Le Nguyen - Đối Thoại Nhân Quyền

  • Bởi Admin
    12/05/2011
    9 phản hồi

    Le Nguyen

    Mỗi dân tộc có sắc thái, đặc thù riêng để tạo nên khác biệt của từng dân tộc, có những dân tộc để lại cho hậu thế các công trình kiến trúc đồ sộ khiến nhân loại phải ngưỡng phục, có những dân tộc để lại những tư tưởng gây ảnh hưởng lên một phần đời sống của con người và những kiến trúc, tư tưởng đó nhuốm ít nhiều xương máu, xác người đồng loại do tham vọng cá nhân hoặc tham vọng của nhóm người nắm giữ quyền hành cai trị.

    Ngày nay, nhân loại ngày càng văn minh tiến bộ, khoa học kỹ thuật tân tiến ngày càng đa dạng khiến khoản cách địa lý quốc gia, con người được thu hẹp và sắc thái, đặc thù của từng dân tộc cũng mờ nhạt dần, hợp cùng với giá trị tư tưởng mới, cơ cấu tổ chức mới, hệ thống luật pháp mới nhằm hướng tới mục đích giúp cho nhân loại giao tiếp, sống chung hoà bình. Do đó, mỗi quốc gia không còn là ốc đảo toàn quyền tự tung tự tác, một quốc gia không thể tiến bộ, phát triển nếu không hội nhập vào đời sống của toàn nhân loại và khi hội nhập phải chấp nhận luật chơi chung của cộng đồng nhân loại, không thể tay ký kết mà miệng lại kêu chúng tội có sắc thái, đặc thù riêng được, không thể trong một trận túc cầu mọi cầu thủ đều dùng chân chơi bóng mà mình lại dùng cả tay lẫn chân, lại bảo đặc thù chơi bóng của chúng tôi là cả tay lẫn chân được! Hoặc vả, nếu nghĩ rằng chơi bóng cả tay lẫn chân là hấp dẫn hơn, hay hơn, điều trước tiên phải vận động, thuyết phục thay đổi luật chơi chứ không nên tùy tiện rồi bảo là đặc thù của tội được.

    Theo chiều hướng đó có nhiều tổ chức quốc tế được thành lập và Liên hiệp quốc là tổ chức tương đối công bằng taọ điều kiện cơ hội, bình đẳng cho mọi thành viên có tiếng nói như nhau, được quyền lên tiếng phản đối, cũng như vận động các thành viên khác sửa đổi các điều luật lạc hậu, áp chế hoặc không công bằng trong cơ cấu tổ chức này.

    Thế cho nên nước CHXHCNVN là thành viên của Liên Hiệp Quốc đã ký kết gia nhập Liên Hiệp Quốc phải có bổn phận chấp hành luật pháp quốc tế bởi VN không bị cấm, VN được quyền chỉ ra những điều lệ bất cập, được yêu cầu sửa đổi để tổ chức chung ngày càng tốt hơn, chứ không thể nói đặc thù nhân quyền của tôi khác nhân quyền của các anh, rồi ngang nhiên vi phạm hiệp ước đến khi bị quốc tế lên tiếng cảnh báo, lại ra rả chống chế: “... xen vào công việc nội bộ... Việt Nam xử lý hành vi vi phạm pháp luật theo đúng các qui định của luật pháp Việt Nam và phù hợp với các qui định của luật pháp quốc tế... quyền con người được bảo đảm và phát huy ở nước tôi...” Thế thì hãy nhìn vào vài vụ việc cụ thể đã, đang xảy ra ở nước CHXHCNVN đem đối chiếu với các điều luật qui định trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, một trong nhiều hiệp ước quốc tế mà VN đã ký kết, xem CSVN có vi phạm hay có thực tâm thi hành không?

    1) Trong lời mở đầu, một phần của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền có đoạn viết: “Xét rằng: Nhân Quyền cần phải được bảo vệ bằng luật pháp, để con người không bị bắt buộc phải sử dụng đến biện pháp cuối cùng là vùng dậy chống lại độc tài và áp bức.

    Vậy trong nước VN hiện nay nhân quyền có được luật pháp bảo vệ không? Khi nhục hình tra tấn trong trại tù, trại tạm giam gây chết người, gây thương tật suốt đời cho nhiều cá nhân suốt từ Bắc chí Nam như trường hợp Nguyễn Văn Khương ở tỉnh Bắc Giang bị đánh chết vì tham gia giao thông không đội mũ bảo hiểm. Nguyễn Công Nhật ở Bình Dương bị tra tấn đến chết vì bị nghi là ăn cắp trong một hảng sản xuất vỏ xe. Còn nhiều, rất nhiều trường hợp Nguyễn Văn Khương, Nguyễn Công Nhật đã chết âm thầm trong trại tạm giam, trại tù mà không được nhiều người biết tới, vì thân cô thế cô, vì thân phận nghèo nàn ít học, thấp cổ bé miệng nên công lý không đến với họ. Cũng như còn rất nhiều người dân rời trại giam với thân tàn ma dại, sống dỡ chết dỡ, rồi chết trong đói nghèo bệnh tật do các nhục hình tra tấn dã man như thời trung cổ gây ra! Như thế quyền con người có thật sự được bảo đảm và phát huy trong nước CHXHCNVN không?

    2) Điều 9 của Tuyên Ngôn có ghi ngắn gọn, khá rõ: “Không ai bị bắt bớ tùy tiện, cầm tù hay lưu đày một cách độc đoán.

    Vậy Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Luật sư Lê Quốc Quân cùng một số người, đứng trên vỉa hè cách xa toà án xét xử công khai Cù Huy Hà Vũ vài trăm mét mà bị tấn công bằng dùi cui, roi điện quăng lên xe đặc chủng đưa về đồn công an tạm giữ, xong đưa về nhà khám xét, thu giữ tài sản, nhốt thêm nhiều ngày nữa rồi thả ra, không môt lời giải thích và còn biết bao nhiêu người như Phạm Hồng Sơn, Lê Quốc Quân bị bắt giam tuỳ tiện, bị tra tấn tuỳ tiện kiểu “không có tội đánh cho có tội, có tội đánh cho chừa” độc ác, man rợ như thời trung cổ. Thử hỏi với việc bắt, thả, khảo tra tùy tiện đó, quyền con người có được luật pháp bảo vệ trong nước CHXHCNVN không?

    3) Điều 23, khoản 4 có nêu rõ: “Mọi người đều có quyền thành lập và tham gia vào các nghiệp đoàn, để bảo vệ quyền lợi của mình.

    Thế thì, công nhân Nguyễn Tấn Hoành (Đoàn Văn Diên) thành lập công đoàn để bảo vệ quyền lợi, trước hết là cho mình và sau đó là các công nhân khác, tại sao lại bị bắt nhốt tù? Sau khi ra tù bạn trẻ Nguyễn Tấn Hoành cùng với Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đổ Thị Minh Hạnh giúp công nhân đòi hỏi quyền lợi cho họ, vì biết rằng: “Mọi người đều có quyền nghỉ ngơi, giải trí, kể cả việc hạn chế hợp lý số giờ làm việc và các ngày nghỉ định kỳ có trả lương.”( điều 24, TNQTNQ). Chắc chắn, ba bạn trẻ này, không có động lực nào khác hơn là tình đồng loại, giữa người với người, họ không thể đứng nhìn đồng bào mình bị bọn tài phiệt quốc tế cấu kết với đám quan tham ngu tối bóc lột, mồ hôi công sức trong tình trạng làm việc tồi tệ và bị đối xử không được như một con người, nếu không muốn nói như là con thú. Mọi người đều thấy, mọi người đều biết, kể cả những kẻ có quyền chức nhưng tất cả đều im lặng, im lặng một cách đáng sợ! Những bất công, những tiếng kêu đau thương ngất trời này đã diễn ra khá lâu, cũng không phải là “cá biệt”, thế mà ngày này qua tháng khác, năm này qua năm khác, không thể bảo rằng nhà nước không nghe, không thấy, không biết được. Thế luật pháp ở đâu, luật pháp nào bảo vệ quyền con người trong nhà nước này đây?

    4) Ðiều 30 điều luật cuối cùng của bản Tuyên Ngôn có chốt lại như sau: “Không một điều nào trong Bản Tuyên Ngôn được hiểu và hàm ý cho phép một nước, một nhóm hay một cá nhân nào được quyền có những việc làm hay hành động nhằm hủy diệt nhân quyền và tự do được thừa nhận trong bản Tuyên Ngôn này.”

    Qua vài dẫn chứng cụ thể ở trên và điều luật cuối của bản Tuyên Ngôn đã chỉ ra một thực tế là nhân quyền không được bảo đảm thực thi trong nước CHXHCNVN và nhà cầm quyền CSVN ngang nhiên vi phạm hiệp ước, ngang nhiên cướp lời cưỡng ý của tự do, nhân quyền được thừa nhận trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Họ luôn luôn dùng thủ đoạn gian manh, dối trá trong đối thoại nhân quyền với các nước tự do, dân chủ tiên tiến trên thế giới, chứ không thực tâm cải thiện nhân quyền. Họ sử dụng đàm phán nhân quyền như giải pháp đối phó tình thế chứ không thực tâm tạo cơ hội thăng tiến nhân quyền. Đến khi các nước đưa ra chứng cứ vi phạm nhân quyền cụ thể, họ lại bảo luật pháp có qui định quyền con người nhưng cấp dưới làm sai hoặc không chấp hành, họ hứa hẹn sửa đổi nhưng không bao giờ có tiến bộ trong đối thoại nhân quyền và đàm phán nhân quyền không có điểm dừng bởi họ dùng đối thoại nhân quyền như lá chắn bảo vệ độc tài đảng trị của họ mà thôi.

    Tóm lại, nhờ phát minh khoa học kỹ thuật thế giới ngày càng tiến bộ, con người ngày càng văn minh hơn, cái riêng, cái đặc thù của mỗi dân tộc ngày càng phai nhạt dần, thay vào đó là cái chung cái tốt lành của toàn nhân loại, không thể giữ mãi mấy cái loa ở góc phố, treo trên thân dừa ở các làng quê, rỉ rả bên tai sáng sáng, chiều chiều hay ngập tràn khẩu hiệu giăng mắc khắp cả nước: “Sống làm việc theo hiến pháp và luật pháp; công nghiệp hoá, hiện đại hoá; sống và làm việc theo đạo đức Hồ Chí Minh...” hoặc làm theo kiểu cách trong thời đại Hồ Chí Minh hô hào, phát động phong trào xoá nạn mù chữ để dân chúng biết đọc, viết: “đảng quang vinh Hồ Chí Minh vĩ đại.” Thời đó đã qua rồi, nhân loại không còn mắc lừa như xưa, các nước dân chủ tiên tiến không khờ khạo đến nổi không biết, “ Mười, Anh, Nông Dân” cùng các “ Hùng, Dũng, Sang, Trọng” và một đám” quần chúng tự phát” được chỉ đạo, mặc veston, đi dép nhật mở miệng bốc mùi phèn, đầu khét nắng diễn dân chủ và nhân quyền. Nhưng quan chức, những con vẹt CSVN đâu biết rằng, các tay đàm phán phương tây ngày nay là những người lịch lãm, văn minh có lòng thương người nên không nỡ chỉ thẳng vào mặt mắng: “Chúng tôi đã biết tất, các anh đừng diễn trò lưu manh, dối trá nữa. Hãy đối thoại nhân quyền với tâm thức của người trưởng thành, với nhân cách của người lịch sự, văn minh!”

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    ICCPR viết:
    Lê Nguyên viết:
    Thế cho nên nước CHXHCNVN là thành viên của LHQ đã ký kết gia nhập LHQ phải có bổn phận chấp hành luật pháp quốc tế bởi Việt Nam không bị cấm, Việt Nam được quyền chỉ ra những điều lệ bất cập, được yêu cầu sửa đổi để tổ chức chung ngày càng tốt hơn, chứ không thể nói đặc thù nhân quyền của tôi khác nhân quyền của các anh, rồi ngang nhiên vi phạm hiệp ước đến khi bị quốc tế lên tiếng cảnh báo, lại chống chế: “... xen vào công việc nội bộ... Việt Nam xử lý hành vi vi phạm pháp luật theo đúng các qui định của luật pháp Việt Nam và phù hợp với các qui định của luật pháp quốc tế... quyền con người được bảo đảm và phát huy ở nước tôi...” Thế thì hãy nhìn vào vài vụ việc cụ thể đã, đang xảy ra ở nước CHXHCNVN đem đối chiếu với các điều luật qui định trong Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, một trong nhiều hiệp ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết, xem Hà Nội có vi phạm hay có thực tâm thi hành không?

    Tại Điều 1 ICCPR ghi nhận:

    1. "Các dân tộc đều có quyền tự quyết. Chiếu theo quyền này, họ được tự do quyết định về chế độ chính trị và tự do theo đuổi đường hướng phát triển kinh tế, xã hội và văn hoá."

    3. "Các quốc gia hội viên ký kết Công ước này, kể cả những quốc gia có trách nhiệm bảo hộ hay giám hộ các lãnh thổ khác, phải tôn trọng và xúc tiến việc thực thi quyền dân tộc tự quyết chiếu theo các điều khoản của Hiến chương Liên Hiệp Quốc".

    Nhưng 2 điều này có đề cập tới vấn đề nhân quyền đâu!

    VN cứ theo XHCN, cứ độc đảng CS lãnh đạo có ai quan tâm đâu. VN chỉ bị chỉ trích khi vi phạm những tiêu chuẩn phổ quát về quyền con người.

    Lê Nguyên viết:
    Thế cho nên nước CHXHCNVN là thành viên của LHQ đã ký kết gia nhập LHQ phải có bổn phận chấp hành luật pháp quốc tế bởi Việt Nam không bị cấm, Việt Nam được quyền chỉ ra những điều lệ bất cập, được yêu cầu sửa đổi để tổ chức chung ngày càng tốt hơn, chứ không thể nói đặc thù nhân quyền của tôi khác nhân quyền của các anh, rồi ngang nhiên vi phạm hiệp ước đến khi bị quốc tế lên tiếng cảnh báo, lại chống chế: “... xen vào công việc nội bộ... Việt Nam xử lý hành vi vi phạm pháp luật theo đúng các qui định của luật pháp Việt Nam và phù hợp với các qui định của luật pháp quốc tế... quyền con người được bảo đảm và phát huy ở nước tôi...” Thế thì hãy nhìn vào vài vụ việc cụ thể đã, đang xảy ra ở nước CHXHCNVN đem đối chiếu với các điều luật qui định trong Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, một trong nhiều hiệp ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết, xem Hà Nội có vi phạm hay có thực tâm thi hành không?

    Tại Điều 1 ICCPR ghi nhận:

    1. "Các dân tộc đều có quyền tự quyết. Chiếu theo quyền này, họ được tự do quyết định về chế độ chính trị và tự do theo đuổi đường hướng phát triển kinh tế, xã hội và văn hoá."

    3. "Các quốc gia hội viên ký kết Công ước này, kể cả những quốc gia có trách nhiệm bảo hộ hay giám hộ các lãnh thổ khác, phải tôn trọng và xúc tiến việc thực thi quyền dân tộc tự quyết chiếu theo các điều khoản của Hiến chương Liên Hiệp Quốc".

    tác giả viết:
    Thế cho nên nước CHXHCNVN là thành viên của Liên Hiệp Quốc đã ký kết gia nhập Liên Hiệp Quốc phải có bổn phận chấp hành luật pháp quốc tế bởi VN không bị cấm, VN được quyền chỉ ra những điều lệ bất cập, được yêu cầu sửa đổi để tổ chức chung ngày càng tốt hơn, chứ không thể nói đặc thù nhân quyền của tôi khác nhân quyền của các anh, rồi ngang nhiên vi phạm hiệp ước đến khi bị quốc tế lên tiếng cảnh báo, lại ra rả chống chế: “... xen vào công việc nội bộ... Việt Nam xử lý hành vi vi phạm pháp luật theo đúng các qui định của luật pháp Việt Nam và phù hợp với các qui định của luật pháp quốc tế... quyền con người được bảo đảm và phát huy ở nước tôi...” Thế thì hãy nhìn vào vài vụ việc cụ thể đã, đang xảy ra ở nước CHXHCNVN đem đối chiếu với các điều luật qui định trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, một trong nhiều hiệp ước quốc tế mà VN đã ký kết, xem CSVN có vi phạm hay có thực tâm thi hành không?

    Cứ kiểu cãi chày cãi cối, cả vú lấp miệng em thế này mà đòi cộng đồng QT tôn trọng thì thật là lạ. Muốn được quốc tế tôn trọng, vì nể, muốn đòi chủ quyền đối với HS-TS, VN cần phải chứng minh mình đáng tin, có chứng cứ rõ ràng chứ không phải mạnh mồm mà được.

    Bác psonkhanh (alias Phan Sơn, Tháng Chạp ??)

    Việc ông Hà Vũ, mọi người đều muốn mọi quy trình về điều tra, truy tố, xét xử ở toàn phải được minh bạch, chi tiết, công bằng theo đúng luật pháp và quyền con người.

    Chẳng lẽ tòa án xét xử rất nhanh chóng, không nghiên cứu, không tranh luận cụ thể, không có chuyên gia thẩm định về cáo trạng, tất cả đều là tay chân của đảng CSVN, ... Một tòa án trò hề với án đã định sẵn như thế mà bác cứ khăng khăng bắt người khác phải chấp nhận là tòa án công bằng hay sao ? Ở đây chẳng có cái gì gọi là can thiệp nội bộ vì không ai nhúng tay vào xét xử thay cho tòa án VN. Ở đây có thể cho rằng LHQ dùng quyền giám hộ (guardianship) về nhân quyền để nhắc nhở và yêu cầu các hội viên của mình

    Bác psonkhanh không ăn cắp, nhưng kẻ khác trong họ hàng cứ vu oan cho bác là ăn cắp thì bác có đồng ý và vui mừng không ?

    psonkhanh viết:
    Một số người Việt ở hải ngoại cũng như ở trong nước tranh đấu dập khuôn theo kiểu phương Tây, nấp sau chiêu bài dân chủ, nhân quyền, trong khi những hành động chống đối của họ ở hải ngoại và những hình thức đấu tranh ở trong nước chứng tỏ họ không có một ý niệm rõ ràng về tự do, dân chủ và nhân quyền. Họ cho rằng để chống đối họ có thể làm bất cứ điều gì, vì nhiều khi, những hành động chống đối của họ rất là phản tự do và phi nhân quyền. Họ muốn cho Việt Nam phải đi đến dân chủ và tôn trọng nhân quyền theo quan niệm của phương Tây, phần lớn dựa trên bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của LHQ vào năm 1948, một bản văn thành hình ở thời điểm khi mà LHQ chỉ vỏn vẹn có 5 nước chiến thắng sau Thế chiến II và một số nhỏ nước “đồng minh”. Họ không nhận thức được rằng, không làm gì có một nền dân chủ và quan niệm về nhân quyền đồng nhất chung cho mọi quốc gia trên thế giới.

    Chúng ta hãy đọc lời tuyên bố của Mark Toner, Quyền Phó phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ.

    Hoa Kỳ quan ngại sâu sắc về việc kết án 7 năm tù giam ngày 4/4 đối với nhà hoạt động CHHV về tội “tuyên truyền chống chính phủ”. Chúng tôi cũng lo ngại về việc tiến hành phiên toà rõ ràng đã thiếu trình tự chuẩn mực, và việc tiếp tục giam giữ một số cá nhân đã tìm cách quan sát phiên toà một cách ôn hoà.

    Việc kết án ông Vũ đi ngược lại với Tuyên ngôn Nhân quyền Liên Hiệp Quốc và đặt ra những câu hỏi nghiêm túc về cam kết của Việt Nam về nền pháp trị và cải cách. Không cá nhân nào đáng bị bỏ tù vì thực hiện quyền tự do ngôn luận.

    Chúng tôi thúc giục chính phủ Việt Nam thả ngay lập tức CHHV và tất cả các tù nhân lương tâm khác.

    Trước sự lên tiếng của một chính khách Mỹ chắc chắn là không nắm vững đầy đủ thông tin về nội vụ một vụ án mà trong thực tế không đáng để cho Bộ Ngoại Giao Mỹ quan ngại, hay lo ngại, và có vẻ như cũng không biết rõ về Tuyên ngôn Nhân quyền LHQ, chỉ vu vơ, không nói rõ việc kết án ông CHHV đi ngược lại khoản nào trong bản Tuyên Ngôn.

    Tôi không hiểu những lời tuyên bố của Mark Toner là lời tuyên bố trong lãnh vực ngoại giao giữa hai nước bình đẳng trên chính trường quốc tế hay là một bản án và một lệnh của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cho Việt Nam. Ông Mark Toner có hiểu là mình đã tuyên bố những lời ngoài thẩm quyền của mình như thế nào không. Ông dựa vào cái gì và lấy quyền gì mà đòi hỏi Hà Nội phải “thả ngay lập tức” một phạm nhân đã bị kết án bởi Tòa án Việt Nam, bất kể là phán quyết của Tòa án là như thế nào? Trên nước Mỹ thiếu gì trường hợp kết án nhầm, giam giữ người không có tội trong nhiều năm, và sau đó khi sự thật phơi bày mới được thả. Ông muốn nói về bản Tuyên ngôn Nhân quyền LHQ.

    Ðiều 29 trong bản Tuyên ngôn Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc viết như sau:

    Mọi người đều có bổn phận đối với cộng đồng nào mà chỉ trong đó mới có thể phát triển toàn vẹn và tự do nhân cách của mình.

    Trong việc hành xử nhân quyền và thụ hưởng tự do, mọi người chỉ phải chịu những hạn chế do luật định, và những hạn chế này chỉ nhằm mục tiêu bảo đảm sự thừa nhận và tôn trọng nhân quyền, và quyền tự do của những người khác, cũng như nhằm thỏa mãn những đòi hỏi chính đáng về luân lý, trật tự công cộng, và nền an sinh chung trong một xã hội dân chủ. Trong bất cứ trường hợp nào, nhân quyền và những quyền tự do này cũng không được hành xử trái với những mục tiêu và nguyên tắc của LHQ.

    Những thế lực muốn can thiệp vào nội bộ Việt Nam, Mỹ cũng như Châu Âu, luôn luôn dùng chiêu bài nhân quyền, tự do ngôn luận để chống Việt Nam, hầu như quên đi vài điều khoản trong bản Hiệp ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Quyền Chính trị (The International Covenant on Civil and Political Rights: The CP Covenant), và Hiệp ước Quốc tế về những Quyền Kinh tế, Xã hội, và Văn hóa (The International Covenant on Economic, Social, and Cultural Rights: The ESC Covenant), quy định vấn đề nhân quyền trước luật pháp quốc gia, được Đại hội Đồng Liên Hiệp Quốc chấp thuận ngày 6 tháng 12 năm 1966, 18 năm sau khi bản Tuyên ngôn Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ra đời.

    Điều Khoản 19:
    1. Mọi người đều có quyền tự do phát biểu ý kiến..
    2. Việc thực thi những quyền quy định trong mục 2 của điều khoản này đi cùng với những bổn phận và trách nhiệm đặc biệt. Nó có thể phải chịu một số hạn chế, nhưng những hạn chế này chỉ có thể do luật pháp đặt ra.

    Điều khoản 21
    1. Công nhận quyền hội họp trong hòa bình
    2. Không hạn chế nào được đặt trên sự thực thi quyền trên ngoài những hạn chế được áp đặt để tuân theo luật pháp.

    Chúng ta thấy ngay rằng, mọi quyền của con người, theo tinh thần của những bản văn trên, đều phải nằm trong vòng luật pháp của mỗi nước. Nếu luật pháp của mỗi quốc gia mỗi khác thì quyền thực thi những quyền dân sự về chính trị, tôn giáo trong mỗi quốc gia cũng mỗi khác. Không có lý do gì để Mỹ hay bất cứ tổ chức nào khác lấy nền luật pháp của Mỹ hay của bất cứ nước nào để dựa vào đó mà đo vấn đề nhân quyền trên toàn thể thế giới.

    Đi vào chi tiết, có vài điều rất căn bản mà chúng ta cần biết về bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền:

    ● Thứ nhất, khi Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền ra đời năm 1948 thì Hoa Kỳ và đồng minh vừa đánh bại Đức Quốc Xã, Nhật Bản, và ảnh hưởng của Liên Xô đang bành trướng trên nửa hoàn cầu. Khi đó Mỹ ở thế mạnh nhất về chính trị, kinh tế, và quân sự. Anh và Pháp đang lo củng cố hoặc tái lập quyền cai trị ở các thuộc địa.

    ● Thứ hai, bản Tuyên Ngôn không có giá trị Công pháp Quốc tế (not legally binding), vì không có một định nghĩa rõ ràng thế nào là nhân quyền, chỉ đưa ra một số điều khoản mơ hồ mà LHQ, hình thành theo sự vận động và quan niệm của Mỹ, dưới sự chi phối của Mỹ, cho đó là nhân quyền, do đó, theo nguyên tắc, không nước nào, cơ quan nào có thể dựa vào Bản Tuyên Ngôn để ép buộc bất cứ quốc gia nào phải thi hành những điều khoản trong bản Tuyên Ngôn. (Mary E. Williams, Human Rights, p. 16: declarations are not legally binding; Robert W. Lee, The United Nations Conspiracy, p.101: the UN later adopted its vague, non-binding Declaration of Human Rights), nghĩa là các quốc gia không có bổn phận phải thi hành những điều khoản trong Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.

    Vậy thì, giá trị của Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền là ở đâu, và tại sao ngày nay những kẻ mù mờ vẫn bám vào cái vô dụng để can thiệp vào chuyện nội bộ của các nước khác?

    ● Và thứ ba, điều rõ ràng là những điều khoản trong Bản Tuyên ngôn phản ánh những chế độ, văn hóa và xã hội phương Tây vì năm 1948, Liên Hiệp Quốc nằm trong sự thao túng của các cường quốc Âu Mỹ. Bởi vậy, một số lãnh tụ Châu Á, như Thủ tướng Mã Lai Mahathir Mohamad, đã cho rằng Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền là sản phẩm của những quốc gia phương Tây, không hiểu gì về các xã hội phương Đông, có tính cách xâm thực văn hóa của chính sách phương Tây (Some Asian leaders, like Malaysian Prime Minister Mahathir Mohamad, denounce it (the Declaration) as Western cultural imperialism), và đề nghị phải duyệt lại bản Tuyên ngôn Nhân quyền này. Phải chăng vì vậy mà cho tới ngày nay, đường đi tới sự thực hiện bản Tuyên Ngôn trên bình diện quốc tế vẫn còn rất xa?

    Vài hàng tới Psonkhanh

    Đối với người CS nhân quyền là ân huệ, là sự bố thí là mùa xuân mà ĐCS ban cho. Những người trong ĐCS đã cò đầy đủ mùa xuân, ân huệ mà họ cho rằng những người ngoài không được quyền đòi hỏi, cho nên nhân quyền đối với CS là phải được ĐCS ban cho.

    .Ông lý luận chày cối, cho rằng nhân quyền là do Tây phương đặt ra, người Tây phương và người VN cũng là người cả , người VN không xuất phát từ loài khỉ đâu. Ông có vẻ bài Tây Phương, ông nhìn lại trên người ông , chung quanh ông , những gì ông dùng hàng ngày thứ nào của tây phương ông nên vứt bỏ nó đi.

    Những chừ viết để chỉ đạo từ trên đỉnh cao trí tuệ ban xuống cho ông cũng là do tây phương dạy cho đấy , Ngay cả cái linh hồn chủ thuyết mà ông đang tôn thờ cũng là của Tây phương ông ạ. Ông nhìn xa một chút có lẽ sáng suốt hơn.

    Hỏi ông câu này khi ông gia nhập ĐCS ông có tuyên thệ tuân theo điều lệ của đảng không? Khi ông ký tên gia nhập công đồng thế giới để được ân huệ thì ông đã chấp nhận điều lệ, nay ông lại bảo luật pháp nước ông không có như vậy ,mỗi lần có kiện cáo quốc tế thì ĐCS phải đi mướn luật sư nước ngoài. tại sao vậy? Tại vì ĐCS các ông không hiểu, hoặc cần hiểu luật quốc tế là gì.

    Con người khác con vật ở chỗ biết nhận thức phải trái tốt xấu, biết chấp nhận cái tốt và loại bỏ cái xấu. Người khôn là người dám chấp nhận cái sai dể sửa, người dại là người biết sai mà vẫn duy trì cái sai. Một bằng chứng hiển nhiên không ai có thể chối cải; những nước có nền Dân chủ Tự Do vững chắc là nước phát triển nhanh về mọi mặt , văn hóa, kinh tế, kỹ thuật khoa học. Những nước chậm tiến, xã hội bất ổn là nước thiếu Tự Do Dân chủ.

    Tôi rất mong các Ông nên vì quốc gia Dân tộc, đừng chủ trương vì Đảng vì mình, Quốc gia phát triển tùy thuộc vào Tự Do Dân chủ phát triển vững mạnh.

    psonkhanh viết:
    Chúng ta thấy ngay rằng, mọi quyền của con người, theo tinh thần của những bản văn trên, đều phải nằm trong vòng luật pháp của mỗi nước. Nếu luật pháp của mỗi quốc gia mỗi khác thì quyền thực thi những quyền dân sự về chính trị, tôn giáo trong mỗi quốc gia cũng mỗi khác. Không có lý do gì để Mỹ hay bất cứ tổ chức nào khác lấy nền luật pháp của Mỹ hay của bất cứ nước nào để dựa vào đó mà đo vấn đề nhân quyền trên toàn thể thế giới.

    Theo bạn, luật pháp là gì? Bạn quên Chính trị Marx-Lenin dạy thế nào là Chung, thế nào là Riêng rồi sao.

    psonkhanh viết:
    Vậy thì, giá trị của Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền là ở đâu, và tại sao ngày nay những kẻ mù mờ vẫn bám vào cái vô dụng để can thiệp vào chuyện nội bộ của các nước khác?

    Bây giờ tôi mới hiểu cái bản Tuyên ngôn này nó đáng sợ đến thế. Thật kinh khủng. Quá kinh khủng. Hơ, vậy mà sao Việt Nam lại ký làm gì nhỉ? Ký để ngửa tay xin viện trợ cho dễ à? Thằng nào tròng cái "thoòng loọng" này vào cổ dân ta vậy, ra đầu thú đi. :D

    Trích dẫn:
    Trích của psonkhanh, số 33254 :
    ...
    Họ muốn cho Việt Nam phải đi đến dân chủ và tôn trọng nhân quyền theo quan niệm của phương Tây, phần lớn dựa trên bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của LHQ vào năm 1948, một bản văn thành hình ở thời điểm khi mà LHQ chỉ vỏn vẹn có 5 nước chiến thắng sau Thế chiến II và một số nhỏ nước “đồng minh”. Họ không nhận thức được rằng, không làm gì có một nền dân chủ và quan niệm về nhân quyền đồng nhất chung cho mọi quốc gia trên thế giới.
    ...

    Tôn trọng nhân quyền theo quan niệm của phương Tây thì có cái gì sai hả bạn ? Người Âu, Mỹ, Á, Phi chẳng phải đều là người hay sao ?

    VN có ký kết chấp nhận bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của LHQ không ?

    Nếu bạn ký, thì bạn tôn trọng chữ ký của bạn. Chẳng lẽ ký kết của bạn là không có giá trị gì cả ?

    Tại sao đảng CSVN không tổ chức trưng cầu dân ý về bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của LHQ. Có như vậy mới biết người dân muốn gì chứ

    Chủ nghĩa Mác-Lê mà Hồ Chí Minh và đảng CSVN áp đặt ở VN là chủ nghĩa của phương Tây đấy chứ có phải là của Á châu đâu ?

    Một số người Việt ở hải ngoại cũng như ở trong nước tranh đấu dập khuôn theo kiểu phương Tây, nấp sau chiêu bài dân chủ, nhân quyền, trong khi những hành động chống đối của họ ở hải ngoại và những hình thức đấu tranh ở trong nước chứng tỏ họ không có một ý niệm rõ ràng về tự do, dân chủ và nhân quyền. Họ cho rằng để chống đối họ có thể làm bất cứ điều gì, vì nhiều khi, những hành động chống đối của họ rất là phản tự do và phi nhân quyền. Họ muốn cho Việt Nam phải đi đến dân chủ và tôn trọng nhân quyền theo quan niệm của phương Tây, phần lớn dựa trên bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của LHQ vào năm 1948, một bản văn thành hình ở thời điểm khi mà LHQ chỉ vỏn vẹn có 5 nước chiến thắng sau Thế chiến II và một số nhỏ nước “đồng minh”. Họ không nhận thức được rằng, không làm gì có một nền dân chủ và quan niệm về nhân quyền đồng nhất chung cho mọi quốc gia trên thế giới.

    Chúng ta hãy đọc lời tuyên bố của Mark Toner, Quyền Phó phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ.

    Hoa Kỳ quan ngại sâu sắc về việc kết án 7 năm tù giam ngày 4/4 đối với nhà hoạt động CHHV về tội “tuyên truyền chống chính phủ”. Chúng tôi cũng lo ngại về việc tiến hành phiên toà rõ ràng đã thiếu trình tự chuẩn mực, và việc tiếp tục giam giữ một số cá nhân đã tìm cách quan sát phiên toà một cách ôn hoà.

    Việc kết án ông Vũ đi ngược lại với Tuyên ngôn Nhân quyền Liên Hiệp Quốc và đặt ra những câu hỏi nghiêm túc về cam kết của Việt Nam về nền pháp trị và cải cách. Không cá nhân nào đáng bị bỏ tù vì thực hiện quyền tự do ngôn luận.

    Chúng tôi thúc giục chính phủ Việt Nam thả ngay lập tức CHHV và tất cả các tù nhân lương tâm khác.

    Trước sự lên tiếng của một chính khách Mỹ chắc chắn là không nắm vững đầy đủ thông tin về nội vụ một vụ án mà trong thực tế không đáng để cho Bộ Ngoại Giao Mỹ quan ngại, hay lo ngại, và có vẻ như cũng không biết rõ về Tuyên ngôn Nhân quyền LHQ, chỉ vu vơ, không nói rõ việc kết án ông CHHV đi ngược lại khoản nào trong bản Tuyên Ngôn.

    Tôi không hiểu những lời tuyên bố của Mark Toner là lời tuyên bố trong lãnh vực ngoại giao giữa hai nước bình đẳng trên chính trường quốc tế hay là một bản án và một lệnh của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cho Việt Nam. Ông Mark Toner có hiểu là mình đã tuyên bố những lời ngoài thẩm quyền của mình như thế nào không. Ông dựa vào cái gì và lấy quyền gì mà đòi hỏi Hà Nội phải “thả ngay lập tức” một phạm nhân đã bị kết án bởi Tòa án Việt Nam, bất kể là phán quyết của Tòa án là như thế nào? Trên nước Mỹ thiếu gì trường hợp kết án nhầm, giam giữ người không có tội trong nhiều năm, và sau đó khi sự thật phơi bày mới được thả. Ông muốn nói về bản Tuyên ngôn Nhân quyền LHQ.

    Ðiều 29 trong bản Tuyên ngôn Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc viết như sau:

    Mọi người đều có bổn phận đối với cộng đồng nào mà chỉ trong đó mới có thể phát triển toàn vẹn và tự do nhân cách của mình.

    Trong việc hành xử nhân quyền và thụ hưởng tự do, mọi người chỉ phải chịu những hạn chế do luật định, và những hạn chế này chỉ nhằm mục tiêu bảo đảm sự thừa nhận và tôn trọng nhân quyền, và quyền tự do của những người khác, cũng như nhằm thỏa mãn những đòi hỏi chính đáng về luân lý, trật tự công cộng, và nền an sinh chung trong một xã hội dân chủ. Trong bất cứ trường hợp nào, nhân quyền và những quyền tự do này cũng không được hành xử trái với những mục tiêu và nguyên tắc của LHQ.

    Những thế lực muốn can thiệp vào nội bộ Việt Nam, Mỹ cũng như Châu Âu, luôn luôn dùng chiêu bài nhân quyền, tự do ngôn luận để chống Việt Nam, hầu như quên đi vài điều khoản trong bản Hiệp ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Quyền Chính trị (The International Covenant on Civil and Political Rights: The CP Covenant), và Hiệp ước Quốc tế về những Quyền Kinh tế, Xã hội, và Văn hóa (The International Covenant on Economic, Social, and Cultural Rights: The ESC Covenant), quy định vấn đề nhân quyền trước luật pháp quốc gia, được Đại hội Đồng Liên Hiệp Quốc chấp thuận ngày 6 tháng 12 năm 1966, 18 năm sau khi bản Tuyên ngôn Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ra đời.

    Điều Khoản 19:
    1. Mọi người đều có quyền tự do phát biểu ý kiến..
    2. Việc thực thi những quyền quy định trong mục 2 của điều khoản này đi cùng với những bổn phận và trách nhiệm đặc biệt. Nó có thể phải chịu một số hạn chế, nhưng những hạn chế này chỉ có thể do luật pháp đặt ra.

    Điều khoản 21
    1. Công nhận quyền hội họp trong hòa bình
    2. Không hạn chế nào được đặt trên sự thực thi quyền trên ngoài những hạn chế được áp đặt để tuân theo luật pháp.

    Chúng ta thấy ngay rằng, mọi quyền của con người, theo tinh thần của những bản văn trên, đều phải nằm trong vòng luật pháp của mỗi nước. Nếu luật pháp của mỗi quốc gia mỗi khác thì quyền thực thi những quyền dân sự về chính trị, tôn giáo trong mỗi quốc gia cũng mỗi khác. Không có lý do gì để Mỹ hay bất cứ tổ chức nào khác lấy nền luật pháp của Mỹ hay của bất cứ nước nào để dựa vào đó mà đo vấn đề nhân quyền trên toàn thể thế giới.

    Đi vào chi tiết, có vài điều rất căn bản mà chúng ta cần biết về bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền:

    ● Thứ nhất, khi Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền ra đời năm 1948 thì Hoa Kỳ và đồng minh vừa đánh bại Đức Quốc Xã, Nhật Bản, và ảnh hưởng của Liên Xô đang bành trướng trên nửa hoàn cầu. Khi đó Mỹ ở thế mạnh nhất về chính trị, kinh tế, và quân sự. Anh và Pháp đang lo củng cố hoặc tái lập quyền cai trị ở các thuộc địa.

    ● Thứ hai, bản Tuyên Ngôn không có giá trị Công pháp Quốc tế (not legally binding), vì không có một định nghĩa rõ ràng thế nào là nhân quyền, chỉ đưa ra một số điều khoản mơ hồ mà LHQ, hình thành theo sự vận động và quan niệm của Mỹ, dưới sự chi phối của Mỹ, cho đó là nhân quyền, do đó, theo nguyên tắc, không nước nào, cơ quan nào có thể dựa vào Bản Tuyên Ngôn để ép buộc bất cứ quốc gia nào phải thi hành những điều khoản trong bản Tuyên Ngôn. (Mary E. Williams, Human Rights, p. 16: declarations are not legally binding; Robert W. Lee, The United Nations Conspiracy, p.101: the UN later adopted its vague, non-binding Declaration of Human Rights), nghĩa là các quốc gia không có bổn phận phải thi hành những điều khoản trong Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.

    Vậy thì, giá trị của Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền là ở đâu, và tại sao ngày nay những kẻ mù mờ vẫn bám vào cái vô dụng để can thiệp vào chuyện nội bộ của các nước khác?

    ● Và thứ ba, điều rõ ràng là những điều khoản trong Bản Tuyên ngôn phản ánh những chế độ, văn hóa và xã hội phương Tây vì năm 1948, Liên Hiệp Quốc nằm trong sự thao túng của các cường quốc Âu Mỹ. Bởi vậy, một số lãnh tụ Châu Á, như Thủ tướng Mã Lai Mahathir Mohamad, đã cho rằng Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền là sản phẩm của những quốc gia phương Tây, không hiểu gì về các xã hội phương Đông, có tính cách xâm thực văn hóa của chính sách phương Tây (Some Asian leaders, like Malaysian Prime Minister Mahathir Mohamad, denounce it (the Declaration) as Western cultural imperialism), và đề nghị phải duyệt lại bản Tuyên ngôn Nhân quyền này. Phải chăng vì vậy mà cho tới ngày nay, đường đi tới sự thực hiện bản Tuyên Ngôn trên bình diện quốc tế vẫn còn rất xa?