mắt chừng 1, 2 giây... khiến xe đi lấn làn trong chút xíu..., tôi đành phải tấp vào Parken nghỉ ngơi và rửa mặt mũi cho tỉnh táo mới tiếp tục hành trình. Về đến nhà đã thấy 2 ông công an chờ sẵn ở Parken ô tô riêng của tôi để kiểm tra xe tôi, xem có va quệt gì không? Rồi giải thích rằng họ nhận được một cú điện thoại của một người dân (ở Hamburg đi cùng chiều) báo có trông thấy xe của tôi di chuyển “có vấn đề...“ nên họ gọi điện báo cho CS xa lộ tới tận nhà xác minh xem xe có bị va quyệt gì không? May mà không phát hiện ra xây sát gì, thật hú hồn.


    Chân dung người cảnh sát trưởng Hamburg (ảnh minh hoạ) - //de.wikipedia.org/

    Ngoài lần đó năm ngoái tôi cũng hai lần được tiếp công an tại nhà. Một lần họ xin gặp cả hai vợ chồng (nếu tôi đồng ý) để xác minh giúp họ một phi vụ “kẻ gian“ đột nhập cạy cửa và lấy trộm đồ nhà của một người Đức gần nơi ở của chúng tôi... mà có ý kiến phản ảnh có trông thấy chúng tôi là một trong số tình cờ đi qua có chứng kiến. Lần gần nhất thì hai người CA trẻ một nam một nữ đột ngột bấm chuông tới cửa xin phép (nếu tôi đồng ý cho họ) vào nhà để nói chuyện về việc tôi đã bị “kiện“ vì đã chụp hình cháu bé 4 tuổi (mà tôi quen cháu) ở nhà trẻ, nơi tôi đang làm việc. Sau khi nghe tôi trình bày đầu đuôi câu chuyện, hai nhân viên an ninh đã rất vui vẻ và xác nhận chuyện chụp ảnh của tôi là trong sáng. Họ chỉ nhắc nhở rằng, với trẻ nhỏ lần sau trước khi chụp, tôi cần nói với bố mẹ cháu một lời để gia đình của họ biết rõ mục đích nhằm tránh sự hiểu lầm gây lo lắng không cần thiết cho họ, vậy thôi.

    Qua những chuyện tưởng như vặt vãnh đó, tôi mới thấy rằng, sở dĩ xã hội của người ta được ổn định, sự đóng góp tích cực của những ông bà (ở ta gọi là “chiến sỹ“) CA mẫn cán, trách nhiệm là không thể thiếu vắng.

    Một trong các biện pháp nghiệp vụ của công tác bảo vệ an ninh trật tự xã hội ở nơi tôi tạm cư là thấy họ rất tích cực đầu tư cho các sinh hoạt văn hoá giáo dục cộng đồng. Như việc hỗ trợ cho các sinh hoạt về tôn giáo của người Việt mình là một ví dụ. Hàng năm chùa Viên Giác ở Hannover luôn nhận được các khoản kinh phí tài trợ qúi báu của Bộ Nội vụ (như Bộ CA của ta) để tổ chức 3 ngày lễ lớn của người Việt như Tết ta; lễ Phật Đản và lễ Vu Lan. Ngoài ra, còn các khoản chi phí về điện nước, gas lò sưởi và in ấn kinh sách, báo chí tôn giáo của chùa cũng nhận được tài trợ tùy theo nhu cầu. Lập luận của các chuyên gia về an ninh xứ người rằng, những sinh hoạt văn hoá (tôn giáo) lành mạnh như vậy, chính là “phương thuốc dưỡng sinh“ qúi về mặt tâm linh. Là biện pháp ngăn chặn từ xa các vấn nạn xã hội, nhất là với lớp trẻ.

    Tôi dám chắc tới 99%, ở Đức cảnh sát giao thông (CSGT) hay CS hình sự không bao giờ nhận hối lộ của người dân. Sau 9 giờ tối, không bao giờ họ tới gõ cửa nhà bất kỳ ai, dù người đó là nghi can phạm tội. Ra đường, ta có thể thấy CS dừng xe vào mua bánh mỳ hay mua đồ ăn nhanh ở các quầy hàng ăn dọc đường như bao người lao động khác. Nhưng khó thấy người công an phì phèo thuốc lá, thọc tay vào túi quần hay có những cử chỉ bất nhã dù nhỏ tới đâu. Anh bạn tôi xe bị hỏng kim báo xăng, nên xe hết xăng dọc đường không biết, đã được xe cảnh sát đi mua xăng giúp tới ứng cứu khi họ bắt gặp trên đường xa lộ... mà không hề nhận bất cứ món qùa nhỏ nào ngoài một câu cám ơn của người gặp nạn.

    Mặc dù vậy, đã là con người (“nhân bất thập toàn“), không ai nắm tay được từ tối tới sáng. Người CA dù tài thánh đến đâu cũng có những lầm lỗi. Hồi 2001, anh bạn đồng nghiệp đi làm chung xe với chúng tôi, tới điểm hẹn trễ, khiến tất cả chúng tôi bị nhỡ buổi làm. Lý do, đang trên đường đi làm lúc 5 giờ sáng, anh bị đội CS đặc nhiệm chống tội phạm túm đưa vào đồn bắt chống tay vào tường, dạng chân ra để họ rà soát và kiểm tra kỹ lưỡng cả người lẫn xe không sót một ngõ ngách nào. Anh không làm gì phạm pháp, tỏ ra bức xúc, phản ứng... nên bị còng cả tay nữa. Sau mấy tiếng giam giữ trấn áp dữ dội như vậy, người chỉ huy tới xin lỗi đã bắt nhầm đối tượng mà không hề đền bù một xu (danh dự) nào. Có mấy người hiểu luật khuyên anh kiện đòi bồi thường thiệt hại, nhưng anh không thích lôi thôi, tặc lưỡi cho qua.


    SV Việt Nam - Hồ Quang Phương

    Liên hệ với vụ Hồ Quang Phương ở bên Mỹ: “Mặc dù không bị thương tích nặng nề nhưng vấn đề danh dự mới là điều quan trọng. Số tiền đó không thể đền bù được những tổn thương danh dự khi họ vừa dùng vũ lực, vừa đem tôi ra làm trò cười”, Hồ Quang Phương nói trên BBC. Ngoài khoản bồi thường 90.000 $USD (tương đương 5 tỷ VND), sở Cảnh sát San Jose lên kế hoạch phối hợp một đài phát thanh tiếng Việt ở địa phương để tư vấn pháp luật cho cộng đồng Việt Nam nhằm tránh những vụ việc tương tự. Bên cạnh đó, sở cảnh sát San Jose đã đình chỉ công tác bốn nhân viên liên quan vụ này và mở điều tra cáo buộc làm trái... Đó là thông tin dó báo SGTT ngày 10.05.2011 đăng tải.

    So với cách hành xử của các chiến sỹ CAND (“vì nước quên thân, vì dân phục vụ“) tại một đất nước của dân, do dân và vì dân ở bên ta sao mà người dân đen xứ mình lại phải chịu quá nhiều cơ cực như vậy?

    Đành chép lại vài chuyện vặt vãnh mà tôi trực tiếp trải nghiệm, chứng kiến để những ai quan tâm, đặc biệt những người có trách nhiệm trong lĩnh vực này cùng suy ngẫm. Biết đâu lại tìm ra được biện pháp khả thi nhằm từng bước vãn hồi được tình hình thì cả mừng?!

    Gocomay

    _________________________

    (*) Bồi thường 90.000 USD cho sinh viên Việt bị đánh tại Mỹ - http://sgtt.vn/Thoi-su/144433/Boi-thuong-90000-USD-cho-sinh-vien-Viet-bi-danh-tai-My.html

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Một chuyện về cảnh sát xứ người mà tôi là nhân chứng. Cách đây vài tuần tôi bị đụng xe khi trên đường đi đến một buổi họp. Chỉ năm phút sau khi tai nạn xảy ra, xe cảnh sát, xe chữa lửa, và xe cứu thương đã bao quanh cả hai chiếc xe đụng nhau để lập biên bản và giúp người bị thương. Tôi bị khá nặng nên được cáng ngay lên xe cứu thương để chở vào bệnh viện cứu cấp. Trước khi được đặt lên cáng, tôi bảo với người cảnh sát lập biên bản là tôi lỡ một buổi họp cần thông báo cho văn phòng biết và trong cặp da của tôi có một vài giấy tờ quan trọng tôi cần người giữ giùm. Viên cảnh sát hỏi tên của nơi tôi làm việc và chỉ 2 phút sau quay lại báo với tôi là đã gọi báo tin. Còn 5 phút sau khi tôi được đưa vào phòng cấp cứu thì một viên cảnh sát khác xách hai cái cặp của tôi mà anh ta đã lấy từ trong cốp xe đặt cạnh chân giường. Tôi tưởng cảnh sát sẽ chỉ niêm phong cái xe để khỏi ai lấy đồ trong xe ra chứ không nghĩ rằng anh cảnh sát đó đã lái xe theo xe cứu thương từ hiện trường đến tận bệnh viện rồi xách 2 cái cặp đến tận giường cho tôi. Họ lẳng lặng làm theo yêu cầu mà không thắc mắc, không bình phẩm, và thậm chí không báo tên của họ cho mình biết

    Lâu nay tôi vẫn không ưa cảnh sát Mỹ và đọc nhiều tin về những cái xấu của họ. Lần này, suy nghĩ thì thấy buồn tủi vì dân mình lại không được đối xử như vậy trên đất nước của chính mình. "Bốn ngàn năm văn hiến" không bằng "hai trăm năm lập quốc." Tự dưng nhớ lại hai câu thơ của Nicolas Guillén (người Cuba) và hai câu khác của Tố Hữu:
    "Đất nước ta bên ngoài dịu ngọt, Mà bên trong nhiều nỗi đắng cay" (NG) "Bạn ơi nỗi thảm sầu kia bởi, Số phận hay do chế độ này." (TH)

    Tran Thi Ngự viết:
    Khách Việt viết:
    Bác ui, tỷ giá này chưa chính xác: 90.000 $USD - tương đương 5 tỷ VND

    VN$22,000 x 90,000 = VN$1,980,000,000.

    Bác Khách Việt thông cảm. Tụi tui ở hải ngoại nghèo, chẳng bao giờ (và sẻ . . . không bao giờ) có cơ hội xài tiền . . . tỷ nên tính không ra. Tui cho vô máy tính, nhìn con số dài ngoằng mà bồi rối không biết đọc làm sao. Có phải là gẩn hai tỷ không bác?

    Cái vụ đọc số này thì tui thua người Việt quốc nội là cái chắc rồi.

    Gẩn hai tỷ là đúng rồi bác ạ.
    Nếu các bác không quen thi cứ để nguyên USD, tụi tui ở trong nước tự chuyển đổi ra VND được.

    Trích dẫn:
    Tôi dám chắc tới 99%, ở Đức cảnh sát giao thông (CSGT) hay CS hình sự không bao giờ nhận hối lộ của người dân.

    Cái này tôi cũng nghĩ như vậy đối với Cảnh sát ở một vài nước châu Âu.
    Cảnh sát khu vực và giao thông thì có thể ở những khu buôn bán đông người, quán ăn. Họ chỉ ăn hốí lộ (nhận quà thì đúng hơn) dưới dạng uống cafe free, lì xì đầu năm. Tuy nhiên khi bạn phạm luật như lấn chiếm lòng lề đường, do đã ăn hối lộ, họ nhẹ nhàng nhắc nhở bạn. Nếu sau hai ba lần nhắc nhở mà bạn không nghe, họ sẽ lập biên bản ngay để phạt tiền, ...

    CS hình sự không bao giờ nhận hối lộ của người dân thì cái này chắc chắn 100% bởi họ không hoạt động một mình mà thông thường CS hình sự làm trong một tổ chuyên trách dưới sự giám sát và chỉ đạo trực tiếp của một hoặc nhiều thẩm phán điều tra

    Nếu phát hiện ăn hối lộ tiền để xóa bỏ vụ việc, họ có thể mất việc hoặc ở tù tùy theo mức độ hối lộ và vụ việc. Ăn hối lộ 100 - 200 USD mà để mất việc thì chẳng có ai điên mà làm

    Hơn nữa các cảnh sát được đào tạo nghiệp vụ và giám sát rất tốt. Tôi chẳng bao giờ thấy báo cảnh sát hay các báo hô hào học tập theo ai đó như ở VN.

    Báo cảnh sát chỉ ghi những việc liên quan đến ngành cảnh sát như tin về giao thông, tìm kiếm người mất tích, nghiệp vụ cảnh sát. Họ chẳng bao giờ đăng tin về một đảng phái nào, không bắt ai học tập chính trị, không viết bài "chỉ trích" những công dân khác như Quý Thanh (tướng Hữu Phước ?) đã làm trên báo CAND

    Cảnh sát chỉ làm nghiệp vụ cảnh sát chứ không tham gia chính trị và kinh tài (buôn bán) như công an và quân đội VN

    Cành sát là một bộ phận có quyền lực trực tiếp đến đòi sống của người dân qua việc bắt bớ, xét hỏi, khám nhà, phạt vi phạm lưu thông, v.v. Vì có quyền nên việc cảnh sát lạm dụng quyền lực là điều khó tránh khỏi.

    Tuy nhiên, việc cãnh sát lạm dụng quyền xảy ra nhiều hay ít là do công tác đào tạo và giám sát việc làm của cảnh sát. Vì cảnh sát nhân danh chính quyền đề thi thành quyền lực của mình, việc huấn luyện nghiệp vụ cho cảnh sát thường thể hiện các giá trị mà các xả hội và chính quyền theo đuồi. Thí dụ, khi một xả hội và chính qưyền nêu cao sự tôn trọng nhân quyền, quyền bình đẳng của mọi công dân, thương tôn luật pháp, v.v. thì chương trình huấn luyện nghiệp vụ cảnh sát sẻ hướng theo các giá trị đó, và các hành vi của cảnh sát đi ngược lại với các giá trị tiêu biểu đó phải bị trừng phạt. Đó là lý do tại sao các cành sát ở Mỷ làm ngược với các giá trị dân chủ khi thi hành công vụ đà bị trừng phạt bằng hình thức kỷ luật, sa thải, hay truy tố hinh sự. Ngoài ra cơ quan chủ quản của cành sát (ở Mỷ là hội đồng thành phố hay city council) củng phải chịu trách nhiệm tài chính, tức là phải mở công quỷ để trả tiền bồi thường nếu có lệnh của tòa án.

    Trái lại, ở các xả hội khi việc cảnh sát lạm dụng quyền lực (như đánh người đến chết) không bị trừng phạt đúng mức mà có khi còn được bao che, và khi quyền an toàn của người dân không được luật pháp bào vệ, thì bạo lực của cảnh sát với dân chúng sẻ vẩn còn tiếp tục.

    Khách Việt viết:
    Bác ui, tỷ giá này chưa chính xác: 90.000 $USD - tương đương 5 tỷ VND

    VN$22,000 x 90,000 = VN$1,980,000,000.

    Bác Khách Việt thông cảm. Tụi tui ở hải ngoại nghèo, chẳng bao giờ (và sẻ . . . không bao giờ) có cơ hội xài tiền . . . tỷ nên tính không ra. Tui cho vô máy tính, nhìn con số dài ngoằng mà bồi rối không biết đọc làm sao. Có phải là gẩn hai tỷ không bác?

    Cái vụ đọc số này thì tui thua người Việt quốc nội là cái chắc rồi.

    Trích: "...nhưng họ không bao giờ bắt người điều khiển xe phải rời khỏi ghế ngồi."

    Cái này không phải, hoặc không hẳn là do tôn trọng dân, bác ạ. Đó là quy tắc nghề nghiệp của cảnh sát bên này để đảm bảo an toàn của chính họ: cảnh sát là người kiểm soát tình huống, chủ xe phải ngồi trên xe hai tay đặt trên vô lăng đợi cảnh sát tiếp cận. Nếu cho phép chủ xe bước ra đi về phía cảnh sát thì nhỡ hắn rút súng bắn đòm một phát, cảnh sát chết đầu tiên.

    Một chú thích nhỏ cho những ai không biết tiếng Đức: parken là chỗ đậu xe.

    Cái này giống hệt Canada. Có một chuyện nhỏ kể như một ví dụ: Tôi có một anh bạn bị người khác chơi khăm, nói xe anh bạn này 'hit-and-run'. Khi xe CS gồm 2 người đến kiểm tra (họ biết xe với biển số X địa chỉ ở đâu dễ dàng), anh bạn tôi ngớ người vì không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Sau nghi nghe giải thích kĩ lưỡng, anh bạn tôi liền bảo 2 vị CS này đến xem xét xe. Sau khi thấy xe không có vết va quệt nào. Họ liền lịch sự xin lỗi rồi đi.

    Tôi thấy động tác chào của CS VN là thừa. Thật nực cười sau khi chào lại đưa tay nhận tiền mãi lộ, mất hết cả uy danh lẫn thể diện.