Nguyễn Thị Từ Huy - Nhật ký ngày 9/5/2011

  • Bởi Admin
    12/05/2011
    13 phản hồi

    Nguyễn Thị Từ Huy

    Từ Huy yêu quý,

    Chú đọc một hơi "nhật ký" ngày 9 của Từ Huy. Đọc được hai phần ba thì nức nở một mình. Sau đó thì phải lau mắt vài lần để đọc cho hết bài. Cám ơn Từ Huy đã cho chú đọc trước khi chuyển BVN.

    Hy vọng những ai đọc bài này với mục đích xa lạ, những ai đọc không để đồng cảm mà chỉ cốt vạch lá tìm sâu, cách đọc của những ai đang theo dõi Từ Huy, những ai đang tự xếp mình vào một chiến lũy đối địch với Từ Huy cùng những tâm hồn như Từ Huy, hy vọng rằng các "tay súng" đó sẽ NGỘ ra cái thông điệp gửi trong những dòng nhật ký này.

    Đất nước này đang bị chia rẽ sâu sắc. Không chỉ là sự chia rẽ giàu nghèo. Mà đang có sự chia rẽ vô cùng lớn về văn hóa. Có mấy người trong đội ngũ những chú Javert sẽ hiểu nổi và đồng cảm nổi với những dòng nhật ký của một cô gái luôn luôn bé bỏng, mặc dù đã có trong tay những công trình triết học và văn học của cô đáng để những ai thèm khát văn bằng phải nản lòng.

    Chú cũng thấy mình được Từ Huy ngấm ngầm khuyên không nên bi quan và hãy tin vào phần tốt đẹp của con người. Về lý trí, chú vẫn muốn được như thế lắm! Nhưng cuộc sống vẫn đang nói to với chú là ta chớ nên vấn vương với ảo tưởng. Chú chỉ lo những kẻ nghèo trí tưởng tượng đã làm cho nền văn hóa Việt Nam đồi trụy đi sẽ tiếp tục trổ tài để định nghĩa văn hóa theo cách của họ, như thể chỉ là những gì mang màu của máu và mùi vị thuốc súng.

    Dẫu sao, cháu vẫn làm chú không hết ngưỡng mộ cháu.

    Phạm Toàn

    Chiều nay tôi gặp một vị cán bộ quản lý của trường nơi tôi làm việc, do trước đó ông có gọi điện và hẹn gặp tôi. Ông rất nhã nhặn và tỏ ra lúng túng khi bắt đầu câu chuyện. Rút cục thì ông cũng nói rằng chuyện liên quan đến việc ký vào bản kiến nghị trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ, rằng công an đã gọi điện đến và yêu cầu ông kiểm tra xem tôi có ký hay không. Tôi nói rằng tên tôi có trong bản danh sách, chuyện đó kiểm tra rất dễ, sao còn làm phiền ông. Và tôi xin lỗi ông vì lẽ ra họ phải gọi trực tiếp cho tôi, vì việc ký kiến nghị là một lựa chọn cá nhân, là quyết định của cá nhân tôi, không liên quan gì đến trường. Trường chỉ quản lý tôi về phương diện công việc. Còn mọi hoạt động khác của tôi ngoài phạm vi cơ quan, tôi phải chịu trách nhiệm, vì tôi là một công dân có đủ quyền công dân, và có đủ các trách nhiệm và nghĩa vụ của một công dân. Họ đã làm phiền ông, đã làm mất thời gian của ông, tôi thực sự áy náy vì điều đó. Tôi còn áy náy với ông hơn vì việc làm của tôi không vi phạm pháp luật, không vi phạm đạo đức cá nhân, cũng không vi phạm đạo đức nghề nghiệp, thế mà lại khiến ông phải mất thời gian quý báu của ông cho tôi. Thời gian đó đáng lẽ phải được dành cho các hoạt động chuyên môn của ông, đáng lẽ phải được dành cho các công việc vốn rất bận rộn của trường. Sau đó, chúng tôi nói chuyện với nhau về những nỗi khổ tâm của các trí thức. Trí thức, từ xưa đến nay, muôn đời đều có những khổ tâm đặc thù của họ. Chúng tôi nói chuyện về Marx, về các lý tưởng và mơ ước của Marx. Rút cục thì có vẻ như thời gian của cuộc gặp gỡ cũng không đến nỗi vô ích.

    Một vài người xung quanh nói rằng vì việc ký bản kiến nghị mà có thể tôi bị theo dõi. Tại sao lại theo dõi một người như tôi? Một người không bao giờ làm hại ai (mà cũng không đủ khả năng làm hại ai, một phụ nữ đơn độc, chân yếu tay mềm). Một người đang cố gắng thực hiện truyền thống của một gia đình công dân bình thường nhưng không tầm thường. Cụ nội tôi là chánh tổng Lai Thạch nhưng vì ủng hộ cách mạng nên bị cách chức; và cụ đã tự vẫn, tự quyết định số phận theo ý mình, không chịu rơi vào tay thực dân Pháp. Một người con của cụ là ông Nguyễn Huy Lung, một nhân vật có ảnh hưởng quan trọng trong phong trào 30-31 ở Nghệ Tĩnh, bị bắt giam tháng 12/1930. Do các ảnh hưởng và hoạt động của ông ở trong tù, nên Pháp đã liên tục thuyên chuyển ông từ nhà lao Hà Tĩnh vào nhà lao Đồng Hới rồi vào Kon Tum. Ở đó, tháng 12/1931, ông bị bắn chết khi cùng anh em tù phản đối bị chuyển đi Dak Pek. Một người con khác của cụ là ông nội tôi, cũng là đảng viên 30-31, khi nhận được công văn của tổ chức, không một phút chần chừ, đã đem các con nhỏ gửi cho anh em (bà nội tôi, vốn cũng bị tù đày trong phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh, lúc đó đã mất), gửi lại nhà cửa, vườn ruộng, đi sang hoạt động ở vùng khác theo sự điều động của cách mạng. Ba tôi, vì lý tưởng, đã bỏ công việc ở ngân hàng, vốn rất ổn định và đảm bảo, lên Điện Biên tìm hiểu thực tế, tham gia vào đời sống và tìm cảm hứng sáng tạo. Và sau này, khi đất đai trở thành đối tượng của sự tham nhũng hoặc là bằng chứng của một kiểu ân huệ, ông đã từ chối không nhận mảnh đất do cơ quan cấp.

    Gia đình tôi không có gì đặc biệt hơn những gia đình Việt Nam khác. Và chúng tôi cũng có một truyền thống như bao gia đình Việt Nam khác. Truyền thống đó cần phải được tiếp nối, dưới hình thức này hay hình thức khác. Cuộc sống luôn có những lựa chọn khác nhau. Tôi tin rằng tổ tiên của tôi sẽ ủng hộ lựa chọn của tôi hiện nay. Tôi đã lựa chọn ba triệu đồng một tháng (đấy là số tiền công lao động hàng tháng hiện nay được chuyển vào tài khoản của tôi) để làm công việc mà tôi cho là có ích, thay vì tìm một công việc được trả thù lao xứng đáng với bằng cấp, với trình độ và với nhân phẩm của tôi. Tôi, và những viên chức như tôi, không nợ nần gì ai cả, không ăn cơm của ai cả. Chúng tôi được trả một đồng lương không xứng đáng với những gì mà chúng tôi cống hiến, không xứng đáng với thân phận người của chúng tôi. Để sống chúng tôi phải bán sức lao động để làm nhiều việc khác. Tổ tiên của tôi hiểu rằng tôi chấp nhận trả giá để thực hiện công việc mà tôi cho là có ý nghĩa với các thế hệ sau. Đó cũng là một cách để tiếp nối truyền thống gia đình.

    Ký vào kiến nghị trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ là việc tối thiểu mà một trí thức có thể làm. Có thể cụ nội tôi, ông nội tôi hay ông Nguyễn Huy Lung sẽ thất vọng về tôi, thất vọng vì tôi có thể làm nhiều điều hơn thế mà tôi chỉ làm được cái điều tối thiểu. Nhưng có lẽ tổ tiên cha ông tôi cũng thất vọng nếu vì hành vi đúng đắn đó mà tôi bị nghi kỵ, bị theo dõi. Và họ còn tủi hổ hơn nếu tôi cảm thấy sợ hãi vì việc làm đúng của mình.

    Tại sao làm điều đúng lại phải sợ? Tại sao làm điều tốt lại phải sợ?

    Xã hội này có phải đã mất hết ý thức về các giá trị làm người rồi không, mất hết ý thức về các giá trị nhân đạo rồi không, mất hết ý thức về công lý, lẽ phải rồi không? Không, tôi không tin là như vậy. Tôi không tin là những người làm nhiệm vụ theo dõi đã mất hết tính người, chỉ còn biết hoạt động như những công cụ, như những cỗ máy. Tôi đã xem một bộ phim của Đức: Cuộc sống của những người khác (The lives of the others). Bộ phim đạt giải phim nói tiếng nước ngoài hay nhất Oscar 2007, phim hay nhất châu Âu 2006, phim hay nhất nước Đức 2006.

    Một trong các nhân vật chính của bộ phim đó là Wiesler, nhân viên an ninh, làm công việc theo dõi những người có tinh thần tiến bộ. Và từ một kẻ lạnh lùng, sắt đá, chỉ biết có yêu cầu của công việc và thực hiện răm rắp nghĩa vụ với những kỹ năng thuần thục, chuyên nghiệp, quá trình theo dõi đã biến nhân vật thành một người có cảm xúc và biết phân biệt những gì là nhân văn với những gì là phi nhân, phân biệt được cái gì là thiện và cái gì là ác. Kết cục là anh ta đã giúp đỡ những người bị anh ta theo dõi, và bản thân anh ta thì bị cách chức, đuổi việc. Bộ phim có một kết thúc rất đẹp: sau ngày bức tường Berlin sụp đổ, nhân vật bị theo dõi đã vào viện lưu trữ tìm lại những tài liệu về quãng đời cũ của mình, và tình cờ phát hiện ra rằng người theo dõi đã cứu sống anh ta. Anh ta dò hỏi và tìm được địa chỉ của người ấy, giờ đây đang làm nghề đưa thư. Anh ta ngồi trong ô tô từ xa nhìn ân nhân của mình trên chiếc xe đạp chở đầy thư, bưu kiện. Anh ngập ngừng rồi quay đi, không đến gặp ông ấy nữa. Một thời gian sau, người đưa thư đi qua hiệu sách nhìn thấy áp phích quảng cáo cuốn sách mới của nhà văn Dreyman, người ông ta từng theo dõi nên biết rất rõ. Ông ta bước vào hiệu sách, cầm cuốn tiểu thuyết của Dreyman có nhan đề Bản sonate của những người tốt. Ông mở ra và đọc được lời đề tặng dành cho mã số: HGW XX/7. Đấy chính là mã số của ông hồi còn là nhân viên an ninh. Khi ông ta mua cuốn sách, người bán hàng hỏi ông có muốn gói quà không, ông trả lời: “Không, nó dành tặng tôi”.

    Cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn không phải chỉ nhờ việc những người đấu tranh cho chính nghĩa và cho các giá trị tốt đẹp biết hy sinh, mà còn nhờ việc những người chống lại chính nghĩa và chống lại các giá trị tiến bộ biết nhận ra rằng họ cần ủng hộ lẽ phải. Và nghệ thuật đích thực bảo vệ nhân tính, phát hiện nhân tính kể cả ở những nơi, những lúc, ở những người tưởng như không còn nhân tính.

    Nếu giả sử (chỉ là giả sử mà thôi) có ai đó theo dõi tôi thì tôi tin rằng người đó cũng sẽ chuyển biến theo chiều hướng như vậy. Tôi tin ở các giá trị mà tôi đang cố gìn giữ và xây dựng. Tôi tin rằng lương tri và tính thiện có sức cảm hóa. Người Việt Nam là người, trước khi là người Việt Nam. Tức là chúng ta cũng mang các giá trị phổ quát của nhân loại. Chúng ta có bộ óc để nhận thức, để nhận biết lẽ phải, chúng ta có trái tim để biết xúc động, biết yêu quý những gì cần yêu quý và căm ghét những gì cần căm ghét. Chúng ta cũng có đủ phẩm chất trí tuệ và sức mạnh như những dân tộc khác để xây dựng một xã hội nhân bản như chúng ta mong muốn, nếu chúng ta thực sự mong muốn.

    Có thể là tôi ảo tưởng. Nhưng ảo tưởng cũng là một đặc điểm chỉ có ở con người. Đặc điểm này có thể khiến cho con người thất bại, nhưng đó là sự thất bại có giá trị. Còn ai có thể ảo tưởng hơn những kẻ xưa kia mơ ước thảm bay và mơ ước lên mặt trăng. Tuy nhiên nếu không có những kẻ ảo tưởng về một đồ vật có khả năng di chuyển trên không trung với tốc độ kỳ diệu ấy, thì chắc chắn sẽ không có máy bay, tên lửa…

    Con người có bộ óc và trái tim không phải để trở thành một cỗ máy, và cũng không thể trở thành một cỗ máy trừ khi nó không còn có ý thức rằng nó là người.

    N. T. T. H.

    Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    13 phản hồi

    slinkee viết:

    Nên nhìn thẳng một sự thực rằng để một chính quyền tồi tệ vận động, có rất nhiều người tồi tệ đang ngày đêm canh gác và bảo vệ nó.

    Trong bất kỳ cuộc chiến đấu nào, muốn chiến thắng, phải có sức mạnh. Không đủ sức mạnh, việc thắng đối phương mạnh hơn mình thường chỉ là ảo tưởng! Không đủ mạnh, ta cũng không lôi kéo được sự hợp tác của những thế lực bạn có cùng mục đích với ta. Thật vậy, người giàu mấy khi lại chịu làm ăn chung với anh nghèo, trừ trường hợp hợp tác theo quan hệ chủ-tớ.

    Nói cụ thể hơn, muốn chiến thắng độc tài, chúng ta phải có lực. Muốn vận động các nước tự do dân chủ trên thế giới giúp ta chiến thắng, ta cũng phải có lực thì họ mới sẵn sàng giúp. Không đủ lực, không đủ mạnh, thì chiến thắng chỉ là ảo tưởng! Giống như kẻ không có tiền mà cứ mơ làm chủ một chiếc Mercedes hay một dinh thự sang trọng!

    Houston, ngày 08/5/2011

    Nguyễn Chính Kết

    Tên tác giả viết:
    * Được biết quyển sách đang rất được dư luận chú ý - Alain Robbe Grillet: Sự thật và diễn giải - là bản dịch luận án tiến sĩ văn chương Pháp với hạng “tối danh dự” của chị tại Đại học Paris 7. Xin chị cho biết qua về cơ hội và quá trình thực hiện thành công luận án này?

    - Tôi thực hiện luận án này trong khuôn khổ chương trình đào tạo cán bộ có trình độ chuyên môn bậc cao của Bộ Giáo dục và Đào tạo, được gọi là Đề án 322. Thời hạn thông thường dành cho một luận án tiến sĩ là bốn năm. Có những người có thể hoàn thành công việc của họ trong vòng ba năm, nhưng thường đó là trong các lĩnh vực khoa học tự nhiên hay tin học. Trong lĩnh vực khoa học xã hội, điều đó là rất khó, thậm chí bốn năm cũng là ít ỏi, vì khoa học xã hội có những đặc thù khác: cần phải đọc và xử lí rất nhiều tài liệu, cần làm chủ ngôn ngữ, và số trang của luận án cũng không nhỏ. Đấy là chưa nói đến một thực tế không thể phủ nhận: khoảng cách quá xa giữa chúng ta và thế giới trong lĩnh vực này. Không thể phủ nhận rằng kiểu tư duy của chúng ta hiện nay không bắt kịp trình độ tư duy chung của các nước có sự phát triển về khoa học xã hội.

    Trong bốn năm tôi đã cố gắng làm chủ ngôn ngữ ở một mức độ nhất định, tiếp cận một số thao tác tư duy, tiếp cận các tài liệu liên quan đến đề tài và xử lí đề tài nghiên cứu. Dĩ nhiên, cũng như bất kì một nghiên cứu sinh nước ngoài nào, quá trình này bắt đầu cùng với sự ngờ vực bản thân. Rồi dần dần những khóa học mà tôi liên tục tham dự trong hai năm đầu không chỉ giúp tôi tiếp xúc với các khuynh hướng nghiên cứu đương đại, mà còn giúp tôi hiểu rằng, chúng ta hoàn toàn có thể đạt tới kiểu tư duy tương tự, nếu chúng ta có nền tảng kiến thức tương tự, nếu chúng ta được giới thiệu những phương pháp tương tự và có đầy đủ các tư liệu cần thiết. Để có được các nhà lập thuyết thì khó, nhưng để áp dụng các lí thuyết hiện có vào nghiên cứu thì hoàn toàn có thể.

    * Luận án đúc kết một thời gian dài nghiên cứu của chị về trào lưu “tiểu thuyết mới”, một hiện tượng văn học độc đáo ở Pháp vào các thập kỷ 1960-1970, trong đó Alain Robbe-Grillet được gọi là vị “giáo hoàng” của trào lưu này. Lý do nào khiến chị đặc biệt quan tâm đến trào lưu này? Phải chăng vì nó phản ánh một cách nhìn khác về thực tại, báo hiệu và mở đường cho tư duy “hậu - hiện đại” ngày nay?

    - Tiểu thuyết mới và Robbe-Grillet đã cuốn hút tôi, bởi sự khó hiểu, tính chất phức tạp và sự khác biệt của nó so với những hình thức văn học mà tôi từng biết trước đó. Nếu tiểu thuyết mới còn tiếp tục cuốn hút tôi, thì đó không chỉ vì những đặc trưng hình thức: tính chất mảnh, tính chất phân rã, sự phá sản của cái gọi là đại tự sự... Sức hấp dẫn của nó đối với tôi chính là ở cái chiều sâu mà Robbe- Grillet đã vờ như từ chối, ở tính chất đa phức, khó khái quát lại thành các công thức hay khuôn mẫu. Thực ra trong cách nhìn của Tiểu thuyết mới, cũng như trong cách nhìn của hiện tượng học, chiều sâu của sự vật nằm trong chính cái bề ngoài của nó, tương tự như bản chất của sự vật chính là ở trong hiện tượng mà nó biểu hiện. Đấy là lý do vì sao Robbe-Grillet và tiểu thuyết mới đề cao cái bề ngoài. Đây chính là một cái nhìn khác về thực tại.

    Các nhà tiểu thuyết mới tự nhận là họ có một cái nhìn chính xác hơn về thực tại. Vì thực tại đôi khi không phải là cái mà người ta có thể xác quyết chắc chắn; đôi khi nó là cái lẩn đi dưới cái nhìn của chúng ta, dưới sự phán xét của chúng ta; đôi khi nó không phải cái mà ta tưởng là nhìn thấy, nắm bắt được hay hiểu rõ. Đó là cái nhìn của một “kỷ nguyên hoài nghi” (từ dùng của Nathalie Sarraute).

    * Trào lưu “tiểu thuyết mới” nổi tiếng với việc phản đối quan niệm “xây dựng nhân vật và cốt truyện” của tiểu thuyết truyền thống. Một cách thật ngắn gọn, dễ hiểu, xin chị giải thích rõ thêm về điều này.

    - Nhân vật, cốt truyện, dấn thân, chiều sâu, ẩn dụ... là những khái niệm bị Robbe-Grillet cho là lỗi thời, vào thời kỳ ông viết Vì một tiểu thuyết mới. Sau này, ông giải thích rõ hơn: tiểu thuyết mới không xóa bỏ nhân vật và cốt truyện, mà nó phản đối kiểu nhân vật và cốt truyện truyền thống. Nó xóa bỏ tính cách, chân dung, lịch sử, thậm chí tên họ... tất cả những gì khiến cho nhân vật trở nên vững chắc, ổn định, có thể định nghĩa được. Nó xóa bỏ sự phát triển logic của cốt truyện tuyến tính có thể sơ đồ hóa thành: bắt đầu, phát triển, kết thúc. Nhân vật vẫn tồn tại trong tiểu thuyết mới, nó tồn tại dưới những dạng thức mới, chẳng hạn, ở Robbe-Grillet, nó trở thành hiệu ứng của nhân vật. Cốt truyện vẫn tồn tại, nhưng là một cốt truyện bị phân rã, không còn sự cố kết chặt chẽ và logic.

    Tuy nhiên, cần lưu ý rằng: một số điều được viết trong thời kỳ Vì một tiểu thuyết mới đã bị chính tác giả của nó phủ nhận. Ông thừa nhận rằng Vì một tiểu thuyết mới không phải là một tập tiểu luận phê bình thực sự có giá trị lập thuyết, mà đó chỉ là những suy nghĩ được viết ra một cách vội vàng, để đáp ứng những yêu cầu nhất định của thời điểm đó. Sau này ông không viết phê bình nữa. Điều này không có gì khó hiểu vì phủ nhận là tinh thần của Robbe- Grillet, và sự phủ nhận triệt để nhất là phủ nhận chính mình.

    MỘT SỐ TÁC PHẨM CỦA
    NGUYỄN THỊ TỪ HUY ĐÃ XUẤT BẢN:

    Tác phẩm dịch: Giờ im lặng - tập truyện ngắn của Albert Pouvourvil (NXB Văn học-2001), Những tiểu thuyết của Alain Robbe- Grillet của Bruce Morrissette (NXB Đại học Sư phạm Hà Nội, 2005).

    Truyện ngắn: Con chữ (Bách Việt - NXB Hội Nhà văn, 2007).

    Thơ: Chữ cái (Eva- NXB Phụ nữ, 2007).

    * Từ sau “cao trào” của “tiểu thuyết mới”, dưới ảnh hưởng của thông diễn học (Heidegger, Gadamer, Paul Ricoeur, Hannah Arendt) dường như đang có nhu cầu khôi phục lại phong cách tự sự của tiểu thuyết nhằm “tái diễn giải” về chính cuộc đời mình để mang lại ý nghĩa cho nó với tư cách là một chủ thể có trách nhiệm. Điều này mâu thuẫn lại hay là sự tiếp nối quan niệm phản - tự sự của “tiểu thuyết mới”?

    - Các nhà tiểu thuyết mới chưa bao giờ là những chủ thể vô trách nhiệm. Sartre, người chủ trương dấn thân về mặt xã hội, tưởng rằng có mâu thuẫn giữa ông và các nhà tiểu thuyết mới - những người chủ trương dấn thân bằng nghệ thuật, nhưng ông đã phải ngạc nhiên trước việc đa số các nhà tiểu thuyết mới, trong đó có Robbe-Grillet, đã ký tên vào bản “Tuyên bố” của 121 trí thức Pháp chống lại cuộc chiến tranh Algérie. Phản - tự sự của tiểu thuyết mới không hình thành một cách tùy tiện ngẫu nhiên, nó là sản phẩm của các tiểu thuyết gia hết sức có trách nhiệm đối với việc đổi mới nghệ thuật tự sự, đối với công việc viết lách, mà viết là một cách để chịu trách nhiệm về cuộc đời họ, viết là để tự giải phóng khỏi những con quỷ trong bản thân mình, viết là một phương tiện chống lại cái chết, như Robbe- Grillet từng nói. Hơn nữa, phản - tự sự không đơn giản chỉ là một nỗ lực chống lại truyền thống, nó biểu hiện một quan niệm về một thế giới tồn tại trong sự biến đổi, trong sự vận động, tiến triển, trong sự mâu thuẫn, một thế giới đang hình thành, chưa thể nói lời cuối cùng về nó, chưa thể nắm bắt nó như một cái gì trọn vẹn, hoàn tất. Tóm lại phản - tự sự giải phóng chuyện kể khỏi các khuôn mẫu và niềm tin rằng có thể cố định đời sống trong một vài chuẩn mực, công thức mà nhà văn có khả năng khái quát, giải phóng nhà văn khỏi cái niềm tin rằng ông ta là đại diện cho chân lý, rằng ông ta nói tiếng nói của chân lý.

    Việc các nhà văn ngày nay, dưới ảnh hưởng của các lý thuyết về thông diễn học, có nhu cầu “khôi phục lại” (từ này cũng mang tính chất tương đối vì phương thức tự sự truyền thống chưa bao giờ biến mất hoàn toàn, nó luôn tồn tại song song với phản - tự sự) phong cách tự sự của tiểu thuyết, nhằm “tái diễn giải” các hiện tượng đời sống và diễn giải chính mình, đương nhiên cũng biểu hiện tinh thần trách nhiệm của chủ thể viết. Về điểm này nó không mâu thuẫn với tiểu thuyết mới. Tuy nhiên, tính chất cực đoan của tiểu thuyết mới có lẽ là nguyên nhân khiến cho dòng văn học này khó nhận được sự chú ý của đại chúng, vì thế tiểu thuyết ngày nay ít cực đoan hơn. Dù sao, dường như tiểu thuyết vẫn phải là kể một câu chuyện về một ai đó.

    * Các cuộc tranh luận về lý thuyết văn học hiện nay có ý nghĩa gì đối với nền văn chương, nhất là đối với tư duy về tiểu thuyết ở nước ta?

    - Các cuộc tranh luận này chỉ có thể có ảnh hưởng tới sự phát triển của tư duy tiểu thuyết ở Việt Nam, nếu các nhà văn thực sự quan tâm đến chúng, thực sự có hiểu biết sâu sắc về những gì đang được tranh luận, nội hóa những gì thu nhận được, quy chiếu về chính mình, về các vấn đề của mình để có được một sự chuyển hóa từ bên trong, dẫn tới sự thức nhận bản thân (“bản thân” theo nghĩa rộng: chính mình và môi trường trong đó mình đang tồn tại), và đưa các nhà văn tới chỗ có khả năng đối thoại bình đẳng với các đồng nghiệp của họ, đối thoại bằng các vấn đề riêng của mình, chứ không chỉ dừng lại ở mức độ cóp nhặt, hay chịu ảnh hưởng.

    Nếu các cuộc tranh luận này diễn ra ở đâu đó, bên ngoài chúng ta, thì chúng sẽ hoàn toàn vô nghĩa đối với chúng ta. Bởi lẽ ý nghĩa chỉ tồn tại như một lời mời gọi, đối với những ai nghe thấy tiếng gọi đó.

    Cặn bã hôm nay có thể là tinh dầu hoa hồng ngày mai

    * Chúng ta chuyển sang một đề tài nhẹ nhàng, thư giãn hơn một chút nhé- Nguyễn Thị Từ Huy còn là một nhà thơ. Tập thơ Chữ cái của chị dường như đã phá bỏ mọi niêm luật và trình thức thơ để tìm đến một hình thức biểu đạt với những câu thơ ghép thành chữ cái, người đọc có thể đọc thơ theo cách của họ. Nhưng ám ảnh hơn cả là những hình ảnh ẩn dụ đến mức “tàn nhẫn”, như “cứt” trong bài thơ Cứt và hoa hồng... Và triết lý “Văn chương là dinh dưỡng, là thứ mà ta không thể sống nếu thiếu nó, nó là cứt”, nên “ai thực sự sống với văn chương sẽ ngồi trên đống cứt” thật sự là điều ngạc nhiên khi đọc bài thơ này...

    - Nếu bạn thấy những hình ảnh ẩn dụ trong đó “tàn nhẫn”, có lẽ tôi sẽ làm bạn ngạc nhiên khi hỏi rằng, lẽ nào bạn không cảm thấy một tình cảm dịu dàng trong đó, trong hình ảnh: “cứt rồi sẽ đi qua mùa Xuân để gặp hoa hồng” hay “Gió gói mùi cứt mang về cất trong góc khuất của căn nhà mùa Đông/ Hương cứt và mùa Đông lẩn quất trong một hợp âm trầm, nặng”? Những gì bị cho là cặn bã của ngày hôm nay rất có thể là tinh dầu hoa hồng trong tương lai. Sâu xa, đó cũng là một vấn đề của sự thật hay của không - sự - thật. Có những người lúc sống có thân phận của cứt như Jean Valjean, chết đi rồi có thể trở thành một người khổng lồ của lòng cao thượng. Văn chương và con người văn cũng vậy.

    * Thật ra, văn chương Việt Nam có vẻ ngại “đụng chạm” đến những từ gợi sự bẩn thỉu, tục tĩu, nhưng chúng không xa lạ trong văn học nước ngoài. Có phải vì nghiên cứu văn học Pháp mà chị sự ảnh hưởng nhất định của lối tư duy và hình tượng của một số tác giả Pháp?

    - Không một người viết nào tránh khỏi các ảnh hưởng. Kể cả khi họ đã xác lập được một lối viết riêng. Bản thân Robbe-Grillet, người được mệnh danh là nhà cách tân rốt ráo nghệ thuật tiểu thuyết, người đã tự xác lập như là kẻ lật đổ truyền thống tiểu thuyết khi mới vào nghề, cũng nhận thấy rằng không có gì mới một cách triệt để, nói theo cách diễn đạt cực đoan của ông, mọi tiểu thuyết đều “kể mãi một câu chuyện cũ từ thế kỷ này sang thế kỷ khác”. Tuy nhiên, chính trong sự tái diễn đó cái mới hình thành, bởi vì bản thân sự tái diễn mang trong nó sự khác biệt, mang trong nó yếu tố phá hủy, những gì cần thiết để tạo thành cái mới. Về điểm này thì bạn nói rất đúng: ảnh hưởng của văn học Pháp...

    * Những hình ảnh ẩn dụ trong thơ chị, cũng như góc nhìn của chị trong cuốn tiểu luận về Alain Robbe Grillet cho thấy sự quan tâm đặc biệt của chị tới triết học. Chị từng kiến nghị lên Bộ Giáo dục để đưa bộ môn Lịch sử triết học vào dạy tại các trường đại học bởi “việc học bộ môn này có thể mang lại không chỉ kiến thức tổng hợp, mà còn giới thiệu và gợi mở về các hình thái tư duy phức tạp. Nó sẽ góp phần, về lâu dài, xóa bỏ tình trạng thiếu vắng các nhà lý luận, các nhà nghiên cứu và các nhà tư tưởng. Nó cũng sẽ góp phần ngăn chặn tình trạng băng hoại các giá trị tinh thần...”. Nhưng thực tế việc này xem ra có thể chẳng bao giờ làm được...

    - Ở phương Tây, triết là một môn học ở bậc phổ thông trung học. Và ở Pháp, nó là một trong các môn thi tốt nghiệp trung học. Tôi từng hỏi một giáo viên Pháp dạy triết cấp III rằng, người ta yêu cầu ông điều gì khi dạy môn học này cho học sinh, ông ấy trả lời: chúng tôi cần phải làm cho học sinh yêu triết học. Nhưng theo tôi, có lẽ đấy là tinh thần của giáo dục nói chung: làm cho học sinh yêu thích các môn học. Đương nhiên có triển khai được những đề xuất đó hay không phụ thuộc vào đường lối chiến lược của giáo dục quốc gia. Những đề xuất được viết trong một bản kiến nghị gửi lên Bộ Giáo dục và Đào tạo, những người làm khoa học nói lên các suy nghĩ của họ và những suy nghĩ ấy có được sử dụng hay không, tùy thuộc vào những người quản lý, những người có khả năng áp dụng và triển khai trên một diện rộng, còn những nỗ lực của cá nhân thì chỉ có thể tác động trong một phạm vi rất hẹp.

    * Cũng như chị nói, trước những ảnh hưởng nhanh chóng và ồ ạt của các yếu tố đến từ nước ngoài trong điều kiện hội nhập hiện nay, nếu khoa học xã hội của ta không đủ mạnh, và không áp dụng được các kết quả nghiên cứu vào đời sống, thì việc không bảo vệ được bản sắc dân tộc là điều có thể nhìn thấy. Thực sự thì chị đã nhìn thấy những gì, vì bản sắc dân tộc, với nhiều người vẫn là cái gì đó hoặc quá cụ thể hoặc quá chung chung?

    - Bạn hãy vào những hàng game ở Hà Nội, những hàng game lúc nào cũng đông nghịt từ sáng sớm đến tối mịt, mang theo một cái máy ghi âm, quan sát và ghi lại những gì bạn nghe thấy ở đó, từ miệng những đứa trẻ từ 10 đến 20 tuổi, để thấy vốn từ vựng nghèo nàn, nhưng rất tục tĩu, để thấy mầm mống của bạo lực và suy đồi, để thấy rằng đó sẽ là những người nắm tương lai của dân tộc...

    * Từ Huy là một nhà nghiên cứu khoa học đích thực trong rất ít người nghiên cứu khoa học xã hội đích thực hiện nay ở ta. Chị nghĩ gì về nhận xét này?

    - Tôi cố gắng thực hiện một cách nghiêm túc công việc của mình. Có lẽ chỉ nên nói như vậy. Với tất cả những giới hạn mà môi trường áp đặt lên người nghiên cứu ở Việt Nam hiện nay, thật khó để cho cái định nghĩa về một “nhà khoa học đích thực”, trong lĩnh vực khoa học xã hội, có được một nội dung đích thực.

    * Để có thể đi tới sự thật, cần nhất là phải từ bỏ các xác tín đã có, có nghĩa là cần biết tự hoài nghi. Đó là một phần luận giải của chị về Robbe-Grillet. Có lúc nào chị hoài nghi về con đường mình đã chọn?

    - Bạn muốn nói tới con đường nào? Dù sao cũng không thoát khỏi sự hoài nghi: không biết tôi đã chọn nó hay nó chọn tôi.

    * Xin cảm ơn chị và mong chị... luôn hoài nghi!

    (*) Alain Robbe-Grillet (1922-2008), nhà văn Pháp, người được mệnh danh là giáo hoàng của tiểu thuyết mới - trào lưu văn học chủ trương vứt bỏ các hình thức mơ mộng truyền thống để tiến hành “một cuộc cách mạng về cách nhìn”. Ông là tác giả của khoảng 20 quyển sách và có ảnh hưởng rộng lớn trên thế giới. Tác phẩm của ông được dịch ra nhiều thứ tiếng và được nghiên cứu tại nhiều nước.

    Tùng Sơn (thực hiện)

    Phải chị Từ Huy này không?

    Chị Từ Huy,

    Tự nhiên tôi muốn tâm sự với chị về cảm giác và câu hỏi của chị: chúng ta có đang sống giữa những con người hay không?...

    Ngày xưa tôi từng giải thích và lý luận đùa với con gái là:

    Gà mà ăn thịt gà là "qué";
    Chó mà ăn thịt chó là "má";
    Người mà ăn thịt người là "ngợm".

    Nay con gái tôi đã là một luật sư. Cháu bỏ đã việc có "tiền đồ" trong một tập đoàn nhà nước lớn để làm luật sư "loong coong" cho một hãng luật nhỏ nhưng "gồm những con người", như cháu nói thế.

    Cháu nói theo giọng luật sư của nó: "Ba ạ, tập đoàn nhà nước VN là một đám "ngợm" (nó ngụ ý định nghĩa của tôi với nó trên)đã độc chiếm quyền kinh doanh bình đẳng của mọi người khác trong một lĩnh vực nào đó của cả xã hội, rồi thuê lại họ làm việc đó - tức là bán buôn lại cái quyền kinh doanh đó để kiếm lời to...". Đó là "ngợm" của con gái tôi.

    Cá nhân tôi khi làm cán bộ trong tập đoàn nhà nước cũng đã dám giữ cho mình quyền không tham nhũng, quyền không ăn cắp của công, quyền là người trong sạch và trung thực. Dường như sự tồn tại của tôi, một người hoàn toàn trong sạch, là một sự đe doạ lớn lao cho những kẻ không trong sạch - một đám "ngợm", nên chúng luôn muốn cướp của tôi các quyền được trong sạch đó.

    Những kẻ "ngợm" rất đông đã cô lập tôi, còn cả tập đoàn thì hầu như vô cảm, bọn "ngợm" đã mưu mô dựng nên các vụ án để cho tôi vào tù, chỉ vì tôi dám trong sạch hơn họ... Con gái tôi nói: ba ơi, về sống với người đi ba! Đó là chuyện "ngợm" quanh tôi.

    Mở rộng ra, "ngơm" đã cho anh Điếu Cày vào tù vì anh đã dám yêu nước hơn chúng, vậy thôi!

    Khi trong xã hội còn có một đám "ngợm" đã chiếm quyền làm nguòi của hơn 80 triệu công dân như quyền yêu nước, quyền làm người tốt, quyền làm việc đúng... thì đám "ngợm" đó sẽ luôn bám theo hãm hại những người tự giữ cho mình quyền quyền yêu nước, quyền làm người tốt, quyền làm việc đúng... như chị, chị Từ Huy ạ. Vì chúng coi chị là mối đe doạ lớn, và ít nhất là chị đã bắt chúng phải làm "ngợm"!

    Tôi thấy đám người đó còn kinh tởm hơn cả "ngợm" nữa. Tôi chưa nghĩ ra từ nào để hôm nào nói chuyện vui với con gái mình.

    Chị Từ Huy là chuyên gia xã hội nhân văn và mọi người có từ nào thích hợp không để gọi chúng không? Tên cúng cơm của chúng là đám "ngợm" luôn vác lưỡi "mác" và mang lưỡi "lê" đi đâm chém ai không là "ngợm" như chúng", hay còn gọi là bọn "mác+lê" đó chị?

    Nhân tiện, tôi cũng là người ký kiến nghị trả tự do cho Ts. Cù Huy Hà Vũ như chị, và cũng đang bị chúng tìm mọi cách bịt đường làm ăn dù tôi không ăn lương nhà nước lâu rồi... (may mà các con tôi lớn rồi!).

    Vây nên: "Welcome onboard, Chị Từ Huy! No big deal!"
    Nói như con gái tôi: Về sống với người đi chị!

    Thân ái,

    Tên tôi là: Bọn "ngợm" biết đấy, một trong 1847 cái tên!

    JL và con gái Minh Hạnh

    Hồ Gươm viết:

    Nguyễn Thị Từ Huy - Nhật ký ngày 12/5/2011

    Tại sao không được phép làm điều đúng? Tại sao không được phép làm điều tốt?

    An official told me said he was told CHHV has not been mentally alert lately. CHHV “really criticizes the government strongly, but he does not have the real ability for politics,” official said. He pointed out that freedom in Vietnam works “within a legal framework” and anyone who has views against the government will be watched. “It is not very wise to express anticommunist views,” he added.

    Đôi điều cùng đ/c cán bộ quản lý của Nguyễn Thị Từ Huy.
    Xin gọi cán bộ quản lý là anh theo phép lịch sự .
    Việc CA làm phiền anh là họ đã làm sai qui tắc điều hành nhà nước .Anh cứ từ chối thẳng thừng yêu cầu của họ , đề nghị họ gặp trực tiếp Từ Huy . Anh theo chức năng là quản lý cơ quan . CA theo chức năng là đảm bảo an ninh xã hội . Họ không thể đem công việc của họ giao cho anh được . Họ có hưởng lương , họ phải trực tiếp làm việc .Trường hợp họ gây khó khăn để Từ Huy mất thời gian ,không tập trung cho công việc , đề nghị anh có công văn sang bên cơ quan CA tương ứng , để họ biết cấp dưới đã làm sai luật .
    Đây là đòn không đẹp , "đánh dưới thắt lưng " của CA vIỆT NAM .

    Gửi Từ Huy .
    Tôi cũng nghĩ như Từ Huy : cần phải có ước mơ , có niềm tin .Thế hệ trước chúng ta đã mơ một xã hội tươi đẹp và họ đã cống hiến cho CNCS .Ngày nay thì thấy rõ ràng: cái gì nấp sau cái gọi là chuyên chính vô sản .Vì vậy chúng ta cũng mơ một xã hội gần con người hơn và không có đấu tranh giai cấp , không có chuyên chính vô sản nữa .
    Từ Huy hãy viết rõ tên họ của những công an đã làm sai luật , sử dụng nghiệp vụ để chuyên chính với những công dân VN .Chúng ta sẽ đấu tranh trực tiếp với họ bằng lý lẽ .
    Chào chị.

    Nguyễn Thị Từ Huy - Nhật ký ngày 12/5/2011

    Sáng nay vị cán bộ quản lý đó lại gọi cho tôi. Ông nói rằng ông mệt mỏi quá, vì bên công an lại đề nghị ông phải làm việc với tôi. Ông nói rằng tôi phải viết một cái đơn gửi lên trường trong đó nói rõ rằng tôi đã ký vào Kiến nghị trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ. Tôi trả lời ông là tôi không hiểu tại sao tôi lại phải viết cái đơn đó. Và tại sao lại phải gửi cho trường, vì trường không liên quan gì đến việc này cả. Tôi suy nghĩ và suy nghĩ, và cuối cùng cũng vẫn không hiểu được. Tôi từ chối gặp ông, vì trong tư cách một người làm khoa học, tôi không muốn làm việc gì trái với các nguyên tắc. Và tôi hiểu mọi việc chưa dừng lại ở đây. Còn đi tới đâu thì tôi không biết. Nhưng tôi không có gì phải sợ hãi. Tôi không làm gì sai, tôi không làm gì vi phạm pháp luật.

    Tại sao không được phép làm điều đúng? Tại sao không được phép làm điều tốt?

    Có lẽ chú Phạm Toàn nói đúng, rằng cuộc sống vẫn nói to với ta là không thể ảo tưởng, rằng hình như xung quanh ta, mọi thứ đang có màu máu và mùi vị thuốc súng.

    Tuy nhiên, chú Toàn ơi, cháu vẫn phải tiếp tục ảo tưởng, vì cháu không thể nghĩ rằng ta đang tồn tại không phải giữa những con người, rằng ta đang tồn tại cùng với những kẻ đã mất hết tính người. Chú có nhắc đến Javert, thật là hay. Đó là một ví dụ rất đẹp trong văn chương cho thấy rằng tính người là một cái gì rất khó hủy diệt. Sắt đá và máy móc trước pháp luật đến như cảnh sát Javert mà cuối cùng đã chọn cái chết. Tất cả chúng ta còn nhớ rằng chính Javert đã tự tử sau khi tha cho Jean Valjean, kẻ mà hắn đã theo đuổi suốt đời mới bắt được. Tác giả không phân tích một lời nào về tâm lý nhân vật, không nói một lời nào về việc tại sao nhân vật tự tử. Độc giả không được giải thích vì sao Javert tự chọn cho mình cái chết. Nhưng độc giả hoàn toàn hiểu rằng, cái chết của Javert chính là sự chiến thắng của nhân tính.

    Tất nhiên, chỉ có nhân vật văn học mới chết thôi. Chúng ta không cần ai phải chết, chúng ta chỉ hy vọng lòng nhân có thể chiến thắng sự phi nhân.

    Tuyệt đối ngây thơ, tôi tin rằng những người đang gây áp lực cho trường tôi, những người đang muốn tôi phải sợ hãi, hoặc có thể muốn cả những điều mà tôi không biết, họ cũng là những con người, họ cũng có một bộ óc để nhận thức điều sai đúng và họ cũng có một trái tim người để xúc động và để hướng dẫn hành động của họ.

    Tôi vẫn tin như vậy, dù tôi có phải trả giá cho niềm tin của mình.

    Nguyễn Thị Từ Huy

    Nguồn: Diễn Đàn

    Tại sao làm điều đúng lại phải sợ?

    Vì ta không đủ bình tĩnh khi bị bọn xấu dồn vào thế bị cô lập, cách ly với những người khác, nên ta tưởng rằng mình lẻ loi, rồi sinh sợ hãi.
    Vì ta không đủ kiên định rằng "Ta suy nghĩ, hành động ĐÚNG và như những người BÌNH THƯỜNG. Còn bọn xấu thì SAI, và chúng buộc phải cư xử BẤT THƯỜNG".

    Hãy luôn nhớ rằng: Có nhiều, rất nhiều người BÌNH THƯỜNG và ủng hộ cái ĐÚNG như ta, tức là họ ủng hộ ta dù họ không ở bên ta ngay lúc ta bị kẻ xấu đe doạ, bị cách ly.

    Cô Từ Huy ạ ,

    Chúc cô với kiến thức nền tảng VHXH sẽ thành học giả thoát khỏi sân si đời thường và các hạn chế về sự kiện thế lực trước mắt .Ta có cả lịch sử ngàn năm để nghĩ suy và một thế giới đúng sai, dối thật, giàu nghèo để suy nghiệm tìm ra giải pháp cho cuộc sống con người trở thành Thiên đàng . Về vật chất ta đã có hình mẫu …siêu Thiên đàng với khách sạn 6,7 sao, nhưng về an ninh và tinh thần quá nửa thế giới ta còn đang ở dưới chín tầng …địa ngục !

    Cô Từ Huy ạ ,
    Về lịch sử có thể dùng từ “đúng sai” cho những sự kiện đã diễn ra nhưng về chánh trị hiện tại mà dùng chử ‘đúng sai’ cho một quan điểm, rất khó ai chịu nhường ai là đúng !

    Nên dùng khái niệm đa số và thiểu số .

    Một vấn để chỉ đạt thiểu số không phải vì sai mà thành ra thiểu số nhưng vì đó là ý tưởng mới mẻ, cao hơn mặt bằng dân trí cần phải có thời gian cho người khác hiểu .
    Quan trí dân trí lệch và giáo trình cách tiếp cận thông tin khác nhau đưa đến người VN rất khác nhau !
    Ví dụ chuyện sinh đẻ kế hoạch từ chỉ được thiểu số tự nguyện chấp nhận ngày càng biến thành đa số bởi chứng minh được hiệu quả tốt. Từ chuyện hảnh diện có ‘con đàn cháu đống’ đến thấy ra đông con là dấu hiệu kém văn hóa !

    Còn một lý nửa là một vấn đề thường có đến hai ba giải pháp !

    Cuộc chiến VN chống đô hộ Pháp nhóm cho là phải dùng quân sự ám sát giết Tây từ thuở Nguyễn Trung Trực, Nguyễn thái Học đến Phan bội Châu ….số này chiếm đa số hơn. Đến CS càng thành cực đoan ra tay giết hết, diệt hết đảng phái khác để một mình quyết định và đãlàm ra một lịch sử sai trầm trọng .

    Ông Bảo Đại, Phan chu Trinh chủ trương đấu tranh chánh trị vì chưa nước nào ‘tự giải phóng’ nổi khỏi đô hộ Anh Mỹ phải dực vào áp lực quốc tế …nếu nhờ nước nào làm thì cũng sẽ phải trả giá đắt vể ca1ci chết của người nước ngoài nên chọn con đường đấu tranh phi bạo lực cũng cố thực lực như Gandhi ! Bây giờ có LHQ là có chổ dựa vững chắc để giử hòa bình thế giới giải quyết chiến tranh và áp bức phụ nữ …

    Xã hội phải có cơ chế bảo đảm quyền thiểu số, phải đa đảng dù là có đảng lớn có thể lực áp đão hơn . Độc tài toàn trị là đi theo lối mòn giết chết các sáng tạo .

    Ở miền Nam sau 1975 tôi mới đọc được nhiều sách Nga và tôi nhớ nhiều nhà văn Nga đã cố gắng đặt óc nhân bản vào chế độ CS Nga vô thần. Một nhà văn Nga viết: Vì không có linh hồn, không có đời sau, cho nên chúng ta càng phải ăn ở tốt với nhau hơn trong chính đời này . Bởi vì nếu sai lầm chúng ta không có cơ hội sửa chửa !

    Vô thần mà như thế lá quá nhân văn ! Tiếc thay, trong thực tế khi vô thần, vô gia đình, vô tổ quốc mà chưa có óc nhân bản mạnh mẻ thì con người cũng vô phẩm giá vô nhân đạo vô luân nên giá trị con người cũng bị hạ thấp. Con người không có lòng tốt không sống tử tế với nhau . Hậu quả của sự giải phóng khỏi tư tưởng ‘đền ân báo oán’ của đạo giáo khỏi sợ trừng phạt ở kiếp sau không phải là tự do tư tưởng mà là giết người không xúc cảm, giam người không băn khoăn chỉ giống như chuyện giết heo gà trói gô súc vật ! Con người bỗng thành rất vô đạo nhẫn tâm !

    Vấn đề với nhà nước CSVN hôm nay không phải là “đúng & sai” vì có khi nào nhà nước CS nói là mình không tán thành dân chủ đâu ?

    Vấn đề là “dối hay thật” vì CSVN ký kết với LHQ mà …không thèm thực hiện như ký hiệp định Paris rồi thản nhiên vứt bỏ bội ước khi chưa ráo mực ! Ai có hành động tán thành thúc đẩy dân chủ thì cho là sai !!!

    Tại sao hệ thống chánh trị CSVN không có thăm dò dân ý, không có đảm bảo cho quyền phúc quyết không có quyền thiểu số để cái mới cái hay còn non trẻ còn chưa nhiều người biết đến có thể theo dòng thòi sự đơm hoa kết trái thành đa số trong nghị trường và trong quần chúng ? Rõ ràng đó là “lỗi hệ thống” mà bác Nguyễn văn An nói và rõ ràng phải được sửa !

    Trần Thị Hồng Sương

    "Evil is a human phenomenon, not a national phenomenon"

    Haha, đọc còm của psonkhanh biết ngay bài của Từ Huy không có tác dụng .

    Xem phim "Đời của những người khác" mới thấy những người như Wiesler chỉ là hiện tượng cá biệt .

    Eric Hoffer: Our sense of power is more vivid when we break a man's spirit than when we win his heart

    Cảm nhận về quyền lực trong ta sinh động hơn khi ta bẻ gãy ý chí của một người hơn là gây được cảm tình trong người đó .

    Nên nhìn thẳng một sự thực rằng để một chính quyền tồi tệ vận động, có rất nhiều người tồi tệ đang ngày đêm canh gác và bảo vệ nó .

    Mạn phép trả lời mấy câu hỏi của bà Từ Huy:
    1)Tại sao làm điều đúng lại phải sợ?

    Trả lời: Bởi vì phần lớn trong xã hội, ta đang phải chứng kiến những người khác làm rất nhiều điều sai trái, nếu bạn làm một điều theo bạn nghĩ là đúng, nhưng đối với phần lớn đám đông còn lại thì bạn đang sai!

    2)Tại sao làm điều tốt lại phải sợ?

    Trả lời: Cũng như trên, phần lớn đám đông đã làm nhiều điều xấu và họ xem đó là bình thường. Khi bạn làm một điều tốt (theo bạn nghĩ) nhưng phần lớn đám đông lại xem bạn đang làm điều xấu theo tiêu chuẩn của họ. Như vậy, họ sẽ cho rằng bạn có vấn đề, và bạn sẽ phải lo sợ trước phản ứng của họ!

    Cách đặt vấn đề của bà Từ Huy làm tôi liên tưởng đến câu than của Khuất Nguyên "Thiên hạ đang mê, chỉ có mình ta tỉnh". Theo tôi, nhiệm vụ của trí thức chân chính là thức tỉnh cơn mê của đám đông quần chúng. Làm thế nào để thức tỉnh một đám đông phần lớn là nông dân? làm thể nào để họ hiểu được những giá trị phổ quát của con người ngoài miếng cơm manh áo? Những sự dũng cảm đáng khâm phục của TS. Hà Vũ và một số người khác sẽ là một điểm khởi đầu cho quá trình chuyển hóa nhận thức của người nông dânh thực thụ và cả những nông dân giả danh trí thức!

    Nguyễn Thị Từ Huy: Tại sao làm điều đúng lại phải sợ? Tại sao làm điều tốt lại phải sợ?

    Điều ĐÚNG là điều gì?

    Là ĐIỀU thực hiện bằng Ý THỨC mà HIẾN PHÁP VÀ PHÁP LUẬT KHÔNG CẤM.

    Điều TỐT là điều gì?

    Là ĐIỀU thực hiện bằng Ý THỨC mà LƯƠNG TÂM VÀ GIÁ TRỊ NHÂN LOẠI CHO PHÉP.

    Nói ra quan điểm của mình là điều ĐÚNG.
    Nói ra cái "đánh giá quan điểm của người khác khi không có mặt người đó" là ĐIỀU KHÔNG TỐT.

    Nguyễn Thị Từ Huy: Tại sao làm điều đúng lại phải sợ? Tại sao làm điều tốt lại phải sợ?

    Tác giả bài viết và quý vị đánh giá như thế nào về bài phỏng vấn: Chiến tranh Việt Nam và ngày 30/4 dưới mắt TS Cù Huy Hà Vũ?